CHƯNG HỬNG (ĐL)
Lá Diêu Bông (Remix)
Nguồn gốc của thành ngữ “Sư tử Hà Đông” các ông chồng thường gọi vợ
( PHUNUTODAY ) - Các ông chồng thường nói vợ mình là “sư tử Hà Đông” nhưng các anh có biết xuất xứ của câu nói ấy không? Chắc chắn là không liên quan gì đến địa danh Hà Đông của Việt Nam mình nhé.
Chuyện
kể rằng: ở vùng đất Vĩnh Gia bên Trung Quốc đời nhà Tống, có một anh
chàng tính nết thất thường, họ Trần tên Tạo, tự Lý Thường.
Lúc
còn nhỏ, Tạo rất thích chơi trò đấu kiếm. Cậu ta có thể ngồi cả ngày để
nghe kể chuyện về các anh hùng hảo hán và hết sức khâm phục lòng dũng
cảm, đức tính trung thực của những con người “đội trời đạp đất, thỏa chí
vẫy vùng” ấy.
Lớn lên, Tạo thường
lân la tìm gặp các chí sĩ giang hồ để học mót các chiêu võ nghệ và cùng
bọn họ ngao du đây đó. Vậy là Tạo cũng nghiễm nhiên tự liệt mình vào
danh sách “cùng hội cùng thuyền” với những bậc kẻ sỹ anh hùng kia, và
lúc nào cũng rất tự tin mà tỏ ra sẵn lòng làm việc nghĩa, giúp bạn, cứu
người.
Lạ thay, khi vừa bước sang
tuổi trung niên Trần Tạo bỗng nhiên thay đổi tính nết. Tạo chán ghét
cuộc sống giang hồ và lạc vào chốn văn chương, chữ nghĩa. Có lúc, Tạo
háo hức với ý nghĩ bước lên văn đàn để tạo dựng thanh thế với đời. Nhưng
tiếc thay, cũng vì tài non, trí đoản nên đành “lực bất tòng tâm”.

Đã
quá nửa đời người, mà xem ra Tạo ta vẫn công chẳng thành, danh chưa
toại. Trần Tạo lúc này đâm ra nản chí, bèn quay về sống ẩn dật rồi lấy
vợ, sớm hôm vui thú ruộng vườn. Vì đã có một thời “giang hồ quen thói
vẫy vùng”, vào cung ra kiếm, lúc múa gươm chốn thị thành, khi khua chèo
nơi biển vắng… lại vốn là người sống có nghĩa tình nên dẫu Tạo đã quay
về ở ẩn nhưng các huynh đệ, chiến hữu cũ vẫn thường xuyên lui tới nhà
Tạo để đàm đạo thế sự, hoặc cũng chỉ là giữ mối giao tình và cùng giải
khuây bên chén rượu cuộc trà.
Chẳng
nói ra thì ai cũng biết, cùng đến với các chàng trai “anh hùng” ấy bao
giờ cũng có cả các ca kỹ, vũ nữ. Họ xinh tươi, lại hát hay, múa đẹp… Thế
là, Tạo kia vốn tiếng là “ở ẩn” mà vẫn cứ lại qua, vẫn cứ chè rượu linh
đình với bạn bè chiến hữu, cũng khó lòng mà tránh khỏi cái cảnh lả
lướt, liếc mắt đưa tình với các cô nương đương thì xuân sắc vốn đi cùng
với cánh chiến hữu giang hồ kia vậy.
Thấy hoài cái cảnh đó, vợ Tạo là Liễu Thị rất ấm ức, cơn ghen nổi lên tắc nghẹn ở cổ. Liễu thầm nghĩ:
“Biết đâu, trong số những cô vũ nữ cầm ca xinh đẹp, tài ba kia, lại chẳng có kẻ tà tâm, muốn chiếm đoạt chồng mình”.
Không
kìm được máu ghen tức, một lần kia Liễu Thị bèn đứng phắt dậy cầm gậy
vụt lấy vụt để vào tường, vào phản, vào bàn. Vừa vụt, Liễu vừa kêu la,
quát tháo chửi bới ầm ĩ hết cả lên! Các chiến hữu giang hồ của Tạo cùng
hết thảy bọn ca nữ hiện diện trong bữa tiệc kẻ thì ngại ngùng quá, kẻ
thì e sợ điều kia tiếng nọ mà ba chân bốn cẳng tìm lối tháo thân.
