CÂU HUYỆN TÌNH BÁO 67

(ĐC sưu tầm trên NET)

Cuộc đời nữ điệp viên dũng cảm nhất mọi thời đại

Violette Szabo là một nữ điệp viên bí mật của đội tác chiến đặc biệt (SOE) trong thời kì chiếm đóng Pháp vào Thế chiến thứ hai. Cuộc đời bi kịch và những đóng góp của cô đã ghi danh một nữ điệp viên anh hùng

Cuộc sống thời trẻ đầy bi kịch của Violette Szabo
Là con gái của một người cha gốc Anh và mẹ gốc Pháp, Violette Reine Elizabeth Bushell được sinh ra tại Paris vào ngày 26 tháng 6 năm 1921. Trong suốt quãng đời thơ ấu, gia đình cô đã từng chuyển tới London, sau đó cô cũng chuyển đến học ở Brixton. Ở tuổi 14, Violette Reine đã hoàn thành việc học của mình và đến làm thợ phụ cho một người thợ làm tóc trong một khoảng thời gian ngắn, sau đó bắt đầu làm một nhân viên bán hàng tại Woolworths.
  Cuộc đời nữ điệp viên dũng cảm nhất mọi thời đại - Ảnh 1 Chân dung Violette Szabo - nữ điệp viên dũng cảm nhất mọi thời đại
Violette gặp Étienne Szabo, một sĩ quan đẹp trai của Pháp, gốc Hungari trong cuộc diễu hành ngày Phát ngục Bastille ở London năm 1940. Họ cưới nhau ngay sau cuộc tình đầy lãng mạng kéo dài 42 ngày. Khi đó, Violette mới 19 tuổi còn phu quân 31 tuổi.
  Cuộc đời nữ điệp viên dũng cảm nhất mọi thời đại - Ảnh 2 Violette cùng chồng hưởng tuần trăng mật ngọt ngào
Sau cuộc hôn nhân với những tình cảm mãnh liệt này, họ có với nhau một bé gái tên Tania. Một điều đau đớn cho Violette là chồng của cô đã tử vong vì những vết thương ở ngực trong cuộc chiến chống phát xít ở Ai Cập sau khi cưới nhau được 2 năm.
Ngã rẽ cuộc đời đầy sóng gió
SOE được thành lập vào năm 1940 với mục đích phá hoại và lật đổ sự chống phá của mọi lực lượng thù địch. Sau khi chuyển đến văn phòng ở đường Baker, SOE đã bắt đầu tuyển dụng rất nhiều đàn ông và phụ nữ, dù không biết vì lí do gì nhưng nó thật sự đã thu hút sự chú ý của người góa phụ Violette Szabo.
  Cuộc đời nữ điệp viên dũng cảm nhất mọi thời đại - Ảnh 3 Chứng minh nhân dân của cô năm 1944
Một thời gian ngắn sau cái chết của Étienne, Violette đã nhận được một lá thư từ ông Potter mời cô đến phỏng vấn tại văn phòng ở phố Baker. Với vốn tiếng Pháp vốn có của mình, Violette đã được SOE chính thức tuyển dụng và thông báo những nguy hiểm phải đối mặt. Dù vậy, Violette vẫn ngay lập tức đồng ý. Sau đó, cô trở về Pháp với hi vọng trừng phạt những kẻ thù đã tàn nhẫn lấy đi mạng sống của chồng mình.
Sau khi được đào tạo chuyên sâu về hàng hải, bỏ trốn, vũ khí, thông tin liên lạc và mật mã, Violette đã sẵn sàng để triển khai sứ mệnh đầu tiên. Vào ngày 5 tháng 4 năm 1944, Violette đã bay đến Rouen bằng một chiếc Lysander và nhảy dù xuống mặt đất bên dưới. Bấy giờ, cô được biết đến với cái tên 'Louise' và bị buộc tội tổ chức lại phong trào kháng chiến địa phương sau một loạt các vụ bắt giữ. Mặc dù bị bắt hai lần, Violette vẫn có thể hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên của mình trong vòng sáu tuần và trở về London.
Ngay sau ngày D-Day (ngày quân Đồng minh đổ bộ vào bờ biển Normandy), Violette đã bắt đầu nhiệm vụ thứ hai của mình. Cô đã bay đến vùng ngoại ô của Limoges và bắt đầu làm việc với Jacques Dufour, người đứng đầu địa phương Maquis (tổ chức du kích) để phá hoại truyền thông Đức và phối hợp kháng chiến Pháp.
Ngày 10 tháng 6 năm 1944, trong khi đi du lịch với Dufour, Violette bất ngờ gặp phải đội tuần tra của quân đội Đức khi họ đang tìm kiếm những binh sĩ bị bắt bởi cuộc kháng chiến Pháp.
Cuộc đọ súng và cái chết của nữ điệp viên anh hùng
Một cuộc đấu súng ngắn đã diễn ra và Violette đã bị Sư đoàn SS “Das Reich” Panzer bắt giữ và bị đưa đến Limoges để thẩm vấn. Cô đã trải qua bốn ngày tại đó và sau đó đã được chuyển đến trụ sở Gestapo ở Paris. Dù bị tra tấn dã man nhưng cô nhất quyết không chịu khai ra bất cứ một thông tin tình báo nào.
  Cuộc đời nữ điệp viên dũng cảm nhất mọi thời đại - Ảnh 4 Tượng đài Violette tại Albert Embankment ở London
Tháng 8 năm 1944, Violette bị đưa đến trại tập trung khét tiếng Ravensbruk và phải chịu đựng điều kiện lao động hà khắc và bẩn thỉu cùng cực. Vào đầu tháng 2 năm 1945, cô quyết định nổi dậy đấu tranh cùng với hai nhân viên nữ khác cũng thuộc SOE và đã bị sát hại. Lúc đó, cô chỉ mới 23 tuổi.
Những công lao và sự hi sinh to lớn của Violette đã được chính phủ Anh trao tặng huân chương Thánh George và chính phủ Pháp tặng huân chương Thập Tự Chinh Một nữ anh hùng trong Thế chiến thứ hai, Odette Churchill đã từng nói: "Cô ấy là người dũng cảm nhất trong tất cả chúng ta”.
Với sự dũng cảm và trung thành của mình, tháng 10 năm 2009, một đài tưởng niệm Violette đã được dựng lên tại Albert Embankment ở London.
An Nhiên

