Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
VÕ THUẬT TINH HOA 87
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
QPVN [Võ thuật tinh hoa] Phần 1 - Aikido, môn võ của yêu thương
QPVN [Võ thuật tinh hoa] Phần 2 - KALARI, Môn võ cổ truyền Ấn Độ
Vén màn môn võ Việt chạy trên mặt nước, đóng đinh lên người
Lê Sơn |
86
Sau khi luyện thành Thần lực công phu, một võ sĩ trẻ măng của Thiên
Môn Đạo đã đóng chiếc đinh dài 20cm lên huyệt đạo ở cổ rồi kéo chiếc xe
tải nặng vài tấn, làm người xem hú vía.
Lần đầu tiên tôi biết tới Thiên Môn Đạo là cách đây hơn 5 năm, khi có dịp tham gia đợt tập luyện đồng diễn tại sự kiện Đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội.
Khi đó, một chàng thanh niên chừng tuổi đôi muôi, là môn đệ của Thiên
Môn Đạo đã nói một câu khiến tôi nhớ mãi: “Học võ mà không học khí thì
không phải học võ!”.
Từ đó, Thiên Môn Đạo luôn để lại nhiều dấu hỏi trong tôi. Và rồi sau
hơn 5 năm, cuối cùng tôi cũng gặp gỡ được người đứng đầu môn phái, chưởng mônNguyễn Khắc Phấn để tìm hiểu sâu hơn về môn phái dị biệt này. Lão nhân quá giang – tuyệt kỹ khinh công khiến Thiếu Lâm Tự cũng “chào thua”
Trước đây tôi chỉ biết tới sư phụ Nguyễn Khắc Phấn qua các thước phim
Kỷ lục VN, được phát sóng trên đài truyền hình với mái tóc và bộ râu
dài hệt như một nhân vật trong phim kiếm hiệp.
Bất ngờ thay, vị chưởng môn ấy nay đã “xuống tóc”, trông trẻ trung
thấy lạ với vóc dáng nhỏ nhắn, khuôn mặt luôn cười nhưng thần thái, ánh
mắt sắc như dao thì vẫn còn nguyên.
Trò truyện với tôi, sư phụ Nguyễn Khắc Phấn (theo cách gọi trong môn
phái) đã bật mí về những tuyệt kỹ thượng thừa, không thể xuất hiện ở một
phái nào khác đó là ngón khinh công “Lão nhân quá giang”.
Đây là màn chạy trên mặt nước, dưới chân võ sĩđược trải một lớp cót hoặc chiếu rất mỏng.
Đáng nói, trong làng võ thế giới, chính Thiên Môn Đạo là môn phái
biểu diễn màn này đầu tiên, sau đó phái Thiếu Lâm bên Trung Quốc mới làm
theo.
Thậm chí, màn “Lão nhân quá giang” còn khó hơn cả màn chạy trên nước của Thiếu Lâm
(gọi là “Thủy thượng phiêu”), bởi võ sĩ Trung Quốc trải lớp ván ép mỏng
bên dưới thì Thiên Môn Đạo lại trải chiếu, cót vốn mỏng và mềm hơn.
Màn chạy trên mặt nước của võ sinh Thiên Môn Đạo (ảnh: NVCC)
Sư phụ Nguyễn Khắc Phấn kể, trong lần đầu tiên biểu diễn màn này tại
Ứng Hòa (Hà Nội), lúc đầu khán giả vô cùng tò mò nhưng chẳng mấy người
tin.
Tất cả đều nghĩ bên dưới mặt nước sẽ được lót một thứ gì đó hoặc là
đóng cọc phía dưới. Thậm chí nhiều người nghĩ đây là một thứ tà thuật.
Để chứng minh, môn phái đã mời một số người lặn xuống tận đáy sông để
kiểm chứng. Và tất nhiên, đã chẳng hề có thứ gì ngoài lớp cót rất mỏng
được trải trên mặt nước.
Sau “bài test” đó, hàng chục võ sĩ trẻ măng lần lượt chạy thành hàng
trên mặt nước với quãng đường hàng trăm mét, khiến những khán giả mục sở
thị cứ ngỡ như mình đang xem phim kiếm hiệp ở ngoài đời.
Sau vài lần nữa biểu diễn tại sông Đáy, sông Nhuệ, từ Viện khoa học
nghiên cứu tiềm năng con người, trường Đại học TDTT (Bắc Ninh) và Đài
Truyền hình VN đều cử những đoàn về tận nơi để tìm hiểu, nghiên cứu,
quay phim.