Trần
Tạo cũng biết sự tình như vậy là bất nhã lắm! Nhưng vốn là người sợ vợ,
nên không dám đứng ra khuyên ngăn. Anh ta cứ đứng im một chỗ, hai tay
khoanh trước ngực, mắt nhìn lấm lét, vẻ mặt đầy sợ hãi như muốn lẩn
tránh cặp mắt hung dữ và khuôn mặt đỏ phừng phừng đang trong cơn “bốc
lửa tam bành” của cô vợ!
Nghe được tin ấy, Tô Đông Pha – danh sỹ đương thời, cũng là bạn xã giao với Tạo, đã đề thơ tặng cho anh chàng này như sau :
“Hốt văn Hà Đông sư tử hống
Trụ trượng lạc thủ tâm mang nhiên”
Ý tứ là:
Bỗng nghe sư tử Hà Đông rống
Gậy tuột khỏi tay tim bàng hoàng

Chữ
“Hà Đông” ở đây là có ý ám chỉ người đàn bà họ Liễu (Thơ Đỗ Phủ có câu:
“Hà Đông nữ nhi thân tính Liễu”). Còn “sư tử hống” là cách chơi chữ,
trong đó có hàm ý biểu thị cho sự uy nghiêm.
Trong tiếng Việt, thành ngữ “Sư tử Hà Đông” nhằm ám chỉ những người thuộc phái đẹp
có tính nóng giận bốc lửa và ghen tuông ghê gớm. Mỗi khi ‘nổi máu tam
bành’ thì có thể làm cho các đức ông chồng kinh hồn, bạt vía, khiến bao
dũng lược của giới mày râu cũng phải tiêu tan thành mây khói cả!
Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là "sư tử Hà Đông" trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.
CHƯNG HỬNG
Hôm nay con vợ chợt ngoan
Lắng nghe tao nói, còn bàn với tao
Điều gì cũng nhất trí cao
Một vâng hai dạ, hiền sao là hiền!
Tao cười, tao hát như điên
Ngày nào cũng thế, hơn tiên sống trần...
Bỗng đâu, Trời quát: "Liệu hồn!"
Giật mình, mở mắt, ra toàn chiêm bao!...
Ngoài hiên nhỏ giọt mưa sầu
Tao ngồi nhả khói, đêm thâu mịt mùng...
Trần Hạnh Thu
Đàn Bà - Ca Sĩ: Nguyễn Hưng
Hội thảo mi-ni: Tại sao đàn ông sợ vợ?
Đến bất cứ đâu cũng có những đấng mày râu bị người đời nhắc đến một cách rẻ rúng :”Cái đồ sợ vợ ấy nói làm gì ?”. Có anh chẳng có sợi râu nào cũng bị liệt vào hàng “râu quặp”. Thậm chí có anh còn được tấn phong “Hội trưởng hội sợ vợ” một cách mỉa mai.
Một hôm đang ngồi uống bia, có người hỏi tôi:- Ông là nhà tâm ý, tôi xin hỏi một câu: Tại sao đàn ông sợ vợ?
Bị bất ngờ, tôi ngồi ngẩn ra. Ừ nhỉ! Tại sao?
- Sợ vợ đánh à? Vô lý! Từ lâu các cụ đã tổng kết: "Yếu trâu hơn khoẻ bò". Đàn ông dù gày yếu cũng đánh được vợ. Hiện tượng vợ khoẻ hơn chồng hay có võ nghệ cao cường đánh được chồng hiếm lắm. Vậy tại sao lại sợ?
- Sống bám vào vợ nên sợ bị cắt cơm? Không đúng! Trong số những ông “râu quặp” khối ông có tiền. Cả những ông nhiều tiền.
- Hay vợ đã trẻ lại đẹp nữa, sợ bị “cấm vận”? Cũng không đúng! Vì khối bà có trẻ đẹp gì đâu mà chồng cũng sợ.
- Hay có tật thì giật mình? Nhưng có ông hiền lành, đứng đắn, có làm gì khuất tất đâu mà cũng sợ.
Vậy người ta sợ vợ vì lẽ gì?

Nhấn để phóng to ảnh
- Vô lý. Chỉ mới gần đây nam nữ bình đẳng mới sợ vợ thôi. Ngày xưa các cụ đâu có thế? Chế độ đa thê mỗi ông mấy vợ mà lại sợ thì có mà các bà làm loạn.
