"SÔNG CÓ KHÚC, NGƯỜI CÓ LÚC"
"SÔNG CÓ KHÚC, NGƯỜI CÓ LÚC" Sông kia có mấy khúc Người này có mấy lúc Khúc nào là khúc xuôi chảy êm đềm? Lúc nào là lúc thỏa niềm hạnh phúc? Sao sông khúc nào cũng bên lở bên bồi? Có phải để sông thong dong uốn lượn? Sao người lúc nào cũng lẫn lộn buồn vui? Có phải vì người suốt đời lăn lộn? Sông ơi sông có khúc nào sầu muộn Mà dòng vội vàng bên đục, bên trong? Người ơi người có lúc nào bế tắc Mà tình đời bao kẻ ghét, người thương? À, thì ra có lũ ghềnh, thác đổ Mới có dòng sông ra biển êm đềm! Người là phải ru hồn trong bể khổ Mới may ra có cuộc sống thỏa niềm!? Ừ, thôi từ nay nhìn sông bồi, lở Quan tâm làm chi, mặc khúc uốn dòng Từ nay thấy người ôn nghèo, nhớ khổ An ủi bằng thừa những lúc lạc lòng! Người đời chán nản vô cùng Ghét lời chê trách, vui mừng lời khen Đã già còn thích bon chen Châm cho chúng chửi, chọc tiên hóa rồ! Mới hay trong cõi giang hồ Xinh, đẹp hai vế, bao giờ đẹp - xinh?...