KIẾP GIANG HỒ 139
(ĐC sưu tầm trên NET)
>>Kỳ 6: Thực hư phép thần thông biến hóa, lướt đi như gió của thầy bùa miền Tây
>>Kỳ 5: Bí ẩn trò ma cuốn hút phụ nữ của tên thầy bùa bệnh hoạn
>>Kỳ 4: Thú vui bệnh hoạn của tên thầy bùa tàn ác nổi tiếng miền Tây
>>Kỳ 3: Những bộ xương không đầu dưới nền nhà gã thầy bùa man rợ
>>Kỳ 2: Thiếu nữ chết thảm và cuộc vây bắt tên thầy bùa tàn bạo
Kỳ 1: Nỗi lòng người mẹ có con gái là nạn nhân của tên thầy bùa điên rồ
Hết đi đường bộ, rồi lại qua phà, tôi mới tới cù lao giữa sông Tiền. Cù lao rộng mênh mang, gồm 3 xã Tân Quới, Tân Huề, Tân Bình (thuộc huyện Thanh Bình, Đồng Tháp).
Từ trung tâm xã Tân Quới, phải thuê xe ôm đi lòng vòng mấy cây số trên con đường nhỏ cát bụi mù trời, tôi mới tìm thấy con rạch Mã Trường hiền hòa, nơi từng diễn ra một vụ giết người hàng loạt của tên thầy bùa để luyện thiên linh cái gây rúng động cả vùng miền Tây rộng lớn.
Anh xe ôm hay chuyện, tỏ ra rành mọi thứ ở cù lao giữa sông Tiền này, nhưng khi hỏi về vụ giết người của tên thầy bùa trên cù lao, thì anh kể chuyện rất mơ hồ, không nắm được thông tin gì.

Vượt qua cây cầu treo bắc ngang rạch Mã Trường, sang đất Tân Huề, hỏi
đường mấy lần, thì anh xe ôm dừng lại trước 2 ngôi nhà nằm chơ vơ bên
triền đê, giữa cánh đồng bát ngát, dưới tán mấy cây bạch đàn. Ngôi mộ
xây nổi trên mặt đất, nằm chềnh ềnh trước nhà. Một số vùng miền Tây Nam
Bộ có tục chôn người chết ngay trước cửa nhà, để người sống được gần gũi
người chết.

Thấy khách lạ, mấy đứa trẻ tíu tít đến xem mặt. Bà Võ Thị Bẳng dò dẫm ra ngoài, bám bên bậu cửa ngôi nhà sàn, ngó xuống hỏi: “Mấy chú kiếm ai?”.
Thấy tôi ngó nghiêng xem ngôi mộ trước nhà, bà Bẳng kêu đó là mộ chồng bà. “Số tui vất vả lắm các chú hè. Tui sinh ra ở Tân Quới. Ba má đẻ tới mười mấy con lận. Tui là thứ tám, nên gọi là Tám Bẳng.
40 năm trước, lấy chồng, hổng có miếng đất cắm dùi, nên vợ chồng tui rủ nhau ra chỗ đất sình lầy này sanh cơ lạp nghiệp à. Nhưng số tui đen lắm. Ổng nhà tui mắc bạo bệnh, chảy máu bao tử hổng có tiền chữa, nên chết thảm lắm. Ổng chết năm 39 tuổi. Một mình tui nuôi 4 đứa con sao nổi, may mà có một ổng trong cù lao thương xót, rước về làm vợ, nên tui có chỗ dựa.
Tui sinh với ổng 2 đứa nữa. Nhưng ổng cũng bỏ tui về với tổ tiên mất à. Ổng chết vì tai biến hồi 57 tuổi. Tui sống một mình lủi thủi giữa cánh đồng này từ bấy, nhưng bệnh tật riết chú ơi. Tui vừa đi nằm viện chích thuốc một tháng mới về, còn mệt lắm.
Cái mộ trước nhà là chồng lớn của tui đó. Tui đưa ổng về đây ở cùng con cháu cho đỡ tủi. Sau tui cũng sẽ rước ông chồng hai về đây để tiện hương khói”.
Chúng tôi nhắc đến cô gái út của chồng lớn, tên là Trần Thị Phượng, bà Tám Bẳng, người phụ nữ lớn tuổi hay chuyện bỗng im bặt. Bà quay mặt nhìn ra con rạch Mã Trường dài hun hút. Mãi sau thì bà khóc.
Bà bảo: “Cái Tư Phượng là đứa thứ 4, nhưng là đứa út của chồng lớn. Nó ngoan lắm, nó xinh nhứt nhà luôn hè. Nhắc đến nó tui đau lòng lắm. Tui thương nó quá, nên mới đổ bệnh thế này. Nhiều năm trôi qua rùi, mà tui vẫn chưa nguôi được. Nó chết thảm lắm”.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, gạt những giọt nước mắt thấm ướt làn da nhăn nheo dưới đôi mắt, bà Tám Bẳng mới bắt đầu câu chuyện về cô con gái đã chết thảm dưới tay gã thầy bùa.
Theo lời bà, năm 22 tuổi, Tư Phượng lấy chồng, là chàng trai cùng ấp. Tư Phượng trắng trẻo, xinh đẹp nhất ấp. Chồng cũng khỏe mạnh, cường tráng, nhưng không hiểu sao, hai năm đầu ấp tay gối, mà chưa có được mụn con.
Cuộc sống ở cù lao lam lũ quá, nên Phượng theo bạn bè lên Sài Gòn làm công nhân may. Thế nhưng, đi chưa được bao lâu, người chồng ở nhà sinh ra buồn rầu, nhớ nhung vợ. Anh thường xuyên gọi điện kêu vợ về, nghèo khó cũng được, miễn ở bên nhau.
Tuy nhiên, công việc đang ổn định, thu nhập khá, nên Phượng không muốn về. Người chồng buồn chán, uống rượu nhiều, nên mắc bệnh. Trong tình cảnh ấy, Phượng buộc phải nghỉ việc về nhà chăm chồng.
Nghe mọi người trong ấp mách có ông thầy Hai Tân, ở bên kia rạch Mã Trường, thuộc ấp Hạ, xã Tân Quới rất rành bốc thuốc cứu người, lại giỏi bùa phép, Phượng rất tò mò muốn gặp. Nếu được thầy bốc thuốc giúp trị khỏi bệnh cho chồng thì tốt quá. Tiện thể, Phượng cũng nhờ luôn ông thầy bí ẩn này cho một lá bùa, khiến người chồng yêu mình ít đi, không còn nhớ nhung rồi dằn vặt vợ nữa, để Phượng chí thú làm ăn, kiếm tiền lo cho tương lai sau này.

Mấy năm trước, vùng đất giáp ranh Tân Huề và Tân Quới đồng không mông
quạnh, mùa nước ngập trắng băng, chỉ có lau lác. Đường sá chưa có nên
phương tiện đi lại duy nhất là ghe, thuyền. Phượng rủ cô em họ cùng chèo
thuyền đến ấp Hạ của xã Tân Quới gặp ông thầy bí ẩn, sống trong ngôi
nhà lẻ loi giữa đồng rộng mênh mông.
Theo lời mách của mấy bà chị trong ấp, thầy Hai Tân chỉ tiếp khách, trị bệnh, bốc bùa vào đêm tối, nên sau khi cơm nước xong, 8 giờ đêm, Đồng Tháp Mười chìm trong bóng đêm mênh mang, hai chị em Phượng mới tìm đến nhà thầy.
Nghe tiếng gõ cửa, ông thầy này ló đầu ra, chiếu đèn pin vào mặt hai cô gái, nhìn từ đầu đến chân, rồi nói như cáu: “Các cưng không hiểu quy cách làm việc của tui à. Bùa của tui chỉ hiệu nghiệm khi luyện vào lúc nửa đêm và chỉ giúp từng người một thui. Hai cưng về đi”. Nói xong, ông thầy bùa bí ẩn đóng sầm cửa.
Tư Phượng đem chuyện này hỏi mấy bà, mấy chị trong ấp, thì mấy bà cũng công nhận rằng ông thầy bùa bí ẩn này chỉ làm bùa vào lúc nửa đêm và làm cho từng người.
Nghe nói, lúc đó trời đất giao hòa, thời khắc chuyển sang ngày mới, nên bùa mới mạnh. Mặc dù sợ tối, thân gái một mình tìm đến nhà ông thầy bùa này lúc nửa đêm chỉ nghĩ thôi đã lạnh cả người, nhưng vì nghĩ đến bệnh tật của chồng và tương lai của mình, nên Phượng đã mạnh dạn chèo thuyền một mình dọc con rạch Mã Trường đến nhà thầy bùa Hai Tân lúc nửa đêm.
Gõ cửa, thầy bùa không mở cửa mà kêu chui xuống gậm nhà, ngoi lên cái lỗ, để chui vào nhà. Theo ông thầy bùa này, nếu vào lối cửa chính thì bùa mất thiêng.
Còn tiếp…
#1
Xin Thầy hoan hỷ giảng cho con những câu hỏi sau:
Tonny
Panning
Cùng các bạn người Ninh-Hòa Dục Mỹ đang trôi giạt khắp năm châu bốn bể.
Cùng các bạn người Ninh Hòa Dục Mỹ đang còn ở cùng khắp trên quê hương Việt Nam thân yêu và ở Ninh-Hòa Dục Mỹ.

Người đàn ông bí ẩn phiêu bạt trên chiếc ghe
Thoạt đầu, nói đến thuật tà “Thiên Linh cái” nghe có vẻ rùng rợn. Chẳng biết ở xứ ta có mấy ai luyện được thành công, nhưng những kẻ gieo rắc những cái chết chóc để luyện thuật tà và gây ra tội ác đều bị pháp luật trừng trị. Nghe kể lại, hơn 15 năm trước đây, ở cù lao xã Tân Bình (huyện Thanh Bình, tỉnh Đồng Tháp), xuất hiện một người đàn ông tên Phạm Văn Tân (54 tuổi) tự xưng hành nghề thầy thuốc. Ông ta sống phiêu bạt trên một chiếc ghe và lênh đênh trên con rạch Mã Trường thuộc ấp Hạ (xã Tân Bình). Từ hồi ghe của ông cập bến, thi thoảng chỉ có vài người đến chạy chữa thuốc thang của ông. Bốc thuốc được thời gian, người dân biết đến ông ta với một danh xưng là thầy Hai Tưng. Ông nhanh chóng chiếm được tình cảm của bà con bởi thường xuyên chữa bệnh nhưng chẳng lấy tiền. Ở vùng quê nghèo, có được những thang thuốc quý mà không mất một xu khiến tiếng tăm của thầy Hai Tưng càng nhanh chóng đồn xa.
Nhiều người nhìn nhận trông thầy Hai Tưng có tượng mạo hiền từ. Cách ông nói chuyện nhẹ nhàng, khéo léo, có tích, có tuồng nên càng khiến mọi người bị cuốn hút. Đa phần, đàn bà phụ nữ và những cô gái trẻ tuổi thường hay lui tới chiếc ghe của ông để bốc thuốc. Mà ở xứ miệt vườn, chỉ cần chiếm lấy tình cảm của một người, tiếng lành mau chóng đồn xa. Một đồn thổi 10 người, 10 người cho 100 người biết. Chẳng mấy chốc danh tiếng của thầy Hai Tưng phủ lấy cả cù lao 3 xã. Ông ta nhanh chóng thoát khỏi cuộc sống lênh đênh nhờ bà con thương tình cho mượn tạm mảnh đất nhỏ để cất căn chòi mé kênh. Từ khi hòa nhập với cuộc sống mới, thầy Hai Tưng vẫn ngày đêm bốc thuốc chữa chạy cho mọi người. Ông sống khá lập dị. Suốt ngày căn nhà của thầy Hai Tưng cứ đóng im ỉm, chỉ có người vợ Trần Thị Thể (42 tuổi) thỉnh thoảng ra vào tiếp tế thức ăn cho ông. Thấy lạ, nhiều người dân thắc mắc, bà vợ này cho biết, thầy Hai đang Luyện thuật tà… “Thiên Linh cái””.