Hội nghị đang tưởng như bế tắc thì một ông từ tốn lên tiếng:
- Tôi hỏi các ông, nếu chỉ có hai vợ chồng “đóng cửa sợ nhau” thì tại sao thiên hạ lại biết để chế giễu là đồ sợ vợ? Ắt hẳn phải có ít nhất là một người thứ ba chứng kiến, rồi ông “bạn vàng” này đem chuyện đi bêu riếu thì mọi người mới biết chứ?
Một anh khác phụ hoạ:
- Tôi biết một anh chàng vào loại lý sự có hạng ở cơ quan, được nhiều người kính nể. Vợ nói cái gì không đúng là anh ta “đập” ngay. Thường thì lý sự của cô vợ không thể chọi lại được chồng. Nhưng anh này có một đặc điểm - mà có lẽ là đặc điểm chung của cánh đàn ông - là ngại tranh cãi với vợ trước mặt khách. Bởi vì trước hết là bất lịch sự với khách, hai là có những chuyện thuộc nội bộ gia đình không muốn vạch áo cho người xem lưng, ba là vô tình biến khách thành vị quan toà bất đắc dĩ. Ai ngờ cô vợ nắm được “gót A-sin” của chồng, cứ nhè lúc có khách là tấn công. Bởi vì cô ta biết là cứ có khách thì anh chồng lại nhũn như con chi chi. Dù vợ nói ngang phè phè, tức lắm nhưng đành cứ ngồi cười nhạt hoặc lảng sang chuyện khác. Thế là vợ được thể càng nói cho sướng mồm!
Một anh khác bổ sung:
- Đó là chưa kể những bà chơi cái võ bù lu bù loa, cứ không bằng lòng cái gì là nói toang toang cho cả xóm nghe. Anh chồng ngượng đành chịu lép vế cho thiên hạ khỏi cười. Đến nỗi có ông hàng xóm bản tính hiền lành cũng phải lẩm bẩm: "Phải tay tôi thì tôi táng cho mấy cái!". Nhưng rồi đến lượt ông này cũng thế thôi. Đánh vợ hay ho gì? Có khi còn mang tiếng hơn là sợ vợ!
Hóa ra đàn ông chưa chắc đã sợ vợ, chẳng qua là sợ thiên hạ chê cười mà phải tạm thời chịu lép vế thôi. Nhưng nếu một số bà vợ lại cứ nắm lấy chỗ yếu đó mà lấn tới cho đến khi đàn ông không chịu nổi là ... ly hôn.
Đã tưởng cuộc hội thảo mi-ni đến đây là kết thúc thì một ông tóc đã nhiều sợi bạc, lúc này mới nhỏ nhẹ lên tiếng:
- Có một điều các anh thử nghĩ xem, loại đàn ông nào hay sợ vợ? Rất dễ thấy là đàn ông càng có học, có nhân cách, có sĩ diện lại càng hay sợ vợ. Thử chơi vào những tay rượu chè bê tha, cờ bạc, nghiện hút xem. Có mà ăn đòn. Gần nhà tôi có một tay vô tích sự, chỉ làm khổ vợ con thế mà vợ hắn sợ một phép. Trước mặt đám bạn bè của hắn mà hắn bảo đi mua rượu không mua là ăn đòn ngay. Đến khi vợ xách chai đi rồi, hắn còn vênh váo: "Cái bọn này nói nhẹ không ưa, lại cứ ưa nặng!". Rồi cả bọn khoái chí cười sằng sặc.
Thì ra, những anh chàng “râu quặp” thời nay chưa chắc đã đáng cười mà có khi còn đáng yêu nữa đấy! Mà phụ nữ cũng đừng tưởng làm cho chồng sợ là hay. Khi chồng sợ vợ thì tình yêu cũng không còn. Làm gì có ai yêu một người mà họ sợ? Kẻ trộm cắp có bao giờ yêu công an không? Chắc chắn là không rồi. Chồng đã sợ vợ thì còn yêu gì vợ nữa. Thậm chí cả chuyện phòng the cũng lạnh lùng. Bởi vì đặc điểm của đàn ông là họ chỉ có thể nổi hứng ái ân khi họ tự tin, họ thấy được vợ tôn trọng. Động vào người vợ mà vợ lừ mắt một cái đã sợ rồi thì còn đâu bản lĩnh đàn ông mà làm chuyện ấy. Thế mới biết cái gì cũng có hai mặt cả.
