TÌNH YÊU VÔ BỜ 8

(ĐC sưu tầm trên NET)
 
Xúc động phát khóc chuyện tình nam tu sĩ công giáo hồi tục cưới nữ học trò kém 11 tuổi làm vợ

NƯỚC MẮT PHỤ NỮ - LÀM ƯỚT ÁO THẦY TU‏

    
Hầu hết mọi người đều biết, một khi vị tu sĩ nào đã được thụ phong chức Linh Mục rồi, thì vị Linh Mục đó tuyệt đối phải tuân hành các giáo điều của Giáo Hội Công Giáo truyền dạy, mà một trong các giáo điều đó là tất cả các Linh Mục phải duy trì tình trạng độc thân và không được phép luyến ái với bất cứ một người phụ nữ nào sau khi đã được thụ phong chức Linh Mục. Nếu vị Linh Mục nào muốn lập gia đình hoặc vì một lý do gì lỡ vi phạm vào 2 giáo điều vừa kể trên, bắt buộc vị Linh Mục đó phải tự mình tình nguyện nạp đơn lên Giáo Quyền, xin phép được từ bỏ thiên chức Linh Mục của mình, để trở thành một thường dân ngoài đời, không còn năng quyền của một Linh Mục, để cử hành những phép bí tích trong Nhà Thờ, tại những nơi thờ phượng hay tại tư gia nữa; ngoại trừ trường hợp chỉ có một số rất ít, những vị Mục Sư đã lập gia đình rồi, thuộc vài giáo phái Tin Lành, nạp đơn xin được phép chuyển nhập vào Giáo Hội Công Giáo và đơn xin sẽ được Giáo Quyền Tối Cao trong Giáo Hội Công Giáo cứu xét và nếu đơn xin được chấp thuận, thì những vị Mục Sư này sẽ trở thành những vị Linh Mục trong hàng ngũ Linh Mục của Giáo Hội Công Giáo, hoặc có một số ít các Thầy Phó Tế Vĩnh Viễn đã có gia đình rồi, nhưng chẳng may người vợ qua đời sớm và theo nội quy của Giáo Hội Công Giáo, một khi người chồng đã được chịu chức Phó Tế Vĩnh Viễn (Permanent Deacon) rồi, thì sau khi vợ qua đời, không được phép lấy vợ khác, nhưng được Giáo Quyền ban cho một đặc ân, như trong trường hợp các con đã tới tuổi trưởng thành và chúng nó đã có thể tự lập được cuộc sống, thì những Phó Tế nằm trong tình trạng độc thân này, đều có thể nạp đơn xin trở thành Linh Mục lên Giáo Quyền cứu xét và nếu đơn xin được chấp thuận, thì chỉ phải học thêm môn Thần Học từ 1 cho đến 2 năm nữa, là hội đủ điều kiện chịu chức Linh Mục nếu muốn.

Sau đây chúng tôi xin tường thuật lại một câu chuyện có thật của một vị Linh Mục giải thích cho chúng tôi nghe về lý do tại sao Ngài không còn là Linh Mục nữa và Ngài đã được Giáo Quyền cho phép cởi bỏ áo tu sĩ, để có một cuộc sống ngoài đời bình thường như trăm ngàn giáo dân khác và Ngài đã lập gia đình. Câu chuyện của cựu Linh Mục này do chính Ngài tâm sự với chúng tôi như sau:

Cứ mỗi năm Tết đến, khi tôi còn là Linh Mục, tôi đều về Việt Nam nghỉ phép thường niên 3 tuần lễ, với mục đích duy nhất là chỉ để thăm viếng thân mẫu của tôi đã già yếu, mà người Công Giáo thường xưng hô với thân phụ mẫu của một Linh Mục là Ông Bà Cụ Cố nếu lớn tuổi hoặc Ông Bà Cố nếu còn trẻ tuổi. Năm đầu tiên tôi về thăm thân mẫu của tôi và một hôm, có một cặp vợ chồng quen thân với Bà Cố tức Mẹ tôi, họ nghe được tin tôi từ Hoa Kỳ về thăm Bà Cố, nên họ đến thăm chào hỏi tôi và bà vợcủa ông chồng này, tình cờ kể lại cho tôi nghe một câu chuyện khá thương tâm, về một thiếu phụ bị chồng bỏ, ở cùng trong xứ đạo với Mẹ tôi, chị ta rất ngoan đạo, Mẹ tôi cũng biết rõ chị này không bao giờ bỏ Lễ ngày Chủ Nhật. Chị đang phải nuôi 2 đứa con trai, đứa lớn 11 tuổi, đứa nhỏ 9 tuổi, chồng của chị bỏ nhà ra đi, không một lời từ biệt với vợ và 2 con, biệt tăm tích đã gần một năm nay rồi, để đi theo tiếng gọi của tình yêu mới với một cô gái trẻ đẹp, kém chị ta cả chục tuổi.

Hàng ngày chị phải dậy thật sớm thổi mấy nồi xôi đậu xanh và đậu đen, để cùng với đứa con trai lớn mang xôi ra chợ bán, đến gần xế trưa 2 Mẹ con mới trở về nhà, vội vàng ăn uống xong xuôi đâu đấy, rồi 2 Mẹ con lại cùng với đứa con trai út, rời nhà để đi ra chợ làm phu khuân vác, dọn dẹp sạch sẽ cho các sập bán hàng lẻ ở ngoài chợ, 3 Mẹ con làm tới tối mịt mới quay trở về nhà. Ngày nào cũng như ngày ấy, cả 3 Mẹ con không được nghi ngơi, ngoại trừ sáng sớm ngày Chủ Nhật, 3 Mẹ con đi dự Thánh Lễ xong, lại ra chợ tiếp tục làm những công việc hàng ngày mà 3 Mẹ con vẫn làm và kể từ khi chồng chị bỏ nhà ra đi, 2 đứa con chị phải nghỉ học ở nhà giúp đỡ Mẹ những công việc lao động vừa được kể trên,mới kiếm được đủ tiền nuôi sống 3 Mẹ con cho đến ngày hôm nay.

Tôi vừa nghe kể xong câu chuyện này, động lòng thương xót và tội nghiệp cho 2 đứa trẻ nhỏ không được đi học, nên tôi liền yêu cầu cặp vợ chồng này, hãy dẫn tôi đến thăm 3 Mẹ con chị ta ở tại nhà chị ta,để tôi nói cho người Mẹ biết là tôi sẵn sàng giúp đỡ chị, bằng cách bảo trợ tài chánh cho 2 đứa con chị được tiếp tục cắp sách đi học trở  lại, cho tới khi chúng học xong bậc trung học. Sau khi chị nghe tôinói thế, chị tỏ ra rất xúc động, chị nói:

Con xin hết lòng đội ơn Cha, những điều Cha nói làm con cứ ngỡ là con đang nằm chiêm bao, vì đây là điều ước mong duy nhất của con, mà hàng ngày con cầu xin Chúa ban xuống cho con cách riêng, để làm sao con có thể đưa 2 con của con trở lại trường học, như trước kia hàng ngày,chồng của con vẫn đưa 2 con đến trường, khi anh ấy vẫn còn ở nhà với con. Giờ đây thật là sung sướng hạnh phúc biết bao cho con và 2 con của con, vì Cha đã thay mặt Thiên Chúa đến đây để đáp ứng lời cầu nguyện của con từ bấy lâu nay.

Nhờ vào số tiền hàng năm của tôi gửi về cho chị và chị coi tôi như là người Bố đỡ đầu tinh thần cho 2 con của chị, để giúp đỡ cho 2 cháu được tiếp tục đi học, như tôi đã hứa và sau khi chị trang trải tiền học phí, tiền mua sách vở cho 2 con, chị cho tôi biết vẫn còn dư thừa chút đỉnh, nên 2 cháu không cần phải làm bất cứ một công việc gì nặng nhọc, để phụ giúp chị như trước kia nữa, mà chúng chỉ biết vùi đầu vào sách vở, đến cuối năm cả 2 cháu đều được lãnh nhận phần thưởng danh dự, là 2 học sinh giỏi nhất lớp, được nhà trường khen thưởng và mỗi cháu còn nhận được một trăm Mỹ kim của tôi với tư cách là Bố đỡ đầu tinh thần của chúng từ Hoa Kỳ gửi về, để tưởng thưởng cho chúng học giỏi. Như đã nói ở phần trên, mỗi năm tôi về Việt Nam một lần, để thăm nom sức khoẻ của thân mẫu tôi, mỗi lần về như thế, tôi đều có ghé nhà chị ta để đón 2 đứa con của chị về nhà Mẹ của tôi ăn cơm vài ba lần và để thăm hỏi sức khoẻ của chúng, đồng thời cũng để kiểm điểm lại sự học hành của chúng xem chúng học hành tới đâu. Lẽ dĩ nhiên, những lần tôi đến đón chúng về nhà Mẹ tôi, thì không bao giờ có Mẹ chúng đi theo chúng.

Qua những kinh nghiệm trong công tác Tông Đồ Mục Vụ của tôi là một Linh Mục cho tôi biết, việc gì phải đến thì nó sẽ đến, ngoại trừ Thiên Chúa hay Thượng Đế ra, không ai có thể biết trước được việc gì sẽ xẩy đến cho mình. Tất cả 6 lần trong 6 năm liên tục, tôi về Viêt Nam để thăm viếng thân mẫu tôi và cũng như mọi năm, trong thời gian 3 tuần lễ tôi ở nhà Mẹ tôi, tôi đều có đến đón 2 đứa con tinh thần của tôi về nhà Mẹ tôi ăn cơm và trò chuyện với chúng vài tiếng đồng hồ, xong rồi tôi lại lái xe đưa chúng về nhà Mẹ của chúng, thả chúng xuống trước  cửa nhà, mà tôi không cần phải xuống xe để dẫn chúng vào nhà, lúc đón cũng như lúc đưa chúng về, chỉ có một lần Mẹ chúng thấy tôi tới, thì chị vội vàng chạy ra chỗ xe tôi đang đậu để chờ chúng, chị mời tôi vào nhà uống trà, có 2 đứa con cũng ngồi cùng cả đấy, chúng tôi trao đổivới nhau vài ba câu chuyện xã giao, kéo dài khoảng 15 phút, thì tôi đứng dậy xin cáo biệt chị ra về, vì còn phải chở Mẹ tôi đưa tôi đến thăm Cha Chánh Xứ họ đạo Nhà Thờ Tân Định, như đã có hẹn trước với Ngài.

Năm nay tôi về VN là lần thứ 6 như mọi năm, để thăm Mẹ tôi. Cũng như thường lệ, tôi lái xe đến đón 2 đứa con tinh thần, luôn luôn chúng nó đã đứng chờ sẵn ở trước cửa nhà, khi xe tới, chẳng cần phải nói lời nào, tự động chúng mở cửa xe phía sau và leo lên xe ngay. Nhưng lần này, khác hẳn những lần trước, chỉ thấy Mẹ chúng đang đứng chờ trước cửa nhà và khi xe của tôi vừa chạy tới, thì chị chạy vội ra, mời tôi vào trong phòng khách ngồi chờ 2 cháu, chị cho biết là 2 cháu còn đang mắc bận thay áo quần trong phòng tắm. Trong lúc tôi ngồi trong phòng khách đợi 2 cháu, thì chị ngồi trên chiếc ghế cách xa, đối diện với tôi và nói :

Thưa Cha, con hết lòng tạ ơn Cha đã giúp đỡ cho 2 đứa con của con được đi học liên tục gần 6 năm qua, ơn trời biển bao la này của Cha dành cho 2 con của con, tất cả chúng con không biết đến bao giờ mới có thể đền đáp lại ơn này cho Cha, nhưng chúng con sẽ luôn luôn ghi tạc ơn này tận đáy lòng chúng con, cho tới khi chúng con lìa đời. Hôm nay con dám mạnh dạn, để xin Cha cho phép con được bầy tỏ sự thầm kín chân thành nhất từ đáy lòng của riêng con với Cha, là xin Cha bảo lãnh cho 2 đứa con của con được sang Hoa Kỳ tiếp tục sự học của chúng, để chúng nó có một cơ hội tiến thân trên con đường học vấn và nhờ đó, chúng nó sẽ có thể trở thành những nhân tài nổi danh trên thế giới mai sau, góp phần làm vẻ vang cho dân tộc Việt Nam ở quốc ngoại.

Để có thể thực hiện được ý nguyện thầm kín này của con, con xin Cha vì tấm lòng nhân từ bác ái của Cha, xin Cha hãy bằng lòng làm giấy hôn thú giả với con một cách kín đáo, chỉ có Cha và con biết chuyện này mà thôi và khi sang tới Hoa Kỳ, con và 2 con của con sẽ cư trú tại một tiểu bang khác, cách xa tiểu bang nơi Cha đang ở, để tránh sự dòm ngó dị nghị của mọi người chung quanh, không làm phương hại đến thanh danh của Cha là một Linh Mục thánh thiện, rồi gắng đợi đến 2 năm sau, Cha mới làm giấy ly dị con, tới lúc đó chúng con đã trở thành thường trú nhân hợp pháp tại Hoa Kỳ rồi, chúng con không còn sợ bị trục xuất trả về VN nữa.

Tôi cố gắng ngồi yên lặng để nghe chị nói hết lời, chứ thực ra, vừa nghe chị nói đến câu làm giấy hôn thú giả, thì tôi đã hết hồn, cảm tưởng như có quân khủng bố đang đặt trái bom dưới nệm ghế tôi ngồi và tôi cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, để giải thích cho chị hiểu rõ rằng:

Đối với Luật Công Giáo, không bao giờ cho phép một Linh Mục làm một điều gì dối trá trước mặt Chúa và hơn thế nữa, đối với luật pháp Hoa Kỳ lại càng chết tươi, ăn năn tội chẳng kịp, hành động giả vờ lấy nhau làm vợ làm chồng, không chóng thì muộn cũng sẽ bị chính quyền Hoa Kỳ phát giác, tới lúc đó người phối ngẫu ở Hoa Kỳ, sẽ được mời đi nghỉ mát nhiều năm trong trại tù và có thể cộng thêm một số tiền phạt vạ nữa; còn người phối ngẫu từ nước ngoài tới, thì ở trong tư thế sẵn sàng khăn gói quả mướp, chờ ngày lên đường bị tống xuất trở về quê cũ.

Vì mới cách đây vài năm tại tiểu bang California, chính quyền tiểu bang hợp tác với chính quyền liên bang, đã khám phá ra cùng một lúc, nhiều cặp vợ chồng giả vờ lấy nhau (Fraud Marriage), nhưng không hề ăn ở với nhau một ngày nào và để áp dụng đúng theo Luật Di Trú Hoa Kỳ (US Immigration Law) đã quy định, thì tất cả những người phạm pháp này, đều bị truy tố ra Toà Án Di Trú (US Immigration Court) xét xử.

Nếu can phạm ở đây có quốc tịch, thì chỉ lãnh bản án đi nghỉ mát nhiều năm trong nhà tù, còn nếu can phạm chỉ là thường trú nhân thôi, thì sau khi đã mãn hạn thời gian nghỉ mát ở tù về, thì có thể sẽ bị Sở Di Trú trục xuất đương sự trả về nguyên quán, riêng những can phạm từ  nước ngoài vào, thì bị tạm giam để chờ ngày lên đường về quê cha đất tổ. Tôi vừa mới nói tới đây, chưa kịp giải thích thêm, thì chị đã chạy nhào tới ôm chặt lấy tôi trong vòng tay của chị, ngả đầu lên vai tôi, khóc nức nở, làm ướt đẫm chiếc áo chùng thâm của tôi đang mặc trên người và lần này không còn phải là trái bom nổ chậm đặt dưới nệm ghế tôi đang ngồi nữa, mà hình như có ai đang chích mũi thuốc mê vào người tôi, đưa tôi vào thế mê hồn trận, nên tôi không còn biết trời trăng mây nước ra sao nữa, rồi chị cứ vừa khóc vừa tỉ tê kể lể tràng giang đại hải bên tai tôi, nào là em đã thương yêu Cha từ nhiều năm nay rồi,em biết rõ có một số Linh Mục đã được Giáo Quyền cho phép cởi áo tu sĩ ra ngoài đời lập gia đình có sao đâu, lấy vợ đâu có phải là một hành động xấu xa gì, trái lại hành động này là một hành động can đảm, đáng phục, vì dám công khai thú nhận một sự thật tình yêu công chính, không việc gì phải sợ sệt, dấu diếm trước giáo hội và trước giáo dân của mình. Như thế, rõ ràng trường hợp của Cha, nếu Cha bằng lòng lấy em làm vợ, là vì lòng nhân từ bác ái của Cha, để cứu giúp một thiếu phụ với 2 đứa con còn nhỏ dại vượt trùng dương hàng ngàn dặm, để đến được bến bờ tự do hạnh phúc, chứ đâu có phải vì Cha ham mê sắc dục hay vì mê gái 2 con trông mòn con mắt của em đâu, mà đến nỗi làm Cha phải xin từ bỏ chiếc áo chùng thâm để lấy em và nếu sự việc này cho rằng Cha phạm tội trước mặt Chúa, thì hoàn toàn lỗi tại em vì em đã cám dỗ Cha, chứ Cha đâu có cám dỗ em, Chúa biết rõ từng sợi tóc trên đầu của mỗi người, nên Chúa sẽ hiểu rõ việc làm này của Cha, vì con người ta chỉ có thể che mắt thế gian, chứ không thể nào che mắt Chúa được v.v.....

Mà thôi, đúng là ma đưa lối quỷ đưa đường, cứ tìm những phút dặm trường mà đi, sự thể đã ra nông nỗi này rồi, biết nói gì hơn, một khi đôi con tim của hai kẻ đã cùng nhau hoà chung một điệp khúc tình ca bất hủ, mà những ai thương yêu nhau vẫn còn nhớ câu hát: Thương Nhau Cởi Áo Cho Nhau, Về Nhà Mẹ Hỏi Qua Cầu Gió Bay. Thế là tôi đành phải nhắm mắt đưa chân, để thề hứa với chị, là sau khi tôi được giáo quyền cho phép cởi bỏ chiếc áo chùng thâm này ra, thì tôi sẽ quay trở về VN cưới chị làm vợ chính thức và đem 3 Mẹ con chị sang đoàn tụ với tôi ở Hoa Kỳ.

Đúng 1 năm sau, sau khi tôi được Giáo Quyền cho phép tôi trở thành thường dân, tôi đã giữ đúng như lời thề hứa trước kia với chị và tôi đã trở về VN cưới chị làm vợ và đã đưa cả 3 Mẹ con chị sang Hoa Kỳ chung sống với tôi. Đến lúc này, tôi mới hiểu rõ rằng, trong mỗi một cuộc sống của con người trên trần thế, dù lập gia đình hay sống độc  thân, trong mọi hoàn cảnh khác biệt nhau và trong mọi môi trường sinh sống khác biệt nhau, mỗi người đều phải trả cho cái giá đắt hoặc rẻ của nó, mà mỗi người đã tự chọn lựa môi trường cho cuộc sống của mình.

Nhưng ngay bây giờ, nếu ai hỏi tôi : Nên Lập Gia Đình hay Nên Đi Tu, thì tôi thực tâm sẽ trả lời họ rằng: Nên Đi Tu thì hơn, như người ta thường nói Tu Là Cõi Phúc, Tình Là Giây Oan. Vì tôi là người đã có diễm phúc được từng trải nhiều năm sống trong 2 môi trường khác biệt nhau này, mà nhờ đó, tôi mới biết rõ đời sống vợ chồng không đơn giản như tôi nghĩ khi tôi còn đang trong thiên chức Linh Mục. Quả thật đúng như câu nói: Có nằm trong chăn mới biết chăn có rận và giờ đây, làm tôi nhớ lại những lời nhắn nhủ chân thành của một Linh Mục lớn tuổi,mà tôi kính trọng Ngài như người Anh Cả của tôi, đã nói với tôi trước ngày tôi về VN lần đầu:

Tôi biết Cha có một đời sống rất thánh thiện ( Religious life) với lòng tự tin mãnh liệt (Strongly self-confident) vào Đấng Quyền Năng Tối Cao sáng tạo ra trời đất và con người chúng ta, đó là 2 yếu tố tiên quyết, cần phải có đối với những vị tu hành thuộc bất cứ tôn giáo nào, mà Cha đã có, nhưng trên thực tế, nếu có 2 yếu tố này vẫn chưa đủ sức lực, để chống chọi lại những cạm bẫy cám dỗ của đồng tiền và tình dục, mà chúng ta luôn luôn cần phải ý thức và tự cảnh giác lòng mình trước những cạm bẫy cám dỗ này, kẻo không, chúng ta sẽ bị rơi vào cạm bẫy, rồi tới lúc đó lại đổ vạ cho ma quỷ cám dỗ chúng ta. Vậy xin Cha hãy ghi nhớ 2 câu nói sau đây trong đời sống tu hành của chúng ta là: Phòng Bệnh Hơn Chữa Bệnh và Lúa Chín Đầy Đồng, Nhưng Thợ Gặt Thì Ít, chứ không thiếu như nhiều người tưởng lầm. Nhiều lúc ngồi một mình thầm lặng để suy ngẫm lại những lời nhắn nhủ này, tôi mới cảm thấy thấm thía cho cuộc đời hiện tại của tôi.
   

