BƠ ĐỜI
BƠ ĐỜI Em nói cứ như là kẻ vô tâm Như kẻ bơ đời, thản nhiên, lãnh cảm Hay em diễn biển lạnh lùng, vô vọng Mà cồn cào vỗ sóng ngày đêm? Trong hồn người, ai cũng có trái tim Cần cù đập, bơm máu nuôi cuộc sống Trái tim em còn chứa chan khát vọng? Của hồng nhan đang độ tuổi thanh xuân! Trái tim em còn rạo rực, rộn ràng Sướt mướt tiệc tùng, không màng thương nhớ Mặc cõi lòng, yẫn ngày đêm trăn trở Làm hồn vọng phu đằng đẵng đợi phu quân? Tiệc tàn rồi cô đơn có nổi lên Giữa chán chường là mênh mông trống vắng? Những khoe khoang của tháng ngày hào nhoáng Thành rác tràn lan, ngập ngụa tâm hồn? Dọn sạch đi em, mình sơn lại lòng son Xây mới lại một ngôi nhà thân ái Có đủ bốn mùa, um tùm hoa trái Quây quần bên nhau, trổi dậy một tình thân! Rồi từ đó em sẽ biết nâng niu Những kết quả có được từ rung động Chân thực nhận ra tình yêu cuộc sống Tình yêu nào không có mình, có ta? Anh ngậm bút, dằn vặt, lòng cạn khô Thấy em cười đùa hồn nhiên, vô cảm Anh hiểu rồi, em không còn đằm th...