Sư phụ Phấn kể lại, đã có những thời điểm Đài truyền hình VN cử cả
đoàn về tận Ứng Hòa, “ăn dầm nằm dề” cả hơn một tháng trời để lấy tư
liệu, thậm chí quay phim cả buổi đêm trước khi thực hiện chương trình
“Chuyện lạ VN” được thực hiện ở hồ Thiền Quang.
Sau đó, Bộ Ngoại giao cũng từng đưa một số người bên Nhật về học trực
tiếp. Kết quả sau vài tháng, họ có thể chạy được 10 mét trong sự ngỡ
ngàng.
Theo chưởng môn Nguyễn Khắc Phấn, màn chạy trên mặt nước xa nhất của
Thiên Môn Đạo là 180 mét (kỷ lục của Thiếu Lâm gần 120 mét) và có thể
chạy thành một đoàn trên mặt nước thay vì từng người một. “Nội nhục công phu” – Tuyệt kỹ gây hú vía, thót tim
Đã không biết bao nhiêu lần các môn đệ Thiên Môn Đạo khiến người xem
phải nổi da gà với trò biểu diễn ú tim mang tên “Nội nhục công phu”.
Sư phụ Nguyễn Khắc Phấn cho biết, tuyệt kỹ này gồm 2 loại. Loại thứ
nhất dùng đinh đóng xuyên qua nhiều vị trí của cơ thể gọi là “Xuyên kim
nội nhục”; loại thứ 2 dùng đinh đóng vào một số huyệt đạo rồi kéo xe
nặng vài tấn gọi là “Thần lực công phu”.
Với một người bình thường, chỉ cần xem màn này cũng đủ để “ớn lạnh
tới tận xương sống” nhưng với những môn đệ ruột của Thiên Môn Đạo, nó
lại đơn giản như “chuyện thường ở huyện”.
Lần đầu tiên khi sư phụ Phấn cùng một đệ tử biểu diễn màn này trước công chúng, nhiều người đã không dám xem vì quá … sợ hãi.
Nội nhục công phu là một tuyệt kỹ của phái Thiên Môn Đạo (ảnh: NVCC).
Vị chưởng môn kể lại, sau khi cậu học trò chừng 17, 18 tuổi vận khí,
cởi trần, ngồi thiền, sư phụ rút trong bọc ra một bó kim bằng inox với
nhiều kích thước khác nhau, loại trung bình dài khoảng 1 gang tay.
Sư phụ lấy một chiếc kim cỡ vừa, dùng cồn đốt để khử trùng rồi khẽ
hỏi nhỏ: “Con sẵn sàng chưa?” Sau cái gật đầu của đệ tử cũng là lúc màn
“nội nhục” bắt đầu.
Sư phụ cầm cây kim dài, dí xát vào một huyệt đạo ngay bên dưới vai
học trò. Các khán vây quanh chen nhau, mắt nhắm mắt mở, hồi hộp, nín
thở…
Đồ đệ vẫn ngồi trơ như đá. Sư phụ cầm chiếc búa giơ cao. Sư phụ nói
lớn: “Bắt đầu” rồi một nhát, hai nhát, ba nhát, cây đinh xuyên qua lớp
da thịt bên dưới vai của cậu học trò. Các khán giả ai nấy mặt tái mét.
Khi sư phụ nói “Xong rồi”, có người mới dám mở mắt ra…
Vị đệ tử tiếp tục vận khí một hồi rồi. Sư phụ cho người buộc một sợi
dây thừng vào cây kim còn cắm trên lưng rồi nối vào một chiếc xe tải
nặng 5 tấn.
Đệ tử vẫn lặng thing như núi. Một lúc sau, anh chàng từ từ đứng dậy
rồi bắt đầu màn kéo xe. Lần này các khán giả không còn hú hồn, im bặt
nữa mà bắt đầu cổ vũ cuồng nhiệt.
Sau khi kéo được vài chục mét, sư phụ cho đệ tử dừng lại. Rồi lại
thực hiện màn rút đinh trên lưng khiến người xem một lần nữa ớn lạnh.
Thật sửng sốt, khi những chiếc đinh được rút ra, đã không có một giọt
máu nào mà chỉ có 1 vết thâm nhỏ hằn trên lưng. Vị đệ tử thì mặt vẫn
tỉnh bơ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Lúc này, nhiều người mới vây quanh hỏi “Có đau không”. Chàng trai không nói mà chỉ khẽ mỉm cười, lắc đầu.
Chưởng môn Nguyễn Khắc Phấn và đệ tử trong màn biểu diễn Nội nhục công phu (ảnh: NVCC)
Theo tiết lộ của Chưởng môn Nguyễn Khắc Phấn, Thiên Môn Đạo cũng
chính là môn phái đầu tiên của võ thuật Việt Nam thực hiện màn “Bế mí
thu công”, dùng mí mắt nâng xô nước hoặc uốn cong thanh sắt…
Sau những màn biểu diễn gây hú vía này, đài truyền hình cũng từng về
thực hiện chương trình “Chuyện lạ Việt Nam” với kỷ lục đóng đinh kéo xe,
từng gây thót tim cho hàng triệu khán giả cả nước.
Sư phụ tiết lộ, ngoài đóng đinh vào các huyệt đạo ở lưng, các đệ tử
còn có thể dễ dàng đóng đinh vào các vị trí khác trên cơ thể như ngực,
thậm chí ở cổ rồi thực hiện các màn kéo xe.
Còn những màn úp bát vào bụng, dùng răng cắn rồi kéo xe, dùng yết hầu
uốn cong thanh sắt, kê đá lên đầu rồi đập vỡ… thì một đứa trẻ tầm chục
tuổi, vẫn còn “tranh nhau ăn” cũng có thể làm được dễ dàng.
Vị chưởng môn tiết lộ, để thực hiện những màn biểu diễn này, các võ
sĩ phải trải qua quá trình luyện khí công, làm nền tảng cho nội công và
tùy thể trạng của từng người lại được học những bài riêng thay vì tất cả
đều tập luyện giống nhau.
Một cậu bé thực hiện màn Nhu công thụ lực. (ảnh: NVCC)
Một điều kỳ diệu đến nay khoa học cũng chưa giải thích nổi đó là các
đệ tử của ông có thể tự điều chỉnh, làm chủ kinh mạch thậm chí có thể
làm mạch ngừng đập theo ý muốn.
Khi tôi hỏi sư phụ, liệu tập các môn này cần kiêng những gì, đặc biệt
có cần kiêng quan hệ nam nữ như nhiều lời đồn thổi hay không, ông giải
thích:
“Nội quy đầu tiên của môn phái là kiêng rượu, thuốc lá, chất kích
thích quan trọng nhất là kiêng làm việc ác, gây tổn hại tới người khác.
Ở môn phái có các bài tập riêng cho những người thuần dương và người
từng quan hệ nam nữ. Trong quá trình học, chúng tôi có khuyên nên điều
tiết việc sinh hoạt cho phù hợp chứ không có nghĩa là cấm.
Quan trọng nhất là người tập cần biết tự điều tiết và làm chủ cơ thể
để có thể sống khỏe, lành mạnh, sống có ích, đó mới là điều quan trọng
nhất”.
Màn Cương pháp công của Thiên Môn Đạo đòi hỏi trình độ khí công, nội công ở mức độ rất cao (ảnh: NVCC).
Chưởng môn Nguyễn Khắc Phấn cho biết, Thiên Môn Đạo ngoài hệ thống
khí công, nội công còn rèn các kỹ năng võ thuật chiến đấu. Hiện nay môn
phái cũng tham gia đào tạo cho nhiều lực lượng cảnh sát.
Tuy nhiên mục đích của Thiên Môn Đạo không coi trọng biểu diễn, càng không coi trọng việc chiến đấu, tranh giành hơn thua.
Bởi như tên gọi của môn phái (Thiên Môn - “đường đến cổng trời”),
nghĩa là sống khỏe, lành mạnh, sống có ích để khi chết được lên thiên
đàng, đó mới là mục đích cao cả nhất.
Sư phụ Phấn bảo: “Giống như mẹ tôi, sinh năm 1917, nay đã 100 tuổi,
từng bị tai nạn nún cột sống tưởng chừng sẽ liệt nhưng nhờ Thiên Môn Đạo
mà đến giờ vẫn rất khỏe mạnh, minh tường, vẫn sống có ích.
Đó có lẽ mới là cốt lõi của võ thuật!” - Sư phụ nói rồi khẽ mỉm cười. (Xem thêm một số hình ảnh về môn phái Thiên Môn Đạo):
Màn Nội nhục công phu từng gây thót tim cho người xem.
Màn Ngự thiết công (ảnh: NVCC).
Màn Khẩu xí thiết hàm công (ảnh: NVCC).
Màn Luyện thiết công (ảnh: NVCC).
Màn Thọa thiền thạch đầu công. (ảnh: NVCC).
Màn Nhu cốt công (ảnh: NVCC).
