Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
CÒN ĐÓ TÌNH THƯƠNG 30
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
Sài Gòn_Chồng Tây, Vợ Việt Hơn 20 năm lang thang bán vé số ở Sài Gòn
Chỉ sau 1 ngày, vợ chồng tây bán vé số nhận được số tiền không tưởng
Câu chuyện cảm động về tấm lòng nhân ái Câu chuyện bát mì
Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng
quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng
tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào
ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát
Hoảng, Nhật Bản.
Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm
mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm
ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường
phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm
hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã
trở nên vắng vẻ.
Ông chủ Bắc Hải Đình là một người
thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách
như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị
mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước
vào. đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể
thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.
- Xin mời ngồi!
Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:
- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?
Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.
- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:
- Cho một bát mì.
Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì
trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon
quá” - thằng anh nói.
- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.
Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả
một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon ! Cám ơn !”
rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.
- Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà
đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới.
Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ
bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở
ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà
chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng
năm ngoái.
- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?
- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:
- Cho một bát mì.
Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:
- Vâng, một bát mì!
Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:
- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?
- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.
Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ
nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông
bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”
Ông làm một tô mì to thơm phức đưa
cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận.
Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.
- Thơm quá!
- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!
- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!
Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!
Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.
Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công
việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn
đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều
cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên
trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm
bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó
giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà
chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện,
hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ
quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng
một chút, cả hai đứa đêu đã lớn rất nhiều.
- Mời vào! Mời vào! - Bà chủ nhiệt tình chào.
Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:
- Làm ơn nấu cho chúng tôi... hai bát mì được không?
- Được chứ, mời ngồi bên này!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy "Đã đặt chỗ" đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì".
- Vâng, hai bát mì. Có ngay.
Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.
Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau
bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con,
trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.
- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!
- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?
- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã
làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần,
phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta
đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.
- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.
Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.
- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!
- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?
- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa
báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm
việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền
chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.
- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.
- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!
- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!
- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó
là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi
thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi
một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm
đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu
Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.
- Có thật thế không? Sau đó ra sao?
- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là
gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể
nữa chứ. Bài văn được viết như sau: "Ba bị tai nạn xe mất đi để lại
nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm
để làm việc". Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết
vào bài nữa. Lại còn: "Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất
ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn
cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp
chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ
nhàng hơn". Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở
một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói
với khách hàng của mình những câu như: "Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc!
Cám ơn!"
Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.
- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.
- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?
- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói
gì cả, con nói: "Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với
Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian
hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không
ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong
lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm
nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con
không bao giờ quên được... Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan
tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp
đỡ cho em con."
Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng
nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng
chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán
nói với theo:
- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!
Lại một năm nữa trôi qua.
Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy "Đã đặt chỗ" nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.
Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba
mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi
năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới
nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.
"Việc này có ý nghĩa như thế nào?" Nhiều người khách cảm thấy
ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu
chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính
giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay
trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai "cũ" trở thành
"cái bàn hạnh phúc", mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.
Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.
Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau
khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ
tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là
thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ
tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến
nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người.
Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói
ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người
thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi
người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện
nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu
chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong
tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo
khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo
nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ
thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng
giữa hai thanh niên.
Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:
- Làm ơn... làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?
Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh
bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng
trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào
ba người khách, lắp lắp nói:
- Các vị... các vị là...
Một trong hai thanh niên tiếp lời:
- Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba
mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba
mẹ con cháu như có thêm nghị lực để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã
chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào
trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng
tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng.
Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé
thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì
lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh
Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm
nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình
này.
Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt.
Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả
ra, đứng dậy nói:
- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã
chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách
đi chứ. Mau lên!
Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:
- Ồ phải... Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.
Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:
- Có ngay. Ba bát mì.
Một số bài văn hay kể về những tấm lòng nhân ái trong cuộc sống
Bài số 1:
Cuối xóm là nhà bà Sáu, hằng ngày
cứ nhìn thấy chị Lan thường hay lui tới. Nhà chị Lan cách nhà em hai
căn. Hôm nay, chủ nhật em được nghỉ học chị Lan rủ qua nhà bà Sáu chơi,
thấy việc làm của chị Lan đối với bà Sáu em lại càng yêu thương và quý
trọng chị hơn.
Bà Sáu năm nay ngoài bảy mươi tuổi,
sức khỏe yếu đi nhiều. Chị Lan kể: bà Sáu có ba người con đều hy sinh
trong cuộc kháng chiến chống Mĩ. Vừa qua, bà được chính phủ phong tặng
danh hiệu “ Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng “. Một mình neo đơn sống ở tuổi xế
chiều mà không có con cháu đỡ đần những lúc trái gió trở trời nên chị
Lan thương bà lắm. Thường ngày chị Lan sang giúp bà dọn dẹp nhà cửa, nấu
cơm, giặt giũ quần áo, … Không ruột rà máu mủ nhưng, không họ hàng thân
thích, vậy mà chị yêu bà sáu như bà ruột của mình.
Hôm hai chị em đến, thấy nhà cửa
im lìm, tưởng bà đi đâu đó. Đứng ngoài sân gọi nhưng không thấy bà trả
lời. Chị bước vào và đẩy cửa ra. Thấy bà Sáu đang nằm, chị vội chạy đến
và lay gọi bà. Bà mới trở mình thều thào nói: “Bà mệt quá, hai chân bà
tê, không dậy được".
Chị quay sang em và bảo em xoa dầu bóp chân cho bà để chị đi mua cái gì cho bà ăn rồi chị vào ngay.
Em cảm động quá thấy trong lòng em
dâng lên một tình thương và một sự cảm phục chị vô cùng. Chị mồ côi mẹ
từ bé, chị thiếu đi tình thương bao la của người mẹ, chị sống với ba. Ba
chị ở vậy nuôi chị cho đến bây giờ. Phải chăng sống trong hoàn cảnh ấy
chị mới thấm thía cảnh cô đơn nên chị đem tình thương ấy sưởi ấm bà Sáu.
Cả xóm ai cũng khen chị, quý chị.
Một lát sau chị quay lại với tô
cháo trên tay, đến bên giường và đỡ bà Sáu dậy đút từng muỗng cháo cho
bà, em nhớ lại hình ảnh trước đây mẹ đã chăm sóc nội như chị Lan bây
giờ.
Thật tuyệt vời chị Lan là một tấm gương của lòng nhân ái và đức hạnh để cho em và các bạn noi theo.
Bài số 2:
Hôm trước, ở trên báo em có được
đọc một câu chuyện rất cảm động về tấm lòng nhân ái, khi có lòng nhân
ái, con người trở nên gần nhau hơn, ki ấy mối quan hệ giữa con người với
con người cũng thật thiêng liêng, đáng quý.
Trên một tờ báo của Anh có đăng một
câu chuyện về tình nhân ái, lòng thương cao cả giữa một người đàn ông
với hai mẹ con khi cùng gặp nạn trên con tài Titanic. Thảm họa tàu
titanic đã cướp đi mạng sống của rất nhiều người. Trong sự đau thương
bao trùm ấy, chúng ta vẫn cảm động bởi tình người mà con người dành cho
nhau.
Khi con thuyền Titanic chìm, mọi
người trên tàu đều vô cùng hoảng hốt, lúc đứng trên bờ vực giữa sự sống
và cái chết ấy, theo lẽ thường mọi người sẽ nghĩ đến sự an toàn của mình
đầu tiên, nhưng không hoàn toàn như vậy.
Một người đàn ông khi đang chấp chới
giữa dòng đại dương mênh mông, dữ dội đã nhìn thấy một người phụ nữ
đang che chở cho đứa con nhỏ. Trên người đàn ông có chiếc phao cứu hộ
nên tỉ lệ sống sẽ cao hơn hai mẹ con nọ. Nhưng hành động của người đàn
ông ấy thật khiến chúng ta cảm động, anh ta đã nhường hi vọng sống duy
nhất của mình cho hai mẹ con.
Hành động của người đàn ông thật
đáng quý, anh ta đã nhường hi vọng sống của mình, đổi lại sự bình yên
cho hai mẹ con. Qua đó chúng ta cũng thấy được sự thiêng liêng của tình
thương, lòng nhân ái trong cuộc sống.
Bài số 3: Các hoạt động ý nghĩa của trường em thể hiện tấm lòng nhân ái
Dân tộc Việt Nam có truyền thống
tương thân, tương ái từ lâu đời được ông cha ta thể hiện qua các câu tục
ngữ như “Lá lành đùm lá rách”; “Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”. Tinh
thần nhân ái được thể hiện ở mọi nơi trên đất nước ta và ở trường em
cũng vậy, tinh thần này luôn được gìn giữ và phát huy.
Trong một năm học, trường em tổ chức
rất nhiều các hoạt động thể hiện lòng nhân ái. Dịp đầu năm thầy cô và
các bạn học sinh trong trường đã tấp nập tổ chức hoạt động khuyên góp
quần áo, sách vở và đồ dùng cũ để ủng hộ các bạn học sinh ở vùng núi,
các dân tộc thiểu số xa xôi, là những nơi thiếu thốn về điều kiện để học
tập góp phần giúp đỡ được phần nào về mặt vật chất và tinh thần để các
bạn cố gắng phấn đấu hơn trong học tập.
Hoạt động này thu hút rất nhiều
thầy cô giáo và các bạn học sinh trong trường tham gia, thậm chí cả
những bậc phụ huynh của các bạn học sinh cũng muốn góp một chút sức mình
vào hoạt động có ý nghĩa này. Dù ít hay nhiều thì đây cũng chính là tấm
lòng của mọi người muốn gửi tới các bạn ở vùng núi còn gặp nhiều khó
khăn.
Hoạt động này thu được kết quả rất
tốt đẹp hứa hẹn nhiều hoạt động ý nghĩa tiếp theo. Không dừng lại ở đó,
đến khoảng giữa năm học cũng là khoảng thời gian gần cuối của một năm,
cả nước đang tấp nập chuẩn bị cho một cái Tết Nguyên Đán truyền thống
của cả dân tộc, thì trường em cũng có những hoạt động riêng của mình, đó
là việc khuyên góp để mua quà Tết cho những bạn học sinh nghèo, có hoàn
cảnh khó khăn. Đây là hoạt động không phải ép buộc đối với các bạn học
sinh trong trường mà là tùy vào tấm lòng của mỗi học sinh và giáo viên.
Nhưng tất cả mọi người tham gia
rất nhiệt tình, vì ai cũng muốn góp một chút công sức nhỏ bé để các bạn
gia đình hoàn cảnh khó khăn có một cái Tết thật ấm áp và hạnh phúc.
Riêng đối với lớp em, hoạt động ý
nghĩa nhất của năm học này thể hiện rõ tinh thần nhân ái đó là đã mua
được một chiếc xe lăn dành tặng cho một bạn học sinh trong lớp khi sinh
ra không may mắn đã bị khuyết tật từ nhỏ.
Các bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Y học Cổ truyền Hà Nội thăm hỏi động viên hai mẹ con chị Phan Thị Giang
TTTĐ – Gia cảnh khó khăn, hai mẹ con chị Phan
Thị Giang (ở Thái Nguyên) xuống Hà Nội kiếm việc làm, sinh sống. Công
việc của họ rất vất vả, điều kiện vật chất thiếu thốn. Không chỉ có vậy,
cả hai mẹ con chị Giang đều mắc bệnh sốt xuất huyết, phải nằm điều trị
dài ngày tại bệnh viện. Thấu hiểu hoàn cảnh của chị, các bệnh nhân điều
trị cùng phòng bệnh, các y, bác sĩ trong Khoa Nội tổng hợp đã quyên góp
để giúp đỡ hai mẹ con chị vượt qua khó khăn.
Những
ai đã từng lâm vào cảnh khó khăn sẽ thấy rõ giá trị của sự sẻ chia, có
gặp hoàn cảnh bế tắc mới càng thấy quý trọng những tấm lòng nhân ái,
luôn sẵn lòng giúp đỡ những người không may mắn vượt qua khó khăn. Chứng
kiến câu chuyện của chị Phan Thị Giang và nghĩa cử cao đẹp của các bệnh
nhân và tập thể y, bác sĩ Khoa Nội tổng hợp (Bệnh viện Đa khoa Y học Cổ
truyền Hà Nội), chúng tôi càng thêm cảm động về những tấm lòng nhân ái.
Kể
lại câu chuyện của chính mình, chị Giang cho hay: “Hai mẹ con tôi xuống
Hà Nội kiếm việc sinh sống đã nhiều năm nay, công việc chính của mẹ con
tôi là chạy xe ôm công nghệ (Grab). Hai mẹ con tôi thuê trọ một căn
phòng nhỏ ở Phú Mỹ (Mỹ Đình I, Nam Từ Liêm, Hà Nội). Do điều kiện vật
chất thiếu thốn, chỗ ở không được thoáng đãng nên cả hai mẹ con tôi
không may đều bị mắc sốt xuất huyết, phải nằm điều trị dài ngày tại
viện. Tiền đóng viện phí không có, tiền ăn cũng đều phải nhờ những bệnh
nhân trong phòng hỗ trợ nên tôi rất cảm động trước tấm lòng của mọi
người”.
Các y, bác sĩ của Bệnh viện Đa khoa Y học Cổ truyền Hà Nội trao tặng quà tới hai mẹ con chị Giang
Biết
được hoàn cảnh của chị Giang, những bệnh nhân đang điều trị tại phòng
9, Khoa Nội Tổng hợp (Bệnh viện Đa khoa Y học Cổ truyền Hà Nội), đã
quyên góp giúp đỡ để hai mẹ con chị Giang có thêm động lực điều trị
bệnh.
Sau khi nắm bắt tình hình
bệnh tật và hoàn cảnh của chị Giang, Ban Giám đốc Bệnh viện, lãnh đạo
Khoa Nội Tổng hợp đã cử cán bộ, cùng đại diện Phòng 9 trao tặng một xuất
quà trị giá 1.700.000 đồng tiền mặt do bệnh nhân trong phòng quyên góp
tặng hai mẹ con chị.
BS. Nguyễn
Thị Hải Yến, lãnh đạo Khoa Nội Tổng hợp cho biết: Dù bệnh nhân chưa có
tiền nộp viện phí nhưng những ngày vừa qua các bác sỹ luôn quan tâm chăm
sóc nhiệt tình cho sức khoẻ của người bệnh. Khoa cũng rất vui mừng khi
thấy bệnh nhân phòng 9 yêu thương giúp đỡ san sẻ cho nhau. Không riêng
trường hợp của mẹ con chị Giang, mà từ trước đến nay, trong Khoa luôn có
truyền thống lá lành đùm lá rách, coi bệnh nhân như người thân, luôn
san sẻ với mọi bệnh nhân khi vào khoa.
Trong
giây phút ấm áp tình thương ấy, Phó Giám đốc Bệnh viện đa khoa Y học Cổ
truyền Hà Nội Nguyễn Thị Thu Hằng bày tỏ sự chia sẻ với hoàn cảnh của 2
mẹ con chị Giang. Phó giám đốc Bệnh viện biểu dương tinh thần tương
thân tương ái của bệnh nhân phòng 9; tinh thần hết lòng vì người bệnh
của Khoa Nội Tổng hợp ban giám đốc viện sẽ xem xét quỹ hỗ trợ xã hội
viện hỗ trợ trường hợp bệnh nhân khó khăn như mẹ con chị Giang đồng thời
viện sẽ có những hỗ trợ về suất ăn cho hai mẹ con trong những ngày nằm
viện.
KHẮC NAM
Tấm gương sáng về lòng nhân ái
Thứ Sáu, 04/01/2019, 02:31:17
Câu
chuyện về anh Dương Hồng Quý, 43 tuổi, ở TP Ninh Bình (tỉnh Ninh Bình)
đã hiến tạng cứu sống sáu người đang gây xúc động mạnh mẽ trong cộng
đồng về nghĩa cử cao đẹp của anh và gia đình. Anh ra đi nhưng để lại cho
đời những món quà vô giá khi sự sống khác được hồi sinh.
Cách
đây hơn hai tháng, anh Dương Hồng Quý phải nhập viện cấp cứu vì mắc
bệnh về mạch máu não. Sau khi được các bác sĩ Bệnh viện Bạch Mai thăm
khám và kết luận, biết mình khó qua khỏi, anh đã nói với các thành viên
trong gia đình về tâm nguyện được hiến tạng cứu giúp những người khác.
Thế rồi, điều gì đến đã đến, anh rơi vào tình trạng hôn mê sâu. Đội ngũ
y, bác sĩ đã hết lòng điều trị nhưng không có kết quả. Thực hiện tâm
nguyện của anh, chị Hoàng Thanh Phương - vợ anh cùng gia đình liên hệ
với Hội Chữ thập đỏ tỉnh Ninh Bình và Trung tâm Điều phối ghép tạng quốc
gia để xin được hiến tạng của anh Quý cho y học. Tiếp nhận thông tin,
Trung tâm Điều phối ghép tạng quốc gia phối hợp Bệnh viện Bạch Mai đưa
anh Quý về Bệnh viện Việt Đức thực hiện ca hiến - ghép tạng quý giá này.
Anh Dương Hồng Quý đã tặng lại phổi, tim, gan và hai thận cho những
người bệnh đang chờ được ghép tạng.
Ngày 12-12-2018, tại Bệnh viện Việt Đức, phổi của anh Quý được ghép
cho một bệnh nhân nam 17 tuổi mắc bệnh mô bào ở phổi giai đoạn cuối;
trái tim anh được ghép cho một bệnh nhân nam 60 tuổi bị giãn cơ tim giai
đoạn cuối, nguy cơ tử vong rất cao; gan được ghép cho bệnh nhân nữ 63
tuổi bị u gan; một thận được ghép cho bệnh nhân nam 41 tuổi bị suy thận
giai đoạn cuối; thận còn lại được chuyển vào Bệnh viện Nhi đồng 2 (TP Hồ
Chí Minh) ghép cho bệnh nhi 15 tuổi. Điều kỳ diệu ngỡ chỉ có trong cổ
tích đã xảy ra. Cả năm người bệnh, trong lúc sự sống chỉ còn tính từng
ngày, bỗng được hồi sinh nhờ nguồn tạng hiến của anh Quý. Chiều
26-12-2018, Bệnh viện Việt Đức tiếp tục sử dụng mạch máu của anh Quý
(được lưu trữ tại ngân hàng mô của bệnh viện) để nối mạch máu thành công
cho bệnh nhân trong một ca ghép gan phức tạp. Đây cũng là lần đầu, y
học nước ta ghi nhận một trường hợp hiến tạng trọn vẹn về mọi nghĩa. Để
tri ân nghĩa cử cao đẹp này, sáng 2-1-2019, Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị
Kim Tiến đã truy tặng Kỷ niệm chương Vì sức khỏe nhân dân cho anh Dương
Hồng Quý.
Trước đó, Thiếu tá quân đội Lê Hải Ninh, 45 tuổi, ở huyện Yên Mô
(tỉnh Ninh Bình); anh Nguyễn Ngọc Khiêm, 30 tuổi, ở huyện Hưng Hà (tỉnh
Thái Bình); kỹ sư Nguyễn Xuân Hải, 37 tuổi, ở quận Hai Bà Trưng (Hà
Nội); cháu Nguyễn Vân Nhi, 12 tuổi, ở quận Ba Đình (Hà Nội) và cháu
Nguyễn Hải An, 7 tuổi, ở quận Nam Từ Liêm (Hà Nội) cũng viết lên những
câu chuyện xúc động về tấm lòng nhân ái cao cả, đã cho đi một phần thân
thể của mình để nối dài sự sống cho người khác. Sau khi bị chết não,
Thiếu tá Lê Hải Ninh đã hiến tặng tim, phổi, hai thận và hai giác mạc;
anh Nguyễn Ngọc Khiêm hiến tặng tim, gan, hai thận, hai giác mạc; kỹ sư
Nguyễn Xuân Hải hiến tặng hai thận và hai giác mạc. Hai cháu Vân Nhi và
Hải An hiến tặng giác mạc khi qua đời.
Những con người ấy mãi là tấm gương sáng về lòng nhân ái, nhân văn
sâu sắc. Dù ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng họ đã sống một cuộc
đời cao cả và trọn vẹn. Sự ra đi ấy không còn là trở về cát bụi mà từ đó
sự sống được hồi sinh. Họ đã làm lên những câu chuyện cổ tích giữa đời
thường, truyền cảm hứng mạnh mẽ cho toàn xã hội, rằng “cho đi là còn
mãi”.
Các bạn đoàn viên, thanh niên thuộc Tổng Công ty Du lịch Hà Nội chuẩn bị cơm trưa để tặng bệnh nhân tại Bệnh viện Nhi Trung ương
TTTĐ – Với mong muốn san sẻ phần nào khó khăn,
thiếu thốn của những bệnh nhân nghèo, Đoàn thanh niên Tổng Công ty Du
lịch Hà Nội (Hanoitourist) đã phối hợp với Thành đoàn Hà Nội, nhóm thiện
nguyện Gieo Ruộng Phước tổ chức chương trình phát cơm từ thiện tại Bệnh
viện Nhi Trung ương. Đây là việc làm có ý nghĩa nhân văn sâu sắc, giúp
các bậc phụ huynh yên tâm điều trị bệnh cho con em của họ.
Dưới
cái nắng buổi trưa gay gắt của một ngày cuối tháng bảy, các bạn đoàn
viên thanh niên thuộc Tổng Công ty Du lịch Hà Nội khoác trên mình màu áo
xanh tình nguyện cùng nhau chuẩn bị những suất cơm để trao tặng cho
bệnh nhân nghèo tại Bệnh viện Nhi Trung ương. Càng gần đến giờ ăn, bệnh
nhân và người nhà bệnh nhân tới mỗi lúc một đông, tất cả đều xếp hàng
chờ đến lượt nhận cơm nhưng vẻ mặt của ai cũng vui mừng phấn khởi. Họ
hiểu rằng, bữa cơm không chỉ đơn giản là vật chất mà còn là tình cảm, sự
sẻ chia của mọi người.
Ai cũng nhanh tay chuẩn bị cơm để kịp giờ ăn trưa của bệnh nhân và người nhà
Chị
Nguyễn Thị Thư (Nam Trực, Nam Định) chia sẻ: Con tôi mắc bệnh tim bẩm
sinh nên thường xuyên phải đến viện điều trị. Hoàn cảnh gia đình khó
khăn, nhà ở xa may những ngày ở viện, thỉnh thoảng có những nhóm thiện
nguyện nên chúng tôi cũng thấy nhẹ lòng hơn. Những lúc khó khăn như này
mà nhận được sự giúp đỡ của mọi người thật đáng quý.
Đồng chí Đào Đức Việt, Bí thư Đoàn thanh niên Tổng Công ty Du lịch Hà Nội tặng cơm cho người bệnh
Ân
cần trao tận tay người bệnh và người nhà bệnh nhân những hộp cơm nóng
hổi, đồng chí Đào Đức Việt, Bí thư Đoàn thanh niên Tổng Công ty Du lịch
Hà Nội vừa hỏi han tình hình bệnh tình của những cháu nhỏ vừa dặn dò các
bậc phụ huynh cần phải ăn uống đầy đủ, giữ sức khỏe để chăm con.
Rất đông người dân đến nhận cơm từ thiện
Đồng
chí Việt nói: “Chúng tôi hiểu và đồng cảm với những người dân không may
có người thân bị đau ốm phải nằm viện. Chính vì lẽ đó, Đoàn Thanh niên
Tổng Công ty Du lịch Hà Nội đã kêu gọi các đoàn viên, thanh niên trong
Tổng Công ty cùng nhau chung tay góp sức, tổ chức các buổi thiện nguyện
mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc như này.
Hàng trăm suất cơm được chuẩn bị chu đáo và trao tận tay bệnh nhân và người nhà
Không
chỉ tổ chức phát cơm từ thiện, Đoàn thanh niên Tổng Công ty còn thường
xuyên tổ chức các chương trình từ thiện khác như: Trao tặng 400 suất quà
cho các chiến sĩ lên đường nhập ngũ hồi đầu năm 2019; tổ chức chương
trình từ thiện tại Trung tâm bảo trợ trẻ em “Hy vọng Tiên Cầu” ở Hưng
Yên; hay phối hợp với huyện đoàn Thường Tín tu sửa một công trình sân
chơi cho trẻ em tại xã Chương Dương (Thường Tín)... Việc tổ chức các
hoạt động thiện nguyện cũng là hoạt động thường niên của Tổng Công ty
nên thu hút được rất đông các bạn đoàn viên thanh niên tham gia”, đồng
chí Đào Đức Việt chia sẻ..
Những bênh nhi nhỏ tuổi sẽ được ưu tiên nhận cơm trước
Cùng
đồng hành với Đoàn Thanh niên Tổng Công ty Du lịch Hà Nội trong chương
trình phát cơm từ thiện tại Bệnh viện Nhi Trung ương, anh Đỗ Hà Ơn,
Trưởng nhóm thiện nguyện Gieo Ruộng Phước, cho biết: “Trong một lần tình
cờ gặp và tiếp xúc với những người dân có hoàn cảnh khó khăn vừa phải ở
viện chạy chữa cho con nhỏ, vừa tranh thủ làm thêm kiếm tiền trang trải
cuộc sống khiến lòng tôi như quặn thắt lại. Tôi đã về nhà, bàn bạc với
người thân trong gia đình tìm cách giúp đỡ những người bệnh nghèo ở hầu
hết các bệnh viện trên địa bàn thành phố Hà Nội. Từ đó, nhóm thiện
nguyện Gieo Ruộng Phước đã ra đời và đi cùng chúng tôi suốt nhiều năm
nay.
Càng gần trưa, lượng bệnh nhan và người nhà đến nhận cơm mỗi lúc một đông
Riêng
tại Bệnh viện Nhi Trung ương, mỗi tuần nhóm từ thiện của chúng tôi sẽ
đến tặng cơm ba ngày, buổi trưa sẽ nấu cơm và buổi chiều nấu xôi. Trung
bình, mỗi ngày chúng tôi chuẩn bị khoảng 100 suất cơm để gửi tặng bệnh
nhân nghèo. Ngoài ra, tôi còn trực tiếp hỗ trợ tiền mặt hàng tháng cho
sáu trường hợp bệnh nhi mắc bệnh nặng, có hoàn cảnh khó khăn đang điều
trị tại viện, mỗi trường hợp 1 triệu đồng/ tháng".
Anh Đỗ Hà Ơn trao tặng tiền mặt giúp đỡ một bệnh nhi có hoàn cảnh khó khăn
Người
bệnh vui vì họ nhận được sự quan tâm, sẻ chia từ những tấm lòng thơm
thảo, còn các bạn đoàn viên thanh niên, các thành viên trong nhóm thiện
nguyện Gieo Ruộng Phước vui khi họ giúp đỡ được nhiều người. Chúng tôi
hi vọng rằng, những bệnh nhi đang điều trị tại đây mau chóng được khỏi
bệnh còn các bạn đoàn viên thanh niên, những mạnh thường quân ngày càng
giúp đỡ thêm nhiều mảnh đời khó khăn trong cuộc sống.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét