Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
CÂU CHUYỆN TÌNH BÁO 322
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
Lần Đầu Lịch Sử Thế Giới Tiết Lộ 2 Cái Tên Tình Báo Khét Tiếng Của Nga Tại Israel
Báo cáo tuyệt mật của Khrushchev bị tình báo Israel đoạt bằng cách khó tin
Lê Ngọc |
3
Nhờ thành công của chiến dịch đặc biệt này, huyền thoại về sự
toàn năng của tình báo Israel đã ra đời và còn sống đến ngày nay.
Tài liệu được săn lùng nhất thế giới
Tháng
2/1956, ba năm sau cái chết của nhà lãnh đạo Liên Xô Joseph Stalin,
Chiến tranh Lạnh giữa Liên Xô và Mỹ không những không kết thúc mà còn
bắt đầu có động lực mới.
Sau cuộc đấu đá nội bộ căng thẳng, Nikita
Khrushchev lên nắm quyền ở Liên Xô và là một trong những người lĩnh
xướng Đại hội lần thứ 20 Đảng Cộng sản Liên Xô (CPSU), được triệu tập để
xác lập chính sách của siêu cường này.
Cả thế giới hồi hộp và tò
mò dự đoán về những gì sẽ xảy ra tiếp theo? Liên Xô sẽ đi theo hướng
nào? Chính sách cứng rắn của Stalin sẽ tiếp tục hay lãnh đạo mới của
Liên Xô sẽ thiết lập một chính sách để hòa giải với Mỹ?
Đại hội
lần thứ 20 CPSU được tổ chức vào ngày 25/2/1956 với các biện pháp an
ninh nghiêm ngặt nhất - không chỉ người nước ngoài, mà cả các đảng viên
là khách, không được phép có mặt trong hội trường.
Không ai ở
ngoài điện Kremlin biết Khrushchev nói gì tại Đại hội. Vì vậy, văn bản
báo cáo của Đại hội sau một ngày làm việc đã trở thành tài liệu quan
trọng nhất trên hành tinh lúc bấy giờ. Tất cả các cơ quan tình báo thế
giới tìm mọi cách để có được báo cáo mà rất nhiều người quan tâm mày.
Phù điêu của Shabak - cơ quan phản gián và an ninh nội bộ Israel; Nguồn: wikipedia.org
Nhưng
rồi cuối cùng, tài liệu tuyệt mật mà để bảo vệ nó, các cơ quan tình báo
của Liên Xô đã tốn rất nhiều công sức và tiền của, đã được đăng trên
Thời báo New York ngày 4/6/1956, sau đó lan truyền trên khắp các phương
tiện truyền thông đại chúng Mỹ và thế giới.
Tài liệu này có được nhờ chiến dịch đặc biệt của lực lượng tình báo Shabak - thuộc hệ thống tình báo Israel,
chịu trách nhiệm phản gián và an ninh nội bộ, do Thủ tướng Israel trực
tiếp chỉ đạo (MOSSAD - chịu trách nhiệm thu thập thông tin tình báo,
chống khủng bố, tiến hành các chiến dịch bí mật như các hoạt động bán du
kích, và hỗ trợ aliyah (hoạt động di cư quay trở về quê hương của người
Do Thái) tại những nơi hoạt động này bị ngăn cấm; Aman - tình báo quân
đội). Cội nguồn của một huyền thoại
Đó là một chiến dịch tuyệt mật, được phác thảo bởi những chuyên gia hàng đầu của tình báo Israel.
Theo
trí tưởng tượng, nếu được đưa vào các bộ phim Hollywood, sẽ là những
cảnh đầy ly kỳ mạo hiểm về cách một đội đặc nhiệm siêu đẳng, giữa đêm
lẻn vào điện Kremlin, đánh cắp bản báo cáo, và trốn thoát vào giây phút
cuối cùng bằng trực thăng, và trong tay điệp viên xuất chúng là tài liệu
mà nhiều người thèm khát. Trong thực tế, thật không may (hoặc may mắn
thay), mọi thứ diễn ra đơn giản hơn nhiều.
Vấn đề là, để tránh
trao đổi và tranh luận, báo cáo của Khrushchev đã được gửi đến các nhà
lãnh đạo của các đảng Cộng sản các nước xã hội chủ nghĩa, và tài liệu bị
rò rỉ ở Ba Lan. Vào thời điểm đó, Viktor Graevsky (bút danh là
Shpilman) - một nhà báo và nhân viên của Cơ quan báo chí Ba Lan - làm
việc tại Warsaw.
Chỉ một năm trước Đại hội lần thứ 20 CPSU, nhà
báo này ở Israel - nơi ông được cơ quan tình báo Israel mới thành lập -
tuyển dụng. Giới lãnh đạo nhà nước Do Thái muốn nắm mọi kế hoạch của
Liên Xô liên quan đến Israel, và cố gắng cài cắm người của mình vào các
cơ quan khác nhau của Liên Xô.
Làm
việc trong ngành báo chí, Graevsky hiểu được rằng Khrushchev đã đọc một
báo cáo cực kỳ quan trọng - là đối tượng săn lùng của tất cả các cơ
quan tình báo trên thế giới.
Theo một số tin đồn, Tổng thống Mỹ
Dwight Eisenhower đã chi khoảng một triệu rưỡi USD cho chiến dịch đặc
biệt để có được bản báo cáo đó. Vào thời điểm này, Graevsky có mối quan
hệ lãng mạn với một cô gái tên là Lucia Baranovskaya, làm việc trong Ủy
ban Trung ương Đảng Cộng sản Ba Lan.
Lần đó, anh nhà báo này đến
công sở của cô để mời một tách cà phê, nhưng cô rất bận. Trong khi đang
nói chuyện với người yêu, mắt anh nhà báo bắt gặp trên bàn một cặp màu
đỏ, được đóng dấu "Tối mật" và tên "Đại hội lần thứ 20 của Đảng Cộng
sản, bài phát biểu của Khrushchev".
Lúc đầu, Graevsky không tin
vào mắt mình - tài liệu được săn lùng nhất trên thế giới nằm ngay trước
mặt anh ta. Nhanh chóng định thần, anh ta đề nghị Baranovskaya cho mượn
bản báo cáo trong một thời gian ngắn, và đã được đồng ý.
Nikita Khrushchev đọc Báo cáo tại Đại hội 20 ĐCS Liên Xô; Nguồn: bestlj.ru
Với
cặp tài liệu quý, Graevsky đã đến đại sứ quán Israel để gặp Yaakov
Barmor. Vào thời điểm đó, nhà báo này không biết rằng chính Barmor là
một đặc vụ của Shabak. Phản ứng của Barmor cũng tương tự - lúc đầu mặt
tái nhợt, sau đó Barmor yêu cầu được đọc tài liệu.
Nhận lại chiếc
cặp sau một giờ rưỡi, Graevsky trả nó cho Baranovskaya, còn Barmor đặt
chuyến bay sớm nhất tới Vienna (Áo), trao bản sao tài liệu cho ông chủ
của mình - người đứng đầu Shabak - Amos Manor.
Tối cùng ngày, Thủ
tướng Israel Ben-Gurion đã đọc bản báo cáo của Khrushchev tại Đại hội
CPSU lần thứ XX. Trước ông là một câu hỏi hóc búa - phải làm gì với tài
liệu này?
Sau khi đắn đo cân nhắc, ông quyết định trao nó cho
người Mỹ để tăng cường quan hệ giữa hai nước. Báo cáo được chuyển giao
miễn phí, nhưng với một điều kiện - ký kết thỏa thuận về trao đổi thông
tin tình báo giữa hai nước.
Giá cho một tài liệu có giá trị như vậy là thấp, vì vậy Giám đốc CIA Allen Dulles đã đồng ý mà không phản đối.
Tuy
nhiên, người Mỹ trong một thời gian dài không thể tin rằng họ bị vượt
mặt bởi tình báo của nước nhược tiểu, mới xuất hiện trên bản đồ chỉ vài
năm về trước.
Sau quá trình kiểm tra thẩm định một cách nghiêm túc
và chu đáo, báo cáo của Khrushchev đã được chuyển đến Tổng thống
Eisenhower.
Không suy nghĩ lâu, Tổng thống Mỹ ra lệnh cho công
khai tài liệu. Hiệu quả của việc công bố báo cáo là rất lớn - nhờ chiến
dịch đặc biệt này, huyền thoại về sự toàn năng của tình báo Israel đã ra
đời. Mặc dù thực tế là mấy thập kỷ đã trôi qua kể từ đó, các các cơ
quan tình báo Israel đã phải đón nhận một số thất bại đau đớn, nhưng
huyền thoại nọ vẫn còn sống đến ngày nay.
Trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh, cuộc đối đầu của các cơ quan mật
vụ Khối hiệp ước Warsaw và Tổ chức hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO)
luôn được đánh giá là một trong những mặt trận “nóng bỏng” nhất.
Không phải ngẫu nhiên mà phần lớn các điệp vụ táo bạo và đặc
biệt nhất lại diễn ra trong thời gian này. Chiến dịch truy lùng thông
tin về bộ tài liệu siêu mật “Package” của KGB là một trong những ví dụ
như vậy… Mục tiêu phải đạt được bằng mọi giá!
Vào
thời kỳ cao điểm của Chiến tranh Lạnh, tình báo Xôviết có được một số
thông tin cho biết, trên những chiếc tàu thương mại của nhiều quốc gia
thành viên trong NATO được trang bị một bộ tài liệu tuyệt mật có tên
“Package”.
Bộ tài liệu trên chỉ được trang bị cho những con tàu
đáp ứng một số tiêu chuẩn đặc biệt như: chuyên vận chuyển các nguyên
liệu có ý nghĩa chiến lược như dầu mỏ, than…; tàu phải có hệ thống dẫn
đường hiện đại và có tải trọng không dưới 60 ngàn tấn; kinh nghiệm về
hàng hải của thuyền trưởng và thuyền phó trên tàu không dưới 10 năm.
Ngoài
ra, tài liệu “Package” còn qui định không được giao cho những con tàu
mà thuyền trưởng hay thuyền phó là người Hy Lạp. Theo giới lãnh đạo
NATO, do người Hy Lạp thường theo chính thống giáo nên người Nga dễ dàng
tiếp cận và tuyển mộ những thành phần có cùng tín ngưỡng hơn.
Theo
những nguồn tin ban đầu, trong bộ tài liệu “Package” có những mệnh lệnh
hướng dẫn hoạt động của tàu và thủy thủ đoàn trong trường hợp nảy sinh
nguy cơ xung đột hạt nhân – trong có liệt kê danh sách những cảng biển,
ngân hàng, cơ quan tài chính thuộc về các thành viên hay đồng minh bí
mật của NATO có thể tận dụng được sự giúp đỡ khi có tình huống khẩn cấp.
Ngoài
ra, “Package” còn chứa nhiều tài liệu hướng dẫn quan trọng khác như:
cách tránh nguy cơ bị cầm giữ tại các bến cảng của Liên Xô và các nước
đồng minh của họ; những biện pháp cần áp dụng khi gặp phải tàu ngầm
Xôviết tại những vùng biển trung lập; những lộ trình có khả năng tới
những bến cảng an toàn. Nhưng điều quan trọng nhất là trong “Package” có
một cuốn sổ tay ghi lại toàn bộ mật mã hiện hành của NATO trong vòng 2
năm.
Trung tướng KGB Karpov.
Việc
đánh mất “Package” hay tiết lộ tài liệu trong đó mà không được phép của
giới lãnh đạo NATO được xếp vào loại tội phạm đặc biệt nguy hiểm đối
với quốc gia, cần phải trừng phạt theo những đạo luật thời chiến. Phạm
nhân nhẹ nhất cũng phải chịu một án tù lâu dài.
Những quan
chức có khả năng tiếp cận “Package” để tránh nguy cơ tiếp xúc với tình
báo Xôviết luôn phải nằm dưới sự giám sát chặt chẽ của phản gián các
nước trong NATO, thường xuyên phải trải qua các thủ tục kiểm tra, trong
đó có cả trên máy phát hiện nói dối.
“Package” có thể coi là một
thành quả nghiên cứu lâu dài của bộ máy quân sự tại NATO cũng như nhiều
cơ quan nghiên cứu khác tại phương Tây. Nếu có được nó, Moscow không chỉ
đánh giá chính xác được khả năng đối thủ chính của mình trên trường
quốc tế mà còn xác định được mức độ hiểu biết của mật vụ NATO về những
bước chuẩn bị của phương Đông cho một cuộc chiến tranh giả thuyết trong
tương lai.
Hơn nữa, thông tin trên còn giúp không chỉ hoàn thiện
phương pháp mã hóa các chương trình quân sự của Liên Xô và các nước
trong khối hiệp ước Warsaw, mà còn giúp làm rõ những kênh rò rỉ thông
tin trong nội bộ.
Nói tóm lại, “Package” là một trong những mục
tiêu hàng đầu của mật vụ các nước trong khối Warsaw, đặc biệt những quốc
gia có bến cảng nơi những con tàu được trang bị tài liệu trên của
phương Tây thường xuyên ra vào. Một yêu cầu đặc biệt quan trọng nữa là
phải bí mật khai thác được tài liệu trên mà NATO không thể biết.
Đơn
giản là các chiến lược gia của tổ chức này sẽ nhanh chóng thay đổi các
chỉ thị, hướng dẫn và mật mã một khi biết được tài liệu bí mật này đã
rơi vào tay đối phương. Ủy ban an ninh quốc gia Liên Xô đã đi đến kết
luận, cách tốt nhất để đạt được tất cả những mục đích trên là thiết lập
được mối quan hệ cộng tác tình báo dài hạn với những đối tượng về sau có
khả năng tiếp cận với “Package”. Cơ hội đầu tiên
Vào
một đêm mùa đông trên vùng biển Barents, nằm không xa bờ biển Liên Xô,
có một chiếc tàu của Anh gặp nạn. Chiếc tàu xấu số giữa đêm giông bão đã
va vào một tảng băng, bị thủng và đắm ngay sau đó. Gần nơi xảy ra thảm
kịch có một khu trục hạm và một tàu ngầm của hạm đội Biển Bắc Xôviết vừa
quay trở về sau một ca trực chiến.
Cả hai tàu đều vội vã tới nơi
phát tín hiệu SOS của tàu Anh, nhưng tất cả đều quá muộn. Các thủy thủ
Xôviết chỉ cứu được hai thành viên từ con tàu bị đắm, nhưng họ cũng tắt
thở ngay sau đó do cơ thể gần như đã bị lạnh cóng trong nước biển mùa
đông. Một trong hai người này là viên thuyền phó trong cơn mê sảng trước
khi chết còn thường xuyên lặp lại từ “Package”.
Khi quay trở về
căn cứ, thuyền trưởng tàu khu trục ngay lập tức báo cáo chi tiết lên cấp
trên vụ cứu hai thủy thủ người Anh. Chỉ hai giờ sau, Moscow đã nắm được
hết mọi chi tiết về con tàu bị đắm, cả những lời nói trước khi chết của
viên thuyền phó. Con tàu đắm trên biển Barents là chiếc tàu chở quặng,
được xếp vào loại có trang bị bộ tài liệu “Package”.
Thế là một
nhóm sĩ quan cao cấp của KGB lập tức bay từ Moscow tới Murmansk, tổ chức
ra một phân đội thợ lặn chuyên nghiệp. Ngay sớm hôm sau, tất cả đã có
mặt ở vị trí con tàu đắm, bất chấp biển vẫn đang động. May mắn là con
tàu chìm ở độ sâu không quá lớn. Lặn tìm nhiều giờ liên tục đã có kết
quả: chiếc két sắt của viên thuyền trưởng đã được đưa lên khỏi mặt nước.
Trong
đó ngoài các tài liệu của riêng con tàu, còn có cả “Package” được bọc
bằng lớp vỏ policlovinyl và có dấu niêm phong bằng sáp.
Tuy nhiên,
vì quá hấp tấp và thiếu thận trọng, các quan chức có mặt sau đó đã rạch
vỏ bọc của tài liệu mà không ngờ rằng trong đó đã có một cơ chế bảo vệ
bí mật. Hậu quả là một ngọn lửa trắng bùng lên rất mạnh, thiêu rụi toàn
bộ tài liệu chỉ sau vài giây. Nỗ lực mới
Nhiều
năm tiếp tục trôi qua, phần lớn các tướng lĩnh lập kế hoạch săn lùng
“Package” đều đã về hưu, nhưng bộ tài liệu này vẫn là một thách thức với
cộng đồng tình báo Xôviết. Ủy ban an ninh quốc gia cho rằng, đã đến lúc
phải thay đổi chiến thuật, cụ thể là phải tuyển mộ được một nhân vật
lãnh đạo trên các tàu của NATO.
Siêu tàu chở dầu Genova của Italy.
Tướng
Karpov, người chuyên trách phối hợp các hoạt động săn lùng “Package”,
đã ra lệnh lập danh sách tất cả những tàu NATO thuộc loại có sở hữu
“Package” thường xuyên ra vào các cảng biển của Liên Xô.
Tổng cục
I (Bộ phận Tình báo đối ngoại của KGB) được giao nhiệm vụ khai thác
thông tin chi tiết về tình hình tài chính của các thuyền trưởng, thuyền
phó của những tàu có “Package”, thành phần gia đình các thủy thủ, thói
quen và tính nết của họ – nói tóm lại là tất cả những gì có khả năng
giúp cho việc tuyển dụng.
Từ đó, các cơ quan an ninh đảm trách
công tác phản gián tại những cảng biển có những con tàu được KGB quan
tâm thường ghé thăm lại nhận thêm một nhiệm vụ phải thông báo sớm cho
Karpov về lịch cập cảng của những con tàu nói trên.
Tướng Karpov
không phải chờ đợi lâu, khi trên bàn của ông xuất hiện bức điện cho
biết, tại Novorossiysk vào ngày 12 tháng 10 sẽ có siêu tàu chở dầu
Genova của Italy cập cảng với kế hoạch vận chuyển 150 ngàn tấn dầu thô.
Con tàu quan trọng trên nhiều khả năng nằm trong danh sách được trang bị
bộ tài liệu “Package”.
Kế hoạch do cơ quan của Karpov soạn thảo
có tính toán trước một số điều kiện thuận lợi quan trọng. Đầu tiên là
vào tháng 10 khi đó, vùng vịnh Novorossiysk thường xuyên có bão biển với
những con sóng nhiều khi cao bằng một tòa nhà 3 tầng.
Điều này có
nghĩa mỗi con tàu khi tìm cách cập cảng đều phải tính toán kỹ phương án
thả neo sao cho tàu liên tục dịch chuyển theo hướng vuông góc với cảng,
người hoa tiêu không thể ghi nhận ngay tất cả những hành động này trên
bản đồ. Còn sau cả một ngày, việc ghi nhớ để lưu lại trên bản đồ là điều
gần như không thể.
Thứ hai, các cơ quan mật vụ NATO cũng như
thuyền trưởng các con tàu có tài liệu “Package” của họ chắc chắn đều
biết rõ, dọc theo bờ biển Đen, trong đó có cả phần đáy vùng vịnh
Novorossiysk là tuyến cáp biển có ý nghĩa chiến lược đi từ Bộ tham mưu
của Hạm đội Biển Đen tại Sevastopol tới căn cứ hải quân tại Poti
(Gruzia).
Thứ ba, theo hiệp ước La Haye, việc làm hỏng công trình
liên lạc có ý nghĩa quan trọng tầm quốc gia sẽ phải hứng chịu một khoản
tiền phạt lớn – cỡ 100 ngàn đôla cho mỗi ngày đường cáp biển bị gián
đoạn vào thời điểm đó.
Thuyền trưởng những con tàu gây ra thiệt
hại trên sẽ bị tạm giữ trên bờ không được phép trả tự do. Tài sản của họ
sẽ bị tịch thu để bồi thường cho phí tổn của hãng bảo hiểm Lloyd, hãng
phải chi trả những khoản tiền lớn cho bên bị thiệt hại.
“Thế thì
tại sao – Tướng Karpov nảy sinh ra một ý tưởng – lại không tận dụng
những điều kiện này để buộc tội Domenico Zappa, thuyền trưởng tàu
Genova, về việc đã làm hỏng tuyến đường cáp chiến lược trong quá trình
thả neo tàu?”. Kế hoạch táo bạo trên đã được thông qua. Ngày 11/10,
Tướng Karpov cùng một nhóm sĩ quan cấp dưới, trong đó có một người thành
thạo tiếng Italy, đặt chân tới Novorossiysk.
“Không gì có thể
tuyệt vời hơn thời tiết xấu vào lúc này!” – Tướng Karpov đã thốt lên như
vậy sau khi tìm hiểu dự báo thời tiết trong tuần tới. Theo đó, bão gió
sẽ liên tục quần thảo tại vùng vịnh từ 5 đến 6 ngày. Điều kiện này đủ để
thuyết phục viên thuyền trưởng Italy về việc, mỏ neo con tàu của anh ta
đã làm hỏng hệ thống cáp, từ đó có thể ép chia sẻ những bí mật trong
tài liệu “Package”.
Domenico Zappa nhận được bức điện triệu tập
tới cơ quan quản lý cảng. Cuộc nói chuyện căng thẳng với tay thuyền
trưởng kéo dài trong suốt hơn hai giờ. Zappa kiên quyết bác bỏ mọi lời
buộc tội, đồng thời yêu cầu phải có hoạt động giám định rõ ràng của một
ủy ban độc lập, trong đó có cả thành viên từ tòa án La Haye, hãng bảo
hiểm Lloyd và cả các chuyên gia quân sự của NATO. Màn kịch hoàn hảo
Trước
sự cứng đầu của viên thuyền trưởng, Tướng Karpov sau khi tìm hiểu kỹ
lưỡng đã quyết định tấn công vào mắt xích thứ hai – công dân người
Somalia có tên Ali Mohammed Samantar, trợ lý hàng đầu của thuyền trưởng
Zappa.
Để thực hiện kế hoạch này, ông đã chọn ra Benjamin, một
sinh viên gốc Phi tại Liên Xô, trên thực tế cũng là một điệp viên được
KGB tuyển mộ trước đó. Benjamin sẽ đóng vai một thương gia đặt chân tới
Novorossiysk để thuê tàu. Mọi bước tiếp theo để Benjamin gặp gỡ và thân
quen với Samantar đã diễn ra hết sức nhanh chóng và trôi chảy.
Tại
nhà hàng của khách sạn “Sovetskaya” có hai người da đen đang ngồi uống
rượu. Khi đã bắt đầu ngà ngà say, một người bắt đầu than vãn, chửi rủa
về việc phải chờ đợi giải quyết vụ cáp biển bị hỏng, còn người kia tiếp
tục tìm cách chuốc cho bạn mình uống thêm.
Sau đó, một nhóm cảnh
sát sở tại ghé chân vào đây mua thuốc lá và… tình cờ có xích mích, trước
khi ẩu đả với hai người da đen. Samantar chỉ nhìn thấy một viên trung
úy trẻ bị bạn mình đánh gục, trước khi bản thân cũng ngất xỉu vì một đòn
đánh khác.
Vụ xung đột đã diễn ra theo đúng kịch bản Tướng Karpov
vạch sẵn, với các nhân viên mật của KGB đóng vai cảnh sát. Khi Samantar
tỉnh dậy trong phòng giam cách ly, Benjamin thông báo về việc họ đã lỡ
tay đánh chết một sĩ quan cảnh sát. Để có thể được trả tự do, mỗi người
phải nộp khoản tiền thế chân tới 100 ngàn đôla.
Tất nhiên, tay trợ
lý của thuyền trưởng Zappa không thể kiếm đâu ra một số tiền lớn như
vậy. Sau một thời gian tính toán với sự “tư vấn” của người bạn, Samantar
hiểu rằng, mình chỉ còn một con đường duy nhất là bán thông tin về tài
liệu “Package” cho người Nga. Tất nhiên để đảm bảo an toàn cho chính
mình, Samantar chỉ có thể cho KGB mượn tài liệu tuyệt mật trên trong một
thời gian.
Điều quan trọng là Samantar còn bật mí cho KGB về bí
quyết giữ an toàn cho tài liệu trên của NATO. Theo đó, họ chỉ có thể mở
túi tài liệu trong một phòng chân không – thực chất là một phòng áp suất
đặc biệt không hề có oxy – nếu không tài liệu sẽ bốc cháy ngay.
Các
kỹ thuật viên cao cấp của KGB đã mất tới 6 giờ để có thể nghiên cứu mở
và chụp được các tài liệu “Package”, và sau đó thêm một giờ nữa để phục
hồi nguyên trạng.
Với chiến dịch thành công này, KGB không chỉ lấy
được những tài liệu tuyệt mật của NATO mà còn chiêu mộ thành công một
điệp viên quan trọng mới, người trong nhiều năm sau đó đã hợp tác với
tình báo Xôviết với mật danh “Nhà tiên tri”.
Mặc
dù không chính thức thừa nhận và cũng không muốn đề cập đến, song trên
thực tế họ không ngần ngại áp dụng các biện pháp không được coi là chính
thống như lật đổ, ám sát...
Một số nước thậm chí ban hành các sắc
lệnh, chỉ thị mật, trong đó thể chế hóa các “hành động mật” cũng như cơ
chế tiến hành, đặt cơ sở để các cơ quan tình báo của họ tiến hành các
hoạt động ngầm đối với các nước khác, bao gồm cả việc lật đổ.
Hoạt động lật đổ của tình báo nước ngoài thường được tiến hành thông qua các hình thức sau.
Một
là, tiến hành lật đổ thông qua đảo chính, gồm: Trực tiếp vạch kế hoạch,
chỉ huy đảo chính; Mua chuộc, lôi kéo tay sai, bí mật vạch kế hoạch hỗ
trợ tay sai tiến hành đảo chính; Phái khiển tình báo hành động tham gia
đảo chính, thường dưới các bình phong công khai như nhân viên sứ quán,
thành viên các phái đoàn viện trợ hoặc phi chính phủ.
Âm
mưu lật đổ chính phủ Sukarno ở Indonesia, chính phủ Patricia Lumumba ở
Zair, chính phủ của Mặt trận Giải phóng Dân tộc Sandino tại Nicaragua..
là những minh chứng điển hình nhất của hình thức hoạt động này.
Phương thức tiến hành lật đổ thông qua đảo chính thường được CIA tiến hành. Ảnh: AP
Hai
là, tiến hành lật đổ thông qua xâm nhập về quân sự: Tình báo các nước
thường tổ chức lực lượng đánh thuê hoặc sử dụng các đơn vị tác chiến đặc
nhiệm của mình, phối hợp với quân chính quy tiến hành đột kích bất ngờ
xâm nhập nước khác và lật đổ chính phủ nước đó. Điển hình là sự kiện
“Vịnh Con lợn” năm 1961, các vụ việc ở Grenada năm 1979, ở Panama năm
1981..
Ba là, tiến hành lật đổ thông qua “Diễn biến
hoà bình”, từng được áp dụng để xoá bỏ chế độ XHCN ở Liên Xô và các nước
Đông Âu, và hiện nay được sử dụng triệt để trong việc lật đổ các chế độ
không đồng quan điểm hoặc là "đối thủ tiềm tàng" có thể gây nguy hại
cho “lợi ích” của họ.
Các thủ đoạn thường dùng gồm:
Dùng chiêu bài kinh tế để làm mồi nhử, mặt khác dùng sức mạnh kinh tế để
gây sức ép, buộc các nước phải nhượng bộ về chính trị hoặc gây cho các
nước những tổn hại, khó khăn về kinh tế.
Lợi
dụng vấn đề tôn giáo, dân tộc, nhân quyền để can thiệp vào công việc
nội bộ, ủng hộ các phần tử chống đối, can thiệp vào công việc nội bộ,
gây tâm lí hoang mang trong dân chúng nhằm lật đổ chính quyền nước khác
từ bên trong. Lợi dụng phương tiện thông tin đại chúng để tiến hành
chiến tranh tâm lí, khuếch trương những sai lầm, khó khăn của nước khác,
phao tin đồn nhảm để đánh lừa và làm mê hoặc lòng người, lôi kéo họ
theo hệ tư tưởng phương Tây.
Chi tiền cho các phong trào đối lập
tiến hành các biện pháp chống đối chính quyền, giúp các đảng phái đối
lập thực hiện cuộc “cách mạng nhung” để lập ra chính quyền mới thân
phương Tây.
Những sự kiện diễn ra những năm gần đây
tại Nam Tư, Grudia, Libya, Venezuela, Nga.. là những bằng chứng rõ nhất
nhất về sự can dự thô bạo và đấu tranh sống còn của tình báo nước ngoài ở
những nước có liên quan đến “lợi ích” của họ.
Phương thức gây bạo loạn thường được sử dụng bởi các cơ quan tình báo. Ảnh: AP
Ngoài
các hoạt động lật đổ, tình báo một số nước cũng không ngần ngại sử dụng
biện pháp ám sát để thực hiện mục tiêu chính trị. Đối tượng ám sát
thường là các chính trị gia, các tướng lĩnh quân đội, các doanh nhân,
trí thức, văn nghệ sĩ... có liên quan đến các vấn đề chính trị.
Mục
đích là tạo ra sự hoảng loạn cho đối phương, tạo ra những vụ bê bối
chính trị dẫn đến tình hình bất ổn trong chính sách đối nội, đối ngoại
của nước khác theo hướng có lợi cho ý đồ chính trị của họ. Cách thức
tiến hành rất đa dạng, từ dùng súng, đánh bom (kể cả đánh bom cảm tử),
vũ khí lạnh, thuốc độc, các vụ “tai nạn”... cho đến mượn tay các phần
tử, tổ chức đối lập, các nhóm khủng bố.
Cùng với thời
gian, một số thủ đoạn hoạt động đặc biệt của tình báo có thể thay đổi về
tần số, cách thức cụ thể tiến hành, song không hề mất đi. Đấu tranh
phòng, chống các thủ đoạn hoạt động này vì thế vẫn không kém phần cấp
thiết và phức tạp.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét