BỘ MẶT CHIẾN TRANH 69

 
Biển Mặn - Nhạc Lính VNCH - Hình Ảnh Chiến Trường Quảng Trị 1972
 
Nhat Truong " Tinh Thien Thu " nhac truoc 1975

-Trong tình trạng chiến tranh đầy chết chóc và tan hoang, bản chất sống của loài người trở nên cực hạn về mọi phía:
+Yêu thương vô vàn mà cũng hận thù vô song
+Thông minh trí tuệ bao nhiêu thì cũng ngu ngốc, mù quáng bấy nhiêu.
+Tuyệt đỉnh dũng cảm thì cũng tột cùng hèn nhát.
+Vừa là thánh thần vừa là quỉ dữ.
...
-Chiến tranh mang bộ mặt gớm ghiếc, tởm lợm đến khủng khiếp, không thể tả được, dù bôi son trát phấn như thế nào, tung hô ra sao.
-Chiến tranh là thể hiện sự thờ ơ, vô cảm khốn nạn tột cùng về việc hủy diệt tàn bạo cuộc sống và thân phận con người.
-Chiến tranh phi nghĩa là chiến tranh "nặn ra" lý do từ không có lý do, hủy diệt và tàn phá cuộc sống một cách không chính đáng. Chiến tranh chính nghĩa là chiến tranh  nảy sinh từ việc chống chiến tranh phi nghĩa, được hủy diệt và tàn phá cuộc sống một cách chính đáng (?).
-Tóm lại, bộ mặt thật của chiến tranh nhìn từ mọi phía nói chung là độc ác, thiểu năng trí tuệ đến ngỡ ngàng của con người khôn ngoan, có lý trí.
-Ngày chiến thắng 30/4, lũ bán nước cay cú gọi là ngày quốc hận, người cộng sản cực đoan cho rằng đó là ngày toàn dân phải vui mừng, riêng cố thủ tướng Võ Văn Kiệt, người có vợ con đều chết trong chiến tranh, thì nói, đó là ngày có triệu người vui và cũng có triệu người buồn.
-Lão Tử, một đại hiền triết thời cổ đại của Trung Quốc, từng nói: "Giết hại nhiều người thì nên lấy lòng bi ai mà khóc, chiến thắng rồi thì nên lấy tang lễ mà xử".
-Giống như bóng tối không thể làm tiêu tan bóng tối, thì hận thù không thể xoa dịu được hận thù, và chiến tranh không thể xóa bỏ được chiến tranh.
-Chỉ có sự thấu hiểu ý nghĩa thiêng liêng của cuộc sống, sự thấu hiểu về tính bất hạnh, vô nghĩa tột cùng của cái chết và sự cảm thông, yêu thương sâu sắc đồng loại mới có thể ngăn chặn được chiến tranh!
-Một khi còn tình cảm dân tộc hẹp hòi, lòng tham vị kỷ và cái tâm hận thù của con người, thì vẫn còn chiến tranh. 
 
US Navy SWCC | "On time! On target! Never quit!"
 
This is War - The Band of Brothers in Marawi
------------------------------------------------------- 
(ĐC sưu tầm trên NET)
 
Kết Cục Kinh Hoàng Của Trận Chiến Này Đã THAY MÁU Nước ANH Vĩ Đại

Vì sao người Nhật ít hơn gấp 10 lần lại áp đảo người Trung Quốc?

Chủ Nhật, ngày 17/12/2017 19:00 PM (GMT+7)

Dù dân số chỉ bằng 1/10 Trung Quốc nhưng Nhật Bản luôn thể hiện được ưu thế trong giai đoạn đầu cuộc Thế chiến lớn nhất lịch sử.

Vì sao người Nhật ít hơn gấp 10 lần lại áp đảo người Trung Quốc? - 1
Binh sĩ Nhật Bản thời Thế chiến 2.
Ngày 13.12 vừa qua, người Trung Quốc đã tổ chức kỉ niệm tròn 80 năm vụ thảm sát Nam Kinh. Sự kiện này không chỉ mang tính bước ngoặt trên chiến trường, mà còn để lại rất nhiều nỗi đau dai dẳng mà người Trung Quốc phải hứng chịu dưới tay phát xít Nhật Bản. Mời bạn đọc cùng nhìn lại những sự kiện chấn động diễn ra trong giai đoạn quân phát xít Nhật đánh chiếm Trung Quốc qua loạt bài này.
Nhật Bản ở thời điểm trước Thế chiến II dân số khoảng 65 triệu người, rất nhỏ nếu so với Trung Quốc có 511 triệu dân. Tuy nhiên nước này lại chiếm được một vùng diện tích cực lớn và áp đảo hoàn toàn Bắc Kinh. Có rất nhiều nguyên nhân lí giải vì sao Nhật Bản lại hùng mạnh và chiếm ưu thế tới vậy.
Vào thời điểm quân Nhật xâm chiếm Trung Quốc năm 1937, Tokyo đã thành lập một loạt khu vực đồn trú dọc phạm vi Trung Quốc. Trong những năm đầu chiến tranh, Nhật Bản chiếm một vùng lãnh thổ rộng lớn ở phía đông Trung Quốc, nơi có những đồng bằng phì nhiêu.
Quân đội Nhật Bản từng đồn trú số lượng ít ở cảng Đại Liên ngày nay. Họ chiếm được khu cảng này sau khi đánh thắng Nga năm 1900 và sau đó trở thành cường quốc khu vực Đông Á. Đạo quân Quan Đông có số lượng khoảng 10 tới 20.000 người, một con số tương đối khiêm tốn. Khi tướng quân Ishiwara Kanji, người thống lĩnh đạo quân đế quốc chỉ huy đánh chiếm Mãn Châu và thành lập Mãn Châu Quốc, đạo quân Quan Đông trở thành lực lượng chính với số lượng lúc này đạt một triệu lính.
Vì sao người Nhật ít hơn gấp 10 lần lại áp đảo người Trung Quốc? - 2
Các phi công cảm tử của Nhật Bản.
Khi đánh chiếm Trung Quốc, Nhật Bản thành lập nhiều đơn vị viễn chinh khác nhau ở những khu vực, địa hình riêng biệt. Sau này, các đạo quân lẻ tẻ tách ra từ quân Quan Đông được hợp lại thành quân đội viễn chinh Nhật Bản ở Trung Quốc và quân Quan Đông ở Mãn Châu Quốc.
Mãn Châu Quốc là chính phủ bù nhìn do Đế quốc Nhật Bản lập nên, cai trị trên danh nghĩa Mãn Châu và phía đông Nội Mông, do các quan chức nhà Thanh cũ tạo ra với sự giúp đỡ của Đế quốc Nhật Bản vào năm 1932.

Trước và trong Thế chiến II, các chuyên gia dự đoán Nhật chiếm khoảng 1,5 đến 3,5 triệu km2 đất đai Trung Quốc. Cần nhớ rằng diện tích Trung Quốc thời đó khoảng 10 triệu km2, đồng nghĩa bị mất gần 1/3 lãnh thổ vào tay người Nhật.
Một điều quan trọng nữa là thời điểm thập niên 30 của thế kỷ XX, Trung Quốc chưa thống nhất về mặt chính trị. Chính phủ trung ương không thể quản lý được Tây Tạng, Tân Cương, cao nguyên Thanh Hải và phần lớn miền bắc nước này.
Tổng lãnh thổ không được quản lý ước chừng 1/3 tới một nửa diện tích. Khi chiến tranh nổ ra năm 1937, thực chất là cuộc chiến giữa miền đông Trung Quốc và đế chế Nhật Bản hùng mạnh.
Vì sao người Nhật ít hơn gấp 10 lần lại áp đảo người Trung Quốc? - 3
Lính Nhật nổi tiếng vì kỉ luật.
Thế mạnh công nghiệp, quốc phòng của Nhật Bản là một ưu thế cực lớn giúp san bằng cách biệt về mặt diện tích và số dân.
Dù Nhật Bản chiếm được thế thượng phong từ đầu với vũ khí hiện đại nhưng họ lại không đủ tiềm lực công nghiệp để duy trì một cuộc chiến dài hơi.
Khi Nhật Bản quyết định leo thang quân sự với Trung Quốc, nhà quân sự Ishiwara Kanji nhận định Nhật Bản đã thua từ trước đó. Kanji khuyên Nhật Bản nên củng cố quan hệ công nghiệp với Trung Quốc bằng cách tận dùng tài nguyên giàu có và đợi thời cơ để xâm chiếm vùng lãnh thổ Siberia chưa khai phá. Sau đó, Nhật Bản có thể tấn công Mỹ để đạt vị thế bá chủ toàn cầu. Tuy nhiên, chính phủ Nhật Bản không lắng nghe ý kiến này của Kanji.
Trung Quốc cũng biết sẽ rất khó khăn trong cuộc chiến với Nhật Bản nên rút lui vào sâu phía bắc, mang theo cơ sở vật chất, nhà máy đi cùng. Sau một hai năm đầu giao tranh, hai bên hầu như không có trận đánh nào nổ ra.
Vì sao người Nhật ít hơn gấp 10 lần lại áp đảo người Trung Quốc? - 4
Lính Quan Đông, một trong những lực lượng khét tiếng nhất của Đế quốc Nhật Bản.
Nhật Bản có được quân sự và công nghiệp vững mạnh từ sau thời cải cách Minh Trị. Với các cơ sở quốc phòng, quân sự trải dọc đất nước, Nhật Bản mau chóng trở thành cường quốc trên thế giới.
Trung Quốc từng có vị thế ngang bằng với Nhật Bản thập niên 1800, nhưng sau đó không đạt được thành công như Nhật Bản. Chỉ cần xem khả năng Nhật điều động hàng triệu quân tấn công vào phía đông Trung Quốc năm 1938 trong khi vẫn dàn quân khắp chiến trường Mỹ, Anh, Australia là đủ thấy sự khác biệt rất lớn giữa quân đội hai quốc gia.
Khi trận chiến Thượng Hải nổ ra, chính quyền Trung Quốc gặp rất nhiều khó khăn điều quân từ những cùng xa xôi vào thành phố do thiếu…đường ray xe lửa.
Dù lớn về diện tích nhưng Trung Quốc thời đó lại không phải là nước lớn và ngược lại, Nhật Bản chưa hề là nước nhỏ ở thời điểm chiến tranh. Điều này cũng giống như Anh trước đây, một  đảo quốc nhỏ bé nhưng sở hữu hơn 30 triệu km2 thuộc địa cách đây 200 năm. Trước khi Thế chiến II kết thúc, Nhật đã kịp rút hết sĩ quan, binh lính tinh nhuệ về nước nên khi Liên Xô tấn công Mãn Châu, quân đội Quan Đông mau chóng thua cuộc. Dù thua nhưng Nhật Bản giữ được số lượng người thiệt mạng ở con số tối thiểu khi phe phát xít tan rã trong Thế chiến II.
__________
Có nhiều lí do từ lịch sử để lại khiến người Trung Quốc ngày nay vẫn rất không ưa người Nhật Bản. Đón đọc kì cuối xuất bản ngày 18.12.

Theo Quang Minh - Tổng hợp (Dân Việt)




Đạo quân Nhật khét tiếng gieo rắc nỗi kinh hoàng ở Trung Quốc

Thứ Bảy, ngày 16/12/2017 19:00 PM (GMT+7)

Quân đội Quan Đông nổi tiếng tàn bạo, bị cho là trực tiếp gây ra cái chết của hơn 30 vạn người dân Trung Quốc ở tỉnh Nam Kinh.

Đạo quân Nhật khét tiếng gieo rắc nỗi kinh hoàng ở Trung Quốc - 1
Đạo quân Quan Đông trong một trận chiến.
Ngày 13.12 vừa qua, người Trung Quốc đã tổ chức kỉ niệm tròn 80 năm vụ thảm sát Nam Kinh. Sự kiện này không chỉ mang tính bước ngoặt trên chiến trường, mà còn để lại rất nhiều nỗi đau dai dẳng mà người Trung Quốc phải hứng chịu dưới tay phát xít Nhật Bản. Mời bạn đọc cùng nhìn lại những sự kiện chấn động diễn ra trong giai đoạn quân phát xít Nhật đánh chiếm Trung Quốc qua loạt bài này.
Những kẻ máu lạnh
Một sớm mùa hè năm 1943, He Yuelian cùng cả gia đình đang say giấc nồng thì bất ngờ có tiếng chó sủa inh ỏi. He, lúc này mới 15 tuổi, bước ra khỏi giường và dáo dác nhìn quanh. Cô chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một toán lính Nhật mặt lầm lì, tay cầm súng có lưỡi lê đã ập vào nhà, bắt trói He lại. Sau đó, cô gái trẻ bị 2 tên lính hãm hiếp. Đó là những thành viên của đạo quân Quan Đông khét tiếng trong Thế chiến 2, theo Daily Mail.
Sau khi lục soát, đập phá nhà cửa của He, chúng tra tấn rồi giết hại toàn bộ đàn ông ở những ngôi nhà gần đó. He cùng 6 cô gái khác bị chúng bắt rồi nhốt vào nhà chứa làm nô lệ tình dục. “Chúng hãm hiếp tôi, bất kể tôi bị thương tới mức nào”, He Yuelian, khi ở tuổi ngoài 80, kể lại ký ức kinh hoàng khi đối mặt những tên lính Quan Đông.
Do vết thương rất lâu không khỏi, He được về nhà. Hai tháng sau, cô lại bị ép vào nhà thổ và làm việc trong các “trại giải khuây”. He nói rằng mình bị hãm hiếp liên tục. Gia đình cô phải nộp rất nhiều tiền để chuộc He ra. Khi về nhà, He bị trầm cảm nặng. Năm 18 tuổi, cô kết hôn nhưng không thể có bầu do đã bị hãm hiếp nhiều lần.
Thành lập đạo quân khét tiếng
Đạo quân Nhật khét tiếng gieo rắc nỗi kinh hoàng ở Trung Quốc - 2
Quân Quan Đông nổi tiếng tàn bạo.
Sau chiến tranh Nga-Nhật (1905), chính quyền Tokyo chiếm được Phủ Đô hộ Quan Đông, nằm ngay sát đường ray xe lửa phía nam Mãn Châu Quốc. Đây là vùng đất thuộc Mãn Châu và phía đông Nội Mông ngày nay. Quan Đông có nghĩa là “phía đông của Sơn Hải Quan”, một địa điểm canh phòng cẩn mật nằm tại phía đông vùng đông bắc Trung Quốc.

Đạo quân Quan Đông được thành lập năm 1906 để bảo vệ khu vực này và gồm một sư đoàn bộ binh, một tiểu đoàn pháo binh cùng 6 tiểu đoàn độc lập chuyên bảo vệ đường ray xe lửa Mãn Châu Quốc. Đây là lực lượng tinh nhuệ nhất của lục quân Nhật, được xây dựng từ lính tuyển chọn của các đơn vị lục quân. Đạo quân này toàn những binh sĩ ưu tú và cuồng tín nhất của chủ nghĩa quân phiệt Nhật Bản.
Quân số lúc đó của đạo quân này lên tới 10 vạn. Trước năm 1919, đạo quân Quan Đông được gọi tên là “đơn vị Quan Đông”, sau đó được đổi tên thành “quân đội Quan Đông” khét tiếng trong sử sách.
Đạo quân Nhật khét tiếng gieo rắc nỗi kinh hoàng ở Trung Quốc - 3
Quân đội phát xít Nhật Bản cùng lực lượng chó nghiệp vụ
Trong thời kỳ đế quốc Nhật Bản năm 1920-1930, tướng tá của quân Quan Đông thường xuyên đề xuất cải cách chính trị triệt để theo hướng phát xít chuyên chế. Đạo quân này cũng đề xuất chính sách ngoại giao bành trướng trên toàn cõi châu Á.
Mặc dù quân đội Quan Đông nằm dưới sự chỉ huy của Đại Nhật Bản Đế quốc và Bộ Tổng tham mưu, tuy nhiên đơn vị này thường xuyên làm trái lệnh mà không bị xử phạt.
Năm 1928, tướng tá trong quân đội Quan Đông tự lên kế hoạch ám sát chúa đất vùng Mãn Châu Quốc là Trương Tác Lâm. Sau đó, chỉ huy của Quan Đông còn lên kế hoạch sự kiện Phụng Thiên (thuận theo ý trời) nhằm chính thức xâm lược Trung Quốc. Khi đó, quân đội Quan Đông tự đặt mìn lên đường ray xe lửa ở Mãn Châu Quốc rồi đổ tội do quân Trung Quốc thực hiện, theo chuyên trang lịch sử History.
Sau sự kiện Phụng Thiên, Bộ Tổng tham mưu Nhật Bản buộc phải thực hiện theo kế hoạch của quân Quan Đông bằng việc củng cố vùng lãnh thổ Mãn Châu Quốc (đông bắc Trung Quốc) chiếm trước đó.
Khi chính phủ bù nhìn Mãn Châu Quốc thành lập năm 1932, quân Quan Đông đóng vai trò chính trị, quân sự quan trọng. Tổng chỉ huy quân đội Quan Đông cũng chính là đại sứ Nhật Bản ở Mãn Châu Quốc. Do quân đội Quan Đông nắm hết kinh tế, chính trị nên chỉ huy quân đội này được quyền từ chối yêu cầu từ hoàng đế bù nhìn Phổ Nghi.
Những kẻ bất kham
Đạo quân Nhật khét tiếng gieo rắc nỗi kinh hoàng ở Trung Quốc - 4
Quân  Quan Đông hành quân ở Mông Cổ.
Theo CS History, những năm sau đó, quân đội Quan Đông gia tăng số lượng chóng mặt và có thời điểm lên tới 700.000 tên. Quân Quan Đông kiểm soát việc thành lập, huấn luyện, trang bị cho quân đội đế quốc Mãn Châu Quốc.
Cấu trúc quân đội Quan Đông dựa trên những tướng tá trẻ tuổi muốn thực hiện mệnh lệnh theo hướng cá nhân. Đây được gọi là “sự trung thành phục tùng” xuyên suốt thời gian quân Quan Đông chiếm lĩnh Mãn Châu Quốc và miền bắc Trung Quốc.
Bất kể vùng đất nào có quân Quan Đông chiếm đóng đều trở thành đồn cảnh sát, nhà ga xe lửa và khiến kinh tế khu vực phát triển không kém. Nguyên liệu thô được khai thác và gửi về nước. Dân Trung Quốc rất ghét quân Quan Đông và đôi lúc chính người Nhật trong nước cũng thù ghét đơn vị “bất kham” này.
Quân Quan Đông chính là “tác giả” thảm sát Nam Kinh khủng khiếp những năm 1938-1939 ở Trung Quốc. Nhiều học giả cho biết quân Quan Đông đã trực tiếp giết hại hơn 300.000 người Trung Quốc trong vùng. Không những thế, một số lượng lớn phụ nữ Trung Quốc cũng như nhiều quốc gia Đông Á, Đông Nam Á khác bị bắt vào những “trại giải khuây” và bị quân Quan Đông hãm hiếp.
Đạo quân Nhật khét tiếng gieo rắc nỗi kinh hoàng ở Trung Quốc - 5
Một binh sĩ Quan Đông đứng cạnh xác người Trung Quốc tại Nam Kinh.
Mặc dù có tên thường gọi là Đức Binh Đoàn (徳兵団) – “đoàn binh đạo đức” song đạo quân Quan Đông thường xuyên bị lên án vì bất tuân mệnh cấp trên, buôn bán á phiện và giết người, cướp bóc, hãm hiếp.
Tưởng Giới Thạch từng nắm giữ Nam Kinh trước khi rời bỏ khu vực này và để quân Quan Đông dễ dàng chiếm đóng sau đó. Quân Quan Đông, đặc biệt là tiểu đoàn số 10 từng được một phóng viên Nhật mô tả là “rất háo hức tiến về Nam Kinh vì chúng mong muốn cướp bóc, hãm hiếp càng nhanh càng tốt”.
Vụ việc tai tiếng nhất được ghi lại trên tờ báo Tokyo Nichi Nichi Shimbun thời điểm 1937, trong đó 2 binh sĩ Quan Đông thi xem ai dùng kiếm giết được 100 người trước. “Cuộc thi thể thao” này đã bị chỉ trích ngay ở Nhật Bản thậm chí sau đó hàng chục năm sau.
Đánh nhau với Liên Xô
Đạo quân Nhật khét tiếng gieo rắc nỗi kinh hoàng ở Trung Quốc - 6
Người Trung Quốc bị xử tử trong thảm sát Nam Kinh.
Sự ngang ngược, phách lối của quân Quan Đông đã dẫn tới cuộc chạm trán trực tiếp trong trận Khalkhin Gol năm 1939 với Hồng quân Liên Xô, theo tuần báo FT. Thời điểm đó, đế quốc Nhật tập trung phát triển Hải quân, Không quân nên lục quân như Quan Đông bị bỏ ngỏ. Dù rất hiếu chiến và muốn thắng lợi nhưng quân đội Quan Đông đã phải nhận “trái đắng” trước những chiến sĩ Hồng quân.
Vài tháng trước khi Thế chiến II kết thúc, quân đội Quan Đông có 713.000 lính, chia làm 31 sư đoàn, 9 lữ đoàn bộ binh, 2 lữ đoàn tăng, một đơn vị tác chiến đặc nhiệm. Quan Đông sở hữu 1.155 xe tăng hạng nhẹ, 5.360 khẩu súng và 1.800 máy bay.
Chất lượng binh sĩ suy giảm rất nhiều khi những người tài giỏi nhất bị điều động tới những chiến trường khác ngoài Trung Quốc. Số người ở lại chủ yếu là quân dự bị, lính nghiệp dư không được đào tạo và trang bị vũ khí lỗi thời.
Ngày 16.8.1945, tướng Otozo Yamada tuyên bố “giương cờ trắng” sau khi Nhật hoàng Hirohito lên tiếng thông báo quyết định đầu hàng của chính quyền Tokyo trên sóng radio.
Tàn quân Quan Đông đều bị tiêu diệt hoặc trở thành tù nhân chiến tranh khi Liên Xô tràn vào giải phóng Trung Quốc. Hơn nửa triệu lính Nhật bị bắt lao động khổ sai tại những trại cải tạo ở Siberia, Viễn Đông và Mông Cổ. Phần lớn trong số này được hồi hương trong giai đoạn 5 năm sau. Một số khác vẫn tiếp tục bị giam giữ sau năm 1950.
_____
Vì sao Nhật Bản chỉ có dân số bằng 1/10 Trung Quốc nhưng áp đảo hoàn toàn trong chiến tranh thời đó? Mời bạn đón đọc kì tới vào ngày 17.12.2017.
Chuyện đau lòng về những nô lệ tình dục cho lính Nhật
Ám ảnh quá khứ sau 70 năm vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai với những nô lệ tình dục còn sống khi họ bị lính Nhật bắt giam,...

Theo Quang Minh – Tổng hợp (Dân Việt)




Cuộc thảm sát kinh hoàng của quân Nhật Bản ở Trung Quốc

Thứ Năm, ngày 14/12/2017 19:00 PM (GMT+7)

Một trong những vụ thảm sát và hãm hiếp tàn bạo nhất lịch sử đã diễn ra khi đế quốc Nhật kiểm soát vùng đất Nam Kinh rộng lớn ở Trung Quốc.

Cuộc thảm sát kinh hoàng của quân Nhật Bản ở Trung Quốc - 1
Một người dân Trung Quốc bị hành quyết.
Ngày 13.12 vừa qua, người Trung Quốc đã tổ chức kỉ niệm tròn 80 năm vụ thảm sát Nam Kinh. Sự kiện này không chỉ mang tính bước ngoặt trên chiến trường, mà còn để lại rất nhiều nỗi đau dai dẳng mà người Trung Quốc phải hứng chịu dưới tay phát xít Nhật Bản. Mời bạn đọc cùng nhìn lại những sự kiện chấn động diễn ra trong giai đoạn quân phát xít Nhật đánh chiếm Trung Quốc qua loạt bài này.
Trong khoảng thời gian từ tháng 12.1937 tới tháng 3.1938, một trong những vụ thảm sát kinh hoàng nhất lịch sử thế giới hiện đại đã xảy ra. Quân Nhật đã chiếm thành phố Nam Kinh, Trung Quốc và bắt đầu chiến dịch cướp, giết, hiếp man rợ với nhân dân trong vùng.
Theo số liệu của các nhà sử học phía Trung Quốc và một số tổ chức tình nguyện, ít nhất 250.000 tới 300.000 người Trung Quốc bị giết ở thời điểm đó. Hầu hết trong số này là phụ nữ và trẻ em. Số lượng phụ nữ bị hãm hiếp lên tới 2 vạn người và nhiều trường hợp dân lành bị chặt xác tới chết.
Dù vậy, Nhật Bản và nhiều nhà sử học khác phủ nhận thảm sát Nam Kinh quy mô rộng tới vậy. Họ khẳng định các vụ giết chóc, hãm hiếp có xảy ra nhưng ở phạm vi nhỏ hơn nhiều so với số liệu trong các bài báo. Ngoài ra, sự việc xảy ra trong thời chiến “cũng là điều dễ hiểu”.
Cuộc thảm sát kinh hoàng của quân Nhật Bản ở Trung Quốc - 2
Quân Nhật Bản tràn vào Nam Kinh.
Nhìn lại lịch sử, năm 1931 quân Nhật tấn công Mãn Châu Quốc ở Trung Quốc sau sự kiện đánh bom đường ray xe lửa do quân Nhật sở hữu. Đây thực chất là một âm mưu hợp thức hóa quy trình xâm lược của chính quyền Tokyo thời đó.
Quân đội Trung Quốc rệu rã thời điểm đó không phải là đối thủ của quân Nhật thiện chiến và trang bị tốt. Do đó, vùng lãnh thổ lớn của Trung Quốc bị nằm dưới tay quản lý của người Nhật.
Sau năm 1931, quân Nhật củng cố vị trí ở Mãn Châu Quốc trong khi Trung Quốc đang nội chiến giữa đảng cộng sản và phe Quốc dân Đảng. Thời điểm đó, Quốc dân đảng do Tưởng Giới Thạch chỉ huy đóng quân ở Nam Kinh.

Nhiều người Nhật, đặc biệt là hàng ngũ tướng tá rất muốn gia tăng tầm ảnh hưởng tại Trung Quốc nên tháng 7.1937, một cuộc binh biến giữa Trung Quốc và Nhật Bản đã diễn ra. Động thái này ngay lập tức leo thang thành một cuộc chiến quy mô lớn.
Quân Nhật có chiến thắng ban đầu nhưng sau đó Trung Quốc đã phòng vệ tốt trước các đợt tấn công của đối phương. Sau đó, Nhật Bản tràn vào Thượng Hải và nhanh chóng chiếm Nam Kinh. Lúc này, Tưởng Giới Thạch và quân lính đã bỏ Nam Kinh và quân Nhật chiếm vùng đất này không chút khó khăn.
Cuộc thảm sát kinh hoàng của quân Nhật Bản ở Trung Quốc - 3
Xác phụ nữ Trung Quốc bị chất lên xe, kéo khỏi làng.
Thời điểm này, quân Nhật vẫn chưa “nổi tiếng” với việc giết chóc bừa bãi. Chiến tranh Nga-Nhật năm 1905, chỉ huy Nhật từng thể hiện thái độ nhã nhặn khiến đối phương dù thua cuộc nhưng rất nể phục. Sau hơn 30 năm, mọi chuyện đã khác.
Phóng viên Tillman Durdin của tờ Thời báo New York từng đưa tin về giai đoạn đầu của cuộc thảm sát, nhưng sau đó bị buộc về nước giữa chừng.
Tillman viết: “Năm đó tôi 29 tuổi và là phóng sự đầu tiên tôi làm cho Thời báo New York. Tôi lái xe tới bến cảng ở Nam Kinh. Khi tới cổng, tôi phải trèo qua một đống ngổn ngang xác chết để vào trong cảng”.
“Xe hơi của tôi nhiều lúc phải cán ngang những thi thể ven đường. Ở khúc sông gần đó, tôi thấy một nhóm binh sĩ Nhật đang hút thuốc, nói chuyện rôm rả trong khi chứng kiến những người khác hành hình một đám lính Trung Quốc”, Tillman viết. “Lính Nhật đi thành hàng 15 người và xả súng vào những tù binh bắt giữ”.
Cuộc thảm sát kinh hoàng của quân Nhật Bản ở Trung Quốc - 4
Lính Nhật đứng cạnh bờ sông chất đầy xác người Trung Quốc.
Khi Tillman rời hiện trường, ông nhìn thấy ít nhất 200 người Trung Quốc bị xử tử trong 10 phút ngắn ngủi. Lính Nhật tỏ vẻ rất thích thú trước hành động tàn ác này. Tillman khẳng định vụ cuồng sát và cưỡng hiếp ở Nam Kinh là “một trong những thảm kịch tồi tệ nhất lịch sử hiện đại”.
John Magee, một nhà truyền giáo Thiên Chúa nói quân Nhật giết hại không chỉ binh lính tìm thấy mà “bất kể dân thường ở mọi độ tuổi”. John nói: “Nhiều người Trung Quốc nằm rạp trên đất như thỏ bị bắn hạ trong rừng”.
Sau khi chứng kiến quân Nhật hãm hiếp và tàn sát trong một tuần, John cùng những người phương Tây khác lập ra một khu vực an toàn quốc tế để giữ tính mạng của chính mình.
Một người phụ nữ Mỹ mang tên Minnie Vautrin cũng giữ một cuốn nhật ký trong thời gian đen tối của lịch sử thế giới.
Ngày 16.12.1937, cô viết: “Ngày hôm nay chẳng có tội ác nào là không được thực hiện. 30 cô gái đã bị bắt cóc khỏi trường ngoại ngữ trong đêm qua. Sớm nay, tôi nghe được những câu chuyện ghê rợn về những cô gái bị bắt lúc nửa đêm khi đang ngủ trong nhà. Có em mới chỉ 12 tuổi”.
Cuộc thảm sát kinh hoàng của quân Nhật Bản ở Trung Quốc - 5
Một mương nước ngập xác người chết.
“Chúng ta sẽ không thể biết chính xác có bao nhiêu ngàn người bị giết bởi súng đạn và những lưỡi lê vấy máu. Nhiều lúc quân Nhật rưới dầu lên xác và đốt”, Minnie viết.
“Những thi thể loang lổ máu là bằng chứng rõ ràng nhất của thảm họa này. Sự kiện thảm sát sẽ bị lãng quên nhưng chắc chắn tôi sẽ không thể quên được vụ việc man rợ này”, Minnie nhấn mạnh.
Minnie quay về Mỹ năm 1940 do suy nhược thần kinh nghiêm trọng. Một năm sau, cô tự tử.
John Rabe, một người Đức phụ trách nhóm phát xít cũng cảm thấy ghê tởm trước những gì chứng kiến. Ông từng là chỉ huy khu vực an toàn quốc tế và ghi lại nhiều thước phim khủng khiếp. Dù vậy, số phim này buộc phải xóa khi ông quay về Đức. John cho biết những vụ hãm hiếp, giết người thậm chí xảy ra ở giữa vùng được bảo vệ.
Cuộc thảm sát kinh hoàng của quân Nhật Bản ở Trung Quốc - 6
Lính Nhật ngồi cạnh hàng chục chiếc đầu của dân Trung Quốc.
Sau Thế chiến II, một trong những lính Nhật từng tham chiến ở Nam Kinh nói về những việc mình làm.  Azuma Shiro nhớ lại: “Có khoảng 37 người gồm các bà cụ và trẻ em. Chúng tôi bắt giữ họ và tập trung thành một hình vuông. Một phụ nữ bế hai đứa trẻ ở hai tay. Chúng tôi đâm và giết chết họ, như 3 củ khoai tây bị xiên vào lò nướng. 30 ngày sau đó, hôm nào tôi cũng giết người không chút ghê tay”.
Shiro cũng phải chịu đựng vì sự thú nhận của mình: “Khi có một bảo tàng chiến tranh ở Kyoto, tôi đã tới và thừa nhận hành vi ác độc. Người đầu tiên chỉ trích tôi là một phụ nữ ở Tokyo. Bà ấy nói rằng tôi đang chà đạp và xúc phạm những người đã khuất trong chiến tranh. Sau đó, bà ấy liên tục gọi điện thoại cho tôi trong 4 ngày liên tiếp. Những bức thư, bài viết gửi tới tôi với nội dung ngày một khắc nghiệt. Cảnh sát phải bảo vệ tôi vì sợ tôi bị giết hại”.
Cuộc thảm sát kinh hoàng của quân Nhật Bản ở Trung Quốc - 7
Một người đàn ông bị chặt đầu giữa đường.
Tuy nhiên, chính phủ Nhật Bản vẫn chưa thừa nhận và xin lỗi về sai lầm gây ra. Cựu Bộ trưởng Tư pháp Shigeto Nagano cáo buộc Trung Quốc bịa chuyện về vụ thảm sát Nam Kinh. Thủ tướng đương nhiệm Shinzo Abe cũng nhiều lần tới thăm hoặc gửi hoa tới đền thờ chiến tranh Yasukuni bất chấp phản đối của Trung Quốc và Hàn Quốc.
Đền thờ Yasukuni là nơi thờ những người lính Nhật Bản tử nạn trong chiến tranh và một số lượng không nhỏ trong số này bị cộng đồng quốc tế coi là tội phạm chống lại loài người.
Giáo sư Ienaga Saburo đã dành nhiều năm đấu tranh buộc chính quyền Tokyo phải đưa thông tin về vụ thảm sát vào sách giáo khoa. Dù vậy, những thành công đạt được là rất ít ỏi.
_________
Một người phụ nữ Trung Quốc từng ước rằng mình thật xấu xí để không phải qua tay nhiều lính Nhật Bản tới vậy. Mời bạn đón đọc kì tới xuất bản tối 15.12.
Chuyện nô lệ tình dục thời chiến bị hãm hiếp đến vô sinh ở TQ
Báo Trung Quốc vừa đăng tải câu chuyện đầy ám ảnh về một nô lệ tình dục Trung Quốc, bị bắt cóc, hãm hiếp bởi quân...
Theo Quang Minh – BBC (Dân Việt)

‘Những mảnh thủy tinh sắc nhọn’: Biệt đội nữ bắn tỉa Liên Xô xinh đẹp tiêu diệt 12.000 tên phát xít

VĂN ĐỨC |




‘Những mảnh thủy tinh sắc nhọn’: Biệt đội nữ bắn tỉa Liên Xô xinh đẹp tiêu diệt 12.000 tên phát xít
Những nữ bắn tỉa xuất sắc của Mặt trận Baltic số 2. (Ảnh: RIA)

Là những nữ chiến binh, họ phải chịu đựng nhiều hiểm nguy, đạt được những thành tích không kém gì đàn ông và sẵn sàng hy sinh mạng sống vì Tổ quốc.

Cô gái bắn tỉa “năng suất nhất” trong Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại là người đẹp Lyudmila Pavlichenko. Cuộc đời cô được lấy làm ý tưởng chính cho bộ phim “Trận chiến Sevastopol”. 309 tên phát xít bị cô tiêu diệt – một kỷ lục tuyệt đối trong số những người phụ nữ.
Lyudmila sinh ra ở Bila Tserkva, nhưng sau khi trở thành mẹ từ năm 16 tuổi, cô rời khỏi thị trấn nhỏ để tránh những lời điều tiếng. Cô theo học tại khoa lịch sử, tham gia các khóa bắn tỉa, và khi chiến tranh nổ ra, cô tình nguyện xin ra mặt trận.
Người phụ nữ trẻ tuổi, là lính bắn tỉa của Sư đoàn bộ binh Chapaev số 25, nằm phục kích trong nhiều ngày, giết chết những tên phát xít và mỗi lần như thế cô đều đánh dấu lại bằng 1 vết khắc trên báng súng.
Tháng 12/1941, Lyudmila bị thương và được người đồng đội Alexey Kitsenko đưa ra khỏi chiến trường. Và cô ấy đã yêu...
Hai người trẻ tuổi nộp đơn đăng ký kết hôn, nhưng hạnh phúc quá ngắn ngủi: tháng 3/1942, viên trung úy bị thương nặng và chết trong vòng tay vợ.
Những người đồng đội của Lyudmila kể lại rằng, sau cái chết của người chồng thân yêu, đôi tay của cô không còn cứng rắn như trước nữa. Cùng với ảnh hưởng của những vết thương cũ, Lyudmila buộc phải ngừng công việc “đi săn”. Tháng 9/1942, trong thành phần của đoàn thanh niên Liên Xô, cô đến Mỹ và để lại nhiều ấn tượng mạnh mẽ ở đó.
Phát biểu tại một cuộc mít tinh ở Chicago, nữ xạ thủ nói: “Tôi năm nay 25 tuổi. Trên mặt trận tôi tiêu diệt được 309 quân xâm lược phát xít. Hỡi các quý ông, các anh có nghĩ là mình nấp sau lưng tôi quá lâu rồi không?!”.
Lúc này, phe Đồng minh đang muốn mở Mặt trận thứ hai.
“Tôi giết người rồi!”
Có lẽ, chính kinh nghiệm trận mạc thành công của Lyudmila khiến giới lãnh đạo đất nước nảy ra ý tưởng rằng, các tay súng bắn tỉa nữ nên được đào tạo chuyên nghiệp. Năm 1943, Trường đào tạo bắn tỉa nữ Trung ương được mở tại khu vực Matxcơva. Chính nơi đây 1885 học viên nữ tốt nghiệp. Trong chiến tranh, họ tiêu diệt gần như cả 1 sư đoàn phát xít – 12 nghìn tên.
Đây là một trường hợp vô tiền khoáng hậu trong lịch sử quân sự thế giới. Không có ở một quốc gia nào khác (kể cả Đức Quốc xã), phụ nữ được dạy kỹ năng bắn tỉa một cách chuyên nghiệp” - Tiến sĩ Lịch sử Viktoria Petrakova khẳng định.
Quá trình đào tạo diễn ra trong hơn 6 tháng và chỉ những cô gái trẻ từ 18-25 tuổi có thị lực và sức khỏe hoàn hảo mới được tuyển chọn. Lúc đầu, người ta không biết mọi việc sẽ thế nào, nhưng sau dần họ nhận ra: không giống như đàn ông, phụ nữ có thể nhẹ nhàng bóp cò hơn, họ bình tĩnh, có sự kiên nhẫn và hiệu quả cao hơn.
Nhiều người nghĩ rằng một tay bắn tỉa là chỉ ngồi phục kích và chờ đợi kẻ thù xuất hiện để 'loại bỏ' hắn ta. Nhưng trong thực tế, nhiệm vụ số một là phải xác định được tầm quan trọng của mục tiêu. Một tay bắn tỉa chỉ có cơ hội trong một phát bắn, và anh ta phải chắc chắn rằng phát bắn đó không nhằm vào một đầu bếp hay một tên lính thông thường, mà phải là một viên sĩ quan hoặc chỉ huy” - chuyên gia cho biết.
‘Những mảnh thủy tinh sắc nhọn’: Biệt đội nữ bắn tỉa Liên Xô xinh đẹp tiêu diệt 12.000 tên phát xít - Ảnh 1.
Nữ xạ thủ đang săn lùng tay súng bắn tỉa của kẻ thù. (Ảnh: RIA)
Khi bắn tên phát xít Đức đầu tiên, tôi không thể ngủ được suốt nhiều tuần. Làm thế nào bây giờ - tôi đã giết người! Tôi tự thuyết phục bản thân mình rằng, hắn ta là kẻ thù, rằng hắn ta tấn công mảnh đất quê hương chúng tôi, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, khuôn mặt đỏ bừng của hắn ta lại hiện ra trong tâm trí tôi... Và rồi tôi cũng hiểu ra. Tôi cảm thấy xấu hổ - những nữ đồng đội còn lại của tôi tiêu diệt được hàng chục tên, trong khi tôi chỉ vỏn vẹn 1 tên. Và tôi bắt đầu lấy việc bắn hạ những tên phát xít Đức làm mục tiêu” - cựu xạ thủ Lydia Anderman nhớ lại.
Trong các cuộc “đi săn”, các nữ xạ thủ thường đi theo cặp (1 người theo dõi mục tiêu, người còn lại ngắm bắn) vào lúc 4-5 giờ sáng. Họ đào công sự và nằm dưới nắng, dưới mưa hoặc tuyết cho đến tận đêm khuya, rồi lặng lẽ trở về đơn vị. Đối với cơ thể phụ nữ, công việc như vậy không thể không để lại hệ quả - gần 60% các cô gái sẽ mắc chứng vô kinh (không có kinh nguyệt), và sau chiến tranh, những người còn sống cũng không thể có con.
Kết cục bi thương
Ngoài súng ngắm, xẻng công binh và ống nhòm, các cô gái còn phải mang theo 2 quả lựu đạn. Một sẽ dành cho kẻ thù và một dành cho chính mình, bởi họ biết rằng Đức quốc xã đối xử rất tàn nhẫn với những tay súng bắn tỉa.
Tháng 7/1944, Đức quốc xã bắt được nữ xạ thủ 24 tuổi Tanya Baramzina. Khi những người lính Liên Xô phát hiện ra thi thể của cô, họ chỉ có thể nhận ra cô gái qua những gì còn xót lại từ tấm quân phục và mái tóc. Cơ thể cô bị đâm bằng rất nhiều nhát dao găm, ngực bị xẻ phanh, đôi mắt không còn, lưỡi lê vẫn còn găm trong bụng và một lỗ thủng lớn trên đầu: chúng bắn cô bằng súng chống tăng.
‘Những mảnh thủy tinh sắc nhọn’: Biệt đội nữ bắn tỉa Liên Xô xinh đẹp tiêu diệt 12.000 tên phát xít - Ảnh 3.
Nữ bắn tỉa Roza Shanina tiêu diệt được 75 tên phát xít. (Ảnh: RIA)
Trong số 1885 nữ học viên tốt nghiệp trường bắn tỉa, 185 người không đợi được đến Ngày Chiến thắng. Họ luôn được bảo vệ kỹ càng để không bị tấn công, nhưng đôi lúc chiếc kính ngắm lại lóe lên dưới ánh mặt trời, và thế là Đức quốc xã phát hiện và săn lùng họ.
Làm thế nào để trở lại cuộc sống bình thường?
Những cô gái bắn tỉa phải vượt qua nỗi sợ hãi trong chiến tranh, còn khi trở về nhà, đôi khi họ lại phải đối mặt với ánh nhìn khinh miệt. Thật không may, ở hậu phương lại hình thành một thái độ đặc dị như vậy đối với các nữ binh sĩ tiền tuyến. Nhiều người còn bất công đặt cho họ cái tên là ‘những người vợ dã chiến’. Họ bối rối mỗi khi nói rằng mình từng chiến đấu, che giấu đi những phần thưởng quân sự của mình. Và chỉ 20 năm sau, khi thái độ trong xã hội bắt đầu thay đổi, họ mới bắt đầu cởi mở hơn một chút” - Tiến sĩ Viktoria Petrakova cho biết.
Tôi thường nghĩ: làm thế nào để chúng tôi, những cô gái quân ngũ, có thể trở lại cuộc sống bình thường sau chiến tranh? Họ sẽ đón chúng tôi như thế nào? Lẽ nào lại bằng ánh mắt dò xét, dù cho trên thực tế chúng tôi đã mạo hiểm mạng sống của mình?” – nữ bắn tỉa Roza Shanina viết trong nhật ký của mình.
Roza không có cơ hội trở về từ cuộc chiến. Cô gái lấy thân mình che đạn cho người chỉ huy đơn vị, bị thương và hy sinh vào ngày 28/1/1945 trong bệnh viện. Cô tiêu diệt được 75 tên phát xít Đức. Cách ngày Chiến thắng năm 1945 chỉ còn vỏn vẹn đúng 4 tháng...
Sau chiến tranh, Lyudmila Pavlichenko trở về công tác trong Bộ Tổng tham mưu Hải quân. Bà mất năm 1974 ở tuổi 58.
Trong khi đó, Lydia Anderman trở về làm kế toán, sinh con và chăm sóc chúng. Bà qua đời ngày 1/2/2015, trước đợt kỷ niệm 70 năm Chiến thắng vĩ đại đúng 3 tháng...
theo VTC News
 




Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32