(Còn tiếp)
theo Trí Thức Trẻ
Môn võ tàn bạo từ cuộc chiến Ấn Độ - Pakistan
Tiểu Mã |
5
Những cao thủ của môn võ này được cho là mạnh như bò mộng, nhãn pháp
như chim ưng, lanh lẹ như báo và sở hữu rất nhiều loại binh khí khó có
thể hình dung ra.
Môn võ khốc liệt bậc nhất Nam Á, Trung Đông
Đó là Gatka – môn võ cổ truyền huyền bí tồn tại hàng ngàn năm tại Ấn Độ và được coi là độc đáo bậc nhất của khu vực Nam Á.
Gatka có nguồn gốc là bộ môn thiên về chiến đấu, còn có tên gọi shastara vidiyā, bắt nguồn từ những cuộc giao tranh ở phía bắc Ấn Độ và nước láng giềng Pakistan trong nhiều thế kỉ. Theo tiếng Phạn có nghĩa là “khoa học về vũ khí”.
Nhiều tài liệu tại Ấn Độ khẳng định môn võ này ra đời cực sớm, từ
khoảng thế kỷ thứ 6 TCN. Được tôi rèn trong chiến tranh, nên nó vô cùng
tàn bạo.
Gatka được đánh giá là môn võ độc đáo nhất của Nam Á.
Cho đến thế kỷ thứ 10, những người Hồi giáo bắt đầu cuộc xâm lược Ấn
Độ, bạo lực và chiến tranh diễn ra liên miên. Môn võ này cũng bị cấm tập
luyện công khai nhưng vẫn bùng cháy âm ỉ.
Thời kỳ này, những cuộc tỉ thí của những người Hồi giáo và người
Hindu của Ấn Độ cũng diễn ra thường xuyên. Trong một trận chiến nổi
tiếng, Govinda-raja của Delhi đấu tay đôi Muhammed của Ghor.
Trên lưng ngựa, Govinda trúng một đòn của đối phương và bị mất nguyên
một hàm răng. Nhưng sau khi có được cây giáo trên tay, ông đã khiến đối
phương thất bại chỉ bằng đúng một chiêu.
Sau trận đấu nổi tiếng này cộng với sự phát triển của những vũ khí
vùng Trung Đông và áo giáp, môn võ Gatka lại một lần nữa được phát triển
bùng nổ.
Sự kết hợp hệ thống vũ khí đa dạng với những kỹ thuật của người bản địa khiến môn võ Gatka trở nên độc đáo.
Tuy nhiên, dưới con mắt của người Hồi giáo, người Ấn Độ luôn bị nhìn
rất khinh miệt và môn võ Gatka cũng được gán với tầng lớp “mọi rợ”.
Dưới thời đại Sikh, môn võ này cũng có nhiều bước thăng trầm.
Ở thời kỳ cực thịnh, đã có vô số trung tâm chuyên dạy võ được gọi là
“hội trường đào tạo bất khả chiến bại" tại vùng Amritsar với lực lượng
vũ trang được gọi là Akal Sena hay "đội quân bất tử".
Thời kỳ này, hệ thống vũ khí cũng phát triển mạnh mẽ hơn bao giờ hết, từ kiếm, cung, giáo, dao găm, tiêu và nhiều loại đặc dị.
Theo thời gian, Gatka phát triển thành một bộ môn thể thao hoặc nhằm phục vụ cho các nghi lễ tại Ấn Độ.
Thường hình thức của Gatka sẽ là cuộc đấu của hai đối thủ cầm gậy
bằng gỗ và có thể có thêm những chiếc khiên, thường nhỏ hơn so với của
châu Âu.
Một học viên của môn võ Gatka được gọi là một gatkabaj trong khi những “sư phụ” được gọi là Guru hay Gurudev.
Một số khả năng "dị" của môn Gatka.
Những tuyệt chiêu độc, dị nhất
Dù là môn “khoa học của các loại vũ khí” nhưng Gatka cũng rất mạnh ở khả năng chiến đấu tay không.
Kỹ thuật chiến đấu không dùng vũ trang của môn này được gọi là bhuja-yuddh, tuy nhiên đến nay phần lớn đã bị thất truyền.
Nhưng theo nhiều tài liệu, hệ thống kỹ thuật này sử dụng tất cả các bộ phận trên cơ thể để tấn công và phòng thủ.
Tuy nhiên độc đáo ở chỗ, điểm tấn công lại chủ yếu nhất nhắm vào các bộ phận gồm mắt, họng, háng, mắt cá chân và đầu gối.
