NỖI NIỀM OAN KHUẤT 9
-“Một ngày tù, nghìn thu ở ngoài”,
Lời nói người xưa đâu có sai;
Sống khác loài người vừa bốn tháng,
Tiều tuỵ còn hơn mười nǎm trời.
(Trích bài thơ; "Tứ cá nguyệt liễu – Bốn tháng rồi" của Hồ chí Minh)
-Trong xã hội pháp trị hướng tới công bằng, xử tội và trị tội con người, dù có biện minh cỡ nào, thì rõ ràng cũng là hành vi mang tính ác của Đức Huyền Diệu. Hệ thống lao tù của bất cứ nhà nước nào cũng thể hiện ít nhiều sự vô nhân đạo, sự hạn chế nhân quyền của nó (là sự vô nhân đạo trong nhân đạo, và để đảm bảo tự do, dân chủ thì bắt buộc phải hạn chế nhân quyền!).
-Đó là công việc chẳng đặng đừng để duy trì một xã hội lương thiện nên có tính thiêng liêng!
-Cũng vì như vậy nên người xử án vừa rất dễ được mến phục vừa rất dễ (có khi là vô tình) gây điều tội lỗi, độc ác.
-Muốn không phạm phải tội ác, người thực thi xét xử phải có lòng vừa trong sáng, công tâm, vừa thực sự yêu thương con người, không cậy quyền lực, đồng thời có nhận thức đúng đắn về thiện-ác (vận dụng tối ưu pháp luật, thậm chí vượt tầm ý thức hệ!).
-Hành động độc ác nhất: sử có tội người vô tội!
--------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
Lời nói người xưa đâu có sai;
Sống khác loài người vừa bốn tháng,
Tiều tuỵ còn hơn mười nǎm trời.
(Trích bài thơ; "Tứ cá nguyệt liễu – Bốn tháng rồi" của Hồ chí Minh)
-Trong xã hội pháp trị hướng tới công bằng, xử tội và trị tội con người, dù có biện minh cỡ nào, thì rõ ràng cũng là hành vi mang tính ác của Đức Huyền Diệu. Hệ thống lao tù của bất cứ nhà nước nào cũng thể hiện ít nhiều sự vô nhân đạo, sự hạn chế nhân quyền của nó (là sự vô nhân đạo trong nhân đạo, và để đảm bảo tự do, dân chủ thì bắt buộc phải hạn chế nhân quyền!).
-Đó là công việc chẳng đặng đừng để duy trì một xã hội lương thiện nên có tính thiêng liêng!
-Cũng vì như vậy nên người xử án vừa rất dễ được mến phục vừa rất dễ (có khi là vô tình) gây điều tội lỗi, độc ác.
-Muốn không phạm phải tội ác, người thực thi xét xử phải có lòng vừa trong sáng, công tâm, vừa thực sự yêu thương con người, không cậy quyền lực, đồng thời có nhận thức đúng đắn về thiện-ác (vận dụng tối ưu pháp luật, thậm chí vượt tầm ý thức hệ!).
-Hành động độc ác nhất: sử có tội người vô tội!
--------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
Gặp lại bị án Nguyễn Đình Tình trong kỳ án hiếp dâm ở quận Hà Đông
GiadinhNet - Cuộc trò chuyện của chúng tôi, bên cạnh người vợ hiền luôn túc trực lo lắng cho những cơn đau của Tình, thường bị gián đoạn bởi xúc cảm dữ dội dường như kìm nén quá lâu trong lòng phạm nhân của kỳ án hiếp dâm chấn động dư luận một thời.
Không dễ gì gặp được Nguyễn Đình Tình trong những
ngày này, phần vì tâm lý e ngại và phần khác bởi anh đang bị căn bệnh
thế kỷ HIV/ AIDS hành hạ. Cuộc trò chuyện của chúng tôi, giữa căn nhà 5
tầng khang trang, bên cạnh người vợ hiền luôn túc trực lo lắng cho những
cơn đau của Tình, thường bị gián đoạn bởi xúc cảm dữ dội dường như kìm
nén quá lâu trong lòng phạm nhân của kỳ án hiếp dâm chấn động dư luận
một thời.
|
|
|
Nguyễn Đình Tình.
|
Ngồi lặng yên hướng đôi mắt về phía xa xăm, Tình bảo
anh không còn muốn nhắc nhiều về vụ án, về những lời kêu oan mãi trôi
vào thinh không nữa. Khi thời gian sống đang đếm ngược từng ngày, Tình
chỉ muốn thanh thản bên người vợ đã vượt qua nghịch cảnh đến bên cuộc
đời anh và khát khao được hoàn thành "thiên chức" làm cha còn dang dở
phòng "mai này lỡ mình không còn nữa".
Gắng sống vì tình yêu
|
Sẽ tiếp tục kêu oan
Phiên xử giám đốc thẩm được mở ngày 7/12/2011 đã bác
đơn kháng nghị của ba bị cáo trong kỳ án hiếp dâm, cướp của gồm Nguyễn
Đình Tình, Nguyễn Đình Kiên và Nguyễn Đình Lợi. Theo ông Nguyễn Đình
Nghĩa (bố Tình), thì "gia đình vẫn tiếp tục gửi đơn kèm theo nhiều chứng
cứ kêu oan cho Tình". Ông Nghĩa bảo lần gần nhất mới cách đây vài
tháng, khi một đồng chí của đội thi hành án quận Hà Đông xuống nhà, ông
cũng đã gửi qua người này một lá đơn kháng nghị. Trao đổi cùng PV, bà
Hiên nói: "Cháu thấy đấy, Tình bây giờ chỉ quanh ở nhà thuốc thang điều
trị. Nhà chẳng có hy vọng gì đâu, chỉ mong điều trị bệnh tật cho tốt.
Bây giờ, gia đình chỉ mong mỏi tòa án xem xét, trả lại công bằng cho
nó".
|
Những cung đường bụi bặm của một vùng ven đô đang
chuyển mình đưa tôi về Phường Yên Nghĩa (Q.Hà Đông, Hà Nội). Nơi đây,
hơn mười năm trước từng chứng kiến một vụ kỳ án làm xôn xao dư luận, làm
báo chí tốn bao giấy mực suốt một thời gian dài. Thậm chí cho đến tận
bây giờ, khi hỏi đường vào nhà Nguyễn Đình Tình, phạm nhân bị tuyên 14
năm tù trong kỳ án hiếp dâm, cướp của vẫn được xem là "nổi tiếng nhất
Việt Nam", người dân cả Phường Yên Nghĩa, không ai không biết. Nhưng kỳ
lạ thay, trái với thứ ác cảm thường dành cho những tên tội phạm, người
dân nơi đây khi nhắc đến "thằng Tình con ông Nghĩa" lại không nén nổi
tiếng thở dài. Bà cụ bán nước bỏ dở cả việc cửa hàng dẫn tôi đến tận cửa
nhà Tình chép miệng: "Nó còn hơn 4 năm nợ thi hành án. Mà bây giờ bệnh
tật đau yếu quá, nhà nước cũng không nỡ bắt nó quay về trại. Hoàn cảnh
nó tội nghiệp lắm chú ơi".
Khi tôi đến nhà, Tình lại đi sang chơi bên nhà người
họ hàng gần đó. Tiếp phóng viên niềm nở bằng đĩa khoai luộc chân quê và
chén trà xanh thơm phức, ông Nguyễn Đình Nghĩa (bố Tình) nhập đề ngay mà
chẳng ngại ngần: "Các chú lại đến hỏi về vụ án phải không? Để tôi bảo
cái Thủy (vợ Tình - PV) đi gọi chồng nó về. Tội nghiệp con bé, cả đêm
qua thức trắng vì thằng Tình lại lên cơn đau bụng". Câu chuyện với ông
Nghĩa chưa kịp nguội chén trà thì Tình về. Dù đã được giới thiệu trước,
tôi vẫn không sao tránh khỏi xúc cảm xót xa khi nhìn thấy phạm nhân nổi
tiếng của vụ kỳ án năm xưa. Khuôn mặt nhăn lại vì đau đớn phải cố gượng.
Nước da Tình trắng bệch, mỗi bước đi tưởng như chỉ chực ngã gục xuống
đất. Căn bệnh thế kỷ đã tàn phá cuộc đời Tình thật kinh khủng. Nhưng
thẳm sâu trong đôi mắt còn phảng phất nhiều nét tinh anh kia, tôi nhìn
thấy vẫn ánh lên sự lạc quan và thật nhiều khát khao.
Như để xóa tan bầu không khí trầm lặng, Tình lên
tiếng: "Mấy ngày nay, tôi lại đau. Một dạo trước, có người bên đội thi
hành án của Quận xuống hỏi thăm, động viên đi trại nốt mấy năm cho hết
nợ. Nhưng sức khỏe thế này, tôi gắng gượng không nổi. Thú thực, bây giờ,
tôi cũng chẳng còn muốn nghĩ hay muốn nói nhiều về quá khứ nữa. Tôi cố
sống được, cố thanh thản và chữa chạy bệnh tật, hoàn toàn là vì tình yêu
lớn của vợ mình". Rồi cứ thế, không cần tôi tiếp chuyện, Tình bắt đầu
độc thoại. Anh kể chậm rãi, thi thoảng phải ngừng lại lau mồ hôi rịn ra
trên vầng trán xanh xao vì cơn đau. Nhưng nét mặt, thì không giấu nổi
nét rạng ngời.
Tình kể: "Đầu năm 2010, tôi và hai người anh em bị
bắt trong vụ án này (Nguyễn Đình Kiên, Nguyễn Đình Lợi - PV) được tạm
tha, trở về với cuộc sống đời thường. Trong thời gian chờ đợi vụ án được
xem xét lại theo trình tự giám đốc thẩm, các cơ quan truyền thông liên
tục đến gặp gia đình tôi, giúp đỡ kêu oan. Chính tôi cũng không ngờ, một
bài báo như thế đã đến tay Thủy, khiến cô ấy xúc động và giúp chúng tôi
sau này nên duyên chồng vợ".
Khẽ vỗ vai chồng ngượng ngập, Thủy đỡ lời: "Ước mơ
vào đại học không thành, em từ Yên Bái xuống Hà Nội làm thuê cho một
quán Spa. Em còn nhớ rất rõ, hôm ấy là ngày 5/4/2010, cơ duyên tình cờ
khiến em chú ý đến bài báo viết về vụ án oan, trong đó có hình ảnh người
đàn ông vừa về đoàn tụ với gia đình. Đọc bài báo, em vô cùng xúc động
trước nỗi oan nghiệt mà ba chàng trai phải gánh chịu ngót mười năm trời
và đặc biệt là nghị lực của anh Nguyễn Đình Tình. Em đã nghĩ đến một
việc mà lâu lắm rồi em không làm, đó là viết thư cho anh ấy với mục đích
chia sẻ và kết bạn".
Tình lại kể: "Sau khi nhận được thư của Thủy, tôi bắt
đầu liên lạc lại. Hai đứa thư từ, điện thoại chia sẻ những vui buồn rồi
nảy sinh tình cảm tự lúc nào không hay. Nhưng lúc đó, tôi thực lòng
không dám mở lời, bởi nỗi ám ảnh sẽ làm khổ người con gái mình yêu
thương. Cho đến một ngày, Thủy lặn lội xuống tận Yên Nghĩa. Sau những
vồn vã ban đầu, tôi quyết định phải nói thật cho em biết rằng tôi đã bị
nhiễm HIV trong những ngày thụ án ở trại giam. Thủy đã bị sốc thực sự.
Nhưng điều khiến tôi choáng váng là sau 3 ngày trở lại, Thủy nức nở gục
vào tôi bày tỏ tình yêu sâu nặng của mình".
Trong cái nắng đầu hè, Tình khiến người yêu ban đầu
vỡ mộng khi phũ phàng từ chối. Anh không muốn người phụ nữ của mình
phải khổ. Nhưng Thủy vẫn ở đó, một dạ chung tình muốn gắn bó cùng người
đàn ông mà cô yêu thương hết lòng. "Tôi đã bị Thủy thuyết phục. Nhưng
quả thực, để đến được với nhau không dễ dàng gì. Khi chuyện chúng tôi
yêu nhau rồi tính kết hôn lan ra, không chỉ riêng miệng lưỡi thế gian
đồn đại cay nghiệt, mà chính họ hàng bên ngoại cũng phản ứng dữ dội. Tôi
hiểu đó là lẽ thường, bởi có ai muốn con cháu mình gắn bó với một tội
phạm, lại còn nhiễm HIV. Chính dì ruột của Thủy, giờ sống mãi trong Nam,
thậm chí còn bảo sẽ tìm mọi cách ngăn cản cuộc hôn nhân này. Nhưng ơn
trời, Thủy vẫn quyết tâm bảo vệ tình yêu mà cô ấy lựa chọn. Sau khi đám
cưới của chúng tôi diễn ra và tìm hiểu về vụ án năm xưa, dì ruột của
Thủy không còn phản đối nữa. Qua bao sóng gió, chúng tôi thực sự có
nhau, dù cho thời gian hạnh phúc có thể rất ngắn ngủi vì căn bệnh chết
người tôi mang trong mình", Tình tâm sự.
|
|
Gian nan ước nguyện cuối cùng
|
Những phạm nhân của vụ kỳ án bây giờ ra sao?
Về Yên Nghĩa, tôi được bà con tại đây cho biết Nguyễn
Đình Kiên đã trở về sau thời gian hơn một năm trả án trong trại. Không
gặp trực tiếp được Kiên, nhưng theo những gì bà con tại Yên Nghĩa khẳng
định, thì Kiên là thanh niên tốt. Sau khi trở về địa phương, Kiên vẫn
sinh hoạt bình thường và tham gia các phong trào tập thể.
Không kể đến trường hợp của Nguyễn Đình Tình, vì bệnh
tật vẫn chưa thể đi trả án, thì người còn lại trong kỳ án hiếp dâm năm
xưa là Nguyễn Đình Lợi hiện vẫn đang trong trại giam. Ngồi nhẩm tính,
Tình bảo: "Chắc nhanh thì cũng chỉ hai năm nữa là Lợi được về đoàn tụ
gia đình. Khi sóng gió đi qua, mong tụi nó sống yên ổn và không còn phải
đối mặt với bất trắc gì nữa".
|
Thời gian trôi như nước chảy, mới đó mà thấm thoát đã
gần 3 năm trôi qua kể từ đám cưới làm nức lòng bà con phường Vạn Phúc,
làm xôn xao dư luận về cô sơn nữ Thành Thị Thủy dũng cảm lấy "phạm nhân
nhiễm H.", cả hai vẫn từng ngày trân trọng từng khoảnh khắc hạnh phúc
bên nhau. Ông Nghĩa bảo: "Chính quyền chưa công nhận, nhưng gia đình
chúng tôi, bà con họ hàng đều coi Thủy như dâu hiền trong nhà. Nếu không
có tấm lòng bao dung và tình yêu vô bờ, chắc không ai dám như nó, chịu
đủ mọi điều tiếng, thiệt thòi để lấy một người chồng mang trong mình căn
bệnh thế kỷ".
Cắt lời ông Nghĩa, Tình ngượng ngập tâm sự: "Vợ em
phải chịu thiệt thòi rất nhiều. Không giấu gì anh, ngay chuyện quan hệ
chăn gối, hai đứa cũng phải giữ gìn bằng biện pháp an toàn, nhẹ nhàng
chứ chẳng dám xô bồ như người thường. Mỗi ngày, cô ấy còn phải uống
nhiều loại thuốc chống phơi nhiễm, rất cực. Cũng may, Thủy lúc nào cũng
lạc quan, động viên chồng nỗ lực. Nhưng tôi biết, từ sâu thẳm trong đáy
lòng, vợ mình vẫn còn một khát khao ấp ủ bấy lâu nay…".
Nghe Tình nói, vợ anh đứng bên cạnh cũng như lặng
người. Dường như, tâm sự của chồng đã chạm đến nỗi buồn sâu kín nhất
trong lòng Thủy. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi, khi cô nghe Tình bảo:
"Cả vợ và tôi đều khao khát có một đứa con. Nó là thiên chức mà trời
sinh ra đã ban cho mình, nhưng chúng tôi không cách nào thực hiện được.
Đau đớn lắm. Hồi mới lấy nhau, tôi cũng nói thẳng cùng vợ là có thể em
sẽ không được làm mẹ vì bệnh tật trong người anh. Nhiều đêm nằm bên
nhau, tôi đùa (mà thật) với vợ rằng "hay anh để em đi thụ tinh, nói
thẳng ra là đi kiếm một đứa con bên ngoài". Cô ấy nghe rồi chỉ khóc mà
gạt đi, nhất quyết không chịu chấp thuận. Sau này, nhờ anh Tùng bên
Trung tâm Vì tương lai tươi sáng và các bác sĩ điều trị bệnh tư vấn, vợ
chồng tôi biết rằng nhiều "cặp lệch" hoặc cả hai người bị nhiễm HIV, họ
vẫn sinh con bình thường. Phần lớn trong số các cháu sinh ra ở trường
hợp như vậy đều may mắn không bị phơi nhiễm".
Sự tư vấn ấy như mở ra cho Tình và vợ một "chân trời
hy vọng". Suốt 3 năm qua, hễ sức khỏe Tình có biến chuyển tốt, hai vợ
chồng lại lặn lội ra bệnh viện Phụ sản trung ương để khám và tìm cách.
Chưa yên tâm, hai vợ chồng còn bàn nhau tích cóp tiền bạc để vào tận
bệnh viện Từ Dũ (TP.HCM). Cực nhọc đến thế, nhưng tận bây giờ, những hy
vọng cứ chuyển dần thành tuyệt vọng. Tình cho biết: "Vấn đề lớn nhất
không phải ở góc độ y tế mà thủ tục vì mình không có đăng ký kết hôn.
Một người phụ nữ độc thân muốn thụ tinh nhân tạo để có con ở bệnh viện
là điều khá dễ dàng trong thời buổi này. Nhưng trường hợp của mình, bệnh
viện xác định vẫn còn yếu tố rủi ro, xác suất phơi nhiễm HIV là có, dù
rất thấp. Thế nên, người ta phải lập hồ sơ, báo cáo cơ quan cấp trên nếu
được duyệt mới có thể thực hiện. Ngặt nỗi, mình không có đăng ký kết
hôn thì không thể có cơ sở cho bệnh viện làm hồ sơ".
Nghẹn giọng một lát, Tình nối tiếp câu chuyện: "Lâu
nay, tôi vẫn đau đáu hy vọng cho vợ được tròn thiên chức làm một người
mẹ. Nói thật với anh, nếu góc độ mình là người không cầu toàn, quen mạo
hiểm thì chắc cũng sinh cháu rồi. Nhưng mình cầu toàn quá, chỉ sợ cái
đen đủi đã đeo bám số phận mình mãi rồi. Lỡ không may sinh cháu mà rơi
vào xác suất rủi ro, thì lại thêm gánh nặng, thêm nỗi đau lên người thân
suốt cả cuộc đời. Bởi thế mà đến bây giờ hai vợ chồng vẫn đành chịu như
vậy".
Trước khi chia tay, Tình còn nắm chặt lấy vai áo
tôi nghẹn giọng: "Tôi bây giờ sống ngày nào hay ngày đó. Điều khao khát
nhất là có một đứa con, vừa động viên tinh thần, vừa làm chỗ dựa, sợi
dây tình cảm cho bà xã một mai mình có mệnh hệ gì…". Câu nói đến đây đứt
quãng khi Tình rưng rưng quay mặt lại. Tôi hiểu sau khi đã trải qua
những khoảnh khắc kinh hoàng nhất trong cuộc đời mình, phạm nhân đặc
biệt của "kỳ án nổi tiếng nhất Việt Nam" đang sợ hãi. Anh sợ, không phải
vì căn bệnh thế kỷ đang giết dần cơ thể mình từng ngày. Anh chỉ sợ, một
mai không còn sức để đi, không còn cơ hội để cho người mình yêu một
hạnh phúc trọn vẹn, như cách đền đáp những hy sinh quá lớn của cô. Liệu
nỗi sợ hãi có đánh gục được ý chí của Tình? Tôi tự hỏi và hy vọng anh đủ
nghị lực để vượt lên nghịch cảnh.
|
"Nếu có 300 triệu, tôi đã có thể thoát khỏi HIV"
Bây giờ, khi nói về thời kỳ đầu phát hiện phơi nhiễm
của mình, Nguyễn Đình Tình cảm thấy thực sự ân hận. Lẽ ra, anh đã có thể
tránh được hoàn cảnh bi thảm của ngày hôm nay, nếu như không sớm đầu
hàng số phận quá sớm vì một suy nghĩ sai lầm.
Cái ngày định mệnh đến với Tình vào một ngày cuối năm
2008. Hôm đó, sau một va chạm không ngờ cùng người bạn tù cùng trại tên
Kiên (quê Phú Thọ), Tình đã linh cảm mình có thể đã bị phơi nhiễm HIV.
"Ngay sau vụ va chạm, tôi lập tức gọi cho cán bộ quản giáo để báo cáo
tình hình và nhờ thông báo giúp đến gia đình mua thuốc chống phơi nhiễm.
Tôi còn nhớ rõ cuộc nói chuyện hôm ấy, cán bộ Hưng giải thích cho tôi
cần vượt qua ba yếu tố. Một là thuốc chống phơi nhiễm phải được mua tối
đa sau 72h xảy ra hiện tượng bị nhiễm. Hai, loại thuốc đặc biệt này
không bán ngoài thị trường mà chỉ cung cấp cho lực lượng vũ trang và
hoạt động trong môi trường nguy cơ cao. Hai yếu tố này còn có thể vượt
qua được, tôi tự nghĩ. Nhưng khi cán bộ nói đến giá tiền lên đến 300
triệu đồng một liều, thì tôi đành nhắm mắt buông xuôi".
Lặng người hồi lâu, Tình tiếp: "Nghĩ đến kinh tế gia
đình mình lúc đó quá khó khăn, dù bán hết nhà cửa, ruộng vườn cũng chưa
chắc nổi vài chục triệu. Tôi không ngờ thời gian mình đi trại, quê hương
thay đổi quá nhanh. Nếu sớm biết điều này, thì có thể tôi đã không nuốt
nước mắt, giấu đi bệnh tật vào lòng. Bây giờ nghĩ lại, tôi thực sự hối
hận. Mọi chuyện có thể đã rất khác, nếu gia đình tôi biết chuyện ngay
lúc đó".
Được biết, sau khi được tạm tha về gia đình tháng
2/2010, Tình vẫn tiếp tục giấu mọi người. "Tôi không muốn tạo áp lực cho
gia đình. Bởi thế thời điểm phát hiện ra bệnh tình tôi vẫn giấu. Tôi
nghĩ, đợi bản phúc thẩm xử dự kiến xử ngày 4/6/2010 xong thì sẽ đi điều
trị. Nhưng lúc đó, thì mọi chuyện đã quá muộn màng".
Theo ông Nghĩa, hiện tại mỗi tháng vài lần, Tình vẫn
đều đặn đến điều trị tại Khoa truyền nhiễm, bệnh viện đa khoa Hà Đông
(Hà Nội). Tuy nhiên, gia đình vẫn giấu anh tiến triển bệnh ngày càng
trầm trọng hơn. Người chú ruột của Tình cho biết phổi của anh hiện tại
qua chụp phim đã hỏng. Gần đây, việc ăn uống của Tình cũng trở nên hết
sức khó khăn, bởi những cơn đau quặn ruột đến liên tục. Ngồi tâm sự,
Tình bảo: "Mỗi lần ăn xong, tôi lại nôn hết. Thực sự, tôi không biết
mình còn có thể trụ nổi với bệnh tật đến lúc nào".
|
|
Toàn cảnh vụ kỳ án án hiếp dâm gây chấn động
Gần 13 năm trước, chính xác là tối 24/10/2000, tại
trạm bơm Yên Nghĩa (Hà Đông, Hà Tây cũ) xảy ra vụ án cướp tài sản, hiếp
dâm đặc biệt nghiêm trọng. Thông qua chiếc áo vứt lại hiện trường, cơ
quan điều tra công an tỉnh Hà Tây lúc đó đã bắt giữa ba nghi phạm gồm
Nguyễn Đình Kiên, Nguyễn Đình Lợi và Nguyễn Đình Tình. Đến ngày
21/1/2002, TAND tỉnh Hà Tây chính thức mở phiên tòa xét xử sơ thẩm. Tại
phiên sơ thẩm, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Lợi mức án 16 năm tù.
Nguyễn Đình Tình và Nguyễn Đình Kiên lần lượt chịu mức tương ứng là 14
năm và 11 năm. Ngay sau khi nghe nghị án, cả ba đã kháng cáo vì cho rằng
mình bị oan khuất. Tuy nhiên, tại phiên tòa phúc thẩm mở ba tháng sau
đó, Hội đồng xét xử vẫn tuyên y án sơ thẩm. Thời gian thi hành án sau
đó, các phạm nhân và gia đình vẫn liên tục gửi đơn kêu oan đi khắp nơi.
Cuối năm 2009, cơ quan tố tụng có công văn gửi các
cấp lãnh đạo thừa nhận: "Quá trình điều tra và xét xử đã có những thiếu
sót". Đến đầu năm 2010, Viện kiểm soát nhân dân tối cao ra kháng nghị,
đề nghị xem xét lại vụ án theo trình tự giám đốc thẩm, tuyên ba thanh
niên không phạm tội hiếp dâm, cướp tài sản. Niềm hân hoan không kéo dài
được lâu. Đến tháng 2/2010, Tình, Kiêm, Lợi được tạm tha, trở về đoàn tụ
với gia đình. Nhưng đến ngày 7/12/2011, sau nhiều lần trì hoãn, phiên
giám đốc thẩm được mở đã bác kháng nghị của Viện kiểm soát nhân dân tối
cao. Các bị cáo bị buộc phải thi hành nốt thời gian phạt tù còn lại. Lợi
(hơn 6 năm) và Kiên (hơn 1 năm) đã chấp hành. Riêng Tình (hơn 4 năm),
vì lý do sức khỏe hiện vẫn chưa thể thực hiện việc trả án.
|
Mạnh Cường
Nhận xét
Đăng nhận xét