Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
CÒN ĐÓ TÌNH THƯƠNG 31
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
Cụ ông 90 tuổi bán vé số xin điều ước cuối cùng rơi nước mắt khi nhận 40 triệu đồng
CÂU CHUYỆN VỀ LÒNG NHÂN ÁI
Thứ hai - 01/10/2018 16:36
Với những người có lòng từ ái bao
dung thì cả vũ trụ này là quê nhà yêu dấu, và tất cả mọi người đều là
những người anh em đáng được hưởng tình yêu thương.
Chú
bé Lula, sinh ra vào tháng 10 năm 1945, tại 1 gia đình nông dân ở
Brazil. Nhà nghèo, nên từ lúc mới 4 tuổi, thằng nhỏ đã phải đi bán đậu
phộng ngoài đường, nhưng vẫn quần áo tả tơi, và thiếu ăn. Sau khi lên
tiểu học, lúc đó đã dọn lên thủ đô Rio de Janeiro, sau buổi học chú bé
thường hay cùng với 2 người bạn cùng lứa đi đánh giầy ở đầu đường, hôm
nào không có khách, thì coi như nhịn đói. Năm
12 tuổi, vào 1 buổi xế chiều, có 1 người khách, là chủ tiệm giặt là và
nhuộm áo quần đến chiếu cố, 3 đứa trẻ chạy lại chào hàng. Ông chủ tiệm
nhìn 3 cặp mắt van xin khẩn khoản đó, không biết quyết định chọn đứa
nào. Cuối cùng ông ta nói: “Đứa nào cần tiền nhất, thì tôi cho nó đánh
giầy, và sẽ trả công 2 đồng”. Công đánh 1 đôi giầy chỉ có 20 xu, 2 đồng đúng là 1 món tiền rất lớn. 3 cặp mắt đều sáng lên. Một đứa nhỏ nói: “Từ sáng đến giờ cháu chưa được ăn gì cả, nếu không kiếm được tiền hôm nay, cháu sẽ chết đói!” Đứa
khác nói: “Nhà cháu đã hết thức ăn từ 3 ngày nay, mẹ cháu lại đang ốm,
cháu phải mua thức ăn cho cả nhà tối nay, nếu không thì lại bị ăn đòn”. Cậu Lula nhìn 2 đồng bạc trong tay ông chủ tiệm, nghĩ ngợi 1 lúc, rồi nói: “Nếu cháu được ông cho kiếm 2 đồng này, thì cháu sẽ chia cho 2 đứa đó mỗi đứa 1 đồng!!!” Câu nói của Lula làm ông chủ tiệm và 2 đứa kia rất ngạc nhiên. Cậu giải thích thêm: “Tụi
nó là bạn thân nhất của cháu, đã nhịn đói 1 ngày rồi, còn cháu thì hồi
trưa có ăn được ít đậu phộng, nên có sức đánh giầy hơn chúng nó. Ông cứ
để cháu đánh đi, chắc chắn ông sẽ hài lòng”. Cảm
động trước câu nói của thằng bé, ông chủ tiệm đã trả cho nó 2 đồng bạc,
sau khi nó đã đánh bóng đôi giầy. Và thằng nhỏ Lula giữ đúng lời, đã
đưa ngay cho 2 đứa bạn mỗi đứa 1 đồng. Vài
ngày sau, ông chủ tiệm đã tìm đến Lula, nhận chú bé cứ sau buổi tan học
là đến học nghề ở tiệm giặt nhuộm của ông ta, và bao cả bữa cơm tối.
Tiền lương lúc học nghề tuy rất thấp, nhưng so với đánh giầy thì khá hơn
rất nhiều. Thằng bé hiểu rằng chính vì mình đã đưa tay giúp đỡ những người khốn đốn, nên mới đem đến cho mình cơ hội làm thay đổi cuộc đời. Từ đó, miễn là có khả năng, chú bé Lula không ngần ngại giúp đỡ những người sống khốn khổ hơn mình. Sau,
Lula nghỉ học đi làm thợ trong 1 nhà máy, để bênh vực cho quyền lợi của
những người thợ, cậu ta tham gia vào công đoàn, năm 45 tuổi, Lula lập
ra đảng Lao động.
Tổng thống Brazil (2002–2010) : Luiz Inácio Lula da Silva
Năm
2002, khi ứng cử tổng thống, khẩu hiệu của Lula là: ba bữa cơm no cho
tất cả những người trong quốc gia này. Và đắc cử làm tổng thống xứ
Brazil. Năm 2006 đắc cử nhiệm kỳ hai. Trong
8 năm tại chức, ông đã thực hiện đúng lời mình đã hứa: 93% trẻ em và
83% người lớn ở nước này được no ấm. Thực hành đúng tâm niệm: giúp đời! Và nước Brazil dưới sự lãnh đạo của ông đã không còn là "con khủng long nhai cỏ" mà đã trở nên "con mãnh sư châu Mỹ". Và trở nên nền kinh tế đứng thứ 10 trên thế giới. Luiz Inácio Lula da Silva: Đó là tên của tổng thống Brazil (2002–2010).
Lòng nhân ái là quà tặng cho mọi người, và nguồn suối ngọt ngào đó ở nơi ta. “Quà tặng phải đưa vào tận con tim chứ không phải chỉ trên đôi tay”(Paul Claudel).
Nguồn tin: Quà tặng Tâm hồn
10 câu chuyện về lòng nhân ái khiến bạn yêu đời hơn
Theo Bright Side, nếu bạn đang mất niềm tin vào cuộc sống, hãy xem 10 bức ảnh ý nghĩa này.
Từ
năm 1992, bà Lynea Lattamzi bắt đầu nhận nuôi những chú mèo không chủ.
Bà tự nguyện chăm sóc chúng mà không cần sự giúp đỡ về tài chính. Hiện
nay, bà Lynea sống cùng hơn 1.100 chú mèo. "Người bạn nhỏ" nào cũng khỏe
mạnh, được ăn no và yêu thương.
Roxy
Danckwerts - giám đốc sáng lập Trung tâm bảo tồn Wild is Life - quyết
định nhận nuôi và chăm sóc chú voi nhỏ Moyo. Nó từng gần như chết đuối,
khi cố vượt qua khúc sông cùng đàn của mình.
Joe
Wilson (trái) thường tặng cà phê cho người vô gia cư vào mỗi sáng thứ
7. Một ngày, Joe rất ngạc nhiên khi bữa sáng của mình được người khác
thanh toán. Sau đó, anh phát hiện Daniel (phải) mới trúng xổ số và quyết
định cảm ơn anh vì những cốc cà phê.
Nam
cầu thủ Messi đã biến ước mơ của cậu bé Afghanistan thành hiện thực khi
quyết định gửi tặng em chiếc áo số 10, kèm chữ ký từ anh.
Tháng
4/2015, Valia Orfanidou đã giúp đỡ một chú chó đi lạc, mắc bệnh, không
tin tưởng người lạ ở ngoại ô Athens, Hy Lạp. Sau vài tháng kiên trì, chú
chó hoàn toàn thay đổi - khoẻ mạnh, thân thiện và luôn đi theo Valia.
Trên
đường về nhà, Bradon từng chứng kiến cảnh tài xế đánh một chú chó nhỏ.
Anh nhanh chóng can ngăn và quấn "người bạn nhỏ" trong áo khoác. Bradon
còn quyết định nhận nuôi nó, đặt tên là Davidson.
Sau khi nghỉ hưu, y tá Cori Salchert cùng chồng quyết định chăm sóc những đứa trẻ bị bỏ rơi vì khuyết tật hay bệnh hiểm nghèo.
Công
ty chuyên cung cấp dịch vụ quét dọn của Debbie Sardone quyết định phục
vụ miễn phí cho các nữ bệnh nhân ung thư, nhằm giúp họ giảm bớt gánh
nặng trong việc gia đình.
Ảnh
chụp tình bạn đẹp giữa cô bé 12 tuổi bị bệnh lão hóa hiếm gặp với "quái
vật cử tạ". Từ khi sinh ra, Lindsay đã mắc chứng rối loạn gen có tên
Progeria, khiến cơ thể em bị lão hoá nhanh gấp 8-10 lần so với bình
thường. Bác sĩ chẩn đoán em chỉ có thể sống đến năm 13 tuổi. Lindsay gặp
David tại một sự kiện cử tạ năm 2013. Từ đó, hai người trở thành bạn
thân.
Sean
Coyle - lính cứu hỏa ở Boston - đã dũng cảm cứu một chú chó Sylvie bị
ngã xuống hố băng khi đang cố gắng kéo xe trượt. Người chủ đã đoàn tụ
với nó và rất biết ơn Sean.
Cặp đôi rủ nhau đi mua nhẫn đính hôn nhưng vì chọn chiếc nhẫn giá rẻ
nên đã bị người bán hàng dè bỉu ra mặt. Nếu là bạn, bạn sẽ phản ứng ra
sao? ....
(Theo Zing)
MỘT CÂU CHUYỆN VỀ TẤM LÒNG NHÂN ÁI
05/04/2019
Nhiệt
độ 35 độ C bên ngoài trời khiến không khí rất oi bức và khó chịu, nhưng
cậu bé Austin 4 tuổi không hề nản lòng. Trong chiếc áo choàng satin màu
đỏ, bước đi của cậu bé nhỏ có vẻ nhanh nhẹn hơn, Austin nói: “Áo của
cháu đang bay trong gió này!”, với một nụ cười tinh nghịch trên môi.
Cậu bé Austin Perine sống ở thành phố Birmingham, bang Alabama, nước
Mỹ, đã tạo được tiếng vang rất lớn tại thành phố nơi cậu đang sống, khi
thực thi một “nhiệm vụ” đặc biệt: Mang thức ăn và nụ cười đến cho những
người vô gia cư. Tất cả bắt đầu từ cụm từ “vô gia cư”.
Từ câu chuyện về thế nào là “vô gia cư”
Cậu bé Austin mới 4 tuổi nhưng đã là một cậu bé sống rất tình cảm.
Anh trai Taylor 16 tuổi của Austin mắc chứng tự kỷ, và cậu bé dành mọi
tình thương có thể cho anh mình. Người cha TJ Perine của cậu tự hào cho
biết: “Austin chỉ là một đứa trẻ giàu tình thương. Thằng bé chỉ muốn
nhìn thấy mọi người hạnh phúc. Austin luôn là người an ủi, chăm sóc anh
trai mình, thằng bé giống như một người cha nhỏ của anh mình vậy”.
Một lần, khi Austin xem chương trình về động vật trên TV, có một con
gấu trúc mẹ đang rời khỏi đàn con của mình, cậu bé nhỏ bắt đầu quan tâm
khi nghe người cha nói rằng: Gấu trúc sẽ “vô gia cư”. Austin không biết ý
nghĩa của từ “vô gia cư”, nhưng một điều gì đó đã làm dấy lên lòng trắc
ẩn sâu sắc của cậu bé nhỏ khi cậu biết rằng: “Và ba cháu nói, đó là
người không có nhà hoặc có bố mẹ ở bên”.
Đó là thời khắc Austin quyết định rằng cậu sẽ trao cho bất kể những
ai “vô gia cư” tình yêu thương vô điều kiện của mình. Cầm một quyển
truyện có hình chú gấu trúc trong tay, Austin kiên quyết nói: “Con muốn
nó có một ngôi nhà”.
Đưa kế hoạch của mình vào hành động
Với mong muốn cho Austin thấy ý nghĩa của điều gọi là “vô gia cư”,
anh Perine đã đưa cậu bé đến xem nơi ở của người vô gia cư trong thành
phố. Sau lần đầu theo ba đến nơi đó, Austin đã hỏi ba mình: “Chúng ta có
thể mang thức ăn đến cho họ không ba?”
Người cha Perine của cậu tâm sự: “Tôi không nghĩ rằng mình sẽ mang
thức ăn cho những người vô gia cư đó, nhưng khi một đứa trẻ 4 tuổi đã
yêu cầu bạn như thế, bạn có thể nói gì đây?”
Vì vậy, họ đã đến tiệm Burger King và chọn món bánh mì kẹp thịt gà.
Cậu bé Austin đồng ý sử dụng tiền tiêu vặt của mình để mua thức ăn thay
vì dùng để mua đồ chơi hàng tuần. Cứ thế, Austin cùng ba mình tiếp tục
“nhiệm vụ” trợ giúp người vô gia cư.
Tại nơi cư trú của người vô gia cư, có một cảnh tượng lạ thường
thường hay diễn ra, khi một đám đông người cuồng nhiệt chào đón và vỗ
vai cậu bé ‘siêu nhân nhí’. Bởi vì kể từ tháng 3 năm ngoái, Austin đã
trở thành gương mặt quen thuộc với những người vô gia cư tụ tập trên vỉa
hè bên ngoài tòa nhà gạch đỏ Firehouse.
Với sự giúp đỡ của ba mình, Austin mang các phần ăn đến nơi ở của
người vô gia cư hàng tuần, cậu bé gọi đó là “mang đến thức ăn và những
nụ cười”.
Một người đàn ông vô gia cư nói với Austin: “Nhờ có cháu mà tôi muốn
trở thành một người tốt hơn. Cháu mang đến tình yêu thương ở bất cứ nơi
nào cháu đến, có phải thế không cậu bé?” Austin đáp lại: “Vâng ạ”, và
đưa cho ông ấy một chiếc bánh sandwich bọc trong giấy gói, kèm theo thức
uống lạnh.
Austin rất chuyên nghiệp, cậu luôn làm “nhiệm vụ” trong “trang phục
công sở” màu xanh của mình, từ giày thể thao, quần sọt và áo phông, với
lớp áo choàng màu đỏ tươi và câu khẩu hiệu
Thể hiện tình yêu thương” (ShowLove) được in đậm bằng chữ màu đỏ trên ngực áo.
“Thể hiện tình yêu thương có nghĩa là bạn quan tâm đến ai đó bất kể
họ trông như thế nào, đó là phương châm siêu anh hùng của cháu”, Austin
nhanh chóng giải thích.
Anh Perine cho biết thêm: “Thằng bé có một ‘lãnh thổ’ riêng của mình,
và gọi mình là Tổng thống Austin. Khi được hỏi các “nguyên tắc điều
hành” của Tổng thống Austin là gì, Austin trả lời không do dự: “Cháu sẽ
đuổi những kẻ xấu ra khỏi đây và giúp đỡ những người vô gia cư”.
( Nguồn Đại Kỳ Nguyên)
Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai
vị khách rất đặc biệt, một người cha và một người con. Nói đặc biệt là
bởi vì người cha bị mù. Người con trai đi bên cạnh cẩn mẫn dìu người
cha. Cậu con trai trạc mười tám mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ
vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học,
dường như cậu vẫn đang là học sinh..
Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi: “Cho hai phần cơm!”, cậu nói to.
Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay.
Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta nhoẻn miệng cười biết lỗi, rồi chỉ
tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, bảo tôi rằng chỉ
làm 1 phần có đồ ăn, phần kia chỉ cần cho ít cơm trắng là được. Lúc đầu,
tôi hơi hoảng, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to
hai phần cơm như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, thực ra thì
tiền của cậu ko có nhiều, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười
với cậu ta tỏ vẻ hiểu ý.
Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai phần cơm nóng hổi. Cậu con trai
chuyển phần cơm ngon đến trước mặt cha, ân cần chăm sóc: “Cha, có cơm
rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”. Rồi cậu ta tự bưng
phần cơm không về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò
dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng
đồ ăn, vội vàng bỏ vào bát của người con. “Ăn đi con, con ăn nhiều thêm
một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà
thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội.” Người cha nói với
giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt đầy nếp
nhăn lại sáng lên nụ cười ấm áp. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên đó là,
cái cậu con trai đó không hề cản trở việc cha gắp đồ cho mình, mà cứ im
như thóc đón nhận miếng ấy từ bát của cha, rồi lại lặng lẽ gắp miếng đó
trả về.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như đồ ăn trong bát của người cha cứ
gắp lại đầy, gắp mãi không hết. “Cái quán này thật tử tế quá, một phần
cơm mà biết bao nhiêu là đồ ăn ngon.” Ông lão cảm động nói. Kẻ đứng ngay
bên cạnh là tôi, chợt toát hết cả mồ hôi, trong bát chỉ có vài mẩu đồ
ăn tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve.
Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha ăn mau ăn đi,
bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này. ” “Ừ, ừ, con ăn
nhanh lên.”
Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động.
Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai
cha con họ. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa đồ ăn ngon,
bà chủ dẩu dẩu môi ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu
con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con
cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải?,
chúng tôi không gọi thêm đồ ăn.” Bà chủ mỉm cười bước lại chỗ họ: “Không
nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa này là quà biếu
khách hàng. ” Cậu con trai cười cười, không hỏi gì thêm.
Cậu lại gắp thêm vài miếng vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa
vào trong một cái túi nhựa. Chúng tôi cứ im lặng chờ cho hai cha con ăn
xong, rồi lại dõi mắt tiễn hai cha con ra khỏ quán. Mãi khi cậu Trương
đi thu bát đĩa, đột nhiên kêu lên khe khẽ. Hoá ra, đáy bát của cậu con
trai đè lên mấy tờ tiền giấy, vừa đúng giá tiền của một đĩa đồ ăn, được
viết trên bảng giá của cửa hàng. Cùng lúc, Tôi, bà chủ, và cả cậu Trương
chẳng ai nói lên lời, chỉ lặng lẽ thở dài, mỗi người theo đuổi một ý
nghĩ riêng.
Câu chuyện tái diễn được mấy năm liền; bẳng đi một thời gian. Người bán
hàng và bà chủ quán, không còn nhớ đến cậu con trai đó...
Nhiều năm sau, những người trông coi cái quán ấy đều đã dần chống chất tuổi trời cho.
Hôm ấy, quán họ tiếp một nam thực khách khá đặc biệt. Ông khách im lặng
từ lúc đầu, ông khoát tay và ra dấu im lặng, khi người chạy bàn đến bàn
của ông, ân cần hỏi: Thưa ngài dùng chi ạ?...
Rồi như bước ra từ chốn xa xâm, thực khách sang trọng nọ vội đứng
dậy, cúi mình thật sâu trước mặt người phụ việc của quán ấy. Ông nói như
xin lổi: Xin bỏ quá cho tội vô phép của tôi! Chẳng qua là tôi quay về
nơi mà cha con chúng tôi đã cùng ngồi ăn, nhiều năm trước ở đây. Xin vui
lòng cho biết bà chủ quán năm xưa ... nay còn khỏe?
Bà chủ quán ấy ... , đã đứng cạnh bàn của thực khách, cả hai cúi chào nhau thật thấp...
Bà đã nhìn ra thực khách nam đặc biệt hôm ấy, của quán nhỏ nhà bà.
- Thưa ông là ... cậu trai năm nào cùng đi với cụ ông, người khiếm thị?
- Thưa bà, cháu đấy ạ. Họ lại cúi mình chào nhau... Mắt cả hai đỏ hoe.....
- Thưa ông, cụ nhà vẫn khỏe ạ?
- Bố cháu đã mãn phần mấy năm sau đó. Cháu có dịp đi ngang qua đây, trong một chuyến công tác của cơ quan.
Cháu có một thỉnh nguyện ...
...xin gửi bà chủ nhân hậu, người đã âm thầm chăm sóc hai bố con cháu ..., nam thực khách ấy hai tay đưa ra một phong bì dầy
... nói tiếp: Cháu kính xin bà hãy nhận tất cả số tiền nầy, của cháu; và
cầu xin bà hãy dọn cho bất kì ai ... cần được giúp, cần được ăn; cháu
có gửi số điện thoại của cháu, trong phong bì nầy. Khi nào bà hết số
tiền nầy hoặc sắp hết; xin vui lòng cho cháu hay biết; cháu sẽ xin mang
tiếp đến...
Bà chủ quán nhận tấm lòng vàng ấy, như là hai người đã hiểu nhau từ rất lâu...
Họ cúi chào nhau, thật thấp, thất sâu; nhiều lần, rồi mới từ biệt nhau.
Lòng nhân ái đã được gieo, đã được nẩy mầm tươi xanh ...
----------
Ước chi mãi mãi là những chuyện thật như thế, chung quanh mỗi chúng ta, trong cuộc đời bon chen, giẩm đạp nhau nầy.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét