HÁT NỮA ĐI, ĐỜI ! 6
(ĐC sưu tầm trên NET)
Người đàn ông không nhà, tàn tật ngồi trên
chiếc xe lăn có tên Bernard Davey tiến lại nghệ sĩ hát rong Jonny Walker
và xin được hát ca khúc Summertime và nhờ Jonny Walker chơi guitar hòa nhịp cho ca khúc của mình.
Nhạc sĩ Jonny Walker từng biểu diễn âm nhạc đường phố 15 năm, cho biết “ tôi từng chơi nhạc trên đường phố rất nhiều lần và nhìn thấy người đàn ông này cũng rất nhiều lần trong những năm qua nhưng tôi chưa bao giờ nghe ông ấy hát.
Khi Bernard Davey cầm micro và cất tiếng hát làm tôi vô cùng ngạc nhiên về một giọng hát đẹp và niềm đam mê âm nhạc của ông ấy. Tôi nhờ một người trong đám đông cầm điện thoại của tôi để quay lại đoạn phim này”.
Tiếng hát của người đàn ông vô gia cư khiến đám đông sửng sốt
TTO - Đám đông trên đường phố
của thành phố Leed (Anh) vô cùng ngạc nhiên trước giọng hát đẹp của
người đàn ông vô gia cư trên phố với ca khúc Summertime.
| Tiếng hát của người đàn ông vô gia cư khiến đám đông thích thú reo hò |
Nhạc sĩ Jonny Walker từng biểu diễn âm nhạc đường phố 15 năm, cho biết “ tôi từng chơi nhạc trên đường phố rất nhiều lần và nhìn thấy người đàn ông này cũng rất nhiều lần trong những năm qua nhưng tôi chưa bao giờ nghe ông ấy hát.
Khi Bernard Davey cầm micro và cất tiếng hát làm tôi vô cùng ngạc nhiên về một giọng hát đẹp và niềm đam mê âm nhạc của ông ấy. Tôi nhờ một người trong đám đông cầm điện thoại của tôi để quay lại đoạn phim này”.
| Clip về giọng hát tuyệt vời của người đàn ông vô gia cư |
N.XUÂN
(PL)- Trưa 5-3, đông đảo “ca sĩ kẹo kéo”
ở khắp TP.HCM đã chọn cho mình một bộ cánh bảnh bao nhất, đến với cuộc
gặp mặt thí sinh “Liên hoan âm nhạc đường phố 2016” nhằm hiện thực hóa
giấc mơ trở thành ca sĩ thực thụ.
Người thổi gió cho những giấc mơ bay
cao, bay xa chạm hiện thực là Lê Thạch - chàng trai sinh năm 1990 tràn
đầy khát vọng và năng lực của tuổi trẻ. Anh từng theo học cả ngành luật
lẫn ngành báo chí. Năm nay là lần thứ hai anh tổ chức liên hoan.
Chỉ mong sao “ca sĩ kẹo kéo” hết bị khinh khi
Để tổ chức một liên hoan như thế này là
điều chẳng dễ dàng gì bởi Lê Thạch ít vốn liếng. Đối tượng lại là những
người bán kẹo kéo nghèo khổ, vô danh nên việc xin tài trợ càng không.
Tiền tổ chức phải chạy xin tài trợ từ 1 triệu đồng cho đến vài chục
triệu đồng, thậm chí anh chàng tự bỏ tiền túi. Vậy nhưng Lê Thạch và các
bạn trẻ cộng sự của mình vẫn năng nổ, nhiệt tình chạy lo sốt vó suốt
sáu tháng ròng, sao cho liên hoan diễn ra tươm tất nhất.
Lần đầu tiên tổ chức vào năm 2015, liên
hoan được một phòng trà tài trợ. Tiền trao giải và tổ chức hơn 20 triệu
đồng do công ty loa di động và bạn bè thân quen cho. Lê Thạch vận động
thêm bạn bè trong giới văn nghệ đến quay phim miễn phí. Còn để tìm kiếm
được khoảng 70 thí sinh tham gia liên hoan trong năm 2015, Lê Thạch và
các cộng sự đã in hàng trăm thư mời với ngôn ngữ đầy trân trọng, lịch sự
mời các bạn “ca sĩ đường phố” tham gia liên hoan rồi đi rải khắp quán
nhậu từ Sài Gòn đến Bình Dương, Đồng Nai. Các thí sinh vượt qua vòng
loại của liên hoan còn được Lê Thạch nhờ thầy bồi dưỡng thanh nhạc và kỹ
năng biểu diễn như ở các cuộc thi lớn…
Hoàng Anh - người giành giải ba liên hoan âm nhạc đường phố năm ngoái.
Liên hoan lần một kết thúc, Lê Thạch tập
hợp ngay 12 giọng ca tốt nhất để thành lập CLB Nghệ sĩ đường phố với
nội quy tham gia là phải giữ gìn đạo đức nghề nghiệp khi biểu diễn. Tức
không tranh giành địa bàn với đồng nghiệp, đoàn kết nhau cùng làm; không
chèo kéo, ép khách mua kẹo; tạo hình ảnh đẹp của một nghệ sĩ thực thụ.
Các thành viên của CLB này được bảo trợ như sửa chữa loa miễn phí nếu bị
hư hỏng, cấp đồng phục CLB để mặc khi biểu diễn, hỗ trợ trước tiền mua
áo vest để biểu diễn, được sinh hoạt định kỳ về thanh nhạc… Ngoài ra, Lê
Thạch còn nỗ lực chạy xin kinh phí và tài trợ để tổ chức một chuyến cho
CLB đi biểu diễn miễn phí phục vụ khoảng 300 khán giả ở huyện Dầu
Tiếng, Bình Dương. Ngày 14-3 này, tại phòng trà Tigôn (quận Gò Vấp), Lê
Thạch sẽ tổ chức liveshow cho giọng ca Mạnh Nguyên - giải tư của liên
hoan lần một. Sau đó là một loạt liveshow cho các giọng ca từ giải ba
đến giải nhất, gồm: Hoàng Anh, Thiện Mẫn, Công Duy tại TP.HCM hoặc quê
nhà các “ca sĩ kẹo kéo” này.
Hỏi Lê Thạch vì sao lại làm cái việc vừa
mất thời gian vừa phải chắt chiu, tìm kiếm lo toan từng đồng từng cắc
như vầy, Lê Thạch cười: “Vì mình có máu nghệ sĩ, cũng đam mê nghệ thuật
như các bạn. Vì mình muốn phiêu lưu. Nhưng trên hết là khi bắt tay vào
làm, đi bán kẹo kéo cùng các bạn mình đã khóc rất nhiều cho những cơ
cực, buồn tủi của nghề này. Mình muốn làm cái gì đó cho các bạn, ít nhất
là đừng để bị người ta khinh khi, coi mình như ăn xin. Mình muốn giúp
các bạn đẹp và tự tin như một nghệ sĩ thật sự khi đi làm, tức là đi hát
để bán kẹo. Khi đẹp, tự tin, lịch sự đàng hoàng, các bạn là một người đi
phục vụ người khác để kiếm sống một cách chân chính. Mình nghĩ các bạn
ca sĩ đường phố có thể chấp nhận giọng hát chưa được xuất sắc nhưng phải
hát đúng”.
Tủi nhục ca sĩ kẹo kéo
Là giọng ca “hot boy kẹo kéo” ở các quán
nhậu trên đường Phạm Văn Đồng, Sài Gòn, đã đoạt giải ba “Liên hoan âm
nhạc đường phố 2015” do Lê Thạch tổ chức, Hoàng Anh cười buồn, kể: “Hôm
qua em mệt quá muốn nghỉ nhưng có khách quen gọi ra quán hát phục vụ họ
đến 2 giờ sáng. Họ cho đến mấy trăm ngàn lận, vậy nên phải ráng đi, chứ
nghề này có bữa em đi hát đến bốn quán, khô hết cổ họng mà không bán
được đồng nào. Có ngày chẳng kiếm nổi vài chục ngàn đồng. Rồi cũng có
khi khách quen kêu đến hát phục vụ mà họ chẳng cho tiền, vì họ say nên
quên mà mình cũng không dám nhắc. Mấy hôm trước còn có một khách quen
kêu em đến nhà hát, xong xỉn chửi em quá chừng. Em tức quá chỉ biết nói
thầm “mai mốt ông kêu nữa tôi không bao giờ đi”. Nghề này có lúc tủi
nhục lắm chị ơi. Có khi em còn bị công an bắt vì tội làm mất trật tự nơi
công cộng”.
Bảo Trân, một thí sinh 21 tuổi của liên
hoan lần này, đến từ Bạc Liêu, cũng bổ sung câu chuyện của Hoàng Anh về
những lần bị khách đuổi, khách chửi bởi cái tội làm phiền họ. Thậm chí,
khách đằng này kêu lại hát thì em bị khách ở đằng kia la lối, cằn nhằn.
Bảo Trân cho biết có khi “ca sĩ kẹo kéo” còn bị đánh, bị đập bể micro
hay bị vạ lây bởi những trận đánh nhau trong các quán nhậu. Chuyện tranh
giành địa bàn, giành khách giữa các “ca sĩ” với nhau lắm lúc cũng rất
cam go…
Là vậy nhưng cả Hoàng Anh, Bảo Trân hay
nhiều “ca sĩ kẹo kéo” khác lại không có ý định bỏ nghề. Bởi cái nghề vừa
được thỏa mãn đam mê ca hát, vừa có thể kiếm sống này đem lại cho họ
niềm vui thích không nghề nào có được. Trong họ luôn khao khát một ước
muốn được trở thành nghệ sĩ thực thụ, được hát trên sân khấu đích thực
cho những khán giả chỉ ngồi nghe họ cất giọng ca.
Chí ít liên hoan này đã đem lại cho họ
một lần thực thụ được đứng dưới ánh đèn sân khấu khi họ bước ra thi, cho
họ những kiến thức nhạc lý mà những “nghệ sĩ” chân đất này chưa một lần
biết đến.
HÒA BÌNHPhố phường nặng kiếp cầm ca
08:00 20/02/2016Họ cất tiếng hát, run rẩy và say sưa. Sân khấu hôm nay không phải là lề đường inh ỏi còi xe hay quán nhậu ồn ào tiếng người cụng ly. Sân khấu có đèn màu trong giấc mơ họ từng khao khát. Phía dưới có khán giả yên lặng nghe họ hát. Và có những người sẽ dìu họ vào con đường âm nhạc thực thụ.
Liên hoan Âm nhạc đường phố 2015 quy tụ phần lớn dân bán kẹo kéo và
hát rong ở các đám tiệc. Lần đầu phát động, người của Công ty Truyền
thông Lê Thạch phải rong ruổi khắp phố phường để phát tờ rơi thông tin
về cuộc thi. Đời mưu sinh cơ cực, mấy ai trong họ chú ý đọc báo, lướt
mạng. Tối chở loa đi, hát đến mờ sáng mới về. Ngày ngủ vùi để khi phố
lên đèn, cuộc mưu sinh lại lấm bụi đường.
Nhận được tờ rơi, Trần Thiện Mẫn nhảy cẫng. “Hotboy kẹo kéo” của đường Bùi Viện (quận 1, TP Hồ Chí Minh) có dịp so tài giọng hát với bạn bè đồng nghiệp. Đến với cuộc thi, lọt vào vòng chung kết, ai nấy sụt sùi. Thí sinh khóc, giám khảo cũng khóc.
Lời cảm ơn nấc nghẹn: “Chưa bao giờ tụi em được tham gia chương trình
mà ở đó mình được vỗ ngực xưng tên là nghệ sĩ đường phố”. Phận bán kẹo
kéo, dù hát hay cỡ nào người đời vẫn xem họ là đứa bán kẹo kéo, không
hơn. Gia cảnh đứa bán kẹo kéo cũng có hơn gì: mồ côi cha mẹ, đi ra từ
mái ấm, gia đình nghèo túng, học hành dang dở…
Giám đốc Lê Thạch ngậm ngùi: “Họ đa phần đều tốt nghiệp hoặc học dở dang đại học, cao đẳng. Khó khăn buộc họ phải bỏ gánh giữa chừng để lo cơm áo”. Lê Thạch từng lê la lề đường cùng các thí sinh trong những ngày đầu liên hoan để hiểu hơn về nghề, nhưng anh bảo: “Tôi phải uống thật say rồi mới dám đi cùng họ. Vì mình sao chịu được nỗi chạnh lòng”.
Người ta ăn uống no say, họ khản cổ đêm dài, mời mọc đủ điều. Cái phẩy tay xua đuổi, cái lắc đầu từ chối, ánh mắt dè chừng… Nguyễn Văn Mến bao lần quệt nước mắt khi về quê lại nghe bà con chòm xóm xì xào: “Tưởng nó lên Sài Gòn làm gì, hóa ra bán kẹo kéo”. “Làm cái nghề như nó có khác gì ăn mày hát rong xin tiền”…
Dù người dưng coi thường nghề kẹo kéo nhưng với họ, đó là cái nghiệp say mê. Khi say mê một đóa hồng thì gai của nó có hề gì. Người ta hỏi sao không bỏ nghề để làm nghề khác bớt cực hơn, họ đều bảo, vì bán kẹo kéo được hát. Tin lời bầu sô, Tạ Ngọc Huy bán cả nhà lẫn vườn khăn gói xuống TP Hồ Chí Minh với ước mơ trở thành ca sĩ. Bị lừa mất trắng, cuối cùng cậu vác loa đi hát kẹo kéo. Âu cũng là hát cho mình, hát cho người.
Mẫn xem mọi người trên đường phố, quán nhậu là khán giả. Dù họ có ngả ngớn xô bồ thì anh vẫn hát. Tủi thân làm gì khi đời vốn bạc. Và khi bỏ mặc thế nhân thì tiếng hát của Mẫn càng sâu vào cõi hồn để rút ra tỉ tê với người đồng điệu. Số kẹo kéo bán được bao nhiêu không quan trọng bằng hằng đêm họ được cất giọng, da diết kể chuyện mình. Người ta mua kẹo vì thương tiếng hát chứ mấy ai thèm ngọt. Hôm nào không xuống đường, lại nhớ lắm mùi khói xe, hơi người, tiếng ồn ã của phố, thèm tiếng hát, thèm tiếng nhạc xập xình.
Rong ruổi quán nhậu, nhà hàng quận 4, tình cờ Mẫn gặp nghệ sĩ Trấn Thành. “Chú em hát hay quá, anh không mua kẹo nhưng tặng chú 100 ngàn”. Chưa bao giờ Mẫn sung sướng như thế. Sung sướng đến nỗi lắp bắp lên xe, chạy đi một quãng, bị công an bắt mới biết mình quên nón bảo hiểm. Lần khác, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng mượn dàn loa kẹo kéo của Mẫn để thử hát rong như anh. Nhờ sự hào phóng của Mẫn mà đường Bùi Viện được dịp kẹt xe đột xuất.
Ngồi quán lề đường, thấy một người bán kẹo kéo, ca sĩ Ánh Tuyết khều vai Lê Thạch: “Chị em ta làm cái gì đó cho mấy đứa đi. Tụi nó có giọng hát đâu thua kém gì ca sĩ”. Liên hoan Âm nhạc đường phố ra đời được nhiều nghệ sĩ tên tuổi như NSƯT Hoài Linh, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng, Hồ Quang Hiếu… ủng hộ và gửi lời động viên tinh thần thí sinh. Khởi động từ tháng 8-2015, liên hoan nhanh chóng thu hút hơn 70 thí sinh đăng ký tham gia.
Dù có quy mô nhỏ song chương trình vẫn được đầu tư bài bản không khác gì cuộc thi chuyên nghiệp. Công ty mới thành lập nên giám đốc Lê Thạch phải chạy ngược chạy xuôi lo tài trợ cho một cuộc thi mới toanh. Ban giám khảo gồm nhạc sĩ Kim Lệ - Hội Âm nhạc TP Hồ Chí Minh, giảng viên thanh nhạc Anh Quân và giám đốc Lê Thạch. Vừa nghe lời mời làm giám khảo liên hoan, nhạc sĩ Kim Lệ gật đầu ngay. Chị từng nghĩ về một cuộc thi cho các nghệ sĩ đường phố, thế nhưng khó khăn vây quanh không dễ thực hiện.
Điều trăn trở trong chị là hình ảnh cô gái bán kẹo kéo năm nào. Vào quán lẩu, chị thấy một người đàn ông đứng tuổi, dáng vẻ còm cõi chở bộ loa đến cho cô gái đang dặm phấn tô son. Người cha bật nhạc và cô con gái bình thản cầm micro cất tiếng hát. Giọng ca mượt mà khiến những nhạc sĩ đi cùng Kim Lệ ngoái nhìn. Chị hỏi: “Con xinh đẹp, hát hay sao không đi theo con đường chuyên nghiệp?”. “Dạ, con có quen biết ai đâu cô”. Đêm đêm, họ cũng bán giọng hát như ca sĩ nhưng sao lại bị coi thường, lượm từng cắc từng đồng để đổi lấy miếng cơm manh áo còn ca sĩ thì được trọng vọng?
Nghĩ vậy nên chị mừng lắm khi Lê Thạch tổ chức sân chơi này. “Đa số các em hát vì niềm đam mê chứ ít am hiểu về nhạc lý. Giọng ca của các em rất bản năng, nó giống như ngọc trong đá mà chúng tôi đi tìm và gọt giũa” – nhạc sĩ Kim Lệ nhận xét.
Dư luận trước đây lùm xùm vụ anh chàng bán kẹo kéo Trọng Nghĩa vinh
dự lọt vào mắt xanh hai ca sĩ đàn anh là Quang Lê và Đàm Vĩnh Hưng.
Trọng Nghĩa được mệnh danh là “Đan Nguyên đường phố” vì có giọng ca
giống hệt ca sĩ hải ngoại Đan Nguyên. Đây cũng là yếu tố khiến hai đàn
anh sống chết giành “gà”.
Cuối cùng, Trọng Nghĩa dở khóc dở cười khi không biết về đội của ai. Tình mến thương của Quang Lê và Đàm Vĩnh Hưng sau vụ việc ít nhiều bị sứt mẻ. Trường hợp Trọng Nghĩa cho thấy không hiếm người bán kẹo kéo có giọng hát hay được các ngôi sao chú ý. Song, dân kẹo kéo thường có thần tượng của mình để bắt chước nên giọng ca của họ na ná thần tượng.
Trong Liên hoan Âm nhạc đường phố 2015 không hiếm gặp những thí sinh như thế. Công Duy có giọng ca như Đan Trường, Lý Thành Phú thì y chang Giang Tử, Trần Thiện Mẫn không khác mấy Hồ Quang Hiếu… Ví von đó khiến họ cảm thấy vui khi giọng ca của mình không thua kém ngôi sao. Song, nói như giảng viên thanh nhạc Anh Quân, sẽ không thể tồn tại trong làng giải trí nếu cứ mãi làm cái bóng của người khác. Vì phiên bản thật mới là thứ người ta thực sự quan tâm. Do vậy, họ tìm đến Liên hoan như một cách thoát bóng.
Vòng chung kết ngày 17-1 với dòng nhạc bolero, trữ tình, dân ca đã tìm ra chủ nhân: thí sinh Công Duy đoạt giải nhất, Trần Thiện Mẫn giải nhì, Nguyễn Hoàng Anh giải ba. Ban giám khảo không ngại chỉ ra điểm được, điểm yếu của mỗi thí sinh. Hát bản năng nên họ vẫn chưa có kỹ năng biểu diễn. Thậm chí, có thí sinh rụt rè, vừa hát vừa cúi mặt “đếm tiền xu”.
Liên hoan còn trao giải cho thí sinh ấn tượng, thí sinh có hoàn cảnh khó khăn… như một lời động viên. Sau cuộc thi, các thí sinh được Công ty Lê Thạch ký hợp đồng đào tạo, quản lý để họ phát triển, trở thành ca sĩ chuyên nghiệp. Riêng ba thí sinh đoạt giải cao sẽ được các nghệ sĩ tên tuổi hỗ trợ đi diễn ở sân khấu lớn mà bước mở màn đầu tiên là minishow “Nhạc sĩ Kim Lệ và các bạn nghệ sĩ đường phố” tại phòng trà Tiếng Xưa tối 28-1.
Sắp tới, Câu lạc bộ Nghệ sĩ đường phố do nhạc sĩ Kim Lệ làm chủ nhiệm cũng sẽ ra mắt để những ca sĩ, vũ công lề đường có nơi giao lưu, học hỏi. Đêm chung kết khép lại cũng là lúc mùa hai của liên hoan bắt đầu. Lê Thạch hy vọng mình có thể tổ chức liên hoan thường xuyên để tìm ra những giọng hát triển vọng từ đường phố, hỗ trợ họ trên con đường nghệ thuật. Hoặc chí ít, đó cũng là nơi để người ta thấy rằng nghề hát bán kẹo kéo là một nghề đáng trọng như bao nghề và kẻ cầm micro mời chào bằng câu hát kia cũng mang trong mình nặng kiếp cầm ca.
Phan Thi Uyên
Nhận được tờ rơi, Trần Thiện Mẫn nhảy cẫng. “Hotboy kẹo kéo” của đường Bùi Viện (quận 1, TP Hồ Chí Minh) có dịp so tài giọng hát với bạn bè đồng nghiệp. Đến với cuộc thi, lọt vào vòng chung kết, ai nấy sụt sùi. Thí sinh khóc, giám khảo cũng khóc.
| Ban tổ chức và giám khảo trao giải cho các thí sinh. |
Giám đốc Lê Thạch ngậm ngùi: “Họ đa phần đều tốt nghiệp hoặc học dở dang đại học, cao đẳng. Khó khăn buộc họ phải bỏ gánh giữa chừng để lo cơm áo”. Lê Thạch từng lê la lề đường cùng các thí sinh trong những ngày đầu liên hoan để hiểu hơn về nghề, nhưng anh bảo: “Tôi phải uống thật say rồi mới dám đi cùng họ. Vì mình sao chịu được nỗi chạnh lòng”.
Người ta ăn uống no say, họ khản cổ đêm dài, mời mọc đủ điều. Cái phẩy tay xua đuổi, cái lắc đầu từ chối, ánh mắt dè chừng… Nguyễn Văn Mến bao lần quệt nước mắt khi về quê lại nghe bà con chòm xóm xì xào: “Tưởng nó lên Sài Gòn làm gì, hóa ra bán kẹo kéo”. “Làm cái nghề như nó có khác gì ăn mày hát rong xin tiền”…
Dù người dưng coi thường nghề kẹo kéo nhưng với họ, đó là cái nghiệp say mê. Khi say mê một đóa hồng thì gai của nó có hề gì. Người ta hỏi sao không bỏ nghề để làm nghề khác bớt cực hơn, họ đều bảo, vì bán kẹo kéo được hát. Tin lời bầu sô, Tạ Ngọc Huy bán cả nhà lẫn vườn khăn gói xuống TP Hồ Chí Minh với ước mơ trở thành ca sĩ. Bị lừa mất trắng, cuối cùng cậu vác loa đi hát kẹo kéo. Âu cũng là hát cho mình, hát cho người.
Mẫn xem mọi người trên đường phố, quán nhậu là khán giả. Dù họ có ngả ngớn xô bồ thì anh vẫn hát. Tủi thân làm gì khi đời vốn bạc. Và khi bỏ mặc thế nhân thì tiếng hát của Mẫn càng sâu vào cõi hồn để rút ra tỉ tê với người đồng điệu. Số kẹo kéo bán được bao nhiêu không quan trọng bằng hằng đêm họ được cất giọng, da diết kể chuyện mình. Người ta mua kẹo vì thương tiếng hát chứ mấy ai thèm ngọt. Hôm nào không xuống đường, lại nhớ lắm mùi khói xe, hơi người, tiếng ồn ã của phố, thèm tiếng hát, thèm tiếng nhạc xập xình.
Rong ruổi quán nhậu, nhà hàng quận 4, tình cờ Mẫn gặp nghệ sĩ Trấn Thành. “Chú em hát hay quá, anh không mua kẹo nhưng tặng chú 100 ngàn”. Chưa bao giờ Mẫn sung sướng như thế. Sung sướng đến nỗi lắp bắp lên xe, chạy đi một quãng, bị công an bắt mới biết mình quên nón bảo hiểm. Lần khác, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng mượn dàn loa kẹo kéo của Mẫn để thử hát rong như anh. Nhờ sự hào phóng của Mẫn mà đường Bùi Viện được dịp kẹt xe đột xuất.
Ngồi quán lề đường, thấy một người bán kẹo kéo, ca sĩ Ánh Tuyết khều vai Lê Thạch: “Chị em ta làm cái gì đó cho mấy đứa đi. Tụi nó có giọng hát đâu thua kém gì ca sĩ”. Liên hoan Âm nhạc đường phố ra đời được nhiều nghệ sĩ tên tuổi như NSƯT Hoài Linh, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng, Hồ Quang Hiếu… ủng hộ và gửi lời động viên tinh thần thí sinh. Khởi động từ tháng 8-2015, liên hoan nhanh chóng thu hút hơn 70 thí sinh đăng ký tham gia.
Dù có quy mô nhỏ song chương trình vẫn được đầu tư bài bản không khác gì cuộc thi chuyên nghiệp. Công ty mới thành lập nên giám đốc Lê Thạch phải chạy ngược chạy xuôi lo tài trợ cho một cuộc thi mới toanh. Ban giám khảo gồm nhạc sĩ Kim Lệ - Hội Âm nhạc TP Hồ Chí Minh, giảng viên thanh nhạc Anh Quân và giám đốc Lê Thạch. Vừa nghe lời mời làm giám khảo liên hoan, nhạc sĩ Kim Lệ gật đầu ngay. Chị từng nghĩ về một cuộc thi cho các nghệ sĩ đường phố, thế nhưng khó khăn vây quanh không dễ thực hiện.
Điều trăn trở trong chị là hình ảnh cô gái bán kẹo kéo năm nào. Vào quán lẩu, chị thấy một người đàn ông đứng tuổi, dáng vẻ còm cõi chở bộ loa đến cho cô gái đang dặm phấn tô son. Người cha bật nhạc và cô con gái bình thản cầm micro cất tiếng hát. Giọng ca mượt mà khiến những nhạc sĩ đi cùng Kim Lệ ngoái nhìn. Chị hỏi: “Con xinh đẹp, hát hay sao không đi theo con đường chuyên nghiệp?”. “Dạ, con có quen biết ai đâu cô”. Đêm đêm, họ cũng bán giọng hát như ca sĩ nhưng sao lại bị coi thường, lượm từng cắc từng đồng để đổi lấy miếng cơm manh áo còn ca sĩ thì được trọng vọng?
Nghĩ vậy nên chị mừng lắm khi Lê Thạch tổ chức sân chơi này. “Đa số các em hát vì niềm đam mê chứ ít am hiểu về nhạc lý. Giọng ca của các em rất bản năng, nó giống như ngọc trong đá mà chúng tôi đi tìm và gọt giũa” – nhạc sĩ Kim Lệ nhận xét.
| Một tiết mục của thí sinh trong vòng chung kết Liên hoan Âm nhạc đường phố 2015. |
Cuối cùng, Trọng Nghĩa dở khóc dở cười khi không biết về đội của ai. Tình mến thương của Quang Lê và Đàm Vĩnh Hưng sau vụ việc ít nhiều bị sứt mẻ. Trường hợp Trọng Nghĩa cho thấy không hiếm người bán kẹo kéo có giọng hát hay được các ngôi sao chú ý. Song, dân kẹo kéo thường có thần tượng của mình để bắt chước nên giọng ca của họ na ná thần tượng.
Trong Liên hoan Âm nhạc đường phố 2015 không hiếm gặp những thí sinh như thế. Công Duy có giọng ca như Đan Trường, Lý Thành Phú thì y chang Giang Tử, Trần Thiện Mẫn không khác mấy Hồ Quang Hiếu… Ví von đó khiến họ cảm thấy vui khi giọng ca của mình không thua kém ngôi sao. Song, nói như giảng viên thanh nhạc Anh Quân, sẽ không thể tồn tại trong làng giải trí nếu cứ mãi làm cái bóng của người khác. Vì phiên bản thật mới là thứ người ta thực sự quan tâm. Do vậy, họ tìm đến Liên hoan như một cách thoát bóng.
Vòng chung kết ngày 17-1 với dòng nhạc bolero, trữ tình, dân ca đã tìm ra chủ nhân: thí sinh Công Duy đoạt giải nhất, Trần Thiện Mẫn giải nhì, Nguyễn Hoàng Anh giải ba. Ban giám khảo không ngại chỉ ra điểm được, điểm yếu của mỗi thí sinh. Hát bản năng nên họ vẫn chưa có kỹ năng biểu diễn. Thậm chí, có thí sinh rụt rè, vừa hát vừa cúi mặt “đếm tiền xu”.
Liên hoan còn trao giải cho thí sinh ấn tượng, thí sinh có hoàn cảnh khó khăn… như một lời động viên. Sau cuộc thi, các thí sinh được Công ty Lê Thạch ký hợp đồng đào tạo, quản lý để họ phát triển, trở thành ca sĩ chuyên nghiệp. Riêng ba thí sinh đoạt giải cao sẽ được các nghệ sĩ tên tuổi hỗ trợ đi diễn ở sân khấu lớn mà bước mở màn đầu tiên là minishow “Nhạc sĩ Kim Lệ và các bạn nghệ sĩ đường phố” tại phòng trà Tiếng Xưa tối 28-1.
Sắp tới, Câu lạc bộ Nghệ sĩ đường phố do nhạc sĩ Kim Lệ làm chủ nhiệm cũng sẽ ra mắt để những ca sĩ, vũ công lề đường có nơi giao lưu, học hỏi. Đêm chung kết khép lại cũng là lúc mùa hai của liên hoan bắt đầu. Lê Thạch hy vọng mình có thể tổ chức liên hoan thường xuyên để tìm ra những giọng hát triển vọng từ đường phố, hỗ trợ họ trên con đường nghệ thuật. Hoặc chí ít, đó cũng là nơi để người ta thấy rằng nghề hát bán kẹo kéo là một nghề đáng trọng như bao nghề và kẻ cầm micro mời chào bằng câu hát kia cũng mang trong mình nặng kiếp cầm ca.
Phan Thi Uyên
Nhận xét
Đăng nhận xét