Nữ điệp viên Israel kể chuyện tán tỉnh nhưng không sex

“Nữ điệp viên không được sử dụng tình dục để đạt mục đích. Chúng tôi tán tỉnh, nhưng dừng lại ở giới hạn không sex”, một nữ điệp viên của tổ chức tình báo Israel Mossad kể trong cuộc phỏng vấn hiếm hoi gần đây với tạp chí bằng tiếng Do Thái Lady Globes.

Cũng trong lần phỏng vấn này, Tamir Pardo, giám đốc Mossad, cho biết cơ quan này rất thích sử dụng nữ điệp viên.
Trên “chiến trường bí mật, phụ nữ có lợi thế rất lớn, có thể đảm nhận nhiều vai trò cùng lúc. Đối với đàn ông thì khó hơn nhiều, vì tạo hóa sinh ra đã như vậy”, ông Pardon nói, và tiết lộ, số nữ điệp viên trong tổ chức này bằng với số điệp viên nam.
“Chúng tôi là những chiến binh không cần vũ khí. Vũ khí của chúng tôi là thứ nằm giữa hai tai. Năng lực của họ dựa trên điều không thể nhìn thấy”.
Dựa trên những bức ảnh và video an ninh do cảnh sát Dubai xem lại sau một vụ ám sát do nhóm đặc vụ Mossad thực hiện thì tổ chức này có nhiều nam giới hơn phụ nữ. Nhưng có lẽ phụ nữ đã khôn ngoan hơn nên đã tránh bị chụp ảnh hoặc bị nhận ra là đặc vụ của Israel tại một thành phố Ả-rập.
Một số nữ đặc vụ Mossad giấu tên hoặc dùng tên giả trả lời Lady Globes rằng khi mới tham gia tổ chức, phụ nữ chỉ là “vật trang trí” - nghĩa là thường chỉ ngồi trong xe hơi cùng đặc vụ nam, vì một đôi nam nữ ngồi trong xe thì ít bị cảnh sát hay lực lượng an ninh để ý kỹ hơn.
Hơn cả phim hành động
Theo ông Pardon, những người tham gia Mossad thường bắt đầu được đào tạo từ tuổi 23, độ tuổi khá chín chắn để lựa chọn con đường cho mình, cũng như quan sát và đánh giá sự việc.
“Phụ nữ dễ gạt cái tôi sang một bên hơn để hướng về sứ mệnh được giao, và phụ nữ cũng dễ “diễn” hơn nếu công việc yêu cầu, trong khi khả năng chịu đựng hoàn cảnh khắc nghiệt của phụ nữ không kém gì đàn ông”.
Báo Times of Israel mô tả cuộc đời những nữ điệp viên này là thế giới của mưu chước, nhiều đêm không ngủ, đôi khi là sự ve vãn, tán tỉnh, trong điều kiện nguy hiểm chực chờ, còn gia đình họ thì chịu đựng sự căng thẳng cùng cực. Đặc vụ Efrat, nữ chỉ huy cao cấp nhất trong Mossad, thản nhiên nói chị biết cuộc đời chị chắc chắn sẽ chấm hết nếu chị bị bắt.
Đặc vụ bí danh Yael nói rằng tán tỉnh là một trò chơi đối với các điệp viên nữ. “Một nam điệp viên muốn tiếp cận một khu vực bị cấm ít có cơ hội đạt được mong muốn. Trong khi đó, một nữ đặc vụ tươi cười có cơ hội thành công lớn hơn nhiều”, Yael nói.
“Ngay cả khi chúng tôi nghĩ rằng con đường để thực hiện sứ mệnh dễ dàng là phải ngủ với nhân vật chóp bu của kẻ thù, thì Mossad cũng không cho phép chúng tôi làm như vậy. Nữ điệp viên không được sử dụng tình dục để đạt mục đích. Chúng tôi tán tỉnh, nhưng dừng lại ở giới hạn không sex”, Efrat nói với Lady Globes.
Các nữ đặc vụ nói rằng cuộc sống điệp viên đòi hỏi quá khắt khe đối với nhiều phụ nữ có gia đình nên đa phần nữ điệp viên đều độc thân.
Những phụ nữ được mệnh danh là “tắc kè hoa” kể về cuộc đời họ giống như phim, vì họ lúc nào cũng phải kiềm kế tình cảm cá nhân của mình.
“Có thể so sánh công việc của chúng tôi như bộ phim hành động ngộp thở. Nhưng trong thực tế, mọi thứ đều khó khăn hơn, nguy hiểm hơn những điều mọi người thấy trong phim ảnh”.
Nói về quan hệ giữa công việc và cuộc sống gia đình, Ella, nữ điệp viên 38 tuổi, cho biết chị luôn có những xáo trộn tình cảm rất lớn mỗi khi được gọi đi làm nhiệm vụ.
“Tôi rời mái ấm trong khi chồng và 3 con nhỏ đang ngủ yên mà thấy nước mắt trào ra, còn cổ họng thì nghẹn ứ”.
Mạng lưới đang phủ khắp thế giới của Mossad bị cáo buộc thực hiện rất nhiều vụ ám sát, bắt cóc ở ít nhất 35 quốc gia như Mỹ, Argentina, Áo, Bỉ, Pháp, Đức, Italia, Anh, Na Uy, Nga, Thụy Sĩ, Iran, Iraq…
Tại Iran, Mossad bị cáo buộc đã ám sát 5 các nhà khoa học làm việc cho chương trình hạt nhân của Iran. Mossad cũng bị nghi ngờ đứng đằng sau vụ ám sát hụt nhà khoa học hạt nhân Fereydoon Abbasi của Iran. Meir Dagan, giám đốc Mossad trong giai đoạn 2002-2009, dù không nhận trách nhiệm về những vụ trừ khử trên, nhưng trong một lần phỏng vấn với báo chí lại hoan nghênh việc các nhà khoa học bị ám sát. Ông Dagan cho rằng việc “loại bỏ những bộ não quan trọng” khỏi dự án hạt nhân của Iran đạt tới giai đoạn gọi là “tẩy trắng”, có tác dụng khiến các nhà khoa học hạt nhân Iran sợ hãi mà chuyển sang làm cho các dự án dân sự.
Năm 2001, Mossad thông báo cho Cục điều tra liên bang Mỹ (FBI) và Cục tình báo trung ương Mỹ (CIA) rằng, dựa trên thông tin tình báo mà họ thu thập được thì có tới 200 kẻ khủng bố đang tìm cách vào Mỹ nhằm thực hiện “một cuộc tấn công lớn” vào nước này, và rằng nước Mỹ đang cực kỳ dễ bị tổn thương. Tuy nhiên, không rõ chính quyền Mỹ có coi trọng cảnh báo này hay không, hay họ nghĩ rằng đã có đủ thông tin để có thể triển khai các đội chống khủng bố. Một tháng sau, Trung tâm thương mại thế giới và Lầu Năm góc của Mỹ bị tấn công.
Theo Khampha.vn