Phó Tế Nguyễn Mạnh San
( nhận từ email)

_________________
Xin hãy dùng con như Khí Cụ Bình An Của Chúa

Hôn nhân khác tôn giáo

Nếu anh em nào có vợ ngoại mà người đó thuận ở với mình,
thì chớ rẫy vợ.
Và người vợ nào có chồng ngoại mà người đó thuận ở với mình,
thì đừng bỏ chồng.
Vì chồng ngoại được thánh hóa nhờ vợ,
và vợ ngoại được thánh hóa nhờ người chồng có đạo.
 (1 Cr 7, 12-14)
Thế giới ngày nay được đánh dấu bằng những mối giao lưu nhờ sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, nhất là trong lãnh vực truyền thông đại chúng. Con số những cuộc hôn nhân giữa những người khác đạo càng ngày càng gia tăng. Đây là một trong những ưu tư đặc biệt của Hội Thánh Công giáo đối với đời sống hôn nhân và gia đình của con cái mình, vì những cuộc hôn nhân này thường gặp nhiều khó khăn do những khác biệt về niềm tin.

1. Thế nào là hôn nhân khác tôn giáo?

Hôn nhân khác tôn giáo là hôn nhân giữa một bên là Công giáo và một bên không phải là Công giáo.
- Nếu bên không Công giáo, nhưng đã được rửa tội trong Hội Thánh Tin Lành hay Chính Thống, thì hôn nhân này được gọi là hôn nhân dị tín hay hôn nhân hỗn hợp.
- Nếu bên không Công giáo chưa được rửa tội, thì hôn nhân này được gọi là hôn nhân dị giáo hay hôn nhân khác đạo. Ví dụ hôn nhân giữa một người Công giáo và một người Phật giáo, Hồi giáo, Ấn Độ giáo, Do Thái giáo v.v.... kể cả trường hợp một người không theo tôn giáo nào.

2. Hậu quả của những cuộc hôn nhân khác tôn giáo

Sau đây là 2 trường hợp có thể xảy ra:
2.1. Hôn nhân sẽ hạnh phúc, nếu hai bên biết tôn trọng nhau, “đạo ai người ấy giữ”. Phía không Công giáo thực sự để cho bạn mình được tự do thờ phượng và chăm sóc đức tin cho con cái như đã thoả thuận lúc ban đầu. Phía Công giáo sống thật tốt và giúp phía không Công giáo nhận được ơn Chúa.
2.2.    Hôn nhân có thể gặp nguy hiểm và tan vỡ, nếu hai bên không chịu nhân nhượng nhau trước những mối bất đồng do sự khác biệt về niềm tin tạo ra. Phía Công giáo có thể trở nên nguội lạnh và đi đến chỗ bỏ đạo.

3. Giáo luật về Hôn nhân khác đạo

Tại Việt Nam, ngày nay vẫn có nhiều vị hữu trách và cha mẹ tỏ thái độ quá dè dặt, khắt khe đối với con cái trong hôn nhân khác tôn giáo: “Bắt buộc trở lại đạo Công giáo mới cho phép làm đám cưới!” Một số khác lại quá dễ dãi: “Đạo ai nấy giữ, chẳng cần chuẩn chiếc gì hết!” Cả hai thái độ trên đều không phù hợp với ý muốn của Hội Thánh Công giáo. Hội Thánh có phép chuẩn cho những hôn nhân khác tôn giáo. Theo luật hiện nay của Hội Thánh:
Hôn nhân hỗn hợp chỉ hợp pháp khi có phép rõ ràng của giáo quyền (Giám Mục)
Hôn nhân khác đạo chỉ thành sự khi có phép chuẩn rõ ràng của giáo quyền
Bởi vậy, nếu ở trong trường hợp Hôn nhân hỗn hợp hoặc hôn nhân khác đạo, đôi bạn cần trình bày với cha xứ để được hướng dẫn về thủ tục xin phép chuẩn nơi Đức Giám Mục Giáo phận.
Muốn được phép chuẩn:
- Hai đương sự phải hiểu biết, chấp nhận mục đích và đặc tính chính yếu của hôn nhân theo giáo lý Công giáo
- Bên Công giáo cam kết giữ đức tin của mình, bảo đảm cho con cái được rửa tội và giáo dục trong Hội Thánh Công giáo.
- Cũng cần phải cho bên không Công giáo biết rõ những điều ấy.

4. Tại sao Hội Thánh bận tâm và tỏ ra dè dặt?

Nhìn vào những quy định trên, ta thấy thái độ của Hội Thánh là một sự nhượng bộ vì không thể tránh được, chứ không hề khuyến khích. Tuy nhiên, người ta có cảm tưởng Hội Thánh Công giáo không “công bằng” khi đòi hỏi đức tin Công giáo phải được ưu tiên!
Hội Thánh lấy quyền gì để đòi hỏi hai bên phải thoả thuận như thế? Có thể nói đó là như quyền của bậc cha mẹ trước hạnh phúc của con cái, chẳng khác nào việc trao đổi giữa hai gia đình trước ngày đính hôn, mỗi bên nêu rõ nguyện vọng của mình vì hạnh phúc lâu bền của con cái.
Thế nhưng, tại sao Hội Thánh lại phải bận tâm đến như vậy? Thưa vì những lý do sau:
-           Hội Thánh biết rằng, bên cạnh tình yêu, niềm tin tôn giáo là một trong những yếu tố quan trọng đối với đời sống hôn nhân và gia đình, bởi vì tôn giáo không chỉ ảnh hưởng đến lối suy nghĩ, cách hành xử, mà còn ảnh hưởng đến những chọn lựa trước những vấn đề của cuộc sống, nhất là trong việc giáo dục con cái. Do khác biệt quan điểm một cách sâu xa như thế, những cuộc hôn nhân khác tôn giáo thường gặp nhiều trở ngại, khó đạt được hạnh phúc và nếu tan vỡ thì phía người Công giáo sẽ bị thiệt thòi nhiều hơn, vì họ không thể lập gia đình lại, bao lâu người kia còn sống.
Thực vậy, tục ngữ Việt Nam có câu: “Thuận vợ thuận chồng tát bể Đông cũng cạn”. Để gia đình được hạnh phúc, cả hai vợ chồng cần phải nỗ lực và góp sức. Đây không phải là chuyện dễ, vì trong thực tế có khá nhiều khác biệt giữa họ: khác biệt về giới tính, về tính tình, về giáo dục, về gia đình, về lối sống v.v.... Nếu cùng chung một niềm tin tôn giáo, họ sẽ có được một nền tảng vững chắc, giúp vượt qua những khó khăn và thử thách, biết dùng những khác biệt để bổ túc cho nhau và làm cho cuộc sống gia đình thêm phong phú. Lúc ấy, người bạn đời cũng là người bạn đạo, cả hai cùng mang một chí hướng, đó là xây dựng tổ ấm gia đình hạnh phúc trong yêu thương và hiệp nhất.
- Trong hôn nhân hỗn hợp giữa một người Công giáo và một Kitô hữu thuộc hệ phái khác (Tin Lành, Chính Thống...) những khó khăn cũng không nhỏ. Những khó khăn này xuất phát từ sự chia rẽ giữa các Kitô hữu đến nay vẫn chưa giải quyết được. Đôi vợ chồng có thể cảm nghiệm được thảm kịch ấy ngay trong gia đình của mình. Tuy nhiên, những khó khăn này có thể vượt qua, nếu đôi bạn biết cố gắng kết hợp những gì tốt đẹp đã lãnh nhận nơi cộng đoàn mình và cùng nhau học hỏi, chia sẻ để giúp nhau sống trung thành với Đức Kitô.
- Trong hôn nhân khác đạo giữa một người Công giáo và một người không tin vào Đức Kitô, sẽ gặp nhiều khó khăn hơn. Những bất đồng quan điểm về niềm tin và hôn nhân, có thể dẫn đến những căng thẳng trong gia đình, nhất là việc giáo dục con cái[4]. Hội Thánh xác tín rằng: đức tin Kitô giáo mà con cái mình đã nhận được là một quà tặng vô giá Thiên Chúa ban. Hội Thánh không muốn đức tin ấy bị mai một, nhưng luôn có những điều kiện thuận lợi để được tồn tại và phát triển. Vì thế, Hội Thánh luôn đòi hỏi phải thoả thuậïn với nhau trước khi bước vào hôn nhân có phép chuẩn.

5. Những thái độ sống

5.1. Đối với nhau
Hôn nhân khác tôn giáo là một thách đố lớn với nhiều khó khăn cần vượt qua. Tuy nhiên, nếu đôi bạn đã suy nghĩ, cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng vẫn không thể lìa xa nhau. Tình yêu quả là một mầu nhiệm! Đôi bạn hãy mở rộng cõi lòng đón nhận cuộc sống và tích cực cư xử tốt với nhau.
- Phía Công giáo hãy can đảm đón nhận điều Hội Thánh chờ đợi họ: Làm chứng cho Tin Mừng. Vào thời buổi khó khăn hiện nay, cuộc sống tốt lành đầy tin yêu của người bạn đời sẽ là lời chứng sống động và hùng hồn, át hẳn những gương xấu trong Hội Thánh. Ước gì tình huống của hai người trở thành dịp may cho phía không Công giáo đặt vấn đề về Thiên Chúa của người Công giáo. Ước gì chính thái độ nghiêm túc của Hội Thánh đối với những cuộc hôn nhân khác đạo khiến người trong cuộc đặt câu hỏi về tầm quan trọng của đức tin Công giáo.
- Phía Công giáo đừng quên rằng mình phải chịu trách nhiệm về đức tin của bạn mình. Họ phải biết trân trọng trao vào tay bạn mình một quyển Tin Mừng hay một quyển Kinh Nguyện Gia đình và tha thiết cầu nguyện cho bạn mình mỗi ngày. Hơn nữa, còn phải học hỏi giáo lý và sống đạo cách sâu xa và triệt để hơn. Đừng quên rằng mỗi người phải cố gắng tìm hiểu những ưu điểm lòng tin của bạn mình, để thêm tôn trọng và quý mến nhau. Chỉ khi nào ta biết chân thành đón nhận ưu điểm của bạn, ta mới có thể giúp bạn mở lòng đón nhận ưu điểm của ta. Với Ơn Chúa, thái độ ấy sẽ giúp đôi bên làm phong phú cho nhau.
5.2. Với gia đình hai bên
Sự khác biệt tôn giáo không chỉ tạo khoảng cách giữa hai người mà còn tạo khoảng cách với gia đình của bạn mình, một khoảng cách vô hình nhưng đôi khi hết sức to lớn. Đây là chỗ để phía Công giáo gia tăng lòng trông cậy vào ơn Chúa.
Đã chọn lựa một cuộc hôn nhân đầy khó khăn, phía Công giáo phải luôn tin tưởng vào ơn Chúa. “Ai thực sự cậy trông Chúa sẽ không bao giờ phải thất vọng”. Với lòng khiêm nhường, hãy cầu nguyện, hãy sống chân thành và khi có dịp, đừng ngại chia sẻ niềm tin cho những người mình yêu mến. Cách riêng trong việc thờ cúng tổ tiên, cả hai cần học hiểu kỹ quan điểm của Hội Thánh Công giáo và chu toàn phận vụ mình trong gia tộc cách tận tuỵ.
Tóm lại, mỗi bên cần phải làm hết sức để giúp gia đình mình hiểu và quý trọng thái độ tôn giáo của bạn mình.
5.3. Với cộng đoàn giáo xứ
Khi lập gia đình với người khác đạo, phía Công giáo có thể bỗng dưng thấy mình trở nên xa cách với mọi người trong giáo xứ. Cần vượt thắng tâm trạng ấy, bởi lẽ đây chính là lúc họ cần gắn bó hơn với giáo xứ để được nâng đỡ và cầu nguyện. Hãy thắt chặt tình thân với một nhóm gia đình trong giáo xứ, luôn gần gũi nhau như những người bạn nghĩa thiết. Hãy tận dụng những cơ hội sẵn có trong tình bạn để quan hệ giữa gia đình nhỏ của mình với cộng đoàn được tự nhiên. Sự gắn bó ấy sẽ là yếu tố quan trọng nâng đỡ và đồng hành với đôi bạn trong cuộc sống hạnh phúc.

6. Kỳ vọng của Mẹ Hội Thánh

Những cuộc hôn nhân khác đạo bao giờ cũng có nhiều khó khăn, dù vậy Hội Thánh luôn tin tưởng vào ơn Chúa và cầu nguyện cho họ. Hội Thánh tin tưởng ở thiện chí của họ và ước mong rằng “chồng ngoại được thánh hóa nhờ vợ, và vợ ngoại được thánh hóa nhờ người chồng có đạo” (1Cr 7,14). “Thật là một niềm vui lớn cho bên Công giáo và cho Hội Thánh nếu “việc thánh hoá này” đưa người không Công giáo tự nguyện đón nhận đức tin Công giáo. Chính tình yêu hôn nhân chân thành, việc khiêm tốn và kiên nhẫn thực thi những nhân đức gia đình và siêng năng cầu nguyện có thể chuẩn bị cho người không có đạo được ơn làm con Chúa.”

Sự khác biệt giữa phép chuẩn và phép giao:

 PHÉP CHUẨN” là phép của giáo quyền chuẩn chước để được thành hôn với nhau, giữa một người đã chịu phép Rửa Tội và một người chưa được rửa tội.   “PHÉP GIAO” là phép lam cho nghi thức hôn phối giữa một người đã chịu phép Rửa Tội và một người chưa được rửa tội thành bí tích.   Để được chuẩn chước phải có lý do chính đáng và hội đủ những điều kiện sau:
  • Thứ nhất là phía Công Giáo phải tuyên bố sắn sàng loại bỏ tất cả những gì có nguy hại cho đức tin và họ phải thực sự cam đoan sẽ cố gắng hết sức để con cái sinh ra được rửa tội và giáo dục trong Giáo Hội công giáo (GL1125,1).
  • Thứ hai là phía không Công Giáo cũng được thông báo kịp thời về những lời cam đoan ấy, để họ có ý thức về nghĩa vụ của người bạn đường công giáo của mình (GL 1125,2).
  • Điều kiện thứ ba là cả hai bên, Công Giáo cũng như không Công Giáo, cần phải được giáo huấn về mục đích và đặc tính thiết yếu của hôn nhân, đặc biệt là đặc tính một vợ một chồng và bất khả phân ly của hôn nhân (GL 1125,3).

VẠ TUYỆT THÔNG
(Nguồn: Bách khoa toàn thư mở Wikipedia)
Vạ tuyệt thông (hay dứt phép thông côngrút phép thông công) là một hình phạt của Giáo hội Công giáo Rôma dành cho những giáo sĩ và giáo dân phạm trọng tội. Khi một người bị tuyên án vạ tuyệt thông thì về bản chất, người ấy bị tách rời ra khỏi sự "hiệp thông" với những tín hữu khác trong Giáo hội, về hình thức là bị khai trừ khỏi tổ chức Giáo hội. Tuy nhiên, vạ tuyệt thông không phải là Thiên Luật (luật của Chúa) mà là Nhân Luật (giáo luật của Giáo hội), nên vạ tuyệt thông không ảnh hưởng đến mối liên hệ riêng rẽ giữa cá nhân người bị vạ với Thiên Chúa.

[sửa]Hình thức

Có hai hình thức vạ tuyệt thông:
Vạ tuyệt thông tiền kết: được ấn định cho một số tội. Ngay sau khi phạm, đương sự lập tức bị vạ, không cần Giáo hội phải ra công bố. Theo Bộ Giáo luật hiện hành, hiện nay chỉ còn bảy loại vi phạm bị chế tài Vạ tiền kết.
  1. Người bội giáo, lạc giáo hay ly giáo, sẽ bị mắc vạ tuyệt thông tiền kết.
  2. Ai ném bỏ Bánh Thánh, lấy hoặc giữ với mục đích phạm thánh, bị mắc vạ tuyệt thông tiền kết dành cho Tòa Thánh.
  3. Người nào hành hung Đức Thánh Cha sẽ mắc vạ tuyệt thông tiền kết dành cho Tòa Thánh.
  4. Ai thi hành việc phá thai, và việc phá thai có kết quả, sẽ mắc vạ tuyệt thông tiền kết.
  5. Tư tế hành động ngược lại các quy định ở điều 977, sẽ bị mắc vạ tuyệt thông tiền kết dành cho Tòa Thánh.
  6. Linh mục giải tội nào vi phạm trực tiếp ấn bí tích, phải bị mắc vạ tuyệt thông tiền kết dành cho Tòa Thánh.
  7. Giám mục nào không có ủy nhiệm thư giáo hoàng mà phong chức giám mục cho người khác, cũng như người nào được thụ phong do giám mục ấy sẽ mắc vạ tuyệt thông tiền kết dành cho Tòa Thánh.
Trong bảy qui định vạ trên đây, năm loại vạ chỉ được hóa giải bởi chính Tòa Thánh (2, 3, 5, 6 và 7), còn hai loại vạ kia (1 và 4) có thể được giải do giám mục giáo phận hay những linh mục được các giám mục ấy ủy thác.
Vạ tuyệt thông hậu kết: được ấn định cho một số tội. Sau khi phạm, đương sự chưa lập tức bị vạ. Đương sự chỉ bị vạ sau khi Giáo hội ra công bố. Theo Bộ Giáo luật hiện hành, hiện nay chỉ còn hai loại vi phạm bị chế tài vạ hậu kết.
Hầu hết những trường hợp bị vạ tuyệt thông đều là vạ tuyệt thông tiền kết và người mắc vạ tuyệt thông bị cấm:
  • Không được tham phần bằng bất cứ cách nào như thừa tác viên vào việc cử hành Hy tế Thánh Thể, hay vào các lễ nghi phụng tự nào khác
  • Không được cử hành các Bí tích hay Á Bí tích và lãnh nhận các Bí tích
  • Không được hành sử các chức vụ, tác vụ hay bất cứ nhiệm vụ nào, hay thi hành các hành vi cai trị
Sau khi vạ tuyệt thông đã bị tuyên kết hay tuyên bố, người bị vạ tuyệt thông thi hành cách vô hiệu những hành vi cai trị nếu trước đó đã được chỉ định; cũng không được lãnh nhận cách hữu hiệu một chức vụ hay nhiệm vụ nào khác trong Giáo hội; cũng không được chiếm hữu cho mình các lợi lộc của bất cứ chức vị, chức vụ hay nhiệm vụ, hưu bổng nào mà đương sự đã có trong Giáo hội.

[sửa]Một số người bị phạt vạ

NămNgười bị vạLí doGhi chú
Thế kỷ 1Hymenaeus và
Alexander
Bởi Thánh Phaolô theo Sách Công vụ Tông đồ
Thế kỷ 1Simon MagusĐề xuất thuyết lạc giáo
1227
(lần 1)
1239
(lần 2)
Frederick II
Hoàng đế La Mã
Lãnh đạo Đế quốc La Mã làm ảnh hưởng đến sự độc lập của Vatican
1521Martin Luther
linh mục
Lãnh đạo Phong trào Kháng Cách (Tin Lành) li khai khỏi Giáo hội
Tấn công vào quyền bính giáo hoàng

1570Elizabeth I
Nữ hoàng Anh
Henry VIII
Vua Anh
Rối hôn nhân.
Ly khai khỏi Giáo hội, lập thành Anh giáo

1809Napoléon Bonaparte
Hoàng đế Pháp
Ý định thôn tính và sáp nhập Giáo hội vào thể chế cai trị
1902Những người Công giáo
tham gia thành lập Giáo hội Độc lập Philippines
Ly khai khỏi Giáo hội.
1949Đảng viên Cộng sản
Đảng Cộng sản Ý
Đàn áp Giáo hội Ý
1955Juan Peron
Tổng thống Argentina
Chống lại giới tu sĩ Công giáođược giải vạ
1955Clemente Dominguez
linh mục Tây Ban Nha
Phản bội lại Giáo hội Tây Ban Nha, tự phong mình làm giám mục, tự tuyên bố mình là giáo hoàng.
1962Fidel Castro
Chủ tịch Cuba và những người ủng hộ Cộng sản
Theo Chủ nghĩa Cộng sản chống lại Công giáo
1976Ngô Đình Thục
tổng giám mục Việt Nam
Tự tấn phong giám mục cho người khác mà không có chuẩn y của Tòa Thánh.được giải vạ
1988Marcel Lefebvre
tổng giám mục Pháp
Tự tấn phong giám mục cho bốn người mà không có chuẩn y của Tòa Thánh.
1990George A. Stallings, Jr.
linh mục Mỹ và những người liên quan
Khuyến khích phong linh mục cho phụ nữ, khuyến khích ngừa thai, phá thai.
1997Tissa Balasuriya
linh mục Sri Lanka
Thách thưc quyền bính giáo hoàng và những giảng dạy của Giáo hội về phép rửa, tội nguyên tổ và về sự trinh khuyết vẹn toàn của Đức Mẹ
1999James Callan
linh mục Mỹ
Cử hành lễ cưới cho người đồng tính luyến ái, phụ nữ đảm nhận vai trò khá nổi bật trong phụng tự.
2002Dagmar Braun Celeste
vợ thống đốc tiểu bang Ohio Mỹ
và những người lên quan
Tự cử hành lễ phong chức linh mục cho nhau.
2002Các giám mục
Hội Công giáo Yêu nước Trung Hoa
và những người lên quan
Tự tấn phong giám mục

Hé mở khả năng linh mục Công giáo được phép kết hôn

(TNO) Vatican đã hé mở khả năng cho phép các tu sĩ kết hôn, một động thái sẽ đi ngược lại truyền thống của Giáo hội Công giáo trong nhiều thế kỷ.

Hé mở khả năng linh mục Công giáo được phép kết hôn
 Giáo hoàng Francis tại buổi tiếp kiến chung hôm 11.9 - Ảnh: AFP
Theo tờ The Times vào hôm nay, 12.9, Tổng giám mục Pietro Parolin, người sẽ nhậm chức Quốc vụ khanh Tòa thánh vào tháng tới, đã tuyên bố lời khấn độc thân của các tu sĩ có nguồn gốc từ một quy định cổ xưa song không phải là tín lý của Công giáo.
“Đó không phải là một tín lý của Giáo hội và có thể được thảo luận bởi đó là một truyền thống giáo sĩ”, Tổng giám mục Parolin nói với tờ El Universal ở Venezuela, nơi ông chuẩn bị kết thúc nhiệm kỳ Sứ thần Tòa thánh.
“Đó là một thách thức lớn với Giáo hoàng bởi ngài có nhiệm vụ đoàn kết và mọi quyết định đó phải được thực hiện theo cách thức đoàn kết Giáo hội, thay vì chia rẽ”, Tổng giám mục Parolin nói tiếp.
Tổng giám mục Parolin đưa ra phát biểu giữa lúc Giáo hội Công giáo đang có bước chuyển biến lớn, với những vụ bê bối lạm dụng tình dục của các tu sĩ và việc thoái vị của cựu Giáo hoàng Benedict XVI vào đầu năm.
Người kế vị của Giáo hoàng Benedict XVI, Giáo hoàng Francis đã tạo ra làn gió mới với lời kêu gọi về một “Giáo hội nghèo khó dành cho người nghèo khó”. Giáo hoàng Francis nói ông muốn tăng cường vai trò của phụ nữ trong Giáo hội dù vẫn lưu ý về việc cố Giáo hoàng John Paul II đã bác bỏ việc truyền chức linh mục cho phụ nữ.
Giáo hoàng Francis cũng thể hiện lập trường ôn hòa hơn với người đồng tính, qua tuyên bố: “Tôi là ai mà phán xét?” khi được hỏi về vấn đề này.
Hôm 11.9, Giáo hoàng Francis cũng hướng về những người ngoại đạo trong một bức thư gửi đến tờ báo cánh tả hàng đầu ở Ý La Repubblica để trả lời một nhà bình luận vốn tuyên bố ông ta không tin vào Chúa.
Lãnh đạo của 1,2 tỉ người Công giáo trên thế giới nói với nhà sáng lập và là cựu tổng biên tập của tờ La Repubblica Eugenio Scalfari rằng những người ngoại đạo không phạm tội lỗi chừng nào mà họ còn lắng nghe lương tâm.
“Vấn đề với những người không tin vào Chúa là hãy lắng nghe lương tâm của họ. Cũng như những người không có niềm tin, tội lỗi là đi ngược lại lương tâm. Lắng nghe và tuân theo lương tâm nghĩa là quyết định chọn lựa giữa điều tốt và điều xấu”, Giáo hoàng Francis viết.
Sự cương quyết của Giáo hội Công giáo với lời khấn độc thân của tu sĩ có nguồn gốc từ những thế kỷ đầu tiên, theo tờ The Times.
Luật độc thân của linh mục Công giáo lần đầu tiên được nhắc đến trong Giáo luật 33, được ban hành bởi Công đồng Elvira (Tây Ban Nha) vào khoảng năm 305 - 306. Kỷ luật này được tái khẳng định một cách rạch ròi tại Công đồng Trent vào giữa thế kỷ 16.
Tuy nhiên, Giáo hội Chính thống giáo và một số giáo hội Công giáo Đông phương cho phép các linh mục kết hôn. Gần đây, các linh mục Anh giáo có vợ đã được phép hiệp thông với Giáo hội Công giáo.
Công Chính

Bế tắc vì yêu người ngoại đạo

Thứ hai, 10/3/2014 14:52 GMT+7
124 0 chia sẻ
Mối tình hơn 7 năm của chúng tôi đứng trước nguy cơ tan vỡ dù chúng tôi đã coi nhau như vợ chồng.
Tôi năm nay 25 tuổi, không có gì nổi trội. Gia đình tôi ở ngoài miền Trung, còn người yêu tôi 27 tuổi. Theo nhận xét của nhiều người, anh rất chín chắn, đàng hoàng, biết quan tâm tới người khác, bề ngoài khá. Với tôi, anh gần như là "người đàn ông số 1". Chúng tôi yêu nhau được hơn 7 năm, đã quan hệ "như vợ chồng" nhưng tình cảm luôn mới mẻ như lúc ban đầu, ngày càng hiểu và thông cảm cho nhau hơn.
Tôi theo đạo Thiên chúa, còn anh là người không có đạo. Hồi mới yêu nhau, chúng tôi cứ nghĩ rằng chuyện này có thể giải quyết được nhưng đến năm ngoái, khi chúng tôi tính đến chuyện kết hôn thì mới thấy chuyện không hề đơn giản. Gia đình tôi sống trong một vùng quê có đạo và rất coi trọng việc giữ đạo. Việc con cái lập gia đình với một người không có đạo là vấn đề nghiêm trọng đối với gia đình, tuy nhiên nếu người vợ hoặc chồng chấp nhận theo đạo thì tạm thời có thể chấp nhận được. Riêng trường hợp lấy vợ hoặc chồng không có đạo và đạo ai người nấy giữ thì tôi chưa thấy ở làng.
Trong khi đó, nhà anh ở một làng quê tại miền Nam, khá giả, rất nề nếp và gia giáo, thậm chí cha mẹ anh còn hơi nghiêm khắc. Cha anh làm một chức vị khá lớn trong bộ máy nhà nước và dĩ nhiên ông là một Đảng viên. Anh cũng làm cho công ty nhà nước và đang xét lý lịch vào Đảng. Một điều quan trọng nữa là anh có 2 anh trai đã lập gia đình và một người em trai nữa nhưng các anh trai lấy vợ đều sinh con gái. Nhà anh vẫn chưa có cháu trai đích tôn.
RichManPoorWoman1-9748-1394437697.jpg
Ảnh minh họa: YKN.
Theo luật giáo hội bên đạo tôi, nếu lập gia đình với một người không có đạo thì cách đơn giản nhất là hai người phải viết cam kết rằng sau khi lấy nhau thì đạo ai người đó giữ nhưng con cái bắt buộc phải theo đạo và không có lựa chọn nào khác. Tôi không thể bỏ đạo, cũng không thể không làm theo luật mà cưới bừa vì còn cha mẹ, gia đình, họ hàng, hàng xóm và vì cả bản thân tôi.
Gia đình anh khi biết đến bản cam kết thì họ không đồng ý vì họ không bao giờ cho con cháu theo đạo với nhiều lý do. Họ bắt anh phải chia tay tôi. Chưa kể đến sự chênh lệch về mọi thứ giữa hai gia đình mà xét một cách khách quan thì nhà anh hơn hẳn nhà tôi về nhiều mặt: Giàu - nghèo, hoàn cảnh, học thức, công việc... Dĩ nhiên tôi hiểu cảm giác và sự lo lắng của họ nên tôi càng cảm thấy buồn, khó xử. Về phần anh, anh chưa chấp nhận việc chia tay với tôi nhưng cũng không thể cãi lại gia đình. Anh muốn tìm ra cách giải quyết thỏa mãn được hai bên.
Chuyện dùng dằng đã kéo dài một năm nay và từ đó đến giờ, tôi luôn cố gắng chuẩn bị tâm lý là chúng tôi sẽ kết thúc bất kỳ lúc nào. Nhưng tôi cũng không có can đảm rời xa anh. Tôi đã quá quen với sự hiện diện của anh trong cuộc sống. Nếu không có anh, tôi không biết cuộc sống sẽ khổ sở đến mức nào. Không lẽ lại không có cách giải quyết nào cho tôi và anh?
Tôi với anh gần như bất lực trước hoàn cảnh của mình. Hiện nay, anh đã đi làm ổn định, còn tôi vì rất nhiều vấn đề nên còn mấy tháng nữa mới ra trường (tôi vẫn vừa đi làm vừa đi học và tự lo cho bản thân mình mọi thứ). Tôi nói với anh rằng nếu chia tay thì đợi khi tôi học xong rồi hãy chia tay vì tôi sợ mọi chuyện đảo lộn lên.
Tôi với anh chưa ra mắt gia đình hai bên nhưng nhà anh đã gặp mặt và biết tôi là bạn gái anh từ lâu. Họ cũng biết hoàn cảnh của tôi. Anh hẹn tôi 30/4 này về gặp mặt gia đình anh để nói chuyện và bàn cách giải quyết. Nếu không được thì có thể chúng tôi sẽ thật sự chia tay. Tôi rất lo lắng vì không biết tôi sẽ phải nói gì khi mà mọi thứ cứ như được sắp đặt sẵn và tôi không thể làm gì khác. Tôi lúc nào cũng trong tâm trạng lo lắng và thường xuyên suy nghĩ về mọi thứ. Tôi không biết sẽ phải làm gì và tương lai của tôi sẽ thế nào nữa?
N.C.

Chuyện tình yêu "bá đạo" của đôi bạn thân suốt 20 năm được dân mạng "like ầm ầm"

Là bạn thân 20 năm, đôi bạn Mai và Cường có lẽ chẳng bao giờ nghĩ rằng đến một ngày hai người sẽ về chung một nhà.

Từ tình yêu chuyển thành tình bạn có lẽ là điều khó khăn nhưng từ tình bạn trở thành tình yêu rất có thể đó lại là một điều may mắn.
Bởi vì có xuất phát điểm là những người bạn nên giữa hai người đã đủ thấu hiểu nhau, dễ dàng bao dung, chấp nhận và gắn bó bền chặt hơn.
Vì thế, khi chàng trai Ngô Văn Cường, sinh năm 1995 quê ở Bắc Giang chia sẻ câu chuyện tình yêu đẹp với cô bạn thân 20 năm, Ngô Thị Mai đã khiến cư dân mạng xôn xao và hết lời chúc mừng.
chuyen tinh yeu "ba dao" cua doi ban than suot 20 nam duoc dan mang "like am am" - 1
Chuyện tình đẹp của đôi bạn thân  20 năm khiến cư dân mạng xôn xao.
Được biết cả hai đã chơi với nhau từ thuở mẫu giáo vì hai gia đình là hàng xóm của nhau. Thuở ấy, bố mẹ thường hay gửi con sang nhà hàng xóm trông hộ mỗi khi đi làm nên đã khiến hai đứa trẻ mau chóng thân thiết.
Khi ấy, cô bé Mai “ghê gớm” thường hay bắt nạt cậu bạn, có lần còn đánh Cường tím mắt, chẳng ai nghĩ sau này hai người sẽ thành một đôi, và ngay chính đôi bạn có lẽ cũng chưa bao giờ nghĩ tới.
Suốt những năm tháng học sinh, tình bạn của cả hai vẫn cứ tiếp tục được duy trì dù sau này gia đình Mai cũng đã chuyển nhà đi xa hơn.
Đến khi trưởng thành, mỗi người đều có một mối tình kéo dài 2, 3 năm nhưng rồi cũng không đi đến đâu. Sau bao năm cuối cùng hai người lại quay về với nhau.
chuyen tinh yeu "ba dao" cua doi ban than suot 20 nam duoc dan mang "like am am" - 2
Dù cả hai đã từng trải qua những mối tình kéo dài 2, 3 năm nhưng cuối cùng đôi bạn trẻ vẫn quay về bên nhau.

chuyen tinh yeu "ba dao" cua doi ban than suot 20 nam duoc dan mang "like am am" - 3
Hai bên gia đình thấy đôi trẻ thân thiết lại cũng quý mến nhau nên có ý ghép đôi hai người. Được sự động viên từ gia đình và bản thân cũng bắt đầu có chút tình cảm với cô bạn ấu thơ nên Cường đã mạnh dạn bày tỏ tình cảm, bắt đầu tấn công dồn dập, thường sang nhà Mai để được tiếp cận gần bạn gái hơn.
Sau một thời gian theo đuổi, Mai dần dần xiêu lòng, cô chia sẻ: “ Vì hắn cũng thật thà, ngoan, ai cũng quý. Nên mình cũng “bật đèn xanh”. Thế là cả tết đó hắn là xe ôm của mình.”
Đúng 30 Tết, anh chàng bạn thân lấy hết can đảm tỏ tình với Mai, lúc đầu Mai còn suy nghĩ nhưng chính Cường cũng động viên cô cứ thoải mái, không yêu thì lại làm bạn. Và kết quả, Mai đã quyết định sang trang mới cho tình bạn của hai người.
chuyen tinh yeu "ba dao" cua doi ban than suot 20 nam duoc dan mang "like am am" - 4
Trước sự tấn công dồn dập của cậu bạn thân và sự động viên từ gia đình, Mai đã xiêu lòng.
Vì vốn là bạn thân từ thời ấu thơ lại học chung từ bé nên khi yêu cả hai cũng khá thoải mái còn rủ nhau đi... đánh bi-a, uống bia, mỗi lần giận dỗi lại rủ nhau đi... nhậu.
Nhưng cũng giống như những cặp đôi khác, cả hai vẫn có những phút giây ngọt ngào, nịnh nọt, dỗ dành nhau, cách nói chuyện cũng tình cảm hơn trước. Và cô bạn “đanh đá” ngày nào cũng đã dịu dàng, ngoan hiền hơn.
Sau nửa năm yêu nhau, cuối cùng đến tháng 7, cả hai đã quyết định kết hôn và nhận được sự ủng hộ của gia đình.
chuyen tinh yeu "ba dao" cua doi ban than suot 20 nam duoc dan mang "like am am" - 5
Mỗi lần cãi nhau, giận dỗi, cả hai lại rủ nhau đi nhậu để làm hòa.
chuyen tinh yeu "ba dao" cua doi ban than suot 20 nam duoc dan mang "like am am" - 6
Mai nhận xét về anh chồng là bạn thân: “Anh ấy là người hiền lành, tốt tính, dù công việc chưa ổn định và tính hơi trẻ con nhưng không chơi bời, biết chăm lo cho gia đình.
Còn cậu bạn thân cũng không ngại dành tặng vợ những lời khen có cánh: “Cô ấy là người con gái của gia đình, đảm đang, nội trợ giỏi, lễ phép với người lớn.”
Hiện tại, Mai đang là du học sinh ở Hàn Quốc, cả hai đang phải tạm sống xa nhau. Sắp tới Cường đang có kế hoạch sang Hàn cùng vợ vài năm sau đó mới quay về quê hương lập nghiệp.
Theo Hoàng Dương - Ảnh NVCC (Khám Phá)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32