Những câu chuyện dẫn dụ về “Thiên Linh cái” nghe có vẻ huyền bí. Họ giết người lấy đầu để điều khiển âm binh thiên tướng và sai khiến người khác. Hay cũng có những chuyện làm hoang đường làm rung động người nghe. Đại loại khi nhắc đến thuật tà, người nghe càng bị mụ mị vào những mê hồn của sự hư thực. Ông Bảy Ruốc chẳng thể nào quên được những truyền thuyết về thầy Hai Tưng từng kể. Luyện “Thiên Linh cái” được phân thành nhiều trường phái. Có trường phái được luyện theo nhau thai em bé khi còn trong bụng mẹ. Hồi đó, thầy Hai Tưng bảo rằng, “Thiên” được cắt nghĩa từ sự “thiên biến vạn hóa”. Chữ “Linh” được hiểu theo sự “linh ứng” trong những thuật tà. Ở bất kỳ một pháp thuật nào, đều phải có một kết quả ứng nghiệm khi tu luyện. Còn riêng chữ “cái”, www.xuangiao.com nó có nhiều nghĩa để phân loại thành nhiều trường phái chính đạo hay tà đạo. Nếu nói về thuật luyện công của thầy Hai, ông ta mụ mị người dân bằng cách hành nghề bốc thuốc cứu chữa giúp người đời để cho giấu tội ác kinh tởm. Thầy Hai Tưng tự nhận, ông ấy luyện “Thiên Linh cái” theo phương pháp lấy nhau thai của bé gái để sai khiến âm binh. Những người ác độc hơn sẽ luyện bằng thi thể của những bé gái nhỏ còn trinh. Tất cả đều là chuyện siêu hình, siêu nhiên trong bao la của vũ trụ thiên biến vạn hóa. Thầy Hai Tưng từng thề thốt với mọi người rằng, ông chuyên ăn chay trường, không làm chuyện thất đức để tu thân và giúp người đời. Nhưng vụ việc giết người hàng loạt của kẻ tàn độc đến hồi bị lột trần. Người dân cảm thấy kinh tởm sau những hành động giết người vô nhân tính của người đàn ông khả kính đạo mạo ấy. Những việc thiện của thầy Hai Tưng và những lời nói dường như có “cánh” không che lấp được tội ác kinh hoàng được phơi bày.
Thầy Tưng hay tư hào khoe với bà con có thể giúp chị em “dụ” được đức lang quân về sau những ngày bị ruồng bỏ chán chê. Những cô bác nào chồng có biểu hiện “ăn phở” thì đến thầy bốc thuốc tuyệt đối sẽ thấy sự linh nghiệm tức thời. Sau khi dùng phải bùa của thầy Hai, lập tức những ông chồng ngoan ngoãn về nhà và như có cảm giác mê các bà vợ già ở nhà? Cũng có nhiều trường hợp, nếu quý cô muốn chồng chê và xa lánh, thầy sẽ cho bùa về “yểm” để bỗng dưng ông chồng xa lánh, chán nản và tự bỏ các cô? Cách nói chuyện hấp dẫn về những bài thuốc, những tấm bùa như rót mật vào tai bà con miệt vườn. Cái tính cả tin, thật thà của người dân Nam bộ như bị cuốn hút vào một thế giới siêu nhiên huyền bí. Nhiều phụ nữ thường xuyên lui tới để tìm đến thầy Tưng xin bùa và bốc thuốc thật.
Thầy Hai Tưng chỉ có yêu cầu nhỏ nhoi, muốn đến nhà thầy bốc thuốc thì phải đi một mình và đến gõ cửa nhà thầy vào giờ “âm”. Do “Thiên Linh cái” chỉ hiệu nghiệm vào ban đêm, những âm binh thiên tướng mới nghe lời thầy sai khiến và linh ứng với lá bùa thầy ban. Thế là từ đó, đêm đến, nhà thầy Hai Tưng xuất hiện những vị khách là những quý bà, quý cô đang khao khát giữ chồng hay muốn chồng ruồng bỏ ghé qua. Kể cũng lạ, ai muốn vào nhà thầy xin bùa phải bò mọp dưới đất để chui qua tường rào. Xung quanh căn nhà thầy xin bùa. Xung quanh căn nhà thầy Tưng không lớn lắm, chỉ độ khoảng 10 mét vuông được rào chắn phía bên dưới cẩn thận. Sau khi chui qua rào, người khách sẽ lần mò và “độn thổ” lên phía trên sàn nhà. Đêm đến, trên cù lao 3 xã thời điểm đó, chưa một nhà nào có được ánh đèn điện. Căn nhà thầy Hai Tưng biệt lập giữa khu đồng không mông quạnh và chỉ lòe loẹt ánh đèn dầu lúc tỏ lúc mờ như tăng thêm vẻ huyền bí. Ông Tư ở gần nhà thầy Hai kể lại, nhiều lúc đi đắp bờ bao ruộng quá khuya, đánh xuồng theo con rạch chạy dọc gần mé nhà thầy Tưng bỗng nhiên ông có cảm giác sởn da gà. Vậy mà nhiều bà hay các cô thập thò trước nhà thầy Hai Tưng mà thấy đáng nể. Không ít bà qua xin bùa thầy Tưng đều khen ngợi ông thầy có “phép thuật” tà rất hay. Họ không ngớt lời ca thán thầy Tưng mặc dù có nhiều người chưa từng đến đó để xin bùa mà chỉ nghe nói lại.
Sự mất tích đột ngột của những cô gái
Trở lại vùng đất thầy Hai Tưng từng sinh sống, khung cảnh ghê rợn dần hiện lên trong những lời kể của người dân. Họ như muốn tố cáo tội ác của ông thầy pháp từng khuấy đảo vùng quê nghèo yên bình. Cảnh cũ vẫn còn hiển hiện trong tâm thức của bà con. Anh Sang, hành nghề xe ôm ở cù lao gần 20 năm chở chúng tôi trên chiếc Wave cũ rích, vừa đi anh vừa hướng dẫn tận tình những nơi thầy bùa từng sinh sống như tố cáo tội ác của gã. Dòng kênh Mã Trường hiền hòa cặp theo mé lộ dần hiện ra. Trước đây, Thầy Tưng từng xuôi ngược để sinh sống trên dòng kênh này. Con kênh cứ chạy uốn lượn cặp theo mé lộ với những mảng lục bình trôi lững lờ. Chiếc xe gắn máy nhiều lúc cứ nhảy chồm lên phía trước và cuốn theo những lời kể kinh dị của anh Sang. Bỗng chốc, chiếc xe thắng vội và dừng lại trước một cánh đồng trồng kín mít toàn ngô. Nhẩm đếm theo cây cột điện, anh Sang chỉ vào đám ngô sát mé lộ và khẳng định, vị trí trước đây thầy Hai Tưng được người dân cho mượn đất để dựng chòi, thoát khỏi kiếp lênh đênh trên chiếc xuồng ghe máy. Từ hồi vụ việc của ông thầy chuyên bốc thuốc “khuyến mãi” người dân bị bại lộ, mọi người căm phẫn, đến dỡ nhà và đốt sạch tất cả. Bà con cho rằng, căn nhà là cái tiền đồ cho thầy Hai gây tội ác thì cũng phải được phá bỏ để như hất đổ và loại bỏ gã thầy thuốc mất nhân tính đi vậy.
Ông thầy Hai sống che đậy hành tung rất khéo. Những lần đi đám trong vùng, ông thầy cứ khoát trên người chiếc áo bà ba trắng, râu tóc dài và ngồi vào bàn góp vui cùng gia chủ. Bà con trân trọng thầy lắm, tham dự đám tiệc nào thầy Tưng cũng được ngồi ở những mâm cao cỗ đầy. Thịt thà, rượu chè bày ra ê hề trên bàn nhưng tuyệt đối, thầy Hai chỉ xin ít cơm trắng với chén nước tương chung vui với bà con. Lý giải sự kỳ quặc cho bản thân, thầy Hai Tưng thường hay cười xòa rồi lẩm bẩm trong miệng: “Kiếp tu luyện của thầy chỉ quen với những vị chay trường và chuyên làm việc tích đức”?
Những dịp cúng tế, thầy Hai thường chạy sang nhà người dân gần đó để bắt vài con gà, con vịt. Tiện thể thầy không quên mượn cái nồi thật to về để hầm. Chẳng ai mảy may nghi ngờ hành tung của ông. Thậm chí người dân còn tin thầy Tưng thường cúng cho vong hồn âm binh thiên tướng như ông ấy nói. Đôi ba lần, thầy có mượn cái nồi không rất to, thầy chỉ cho biết mang về để hầm… đầu heo. Những vật cúng tế thầy Hai cho bà con hết. Tự dưng, mọi người không dám đụng đũa đến những thứ lễ vật thầy mang biếu. Chẳng biết vì sao, nhưng người ta có cảm giác mùi tanh tưởi bốc lên đến lợm giọng. Để rồi sau khi sự việc được phát hiện về hành tung giết người tàn độc của ông Tưng, người dân mới ngơ ra một điều, những lầm cho mượn nồi hầm đồ cúng chỉ là cái cớ. Ông thầy bất nhân lấy nồi để nấu đầu nạn nhân rục chín và thu sọ rồi luyện “Thiên Linh cái”.
Đêm cuối tháng 5-2000, một cô gái trẻ đến nhà thầy Hai Tưng để xin bùa trị ông chồng. Nguyên cớ xuất phát từ việc cô đi làm ăn xa nhà, người chồng hay gọi điện thoại bắt cô gái phải về vì cứ nhớ nhung hoài. Ở Sài Gòn nhiều năm, cô gái có nước da rám phèn bỗng chốc trở nên trắng trẻo, hồng hào. Những lần về thăm nhà, cô mang về tiền bạc rủng rỉnh trong túi càng làm cho người chồng trở nên sinh lòng ghen tuông. Nhưng với cô ta, người chồng như quấy rầy và cảm thấy khó chịu. Vậy là, cô gái ấy nhất định tìm cách cho người chồng quên hẳn mình đi để yên thân làm ăn xa quê. Một lần về nhà, tình cờ nghe mọi người đồn đại về ông thầy Hai Tưng, dù chưa biết hay dở thế nào, cô đánh liều đến nhà thầy Tưng để xin bùa.
Cô gái ấy có tên Trần Thị Phương, thời điểm đó cô chỉ mới 25 tuổi. Phương sinh ra ở xã Tân Huề, nhà giáp ranh của xã thầy Hai Tưng trú ngụ và cùng chung trên cù lao. Hoàn cảnh quá khó khăn, lấy chồng được vài năm, cô đến TP. HCM để tìm việc làm và gửi tiền về quê phụ giúp gia đình. Nghe lời nhiều người mách bảo, đợi đến khi bóng đêm phủ xuống vùng Đồng Tháp Mười tối như mực, Phương chèo ghe tìm nhà thầy Hai Tưng. Trước khi đến nhà thầy Tưng xin bùa, cô chỉ kịp vội nói úp mở với gia đình vài câu rồi đi. Từ đó, Phương mất tăm và mãi mãi không trở về. Đã gần 2 tháng, gia đình thấy cô gái đi quá lâu nhưng chẳng có tin tức và mọi người đổ xô chia làm nhiều hướng để đi tìm.
Được người dân dẫn dắt đến nhà ông thầy Hai Tưng, bà con phát hoảng khi thấy phía sau nhà, mé bờ kinh Cả Gừa (ấp Hạ, xã Tân Bình) có một đám đất nhú lên bốc mùi hôi thối. Khu đất trên chỉ cách nhà thầy Tưng khoảng chừng 500 mét. Sinh nghi, người dân tổ chức đào bới thì phát hiện một thi thể mất đầu nhú lên. Mọi người kinh hãi và trính báo sự việc lên công an địa phương. Lâu nay vùng đất cù lao 3 xã nổi tiếng thanh bình, nay bỗng dưng sự việc xảy ra làm chấn động vùng quê yên tĩnh. Mọi hoài nghi đều được đổ dồn lên hành tung bí ẩn của ông thầy bùa Hai Tưng.
Ngay trong chiều cùng ngày, lực lượng trinh sát bủa vây và ém quân trước nhà thầy bùa Tưng. Cơ quan chức năng yêu cầu kiểm tra hành chính ngôi nhà đóng cửa một cách đầy bí ẩn quanh năm suốt tháng. Cánh cửa mở toang, công an địa phương phát hiện 3 cái sọ người đặt trên bàn thờ. Cạnh đó, một hũ keo chứa những chùm lông đen ngòm được đậy kỹ. Ông thầy Hai Tưng lúc này mặt tái mét, miệng lắp bắp trước những câu hỏi của cơ quan chức năng. Tiến sâu vào trong căn nhà, Công an huyện Thanh Bình thu hồi được nhiều dao lam và dao Thái Lan còn vương lại vết máu. Một số chứng minh thư, nhiều vật dụng, dây chuyền, đồng hồ đeo tay, vòng mã não của các nạn nhân cũng được tìm thấy. Nhìn những kỷ vật của chị Phương, gia đình nạn nhân vật vã, òa khóc, họ gần như tin rằng đứa con gái của họ đã bị thầy Tưng sát hại. Nhận định các nạn nhân của thầy Hai Tưng ngoài chị Phương còn có một số người khác, Công an huyện Thanh Bình tổ chức công tác truy xét và tìm kiếm những thi thể còn lại.
Khai thác nhanh đối tượng, thầy Tưng chỉ xuống phía dưới sàn nhà và thú nhận bên dưới còn 2 thi thể bị vùi lấp. Con nước ngày đầu tháng 7 âm lịch dâng cao, vượt quá hàng rào quanh nhà thầy Tưng. Ngay trong đêm, người dân địa phương nỗ lực hỗ trợ cơ quan chức nào đào đất lấp bờ bao vây lấy căn nhà. Chỉ cách khu vực nhà thầy Hai khoảng gần 1 cây số, người dân hiếu kỳ ở các vùng lân cận hay tin đổ xô về xem rất đông. Cơ quan chức năng phải chỉ huy lực lượng chốt chặn ở các ngả để phong tỏa hiện trường phục vụ công tác điều tra. Người dân địa phương được huy động mang máy bơm rút cạn nước bên trong và tiến hành đào ở vị trí thầy bùa chỉ. Chỉ vài nhát xẻng, lần lượt hai thi thể của những nạn nhân còn lại được tìm thấy. Tất cả nạn nhân của ông thầy quái đản ra tay sát hại là nữ giới. Đau lòng hơn, không một thi thể nào còn nguyên vẹn và đều bị mất đầu. Tên Nguyễn Văn Tân (tức thầy Hai Tưng) được dẫn giải về Trụ sở Công an huyện ngay trong đêm để lấy lời khai. Hắn kịp lấy lại vẻ mặt bình thản và chẳng chút sợ sệt khi bị dẫn giải đi.
Hành tung của thầy Tưng được làm rõ. Ban đêm, mỗi khi nạn nhân của thầy Hai Tưng đến chữa bệnh, ông ta cắt cớ bắt phải chui qua hàng rào để dơ đồ và sau đó hắn ta có cơ hội để giở trò đê tiện. Nạn nhân Phương tìm thầy Tưng phải cố bò qua dãy hàng rào trong một đêm tối trời, hắn liền bảo cô gái cởi áo dơ đang mặc trên người và thay áo thun đỏ sạch để được thầy làm…phép. Vừa cởi áo trên người, thầy bùa nổi máu dê và nhào tới từ phía sau. Hắn ta hiện nguyên hình là một gã đàn ông đồi bại. Bịt miệng nạn nhân, thầy Hai Tưng lấy tay bóp cổ nạn nhân đến chết. Trở về lấy dao lam, hắn ta cạo sạch lông ở vùng kín của cô gái bỏ vào hũ keo…để dành. Các bà các cô đến xin bùa về để trị chồng cũng thường bị hắn tỉa sạch…
Hắn lấy nhúm lông bỏ vào hũ keo như làm trò tiêu khiển của bùa pháp bệnh hoạn. Ông ta quan niệm, gom càng nhiều “của quý” từ nữ giới sẽ giúp hắn ta mau chóng luyện thành công “Thiên Linh cái”. Rồi sau đó, gã thầy bùa đê hèn thực hiện hành vi cưỡng hiếp thi thể nạn nhân. Mọi việc xong xuôi, hắn ta mang xác nạn nhân ra sau vườn và đào hố chôn nhằm che giấu tội ác. Có được đầu của nạn nhân, thầy Hai Tưng chạy sang nhà hàng xóm mượn cái nồi thật to để mang hầm. 3 thi thể không đầu được tìm thấy ứng với 3 sọ trong nhà cũng chính của các nạn nhân. Sau này mọi chuyện vỡ lở, các đấng ông chồng trong xóm không ngớt ghen tuông các bà vợ từng đi chữa bệnh thầy Hai. Một số gia đình tan cửa nát nhà. Một số chị em còn lại giải thích, đi khám phụ khoa ở bệnh viện huyện, bác sĩ bảo phải cạo như vậy.
Trong quá trình bị cơ quan chức năng tạm giam điều tra, thầy Hai Tưng vẫn tin hắn đã luyện được thuật tà… “Thiên Linh cái”. Sau nhiều lần xét xử, thầy Hai bị tuyên án tử hình. Ngày thi hành án, y bắn tin ra ngoài sẽ dùng phép độn thổ trước mặt bà con để chứng minh được phép thuật kỳ diệu của “Thiên Linh cái”. Trước hôm mang gã thầy bùa ác nhân thi hành án, người dân các tỉnh vùng ven kéo về xã Tân Quới rất đông. Chỉ độ chập choạng chiều, một số người dân hiếu kỳ mang theo lều chõng cắm trại ngay tại đình Tân Quới để xí chỗ. Từ nửa đêm, hàng ngàn người chen chân đứng vây kín sân đình. Người ta tò mò muốn tận mục sở thị thầy Hai Tưng dùng phép thuật biến trước mặt bà con.
Trời dần rạng sáng, ước tính hàng ngàn người dân đã vay kín pháp trường. Mặt trời lên cao, thầy Hai Tưng được dẫn giải ra đình Tân Quới. Mọi cặp mắt đều đổ dồn về thầy bùa kỳ bí. Vụ án sát hại người dã man của y gây chấn động cả một vùng miền Tây sông nước. Gã thầy bùa đã làm người dân kinh tởm bởi hành động giết người vô nhân tính và mong mỏi được pháp luật trừng trị thích đáng. Rồi thời khắc ấy cũng đã đến. Thầy Hai Tưng bị xử tử và người dân thực sự được chứng kiến ông ta đền mạng cho hành động reo rắc tội ác kinh hoàng. Quả thực, thuật tà “Thiên Linh cái” chỉ có trong tưởng tượng của ông thầy bệnh hoạn. Thầy Tưng chẳng thể độn thổ như những gì ông ta ảo tưởng. Hơn 10 năm sau, vùng đất cù lao xưa kia đã đổi thay từng ngày. Trình độ dân trí ba con dần nâng lên cao. Người ta chẳng còn tin đến một thứ thuật tà hay bùa phép. Tội ác của thầy Hai Tưng chỉ con là một ký ức buồn lùi dần vào quá khứ.
Rùng rợn tà thuật dùng sọ luyện phép biến hình ở miền Tây
Người ta đồn rằng, các đạo sĩ phải dùng 9 sọ của những cô gái đồng trinh để luyện phép.
Toàn cảnh : Tà thuật dùng sọ luyện phép biến hình ở miền Tây
>>Kỳ 7: Giải mã căn bệnh bí ẩn của tên thầy bùa miền Tây tà dâm, tàn ác>>Kỳ 6: Thực hư phép thần thông biến hóa, lướt đi như gió của thầy bùa miền Tây
>>Kỳ 5: Bí ẩn trò ma cuốn hút phụ nữ của tên thầy bùa bệnh hoạn
>>Kỳ 4: Thú vui bệnh hoạn của tên thầy bùa tàn ác nổi tiếng miền Tây
>>Kỳ 3: Những bộ xương không đầu dưới nền nhà gã thầy bùa man rợ
>>Kỳ 2: Thiếu nữ chết thảm và cuộc vây bắt tên thầy bùa tàn bạo
Kỳ 1: Nỗi lòng người mẹ có con gái là nạn nhân của tên thầy bùa điên rồ
Hết đi đường bộ, rồi lại qua phà, tôi mới tới cù lao giữa sông Tiền. Cù lao rộng mênh mang, gồm 3 xã Tân Quới, Tân Huề, Tân Bình (thuộc huyện Thanh Bình, Đồng Tháp).
Từ trung tâm xã Tân Quới, phải thuê xe ôm đi lòng vòng mấy cây số trên con đường nhỏ cát bụi mù trời, tôi mới tìm thấy con rạch Mã Trường hiền hòa, nơi từng diễn ra một vụ giết người hàng loạt của tên thầy bùa để luyện thiên linh cái gây rúng động cả vùng miền Tây rộng lớn.
Anh xe ôm hay chuyện, tỏ ra rành mọi thứ ở cù lao giữa sông Tiền này, nhưng khi hỏi về vụ giết người của tên thầy bùa trên cù lao, thì anh kể chuyện rất mơ hồ, không nắm được thông tin gì.
Rạch Mã Trường, nơi gắn với câu chuyện kinh hoàng về gã thầy bùa Hai Tân
Từ hàng trăm năm nay, vẫn có lời đồn các đạo sĩ vùng Thất Sơn (Bảy Núi) thuộc tỉnh An Giang và vùng núi Tà Lơn (Campuchia) ẩn cư cả đời trong rừng để luyện bùa phép, trong đó có phép biến hình.
Người ta đồn rằng, các đạo sĩ phải dùng 9 sọ của những cô gái đồng trinh để luyện phép. Khi luyện phép thành công, thầy bùa hay đạo sĩ có thể làm những việc thần thông quảng đại, chữa bệnh cứu người. Những người này có mình đồng da thép, súng bắn không chết, đặc biệt là có khả năng biến hình, độn thổ.
PV VTC News đã trở lại vùng Thất Sơn huyền bí giải mã thứ tà thuật vô cùng kinh dị này.
Bà Tám Bẳng
Thấy khách lạ, mấy đứa trẻ tíu tít đến xem mặt. Bà Võ Thị Bẳng dò dẫm ra ngoài, bám bên bậu cửa ngôi nhà sàn, ngó xuống hỏi: “Mấy chú kiếm ai?”.
Thấy tôi ngó nghiêng xem ngôi mộ trước nhà, bà Bẳng kêu đó là mộ chồng bà. “Số tui vất vả lắm các chú hè. Tui sinh ra ở Tân Quới. Ba má đẻ tới mười mấy con lận. Tui là thứ tám, nên gọi là Tám Bẳng.
40 năm trước, lấy chồng, hổng có miếng đất cắm dùi, nên vợ chồng tui rủ nhau ra chỗ đất sình lầy này sanh cơ lạp nghiệp à. Nhưng số tui đen lắm. Ổng nhà tui mắc bạo bệnh, chảy máu bao tử hổng có tiền chữa, nên chết thảm lắm. Ổng chết năm 39 tuổi. Một mình tui nuôi 4 đứa con sao nổi, may mà có một ổng trong cù lao thương xót, rước về làm vợ, nên tui có chỗ dựa.
Tui sinh với ổng 2 đứa nữa. Nhưng ổng cũng bỏ tui về với tổ tiên mất à. Ổng chết vì tai biến hồi 57 tuổi. Tui sống một mình lủi thủi giữa cánh đồng này từ bấy, nhưng bệnh tật riết chú ơi. Tui vừa đi nằm viện chích thuốc một tháng mới về, còn mệt lắm.
Cái mộ trước nhà là chồng lớn của tui đó. Tui đưa ổng về đây ở cùng con cháu cho đỡ tủi. Sau tui cũng sẽ rước ông chồng hai về đây để tiện hương khói”.
Chúng tôi nhắc đến cô gái út của chồng lớn, tên là Trần Thị Phượng, bà Tám Bẳng, người phụ nữ lớn tuổi hay chuyện bỗng im bặt. Bà quay mặt nhìn ra con rạch Mã Trường dài hun hút. Mãi sau thì bà khóc.
Bà bảo: “Cái Tư Phượng là đứa thứ 4, nhưng là đứa út của chồng lớn. Nó ngoan lắm, nó xinh nhứt nhà luôn hè. Nhắc đến nó tui đau lòng lắm. Tui thương nó quá, nên mới đổ bệnh thế này. Nhiều năm trôi qua rùi, mà tui vẫn chưa nguôi được. Nó chết thảm lắm”.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, gạt những giọt nước mắt thấm ướt làn da nhăn nheo dưới đôi mắt, bà Tám Bẳng mới bắt đầu câu chuyện về cô con gái đã chết thảm dưới tay gã thầy bùa.
Theo lời bà, năm 22 tuổi, Tư Phượng lấy chồng, là chàng trai cùng ấp. Tư Phượng trắng trẻo, xinh đẹp nhất ấp. Chồng cũng khỏe mạnh, cường tráng, nhưng không hiểu sao, hai năm đầu ấp tay gối, mà chưa có được mụn con.
Cuộc sống ở cù lao lam lũ quá, nên Phượng theo bạn bè lên Sài Gòn làm công nhân may. Thế nhưng, đi chưa được bao lâu, người chồng ở nhà sinh ra buồn rầu, nhớ nhung vợ. Anh thường xuyên gọi điện kêu vợ về, nghèo khó cũng được, miễn ở bên nhau.
Tuy nhiên, công việc đang ổn định, thu nhập khá, nên Phượng không muốn về. Người chồng buồn chán, uống rượu nhiều, nên mắc bệnh. Trong tình cảnh ấy, Phượng buộc phải nghỉ việc về nhà chăm chồng.
Nghe mọi người trong ấp mách có ông thầy Hai Tân, ở bên kia rạch Mã Trường, thuộc ấp Hạ, xã Tân Quới rất rành bốc thuốc cứu người, lại giỏi bùa phép, Phượng rất tò mò muốn gặp. Nếu được thầy bốc thuốc giúp trị khỏi bệnh cho chồng thì tốt quá. Tiện thể, Phượng cũng nhờ luôn ông thầy bí ẩn này cho một lá bùa, khiến người chồng yêu mình ít đi, không còn nhớ nhung rồi dằn vặt vợ nữa, để Phượng chí thú làm ăn, kiếm tiền lo cho tương lai sau này.
Mộ chị Phương
Theo lời mách của mấy bà chị trong ấp, thầy Hai Tân chỉ tiếp khách, trị bệnh, bốc bùa vào đêm tối, nên sau khi cơm nước xong, 8 giờ đêm, Đồng Tháp Mười chìm trong bóng đêm mênh mang, hai chị em Phượng mới tìm đến nhà thầy.
Nghe tiếng gõ cửa, ông thầy này ló đầu ra, chiếu đèn pin vào mặt hai cô gái, nhìn từ đầu đến chân, rồi nói như cáu: “Các cưng không hiểu quy cách làm việc của tui à. Bùa của tui chỉ hiệu nghiệm khi luyện vào lúc nửa đêm và chỉ giúp từng người một thui. Hai cưng về đi”. Nói xong, ông thầy bùa bí ẩn đóng sầm cửa.
Tư Phượng đem chuyện này hỏi mấy bà, mấy chị trong ấp, thì mấy bà cũng công nhận rằng ông thầy bùa bí ẩn này chỉ làm bùa vào lúc nửa đêm và làm cho từng người.
Nghe nói, lúc đó trời đất giao hòa, thời khắc chuyển sang ngày mới, nên bùa mới mạnh. Mặc dù sợ tối, thân gái một mình tìm đến nhà ông thầy bùa này lúc nửa đêm chỉ nghĩ thôi đã lạnh cả người, nhưng vì nghĩ đến bệnh tật của chồng và tương lai của mình, nên Phượng đã mạnh dạn chèo thuyền một mình dọc con rạch Mã Trường đến nhà thầy bùa Hai Tân lúc nửa đêm.
Gõ cửa, thầy bùa không mở cửa mà kêu chui xuống gậm nhà, ngoi lên cái lỗ, để chui vào nhà. Theo ông thầy bùa này, nếu vào lối cửa chính thì bùa mất thiêng.
Còn tiếp…
Nguồn: vtc.vn
Môn phái Năm Ông Phật
Ba câu hỏi liên quan đến bùa chú Lỗ Ban và Năm Ông
- Hưng Trà hỏi; TK. Giác Hoàng trả lời
- | Thứ Bảy, 04:52 25-01-2014
- | Lượt xem: 39445
1. Cái nhìn của đạo Phật đối với các đạo tiên như Lỗ Ban, Năm Ông, thần Quyền, v.v…
2.
Theo luật nhân quả một người đang phải trả nghiệp, ví dụ như vợ chồng
ly tán, làm ăn không phát đạt. Đi tìm thầy bùa xin bùa chú trợ giúp, như
vậy nghiệp có dứt không?
3. Thầy bùa giúp người qua những cơn khốn khó như vậy có được phước đức gì không?
Kính xin Thầy hoan hỷ giảng cho con.
Hưng Trà
******
Xin chào Phật tử Hưng Trà,
1. Quan điểm của đạo Phật về các đạo mang tính thần quyền như Lỗ Ban, Năm Ông
Phật
giáo không bài xích tôn giáo nào, nhưng tuyệt đối không khuyến khích
tín đồ đặt niềm tin ở những tôn giáo mang tính thần quyền như Lỗ Ban,
Năm Ông. Các đạo như trên đúng ra không được gọi là “đạo” hoặc “tôn
giáo”, vì thiếu hẳn vị khai sáng và những vị kế tục cũng như tông chỉ.
Vì
các bùa chú “Lỗ Ban” và “Năm Ông” theo dạng “bí truyền” nên tài liệu về
các đạo bùa chú này không có nhiều, có thể nói là không có. Thầy được
nghe nhiều Phật tử đã từng theo các đạo bùa như Năm Ông hoặc Lỗ Ban kể
lại những giới điều như không ăn thịt chó, không được ăn thịt trâu,
không được đi dưới dây phơi đồ… Cũng tuỳ theo đạo đức của từng người mà
sử dụng bùa chú khác nhau. Nhiều người luyện các pháp tà ma ác độc như
luyện thiên linh cái để điều khiển các oan hồn uổng tử làm vây cánh cho
mình, tạo nhiều điều bất thiện trong kiếp này, ví dụ luyện thiên linh
cái để làm các việc phi pháp như trộm, cướp, tà vạy hoặc vay mượn sức
mạnh của họ để đánh bại đối phương khi thi đấu võ thuật.
Qua
đó, chúng ta thấy các bùa ngãi bị những người không tốt, sử dụng không
đem lại thiện ích cho con người, mà chỉ là một phương tiện để tạo thêm
tội lỗi, ác nghiệp cho mình và cho người mà thôi.
Chính vì vậy mà Phật tử khi quy y Tam Bảo ở Việt Nam, đặc biệt Phật giáo Đại Thừa cũng như hệ phái Khất Sĩ luôn đính kèm câu:
Quy Y Phật từ nay cho đến trọn đời, không quy y trời, tiên, thần, quỷ, vật.
Quy Y Pháp từ nay cho đến trọn đời, không quy y các tà thuyết, ngoại đạo, tín ngưỡng dân gian và các chủ nghĩa khác.
Quy Y Tăng từ nay cho đến trọn đời, không theo Thầy tà, bạn xấu và các vị không có niềm tin đối với Tam Bảo.
Do
đó, một Phật tử chân chánh cần phải hiểu rõ giáo lý của đạo Phật để tu
học, không bị lạc dẫn trước những tà thuyết lạ mắt, êm tai của các tôn
giáo khác. Ví dụ theo các vị tu theo đạo bùa Lỗ Ban hoặc Năm Ông hoặc
các bí thuật kêu gọi tà ma của những dân tộc thiểu số ở trên các vùng
cao nguyên.
Tuy
nhiên, một Phật tử chân chánh cũng không nên dụng tâm khen mình, chê
người chuốc lấy khẩu nghiệp và có thể mang hoạ về sau. Người xưa nói,
“Phật cao nhất xích, ma cao nhất trượng”, nên Phật tử khéo và cẩn thận
lắm thay!
2. Đeo bùa tụng chú có thể giải nghiệp hay không?
Đến
khi nghiệp đã đến thời kỳ chín muồi (dị thục) thì “dù lên trời, hay lặn
xuống đáy biển, hay trốn vào hang sâu núi thẳm cũng không trốn khỏi ác
nghiệp đã gây” (Kinh Pháp Cú, số 128). Giả như vợ chồng ly tán, làm ăn
không phát đạt mà cứ lo đi tìm thầy bùa đeo ngãi, Thầy bảo đảm với Phật
tử, điều đó vô hiệu! Nếu có hiệu năng chăng là do người đến xin bùa được
ông Thầy hướng dẫn bây giờ gia đình ly tán, vợ con chết chóc nhiều là
do các nghiệp ác đã tạo, bây giờ lo làm phước như bố thí, cúng dường, ăn
chay, niệm Phật cho nhiều,v.v.. nhờ công hạnh đó mà nghiệp kia tự nhiên
thay đổi. Một Phật tử không gieo tạo các công đức, dù có van xin Tam
Bảo đi nữa, thì Phật, Bồ-tát cũng không cứu nổi, huống gì bùa chú của
Năm Ông hay Lỗ Ban. Nếu tự thân mình, trong thì biết tu tập như biết
nhường nhịn, tha thứ cho nhau, thông cảm nhau, trì trai giữ giới, niệm
Phật; ngoài thì thương người, giúp đỡ người khốn khó, bệnh hoạn, tật
nguyền, cô nhi, quả phụ, làm các công ích xã hội như đóng góp xây dựng
các bệnh xá, dưỡng lão, học đường, v.v... Đối với các bậc đạo cao đức
trọng một lòng tôn kính, cúng dường. Rộng hơn nữa là rải tâm thương yêu
đến các loài hữu tình khác như các loại quỷ thần, ma quái. Được như vậy
thì dầu chúng ta không có xin bùa, đeo ngãi, trì chú thì các duyên lành
cũng đến, khiến cho đời sống thuận hoà, êm ấm, hạnh phúc. Ngược lại, dù
chúng ta có chạy Đông chạy Tây kiếm tìm thế giới ngoại tại can thiệp
cũng vô ích, nếu có hiệu quả chăng cũng chỉ là giai đoạn nhất thời thôi.
3. Thầy bùa giúp người qua những cơn khốn khó như vậy có được phước đức gì không?
Họ
không những không có phước đức mà còn tạo nghiệp nữa. Giả như họ có thể
giúp người qua cơn khốn khó không qua con đường chuyển hoá tự thân mà
bằng các tà thuật như vậy, có nghĩa là họ cố làm xáo trộn trật tự nhân
quả của vũ trụ. Như Phật tử thấy, các ông Thầy Pháp giúp người trị bệnh
tà, nhìn bên ngoài chúng ta cứ ngỡ rằng ổng giúp người, cứu đời, chứ
thật ra họ làm cho các oan hồn uổng tử hoặc quỷ thần oán giận, cho nên
con cái họ ít khi toàn mạng hoặc khi về già, khi khí lực của người đó
suy vi thì ma quái trở lại “trị” họ. Một điều có lẽ ai cũng thấy, nếu họ
làm các điều phước thiện thì quỷ thần phải phục, phải nể vì, họ theo
thầm gia hộ, chứ sao lại theo để chờ cơ hội để trả đũa?
Còn
trường hợp có một số người cho người thân mình những đạo bùa đặc biệt
để hộ thân như trong thời chiến tranh mà chúng ta được nghe nhiều vị kể
lại, điều đó có thực hay không? Điều đó có thể thực và có thể có hiệu
quả trong một thời gian chỉ đối với một số người khi phước đức và mạng
số của người đó chưa hết. Nếu các đạo bùa có hiệu lực 100% thì các tướng
lãnh chiến sĩ ra tiền chiến mang đạo bùa không bao giờ bị tử trận! Nếu
các đạo bùa linh hiệu thì các vị thủ tướng, bộ trưởng đeo các bùa thì
không bao giờ bị ám sát, bị bắt làm con tin. Vả lại, nếu đạo bùa linh
nghiệm trong mọi trường hợp thì các ông đạo bùa sẽ không bao giờ bị truy
tố trước pháp luật. Ngài Mục-kiền-liên, đệ tử có thần thông đệ nhất của
đức Phật, đến khi nghiệp trổ thì chữ thần còn không nhớ, huống gì là
thông! Do đó, một khi đã sử dụng tà thuật để chinh phục người thì phước
đức của vị đó chắc chắn không tăng trưởng mà ngược lại còn bị tổn giảm
rất nhiều, đồng thời họ làm bà con quyến thuộc với thế giới ma đạo, chắc
chắn khi thân hoại mạng chung không được sanh về các cảnh giới lành.
*******
Cầu chúc Phật tử tinh tấn tu theo con đường quang minh mà Phật tử đã đi, hầu đem lại an lạc cho tự thân, tha nhân và muôn loài.
Thầy
Sáu
Nhỏ Và
Thiên Linh
Cái
Cùng các bạn người Ninh-Hòa Dục Mỹ đang trôi giạt khắp năm châu bốn bể.
Cùng các bạn người Ninh Hòa Dục Mỹ đang còn ở cùng khắp trên quê hương Việt Nam thân yêu và ở Ninh-Hòa Dục Mỹ.
Tuần
này tôi xin được kể một câu chuyện có thật hầu các bạn, một câu chuyện
thật một trăm phần trăm khá ly kỳ vì trong chuyện này tôi vừa là đạo
diễn vừa là diễn viên.
Câu
chuyện bắt đầu vào năm một ngàn chín trăm bảy mươi sáu ( 1976 ) khi
tôi về tỉnh Long Khánh để tìm một miếng đất nào đó canh tác cho khỏi
phải bị đẩy vô trong rừng rậm hoang vu gọi là đi kinh tế mới.
Cách
ga xe lửa Long Khánh khoảng ba cây số, tôi quen một gia đình đang sở
hữu ba mẫu đất trồng chuối, gia đình này chấp nhận cho tôi tá túc một
thời gian để tìm đất canh tác. Những ngày sống trong gia đình này tôi
luôn được nghe nhắc đến Thầy Sáu Nhỏ với vẻ kính nể thật sự, tôi nghe
nhưng không mấy để tâm làm gì và cho đến một ngày kia có một người đàn
ông, không, phải gọi là anh chàng thanh niên thì đúng hơn vì anh ta
còn trẻ hơn tôi dăm ba tuổi nhưng anh ta nhỏ con lắm, anh ta cao chưa
đến một thước năm mươi, anh ta thứ Sáu và có lẽ vì nhỏ con nên gọi là
Sáu Nhỏ. Khi anh chàng thanh niên nhỏ thó đó bước vào nhà thì những
người đang có mặt gồm hai vợ chồng và bốn người làm chuối cùng cúi đầu
kính cẩn thưa gởi: Kính chào Thầy Sáu Nhỏ.
Thầy
Sáu Nhỏ sau đó được gia chủ đãi đằng rất hậu và còn được tặng rất
nhiều chuối tươi lẫn chuối khô.
Trong bữa cơm chiều cùng ngày hôm đó tôi đem cái thắc mắc đang chất
chứa trong lòng ra hỏi thì được anh chủ nhà giải thích là vì Thầy Sáu
Nhỏ có luyện Thiên Linh Cái rất linh thiêng nên khắp vùng này ai ai
cũng đều biết tên và biết mặt Thầy vì ai bị ma nhát, ai bị quỷ ám,
hay ai bị bất cứ thứ bệnh gì mà khi Thầy đã đến và chữa theo phép
Thiên Linh của Thầy thì từ trước đến hôm nay chưa có một ai là không
khỏi bệnh. Anh chủ nhà còn nói thêm với gương mặt tỏ ra kính trọng
Thầy vô cùng “Có người bị quỷ ám đến điên điên khùng khùng và cứ la
hét cả ngày, vậy mà khi Thầy đến chữa chỉ có một lần thôi là người đó
hết bệnh luôn”.
Quá hay và quá huyền bí!
Chẳng
lẽ Thầy Sáu Nhỏ lại hay hơn giỏi hơn
Lữ Túy Phượng của tôi sao,
mặc dù Lữ Túy Phượng của tôi chưa hiện lên để chữa bệnh cho một ai cả.
Anh chủ nhà còn nói thêm là chiều ngày mai anh sẽ đến mời Thầy về đây
dự buổi tiệc với món ”nai đồng quê” vì anh đã có hứa với Thầy rồi. Tôi
xin phép anh cho tôi được cùng đi đến nhà của Thầy cho biết nhà.
Tại
nhà của Thầy, tôi cố làm ra vẻ sợ sệt và khúm núm hỏi:
- Xin Thầy cho biết Thiên Linh Cái là gì ạ?
Mặc dù tôi đã có đọc qua chuyện liêu trai vụ luyện Thiên Linh Cái này
rồi nhưng đó chỉ là chuyện nghe qua rồi bỏ, nhưng nay gặp Thầy và muốn
được nghe chính Thầy giải thích thì còn gì vui và điều gì sướng hơn
đồng thời cũng được mở mang cái đầu vốn chỉ có... óc bên trong của
tôi.
- Thiên Linh Cái tức là cái đầu của người nữ còn trinh nguyên chưa
biết mùi vị đàn ông là gì, nhưng phải là cái đầu còn đang sống...và
khi lấy cái đầu về...là luyện.
- Chính Thầy đã lấy cái đầu người nữ còn trinh nguyên về luyện?
- Không, ông cố tổ của tao luyện rồi truyền đến đời tao và tao sẽ
truyền lại cho con tao, con tao sẽ truyền tiếp cho con của nó...chứ
người ngoài thì không được truyền.
- Tôi có thể được xem cái đầu đó không Thầy?
- Không được đâu, ngoài tao ra thì không một ai được thấy cả vì...sẽ
bị hộc máu ra mà chết ngay.
Kinh khủng quá! Hãi hùng quá! Rùng rợn quá!
Chạng
vạng ngày hôm đó trên đường từ nhà Thầy trở về nhà mà tôi đang tạm trú
phải đi qua một khu đất có cỏ cây um tùm, vì lo cho Thầy nên tôi nói:
- Thầy đi chính giữa lối coi chừng gặp rắn...
Tôi chưa nói hết câu thì bị Thầy quở mắng.
- Không được gọi rắn trống không hay gọi con mà phải gọi là ông dài
biết chưa...mậy?
Ông
Thầy nhỏ tuổi và nhỏ con hơn tôi mà từ chiều đến giờ hết xưng tao gọi
mày nay lại còn chỉnh tôi nữa.Tôi định hỏi thế lỡ là con rắn cái chứ
không phải rắn đực thì sao gọi là ông. Chuyện nhỏ, vì tôi đã có chủ
tâm rồi nên...im lặng là vàng.
Tôi
không ăn được món “ nai đồng quê “ nên chỉ uống rượu thôi. Phải chi có
món “ nai tơ ” thì...hết xảy.
Tôi
không uống nhiều rượu, cố tình không uống nhiều nhưng gần hai mươi ba
giờ đêm tôi viện cớ nhức đầu nên xin đi nằm sớm.
Chỗ
tôi nằm là cái ghế bố đặt giữa nhà và gần cái bàn uống nước mà trên
bàn luôn luôn có bình trà ấm đựng trong vỏ dừa khô và một cái khay
đựng nhiều ly.
Phía trong góc nhà cách chỗ tôi nằm khoảng ba thước là " bàn nhậu " và
cũng là chỗ để anh chủ nhà nằm mỗi khi cần.
Như
các bạn cũng đã biết, tôi có được một người yêu tôi và tôi yêu người
đó, người đó tên là Lữ Túy Phượng, và người đó đã bị tai nạn khi chiếc
xe đò chạy đêm rớt xuống đèo. Kể từ đó cho đến nay hễ mỗi lần tôi gặp
chuyện ma quái là tôi xin Lữ
Túy Phượng về giúp tôi giải quyết như nàng đã từng giúp tôi những
ngày bị lạc trong khu rừng rậm Đà Lạt. Cũng vì vậy mà đúng hai mươi ba
giờ, tôi lầm bầm trong miệng gọi
Lữ Túy Phượng của tôi về
trợ lực cho tôi và ngay lúc đó tôi vùng đứng lên và la hét thật lớn
đúng như người đang bị ma nhập. Một tay tôi quơ hất bộ ấm trà và cái
khay đựng ly xuống đất, một tay tôi cầm cái ghế và quăng về phía Thầy
và, cũng vừa la hét tôi vừa tung cánh cửa nhà chạy ra ngoài.
Bên
kia đường có căn nhà mà có lẽ vì nghe tiếng la hét của tôi nên mở cửa
ra nhìn. Thấy ánh đèn từ bên trong căn nhà đó hắt ra tôi vội vàng quay
người chạy lại vào trong nhà rồi...té xỉu trên cái ghế bố của tôi.
Mọi
người trong nhà bây giờ đã có mặt đầy đủ xung quanh chỗ tôi nằm và tôi
nghe ai đó hối thúc Thầy xem gấp tôi bị gì mà lại...kinh khủng vậy.
Thầy
Sáu Nhỏ nắm hai ngón tay cái của tôi rồi Thầy lầm bầm trong miệng
tiếng gì đó mà tôi nghĩ chỉ có...ma may ra mới hiểu Thầy đang nói gì.
Một
lúc sau, buông hai ngón tay cái của tôi ra Thầy tuyên bố là tôi đang
bị “ một oan hồn người nữ quyết tâm muốn bắt hồn người nam này đi.”
Tôi
nghe rất rõ lời Thầy tuyên bố và cũng vì muốn cho màn kịch mà tôi đang
diễn thêm phần ly kỳ thêm phần rùng rợn nên tôi đã tè ngay tại chỗ.
Nước
tiểu chảy ra cái quần đùi tôi đang mặc rồi chảy xuống cái ghế bố và
rồi xuống dưới đất làm ai nấy càng thêm xanh mặt hơn - Tôi đoán vậy
thôi chứ trời tối quá nên đâu thấy mặt của những người đó có xanh hay
không - Thầy lại cầm hai ngón tay cái của tôi và lại đọc những lời gì
đó và một lúc sau Thầy nói:
- Oan hồn người nữ này quá dữ, nó nhất quyết bắt người nam này đi
ngay trong đêm nay vì vậy đêm nay tôi phải ngủ ở đây và sáng sớm ngày
mai phải làm một con gà và mâm xôi cúng oan hồn người nữ thì người nam
mới được tha mạng.
Không
cần Thầy xin ngủ lại thì mọi người cũng cầu xin Thầy ở lại vì ai nấy
đang còn quá sợ hãi.
Theo
lời Thầy tôi cũng ra trước nhà rồi quỳ xuống trước mâm đồ cúng nhưng
thay vì xin lỗi người nữ như lời Thầy dặn tôi lại khấn rằng tôi hoàn
toàn không tin có ma, tôi sẽ còn ở lại đây một hai đêm nữa và nếu vùng
này có ma xin hãy cho tôi được nhìn thấy.
Trước
khi trở về lại thành phố tôi đã suy nghĩ thật nhiều, không biết có nên
nói cho anh chủ nhà biết không hay là im lặng luôn. Nếu nói ra thì có
làm anh bị thất vọng không, và nếu vì thất vọng anh chủ nhà có tặng
cho tôi vài cái tát hay vài cái đấm không.
Tôi
quyết định nói cho anh biết điều tôi đã làm.Khi chấm dứt câu chuyện
anh chủ nhà chỉ buông ra một câu: Thật như vậy hả? Và, anh khuyên tôi
nên viết một cái thư cho Thầy Sáu Nhỏ kể hết mọi tư sự như tôi đã kể
với anh.
Ngồi
trên chuyến xe lửa đêm chạy về thành phố và khi tôi đang lim dim đôi
mắt để tưởng tượng ra khuôn mặt của Thầy Sáu Nhỏ khi đọc thư của tôi,
bỗng tôi thấy Lữ Túy Phượng của tôi đang đứng bên bìa rừng nhìn tôi và
cười thật tươi. Cái miệng đó, cái miệng thật đẹp với đôi môi mộng ướt
của nàng mà cho đến nay tôi chưa từng được kiss vào đó một lần nào
cả./.
Tội ác kinh hoàng của gã thầy luyện bùa Thiên Linh Cái
07/08/2015 11:42
Để luyện được thuật tà “Thiên Linh cái”,
kẻ máu lạnh đã gieo rắc những cái chết để “luyện tập”, câu chuyện cũng
là lời cảnh tỉnh với những người quá mê muội.
Trưa hè
giữa tháng 8, trở lại vùng đất Đồng Tháp Mười, người dân nơi đây vẫn
chưa nguôi ngoai vụ án mạng đau lòng mà kẻ giết người gây ra chỉ cho
rằng có thể luyện được thuật tà “Thiên Linh cái”. Một gã đàn ông xuất
hiện trên chiếc ghe rồi gieo rắc những cái chết kinh hoàng trên cù lao 3
xã Tân Bình, Tân Quới và Tân Huề. Ông ta đã phải đền mạng trước hàng
ngàn cặp mắt của người dân như chính tội ác ghê tởm của một tên sát nhân
ghê tởm.Người đàn ông bí ẩn phiêu bạt trên chiếc ghe
Thoạt đầu, nói đến thuật tà “Thiên Linh cái” nghe có vẻ rùng rợn. Chẳng biết ở xứ ta có mấy ai luyện được thành công, nhưng những kẻ gieo rắc những cái chết chóc để luyện thuật tà và gây ra tội ác đều bị pháp luật trừng trị. Nghe kể lại, hơn 15 năm trước đây, ở cù lao xã Tân Bình (huyện Thanh Bình, tỉnh Đồng Tháp), xuất hiện một người đàn ông tên Phạm Văn Tân (54 tuổi) tự xưng hành nghề thầy thuốc. Ông ta sống phiêu bạt trên một chiếc ghe và lênh đênh trên con rạch Mã Trường thuộc ấp Hạ (xã Tân Bình). Từ hồi ghe của ông cập bến, thi thoảng chỉ có vài người đến chạy chữa thuốc thang của ông. Bốc thuốc được thời gian, người dân biết đến ông ta với một danh xưng là thầy Hai Tưng. Ông nhanh chóng chiếm được tình cảm của bà con bởi thường xuyên chữa bệnh nhưng chẳng lấy tiền. Ở vùng quê nghèo, có được những thang thuốc quý mà không mất một xu khiến tiếng tăm của thầy Hai Tưng càng nhanh chóng đồn xa.
Nhiều người nhìn nhận trông thầy Hai Tưng có tượng mạo hiền từ. Cách ông nói chuyện nhẹ nhàng, khéo léo, có tích, có tuồng nên càng khiến mọi người bị cuốn hút. Đa phần, đàn bà phụ nữ và những cô gái trẻ tuổi thường hay lui tới chiếc ghe của ông để bốc thuốc. Mà ở xứ miệt vườn, chỉ cần chiếm lấy tình cảm của một người, tiếng lành mau chóng đồn xa. Một đồn thổi 10 người, 10 người cho 100 người biết. Chẳng mấy chốc danh tiếng của thầy Hai Tưng phủ lấy cả cù lao 3 xã. Ông ta nhanh chóng thoát khỏi cuộc sống lênh đênh nhờ bà con thương tình cho mượn tạm mảnh đất nhỏ để cất căn chòi mé kênh. Từ khi hòa nhập với cuộc sống mới, thầy Hai Tưng vẫn ngày đêm bốc thuốc chữa chạy cho mọi người. Ông sống khá lập dị. Suốt ngày căn nhà của thầy Hai Tưng cứ đóng im ỉm, chỉ có người vợ Trần Thị Thể (42 tuổi) thỉnh thoảng ra vào tiếp tế thức ăn cho ông. Thấy lạ, nhiều người dân thắc mắc, bà vợ này cho biết, thầy Hai đang Luyện thuật tà… “Thiên Linh cái””.
Những câu chuyện dẫn dụ về “Thiên Linh cái” nghe có vẻ huyền bí. Họ giết người lấy đầu để điều khiển âm binh thiên tướng và sai khiến người khác. Hay cũng có những chuyện làm hoang đường làm rung động người nghe. Đại loại khi nhắc đến thuật tà, người nghe càng bị mụ mị vào những mê hồn của sự hư thực. Ông Bảy Ruốc chẳng thể nào quên được những truyền thuyết về thầy Hai Tưng từng kể. Luyện “Thiên Linh cái” được phân thành nhiều trường phái. Có trường phái được luyện theo nhau thai em bé khi còn trong bụng mẹ. Hồi đó, thầy Hai Tưng bảo rằng, “Thiên” được cắt nghĩa từ sự “thiên biến vạn hóa”. Chữ “Linh” được hiểu theo sự “linh ứng” trong những thuật tà. Ở bất kỳ một pháp thuật nào, đều phải có một kết quả ứng nghiệm khi tu luyện. Còn riêng chữ “cái”, www.xuangiao.com nó có nhiều nghĩa để phân loại thành nhiều trường phái chính đạo hay tà đạo. Nếu nói về thuật luyện công của thầy Hai, ông ta mụ mị người dân bằng cách hành nghề bốc thuốc cứu chữa giúp người đời để cho giấu tội ác kinh tởm. Thầy Hai Tưng tự nhận, ông ấy luyện “Thiên Linh cái” theo phương pháp lấy nhau thai của bé gái để sai khiến âm binh. Những người ác độc hơn sẽ luyện bằng thi thể của những bé gái nhỏ còn trinh. Tất cả đều là chuyện siêu hình, siêu nhiên trong bao la của vũ trụ thiên biến vạn hóa. Thầy Hai Tưng từng thề thốt với mọi người rằng, ông chuyên ăn chay trường, không làm chuyện thất đức để tu thân và giúp người đời. Nhưng vụ việc giết người hàng loạt của kẻ tàn độc đến hồi bị lột trần. Người dân cảm thấy kinh tởm sau những hành động giết người vô nhân tính của người đàn ông khả kính đạo mạo ấy. Những việc thiện của thầy Hai Tưng và những lời nói dường như có “cánh” không che lấp được tội ác kinh hoàng được phơi bày.
Thầy Tưng hay tư hào khoe với bà con có thể giúp chị em “dụ” được đức lang quân về sau những ngày bị ruồng bỏ chán chê. Những cô bác nào chồng có biểu hiện “ăn phở” thì đến thầy bốc thuốc tuyệt đối sẽ thấy sự linh nghiệm tức thời. Sau khi dùng phải bùa của thầy Hai, lập tức những ông chồng ngoan ngoãn về nhà và như có cảm giác mê các bà vợ già ở nhà? Cũng có nhiều trường hợp, nếu quý cô muốn chồng chê và xa lánh, thầy sẽ cho bùa về “yểm” để bỗng dưng ông chồng xa lánh, chán nản và tự bỏ các cô? Cách nói chuyện hấp dẫn về những bài thuốc, những tấm bùa như rót mật vào tai bà con miệt vườn. Cái tính cả tin, thật thà của người dân Nam bộ như bị cuốn hút vào một thế giới siêu nhiên huyền bí. Nhiều phụ nữ thường xuyên lui tới để tìm đến thầy Tưng xin bùa và bốc thuốc thật.
Thầy Hai Tưng chỉ có yêu cầu nhỏ nhoi, muốn đến nhà thầy bốc thuốc thì phải đi một mình và đến gõ cửa nhà thầy vào giờ “âm”. Do “Thiên Linh cái” chỉ hiệu nghiệm vào ban đêm, những âm binh thiên tướng mới nghe lời thầy sai khiến và linh ứng với lá bùa thầy ban. Thế là từ đó, đêm đến, nhà thầy Hai Tưng xuất hiện những vị khách là những quý bà, quý cô đang khao khát giữ chồng hay muốn chồng ruồng bỏ ghé qua. Kể cũng lạ, ai muốn vào nhà thầy xin bùa phải bò mọp dưới đất để chui qua tường rào. Xung quanh căn nhà thầy xin bùa. Xung quanh căn nhà thầy Tưng không lớn lắm, chỉ độ khoảng 10 mét vuông được rào chắn phía bên dưới cẩn thận. Sau khi chui qua rào, người khách sẽ lần mò và “độn thổ” lên phía trên sàn nhà. Đêm đến, trên cù lao 3 xã thời điểm đó, chưa một nhà nào có được ánh đèn điện. Căn nhà thầy Hai Tưng biệt lập giữa khu đồng không mông quạnh và chỉ lòe loẹt ánh đèn dầu lúc tỏ lúc mờ như tăng thêm vẻ huyền bí. Ông Tư ở gần nhà thầy Hai kể lại, nhiều lúc đi đắp bờ bao ruộng quá khuya, đánh xuồng theo con rạch chạy dọc gần mé nhà thầy Tưng bỗng nhiên ông có cảm giác sởn da gà. Vậy mà nhiều bà hay các cô thập thò trước nhà thầy Hai Tưng mà thấy đáng nể. Không ít bà qua xin bùa thầy Tưng đều khen ngợi ông thầy có “phép thuật” tà rất hay. Họ không ngớt lời ca thán thầy Tưng mặc dù có nhiều người chưa từng đến đó để xin bùa mà chỉ nghe nói lại.
Sự mất tích đột ngột của những cô gái
Trở lại vùng đất thầy Hai Tưng từng sinh sống, khung cảnh ghê rợn dần hiện lên trong những lời kể của người dân. Họ như muốn tố cáo tội ác của ông thầy pháp từng khuấy đảo vùng quê nghèo yên bình. Cảnh cũ vẫn còn hiển hiện trong tâm thức của bà con. Anh Sang, hành nghề xe ôm ở cù lao gần 20 năm chở chúng tôi trên chiếc Wave cũ rích, vừa đi anh vừa hướng dẫn tận tình những nơi thầy bùa từng sinh sống như tố cáo tội ác của gã. Dòng kênh Mã Trường hiền hòa cặp theo mé lộ dần hiện ra. Trước đây, Thầy Tưng từng xuôi ngược để sinh sống trên dòng kênh này. Con kênh cứ chạy uốn lượn cặp theo mé lộ với những mảng lục bình trôi lững lờ. Chiếc xe gắn máy nhiều lúc cứ nhảy chồm lên phía trước và cuốn theo những lời kể kinh dị của anh Sang. Bỗng chốc, chiếc xe thắng vội và dừng lại trước một cánh đồng trồng kín mít toàn ngô. Nhẩm đếm theo cây cột điện, anh Sang chỉ vào đám ngô sát mé lộ và khẳng định, vị trí trước đây thầy Hai Tưng được người dân cho mượn đất để dựng chòi, thoát khỏi kiếp lênh đênh trên chiếc xuồng ghe máy. Từ hồi vụ việc của ông thầy chuyên bốc thuốc “khuyến mãi” người dân bị bại lộ, mọi người căm phẫn, đến dỡ nhà và đốt sạch tất cả. Bà con cho rằng, căn nhà là cái tiền đồ cho thầy Hai gây tội ác thì cũng phải được phá bỏ để như hất đổ và loại bỏ gã thầy thuốc mất nhân tính đi vậy.
Ông thầy Hai sống che đậy hành tung rất khéo. Những lần đi đám trong vùng, ông thầy cứ khoát trên người chiếc áo bà ba trắng, râu tóc dài và ngồi vào bàn góp vui cùng gia chủ. Bà con trân trọng thầy lắm, tham dự đám tiệc nào thầy Tưng cũng được ngồi ở những mâm cao cỗ đầy. Thịt thà, rượu chè bày ra ê hề trên bàn nhưng tuyệt đối, thầy Hai chỉ xin ít cơm trắng với chén nước tương chung vui với bà con. Lý giải sự kỳ quặc cho bản thân, thầy Hai Tưng thường hay cười xòa rồi lẩm bẩm trong miệng: “Kiếp tu luyện của thầy chỉ quen với những vị chay trường và chuyên làm việc tích đức”?
Những dịp cúng tế, thầy Hai thường chạy sang nhà người dân gần đó để bắt vài con gà, con vịt. Tiện thể thầy không quên mượn cái nồi thật to về để hầm. Chẳng ai mảy may nghi ngờ hành tung của ông. Thậm chí người dân còn tin thầy Tưng thường cúng cho vong hồn âm binh thiên tướng như ông ấy nói. Đôi ba lần, thầy có mượn cái nồi không rất to, thầy chỉ cho biết mang về để hầm… đầu heo. Những vật cúng tế thầy Hai cho bà con hết. Tự dưng, mọi người không dám đụng đũa đến những thứ lễ vật thầy mang biếu. Chẳng biết vì sao, nhưng người ta có cảm giác mùi tanh tưởi bốc lên đến lợm giọng. Để rồi sau khi sự việc được phát hiện về hành tung giết người tàn độc của ông Tưng, người dân mới ngơ ra một điều, những lầm cho mượn nồi hầm đồ cúng chỉ là cái cớ. Ông thầy bất nhân lấy nồi để nấu đầu nạn nhân rục chín và thu sọ rồi luyện “Thiên Linh cái”.
Đêm cuối tháng 5-2000, một cô gái trẻ đến nhà thầy Hai Tưng để xin bùa trị ông chồng. Nguyên cớ xuất phát từ việc cô đi làm ăn xa nhà, người chồng hay gọi điện thoại bắt cô gái phải về vì cứ nhớ nhung hoài. Ở Sài Gòn nhiều năm, cô gái có nước da rám phèn bỗng chốc trở nên trắng trẻo, hồng hào. Những lần về thăm nhà, cô mang về tiền bạc rủng rỉnh trong túi càng làm cho người chồng trở nên sinh lòng ghen tuông. Nhưng với cô ta, người chồng như quấy rầy và cảm thấy khó chịu. Vậy là, cô gái ấy nhất định tìm cách cho người chồng quên hẳn mình đi để yên thân làm ăn xa quê. Một lần về nhà, tình cờ nghe mọi người đồn đại về ông thầy Hai Tưng, dù chưa biết hay dở thế nào, cô đánh liều đến nhà thầy Tưng để xin bùa.
Cô gái ấy có tên Trần Thị Phương, thời điểm đó cô chỉ mới 25 tuổi. Phương sinh ra ở xã Tân Huề, nhà giáp ranh của xã thầy Hai Tưng trú ngụ và cùng chung trên cù lao. Hoàn cảnh quá khó khăn, lấy chồng được vài năm, cô đến TP. HCM để tìm việc làm và gửi tiền về quê phụ giúp gia đình. Nghe lời nhiều người mách bảo, đợi đến khi bóng đêm phủ xuống vùng Đồng Tháp Mười tối như mực, Phương chèo ghe tìm nhà thầy Hai Tưng. Trước khi đến nhà thầy Tưng xin bùa, cô chỉ kịp vội nói úp mở với gia đình vài câu rồi đi. Từ đó, Phương mất tăm và mãi mãi không trở về. Đã gần 2 tháng, gia đình thấy cô gái đi quá lâu nhưng chẳng có tin tức và mọi người đổ xô chia làm nhiều hướng để đi tìm.
Được người dân dẫn dắt đến nhà ông thầy Hai Tưng, bà con phát hoảng khi thấy phía sau nhà, mé bờ kinh Cả Gừa (ấp Hạ, xã Tân Bình) có một đám đất nhú lên bốc mùi hôi thối. Khu đất trên chỉ cách nhà thầy Tưng khoảng chừng 500 mét. Sinh nghi, người dân tổ chức đào bới thì phát hiện một thi thể mất đầu nhú lên. Mọi người kinh hãi và trính báo sự việc lên công an địa phương. Lâu nay vùng đất cù lao 3 xã nổi tiếng thanh bình, nay bỗng dưng sự việc xảy ra làm chấn động vùng quê yên tĩnh. Mọi hoài nghi đều được đổ dồn lên hành tung bí ẩn của ông thầy bùa Hai Tưng.
Ngay trong chiều cùng ngày, lực lượng trinh sát bủa vây và ém quân trước nhà thầy bùa Tưng. Cơ quan chức năng yêu cầu kiểm tra hành chính ngôi nhà đóng cửa một cách đầy bí ẩn quanh năm suốt tháng. Cánh cửa mở toang, công an địa phương phát hiện 3 cái sọ người đặt trên bàn thờ. Cạnh đó, một hũ keo chứa những chùm lông đen ngòm được đậy kỹ. Ông thầy Hai Tưng lúc này mặt tái mét, miệng lắp bắp trước những câu hỏi của cơ quan chức năng. Tiến sâu vào trong căn nhà, Công an huyện Thanh Bình thu hồi được nhiều dao lam và dao Thái Lan còn vương lại vết máu. Một số chứng minh thư, nhiều vật dụng, dây chuyền, đồng hồ đeo tay, vòng mã não của các nạn nhân cũng được tìm thấy. Nhìn những kỷ vật của chị Phương, gia đình nạn nhân vật vã, òa khóc, họ gần như tin rằng đứa con gái của họ đã bị thầy Tưng sát hại. Nhận định các nạn nhân của thầy Hai Tưng ngoài chị Phương còn có một số người khác, Công an huyện Thanh Bình tổ chức công tác truy xét và tìm kiếm những thi thể còn lại.
Khai thác nhanh đối tượng, thầy Tưng chỉ xuống phía dưới sàn nhà và thú nhận bên dưới còn 2 thi thể bị vùi lấp. Con nước ngày đầu tháng 7 âm lịch dâng cao, vượt quá hàng rào quanh nhà thầy Tưng. Ngay trong đêm, người dân địa phương nỗ lực hỗ trợ cơ quan chức nào đào đất lấp bờ bao vây lấy căn nhà. Chỉ cách khu vực nhà thầy Hai khoảng gần 1 cây số, người dân hiếu kỳ ở các vùng lân cận hay tin đổ xô về xem rất đông. Cơ quan chức năng phải chỉ huy lực lượng chốt chặn ở các ngả để phong tỏa hiện trường phục vụ công tác điều tra. Người dân địa phương được huy động mang máy bơm rút cạn nước bên trong và tiến hành đào ở vị trí thầy bùa chỉ. Chỉ vài nhát xẻng, lần lượt hai thi thể của những nạn nhân còn lại được tìm thấy. Tất cả nạn nhân của ông thầy quái đản ra tay sát hại là nữ giới. Đau lòng hơn, không một thi thể nào còn nguyên vẹn và đều bị mất đầu. Tên Nguyễn Văn Tân (tức thầy Hai Tưng) được dẫn giải về Trụ sở Công an huyện ngay trong đêm để lấy lời khai. Hắn kịp lấy lại vẻ mặt bình thản và chẳng chút sợ sệt khi bị dẫn giải đi.
Hành tung của thầy Tưng được làm rõ. Ban đêm, mỗi khi nạn nhân của thầy Hai Tưng đến chữa bệnh, ông ta cắt cớ bắt phải chui qua hàng rào để dơ đồ và sau đó hắn ta có cơ hội để giở trò đê tiện. Nạn nhân Phương tìm thầy Tưng phải cố bò qua dãy hàng rào trong một đêm tối trời, hắn liền bảo cô gái cởi áo dơ đang mặc trên người và thay áo thun đỏ sạch để được thầy làm…phép. Vừa cởi áo trên người, thầy bùa nổi máu dê và nhào tới từ phía sau. Hắn ta hiện nguyên hình là một gã đàn ông đồi bại. Bịt miệng nạn nhân, thầy Hai Tưng lấy tay bóp cổ nạn nhân đến chết. Trở về lấy dao lam, hắn ta cạo sạch lông ở vùng kín của cô gái bỏ vào hũ keo…để dành. Các bà các cô đến xin bùa về để trị chồng cũng thường bị hắn tỉa sạch…
Hắn lấy nhúm lông bỏ vào hũ keo như làm trò tiêu khiển của bùa pháp bệnh hoạn. Ông ta quan niệm, gom càng nhiều “của quý” từ nữ giới sẽ giúp hắn ta mau chóng luyện thành công “Thiên Linh cái”. Rồi sau đó, gã thầy bùa đê hèn thực hiện hành vi cưỡng hiếp thi thể nạn nhân. Mọi việc xong xuôi, hắn ta mang xác nạn nhân ra sau vườn và đào hố chôn nhằm che giấu tội ác. Có được đầu của nạn nhân, thầy Hai Tưng chạy sang nhà hàng xóm mượn cái nồi thật to để mang hầm. 3 thi thể không đầu được tìm thấy ứng với 3 sọ trong nhà cũng chính của các nạn nhân. Sau này mọi chuyện vỡ lở, các đấng ông chồng trong xóm không ngớt ghen tuông các bà vợ từng đi chữa bệnh thầy Hai. Một số gia đình tan cửa nát nhà. Một số chị em còn lại giải thích, đi khám phụ khoa ở bệnh viện huyện, bác sĩ bảo phải cạo như vậy.
Trong quá trình bị cơ quan chức năng tạm giam điều tra, thầy Hai Tưng vẫn tin hắn đã luyện được thuật tà… “Thiên Linh cái”. Sau nhiều lần xét xử, thầy Hai bị tuyên án tử hình. Ngày thi hành án, y bắn tin ra ngoài sẽ dùng phép độn thổ trước mặt bà con để chứng minh được phép thuật kỳ diệu của “Thiên Linh cái”. Trước hôm mang gã thầy bùa ác nhân thi hành án, người dân các tỉnh vùng ven kéo về xã Tân Quới rất đông. Chỉ độ chập choạng chiều, một số người dân hiếu kỳ mang theo lều chõng cắm trại ngay tại đình Tân Quới để xí chỗ. Từ nửa đêm, hàng ngàn người chen chân đứng vây kín sân đình. Người ta tò mò muốn tận mục sở thị thầy Hai Tưng dùng phép thuật biến trước mặt bà con.
Trời dần rạng sáng, ước tính hàng ngàn người dân đã vay kín pháp trường. Mặt trời lên cao, thầy Hai Tưng được dẫn giải ra đình Tân Quới. Mọi cặp mắt đều đổ dồn về thầy bùa kỳ bí. Vụ án sát hại người dã man của y gây chấn động cả một vùng miền Tây sông nước. Gã thầy bùa đã làm người dân kinh tởm bởi hành động giết người vô nhân tính và mong mỏi được pháp luật trừng trị thích đáng. Rồi thời khắc ấy cũng đã đến. Thầy Hai Tưng bị xử tử và người dân thực sự được chứng kiến ông ta đền mạng cho hành động reo rắc tội ác kinh hoàng. Quả thực, thuật tà “Thiên Linh cái” chỉ có trong tưởng tượng của ông thầy bệnh hoạn. Thầy Tưng chẳng thể độn thổ như những gì ông ta ảo tưởng. Hơn 10 năm sau, vùng đất cù lao xưa kia đã đổi thay từng ngày. Trình độ dân trí ba con dần nâng lên cao. Người ta chẳng còn tin đến một thứ thuật tà hay bùa phép. Tội ác của thầy Hai Tưng chỉ con là một ký ức buồn lùi dần vào quá khứ.
Đi tìm những đạo sĩ luyện phép biến hình, độn thổ ở Thất Sơn
(VTC News) - Vị đạo sĩ này không chỉ luyện được phép biến hình, mà còn biến xương thịt thành mình đồng da sắt.
Kỳ 11: Đi tìm những đạo sĩ luyện phép biến hình, độn thổ ở Thất Sơn
Theo chỉ dẫn của ông Hai Tuấn, tôi tìm đến ngôi mộ hậu chùa Tây An, dược chân núi Sam (Châu Đốc, An Giang). Ngôi mộ được xây dựng khá khang trang. Đó là mộ của ông Đoàn Minh Huyên, một đạo sĩ lừng danh nhất vùng Thất Sơn, là tổ sư của môn phái Bửu Sơn Kỳ Hương, được người dân vùng Thất Sơn huyền thoại coi là Phật Thầy Tây An.
Theo một số thông tin mà chúng tôi nắm được, ông Huyên từng là một cao thủ trong giới võ, biết được phép biến hình. Tuy nhiên, tài nghệ biến hình của ông như thế nào, thì ngay cả những người nghiên cứu về ông cũng không nắm được.
Chúng tôi lần mò xuyên rừng tìm đến ấp Thiên Tuế, nằm sâu trong núi Cấm, thuộc vùng Thất Sơn huyền thoại, diện kiến vị đạo sĩ đã ngoài 100 tuổi.
Đạo sĩ Ba Lưới nổi danh khắp vùng bởi võ nghệ tài ba, chuyên bốc thuốc cứu người, và đặc biệt là ông đã từng sử dụng thế võ Bình phong lạc nhạn để tiêu diệt 2 con rắn hổ mây khổng lồ.
Là người đã từng có 80 năm tu luyện ở Thất Sơn, theo học rất nhiều đạo sĩ tài ba từ thế kỷ trước, nên đạo sĩ Ba Lưới hiểu khá cặn kẽ những môn phái, đạo phép kỳ bí.
Người thầy đầu tiên của đạo sĩ Ba Lưới là đạo sĩ Trường Sơn, người đã dạy ông thế võ Bình phong lạc nhạn, có khả năng nhảy lên không trung và tung ra 3 đòn hiểm.
Theo ông Ba Lưới, thế võ ấy biến ảo khôn lường đến nỗi, dù ông đã rèn luyện suốt 80 năm vẫn chưa hiểu hết được sự kỳ ảo của nó.
Khi đạo sĩ Trường Sơn tự dưng biến mất, ông Ba Lưới tiếp tục theo học nhiều môn võ khác. Trong số các môn võ, ông bỏ khá nhiều thời gian, công sức luyện môn võ siêu hình (hay còn gọi là võ thần).
Môn võ này do đạo sĩ Đoàn Minh Huyên sáng tạo, truyền dạy cho các đệ tử. Ông Ba Lưới cho biết, khi thuần thục môn võ này, đạo sĩ có thể biến hóa như thần, chớp mắt ở chỗ này, nhưng chớp mắt đã ở chỗ khác.
Đạo sĩ Đoàn Minh Huyên chết đi, môn võ bí ẩn này được truyền lại cho các đệ tử. Các đệ tử của ông luyện tập mỗi người một kiểu, sáng tạo môn võ theo những hướng khác nhau rất đa dạng.
Từ phép biến hình, nhân vật nổi danh vùng Thất Sơn thế kỷ trước là Đơn Hùng Tín, đã luyện thành thuật thiên linh, có khả năng biến hóa thân thể, độn thổ, lặn sông cả ngày không cần thở.
Đơn Hùng Tín đã lợi dụng phép biến hình, tổ chức cướp bóc, khiến cả vùng sông nước miền Tây kinh sợ. Thực dân Pháp đã phải dùng cả một đại đội, với súng ống hạng nặng để tiêu diệt tướng cướp này.
Người thứ hai, chính là đạo sĩ Hùng Đởm, còn gọi là Bảy Đởm. Vị đạo sĩ này không chỉ luyện được phép biến hình, mà còn biến xương thịt thành mình đồng da sắt.
Tuy nhiên, đạo sĩ này cũng đã lợi dụng khả năng phi phàm để gây nhiều tội ác và đã phải đền mạng bởi các chiến sĩ cách mạng.
Ông Ba Lưới bảo: “Phép biến hình là môn phái đặc biệt kỳ dị, nhưng nếu không có tâm sáng, thì nó sẽ khiến người luyện phép thành kẻ u mê, rồi làm việc thất đức. Đó là lý do tui không theo học môn võ này. Giờ thì môn phái biến hình đã thất truyền…”.
Người hiểu rõ về Bảy Đởm nhất vùng Thất Sơn huyền bí là ông Út Xanh, 80 tuổi, hiện sống ở xã Ba Chúc (Tri Tôn, An Giang), cách núi Cấm Sơn chỉ hơn 10km theo đường chim bay.
Ông Út Xanh tướng mạo phương phi, nhưng đôi chân thoái hóa, đi lại rất khó khăn. Ông sống cùng vợ trong căn nhà nhỏ giữa vườn hoang rậm rạp cây cối.
Người dân trong vùng đồn rằng, ông Út Xanh rất giỏi bùa phép, đặc biệt là bùa Lỗ Ban và Thiên Linh, tức phép biến hình.
Tuy nhiên, khi hỏi chuyện bùa ngải, ông Út Xanh chối đây đẩy, nói rằng ông không biết gì. Sau một hồi trò chuyện, thì ông cũng thú nhận rằng, ba của ông chính là một thầy bùa nổi danh thiên hạ.
Thế nhưng, giỏi nhất về phép biến hình thì phải kể đến ông Mười Chi và ông Bảy Đởm. Hai cao thủ này cùng tuổi với ba ông Út Xanh, quen biết nhau và thường xuyên qua lại nhà nhau, nên ông Út Xanh cũng biết nhiều chuyện về họ.
Hai nhân vật cực kỳ hấp dẫn này đều đã xanh cỏ từ mấy chục năm nay, nhưng danh tiếng của họ thì đến nay vẫn còn nức tiếng Nam kỳ lục tỉnh.
Ông Mười Chi tuy biết phép Thiên Linh biến hình, nhưng ông ít sử dụng môn đó. Ông thường dùng bùa Lỗ Ban và bùa Thủy Hỏa để làm việc tốt. Thi thoảng ông chỉ dùng bùa để trêu chọc người đời cho vui, hoặc hại những kẻ ác, kẻ xấu cho bõ ghét. Những chuyện kỳ lạ, khả năng thượng thừa của ông Mười Chi thì kể cả ngày cũng chẳng hết.
Còn Bảy Đởm là nhân vật khét tiếng, một cao thủ luyện phép biến hình, đã đạt được tới cảnh giới mình đồng da sắt. Tuy nhiên, Bảy Đởm sử dụng tài năng của mình làm nhiều điều ác, nên không có hậu.
Cho đến nay, vẫn chưa có những ghi chép chính xác về thân thế Bảy Đởm, mà đạo sĩ Ba Lưới gọi là Hùng Đởm.
Một số ghi chép cho rằng Bảy Đởm có xuất thân không rõ ràng, hồi nhỏ chăn bò thuê cho một gia đình ở Núi Sam. Bảy Đởm được một đạo sĩ tu trong núi dạy võ nghệ, truyền cho phép biến hình. Thành cao thủ, Bảy Đởm không chịu ẩn tu, mà xuống núi thành tướng cướp khét tiếng.
Là người từng gặp Bảy Đởm nhiều lần và cũng đã trò chuyện với Bảy Đởm, nên ông Út Xanh biết khá rõ về thân thế nhân vật khá đặc biệt này.
Theo ông Út Xanh, Bảy Đởm quê ở huyện An Phú (An Giang), là người Chà chính cống. Người Chà ở đây thực ra là người Chăm, có nguồn gốc từ Campuchia, gọi là người Chà Và.
Họ là những nhân công từng đào kênh Vĩnh Tế, rồi được Thoại Ngọc Hầu chia đất vùng Châu Giang, rồi định cư đến ngày nay. Người Chà vùng Châu Giang (An Phú), giáp thành phố Châu Đốc vốn nổi tiếng cả vùng về khả năng làm bùa, luyện Thiên Linh, nên Bảy Đởm có nhiều bùa phép cũng không có gì lạ.
Theo mô tả của ông Út Xanh, Bảy Đởm có thân hình nhỏ bé, đen nhẻm. Hình dáng không có gì đặc biệt, nhưng đôi mắt thì sắc lạnh, toàn lòng trắng, thể hiện con người tàn ác, không có hậu.
Ông Út Xanh cũng khẳng định rằng, những người luyện phép biến hình tiếp xúc với oan hồn nhiều, tà khí vây quanh mình, nên đôi mắt thầy bùa chỉ toàn lòng trắng, nhìn rất hãi.
Để luyện phép biến hình, có hai cách. Cách thứ nhất là dùng sọ của những thiếu nữ đồng trinh, cách thứ 2 là dùng các thai nhi sắp đến ngày sinh đẻ.
Để luyện bùa, thầy bùa phải trực tiếp hoặc gián tiếp sát hại những sinh linh này, chiếm đoạt oan hồn của họ, rồi sai khiến những oan hồn đó làm theo ý mình.
Cả hai phương pháp luyện bùa này đều từng rất phổ biến ở núi Tà Lơn bên Campuchia. Tuy nhiên, phương pháp luyện phép biến hình từ những thai nhi phổ biến hơn, được thầy bùa sử dụng nhiều hơn.
Với mong muốn trở thành cao thủ đệ nhất vùng Thất Sơn, Bảy Đởm đã sang Campuchia, Thái Lan, thậm chí đến tận Myanmar để tầm sư học đạo, luyện phép biến hình.
Còn tiếp…
Phạm Ngọc Dương
Kỳ 11: Đi tìm những đạo sĩ luyện phép biến hình, độn thổ ở Thất Sơn
Theo chỉ dẫn của ông Hai Tuấn, tôi tìm đến ngôi mộ hậu chùa Tây An, dược chân núi Sam (Châu Đốc, An Giang). Ngôi mộ được xây dựng khá khang trang. Đó là mộ của ông Đoàn Minh Huyên, một đạo sĩ lừng danh nhất vùng Thất Sơn, là tổ sư của môn phái Bửu Sơn Kỳ Hương, được người dân vùng Thất Sơn huyền thoại coi là Phật Thầy Tây An.
Theo một số thông tin mà chúng tôi nắm được, ông Huyên từng là một cao thủ trong giới võ, biết được phép biến hình. Tuy nhiên, tài nghệ biến hình của ông như thế nào, thì ngay cả những người nghiên cứu về ông cũng không nắm được.
| Mộ ông Đoàn Minh Huyên, người được coi là rất giỏi phép biến hình |
Chúng tôi lần mò xuyên rừng tìm đến ấp Thiên Tuế, nằm sâu trong núi Cấm, thuộc vùng Thất Sơn huyền thoại, diện kiến vị đạo sĩ đã ngoài 100 tuổi.
Đạo sĩ Ba Lưới nổi danh khắp vùng bởi võ nghệ tài ba, chuyên bốc thuốc cứu người, và đặc biệt là ông đã từng sử dụng thế võ Bình phong lạc nhạn để tiêu diệt 2 con rắn hổ mây khổng lồ.
Là người đã từng có 80 năm tu luyện ở Thất Sơn, theo học rất nhiều đạo sĩ tài ba từ thế kỷ trước, nên đạo sĩ Ba Lưới hiểu khá cặn kẽ những môn phái, đạo phép kỳ bí.
Người thầy đầu tiên của đạo sĩ Ba Lưới là đạo sĩ Trường Sơn, người đã dạy ông thế võ Bình phong lạc nhạn, có khả năng nhảy lên không trung và tung ra 3 đòn hiểm.
Theo ông Ba Lưới, thế võ ấy biến ảo khôn lường đến nỗi, dù ông đã rèn luyện suốt 80 năm vẫn chưa hiểu hết được sự kỳ ảo của nó.
| Đạo sĩ Ba Lưới |
Khi đạo sĩ Trường Sơn tự dưng biến mất, ông Ba Lưới tiếp tục theo học nhiều môn võ khác. Trong số các môn võ, ông bỏ khá nhiều thời gian, công sức luyện môn võ siêu hình (hay còn gọi là võ thần).
Môn võ này do đạo sĩ Đoàn Minh Huyên sáng tạo, truyền dạy cho các đệ tử. Ông Ba Lưới cho biết, khi thuần thục môn võ này, đạo sĩ có thể biến hóa như thần, chớp mắt ở chỗ này, nhưng chớp mắt đã ở chỗ khác.
Đạo sĩ Đoàn Minh Huyên chết đi, môn võ bí ẩn này được truyền lại cho các đệ tử. Các đệ tử của ông luyện tập mỗi người một kiểu, sáng tạo môn võ theo những hướng khác nhau rất đa dạng.
Từ phép biến hình, nhân vật nổi danh vùng Thất Sơn thế kỷ trước là Đơn Hùng Tín, đã luyện thành thuật thiên linh, có khả năng biến hóa thân thể, độn thổ, lặn sông cả ngày không cần thở.
Đơn Hùng Tín đã lợi dụng phép biến hình, tổ chức cướp bóc, khiến cả vùng sông nước miền Tây kinh sợ. Thực dân Pháp đã phải dùng cả một đại đội, với súng ống hạng nặng để tiêu diệt tướng cướp này.
Người thứ hai, chính là đạo sĩ Hùng Đởm, còn gọi là Bảy Đởm. Vị đạo sĩ này không chỉ luyện được phép biến hình, mà còn biến xương thịt thành mình đồng da sắt.
Tuy nhiên, đạo sĩ này cũng đã lợi dụng khả năng phi phàm để gây nhiều tội ác và đã phải đền mạng bởi các chiến sĩ cách mạng.
Ông Ba Lưới bảo: “Phép biến hình là môn phái đặc biệt kỳ dị, nhưng nếu không có tâm sáng, thì nó sẽ khiến người luyện phép thành kẻ u mê, rồi làm việc thất đức. Đó là lý do tui không theo học môn võ này. Giờ thì môn phái biến hình đã thất truyền…”.
Người hiểu rõ về Bảy Đởm nhất vùng Thất Sơn huyền bí là ông Út Xanh, 80 tuổi, hiện sống ở xã Ba Chúc (Tri Tôn, An Giang), cách núi Cấm Sơn chỉ hơn 10km theo đường chim bay.
Ông Út Xanh tướng mạo phương phi, nhưng đôi chân thoái hóa, đi lại rất khó khăn. Ông sống cùng vợ trong căn nhà nhỏ giữa vườn hoang rậm rạp cây cối.
Người dân trong vùng đồn rằng, ông Út Xanh rất giỏi bùa phép, đặc biệt là bùa Lỗ Ban và Thiên Linh, tức phép biến hình.
Tuy nhiên, khi hỏi chuyện bùa ngải, ông Út Xanh chối đây đẩy, nói rằng ông không biết gì. Sau một hồi trò chuyện, thì ông cũng thú nhận rằng, ba của ông chính là một thầy bùa nổi danh thiên hạ.
Thế nhưng, giỏi nhất về phép biến hình thì phải kể đến ông Mười Chi và ông Bảy Đởm. Hai cao thủ này cùng tuổi với ba ông Út Xanh, quen biết nhau và thường xuyên qua lại nhà nhau, nên ông Út Xanh cũng biết nhiều chuyện về họ.
Hai nhân vật cực kỳ hấp dẫn này đều đã xanh cỏ từ mấy chục năm nay, nhưng danh tiếng của họ thì đến nay vẫn còn nức tiếng Nam kỳ lục tỉnh.
Ông Mười Chi tuy biết phép Thiên Linh biến hình, nhưng ông ít sử dụng môn đó. Ông thường dùng bùa Lỗ Ban và bùa Thủy Hỏa để làm việc tốt. Thi thoảng ông chỉ dùng bùa để trêu chọc người đời cho vui, hoặc hại những kẻ ác, kẻ xấu cho bõ ghét. Những chuyện kỳ lạ, khả năng thượng thừa của ông Mười Chi thì kể cả ngày cũng chẳng hết.
Còn Bảy Đởm là nhân vật khét tiếng, một cao thủ luyện phép biến hình, đã đạt được tới cảnh giới mình đồng da sắt. Tuy nhiên, Bảy Đởm sử dụng tài năng của mình làm nhiều điều ác, nên không có hậu.
Cho đến nay, vẫn chưa có những ghi chép chính xác về thân thế Bảy Đởm, mà đạo sĩ Ba Lưới gọi là Hùng Đởm.
| Ông Út Xanh |
Một số ghi chép cho rằng Bảy Đởm có xuất thân không rõ ràng, hồi nhỏ chăn bò thuê cho một gia đình ở Núi Sam. Bảy Đởm được một đạo sĩ tu trong núi dạy võ nghệ, truyền cho phép biến hình. Thành cao thủ, Bảy Đởm không chịu ẩn tu, mà xuống núi thành tướng cướp khét tiếng.
Là người từng gặp Bảy Đởm nhiều lần và cũng đã trò chuyện với Bảy Đởm, nên ông Út Xanh biết khá rõ về thân thế nhân vật khá đặc biệt này.
Theo ông Út Xanh, Bảy Đởm quê ở huyện An Phú (An Giang), là người Chà chính cống. Người Chà ở đây thực ra là người Chăm, có nguồn gốc từ Campuchia, gọi là người Chà Và.
Họ là những nhân công từng đào kênh Vĩnh Tế, rồi được Thoại Ngọc Hầu chia đất vùng Châu Giang, rồi định cư đến ngày nay. Người Chà vùng Châu Giang (An Phú), giáp thành phố Châu Đốc vốn nổi tiếng cả vùng về khả năng làm bùa, luyện Thiên Linh, nên Bảy Đởm có nhiều bùa phép cũng không có gì lạ.
Theo mô tả của ông Út Xanh, Bảy Đởm có thân hình nhỏ bé, đen nhẻm. Hình dáng không có gì đặc biệt, nhưng đôi mắt thì sắc lạnh, toàn lòng trắng, thể hiện con người tàn ác, không có hậu.
Ông Út Xanh cũng khẳng định rằng, những người luyện phép biến hình tiếp xúc với oan hồn nhiều, tà khí vây quanh mình, nên đôi mắt thầy bùa chỉ toàn lòng trắng, nhìn rất hãi.
Để luyện phép biến hình, có hai cách. Cách thứ nhất là dùng sọ của những thiếu nữ đồng trinh, cách thứ 2 là dùng các thai nhi sắp đến ngày sinh đẻ.
Để luyện bùa, thầy bùa phải trực tiếp hoặc gián tiếp sát hại những sinh linh này, chiếm đoạt oan hồn của họ, rồi sai khiến những oan hồn đó làm theo ý mình.
Cả hai phương pháp luyện bùa này đều từng rất phổ biến ở núi Tà Lơn bên Campuchia. Tuy nhiên, phương pháp luyện phép biến hình từ những thai nhi phổ biến hơn, được thầy bùa sử dụng nhiều hơn.
Với mong muốn trở thành cao thủ đệ nhất vùng Thất Sơn, Bảy Đởm đã sang Campuchia, Thái Lan, thậm chí đến tận Myanmar để tầm sư học đạo, luyện phép biến hình.
Còn tiếp…
Phạm Ngọc Dương
![[IMG]](https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg41RqB9c3F1bFszyJ0W5lyEu5DRIBtTBPxA9-rBJOuEur1lzUPRkM0XPKsQbR-sO9au1q31dSWXw7g8Tr5nDv8rFub-qP6uHkxYCg2sDpA9Ur5_uBMGmjVgschawpDWjTHjx2Rt_cr0N0/s1600/5ong+(4).jpg)
![[IMG]](https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjWa1SroWG3qyjovq4sIWpntfWekT8-nzwlOvV7wT80oBECsLu0BzP8BobdB6ODNx3G2QSOUn8oculiUPCW9fAVkLmf8ZuiqK1af4Iw_ULU98-O3tHEPOvhwkq2nxvxW5cHQuPJtR0V_Gg/s1600/5ong+(5).jpg)
![[IMG]](https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjs5W1-Em43PQ21o5p-XJEECfTpJq-QBtMH3czF1b9VIT9ZRJJIjP2rB59sTUWe7aoH_2pWx2AZMZmo-IUGl9vxgGiCN7lYjgsf3uTXpCN3Y9ZlHCWITo_gSEGb3sEK8WLJp3uhrhAEsH4/s1600/5ong+(6).jpg)
Nhận xét
Đăng nhận xét