Nữ điệp viên được “thèm muốn” nhất thời đại

Trong những câu chuyện kể về Nancy Wake, không một tác giả hay đạo diễn nào lại quên nhắc tới sự thông minh, dũng cảm và vẻ đẹp rực lửa của người phụ nữ từng được mệnh danh là: Nữ điệp viên được nhiều người đàn ông "thèm muốn" nhất thế giới.

Ngày 7/8/2011, đất nước Australia đã cùng phải ngả mũ từ biệt người phụ nữ tài năng, một điệp viên từng được tặng thưởng nhiều huân chương nhất thế giới trong thế chiến thứ hai- Nancy Wake. Câu chuyện về cuộc đời của nữ điệp viên huyền thoại này đã trở thành niềm cảm hứng cho rất nhiều cuốn tiểu thuyết hay những bộ phim được ra đời.

Bản tính thích xê dịch

Nancy Grace Augusta Wake sinh ngày 30/8/1912 ở Wellington, New Zealand, trong gia đình có 6 người con. Khi bà mới được 2 tuổi, gia đình đã chuyển tới sống ở Sydney, Australia và định cư tại phía Bắc Sydney. Không giống như những cô bé cùng tuổi khác, ngay từ nhỏ, Nancy Grace đã luôn phải làm bố mẹ đau đầu vì những trò nghịch ngợm không giống ai. Đã có lúc, mẹ của Nancy đã phải thốt lên rằng: Đây không phải là con gái.
Nữ điệp viên huyền thoại Nancy Grace
Là người có sở thích hướng ngoại, nên khi 16 tuổi, mặc dù đã trở thành một cô gái xinh đẹp nhưng Nancy không bao giờ để ý những chàng trai luôn vây quanh mình. Trong khi bạn bè cùng trang lứa đã rục rịch gây dựng gia đình, nhưng cô gái trẻ Nancy khi đó vẫn muốn theo đuổi công việc học tập, tuy nhiên cha mẹ cô đã ngăn cấm. Không thuyết phục được bố mẹ, cô gái trẻ Nancy khi đó đã làm một cuộc nổi loạn khi cầm 200 USD được thừa kế của một người dì vừa qua đời rồi bỏ nhà ra đi. Với số tiền ít ỏi đó, cô gái mới 16 tuổi đã có một hành trình chu du vòng quanh thế giới, xa tới tận New York, Mỹ, trước khi dừng chân ở London, Anh.

Trên cuộc hành trình vòng quanh thế giới của mình, đã rất nhiều lần Nancy Grace chứng kiến sự tàn ác của quân đội Đức quốc xã với người Do Thái. “ Một lần khi đi qua thủ đô Vienna, Áo, tôi đã tận mắt chứng kiến vài người lính của Đức quốc xã thi nhau đánh đập một người Do Thái bị treo trên một cây cột lớn đặt giữa đường. Chúng đã đánh người một cách tàn bạo nhất có thể. Sau đó người đàn ông Do Thái đáng thương còn bị kéo lê trên những con đường đầy sỏi đá. Máu của người đàn ông này đã nhuộm kín cả một góc đường phố. Lúc đó, tôi đã nghĩ, Đức quốc xã là ai mà có thể đối xử với đồng loại của mình một cách vô nhân đạo như vậy”- bà Nancy nhớ lại.

Sau khi tận mắt chứng kiến tội ác của quân Đức quốc xã, khi chu du qua thành phố New York, Nancy Grace đã đi học y tá và hành nghề tại thành phố này một thời gian. Tuy nhiên, là con người thích xê dịch nên chỉ 2 năm sau, bà đã một mình đến London của Anh và quyết định theo học nghề báo.

Những năm 1930, sau khi tốt nghiệp chuyên ngành báo chí, Nancy đã đến làm việc ở Paris, cho tờ Hearst, với tư cách phóng viên phụ trách mảng châu Âu. Tại thời điểm này, bà đã chứng kiến sự vươn lên của trùm phát xít Adolf Hitler, Đảng Quốc xã và thấy được khuynh hướng bạo lực mà lực lượng này nhằm vào người Do Thái, người Di-gan, da màu và người biểu tình.