Theo Chuyên gia tâm lý Trịnh Trung Hòa
Dân Việt
Dân Việt
Tuyển tập chùm thơ Sợ Vợ
1. Vợ - phụ nữ là ai?
- Vừa sinh ra, họ đuợc xếp ngay vào "phái đẹp", chẳng cần chờ ban giám khảo các cuộc thi hoa hậu cân đo, săm soi gì hết, rõ sướng ! Họ khoái sắm đồ đẹp, thích đi mỹ viện, sửa đi, sửa lại, độn cái này vô, lấy cái kia ra cũng đuợc cho qua, bởi họ là phái đẹp. Còn đàn ông mà làm như vậy dư luận lại chộn rộn : rõ là đồ pêđê, bóng lại cái …
- Thử hỏi ở phòng khám béo phì có bao nhiêu bà, bao nhiêu cô bụng to cỡ "thùng nước lèo", hông bự cỡ "võ sĩ sumô". Ấy vậy mà nếu đàn ông bụng to đi chữa mập thì bị các bà, các cô nhòm nhòm, ngó ngó rồi ghé vào tai nhau : "Bụng bia, uống cho lắm vào mới vậy !".
- Họ đựơc phép quyến rũ ta bằng các chiêu: ánh mắt, nụ cười, giọng nói .. khiến cánh đàn ông được gọi là phái mạnh bỗng yếu xìu: làm theo mong muốn của họ. Thế rồi dư luận cũng lên tiếng chê bai chúng ta mất đạo đức, làm bại hoại gia phong, tan nát gia đình. Họ lại còn rất khôn: Thích được người khác ôm, chứ nhất định không chịu bỏ tiền ra "ôm" ai
2.Cụ thể hơn,Vợ là gì?
Vợ là mẹ các con ta
Thường kêu bà xã, hiệu là phu nhân
Vợ là tổng hợp: bạn thân
Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiên.........
Vợ là ngân khố, kho tiền
Gửi vào nhanh gọn, hơi phiền rút ra
Vợ là biển cả bao la
Đôi khi nổi nóng khiến ta chìm phà
Vợ là âm nhạc, thi ca
Vừa là cô giáo, vừa là luật sư
Cả gan đấu khẩu vợ ư?????????
Cá ươn không muối, chồng hư cãi vờ (vợ)
Chồng ơi đừng có dại khờ
không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai?????
Vợ là phước lộc thọ tài ...........
Thuộc trăm định nghĩa, trả bài vợ khen .......
Vợ là thượng cấp chỉ huy
Là người lãnh đạo, bảo gì, chồng vâng !
Vợ là bà .....mẫu, ông .........thân
Sớm hôm hiếu thảo, ân cần dám quên
Vợ là cảnh sat ven bien
Chồng mà "đi lạc", bắt liền, điều tra !
Vợ là nội tướng trong nhà
Đồng hồ luôn kiểm, giúp ta đúng giờ
Vợ là chủ nợ ngây thơ
Cho chồng tháng tháng ngon ơ, nộp tiền
Vợ là thư ký rất siêng
Thư từ, ngăn kéo toàn quyền moi ra
Vơ còn đại diện quan toà
Bắt tội phải nhận, bảo tha được nhờ
Vợ là bà chủ căn cơ
Quen mồm sai vặt, con thơ ngại bồng ( điều này không có à nha)
Vợ còn là những cơn giông
Thổi chồng ra ngủ sa lông là thường
Vợ là cung cách đế vương
Áo quần sang trong,đúng đường văn minh
Vợ với táo chẳng thân tình
Chồng bèn 1 phép, mình bà quyền uy
Pha't thanh đài vợ rất chì
Cằn nhằn trăm chuyện phát đi đêm ngày
Vợ là võ sĩ cao tay
Ngón quyền, môn cước nàng hay thử ....chồng
Vợ là ...... đủ thứ biết không ?
Ba ngày định cũng không xong nghĩa nàng
3.Lợi ích của thanh niên khi lấy vợ sớm :
1/ Vợ dậy cho ta tính phục thiện (sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai cả).
2/ Vợ dậy cho ta tính kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt (để vợ sửa soạn đi lễ hay đi sắm đồ).
3/ Vợ cho ta sức khỏe (không hút thuốc lá, uống bia, đi chơi khuya với mấy thằng bạn cô hồn).
4/ Vợ dậy cho ta sự tế nhị (không bao giờ chê bai dù cơm khét, canh mặn).
5/ Vợ dậy cho ta sự lễ phép (đi thưa, về trình).
6/ Vợ dậy cho ta sự rộng lượng (kiếm được bao nhiêu tiền, tặng vợ hết)
7/ Vợ là huấn luyện viên thể dục tại gia của ta ( làm vườn, cắt cỏ, đổ rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa, mang vác khi theo nàng ra phố)
8/ Vợ dạy cho ta tính gọn gàng, trật tự ( chỉ được bày biện của riêng trong một góc tủ vợ cho).
9/ Vợ dạy cho ta sự công chính ( ra đường cứ thẳng một đàng mà đi, không nhìn ngang liếc dọc, nhất là ở chỗ có nhiều phụ nữ).
10/ Vợ giúp cho ta trở thành người cha gương mẫu ( thay tã, tắm rửa, cho con bú, ru con ngủ..vv..)
11/ Vợ dạy cho ta biết giá trị của hai chữ Tự Do (nay không còn nữa).
12/ Vợ dạy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh ( muốn chết nhưng cứ sống chơi).
Lợi ích do vợ đem lại nhiều khôn xiết kể. Ai không tin, cứ thử rồi biết.
4.Tuy nhiên lấy vợ thì cũng xuất hiện 1 hiện tượng, đó là hội chứng sợ vợ. Vậy hội chứng Sợ Vợ là gì?
"Sợ vợ" là chứng nan y
Cố công,chạy chữa thuốc gì cũng toi!
Cái này lệ thuộc giống nòi
Di truyền trong máu phải coi kỹ càng
Xin đừng hụt hẫn,hoang mang
Nên đi xét nghiệm..chớ than,chớ sầu!
5.Tại sao phải sợ vợ?
Dù không sinh đẻ ra ta
Nhưng công nuôi dưỡng thật là lớn lao
Khi ta đau ốm xanh xao
Vợ lo chăm soc hồng hào khoẻ ngay
Sợ ta đi trật đường rầy
Vợ liền theo dõi kéo ngay về nhà
Khi ta tán tỉnh ba hoa
Vợ liền "quát nạt "để mà răn đe
Lời vợ dạy phải lắng nghe
Mai sau "khôn lớn "mà khoe mọi người
Nói ra xin hãy chớ cười
Vợ ta ta sợ ! Vợ người ... còn lâu !
6.Sợ Vợ được lợi gì?
Lợi thứ nhất:
Tôi đây thích sợ vợ nhà ,
Thì đâu có sợ mọi người cười chê
Vợ tui tui sợ kê tui
Miễn tui không sợ vợ ai được rùi
Người xưa thường bảo với tui
Vợ mày mày sợ thế là mày khôn
Chớ không mày đã không còn
Công ơn vợ dưỡng nên mày hôm này
Là người phải biết nghỉ dài
Mai sao già yếu vẫn còn vợ nuôi ...
Sợ vợ, đôi chữ nghe thanh
Thời nay sợ vợ, mới danh... anh hùng
Người ta cứ bảo tui khùng
Đường đường quân tử, nhưng chùn hồng nhan
Thời nay sợ vợ mới sang
Chớ hong sợ vợ, có màn ra hiên ....
Lợi thứ hai:
Kính vợ đắc thọ
Sợ vợ sống lâu
Nể vợ bớt ưu sầu
Để vợ lên đầu là trường sinh bất tử...
Đánh vợ nhừ tử là đại nghịch bất đạo.
Vợ hỏi mà nói xạo là trời đất bất dung.
Chê vợ lung tung là ngậm máu phun người
Gặp vợ mà không cười Là có mắt không tròng
Để vợ phiền lòng là chu di tam tộc
Vợ sai mà hằn hộc là trời đánh thánh đâm
Vợ gọi mà ngậm câm là long lang dạ sói
Để vợ nhịn đói là tội nhân thiên cổ
Để vợ chịu khổ là bất tài vô dụng
Trốn vợ đi "ăn vụng" là ngũ mã phanh thây
Vợ hát mà khen hay là anh hùng thức thời
Khen vợ hết lời là thuận theo ý trời...
7.Ông trời nghĩ gì về vấn đề này?
Bắc Thang lên Hỏi Ông Trời
Bắc thang lên hỏi ông trời
Ðời con đau khổ đã nhiều ... thấu chăng?
Ông trời cúi mặt than rằng
Tao đây cũng khổ, cắn răng chịu đòn!
Bắc thang lên hỏi ông trời
Vợ con nó quá dữ như bà chằng
Ông Trời ổng trả lời rằng
Vợ tao còn dữ gấp trăm vợ mày
Bắc thang lên hỏi ông trời
Kiếp này con có bỏ nàng được không?
Ông Trời ổng trả lời rằng
Tao còn chưa được xá chi là mày
Bắc thang lên hỏi ông trời
Vợ con dữ quá, con xin bỏ nàng
Ông Trời ngó xuống trả lời
Mày bỏ được nó thì tao con mày.
Bắc thang lên hỏi ông trời
Thuốc thang, rượu bổ ... chẳng nào tới đâu
Ông trời vẻ mặt rầu rầu
Thôi mày xuống tóc cạo đầu đi tu!
Bắc thang lên hỏi ông trời
Vào chùa sư nữ trù trì được chăng ?
Ông trời nháy mắt cười rằng
Chờ tao một tí tao theo với mày!
8.Vậy làm cách nào để Sợ Vợ đúng cách?
Phải khắc cốt ghi tâm 4 điều
Thứ nhất :
Vợ ta - Vợ người
Vợ ta thì nạt thì đe
Vợ người thì cứ... lăm le ... nhìn hoai`
Vợ ta thì chẳng đoái hoai`
Vợ người khen đẹp... dài dài quanh năm
Vợ ta chê mắt... lá răm
Vợ người trông tợ trăng rằm tiên nga
Vợ ta nói mãi chẳng tha
Mèo tơ e ấp, nết na dịu dàng
Vợ ta đi tướng hai hàng
Mèo tơ đi tướng sàng sàng thấy mê
Vợ ta hay mắng hay chê
Mèo tơ âu yếm cận kề sáng hôm
Vợ mình, mình sợ mới khôn
Vợ người mà sợ có hôm què giò !
Vợ ta, ta sợ chẳng lo
Vợ người mà sợ , đồ bò đồ trâu !!
Thứ hai :
VỢ LÀ TRỜI
Hình dáng của vợ là Thiên Tướng
Gia đình bên vợ là Thiên Triều
Bạn bè của vợ là Thiên Sứ
Lệnh của vợ là Thiên Mệnh
Phòng ngủ của vợ là Thiên Cung
Con đường vợ đi shopping là Thiên đàng
Khi vợ nổi giận là Thiên Lôi
Khi vợ cất tiếng hát là Thiên Ca
Đi chơi với Dì Ba mà vợ biết được là Thiên Tai
Con riêng của vợ là Thiên Tử
Em gái vợ là Thiên Nga
Em trai vợ là Thiên La
Và
Tiền lương đưa hết cho vợ là Thiên Thu
Thứ ba :
Sợ vợ tập III
Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi,
Nhất vợ nhì trời... là chuyện tự nhiên.
Ðàn ông sợ vợ thì sang,
Ðàn ông đánh vợ tan hoang cửa nhà.
Ðàn ông không biết thờ "bà"
Cuộc đời lận đận kể là vứt đi.
Ðàn ông sợ vợ ai khi,
Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian!!!
Ðàn ông khí phách ngang tàng,
Nghe lời vợ dạy là hàng "trượng phu."
Ðàn ông đánh vợ là ngu,
Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.
Lấy nàng từ thuở mười nhăm,
Ðến khi mười chín tôi đà năm con.
Nàng thì trông hãy còn son,
Tôi thì đinh ốc, bù lon rã rời.
Nắng mưa là chuyện của trời,
Tề gia nội trợ có tôi bao thầu.
Suốt ngày cày cấy như trâu,
Chiều về rửa chén cũng "ngầu" như ai.
Nấu cơm, đi chợ hàng ngày,
Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.
Lau nhà, lau cửa chẳng màng,
Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.
Nhiều khi muốn hộc xì dầu,
Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày.
Nàng đòi thi đấu võ đài,
Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.
Nhớ xưa mình mới quen nhau,
Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương.
Cho nên tôi mới bị lường,
Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.
Than ôi thực tế phũ phàng,
Mày râu một kiếp thôi đành đi đoong.
Một lòng thờ dzợ sắc son,
Còn non còn nước thì tôi còn... thờ.
Ra đường sợ nhất công nông
Về nhà sợ nhất vợ ko nói gì
Đàn ông nể vợ là sang
Ngồi nghe vợ dạy là hạng trượng phu
Đàn ông đánh vợ là ngu
Vừa mất tiền thuốc vừa tù chung thân
Thứ tư :
Lấy vợ là bất khả kháng
Vợ Xấu là Bất Tài
Vợ Ðẹp là Bất Hạnh
Vợ Bỏ là Bất Lực
Ế Vợ là Bất Trí
Có Vợ Bé là Bất Nhân
Giựt Vợ người khác là Bất Lương
Bị Vợ ly dị là Bất Cẩn
Còn ly dị Vợ là Bất Lợi
Vợ Ghen mà làm thinh là Bất Chấp
Vợ Chồng bên nhau mãi mãi là Bất Tử
Vợ Chồng cãi lộn là Bất Hòa
Vợ giận không nói là Bất Hợp Tác
Vợ Chồng giận nhau là Án Binh Bất Ðộng
Vợ Chồng đánh nhau là Bất Phân Thắng Bại
Bị Vợ đánh mỗi ngày mà không sợ là Bất Khuất
Ý Vợ nói là Bất Di Bất Dịch
Áo Vợ mặc là Bất Luận
Cơm Vợ nấu là Bất Kiến
Ðồ đạc của Vợ là Bất Ðộng Sản
Em gái của Vợ là Bất Khả Xâm Phạm
Khen gái đẹp trước mặt Vợ là Bất Tiện
Vợ được người ta khen nhiều là Bất Ổn
Vợ không cho lại gần là Bất Thường
Vợ không cho ngũ chung là Bất Mãn
Léng phéng mà vợ bỏ qua cho thì Bất Quá Tam
Vợ bắt được quả tang (với em) thì Thiên Bất Dung Tha
Vì Vợ mà thi rớt là Bất Ðạt
Vì Vợ mà bỏ bạn là Bất Tin
Vì bạn mà không thương Vợ là Bất Công
Vì Vợ mà bỏ cha mẹ là Bất Hiếu
Vì cha mẹ mà phụ Vợ là Bất Nghĩa
Vì tiền mà xem thường cha mẹ Vợ là Bất Kính
Lương đưa hết cho Vợ là Luật Bất Thành Văn
Tiền đưa cho Vợ với tiền của Vợ là Bất Ðẳng Thức
Nói Chung , Lấy Vợ là Chuyện Bất Ðắt Dĩ ,
Nhưng Lại Là Chuyện Bất Khả Kháng
Thứ năm :
Sự khác nhau giữa vợ và bồ
Bồ là phở nóng tuyệt vời.
Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu.
Bồ là nơi tỏ lời yêu.
Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình.
Bồ là rượu ngọt trong bình.
Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo,
Nhìn bồ đôi mắt trong veo
Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm,
Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang
Bồ dỗi thì phải xuống thang
Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền
Một khi túi hãy còn tiền
Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh
Một mai hết sạch sành sanh
Bồ đi, vợ lại đón anh về nhà
Bồ là lều, vợ là nhà
Gió lớn, lều sụp, mái nhà còn kia
Vợ là cơm nguội của ta
Nhưng là đặc sản của mấy thằng cha láng giềng
9.Hãy nghĩ kĩ lại xem,bạn được lợi nhiều hơn là Sơ vợ đấy……..
Bởi khi sợ vợ là khôn
Nếu không sợ vợ có ngày ra sân
Ra sân thì chẵn được vào
Lai thêm bị đói khóc rào ai nghe ...
Vợ mình mình sợ không sai
Lở làm nó giận nó đài mình sao
Thà mình nhẩn nhục lao đao
Còn hơn bị đuổi ra sau hè nằm
Muốn tròn tình nghĩa trăm năm
Thì sợ vợ có ăn nhằm gì đâu
Bang ngày bị vợ đè đầu
Bang đêm 2 đứa đè nhau cũng huề
10. Cuối cùng,hãy tự giác Sợ Vợ
trước khi gặp phải tình cảnh dù không muốn cũng phải Sợ Vợ
Ra đường sợ nhất công nông
Về nhà sợ nhất vợ không mặc gì.
Điên
Nhận xét
Đăng nhận xét