Các nhà khoa học nhận định rằng trong 20
nghìn năm qua, một số nhóm người Neanderthal đã quay trở lại châu Phi.
Ngoài ra, kết quả nghiên cứu mới chỉ ra rằng tỷ lệ DNA của người
Neanderthal trong cư dân châu Á có thể chỉ cao hơn 8% so với người châu
Âu chứ không phải 20%.
Tutankhamun được đánh giá là nhà
vua nổi tiếng Ai Cập cổ đại khi lên ngôi từ sớm và cũng chết trẻ. Tuy
nhiên, vương triều của Tutankhamun hưng thịnh với nhiều thành tựu nổi
bật. Thế nhưng, cơ thể dị dạng của ông hoàng này khiến nhiều người bị
sốc.
Nhà vua nổi tiếng Ai Cập cổ đại Tutankhamun lên ngôi sớm (khi mới 10 tuổi) và cũng qua đời sớm (hưởng thọ 18 hoặc 19 tuổi).
Dưới sự trị vì của pharaoh Tutankhamun, Ai Cập phát triển rực rỡ và đạt được nhiều thành tựu.
Sau khi băng hà vào năm 1323 trước Công nguyên, thi hài
nhà vuaTutankhamun nhanh chóng được ướp xác và chôn cất cùng với hàng ngàn đồ
tùy táng giá trị trong lăng mộ ở Thung lũng Các vị vua Ai Cập.
Đến
năm 1922, Howard Carter cùng các cộng sự tìm thấy lăng mộ của
Tutankhamun. Theo đó, xác ướp của vị vua huyền thoại được tìm thấy còn
gần như nguyên vẹn.
Nhờ vậy, các chuyên gia, nhà khoa học tiến hành một loạt nghiên cứu, kiểm tra thi hài vua Tutankhamun.
Sau
một thời gian nghiên cứu, các chuyên gia công bố kết quả nghiên cứu gây
sốc về diện mạo, vóc dáng của pharaoh Tutankhamun nổi tiếng lịch sử Ai
Cập.
Cụ thể, các chuyên gia phát hiện Tutankhamun có cơ thể biến dạng với hàm dưới chìa ra rõ ràng.
Thêm nữa, Tutankhamun có một bàn chân vẹo, hông biến dạng và dấu vết cho thấy nhà vua mắc bệnh động kinh.
Do
bàn chân bị vẹo nên vua Tutankhamun không thể tự đứng vững trên 2 chân.
Theo đó, ông hoàng Ai Cập sử dụng gậy chống hoặc dùng kiệu để di
chuyển.
Những
biến dạng trên cơ thể vua Tutankhamun được các chuyên gia suy đoán là
do kết quả từ cuộc hôn nhân cận huyết giữa vua cha Akhenaten và em gái.
Tâm Anh (theo LV)
Các nhà khảo cổ học đã rất ngạc nhiên khi phát hiện những bí mật
kỳ diệu, kết nối kim tự tháp Ai Cập và tượng Nhân Sư với Mặt Trời, vũ
trụ.
Chưa một bí ẩn nào lại khiến giới khảo cổ học, sử
gia quan tâm nhiều đến vậy trong nhiều năm như các công trình khổng lồ
của người Ai Cập cổ đại tại Thung lũng các vị Vua bên bờ tây sông Nile
huyền thoại.
Nếu như những công trình
kim tự tháp,
nơi yên nghỉ của các vị vua, có đỉnh chóp kiêu hãnh, hướng thẳng lên vũ
trụ như thách thức sự phong hóa của không gian và thời gian - thì những
bức tượng của
Nhân Sư, sinh vật huyền thoại đầu người mình sư tử lại nằm ngoan ngoãn trong tư thế phủ phục trước các lăng mộ của pharaoh.
Mặc
nhiên tồn tại trong hàng ngàn năm, Nhân Sư vẫn là một trong những bí ẩn
chưa thể giải mã đối với giới chuyên gia. Người ta biết rất ít về việc
ai đã dựng lên nó, Nhân Sư thể hiện điều gì và chính xác nó liên quan
đến các kim tự tháp cùng những vị pharaoh yên nghỉ bên trong đó như thế
nào. Hiếm ai biết!
Chưa thể giải mã không đồng nghĩa với
đầu hàng. Rất nhiều nhà khoa học trên thế giới vẫn miệt mài ngày đêm đi
tìm câu trả lời, chuyên gia khảo cổ học nổi tiếng người Mỹ Mark Lehner
là một người như thế.
5
năm liên tục, ông "ăn-ngủ" theo đúng nghĩa đen trong một văn phòng dựng
tạm ở giữa chân tượng Nhân Sư khổng lồ. Hãy xem một trong những nhà Ai
Cập học và chuyên gia Nhân Sư hàng đầu thế giới - người có gần 40 năm
gắn bó với công việc khảo cổ - đi tìm đáp án cho những bí ẩn của công
trình khổng lồ này như thế nào.
Quần thể kim tự tháp Giza
ở cao nguyên Giza là nơi chứa hàng ngàn công trình khảo cổ học hiếm có
của loài người. Nơi đó có ba kim tự tháp vĩ đại là Khafre, Menkaure và Đại kim tự tháp Giza (hay kim tự tháp Khufu).
Không những thế, Đại Nhân Sư (đôi khi gọi là Nhân Sư) - bức tượng
nguyên khối lớn nhất và lâu đời nhất thế giới - cũng nằm ở đây.
Dài 73 mét và rộng 66 mét, bức tượng được người Ai Cập cổ tạo nên từ một khối đá vôi nguyên khối, không lắp ghép.
Đối
với nhà khảo cổ học Mark Lehner, quần thể kim tự tháp Giza và Đại Nhân
Sư tạo thành một công trình linh thiêng, kết nối sức mạnh của Mặt Trời
và vũ trụ để duy trì trật tự trần thế. Đó là lý do, không phải ai cũng
có thể hiểu hết ý nghĩa tồn tại của chúng.
Không ai biết
tên ban đầu của Nhân Sư. Cái tên Nhân Sư lấy theo tên của linh vật
thiêng liêng đầu người-mình sư tử trong thần thoại Hy Lạp cổ đại. Thuật
ngữ này có thể được sử dụng khoảng 2000 năm sau khi bức tượng hoàn thành
xong.
Tuy nhiên, có hàng trăm ngôi mộ tại cao nguyên
Giza với những dòng chữ tượng hình niên đại 4.500 năm, nhưng không một
dòng chữ nào nhắc đến bức tượng này. Người Ai Cập cổ đại không viết lại
lịch sử, vì thế, giới chuyên gia hiện đại chưa có cơ sở chắc chắn cho
những gì các nhà khảo cổ nghĩ bức tượng này là Nhân Sư.
Hàng
ngàn năm trôi đi, cát bụi nơi sa mạc đã chôn vùi bức tượng khổng lồ đến
vai của Đại Nhân Sư, chỉ để lộ phần đầu biến dạng ở phía đông sa mạc
Sahara.
Năm 1817,
Nhà thám
hiểm người Genoa (Ý) tên là Giovanni Battista Caviglia đã dẫn dầu 160
người khai quật Đại Nhân Sư. Mãi đến năm 1930, chuyên gia khảo cổ Ai Cập
Selim Hassan mới hoàn thành việc cho bức tượng không bị cát chôn vùi.
Câu
hỏi "Ai là người đã xây dựng Đại Nhân Sư?" khiến giới khảo cổ học toàn
thế giới điên đầu giải mã từ lâu nhưng vẫn chưa có câu trả lời xác đáng.
Nhà khảo cổ Mark Lehner cùng đồng nghiệp của ông đồng ý rằng đó là
Pharaoh Khafre của vương triều thứ 4 thuộc thời kỳ Cổ vương quốc, người
đã ra lệnh xây Nhân Sư năm 2.600 TCN.
Năm 1853,
Giả
thuyết này bắt đầu từ năm 1853 khi một nhà khảo cổ người Pháp tên là
Auguste Mariette đã khai quật được một bức tượng Pharaoh Khafre - có
kích thước như người thật, được chạm khắc hoàn hảo đến mức khó tin đá
núi lửa đen - giữa tàn tích của một tòa nhà mà ông phát hiện được tại vị
trí có tên là Thung lũng Đền thờ, bên cạnh đó là tượng Nhân Sư.
Năm 1925,
Nhà
khảo cổ học và kỹ sư người Pháp Emile Baraize đã thăm dò cát ngay trước
tượng Nhân Sư và phát hiện ra một tòa công trình khác của Cổ vương quốc
- hiện được gọi là Đền Nhân Sư.
Tuy vậy, bất chấp những
manh mối cho thấy tượng Nhân Sư gắn liền với Pharaoh Khafre, các chuyên
gia khảo cổ khác vẫn tiếp tục suy đoán rằng Pharaoh Khufu (vua cha của
Pharaoh Khafre) hoặc các pharaoh khác đã xây dựng bức tượng đó.
Năm 1980,
Mark
Lehner đã tuyển dụng một nhà địa chất trẻ người Đức, Tom Aigner, người
đã đề xuất một cách mới lạ cho thấy Nhân Sư là một phần không thể thiếu
tại nơi an nghỉ của Pharaoh Khafre. Đá vôi là kết quả của bùn, san hô và
vỏ của các sinh vật giống sinh vật phù du nén lại với nhau trong hàng
chục triệu năm.
Phân tích các mẫu đá vôi từ Đền Nhân Sư
và tượng Nhân Sư, Tom Aigner và Mark Lehner nhận thấy các khối đá được
sử dụng để xây dựng bức tường của ngôi đền phải đến từ con mương bao
quanh tượng Nhân Sư. Rõ ràng, người Ai Cập cổ đại đã sử dụng dây thừng
và xe trượt gỗ, để kéo đi các khối đá lớn để xây dựng ngôi đền trong khi
tượng Nhân Sư đang được tạc từ khối đá nguyên khối khổng lồ tại chỗ.
Đó
có thể là cách Pharaoh Khafre chuẩn bị nơi yên nghỉ của mình. Nhưng ai
là người đầu tiên đưa ra ý tưởng xây dựng các công trình đột phá này?
Năm 1990,
Chuyên
gia khảo cổ đến từ Ai Cập Zahi Hawass điều tra và phát hiện một khu
nghĩa trang có khoảng 600 người được chôn cất tại Cổ vương quốc.
9 năm sau,
Mark
Lehner phát hiện ra Thành phố đã mất (Lost City) của mình tại khu vực
gần nghĩa trang đó. Hai chuyên gia đến từ Mỹ và Ai Cập bắt tay khai quật
và lập bản đồ khu vực mà họ cho rằng đó là khu định cư lớn gấp 10 sân
bóng và có niên đại khớp với triều đại Kharfe. Ngoài cấu trúc có yếu tố
của một ngôi nhà bình thường, các chuyên gia phát hiện khu doanh trại có
sức chứa từ 1.600 đến 2000 công nhân.
Năm 2009,
Làm
việc với Rick Brown - Giáo sư điêu khắc tại Đại học Nghệ thuật
Massachusetts (Mỹ), Mark Lehner cố gắng tìm hiểu việc xây dựng Nhân Sư
theo cách điều khắc mà người Ai Cập cổ đã làm. 45 thế kỷ trước, người Ai
Cập chưa có công cụ bằng sắt hoặc đồng, họ chủ yếu sử dụng búa đá cũng
với máy đục đồng để hoàn thành quá trình tạc tượng. Cả hai chuyên gia
nhận định, một người lao động có thể chạm khắc một khối đá trong một
tuần. Với tốc độ đó, họ nói, sẽ mất 100 người trong 3 năm để hoàn thành
Nhân Sư.
Ý
nghĩa của bức tượng Đại Nhân Sư đối với Pharaoh Khafre và vương triều
của mình là gì đang là một vấn đề tranh luận của giới chuyên môn. Sau
nhiều năm nghiên cứu về Nhân Sư, Mark Lehner và Zahi Hawass đưa ra lý lẽ
cho riêng mình.
Tàn dư của các bức tường thuộc cấu trúc
của Thung lũng Đền thờ được bố trí ở phía trước tượng Nhân Sư. Chúng
gồm 24 trụ cột khổng lồ. Nhà khảo cổ học người Thụy Sĩ Herbert Ricke,
người đã nghiên cứu đền vào cuối những năm 1960, đã kết luận: 24
trụ cột này tượng trưng cho sự chuyển động của Mặt Trời; một đường
đông-tây chỉ đến nơi Mặt Trời mọc và lặn hai lần một năm tại 2 điểm phân
(Xuân phân và Thu phân). Herbert Ricke lập luận thêm rằng mỗi trụ cột
đại diện cho một giờ theo 24 giờ ngày nay.
Từ 24 trụ cột, Mark Lehner phát hiện ra rằng, nếu
đứng ở hốc tường phía Đông khi hoàng hôn xuống vào tháng 3 hoặc tháng 9
hàng năm, ta sẽ thấy một sự kiện thiên văn kinh ngạc: Mặt Trời dường
như chìm vào vai của Đại Nhân Sư - và kim tự tháp Khafre nằm trên đường
chân trời.
Tại cùng một thời điểm, bóng của Nhân Sư và bóng của kim tự tháp, cả hai biểu tượng của nhà vua, trở thành hình bóng hợp nhất.
Bản thân tượng Nhân Sư được xem là tượng trưng cho Horus - vị thần chim
ưng đại diện cho bầu trời của người Ai Cập - đóng vai trò là sứ giả của
Pharaoh Khafre nằm ở tư thế phủ phục trước lăng mộ vua cha là Đại kim
tự tháp Khufu khi vị pharaon này hóa thân thành thần Mặt Trời "Ra".
Kỳ diệu hơn nữa, Mark Lehner còn phát hiện ra rằng khi một người đứng gần tượng Nhân Sư trong ngày Hạ chí, Mặt Trời sẽ nằm giữa bóng của hai kim tự tháp Khafre và Khufu tạo nên khung cảnh giống chữ tượng hình có thể dịch là đường chân trời, và cũng là tượng trưng cho chu kỳ sống và tái sinh.
Nếu
những mật mã vũ trụ ẩn trong các công trình kinh tự tháp và Nhân Sư này
chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thì thật khó để tưởng tượng rằng người
Ai Cập cổ đại không nhìn thấy chữ tượng hình khổng lồ này trong ngày Hạ
chí hàng năm. Còn nếu như họ xây dựng chúng một cách chủ ý thì đây quả
thực là ảo ảnh kiến trúc bậc thầy, khổng lồ chưa từng có trên Trái Đất.
Nếu Mark Lehner và Zahi Hawass đúng, thì người
Ai Cập cổ đại đã xây dựng có chủ đích các công trình khổng lồ bên dưới
mặt đất HÒA HỢP một cách đáng kinh ngạc với những sự kiện thiên văn nổi
bật của Mặt Trời từ vũ trụ xa xôi. Nói cách khác, thần Ra là vị
thần tối cao của người Ai Cập, bởi thế, họ muốn xây dựng tổng công trình
(kim tự tháp, tượng Nhân Sư) nhằm khai thác sức mạnh tối đa của Mặt
Trời và các vị thần khác để hồi sinh linh hồn của các pharaoh.
Sự
chuyển đổi này không chỉ đảm bảo sự sống vĩnh hằng cho các vị vua ở một
thế giới khác sau khi đã từ giã cõi đời mà còn duy trì trật tự tự nhiên
như bốn mùa xuân-hạ-thu-đông, mùa nước dâng sông Nile và cuộc sống hàng
ngày của người dân hai bờ vùng thung lũng con sông.
Trong
sự chuyển đối ấy, Nhân Sư có thể đại diện cho nhiều thứ, như một hình
ảnh thân cận của vị Pharaoh Khafre đã mất; hay là người canh gác/bảo vệ
cho giấc ngủ vị vua chủ nhân và lăng mộ vua cha Khafu gần đó.
Đại
Nhân Sư và Quần thể kim tự tháp Giza là những tuyệt tác xây dựng và kỹ
thuật mà người xưa để lại. Qua hàng ngàn năm, dù ít nhiều bị thời gian
bào mòn nhưng các công trình kiến trúc khổng lồ này vẫn hiên ngang đứng
vững và chưa bao giờ ngừng khiến sử gia, giới khảo cổ học và công chúng
trên toàn thế giới ngạc nhiên!
Bài viết sử dụng nguồn: Smithsonian Magazine
Nhận xét
Đăng nhận xét