SUY NGẪM VỀ "TƯ SẢN ĐỎ" 8
-Vì sao nói tiến lên CNXH là hướng đi tất yếu của mọi xã hội ngày nay của loài người?
-Vì "tiến lên văn minh, được sống trong xã hội công bằng, bác ái, được sống trong no đủ, hạnh phúc" là khát vọng tự nhiên muôn đời và cũng là hướng đi tất yếu của loài người, của loài biết tư duy trừu tượng.
-Nếu so sánh chất lượng cuộc sống của Mỹ và các nước Tây Âu hiện nay với 100 năm về trước, thì sẽ thấy rất rõ ràng điều đó.
-Thế thì vì sao sau Giải Phóng, nước ta vẫn nêu khẩu hiệu xây dựng một nền kinh tế "theo định hướng XHCN"? Như thế phải chăng là nêu khẩu hiệu là thừa, như thế phải chăng là mị dân?
-Thực chất xã hội nước ta hiện nay là Tư Bản hay Cộng Sản? Nếu tin vào bài viết "Sau 40 năm, Việt Nam còn mấy phần cộng sản?" của BBC thì Việt Nam ngày nay là tương tự một nước Tư Bản thời kỳ nửa đầu thế kỷ XX đậm nét hoang dại và phần "định hướng XHCN" thì hoàn toàn lu mờ.
-Muốn trả lời câu hỏi đó, trước tiên phải trả lời được câu hỏi: tại sao lại có cách mạng vô sản (?).
-Theo tài liệu lịch sử thì Cách mạng vô sản đầu tiên trên thế giới là Công xã Pari. Nhưng đọc lại sự kiện ấy chúng ta thấy rằng:
Công xã Pari lúc đầu chỉ là cuộc nổi dậy đơn thuần của những người ái quốc, chống quân xâm lược, trong đó có những người cộng sản, chứ không phải của riêng người cộng sản, phát động vì mục đích đánh đổ giai cấp tư sản, xây dựng xã hội cộng sản (lúc đó ngay khái niệm cách mạng vô sản và giai cấp tư sản cũng còn "lờ mờ"). Tuy nhiên, sau đó, do chính phủ bảo hoàng bạc nhược đầu hàng quân xâm lược, "chẳng đặng đừng", cuộc nổi dậy ấy mới "nhân cơ hội" chuyển biến thành Cách mạng vô sản, do những người cộng sản "ngây thơ" lãnh đạo. Như vậy, Công xã Pari ngay từ đầu không phải là cuộc Cách mạng vô sản, không như các cuộc Cách mạng tư sản có tính tất yếu trước đó, nghĩa là không xuất phát một cách tự giác từ đòi hỏi trực tiếp và cấp bách của dân chúng cần lao trong xã hội.
-Hầu hết các cuộc cách mạng vô sản ở các nước sau này về hình thức, đều xảy ra tương tự như:
+Ở nước Nga:
"Sau Cách mạng Tháng Hai, nước Nga vẫn còn tồn tại song song hai chính quyền: chính phủ lâm thời của giai cấp tư sản và xô viết đại biểu công nhân và binh lính. Sau khi nắm được chính quyền, chính phủ lâm thời đã không giải quyết những vấn đề đã hứa trước đó như vấn đề ruộng đất của nông dân, việc làm cho công nhân, tình trạng thiếu lương thực và nhất là quyết theo đuổi chiến tranh đế quốc đến cùng.
Trái với kỳ vọng của người dân Nga, lãnh đạo chính phủ lâm thời là Alexander Kerensky vẫn muốn nước Nga tiếp tục tham gia Thế chiến thứ nhất để tranh giành quyền lực với Đế quốc Đức và Đế quốc Áo-Hung, bất kể việc đất nước đã trở nên kiệt quệ và thương vong của binh sỹ đã quá lớn (tới giữa năm 1917, gần 2 triệu lính Nga đã tử trận và khoảng 5 triệu bị thương). Tâm lý phản chiến dâng cao trong binh sỹ, người dân ở hậu phương cũng bất bình vì hy vọng có được hòa bình đã tan vỡ.
Bản báo cáo này đã đi vào lịch sử với tên gọi "Luận cương Tháng Tư" chỉ ra con đường chuyển từ cách mạng dân chủ tư sản sang cách mạng xã hội chủ nghĩa. Lenin chỉ rõ rằng cần chấm dứt tình trạng 2 chính quyền song song tồn tại bằng cách chuyển giao chính quyền về tay các xô viết: "Điều độc đáo trong thời sự nước Nga chính là bước quá độ từ giai đoạn thứ nhất của cách mạng là giai đoạn đã đem lại chính quyền cho giai cấp tư sản tiến lên giai đoạn thứ hai của cách mạng là giai đoạn phải đem lại chính quyền cho giai cấp vô sản và cho những tầng lớp nghèo trong nông dân". Về phương pháp đấu tranh, Lenin viết: "Vũ khí ở trong tay nhân dân, không có sự cưỡng bức nào từ bên ngoài đối với nhân dân, đó là thực chất của sự vật. Điều đó cho phép và bảo đảm sự phát triển và hòa bình của cách mạng". Tuy nhiên, Lenin cũng chỉ rõ phải sẵn sàng chuyển sang khởi nghĩa vũ trang một khi hoàn cảnh thay đổi, nếu các Xô viết bị tấn công.
Tới giữa tháng 9, Lênin nhận định: “Hiện nay, tình thế đã thay đổi khác hẳn. Chúng ta đã giành được đa số trong giai cấp đứng làm đội tiên phong của cách mạng, đội tiên phong của nhân dân và có khả năng lôi cuốn quần chúng theo mình. Chúng ta đã giành được đa số trong nhân dân. Thắng lợi chắc chắn thuộc về chúng ta”. Với sự ủng hộ từ người dân các khu vực lớn, thời cơ để đảng Bolshevik tiến hành Cách mạng đã chín muồi.
Sang tháng 10, làn sóng cách mạng lan tràn khắp nước Nga. Ngày 7 tháng 10, V. I. Lenin từ Phần Lan bí mật trở về nước trực tiếp lãnh đạo cuộc hành động. Ngày 10 tháng 10, ban chấp hành trung ương họp quyết định khởi nghĩa vũ trang. Tại hội nghị này ban chấp hành trung ương đã bầu ra bộ chính trị do Lenin đứng đầu để lãnh đạo cuộc khởi nghĩa vũ trang. Tuy nhiên, một số ủy viên không tán thành kế hoạch khởi nghĩa nên ngày 18 tháng 10 họ đã đăng ý kiến của mình trên tờ báo Đời sống mới, do đó chính phủ lâm thời biết được kế hoạch nổi dậy nên đã chuẩn bị đề phòng. Từ mặt trận, 70 tiểu đoàn bộ binh xung kích và một số trung đoàn độc lập được điều động về bảo vệ những thành phố lớn. Do đó Lenin đã quyết định tổ chức nổi dậy sớm 1 ngày tức là ngày 24 tháng 10 làm cho đối thủ bất ngờ.
Chiều 24 tháng 10, cuộc khởi nghĩa bắt đầu. Theo kế hoạch, các đơn vị Cận vệ đỏ tập trung lực lượng đánh chiếm các khu vực đầu mối, trụ sở các bộ, tổng đài điện thoại, nhà ga, các cầu bắc qua sông Neva. Trong đêm 24 và ngày 25, các đơn vị Cận vệ đỏ của công nhân, binh lính cách mạng và thủy binh hạm đội Ban Tích đã đánh chiếm các vị trí then chốt ở thủ đô. Ngay trong đêm 24 tháng 10, quân khởi nghĩa đã chiếm được toàn bộ Petrograd, bao vây Cung điện Mùa Đông mà hầu như không tổn thất.
Ngay trong đêm 7 tháng 11 năm 1917 (25 tháng 10 theo lịch Nga cũ), Đại hội Xô Viết toàn Nga lần thứ hai tuyên bố khai mạc tại điện Smoniyl và tuyên bố thành lập chính quyền Xô Viết do Lenin đứng đầu. Các sắc lệnh đầu tiên của chính quyền Xô Viết đã được thông qua là Sắc lệnh hòa bình và Sắc lệnh ruộng đất. Chính quyền Xô Viết còn thực hiện các biện pháp thủ tiêu các tàn tích của chế độ cũ như xóa bỏ sự phân biệt đẳng cấp, những đặc quyền của giáo hội, thực hiện chính sách nam nữ bình đẳng.
Sau thành công ở Petrograd và Moscow, các cơ quan trung ương và Xô Viết các địa phương được thành lập. Tới cuối tháng 11, Chính quyền Xô viết đã được thành lập ở 28 tỉnh (trong tổng số 49 tỉnh) thuộc phần lãnh thổ châu Âu của nước Nga. Đến cuối tháng 3 năm 1918, Chính quyền Xô viết đã giành được thắng lợi hoàn toàn trên phạm vi cả nước Nga rộng lớn.
Nguyên nhân thắng lợi của Cách mạng Tháng Mười Nga là do đường lối đấu tranh và sách lược đúng đắn của đảng Bolshevik mà lãnh đạo là Lenin, biết lợi dụng sức mạnh quần chúng đang chịu nhiều khổ cực do chiến tranh đế quốc. Ngoài ra, cuộc cách mạng cũng biết lợi dụng hoàn cảnh quốc tế thuận lợi khi các nước đế quốc đang tham gia vào Chiến tranh thế giới thứ nhất, không có điều kiện can thiệp vào nước Nga.
Với những người Cộng sản và các phong trào Giải phóng dân tộc, Cách mạng Tháng Mười Nga là cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa, do giai cấp vô sản tiến hành, thắng lợi của cuộc cách mạng đã hình thành nhà nước chuyên chính vô sản đầu tiên trên thế giới, đưa nước Nga đi theo con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội. Ngoài ra Cách mạng Tháng Mười Nga còn cổ vũ mạnh mẽ phong trào đấu tranh của giai cấp công nhân quốc tế và ở các nước thuộc địa, mở ra con đường giải phóng các dân tộc bị áp bức."
+Trung quốc:
Theo "SỰ RA ĐỜI CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC" của Dương Đình Giao đăng trên "Ông giáo làng" blog thì cách mạng vô sản Trung Quốc hình thành nhờ ảnh hưởng to lớn của cuộc cách mạng tháng 10 Nga, sau cuộc vận động Ngũ Tứ.
Theo wikipedia: "Sau khi Chiến tranh thế giới thứ nhất kết thúc, các nước thắng trận đã ký kết bản Hiệp ước Versailles, trong đó có điều khoản chuyển giao chủ quyền tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc) từ tay Đức sang cho Nhật Bản. Các tầng lớp nhân dân Trung Quốc, đặc biệt là học sinh sinh viên đã đứng lên đấu tranh chống lại quyết định này. Phong trào lan rộng, chuyển mũi nhọn đấu tranh từ chống lại Hiệp ước Versailles sang chống lại chính phủ Trung Hoa Dân quốc lúc bấy giờ (...).
Ngày 4 tháng 5 năm 1919, hơn 3000 học sinh sinh viên của 13 trường đại học Bắc Kinh đã tập hợp trước quảng trường Thiên An Môn, tiến hành biểu tình thị uy trên các đường phố Bắc Kinh để chống lại Hiệp ước Versailles, với các khẩu hiệu như:
Bản Tuyên ngôn của học sinh sinh viên đã nêu lên mục đích của phong trào:
+Việt Nam:
Khi Hồ Chí Minh tìm đường cứu nước tiếp xúc với chủ nghĩa Mác-Lê, ông đã nói: “Muốn cứu nước không có con đường nào khác con đường cách mạng vô sản”.
Điều đó có nghĩa rằng, mục tiêu cách mạng ban đầu của Hồ Chí Minh chỉ là cứu nước khỏi xâm lược Pháp. Và sau một thời gian tìm kiếm, ông đã tìm thấy: cách mạng vô sản là phương tiện phù hợp duy nhất để qui tụ quần chúng, xây dựng lực lượng.
Cách mạng tháng 8 thắng lợi là nhờ chớp được thời cơ chiến thắng của phe Đồng minh trước phe Phát xít.
-Theo triết học duy tồn:
+Không hề có Chúa, Phật, Thánh
+Duy nhất chỉ là Tự Nhiên Tồn Tại
+Để đảm bảo điều đó thì mọi tồn tại tương đối đều không thể biến thành Hư Vô mà chỉ có thể chuyển hóa từ dạng tồn tại tương đối này sang dạng tồn tại tương đối khác,từ trạng thái tồn tại này sang trạng thái tồn tại khác.
+Mục đích duy nhất của mọi tồn tại là "cố gắng" duy trì trạng thái tồn tại vốn có của chúng
+Ở thế giới sinh vật, tồn tại được qui ước là sống
+Mục đích của sống là duy trì sự sống (hay còn gọi là cuộc đời)
+Do đó sống (không đói khổ) trở thành đòi hỏi cơ bản (mục đích cơ bản) ở mỗi con người nói riêng và cả loài người nói chung.
+Từ đó mà thấy từ xưa tới nay mục đích chung nhất của mọi cuộc nổi dậy chân chính của quần chúng cần lao là xóa bỏ quyền lực áp bức, gây ra đói khổ của lực lượng thống trị, đòi lại quyến sống cơ bản của quần chúng bị trị. Nói cách khác, mục đích chung nhất của mọi cuộc nổi dậy của quần chúng cần lao đều tương tự nhau, là đều muốn không bị bóc lột, được tự do làm ăn, xã hội đạt đến/trở về tương tự trạng thái xã hội như thời cộng sản nguyên thủy, cho phép con người tự định đoạt vận mệnh của mình.
+Nếu qui ước một cuộc nổi dậy có tác dụng làm thay đổi hình thái kinh tế xã hội, cải thiện tích cực đến đời sống xã hội của quần chúng là cuộc cách mạng, thì trong xã hội loài người từ trước đến nay, hình như mới chỉ có một cuộc cách mạng đúng nghĩa là cuộc cách mạng dân chủ tư sản. Vì cách mạng dân chủ tư sản là cuộc giải phóng sức sản xuất khỏi chế độ phong kiến, khẳng định nền sản xuất hàng hóa qui mô lớn, tập trung, cải thiện được chất lượng cuộc sống, tăng tốc độ tiến lên văn minh của xã hội loài người. Tuy nhiên, cách mạng dân chủ tư sản vẫn không thể giải quyết được dứt điểm nạn bóc lột, tức là vẫn chưa triệt để.
+Thời phong kiến và chiếm hữu nô lệ, một mặt vì nhận thức của con người còn nông cạn về nguồn gốc của bóc lột, vì cho rằng đói khổ là do tính tham lam, hung ác của từng con người vua chúa đương thời (mang nét cá nhân) gây ra, mặt khác do điều kiện kinh tế xã hội chưa đạt trình độ đòi hỏi phải thay đổi trạng thái, nên các cuộc nổi dậy không mang tính cách mạng, không làm thay đổi hình thái kinh tế xã hội.
+Các cuộc cách mạng vô sản đã từng xảy ra, trên lý thuyết, vì tiêu chí và mục đích của chúng, và cũng có một phần trong hành động thực tế là phù hợp với ước nguyện của quần chúng, nên có thể coi đó là các cuộc cách mạng (theo qui ước) chân chính, nổ ra do đòi hỏi thiết thân của quần chúng, nhưng trên thực tế vì cơ sở lý luận của chúng vẫn còn duy ý chí, nặng tính chủ quan (còn thiếu tính tự nhiên, khách quan), khiên cưỡng, không phù hợp thực tiễn, thậm chí là phản khoa học,không thay đổi được hình thái kinh tế xã hội, không triệt tiêu được bóc lột, trái lại, làm hình thành tầng lớp thống trị mới (là tư sản đỏ) và nói chung đã bị thất bại, thì xét cho cùng, không thể coi chúng là các cuộc cách mạng chân chính, có tính tất yếu trong sự phát triển đi lên của xã hội loài người.
+Chính vì những điều nói trên mà cách mạng vô sản ở Trung Quốc và Việt Nam hiện nay đã lâm vào khủng hoảng về định hướng kinh tế, hoang mang về đường lối chính trị và dần biến chất. Ở Trung Quốc đã hình thành tầng lớp tư sản đỏ, chính quyền chuyển hướng thành độc tài và nhà nước đang biến quốc gia thành đế quốc. Ở Việt Nam, cũng đã hình thành tầng lớp tư sản đỏ, hiện tượng tham nhũng đã ở mức phổ biến khác thường làm lung lay chế độ, để mất trầm trọng niềm tin của quần chúng vào cuộc cách mạng vô sản mà họ từng ủng hộ, theo đuổi.
-Tuy vậy, phải thừa nhận rằng cách mạng vô sản ở Việt Nam và Trung Quốc hiện nay vẫn hoạt động cố gắng đúng về mục đích lý thuyết phù hợp với nguyện vọng và ước mơ của quần chúng (phù hợp với mục đích cơ bản của mọi cuộc xây dựng xã hội là "dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân củ, văn minh"), nhưng thiếu hiệu quả trong thực tiễn vì phạm sai lầm trong phương thức tiến hành, trong kế hoạch định hướng.
-Dứt khoát, trước sau gì xã hội loài người cũng đạt đến trạng thái tương tự "chế độ cộng sản chủ nghĩa" nhưng nếu có cách mạng vô sản thì sẽ nhanh hơn. Vậy cuộc cách mạng vô sản chân chính nhất phải được tiến hành theo phương thức nào, và trong điều kiện hoàn cảnh nào mới tiến hành được cuộc cách mạng vô sản?
---------------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)

1/ Kho củi Tập đoàn Dầu khí :
– Đinh La Thăng ( nguyên CT. HĐTV – PVN) , đã bị lột mũ cánh chuồn , chờ ngày vào lửa .
– Nguyễn Xuân Sơn ( CT . HĐTV- PVN ), đang bị nung ( án tử hình )
– Ninh Văn Quỳnh ( PT. GĐ – PVN ), đang bị đốt .
– Trịnh Xuân Thanh ( nguyên CT. HĐQT- PVC ) , đang trong lửa .
Cùng với hàng trăm thuộc cấp khác đã tàn phá 126.000.000 tỉ đồng và hàng tỉ đô la của nhà nước , đã , đang , sắp , sẽ vào lửa …
2/ Rừng củi Ngân hàng :
Nguyễn Đức Kiên ( ACB ) sai phạm 2.400 tỉ ,
– Phạm Công Danh ( NH. XD ) , thất thoát 9.000 tỉ ,
– Hà Văn Thắm ( Oceabank ) tiền đi đêm 1.500 tỉ , ( án chung thân )
– Trầm Bê ( Sacombank ) , sai phạm 15.000 tỉ ,
– Đặng Thanh Bình ( nguyên Phó thống đốc NH . NN ) , tiếp tay cho sai phạm ngành NH .
– Và nhiều , rất nhiều cây củi lớn , nhỏ khác ở ngành Ngân hàng , đang lộ dần …
Rừng củi Ngân hàng ,tính đến vụ án Hà Văn Thắm đang xét xử (có tới 400 cây củi liên quan ) , thì con số đã lên tới hàng ngàn cây củi bị đốt …
3/ Chùm củi khác :
– Vũ Huy Hoàng đã bị vạch tội , chờ ngày vào lửa ,
-Võ Kim Cự ( nguyên BT tỉnh uỷ HT) , đang bị nung
– Hồ Thị Kim Thoa ( Thứ trưởng B.CT) , đang ở cửa lò nung .
– Nguyễn Phong Quang ( Phó ban chỉ đạo TNB ), đã là củi .
– Phan Thị Mỹ Thanh ( P. BT tỉnh uỷ Đồng Nai ) , đã là củi
– Nguyễn Văn Thiện ( nguyên BT tỉnh Bình Định ) , đã là củi …
Cùng hàng vạn kẻ khác đang và sẽ là củi lò nung …
Người đốt lò Nguyễn Phú Trọng đã điểm huyệt : Dầu khí và Ngân hàng . Là nơi các tập trung những kẻ đại cướp , siêu cướp . Chúng biến hoá , cướp phá , tàn phá hàng chục vạn tỉ đồng của Đất nước . Làm lũng đoạn nền kinh tế . Ông Tổng đã ưu tiên đốt trước và lò đã bùng cháy !
Đây là cuộc chiến lấy ít địch nhiều , nên ông Tổng và cộng sự , không thể đốt củi mọi lúc , mọi nơi , như mong muốn , sốt ruột của nhân dân .
Chúng ta , có thể tạm tin rằng : lò đã CHÁY THỰC rồi (theo quy luật cháy lan ) thì hàng triệu cây củi lớn nhỏ , sớm hay muộn , rồi cũng vào vào lửa …
Giành chiến thắng trong mọi cuộc chiến , đều cần thời gian . Hãy cho ông Tổng thời gian …
Và chúng ta , đừng để ông Tổng độc chiến . Mà hãy là người trong cuộc … để giành giữ lấy sự yên bình cho Đất nước !
Nguyễn Quang Cương
---------------------
Chú thích:
Ảnh : -hàng1 :củi Dầu khí
-hàng 2 : Củi Ngân hàng
– hàng3 : củi bộ , ngành khác .
(FB Nguyễn Quang Cương)
ĐÔNG LA
-Vì "tiến lên văn minh, được sống trong xã hội công bằng, bác ái, được sống trong no đủ, hạnh phúc" là khát vọng tự nhiên muôn đời và cũng là hướng đi tất yếu của loài người, của loài biết tư duy trừu tượng.
-Nếu so sánh chất lượng cuộc sống của Mỹ và các nước Tây Âu hiện nay với 100 năm về trước, thì sẽ thấy rất rõ ràng điều đó.
-Thế thì vì sao sau Giải Phóng, nước ta vẫn nêu khẩu hiệu xây dựng một nền kinh tế "theo định hướng XHCN"? Như thế phải chăng là nêu khẩu hiệu là thừa, như thế phải chăng là mị dân?
-Thực chất xã hội nước ta hiện nay là Tư Bản hay Cộng Sản? Nếu tin vào bài viết "Sau 40 năm, Việt Nam còn mấy phần cộng sản?" của BBC thì Việt Nam ngày nay là tương tự một nước Tư Bản thời kỳ nửa đầu thế kỷ XX đậm nét hoang dại và phần "định hướng XHCN" thì hoàn toàn lu mờ.
-Muốn trả lời câu hỏi đó, trước tiên phải trả lời được câu hỏi: tại sao lại có cách mạng vô sản (?).
-Theo tài liệu lịch sử thì Cách mạng vô sản đầu tiên trên thế giới là Công xã Pari. Nhưng đọc lại sự kiện ấy chúng ta thấy rằng:
Công xã Pari lúc đầu chỉ là cuộc nổi dậy đơn thuần của những người ái quốc, chống quân xâm lược, trong đó có những người cộng sản, chứ không phải của riêng người cộng sản, phát động vì mục đích đánh đổ giai cấp tư sản, xây dựng xã hội cộng sản (lúc đó ngay khái niệm cách mạng vô sản và giai cấp tư sản cũng còn "lờ mờ"). Tuy nhiên, sau đó, do chính phủ bảo hoàng bạc nhược đầu hàng quân xâm lược, "chẳng đặng đừng", cuộc nổi dậy ấy mới "nhân cơ hội" chuyển biến thành Cách mạng vô sản, do những người cộng sản "ngây thơ" lãnh đạo. Như vậy, Công xã Pari ngay từ đầu không phải là cuộc Cách mạng vô sản, không như các cuộc Cách mạng tư sản có tính tất yếu trước đó, nghĩa là không xuất phát một cách tự giác từ đòi hỏi trực tiếp và cấp bách của dân chúng cần lao trong xã hội.
-Hầu hết các cuộc cách mạng vô sản ở các nước sau này về hình thức, đều xảy ra tương tự như:
+Ở nước Nga:
"Sau Cách mạng Tháng Hai, nước Nga vẫn còn tồn tại song song hai chính quyền: chính phủ lâm thời của giai cấp tư sản và xô viết đại biểu công nhân và binh lính. Sau khi nắm được chính quyền, chính phủ lâm thời đã không giải quyết những vấn đề đã hứa trước đó như vấn đề ruộng đất của nông dân, việc làm cho công nhân, tình trạng thiếu lương thực và nhất là quyết theo đuổi chiến tranh đế quốc đến cùng.
Trái với kỳ vọng của người dân Nga, lãnh đạo chính phủ lâm thời là Alexander Kerensky vẫn muốn nước Nga tiếp tục tham gia Thế chiến thứ nhất để tranh giành quyền lực với Đế quốc Đức và Đế quốc Áo-Hung, bất kể việc đất nước đã trở nên kiệt quệ và thương vong của binh sỹ đã quá lớn (tới giữa năm 1917, gần 2 triệu lính Nga đã tử trận và khoảng 5 triệu bị thương). Tâm lý phản chiến dâng cao trong binh sỹ, người dân ở hậu phương cũng bất bình vì hy vọng có được hòa bình đã tan vỡ.
Bản báo cáo này đã đi vào lịch sử với tên gọi "Luận cương Tháng Tư" chỉ ra con đường chuyển từ cách mạng dân chủ tư sản sang cách mạng xã hội chủ nghĩa. Lenin chỉ rõ rằng cần chấm dứt tình trạng 2 chính quyền song song tồn tại bằng cách chuyển giao chính quyền về tay các xô viết: "Điều độc đáo trong thời sự nước Nga chính là bước quá độ từ giai đoạn thứ nhất của cách mạng là giai đoạn đã đem lại chính quyền cho giai cấp tư sản tiến lên giai đoạn thứ hai của cách mạng là giai đoạn phải đem lại chính quyền cho giai cấp vô sản và cho những tầng lớp nghèo trong nông dân". Về phương pháp đấu tranh, Lenin viết: "Vũ khí ở trong tay nhân dân, không có sự cưỡng bức nào từ bên ngoài đối với nhân dân, đó là thực chất của sự vật. Điều đó cho phép và bảo đảm sự phát triển và hòa bình của cách mạng". Tuy nhiên, Lenin cũng chỉ rõ phải sẵn sàng chuyển sang khởi nghĩa vũ trang một khi hoàn cảnh thay đổi, nếu các Xô viết bị tấn công.
Tới giữa tháng 9, Lênin nhận định: “Hiện nay, tình thế đã thay đổi khác hẳn. Chúng ta đã giành được đa số trong giai cấp đứng làm đội tiên phong của cách mạng, đội tiên phong của nhân dân và có khả năng lôi cuốn quần chúng theo mình. Chúng ta đã giành được đa số trong nhân dân. Thắng lợi chắc chắn thuộc về chúng ta”. Với sự ủng hộ từ người dân các khu vực lớn, thời cơ để đảng Bolshevik tiến hành Cách mạng đã chín muồi.
Sang tháng 10, làn sóng cách mạng lan tràn khắp nước Nga. Ngày 7 tháng 10, V. I. Lenin từ Phần Lan bí mật trở về nước trực tiếp lãnh đạo cuộc hành động. Ngày 10 tháng 10, ban chấp hành trung ương họp quyết định khởi nghĩa vũ trang. Tại hội nghị này ban chấp hành trung ương đã bầu ra bộ chính trị do Lenin đứng đầu để lãnh đạo cuộc khởi nghĩa vũ trang. Tuy nhiên, một số ủy viên không tán thành kế hoạch khởi nghĩa nên ngày 18 tháng 10 họ đã đăng ý kiến của mình trên tờ báo Đời sống mới, do đó chính phủ lâm thời biết được kế hoạch nổi dậy nên đã chuẩn bị đề phòng. Từ mặt trận, 70 tiểu đoàn bộ binh xung kích và một số trung đoàn độc lập được điều động về bảo vệ những thành phố lớn. Do đó Lenin đã quyết định tổ chức nổi dậy sớm 1 ngày tức là ngày 24 tháng 10 làm cho đối thủ bất ngờ.
Chiều 24 tháng 10, cuộc khởi nghĩa bắt đầu. Theo kế hoạch, các đơn vị Cận vệ đỏ tập trung lực lượng đánh chiếm các khu vực đầu mối, trụ sở các bộ, tổng đài điện thoại, nhà ga, các cầu bắc qua sông Neva. Trong đêm 24 và ngày 25, các đơn vị Cận vệ đỏ của công nhân, binh lính cách mạng và thủy binh hạm đội Ban Tích đã đánh chiếm các vị trí then chốt ở thủ đô. Ngay trong đêm 24 tháng 10, quân khởi nghĩa đã chiếm được toàn bộ Petrograd, bao vây Cung điện Mùa Đông mà hầu như không tổn thất.
Ngay trong đêm 7 tháng 11 năm 1917 (25 tháng 10 theo lịch Nga cũ), Đại hội Xô Viết toàn Nga lần thứ hai tuyên bố khai mạc tại điện Smoniyl và tuyên bố thành lập chính quyền Xô Viết do Lenin đứng đầu. Các sắc lệnh đầu tiên của chính quyền Xô Viết đã được thông qua là Sắc lệnh hòa bình và Sắc lệnh ruộng đất. Chính quyền Xô Viết còn thực hiện các biện pháp thủ tiêu các tàn tích của chế độ cũ như xóa bỏ sự phân biệt đẳng cấp, những đặc quyền của giáo hội, thực hiện chính sách nam nữ bình đẳng.
Sau thành công ở Petrograd và Moscow, các cơ quan trung ương và Xô Viết các địa phương được thành lập. Tới cuối tháng 11, Chính quyền Xô viết đã được thành lập ở 28 tỉnh (trong tổng số 49 tỉnh) thuộc phần lãnh thổ châu Âu của nước Nga. Đến cuối tháng 3 năm 1918, Chính quyền Xô viết đã giành được thắng lợi hoàn toàn trên phạm vi cả nước Nga rộng lớn.
Nguyên nhân thắng lợi của Cách mạng Tháng Mười Nga là do đường lối đấu tranh và sách lược đúng đắn của đảng Bolshevik mà lãnh đạo là Lenin, biết lợi dụng sức mạnh quần chúng đang chịu nhiều khổ cực do chiến tranh đế quốc. Ngoài ra, cuộc cách mạng cũng biết lợi dụng hoàn cảnh quốc tế thuận lợi khi các nước đế quốc đang tham gia vào Chiến tranh thế giới thứ nhất, không có điều kiện can thiệp vào nước Nga.
Với những người Cộng sản và các phong trào Giải phóng dân tộc, Cách mạng Tháng Mười Nga là cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa, do giai cấp vô sản tiến hành, thắng lợi của cuộc cách mạng đã hình thành nhà nước chuyên chính vô sản đầu tiên trên thế giới, đưa nước Nga đi theo con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội. Ngoài ra Cách mạng Tháng Mười Nga còn cổ vũ mạnh mẽ phong trào đấu tranh của giai cấp công nhân quốc tế và ở các nước thuộc địa, mở ra con đường giải phóng các dân tộc bị áp bức."
+Trung quốc:
Theo "SỰ RA ĐỜI CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC" của Dương Đình Giao đăng trên "Ông giáo làng" blog thì cách mạng vô sản Trung Quốc hình thành nhờ ảnh hưởng to lớn của cuộc cách mạng tháng 10 Nga, sau cuộc vận động Ngũ Tứ.
Theo wikipedia: "Sau khi Chiến tranh thế giới thứ nhất kết thúc, các nước thắng trận đã ký kết bản Hiệp ước Versailles, trong đó có điều khoản chuyển giao chủ quyền tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc) từ tay Đức sang cho Nhật Bản. Các tầng lớp nhân dân Trung Quốc, đặc biệt là học sinh sinh viên đã đứng lên đấu tranh chống lại quyết định này. Phong trào lan rộng, chuyển mũi nhọn đấu tranh từ chống lại Hiệp ước Versailles sang chống lại chính phủ Trung Hoa Dân quốc lúc bấy giờ (...).
Ngày 4 tháng 5 năm 1919, hơn 3000 học sinh sinh viên của 13 trường đại học Bắc Kinh đã tập hợp trước quảng trường Thiên An Môn, tiến hành biểu tình thị uy trên các đường phố Bắc Kinh để chống lại Hiệp ước Versailles, với các khẩu hiệu như:
- Ngoại tranh quốc quyền, nội trừng quốc tặc (ngoài: giành lại chủ quyền đất nước, trong: trừng trị bọn bán nước)
- Trung Quốc là của người Trung Quốc
- Phế bỏ Hiệp ước 21 điều (quy định quyền lợi của các nước phương Tây tại Trung Quốc)
- Thề chết giành lại Thanh Đảo
- ...
Bản Tuyên ngôn của học sinh sinh viên đã nêu lên mục đích của phong trào:
"Đất đai Trung Quốc có thể bị chinh phục chứ không thể bị cắt cho. Nhân dân Trung Quốc có thể bị giết chứ không thể cúi đầu. Nước đã mất rồi! Đồng bào hãy vùng lên!"Phong trào Ngũ Tứ có ảnh hưởng rất sâu rộng trong lịch sử Trung Quốc, thúc đẩy việc phát triển khoa học và dân chủ. Đồng thời qua phong trào này, chủ nghĩa cộng sản đã được nhanh chóng truyền bá vào Trung Quốc bởi tầng lớp trí thức như Lý Đại Chiêu, Trần Độc Tú... dẫn đến sự thành lập Đảng cộng sản Trung Quốc vào tháng 7 năm 1921".
+Việt Nam:
Khi Hồ Chí Minh tìm đường cứu nước tiếp xúc với chủ nghĩa Mác-Lê, ông đã nói: “Muốn cứu nước không có con đường nào khác con đường cách mạng vô sản”.
Điều đó có nghĩa rằng, mục tiêu cách mạng ban đầu của Hồ Chí Minh chỉ là cứu nước khỏi xâm lược Pháp. Và sau một thời gian tìm kiếm, ông đã tìm thấy: cách mạng vô sản là phương tiện phù hợp duy nhất để qui tụ quần chúng, xây dựng lực lượng.
Cách mạng tháng 8 thắng lợi là nhờ chớp được thời cơ chiến thắng của phe Đồng minh trước phe Phát xít.
-Theo triết học duy tồn:
+Không hề có Chúa, Phật, Thánh
+Duy nhất chỉ là Tự Nhiên Tồn Tại
+Để đảm bảo điều đó thì mọi tồn tại tương đối đều không thể biến thành Hư Vô mà chỉ có thể chuyển hóa từ dạng tồn tại tương đối này sang dạng tồn tại tương đối khác,từ trạng thái tồn tại này sang trạng thái tồn tại khác.
+Mục đích duy nhất của mọi tồn tại là "cố gắng" duy trì trạng thái tồn tại vốn có của chúng
+Ở thế giới sinh vật, tồn tại được qui ước là sống
+Mục đích của sống là duy trì sự sống (hay còn gọi là cuộc đời)
+Do đó sống (không đói khổ) trở thành đòi hỏi cơ bản (mục đích cơ bản) ở mỗi con người nói riêng và cả loài người nói chung.
+Từ đó mà thấy từ xưa tới nay mục đích chung nhất của mọi cuộc nổi dậy chân chính của quần chúng cần lao là xóa bỏ quyền lực áp bức, gây ra đói khổ của lực lượng thống trị, đòi lại quyến sống cơ bản của quần chúng bị trị. Nói cách khác, mục đích chung nhất của mọi cuộc nổi dậy của quần chúng cần lao đều tương tự nhau, là đều muốn không bị bóc lột, được tự do làm ăn, xã hội đạt đến/trở về tương tự trạng thái xã hội như thời cộng sản nguyên thủy, cho phép con người tự định đoạt vận mệnh của mình.
+Nếu qui ước một cuộc nổi dậy có tác dụng làm thay đổi hình thái kinh tế xã hội, cải thiện tích cực đến đời sống xã hội của quần chúng là cuộc cách mạng, thì trong xã hội loài người từ trước đến nay, hình như mới chỉ có một cuộc cách mạng đúng nghĩa là cuộc cách mạng dân chủ tư sản. Vì cách mạng dân chủ tư sản là cuộc giải phóng sức sản xuất khỏi chế độ phong kiến, khẳng định nền sản xuất hàng hóa qui mô lớn, tập trung, cải thiện được chất lượng cuộc sống, tăng tốc độ tiến lên văn minh của xã hội loài người. Tuy nhiên, cách mạng dân chủ tư sản vẫn không thể giải quyết được dứt điểm nạn bóc lột, tức là vẫn chưa triệt để.
+Thời phong kiến và chiếm hữu nô lệ, một mặt vì nhận thức của con người còn nông cạn về nguồn gốc của bóc lột, vì cho rằng đói khổ là do tính tham lam, hung ác của từng con người vua chúa đương thời (mang nét cá nhân) gây ra, mặt khác do điều kiện kinh tế xã hội chưa đạt trình độ đòi hỏi phải thay đổi trạng thái, nên các cuộc nổi dậy không mang tính cách mạng, không làm thay đổi hình thái kinh tế xã hội.
+Các cuộc cách mạng vô sản đã từng xảy ra, trên lý thuyết, vì tiêu chí và mục đích của chúng, và cũng có một phần trong hành động thực tế là phù hợp với ước nguyện của quần chúng, nên có thể coi đó là các cuộc cách mạng (theo qui ước) chân chính, nổ ra do đòi hỏi thiết thân của quần chúng, nhưng trên thực tế vì cơ sở lý luận của chúng vẫn còn duy ý chí, nặng tính chủ quan (còn thiếu tính tự nhiên, khách quan), khiên cưỡng, không phù hợp thực tiễn, thậm chí là phản khoa học,không thay đổi được hình thái kinh tế xã hội, không triệt tiêu được bóc lột, trái lại, làm hình thành tầng lớp thống trị mới (là tư sản đỏ) và nói chung đã bị thất bại, thì xét cho cùng, không thể coi chúng là các cuộc cách mạng chân chính, có tính tất yếu trong sự phát triển đi lên của xã hội loài người.
+Chính vì những điều nói trên mà cách mạng vô sản ở Trung Quốc và Việt Nam hiện nay đã lâm vào khủng hoảng về định hướng kinh tế, hoang mang về đường lối chính trị và dần biến chất. Ở Trung Quốc đã hình thành tầng lớp tư sản đỏ, chính quyền chuyển hướng thành độc tài và nhà nước đang biến quốc gia thành đế quốc. Ở Việt Nam, cũng đã hình thành tầng lớp tư sản đỏ, hiện tượng tham nhũng đã ở mức phổ biến khác thường làm lung lay chế độ, để mất trầm trọng niềm tin của quần chúng vào cuộc cách mạng vô sản mà họ từng ủng hộ, theo đuổi.
-Tuy vậy, phải thừa nhận rằng cách mạng vô sản ở Việt Nam và Trung Quốc hiện nay vẫn hoạt động cố gắng đúng về mục đích lý thuyết phù hợp với nguyện vọng và ước mơ của quần chúng (phù hợp với mục đích cơ bản của mọi cuộc xây dựng xã hội là "dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân củ, văn minh"), nhưng thiếu hiệu quả trong thực tiễn vì phạm sai lầm trong phương thức tiến hành, trong kế hoạch định hướng.
-Dứt khoát, trước sau gì xã hội loài người cũng đạt đến trạng thái tương tự "chế độ cộng sản chủ nghĩa" nhưng nếu có cách mạng vô sản thì sẽ nhanh hơn. Vậy cuộc cách mạng vô sản chân chính nhất phải được tiến hành theo phương thức nào, và trong điều kiện hoàn cảnh nào mới tiến hành được cuộc cách mạng vô sản?
---------------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
"Ông nghĩ gì về những đảng viên sai phạm hiện nay?"
Những cách nhìn khác biệt từ Bolsa về sự kiện ông Đinh La Thăng bị kỷ luật
VŨ NHÔM bị truy nã và bỏ trốn -Chỉ đích danh Chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ phải chịu trách nhiệm.
CON TRAI TBT LÊ DUẨN: TÔI NÓI NHỮNG LỜI NÀY TỪ MỘT TRÁI TIM YÊU ĐẢNG THIẾT THA
by Hải An Phạm |
at 1/29/2018 10:38:00 SA
Gần
6 năm trôi qua, ngày hôm nay, sau một năm đầy biến động về chính trị
của đất nước, với rất nhiều sai phạm được bóc trần..., tôi đã nói với
Tiến sĩ Lê Kiên Thành rằng muốn được cùng ông tiếp nối cuộc trò chuyện
dang dở 6 năm trước.
Tháng 9-2012, khi Hội nghị TƯ 6 Khóa XI chuẩn bị diễn ra, tôi đã có một
cuộc trò chuyện với Tiến sĩ Lê Kiên Thành về sự suy thoái của một bộ
phận trong Đảng, sự lâm nguy của Đảng, sự tồn vong của Đảng - điều mà
chính Tổng Bí thư (TBT) Nguyễn Phú Trọng đã thừa nhận với tư cách người
đứng đầu Đảng trong văn kiện Nghị quyết TƯ 4 Khóa XI.
Bài báo của chúng tôi đã được nhiều đại biểu tham gia Hội nghị TƯ 6 quan
tâm. Rất nhiều độc giả đã viết thư chia sẻ sự đồng cảm với chúng tôi về
bài báo. Một Ủy viên Bộ Chính trị (BCT) đương nhiệm khi ấy đã nói với
Tiến sĩ Lê Kiên Thành rằng bài báo làm ông xúc động. Nhưng rồi Hội nghị
TƯ 6 kết thúc, không một ai cụ thể phải chịu thi thành kỷ luật như dự
đoán ban đầu, những điều mà chúng ta kỳ vọng ít nhiều trở thành hẫng
hụt.
Gần 6 năm trôi qua, ngày hôm nay, sau một năm đầy biến động về chính trị
của đất nước, với rất nhiều sai phạm được bóc trần, rất nhiều quan chức
"ngã ngựa", kể cả một cựu Ủy viên BCT như ông Đinh La Thăng cũng không
còn là ngoại lệ..., tôi đã nói với Tiến sĩ Lê Kiên Thành rằng tôi muốn
được cùng ông tiếp nối cuộc trò chuyện dang dở 6 năm trước.
Nhà báo Tô Lan Hương: Chắc hẳn ông vẫn chưa quên cuộc trò chuyện 6 năm
trước - cuộc trò chuyện đầy cảm xúc mà chúng ta đã cùng thực hiện ngay
trước thềm Hội nghị TƯ 6 Khóa XI. Tôi vẫn nhớ, năm đó ông đã tràn đầy
niềm tin và hi vọng vào sự thẳng thắn và quyết tâm chỉnh đốn Đảng của
TBT Nguyễn Phú Trọng nói riêng và của Đảng ta nói chung...
Tiến sĩ Lê Kiên Thành: Chị có biết vì sao 6 năm trước tôi đã hy vọng nhiều thế?
Vì đó là lần đầu tiên người đứng đầu Đảng đã can đảm thay mặt Đảng thừa
nhận những tồn tại, những yếu kém trong Đảng, thừa nhận việc chúng ta có
sửa chữa được những yếu kém đó hay không, sẽ ảnh hưởng đến sự tồn vong
của Đảng. Đó cũng là lần đầu tiên chúng ta dám nhìn trực diện vào sự lâm
nguy mà chúng ta đang đối diện. Cũng là lần đầu tiên chúng ta nhìn thấy
sự lâm nguy ấy do chính chúng ta tạo ra.
Mỗi dân tộc khi đứng trước một sự lâm nguy đều phải có những hành động đặc biệt.
Năm xưa, vua nhà Trần đứng trước vó ngựa xâm lược của Nguyên Mông đã tổ
chức Hội nghị Diên Hồng. Cả dân tộc này đã cùng nhau đứng lên chống Mỹ
mấy chục năm trước. Thế nên tôi đã rất hy vọng việc can đảm đối diện với
sự lâm nguy khi ấy của Đảng và TBT sẽ là một sự khởi đầu cho hành động
đặc biệt nào đó.
Trong thời gian thực hiện Nghị quyết TƯ 4, tôi đến gặp nguyên TBT Đỗ
Mười. Trong giây phút xúc động không kiềm chế được, tôi nói với ông:
"Thưa chú, hôm nay cháu đến xin phép chú, nếu như việc thực hiện Nghị
quyết TƯ 4 này không thành công, xin chú cho phép cháu ra khỏi Đảng". Và
thay vì ngăn cản tôi, chú Đỗ Mười im lặng...
- Vậy sau cuộc nói chuyện đó, ông có còn là đảng viên?
+ Đến giờ phút này tôi vẫn là đảng viên. Nhưng việc tôi vẫn là đảng viên
không có nghĩa rằng Nghị quyết TƯ 4 Khóa XI năm đó thành công.
Khi ấy, bằng cách nào đó, cuộc trò chuyện của tôi và chú Đỗ Mười đã đến
tai một người bạn của tôi, cũng là một người đang giữ trọng trách lớn
trong chính quyền.
Cậu ấy hỏi khi chúng tôi gặp nhau: "Lẽ nào anh sẵn lòng từ bỏ con tàu
này, từ bỏ con tàu mà ba tôi và ba anh cùng nhiều người khác đã tạo nên
bằng bao xương máu? Từ bỏ mà không quan tâm đến vận mệnh của con tàu,
mặc kệ nó sẽ dong buồm ra khơi hay chìm đi trong gió bão?".
Tôi kể với bạn mình: “Năm xưa khi người ta đòi đưa tôi ra khỏi Đảng vì
tôi đi làm kinh tế tư nhân, tôi đã đứng trước bàn thờ ba tôi mà nói
rằng: nếu người ta không cho con sinh hoạt đảng ở đây thì con sẽ đến bất
cứ nơi nào trên đất nước này chấp nhận con là đảng viên. Chừng nào
không tìm được nơi đó, con mới chấp nhận ra khỏi Đảng... Nhưng nếu tôi
nhảy ra khỏi con tàu mà làm con tàu nổi lên thì tôi sẵn sàng làm việc
đó”.
Dù vậy, tôi đã suy nghĩ rất lâu về lời nói của bạn. Và tự thấy có thể sự
lựa chọn đó của tôi, nếu trở thành hiện thực, có lẽ chưa hẳn là đúng
đắn. Nó sẽ không đúng với sự hi sinh của cha ông. Không đúng với ba tôi,
không đúng với những người đồng chí, đồng đội của ba tôi và những người
lính đã vì lý tưởng này mà sẵn sàng lựa chọn sự hi sinh.
Ba tôi khi còn sống từng kể đi kể lại một câu chuyện và lần nào kể, ông
cũng khóc. Khi ông còn ở trong nhà tù Côn Đảo, có một người đồng chí
trước lúc chết đã đưa cho ông manh áo cuối cùng với lời trăng trối: "Tao
muốn được làm gì đó cho Đảng mà không còn cơ hội. Mày hãy mặc cái áo
này của tao, để tao chết trần truồng, để tao có cơ hội được đóng góp cho
Đảng"...
Nếu tôi xin ra khỏi Đảng, nếu trong lúc khó khăn mà tôi lựa chọn rời bỏ
cuộc chiến đấu đó, tôi sẽ không đúng với cả chính người bạn tù mà ba tôi
kể trong câu chuyện ám ảnh tôi suốt cuộc đời.
- Ý ông là sao khi nói rằng, Nghị quyết TƯ 4 Khóa XI không thành công?
+ Nếu không muốn nói là có phần thất bại!
Tôi xin được một lần, với tư cách một người đảng viên, thẳng thắn nói điều đó.
Năm 2012, đỉnh điểm của Nghị quyết TƯ 4 chính là Hội nghị TƯ 6. Văn kiện
Nghị quyết TƯ 4 có viết: "Một bộ phận không nhỏ" đảng viên hư hỏng,
thoái hóa, biến chất.
Trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số
cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống với
những biểu hiện khác nhau về sự phai nhạt lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá
nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa
địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc.
Nghị quyết TƯ 4 Khóa XI như tôi hiểu là cuộc chiến trực diện nhất, quyết
liệt nhất nhắm vào những lực lượng ghê gớm nhất trong Đảng - lực lượng
thao túng mọi vấn đề về kinh tế mà bản thân việc thao túng đó đang đẩy
quá trình của Đảng đến sụp đổ.
Nếu lực lượng ấy còn tồn tại thì chắc chắn sẽ không còn Đảng Cộng sản
Việt Nam. TBT Nguyễn Phú Trọng hiểu điều đó khi coi cuộc chiến này là
cuộc chiến bảo vệ sự tồn vong của Đảng.
Nhưng chiều ngày 15-10-2012, khi Hội nghị TƯ 6 bế mạc, trong phát biểu
cuối cùng, TBT thông báo Ban Chấp hành TƯ quyết định "không thi hành kỷ
luật đối với tập thể BCT và một đồng chí trong BCT".
TBT thừa nhận: “BCT, Ban Bí thư đã nghiêm túc tự phê bình và thành thật
nhận lỗi trước Ban Chấp hành Trung ương về những yếu kém, tồn tại trong
công tác xây dựng Đảng, những suy thoái, tiêu cực trong đội ngũ cán bộ,
đảng viên như Nghị quyết TƯ 4 đã nêu".
Nhưng không một cái tên cụ thể nào được nêu ra...
Khi tiếp xúc cử tri ở TP HCM ngày 17-10-2012, Chủ tịch nước Trương Tấn
Sang nói về quyết định không kỷ luật một Ủy viên BCT, mà ông gọi là
“đồng chí X”: "Chỉ có cân nhắc tình hình hiện nay, cân nhắc lợi hại thì
quyết định không thi hành kỷ luật. Như vậy không có nghĩa là BCT không
có lỗi, không phải là cá nhân đồng chí X không có lỗi".
Khi mà cả đất nước bàn luận về việc "đồng chí X" mà Chủ tịch nước Trương
Tấn Sang không nói rõ tên là ai, trong mắt tôi, hội nghị đã có phần
thất bại rồi.
- Sao chúng ta lại không nhìn nhận đó như một khởi đầu - giống như
một viên gạch đầu tiên cho nền móng ngôi nhà sau này, như nhát cuốc đầu
tiên của người mở đường cho con đường thênh thang sau này?
+ Dù sao thì Nghị quyết TƯ 4 và Hội nghị TƯ 6 Khóa XI có lẽ là lần đầu
tiên xướng danh con người cụ thể nhưng không làm gì được, thậm chí nó
còn làm cho người ta e sợ sức mạnh của những cái tên đó hơn.
Nhưng sau Nghị quyết TƯ 4, những kẻ cơ hội nhất với rất nhiều quyền lực
trong Đảng, những nhóm lợi ích và cách mà nó vận hành đã bị phơi bày.
Cấu trúc, thành phần nhóm lợi ích ấy lộ diện ra, con đường đi của họ lộ
diện ra, âm mưu của họ lộ diện ra.
Nó là tiền đề cho những sự kiện mà chúng ta chứng kiến trong 2 năm vừa
qua, kể từ sau Đại hội XII đến giờ, khi mà TBT Nguyễn Phú Trọng và những
người đang giương cao ngọn cờ làm trong sạch Đảng đang đi từng bước rất
vững vàng.
- Ông có bao giờ suy nghĩ về lý do vì sao mà Nghị quyết TƯ 4 Khóa XI
đã không đạt được mục đích cuối cùng, dù có sự quyết tâm rất lớn từ TBT?
+ Tôi nghĩ là có nhiều lí do lắm, nhưng một trong những lí do là, nói
thế thôi, cái lực lượng cấp tiến muốn làm trong sạch, vững mạnh nội bộ
Đảng có thể còn mong manh lắm, trong khi những người cơ hội trong Đảng
lại còn quá nhiều.
Nên có thể có rất nhiều người dù muốn đứng về phe cấp tiến nhưng vừa e
sợ nhóm cơ hội, vừa không dám tin tưởng rằng cuộc chiến ấy sẽ đi đến tới
cùng. Bởi họ hiểu rằng nếu không đi được tới cùng thì số phận của họ có
khi lại quay ngoắt trở lại và sự đấu tranh đó lại trở thành thảm họa
cho cá nhân họ.
Tôi hình dung nhóm lợi ích kia biết khoét sâu vào nỗi sợ đó của nhiều
người, làm lung lạc họ bằng nhiều cách, bằng nhiều hình thức mà có lẽ TƯ
chưa công bố ra. Nhưng những đảng viên như tôi hiểu điều đó.
Cũng vì Nghị quyết TƯ 4 năm đó thất bại đã giúp ta hiểu rằng những nhóm
lợi ích kia không đơn giản như mình hình dung và chúng ta phải chuẩn bị
lực lượng cho cuộc chiến một mất một còn giữa một bên là chính nghĩa và
một bên là phi nghĩa trong Đảng. Sẽ có những thành phần mà ta phải cương
quyết gạt bỏ như gạt bỏ một chất phế thải mà trong quá trình phát
triển, chúng ta đã vô tình sản sinh ra.
- Hội nghị TƯ 6 đã không kỷ luật một Ủy viên BCT là “đồng chí X”, một
người mà tôi với ông đều không tiện gọi tên. Nhưng ở Đại hội XII này,
chúng ta chứng kiến lời hứa của TBT là sẽ có một cuộc chiến không khoan
nhượng với tham ô, tham nhũng, với những quan chức đã bị tha hóa. TBT
Nguyễn Phú Trọng đã nói: "Cái lò đã nóng lên rồi thì củi tươi vào cũng
phải cháy".
Và lần đầu tiên trong lịch sử Đảng, một Ủy viên BCT bị cách chức, rồi
sau đó bị khởi tố vì những sai phạm về kinh tế. Ông có nhìn đó như là
một minh chứng, một tín hiệu đáng mừng cho sự quyết tâm của TBT nói
riêng và của Đảng nói chung?
+ Tôi nghĩ là trong một xã hội văn minh, bất kể người đó là anh quét
rác, là anh đảng viên thường, hay là Ủy viên TƯ, hay là Ủy viên BCT, hay
là hơn nữa, nếu anh phạm sai lầm thì anh phải chịu trách nhiệm cho sai
lầm đó trước xã hội, trước luật pháp như nhau.
Nếu đây là lần đầu tiên thì điều đó thể hiện rằng xã hội ta chưa đạt mức văn minh như chúng ta muốn.
Cho nên đừng mừng vì chuyện một người từng là Ủy viên BCT bị đưa ra xét
xử, mà phải đáng buồn. Buồn vì trong khoảng một thời gian dài chúng ta
gần như sống một cuộc đời mà cứ thấy một ông quan to là mặc định rằng đó
là nhân vật không bao giờ được động tới.
Đó không phải và cũng không bao giờ nên là một xã hội mà chúng ta hướng
tới. Và tôi cũng nghĩ sẽ không nên cảm thấy mừng rỡ với việc có bao
nhiêu người bị cách chức, bao nhiêu người bị bắt bớ, bao nhiêu người bị
đưa ra xét xử.
So với việc đó, tôi quan tâm hơn đến việc làm sao một người như ông Đinh
La Thăng, với hàng loạt những sai lầm mắc phải lại có thể trở thành Bộ
trưởng Bộ Giao thông vận tải, trở thành Ủy viên BCT rồi thành Bí thư
Thành ủy TP HCM... Về nguyên lý thì những con người với những sai lầm
như thế không bao giờ vào được TƯ chứ đừng nói là vào BCT.
Nhưng chúng ta đã để việc đó xảy ra!
Thế thì chỉ có thể kết luận rằng hệ thống giám sát và chọn lọc con người
của chúng ta có vấn đề. Chừng nào sự sai lầm về nguyên lý vẫn còn mà
chúng ta không sửa chữa hay cố tình không sửa chữa thì bắt được Trịnh
Xuân Thanh này tất sẽ có một Trịnh Xuân Thanh khác được sinh ra; đưa ông
Đinh La Thăng đi xét xử thì sẽ có một ông Đinh La Thăng khác xuất hiện.
- Liệu có lời giải nào cho bài toán mà ông vừa nói?
+ Thực ra cái đó phải hỏi những người làm công tác tổ chức của Đảng hoặc
những người chịu trách nhiệm lớn nhất về việc này thì mới có câu trả
lời đầy đủ được.
Nhưng tôi thấy quy trình của chúng ta rườm rà mà không hiệu quả, như một
tấm vải thưa để lọt quá nhiều cặn bã. Khi Đảng mới thành lập, nếu là
đảng viên, anh có thể chấp nhận là anh phải tù đày dù chưa biết mình có
được gì hay không.
Nếu anh là Ủy viên TƯ mà bị bắt thì kiểu gì anh cũng bị xử bắn. Thời đó
có một sự chọn lọc tự nhiên đơn giản như vậy đấy, không có quy trình gì
cả. Người nào dám chấp nhận cái đó, vì lí tưởng của anh, vì dân tộc của
anh thì sẽ trở thành đảng viên.
Tôi nghĩ sự chọn lọc tự nhiên vĩ đại nhất, hữu ích nhất của chúng ta
trong hoàn cảnh này chính là xã hội. Nếu ta đẩy mạnh dân chủ cho nhân
dân lên, để những người lãnh đạo đó là do nhân dân chọn lọc thì chúng ta
sẽ chọn được những vì tinh tú. Tiếc là bây giờ vai trò của người dân
trong việc chọn lựa người lãnh đạo hầu như không có.
Đảng đưa ra những lựa chọn của mình và Đảng luôn nghĩ rằng chỉ có những
con người mình đưa ra, những con người ở trong Đảng mới là sáng suốt
nhất. Còn người dân chỉ làm thủ tục là chấp nhận những con người mà Đảng
đã chọn ra, những con người mà Đảng cho là ưu tú. Nên sự lựa chọn của
dân bị mang tính hình thức.
Tôi rất buồn việc một cơ quan dân cử như Quốc hội mà lại có hơn 90% là
đảng viên. Nhiều người đã quên rằng 90% chiến sỹ nằm lại ở nghĩa trang
Trường Sơn không phải là đảng viên, nhưng họ sẵn sàng chết cho Đảng, cho
dân tộc!
Cũng như năm xưa, bà mẹ miền Bắc gửi con vào miền Nam đánh giặc, bà mẹ
miền Nam đào hầm nuôi cán bộ, họ cũng đâu phải đảng viên, càng không
biết thế nào là chủ nghĩa Mác-Lênin, nhưng họ vẫn tin Đảng, tin Bác Hồ,
tin vào con đường giải phóng dân tộc. Vì họ cảm nhận đó là điều đúng
đắn. Thế thì hà cớ gì ngày hôm nay chúng ta lại ngại ngần khi lựa chọn
tin nhân dân mình?
Tôi vẫn tin rằng mục đích của Đảng là đúng đắn, mục đích chung cho dân
tộc là đúng đắn. Nhưng cách chúng ta không tin vào người dân thì lại là
không đúng đắn, vì thế mà những mục tiêu đúng đắn không thành hiện thực
được.
- Trong những năm vừa qua, khi đối diện với sự tha hóa của hàng loạt
cán bộ từ thấp đến cao, càng tha hóa thì càng trở nên giàu có, ông có
bao giờ tự hỏi, điều gì trong hệ thống của chúng ta đã biến họ thành
những con người như thế?
+ Chính tôi cũng tự hỏi điều tương tự.
Năm xưa, nếu anh là đảng viên thì đồng nghĩa với việc anh sẽ dễ bị bỏ
tù. Nếu anh là Ủy viên TƯ thì giặc sẽ tìm cả gia đình anh để giết. Vào
Đảng ngày ấy là gắn liền với sự hi sinh chứ không có lợi ích. Nên những
người đảng viên ngày ấy là những người vì lý tưởng mà dâng hiến.
Bây giờ thì khác! Muốn có vị trí trong bộ máy, anh nhất định phải là
đảng viên. Muốn là Bộ trưởng thì phải trở thành Ủy viên TƯ... Vào Đảng
bây giờ đi kèm với quyền lực và lợi ích. Cho nên khi mà quy trình chọn
lọc của chúng ta không minh bạch và chính xác thì Đảng bây giờ đang ngày
càng chứa trong mình những thành phần cơ hội. Mà những thành phần cơ
hội đó càng leo cao thì càng gây hại cho đất nước.
Bao nhiêu người có thể đứng vững ở vị trí quyền lực cao mà luôn trong sáng, không vụ lợi nếu như không chịu sự giám sát?
Xưa đến giờ Đảng vẫn lựa chọn phương thức phê và tự phê, nhưng việc phê
và tự phê có lẽ chỉ phù hợp với những lớp người làm cách mạng phải vào
tù ra tội như cơm bữa. Ở trong nhóm người đó sự phê và tự phê trong sáng
vô ngần.
Chứ còn trong một tổ chức mà càng lên cao càng quyền lực, quyền lợi càng
lớn, những người cơ hội sẽ chui vào, chứ không phải những người làm
việc cho đất nước, vậy mà chúng ta không có cơ chế để phản bác về tư
cách của những con người đó và lấy ý kiến của quần chúng rất hời hợt thì
việc phê và tự phê sẽ hoàn toàn chỉ là hình thức. Sâu mọt trong Đảng
sinh ra từ đó.
- 5 năm trước, TBT nói rằng đang có sự sâu mọt, thoái hóa, làm ảnh
hưởng đến sự tồn vong của Đảng. Ngày hôm nay, khi theo dõi một cuộc
chiến rất quyết liệt mà TBT là người khởi xướng và lãnh đạo để chống lại
tham ô, tham nhũng và sự tha hóa trong Đảng, ông nghĩ gì về sự tồn vong
của Đảng thời điểm này?
+ Thực ra trong lịch sử của mình, Đảng đã rất nhiều lần đứng trước sự
tồn vong, có những lần, nguy cơ bị xóa Đảng đã hiển hiện khi hầu như
toàn bộ Ủy viên TƯ bị bắt đi tù. Nhưng những lần đó là do yếu tố bên
ngoài, còn đây là lần đầu tiên chúng ta đối diện với nguy cơ đe dọa sự
tồn vong mà nguy cơ ấy do chính chúng ta tạo ra. Và nó nguy hiểm hơn
nhiều.
Tôi cứ nghĩ đến Đảng Cộng sản Liên Xô và các nước Đông Âu mà lo sợ. Vì
chính họ chứ không phải các thế lực bên ngoài đã làm cho họ bị suy yếu
rồi diệt vong. Đó là bài học đau đớn nhất, bài học mà nếu ai còn yêu
Đảng thì phải suy nghĩ để chúng ta không bao giờ đi theo vết xe đổ ấy.
- Dù sao thì trong thời gian vừa rồi, tôi nghĩ mọi tầng lớp trong xã
hội đều hồ hởi, phấn chấn khi nhiều người có vị trí cao trong xã hội bị
xử lý cả về mặt chức vụ và pháp luật. Liệu chúng ta có đang vội vàng nếu
đã cảm thấy hồ hởi và hi vọng vào những tín hiệu vừa qua?
+ Tôi chỉ cảm thấy bớt lo đi chứ chưa thấy hồ hởi. Bởi vì nếu hiện tượng
này không bị chặn lại thì tôi hoàn toàn không hiểu xã hội sẽ đi đến
đâu, khi mà dường như mọi thứ xung quanh mà tôi chứng kiến đều đang tồi
tệ hơn bao giờ hết và làm cho cả Đảng lẫn dân tộc đều suy yếu.
Bên ngoài có một thế lực ngay gần ta đang trỗi dậy với biết bao toan
tính không có lợi cho nước ta, thế mà trong lòng chúng ta dường như đang
phân hóa, đang xuống cấp.
Tôi lo lắng vì cái mà chúng ta luôn dùng để thắng kẻ thù bên ngoài như
Nguyễn Trãi nói: “Đem đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân để thay
cường bạo”, thì trong lòng dân tộc ta bây giờ, cả đại nghĩa và chí nhân
đều bị phân hóa ra.
Cứ nhìn cả hệ thống này, ta sẽ thấy là cái đại nghĩa của dân tộc không
còn như vậy nữa, cái chí nhân của người Việt cũng không còn như vậy nữa.
Nên khi những người đứng đầu nhìn thấy được sự việc và đứng lên để ngăn
chặn những điều không có lợi cho dân tộc thì tôi thấy nỗi lo bớt đi.
Nhưng việc ngăn chặn đó để làm ra được cái mới tốt hơn thì lại chưa có. Nên tôi chưa dám hồ hởi.
- Nếu được góp ý cho Đảng với tư cách là đảng viên, ông sẽ...
+ Đảng muốn vững mạnh, xã hội muốn phát triển thì phải có sự dân chủ
trong Đảng một cách tuyệt đối và xã hội cũng phải có sự dân chủ song
song.
Khi một người dân muốn bầu ra một ông Chủ tịch nước theo như Hiến pháp
thì họ được phép bầu ra ông Đại biểu Quốc hội, ông Đại biểu Quốc hội
được ngồi vào Quốc hội và khi TƯ giới thiệu ông Chủ tịch nước thì ông
Đại biểu Quốc hội được phép bầu ông Chủ tịch nước. Như vậy, người dân
phải bỏ phiếu bầu ông Chủ tịch nước qua một nấc là ông Đại biểu Quốc hội
mà thôi.
Nhưng tôi là đảng viên, tôi muốn bầu TBT thì bầu như thế nào? Thứ nhất,
phải bầu đại biểu của chi bộ nơi tôi đang sinh hoạt đi họp đại hội đảng
bộ cấp trên; rồi đại hội đảng bộ cấp trên bầu ra người đi họp đại hội
đảng bộ thành phố.
Đảng bộ thành phố bầu ra người tham gia Đại hội Đảng toàn quốc rồi những
người này bầu ra Ban Chấp hành TƯ hơn 100 người, hơn 100 người này bầu
ra TBT. Như vậy thì sự dân chủ đã bị vơi bớt đi rất nhiều!
Vì tôi không biết ông đại biểu trên tôi nghĩ gì, rồi ông đại biểu đó
cũng không biết cái ông ở trên nữa nghĩ gì... 4 lần như vậy thì sự dân
chủ không còn nữa. Tại sao trong Đảng không làm như Quốc hội, là cho đại
biểu của địa phương chia thành từng khu vực, bầu thẳng đại biểu đi dự
Đại hội Đảng, đại biểu này bầu thẳng TBT. Và khi tôi bầu ông đi Đại hội
Đảng, ông ấy phải nói cho tôi biết ông ấy nghĩ rằng ai sẽ là TBT, phải
phân tích và thuyết phục được tôi.
Cuối cùng tôi nghĩ, chỉ có dân chủ mới giúp chúng ta thoát khỏi những mắc mớ hiện tại.
- Khi xây dựng nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, chúng ta mơ
đến một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Đến bao giờ chúng ta sẽ đi
được đến xã hội mà chúng ta mơ ước đó?
+ Khi mà tất cả những người lãnh đạo đảng sẽ là những người giàu cuối
cùng của xã hội này, không phải là những người giàu đầu tiên thì chúng
ta mới có thể hy vọng đến được cái xã hội mà chúng ta mơ ước.
Có một lần tôi ngồi nói chuyện với chú Đỗ Mười, tôi có hỏi là theo
chú thì có đúng không khi mà rất nhiều người lãnh đạo cộng sản của chúng
ta bây giờ giàu có?
Chú Đỗ Mười im lặng và tôi nhìn thấy trên vẻ mặt của ông một sự đau khổ
ghê gớm. Bản thân ông Đỗ Mười là tiêu biểu của lớp người cũ. Tôi đến
thăm ông, thấy ông còn ngồi trên một cái phản gỗ cũ kĩ trong bao nhiêu
năm nay không hề thay đổi.
Tôi đến thăm nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh thì cũng thấy ông ngồi ngay
bên cạnh một góc tường sứt, người ta trám lại bằng xi măng mà không
buồn quét sơn.
Đó là lớp lãnh đạo tiêu biểu mà tôi nghĩ là không có vật chất gì chạm
vào họ được, và nếu như còn tiếp tục được lãnh đạo, họ sẽ là những người
cuối cùng của đất nước giàu lên được. Họ xứng đáng và hãy gọi họ là
những người lãnh đạo cộng sản.
Còn nếu khác đi thì không phải.
- Đến bây giờ ông có còn ý định xin ra khỏi Đảng trong tình huống nào đó? Và ông lựa chọn hành động như nào để là đảng viên tốt?
+ Như tôi đã nói với chị lúc nãy, tôi đã lựa chọn ở lại trên con tàu,
với tư cách một người đảng viên yêu tha thiết Đảng này và dân tộc này,
để lựa chọn sẵn sàng góp sức mình với tất cả khả năng mà tôi có thể, dù
rằng tôi chỉ là một đảng viên bình thường, không có trọng trách gì trong
Đảng và chính quyền.
Tôi có những lần thử thách như là 2 lần ứng cử Đại biểu Quốc hội, là
những lần mà tôi vùng vẫy để chiến đấu, dù tôi đã thất bại. Ngay cả như
cuộc trò chuyện của chúng ta hôm nay, một cuộc trò chuyện vào nửa đêm
qua điện thoại, khi tôi và chị cách xa nhau về địa lý, sau khi tôi vừa
trải qua một chuyến bay dài, thì trong thâm tâm tôi cũng nghĩ là mình
đang làm điều gì đó cho Đảng.
Có những người đọc bài của tôi trên báo thì bảo nói thì lúc nào chẳng
được, vấn đề là có hành động được không! Tôi thì nghĩ rằng đôi khi nói
cũng là một hành động có ích, chứ không phải nói chỉ là nói.
Tôi cũng cố gắng không làm điều xấu cho Đảng, Còn ở vị trí một doanh
nhân, tôi cố gắng đóng góp tạo công ăn việc làm cho xã hội. Nếu mỗi
người đảng viên đều cố gắng từ một việc nhỏ thì tôi tin chúng ta sẽ làm
được việc lớn.
- Ông có e ngại không nếu những phát biểu quá thẳng thắn của ông hôm
nay có thể bị người ta đưa ra bàn tán vì ông đâu chỉ là đảng viên bình
thường mà còn là con trai cố TBT Lê Duẩn?
+ Tôi rất mừng là chưa một lần nào phát biểu của mình bị phê bình bởi
những người có trọng trách trong chính quyền. Có thể có người thích hoặc
không thích, một vài người bạn quan chức còn hiểu lầm là tôi cố tình
nói họ, nhưng tôi thì thấy là tôi chưa bao giờ bị ai đó gọi đến và bảo
tư tưởng của tôi là không đúng, là chống phá, kể cả những thế lực bên
ngoài!
Tôi tin cả những người lãnh đạo Đảng và những người làm công tác tuyên
giáo đều cảm nhận được những lời nói này của tôi xuất phát từ một tấm
lòng yêu Đảng và yêu dân tộc này.
Mà có lẽ, thậm chí còn yêu hơn nhiều người có chức quyền đang nằm trong hệ thống đó!
Tô Lan Hương (thực hiện)
'Phủ Chúa' đẹp nguy nga giữa lòng TP. Thanh Hóa
Người dân TP. Thanh Hóa thường ngày đi làm qua đường Đông Hương 1 thuộc
phường Đông Hương lại có dịp chiêm ngưỡng một 'biệt phủ' đẹp nguy nga,
tráng lệ hơn bất cứ loại 'biệt phủ' nào.
Không ít người cho rằng phải gọi đây là “Phủ Chúa"
mới "xứng tầm". "Phủ Chúa” này tọa lạc trên hơn 10.000 m2 (hơn 1 ha) tại
Mặt bằng Khu dân cư An Phú Hưng và chủ nhân của nó là ai thì chắc
khôngphải là câu hỏi khó.
Theo
giới kinh doanh bất động sản tại thành phố Thanh Hóa cho biết, giá đất
phía đông giáp đường Đông Hương 1 của Mặt bằng An Phú Hưng khoảng 45
triệu/m2.
Theo hồ sơ quy hoạch, 21 lô nhà vườn gần 1 ha được “gom trái quy hoạch” để chủ nhân xây dựng “Phủ Chúa”.
Nếu
hơn 10.000 m2 đất trong “Phủ Chúa” có giá bình quân 30 triệu/m2, thì
giá trị tiền đất của “Phủ Chúa” này là khoảng hơn 300 tỷ đồng.
“Phủ Chúa” được thiết kế lộng lẫy theo phong cách hiện đại của Châu Âu…
Theo
cư dân phường Đông Hương cho biết, “Phủ Chúa” này được xây dựng từ năm
2016 đến tháng 6/2017 thì hoàn thành, với nhiều nội thất nhập khẩu và có
giá trị xây dựng khoảng gần 100 tỷ đồng
Hiện nay, “Phủ Chúa” đã hoàn thành nhưng vẫn chưa đưa vào sử dụng
Được
biết, mặt bằng An Phú Hưng được UBND tỉnh Thanh Hóa căn cứ vào Thông tư
số 03/2009/TT-BKH ngày 16/4/2009 (đã hết hiệu lực) “hướng dẫn lựa chọn
nhà đầu tư thực hiện đầu tư dự án có sửdụng đất” để giao cho Công ty Cổ
phần Đầu tư và Xây dựng Bình Minh thực hiện với giá chỉ định “rất bèo”
là 7 triệu đồng/m2
>> Sự thật đằng sau biệt phủ nghìn mét của 'quan về hưu' ở TP.HCM
Theo LSVN
Lò nung lịch sử - đã cháy!
Nguyễn
Quang Cương - Cuộc chiến chống tham nhũng , do TBT. Nguyễn Phú Trọng làm
Tổng Tư lệnh ,với tuyên bố Lửa : “Lò đã nóng lên rồi thì củi tươi cũng
phải cháy ” … và đã cháy thật :
1/ Kho củi Tập đoàn Dầu khí :
– Đinh La Thăng ( nguyên CT. HĐTV – PVN) , đã bị lột mũ cánh chuồn , chờ ngày vào lửa .
– Nguyễn Xuân Sơn ( CT . HĐTV- PVN ), đang bị nung ( án tử hình )
– Ninh Văn Quỳnh ( PT. GĐ – PVN ), đang bị đốt .
– Trịnh Xuân Thanh ( nguyên CT. HĐQT- PVC ) , đang trong lửa .
Cùng với hàng trăm thuộc cấp khác đã tàn phá 126.000.000 tỉ đồng và hàng tỉ đô la của nhà nước , đã , đang , sắp , sẽ vào lửa …
2/ Rừng củi Ngân hàng :
Nguyễn Đức Kiên ( ACB ) sai phạm 2.400 tỉ ,
– Phạm Công Danh ( NH. XD ) , thất thoát 9.000 tỉ ,
– Hà Văn Thắm ( Oceabank ) tiền đi đêm 1.500 tỉ , ( án chung thân )
– Trầm Bê ( Sacombank ) , sai phạm 15.000 tỉ ,
– Đặng Thanh Bình ( nguyên Phó thống đốc NH . NN ) , tiếp tay cho sai phạm ngành NH .
– Và nhiều , rất nhiều cây củi lớn , nhỏ khác ở ngành Ngân hàng , đang lộ dần …
Rừng củi Ngân hàng ,tính đến vụ án Hà Văn Thắm đang xét xử (có tới 400 cây củi liên quan ) , thì con số đã lên tới hàng ngàn cây củi bị đốt …
3/ Chùm củi khác :
– Vũ Huy Hoàng đã bị vạch tội , chờ ngày vào lửa ,
-Võ Kim Cự ( nguyên BT tỉnh uỷ HT) , đang bị nung
– Hồ Thị Kim Thoa ( Thứ trưởng B.CT) , đang ở cửa lò nung .
– Nguyễn Phong Quang ( Phó ban chỉ đạo TNB ), đã là củi .
– Phan Thị Mỹ Thanh ( P. BT tỉnh uỷ Đồng Nai ) , đã là củi
– Nguyễn Văn Thiện ( nguyên BT tỉnh Bình Định ) , đã là củi …
Cùng hàng vạn kẻ khác đang và sẽ là củi lò nung …
Người đốt lò Nguyễn Phú Trọng đã điểm huyệt : Dầu khí và Ngân hàng . Là nơi các tập trung những kẻ đại cướp , siêu cướp . Chúng biến hoá , cướp phá , tàn phá hàng chục vạn tỉ đồng của Đất nước . Làm lũng đoạn nền kinh tế . Ông Tổng đã ưu tiên đốt trước và lò đã bùng cháy !
Đây là cuộc chiến lấy ít địch nhiều , nên ông Tổng và cộng sự , không thể đốt củi mọi lúc , mọi nơi , như mong muốn , sốt ruột của nhân dân .
Chúng ta , có thể tạm tin rằng : lò đã CHÁY THỰC rồi (theo quy luật cháy lan ) thì hàng triệu cây củi lớn nhỏ , sớm hay muộn , rồi cũng vào vào lửa …
Giành chiến thắng trong mọi cuộc chiến , đều cần thời gian . Hãy cho ông Tổng thời gian …
Và chúng ta , đừng để ông Tổng độc chiến . Mà hãy là người trong cuộc … để giành giữ lấy sự yên bình cho Đất nước !
Nguyễn Quang Cương
---------------------
Chú thích:
Ảnh : -hàng1 :củi Dầu khí
-hàng 2 : Củi Ngân hàng
– hàng3 : củi bộ , ngành khác .
(FB Nguyễn Quang Cương)
ĐÔNG LA
BÀI HỌC ĐINH LA THĂNG
Khi
ông Đinh La Thăng mới lên chức Bộ trưởng Bộ GTVT, trên VietNam.Net, 07/11/2011,
có bài “Tôi không lạ gì anh Đinh La Thăng". Đó là lời của ông Vũ Mão, nguyên
Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội. Ông Vũ Mão cũng từng làm Bí thư thứ nhất TW Đoàn
nên rất hiểu tính cách của tân Bộ trưởng Thăng, một người đã đi lên từ công tác
Đoàn.
Ông Đinh
La Thăng nhận chức đúng vào lúc nhiều bài toán giao thông rất nóng, đã có ngay
những hành động như “trảm tướng”, “vi hành” bằng xe buýt, cấm cán bộ lãnh đạo của
Bộ GTVT chơi golf... Khi được hỏi, ông Vũ Mão đã trả lời:
“Đất
nước chúng ta cần phải có những con người như thế”; “Tôi cho rằng, những gì có
được ở Đinh La Thăng ngày hôm nay là cả một quá trình tích lũy, rèn luyện nhiều
năm – quan trọng là ở chỗ đó và cũng phải thấy đây là kết quả của cả một quá
trình đào tạo cán bộ lâu dài của Đảng, Nhà nước và Đoàn thể của chúng ta”; “Tôi
nhớ lại quãng thời gian đầu những năm 80 của thế kỷ XX, Đoàn Thanh niên đã nhận
lấy trách nhiệm tham gia vào Công trường xây dựng Nhà máy thủy điện Hòa Bình
trên Sông Đà … Từ một cán bộ trẻ tuổi, sau gần 10 năm, anh Thăng đã trở thành một
cán bộ giỏi về chuyên môn và tích cực tham gia vào công tác Đoàn, rồi trở thành
Bí thư Đoàn thanh niên Tổng Công ty Xây dựng Sông Đà – một Thủ lĩnh Thanh niên
tiêu biểu trong cả nước. Tính quyết đoán của Đinh La Thăng ngày hôm nay được
hình thành từ ngày ấy”; “Có thể nói, tôi không lạ gì anh Thăng hay những ai biết
tới anh ấy từ gần 30 năm về trước thì sẽ thấy được ở Bộ trưởng giao thông sự
thông minh, trẻ trung, nhạy cảm, vui tính, đôi khi hài hước và đồng thời trong
công việc thì mạnh mẽ và quyết đoán”.
Chưa
dừng lại chức Bộ trưởng Bộ giao thông, Đinh La Thăng còn lên Bộ Chính
trị, làm Bí
thư TP HCM. Với sự đánh giá của ông Vũ Mão ở trên, tôi không phải thanh
tra Chính phủ, không thể biết chuyện ở PVN nên từng nghĩ Đinh La Thăng
là hình mẫu của một Tổng Bí thư tương lai.
***
Nhưng
rồi thật đau lòng thấy hình ảnh một người từng đến đâu cũng tiền hô hậu ủng nay
tay bị còng, cúi đầu, mặt u tối. Leo cao thì ngã đau, Đinh La Thăng là phạm
nhân ở vị trí cao nhất nên chính là người đau nhất, là người nên tôi cũng thấy được
nỗi đau ấy. Nhưng quân pháp bất vị thân, một đất nước không có luật pháp thì tai hoạ sẽ giáng xuống đầu muôn dân.
Trên
những trang chống phá Việt Nam cho việc bắt Đinh La Thăng là do thanh trừng phe
cánh, trả thù nhau. Nhưng thực tế chẳng có Đảng nào lại muốn bắt tù đồng chí của
mình bởi việc đó cũng chứng tỏ đảng mình có sai trái yếu kém, cũng như chẳng có
ai mong mình bị bệnh để trị bệnh vậy.
Thực
tế, là lãnh đạo PVN từ 2005 đến 2011, ông Đinh La Thăng phải chịu
trách nhiệm về những sai phạm của PVN, đã để nhiều khoản đầu tư của Tập đoàn bị
tổn thất, khó thu hồi với tổng số tiền rất lớn.
Cụ
thể:
-Ông
Thăng từng ký ban hành Nghị quyết số 233 dẫn đến việc chỉ định nhiều gói thầu
trái pháp luật.
-Ông
Thăng đã vi phạm khi ký việc góp vốn tại OceanBank gây thiệt hại rất nghiêm trọng
cho PVN.
-Ông
Đinh La Thăng cũng phải chịu trách nhiệm trong việc đầu tư phân tán, dàn trải,
thiếu kiểm tra dẫn đến tình trạng một số dự án phải dừng, giãn, hoãn tiến độ,
thua lỗ kéo dài, gây thất thoát, lãng phí, mất vốn đầu tư, gây hậu quả rất
nghiêm trọng (ví dụ như Dự án Nhà máy sản xuất xơ sợi Polyester Đình Vũ và các
dự án nhiên liệu sinh học), v.v…
***
Vì
đâu nên nỗi? Một người có nhiều đức tính tốt, có học, có bằng cấp cao, được tín
nhiệm, sao giờ phải đau đớn như vậy?
Theo
tôi Đinh La Thăng là nạn nhân của chính mình đồng thời là nạn nhân của những yếu
kém của xã hội VN nói chung mà tiện nhất người ta gọi là “lỗi hệ thống”. Đó là
công tác cán bộ, cái tình trạng rất nhiều người ghế nào cũng ngồi được, việc
nào cũng lãnh đạo được, nhưng cụ thể làm được những thành quả gì có ích cho
dân, cho nước thì không cần biết. Có thời kỳ dài có hậu hoạ chỉ người làm trực
tiếp chịu còn lãnh đạo vô can. Trình độ con người VN còn yếu kém ở tính chung
chung, chuộng hình thức, chuộng số lượng, thích nổ (hô khẩu hiệu) mà Đinh La
Thăng có thể là điển hình của mẫu người đó.
Khốn nạn cho Thăng ở chỗ đã đến lúc xã hội buộc phải chỉnh đốn nếu không
sẽ loạn. Từng phúc rất lớn cho Thăng khi được rơi vào hũ gạo lớn nhất của đất nước nhưng rồi lòng
tham đã biến phúc đó thành hoạ. PVN là đơn vị kinh tế, là làm ra sản phẩm, liên
quan đến đầu vào, đầu ra, đến lỗ hay lãi, nó cần khoa học công nghệ để làm ra sản
phẩm, cần trình độ kinh doanh để buôn bán có lãi. Thực chất Đinh La Thăng có
tính thủ lĩnh, nổ, phong cách công trường, hoàn toàn không phù hợp làm
lãnh đạo một đơn vị kinh tế như PVN. Nhưng làm sao người ta có thể từ chối khi rơi vào một hũ gạo như vậy?
Một cám dỗ quá lớn mà Đinh La Thăng không thể vượt qua.
Vì vậy từ “nhân” quá ngọt
lành nhưng Đinh La Thăng lại gặt được “quả” quá cay đắng! Thương thay!!!
12-1-2018











Nhận xét
Đăng nhận xét