Người khiến mật vụ Đức quốc xã phát điên

Trong thời gian làm phóng viên của tờ Hearst tại Paris, nữ phóng viên Nancy Grace đã từng có cơ hội gặp gỡ và phỏng vấn trùm phát xít Adolf Hitler. Sau cuộc gặp gỡ định mệnh này, ghê tởm trước tư tưởng bệnh hoạn là tận diệt người Do Thái, Nancy Grace đã tuyên bố rằng cô sẽ chiến đấu chống lại sự ngược đãi của trùm phát xít đối với người Do Thái.
Một sắc đẹp nổi trội hơn người
Trước khi từ bỏ nghề báo và đi theo con đường cách mạng bản thân lựa chọn, năm 1937, Nancy Grace đã gặp gỡ và kết hôn với nhà tư bản công nghiệp người Pháp Henri Edmond Fiocca, một người nổi tiếng giàu có tại vùng Marseille. Với lớp vỏ bọc là người vợ xinh đẹp của một doanh nhân giàu có, Nancy Grace đã bước đầu tham gia vào nhóm du kích của vùng Marseille chống lại quân Đức quốc xa trong vai trò của một người đưa tin và chuyển thực phẩm.

Sở hữu trong tay sắc đẹp trời cho, lại còn là vợ của một doanh nhân máu mặt trong vùng nên chỉ trong năm đầu tiên tham gia kháng chiến, Nancy Grace đã giúp hàng ngàn tù binh và phi công quân đồng minh có máy bay bị bắn hạ ở Pháp trốn sang Tây Ban Nha. Không những thế người phụ nữ này còn dám xông vào “hang cọp” khi làm giả một loạt giấy tờ tùy thân để được vào làm việc tại bộ máy chính quyền của vùng hợp tác với quân phát xít. Trong thời gian này, Nancy Grace đã bí mật giúp đỡ nhiều người trong tổ chức trốn thoát khỏi sự truy đuổi của quân phát xít.

Tuy nhiên, mọi việc đã không còn suôn sẽ khi bộ máy chính quyền tại vùng Marseille bắt đầu nghi ngờ Nancy Grace. Trong một thời gian khá dài, một nhóm người thuộc quân phát xít đã nghe lén điện thoại và phát hiện người phụ nữ xinh đẹp Nancy Grace hóa ra là một điệp viên tầm cỡ. Tuy nhiên, trước khi bị bắt, với khả năng phán đoán tình hình nhạy bén của mình, Nancy Grace đã kịp trốn thoát.

Đánh giá được sự nguy hại của Nancy Grace, sau khi trốn thoát, Nancy đã trở thành nhân vật số 1 trong bảng danh sách các đối tượng bị truy nã gắt gao nhất của Lực lượng mật vụ Gestapo- lực lượng mật vụ thân thiết với Đức quốc xã, với giải thưởng trị giá 5 triệu franc treo trên đầu. Tình hình đã trở nên quá nguy hiểm cho Nancy nên phe kháng chiến quyết định gửi bà trở lại Anh. Để trốn khỏi nước Pháp, Nancy đã phải dùng rất nhiều tên giả và rất giỏi chạy trốn các cuộc bố ráp của Gestapo, tới mức chúng đặt cho bà biệt danh "Chuột bạch".

Sau khi từ giã nước Pháp và người chồng yêu thương vợ hết mực, Nancy Grace được gửi tới Scotland, tham gia các khóa huấn luyện kỹ năng của lính biệt kích như sinh tồn, kỹ thuật mật mã và điều khiển radio, nhảy dù ban đêm. Ngoài ra bà còn được đào tạo sử dụng tiểu liên Sten, súng trường, súng lục, lựu đạn, chất nổ và các phương thức ám sát.
Với tài năng cùng với sắc đẹp hơn người của mình, ở thời điểm đó, Nancy Grace đã được mệnh danh là hoa khôi điệp viên của Anh. Thậm chí có người còn ví bà với cái tên “nữ điệp viên được nhiều người đàn ông thèm muốn nhất”.

Liên tiếp lập công

Sau khi trở lại chiến trường, tháng 4/1944, Nancy Wake và 1 điệp viên khác đã nhảy dù xuống vùng Auvergne ở miền trung nước Pháp để tìm kiếm và tổ chức hoạt động của các nhóm du kích quân. 2 người cũng phụ trách việc nhận vũ khí đạn dược bí mật gửi bằng máy bay từ Anh sang và giữ liên lạc liên tục với sở chỉ huy. Nhiệm vụ của họ là tổ chức chuẩn bị cho phe Kháng chiến trước khi quân Đồng Minh thực hiện cuộc đổ bộ lớn.
Nancy Grace khi về già
Lúc đó có 22 ngàn lính Đức trong khu vực và chỉ có từ 3-4 ngàn quân Kháng chiến. Hoạt động tuyển dụng phe kháng chiến, dưới sự trợ giúp của Nancy, đã tăng số tay súng lên 7.000 người. Nancy đã hướng dẫn họ tổ chức chiến tranh du kích, gây thiệt hại lớn cho binh lính và các cơ sở vật chất của phát xít Đức. Tháng 6/1944, phía Đức đã huy động 22 ngàn lính mở cuộc tấn công lớn vào phe kháng chiến. Dù không thể kháng cự được cuộc tấn công và phải chạy trốn, Nancy cùng các đồng đội cũng đã kịp tiêu diệt 1.400 tên địch mà chỉ bị thiệt hại khoảng 100 du kích.

Không chỉ bằng tài năng, sự nhanh trí và quả cảm của một nữ điệp viên siêu hạng, bản thân Nancy Grace cũng đã từng tay không đánh chết một một tên lính gác có trang bị vũ khí để đảm bảo bí mật khi phe kháng chiến tấn công một nhà máy sản xuất súng của Đức. Sau vụ tấn công này, cái tên Nancy Grace đã đứng đầu danh sách các phần tử bị Cơ quan mật vụ của Đức quốc xã truy nã gắt gao.

Trả lời một bài phỏng vấn về những năm tháng hoạt động trong chiến tranh của mình, nữ điệp viên xinh đẹp nói: “Tự do là điều quan trọng nhất trong cuộc sống. Khi hoạt động, tôi luôn nghĩ rằng: Chẳng có gì quan trọng nếu tôi chết, bởi vì nếu không có tự do thì cũng chẳng có cuộc sống”.

Nancy Wake cũng đã từng nổi tiếng với câu nói sau khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc: “Tôi chỉ có một điều để nói: Tôi đã giết chết nhiều tên phát xít Đức và tôi chỉ tiếc là đã không giết nhiều hơn”.

Sau khi chiến tranh kết thúc, Nancy Grace mới hay tin rằng chồng mình, doanh nhân Pháp Henri Fiocca, đã bị tra tấn và sát hại bởi mật vụ của Đức Quốc xã vào tháng 12-1943 vì từ chối khai ra nơi ẩn náu của vợ. Đau khổ, Nancy Grace đã quay trở về quê hương Australia một thời gian và sau đó trở lại Anh vào năm 1957. Tại đây bà cũng đã kết hôn với một phi công của Không lực Hoàng gia, John Forward, ông này cũng đã mất vào năm 2003.

Trong tang lễ của nữ điệp viên đã đi vào huyền thoại Nancy Grace, Thủ tướng Úc Julia Gillard ca ngợi: “Bà Wake là một cá nhân thực sự xuất sắc. Sự dũng cảm và ngoan cường của bà sẽ được đời đời tôn vinh và ghi nhớ”. Trong suốt sự nghiệp hiển hách của mình, nữ điệp viên Nancy Grace đã nhận được vô số huân huy chương cao quý nhất từ rất nhiều nước như Huân chương George của Anh, Huân chương Tự do của Mỹ, Bắc đẩu bội tinh của Pháp...Tuy nhiên, mặc dù trải qua hai cuộc hôn nhân, bà Nancy đều không có con và đến cuối đời, người phụ nữ này phải sống tại một trại dưỡng lão dành cho cựu chiến binh.
Hải Hiền (Theo Global)

Điệp viên nguy hiểm nhất Nhật Bản xuất thân từ Geisha

Tại trường đào tạo điệp viên nữ, cách liếc mắt, đưa tình thậm chí là những kỹ nghệ phòng the cũng được.. các giảng viên nhiệt tình hướng dẫn.

Cuối thế kỷ XIX, cải cách Minh Trị diễn ra ở Nhật Bản đã dẫn tới một loạt những thay đổi to lớn về chính trị, kinh tế và mở rộng tầm ảnh hưởng Nhật đối với các nước láng giềng. Cũng ở thời điểm này, Nhật với sức mạnh của một đế quốc mới nổi đã có tham vọng thôn tính một số nước châu á trong đó có Trung Quốc, Nga và Triều Tiên. Từ đây, một giai đoạn lịch sử mới về ngành tình báo Nhật đã được mở ra, đặc biệt trong đó có những người phụ nữ một thời làm kỹ nữ cũng được chiêu mộ để phục vụ cho kế hoạch xâm lược.
Một trong những nữ điệp viên có xuất thân từ kỹ nữ nổi tiếng nhất trong ngôi trường này có tên là Yamamoto. Đây là một trong những nữ điệp viên nguy hiểm nhất của Nhật đối với người Trung Quốc. Chính người này đã thu thập những tài liệu quan trọng để Nhật tiến đánh và xâm lược Trung Quốc vào những năm đầu thế kỷ XX.
Không ai biết tên thật của Yamamoto là gì, tuy nhiên, nữ điệp viên này đã xưng danh như vậy. Theo lý lịch của Yamamoto, cô được sinh vào năm 1886 ở Kyushu, Nhật Bản. Năm lên 7 tuổi, do gia đình quá nghèo khó nên bố mẹ đã bán Yamamoto vào một nhà chứa. Năm 16 tuổi, cũng giống như những kỹ nữ khác, Yamamoto đã phải bán thân cho một samurai và bắt đầu chuỗi ngày phục vụ tình dục tủi nhục dưới danh nghĩa một geisha.
Cuộc đời của Yamamoto đã chuyển sang một trang mới khi vào năm 18 tuổi, một khách hàng đã chuộc cô ra khỏi lầu xanh để đưa vào trường tình báo Sapporo. Tại môi trường mới này, cô gái 18 tuổi đã được học những kỹ năng để trở thành một nữ tình báo giỏi.
Năm 1904, khi chiến tranh Nga - Nhật xảy ra, Yamamoto đã được điều sang vùng Siberia của Nga để làm gái mại dâm. Trong quá trình hành nghề tại đây, với kỹ năng phòng the kèm theo những bài học mỹ nhân kế được rèn luyện bài bản trong trường, Yamamoto đã thu về được rất nhiều những tài liệu quan trọng của Nga gửi về cho Chính phủ Nhật.
Năm 1918, Nhật đã kết hợp với một số nước đồng minh chính thức đánh chiếm vùng Siberia và một số thành phố khác tại đông bắc nước Nga. Để loại bỏ Hồng quân Liên Xô, Nhật khi đó có âm mưu thiết lập một chế độ bù nhìn tại những khu vực mà nước này đã chiếm đóng. Chính vì kế hoạch này, Yamamoto với khả năng nói thông thạo 3 thứ tiếng: Nga, Trung Quốc, Triều Tiên đã được cử đến biên giới giữa Trung Quốc và Nga để cấu kết với lực lượng Bạch vệ của Nga - thành phần chống đối nhằm đánh lại Hồng quân.
Mặc dù gây dựng được phiến quân mạnh, tuy nhiên chỉ sau một thời gian ngắn lực lượng Bạch vệ của Nga đã bị Hồng quân đánh bại. Theo đó 25.000 quân của lực lượng Bạch vệ đã bị đẩy lùi và phải trốn chạy sát vùng biên giới Nga - Trung Quốc. Thế nhưng, do bị truy đuổi quá gắt gao, lực lượng này sau đó đã phải chạy sang vùng Cáp Nhĩ Tân của Trung Quốc.
Nhận được tin báo này, trong cái rủi có cái may, quân Nhật đã lập tức điều động Yamamoto sang ngay khu vực mà lực lượng Bạch vệ chạy trốn để gây dựng lực lượng mới, kết nối với những thành phần chống đối triều Thanh để tấn công sang Trung Quốc. Tuy nhiên, người đứng đầu Bạch vệ khi đó là Semenov lại không mặn mà với kế hoạch này.
Tình thế bắt buộc, Yamamoto đã phải dùng chiêu cuối cùng là mỹ nhân kế để buộc Semenov phải “hồi tâm chuyển ý”. Cuối cùng, lực lượng quân Bạch vệ với sự dẫn dắt của Semenov đã phải nghe theo ý của Nhật Bản và hỗ trợ nước này khi tấn công Trung Quốc.

(Ảnh minh họa)
Mối thù với Nga nhưng gây tội tại Trung Quốc
Cũng có xuất thân thấp kém như Yamamoto, năm 15 tuổi, Kawamura cũng được đưa ra khỏi kỹ viện khi nhan sắc đang độ rực rỡ nhất. Tại thời điểm này, Kawamura là một trong những học viên nhỏ tuổi nhất của trường đào tạo điệp viên Sapporo. Khi tốt nghiệp và hoạt động tình báo, Kawamura đã đem lòng yêu một đặc vụ, tuy nhiên người này đã bị phát hiện và bị giết chết tại Nga. Cũng từ đây, mối thù của cô gái này với nước Nga vô cùng dữ dội.
Sau khi chiến tranh Nga - Nhật nổ ra, Kawamura đã được điều tới vùng biên giới Nga - Trung để thu thập các thông tin tình báo. Tại đây, để giữ kín thân phận, nữ điệp viên này đã kết hôn với một tên cướp khét tiếng vùng biên giới người Trung Quốc có tên là Dương Đại Tân. Dưới danh nghĩa của chồng, Kawamura đã thu thập được rất nhiều tài liệu tình báo liên quan tới vùng biên giới phía đông bắc của Nga gửi về cho Chính phủ Nhật.
Vài năm sau khi ông chồng Dương Đại Tân chết, Kawamura đã trở thành thủ lĩnh toán cướp hùng cứ một phương. Cùng với đội quân ô hợp trong tay, nhiều lần Kawamura đã giúp Chính phủ Nhật tấn công vào lực lượng Hồng quân tại vùng biên giới. Nhờ lợi thế ở Trung quốc lâu năm nên Chính phủ Nhật đã sử dụng Kawamura để lấy thông tin từ phía Trung Quốc, phục vụ công tác xâm lược và chiếm đóng.
Sau này, Kawamura đã được phía Nhật cho kết hôn với một nhân vật Hán gian - Lưu Tài Minh để thâm nhập sâu hơn vào lãnh thổ Trung Quốc. Cặp vợ chồng này đã buôn bán vải vóc tại thành phố Đại Liên của Trung Quốc. Tuy nhiên, cũng trong thời gian này, Kawamura đã đồng thời mở hàng loạt những kỹ viện lớn tại các thành phố như Thiên Tân, Thượng Hải, Bắc Kinh.
Danh tiếng về bà chủ Kawamura với sắc đẹp thuộc vào hàng xưa nay hiếm đã khiến cho những bậc quý tộc trong triều đình Trung Hoa khi đó phải nghiêng ngả và thường xuyên tìm đến. Cũng chính từ những nơi được cho là nhơ nhớp xác thịt này, Kawamura đã thu từ miệng các quan chức rất nhiều thông tin tình báo quan trọng cho phía Nhật.
Thậm chí có những chủ bang hội muốn làm phản triều đình, đã chuẩn bị hết tài chính để tiến đánh quân triều đình Mãn Thanh - thế lực lại bị phía Nhật thâu tóm. Nhưng những người này, do chỉ một đêm được qua tay bà chủ kỹ viện Kawamura, tất cả những kế hoạch đó đã bị bại lộ.
Gần 50 năm sống trên đất Trung Quốc, Kawamura đã trở thành một công cụ đắc lực nhằm thu thập thông tin của tình báo Nhật Bản. Tuy nhiên, sau khi Nhật đầu hàng đồng minh và rút quân khỏi Trung Quốc sau chiến tranh thế giới thứ hai (1945) thì Kawamura cũng đã biến mất khỏi đất nước này mà không hề để lại tung tích.
Sinh nghề tử nghiệp!?
Kể từ khi thâm nhập vào Trung Quốc, nữ điệp viên lừng danh Yamamoto đã biến mình thành người bản địa để thu thập rất nhiều tài liệu quan trọng cho tình báo Nhật. Cũng chính nhờ một phần những tài liệu của Yamamoto, mà quân đội Nhật khi đó đã thôn tính Trung Quốc một cách dễ dàng. Tuy nhiên vào năm 1927, khi mới ở độ tuổi 33, nữ điệp viên này đã chết do mắc một căn bệnh lạ. Theo nhiều đồn đoán, khi đó Yamamoto đã chết là do bệnh giang mai (?).
Hải Hiền

Nỗi oan thấu trời của "nữ điệp viên xinh đẹp nhất Triều Tiên"

Trong cuộc chiến kéo dài gần 4 năm tại bán đảo Triều Tiên 1953, cái tên nữ điệp viên Kim Tú Lâm đã trở thành đại từ chỉ cái ác như những gì tình báo Hàn Quốc và Mỹ khi đó vẫn gọi.

Cũng vì mối thù truyền kiếp với nữ tình báo này nên sau chiến tranh, trong các bản Danh sách đen mà chính phủ Hàn Quốc công bố và phát hành thì cái tên: Kim Tú Lâm luôn chiếm vị trí đầu tiên. Vì sao chính phủ Hàn Quốc lại thù ghét người phụ nữ này như thế?
Nữ điệp viên kích động cuộc chiến Triều Tiên?
Kim Tú Lâm có vẻ đẹp "nghiêng nước nghiêng thành"
Vào ngày 28/6/1950, chỉ 3 ngày sau khi cuộc chiến tranh Triều Tiên nổ ra, Kim Tú Lâm đã bị quân đội Hàn Quốc xử bắn. Khi bị hành quyết ở tuổi 39 vì tội hoạt động gián điệp cho đối phương, Kim đã được mệnh danh là Mata Hari của Triều Tiên, ý nói tới vụ của cô có nhiều điểm tương đồng với điệp viên hai mang gốc Hà Lan, người có quan hệ thân cận với giới lãnh đạo quân sự của cả hai phe Đồng minh và Đức trong Chiến tranh thế giới thứ I. Thậm chí tại thời điểm đó, thượng nghị sỹ và sau này trở thành Tổng thống nước Mỹ- Ronald Reagan trong một bài trả lời trên truyền hình đã chỉ trích Kim Tú Lâm chính là "Kẻ gây ra cuộc chiến tranh Triều Tiên". Tuy nhiên, sau nửa năm khi vụ án "Nữ điệp viên Kim" khép lại, một cuộc điều tra sau đó của quân đội Mỹ đã cho thấy: Không có bất kỳ chứng cứ nào để buộc tội Kim Tú Lâm là gián điệp.
Sinh ra trong một gia đình có truyền thống giáo dục vào năm 1911 tại thủ đô Bình Nhưỡng của Triều Tiên, ngay từ nhỏ Kim Tú Lâm đã được các nhà truyền giáo Mỹ nuôi dạy. Xinh đẹp, thông minh và giỏi tiếng Anh, Kim Tú Lâm khi trưởng thành còn theo học và tốt nghiệp tại ngôi trường nổi tiếng Ewha dành cho nữ sinh. Tuy nhiên, cuộc đời của người con gái xinh đẹp này đã thay đổi hoàn toàn khi bà gặp và yêu Lee Gang-kook, một trí thức được đào tạo tại Đức, khi đó đang hoạt động rất tích cực trong phong trào cánh tả tại Seoul. Tuy nhiên, chỉ một năm sau khi Mỹ đưa quân sang Hàn Quốc, Lee đối diện với nguy cơ bị truy nã và bắt giữ, nên phải chạy sang Triều Tiên.
Vì theo người yêu sang Seoul để hoạt động phong trào, nên khi Lee chạy trốn sang Triều Tiên, Kim Tú Lâm đã mắc kẹt lại tại Hàn Quốc. Nhưng nhờ vào khả năng tiếng Anh trôi chảy nên không lâu sau Kim được thuê làm trợ lý cho John Baird- đại tá chỉ huy Quân đoàn số 8 của Mỹ tại Triều Tiên. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, chỉ sau một thời gian ngắn từ quan hệ đồng nghiệp, câu chuyện của nữ phiên dịch Kim và viên đại tá John đã nhanh chóng biến chuyển thành quan hệ tình ái. Theo nhiều người bạn của Kim khi đó còn cho biết, bà đã có một người con trai, tuy nhiên John Baird đã phủ nhận vì sau đó vợ của viên đại tá này đã dọn tới sống ở Hàn Quốc.
Tai họa thực sự giáng xuống cuộc đời Kim Tú Lâm khi cô bị cảnh sát Hàn Quốc bắt giữ vào ngày 1/3/1950, trong khuôn khổ một chiến dịch săn lùng và đàn áp những người cánh tả của chính quyền độc tài khi đó. Các nhà sử học cho rằng, chế độ độc tài tại Seoul trong khuôn khổ chiến dịch này đã thủ tiêu một cách bí mật ít nhất 100 ngàn người theo đường lối cánh tả và cả những người ủng hộ họ.
Cũng chỉ sau 3 tháng người tình bị bắt giữ, viên đại tá John Baird đã quay trở lại Mỹ. Lập tức quân đội Hàn Quốc đã đưa Kim Tú Lâm ra xét xử với tội danh gián điệp cho quân đội Bắc Triều Tiên với cáo buộc lấy trộm thông tin tuyệt mật của John Baird để chuyển cho người tình cũ Lee Gang-kook. Và cũng chỉ sau vài ngày bị ép cung, Kim Tú Lâm đã nhận tội và bị xử tử ngay sau đó.
Nỗi oan thấu trời
Sau khi Kim Tú Lâm bị quân đội Hàn Quốc xử tử, ngay tại thời điểm đó nhiều người đã nghi ngờ rằng vì sao cô lại bị thanh toán nhanh đến như vậy? Đối với trường hợp của Kim, nhà sử học nổi tiếng của Hàn Quốc Jung Byung Joon đã cho rằng: "Cảnh sát Hàn Quốc căm ghét Kim vì bà từng là người tình của Lee Gang Kook. Họ đã chờ cơ hội thích hợp để chộp lấy bà". (?)
Bị cảnh sát Hàn Quốc bắt giữ năm 1950
Trong bản cáo trạng mà giới quân sự Mỹ và Hàn Quốc dành cho Kim tại thời điểm đó, cô được cho là trung tâm của một trong những vụ án gián điệp nghiêm trọng nhất giữa thế kỷ 20 và là mắt xích quan trọng góp phần gây ra cuộc chiến tranh Triều Tiên. Kim bị cáo buộc hàng loạt tội danh nghiêm trọng như: Chiếm đoạt xe từ viên đại tá John Baird để bán cho những người bạn cánh tả, giữ súng ở nhà, giúp Lee tới biên giới bằng xe quân đội Mỹ và quan trọng nhất là tuồn kế hoạch rút quân vào năm 1949 của Mỹ cho phía CHDCND Triều Tiên. Đây là được coi là cơ sở để Bình Nhưỡng phát động chiến tranh chống Hàn Quốc.
Ngay sau khi bị bắt giữ, hình ảnh của Kim hiện lên trên các trang báo của Mỹ như một mụ phù thủy độc ác và mất hết nhân tính. Đã có những tờ báo xuất ra hàng loạt tin bài bêu xấu hình tượng của Kim: "Mụ đàn bà quyến rũ gốc Triều, kẻ phản bội nước Mỹ"- Thời báo Mỹ Coronet đã viết như vậy.
Tuy nhiên, một số tài liệu mới được giải mật gần đây của Mỹ - được Viện Lịch sử quốc gia Hàn Quốc tìm hiểu và hệ thống lại - đã cho thấy, trường hợp của Kim rất có thể đã bị bịa đặt, thổi phồng lên rất nhiều. Hay nói cách khác, Kim Tú Lâm đã bị cố tình xử oan. Người ta biết rằng sau khi Kim bị xử tử vài tuần, một cuộc điều tra của phía Mỹ đã được tổ chức. Trong tập tài liệu này, các điều tra viên của Mỹ đã phải thừa nhận rằng: "Chẳng có chứng cứ gì để buộc tội Kim Tú Lâm là gián điệp". Tuy nhiên, tất cả những tài liệu này đã được giữ kín cho đến thời gian gần đây mới được tiết lộ.
Trong tập tài liệu mới được công bố này, trước khi Kim Tú Lâm bị xử tử, quân đội Mỹ đã tiến hành thẩm vấn đối với người tình cũ của bà là viên đại tá John Baird. Người này đã chứng minh rằng những cáo buộc đối với Kim là hoàn toàn không có cơ sở. Baird bác bỏ việc cung cấp cho Kim thiết bị truyền tin qua radio và nhiều thiết bị khác để phục vụ hoạt động gián điệp đồng thời cũng nhấn mạnh rằng ông chưa đủ thẩm quyền để tiếp cận với những tài liệu quan trọng như Kế hoạch rút quân vào năm 1949 của Mỹ. Tuy nhiên, sợ bị liên lụy và có tác động không tốt tới tương lai chính trị của mình, nên John Baird đã bỏ mặc người tình để nhanh chóng trở về Mỹ. Không lâu sau ngày bị John Baird phủi tay, Kim Tú Lâm đã bị xử tử.
Sự thật phơi bày
"Mụ đàn bà quyến rũ gốc Triều, kẻ phản bội nước Mỹ"- Kim Tú Lâm sẽ luôn bị coi là kẻ độc ác táng tận lương tâm nếu không có người con trai của bà trả lại sự trong sạch cho mẹ mình. Wonil Kim- người con trai của Kim và John Baird khi trưởng thành đã rất sốt sắng trong việc tìm hiểu sự thực xung quanh những huyền thoại về mẹ mình. Chính ông là người đầu tiên phát hiện những tài liệu được giải mật của Mỹ có liên quan đến vụ án đặc biệt này.
Trong những tài liệu mà Wonil Kim phát hiện thì vào ngày 2/8/1950, tức là chỉ một tháng sau khi Kim bị hành hình, quân đội Mỹ đã mở cuộc điều tra nhằm làm rõ, liệu Baird có thực sự bị sa vào bẫy tình tại Triều Tiên hay không? Trong báo cáo có tên Baird Report, thực ra là một tài liệu dày tới 200 trang được tập hợp sau 3 tháng điều tra, đã cho thấy không có đủ bằng chứng để chứng minh Kim Tú Lịnh đã dùng mỹ nhân kế để moi thông tin quân sự từ Baird cũng như việc Kim đã giúp Lee Gang-kook chạy trốn.
Cũng trong kết luận điều tra về trường hợp của Kim Tú Lâm do quân đội Mỹ thực hiện, người ta cũng phát hiện ra một chi tiết vô cùng đặc biệt: Người tình đầu tiên của Kim Tú Linh là Lee Gang-kook thực tế lại là một điệp viên ngầm của Cơ quan Tình báo trung ương Mỹ (CIA). Bản thân Lee về sau cũng bị chính quyền Bắc Triều Tiên tử hình vào năm 1953 vì tội làm gián điệp cho Mỹ.
Vậy vì sao Kim Tú Lâm lại nhận tội? Lãnh đạo nhóm cố vấn Mỹ ở Hàn Quốc khi đó cũng đã khai rằng: "Kim đã bị tra tấn rất dã man bằng nước và sốc điện. Quá đau đớn vì những phương pháp tra tấn kinh hoàng, Kim đã buông xuôi cho số phận". Theo như người Mỹ kết luận trong các tài liệu, "Kim Tú Lâm đã bị Cảnh sát Hàn Quốc tra tấn dã man để bắt buộc phải thú nhận những chuyện trên thực tế chẳng bao giờ làm".
Thủy Bình
 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32