Một điểm đặc biệt nữa là môn võ này rất giỏi ở khả năng sử dụng chân.
Điều này không phải ngẫu nhiên mà nó bắt nguồn từ nguyên nhân rất sâu
xa đến từ vấn đề tôn giáo.
Người tập Gatka có khả năng chịu đòn khó tin.
Dưới thời kỳ Ấn Độ bị người Hồi giáo cai trị, những chiến binh người
Hồi giáo được xếp vào tầng lớp trên so với những chiến binh theo đạo
Hindu.
Những người thuộc tầng lớp trên thường tránh việc dùng bàn tay của
mình để chạm vào cơ thể của những người thuộc tầng lớp dưới bởi họ coi
đó là sự dơ bẩn.
Điều này dẫn tới hệ quả là các kỹ năng sử dụng chân trong môn võ đã được phát triển, đẩy lên một tầm cao mới.
Trong khi đó về hệ thống binh khí, có lẽ không có một môn phái nào trên thế giới phong phú bằng so với Gatka.
Riêng với kiếm, môn võ này cũng có rất nhiều loại khác nhau, từ kích thước, chất liệu, hình dáng.
Bên cạnh đó là các loại rìu, giáo, khiên chắn, cung, roi… và các binh
khí đặc dị khó có thể hình dung như Talwar, Katti, katara, maru,
Kirpan, Gupti, kora…
Về các kỹ năng cận chiến, những cao thủ Gatka thực sự là những bậc
thầy. Người Ấn Độ vẫn thường ví họ với những loài vật ẩn chứa sức mạnh
như heo rừng, chim ưng, bò mộng, sư tử, khỉ, rắn và báo.
Cũng khá giống với võ Trung Hoa, người Ấn Độ cũng dựa vào một số đặc
điểm các loài vật này mà sáng tạo ra nhiều thế võ và chiêu thức rất
hiểm.
Nhưng không giống như võ thuật Trung Hoa, người Ấn Độ còn gắn liền võ
thuật với yếu tố tâm linh, trong đó sức mạnh lớn nhất cũng được coi là
sự vô hình, thứ mà người khác không thể nhìn thấy được.
Chính vì sự ảnh hưởng của yếu tố tâm linh mà Gatka không chỉ là môn
võ huyền bí mà còn được cho là có thể tạo nên những điều rất khó tin.
Ngày nay, nhiều tuyệt kỹ hiểm độc của Gatka đã bị thất truyền tuy
nhiên khá nhiều kỹ thuật của môn này vẫn còn được áp dụng cho lực lượng
quân đội của Ấn Độ và cả Pakistan.
Cách đây vài năm, một cậu bé có tên Manpreet Singh là một môn đệ của
Gatka cũng đã trở nên nổi tiếng thế giới bởi khả năng chịu đòn đáng kinh
ngạc.
Dù mới chỉ 10 tuổi nhưng cậu thường xuyên biểu diễn tiết mục để người
khác dùng gậy bóng chày đập vỡ quả dừa đặt trên trán của mình, hoặc để
người khác dùng một bó đèn tuýp đập vào bụng mình, còn cậu thì cười rất
sảng khoái.
Manpreet Singh cũng được coi là người trẻ nhất thế giới biết đánh thành thạo môn võ Gatka.
Xem một số loại binh khí "siêu dị" của môn võ Gatka
theo Trí Thức Trẻ
Điều ít biết về môn võ tàn độc và tà ác của Nhật Bản
Tiểu Mã |
44
Những cao thủ của môn võ này có khả năng dễ dàng đoạt mạng đối phương chỉ trong chớp mắt.
Môn võ bí hiểm, "ảo diệu"
Ở Nhật Bản có một môn võ cực kỳ lợi hại, là vũ khí đặc dị của các Samurai, Ninja thời xưa, đó là bộ môn Jujitsu (Nhu thuật).
Nguồn gốc về sự ra đời của Jujitsu vẫn còn là đề tài gây tranh cãi. Tuy nhiên đây là môn võ được gắn với các Samurai.
Dưới
các triều đại phong kiến Nhật Bản, có nhiều môn võ thuật chiến đấu
thịnh hành trong giới Samurai như: Cung đạo, Kiếm đạo, thuật cưỡi ngựa,
cách dùng giáo mác và những binh khí khác.
Nhưng nếu có một môn võ nào đó mà chuyên dùng để phản công và có thể khuất phục sức mạnh của đối phương, thì chỉ có thể là Jujitsu.
Trên
thực tế, đây không phải là một môn võ riêng lẻ mà nó là tổng hợp các kỹ
năng đỉnh cao của nhiều môn phái võ thuật cổ truyền của người Nhật.
Sẽ là "bó tay" nếu dính phải một đòn của Jujitsu.
Ban
đầu, Jujitsu xuất nguồn từ giai cấp võ sĩ Samurai chuyên dùng tay không
để tự vệ và chống cự lại đối thủ có võ trang hay không võ trang.
Qua
rất nhiều tình huống thực tế, các Samurai nhận thấy rằng phương pháp
đấm đá của các bộ môn võ khác không có hiệu nghiệm khi chống lại địch
thủ mặc áo giáp.
Từ đó họ phát minh ra phương pháp dùng quật ngã,
đè, siết cổ, khóa tay, khóa chân, bẻ khớp, điểm huyệt… để kháng cự địch
thủ một cách hiệu quả nhất.
Những phương pháp này nói chung là dựa
trên lý thuyết dùng sức tấn công của đối phương để kiềm chế địch thủ
thay vì chống trả trực tiếp. Nói nôm na, môn võ này là cách dùng độc
chiêu “lấy gậy ông đập lưng ông” khi đối đầu với đối phương.
Jujitsu
được coi là một môn võ tổng hợp các tinh hoa của võ thuật phương Đông,
bao gồm cả các cách tấn công như: vật, khóa, đè, đấm, đá, điểm huyệt,
đánh vào quan tiết (các khớp xương quan trọng của cơ thể),...
Do tính chất nguy hiểm và tàn bạo của nó mà ngày nay, môn võ này rất ít được lưu truyền và bị coi là một môn võ rất tàn độc.
Chân Tử Đan cũng áp dụng một chiêu Jujitsu trong phim.
Những độc chiêu tàn ác nhất
Jujitsu
bao gồm một số tuyệt kỹ có sức sát thương vô cùng lớn. Đỉnh cao chính
là kỹ thuật đánh vào các quan tiết, cầm nã thủ và điểm huyệt.
Mục
tiêu chính là các khớp xương, có vai trò cực kỳ quan trọng với cơ thể.
Chỉ cần một đòn duy nhất của Jujitsu khi tấn công vào bộ phận này, cũng
đủ giúp đối phương tàn phế suốt đời.
Thông thường, các động tác thường là vặn, bẻ những khớp xương yếu nhất trong thân người.
Vì
vậy, một thiếu nữ yếu đuối cũng có thể chế ngự được một lực sĩ hay một
tên lưu manh cường bạo, nếu thiếu nữ biết cách vận dụng các kỹ năng một
cách chính xác và tinh diệu.
Sự lợi hại của Jujitsu so với Aikido.
Sự
hiệu quả của nó lớn đến nỗi đã có hẳn một hệ phái rất nổi tiếng đã ra
đời, chuyên sử dụng các kỹ năng vặn, bẻ khớp, đó là Yamara.
Jujitsu cũng có những kỹ pháp cầm nã thủ với một số điểm tương đồng với võ Thiếu Lâmcủa Trung Quốc như bắt giữ, bấu véo… để phản công đối phương.
Lợi hại hơn, các cao thủ Jujitsu được cho là có thể sở hữu những kỹ năng điểm huyệt vô cùng "ảo diệu".
Chỉ
một động tác trong nháy mắt, một cao thủ Jujitsu có thể dễ dàng khiến
cho đối phương tê bại, bất tỉnh nhân sự thậm chí là mất mạng.
Thậm
chí các cao thủ còn có thể điểm vào những tử huyệt ở cả bàn tay, bàn
chân của đối thủ để đoạt mạng ngay lập tức. Đây là ngón đòn cực dị mà
các phái võ khác không thể làm nổi.
Ngoài ra, những võ sư Jujitsu cao cấp cũng đều tinh thục những cách cứu người bất tỉnh khi trúng đòn điểm huyệt.
Jujitsu được vận dụng rất nhiều trong môn võ tổng hợp MMA
Trên
thực tế, nhiều nhà nghiên cứu võ thuật đã khẳng định rằng thuật điểm
huyệt không chỉ Jujitsu mới có mà còn bắt gặp ở rất nhiều môn võ của
Trung Hoa và một số nước ở châu Á. Tuy nhiên thuật điểm điểm huyệt của
Jujitsu vẫn được đánh giá là lợi hại bậc nhất.
Nhìn chung, các đòn
thế của môn Jujitsu thường rất hiểm ác, những đòn tấn công hoặc phản
công quyết nhắm đến việc giết địch thủ trong nháy mắt, hoặc làm gãy tay,
gãy chân, mù mắt, á khẩu, tê liệt hoặc tàn phế suốt đời…
Và tất nhiên, nếu không may dính phải một đòn trong số này thì sẽ là quá khó để có thể chống đỡ.
Trong
lịch sử, môn Jujitsu chỉ phát triển lớn mạnh vào thời đại phong kiến,
nhất là vào thời Iyemitsu. Từ nửa sau thế kỷ 19 cho tới ngày nay, với sự
sụp đổ của chế độ phong kiến thì nhiều ngón đòn lợi hại của Jujitsu đã
bị thất truyền và lùi sâu vào dĩ vãng.
-
Với các môn thể thao hiện đại, Judo cũng được cho là bắt nguồn từ
Jujitsu tuy nhiên đã được sáng tổ Jigoro Kano lược bớt đi rất nhiều đòn
thế hiểm ác và dần dần phát triển theo hướng thể thao.
Chính vì
thế, xét trên phương diện tự vệ và chiến đấu, môn Judo không thể so sánh
với Jujitsu, bởi Jujitsu là môn võ chiến đấu tự do trong khi Judo là
một môn thể thao hiện đại bị hạn chế bởi các quy luật chặt chẽ.
-
Hiện tại, các võ sĩ thi đấu MMA (trong đó có giải UFC) cũng đặc biệt coi
trọng việc tập luyện môn Jujitsu tuy nhiên tính sát thương của những
đòn hiện đại này vẫn bị đánh giá thấp hơn so với môn Jujitsu cổ truyền.
-
Ngày nay, bản thân Jujitsu cũng được phát triển theo hướng trở thành
môn thể thao hiện đại, với sự ra đời của Liên đoàn Jujitsu quốc tế từ
năm 1977.
Một số chiêu của Jujitsu hiện đại được áp dụng trong các giải đấu võ tổng hợp MMA
Jujitsu 2
theo Trí Thức Trẻ
Võ bùa "tái xuất giang hồ" ?
Thanh Đào - Thiều Thúc |
4
Vào đầu những năm 80 của thế kỷ trước, làng võ Việt xôn xao bởi sự
xuất hiện của một phái võ kỳ lạ, gọi là "võ bùa" hay "thần quyền". Người
theo môn võ ấy không cần luyện tập quyền cước mà chỉ cần thổi hương,
uống bùa, gọi thần chú là có sức mạnh muôn người khôn địch...
Bởi cách thức có phần thần bí đó mà nhiều môn phái khác đã tìm
các lò dạy võ bùa để tìm hiểu thực hư, phân tài cao thấp. Sự "truy sát"
ấy, cùng nhiều lý do khác nữa nên chỉ ít thời gian sau, võ bùa phải lui
vào ẩn dật.
Gần đây, trước sự nở rộ trở lại của phong trào học võ, lại có lời đồn
võ bùa đang "tái xuất giang hồ". Chúng tôi đã đi tìm hiểu thực hư xung
quanh môn võ này. Cao nhân ẩn tích
Sau màn ra mắt vào những năm 80 của thế kỷ trước, võ bùa bỗng dưng
mất hút một cách khó hiểu trên "chốn giang hồ". Không ai biết đệ tử của
võ bùa ở đâu, hiện đang sống như thế nào, còn lao tâm khổ tứ tập luyện
hay không?
Gần đây, một lần lang thang trên mạng, tôi tình cờ đọc được thông tin
của một môn sinh "chánh phái" nói rằng, trước đây có hai cao thủ phái
Thất Sơn đem võ bùa về dạy ở Hà Nội và chính họ là những sư phụ đầu tiên
của môn phái ở đất Kinh kỳ.
Thông tin trên mơ hồ, chỉ nói người thứ nhất tên Thành, làng võ vẫn
gọi là Thành "vuông", người thứ hai tên là Chín, giang hồ gọi là Chín
"cụt".
Liên hệ với một số cao thủ võ lâm ngoài Bắc thì được biết, Thành
"vuông" tên đầy đủ là Nguyễn Văn Thành, từng sống ở khu vực Ô Chợ Dừa
(Hà Nội), giờ đã qua Nga lập nghiệp.
Người thứ hai là Chín "cụt", tên đầy đủ là Ngô Xuân Chín, là thương binh, hiện không biết phiêu dạt phương nào.
Thông tin trên làm tôi nhớ lại lần trò chuyện với võ sư Chu Há, Chủ nhiệm võ đường Hồng Gia.
Võ sư Há cho biết, thủa trước, Chín "cụt" có tham gia một số phong
trào thể thao của người khuyết tật và ngay từ buổi đầu tiên ấy, Chín
cùng đệ tử đã từng dùng võ bùa để giành huy chương vàng một hội khỏe năm
1986.
Nhờ manh mối này, tôi vội tìm đến ông Vũ Thế Phiệt, Tổng Thư ký Hiệp
hội Thể thao người khuyết tật Việt Nam. Từ số điện thoại ông Phiệt cho,
tôi đã tìm được "cao nhân" ẩn tích bấy lâu nay - ông Chín. Phận duyên tiền định
Vợ chồng ông Xuân Chín hiện đang sống ở một khu đô thị yên ả trên
đường Lạc Long Quân (Hà Nội). Trò chuyện, Xuân Chín bảo, Thất Sơn thần
quyền với ông như có duyên trời định.
Thời trai trẻ, Chín là lính trinh sát đóng quân ở tỉnh biên giới Cao
Bằng. Khi còn ở quê nhà, bởi hiếu động nên Chín từng theo đám trai làng
lăn lộn học quyền cước của mấy võ sư vườn, cũng lận lưng dăm ba miếng
phòng thân.
Bởi thế, khi hay tin trong trung đoàn có một đồng đội thường diễu
quyền, phóng cước sau khi xong xuôi việc nhà binh, Chín muốn tìm đến xem
"mặt mũi" thế nào và nhân thể thử tài luôn để phân cao thấp.
Sau nhiều lần hò hẹn, "thằng cha" đó cũng nhận lời thách đấu. Thế nhưng sau 2 lần "tỉ thí", Chín đều thua không kịp vuốt mặt.
Chín đấm, đá cật lực mà cứ như đánh vào bị bông, đối thủ chẳng hề đổi
thay sắc mặt. Đánh nhiều đuối sức, chùn tay, nên đành phải xin thua.
Từ sau trận quyết đấu đó, hai người trở thành bạn. Lúc này Chín mới
biết người kia theo học Thần quyền của phái Thất Sơn, từ một sư phụ ở
quê nhà, xã Văn Khúc, huyện Sông Thao, tỉnh Phú Thọ.
Những câu chuyện mà người bạn kể về môn phái lạ lùng đã khiến Chín mê
mệt. Anh ước ao có ngày được về quê bạn bái vị sư phụ ấy làm thầy.
Và rồi cái ngày anh mong mỏi ấy cũng đến. Được sự giới thiệu, ngay
đêm hôm ấy, anh đã được diện kiến kỳ nhân. Người ấy là danh sư Nguyễn
Văn Lộc, một nông dân chân chất, cũng chỉ hơn anh cỡ trên chục tuổi.
Thế nhưng hôm ấy, ý nguyện, mơ ước của anh đã không thành. Dù đã cố
nài nỉ hết nước hết cái nhưng vị danh sư ấy vẫn không chịu thu nạp Chín
làm đệ tử. Tuy mưu sự không thành nhưng anh vẫn không thôi hi vọng của
mình.
Chừng tháng sau, anh lại tay nải từ Cao Bằng tìm về Phú Thọ. Lần này, thứ mà anh nhận được vẫn chỉ là những cái lắc đầu.
Thế rồi, một lần (năm 1981), lúc đi làm nhiệm vụ, anh bị thương phải
cắt bỏ hoàn toàn chân phải. Khi vết thương liền da, nhớ miền quê Văn
Khúc và ông thầy võ... khó tính, anh lại lóc cóc tìm về.
Đi cùng anh lần này có cả Thành "vuông", một chàng trai Hà Nội, nghe tiếng vị sư phụ kỳ lạ mà háo hức muốn được tỏ tường.
Gặp mặt, vị danh sư nói thẳng thừng: "Anh lành lặn tôi còn không
nhận, huống chi nay đã là người tàn phế! Anh không học võ được đâu!".
Câu nói đó đã làm ruột gan Chín quặn thắt. "Đau" hơn khi bạn đồng hành với anh, Thành "vuông", lại được sư phụ thu nạp.
Uất ức, trước khi ra về anh... thề: "Sư phụ nhận tôi thì 6 tháng tôi
xuống một lần! Không nhận thì tháng nào tôi cũng xuống!". Tháng sau, một
mình, anh xuống thật.
Lần này, thấy anh lóc cóc chống nạng vượt quãng đường hơn 15 cây số,
vị danh sư đã động lòng trắc ẩn. Ông đã đồng ý truyền võ cho anh nhưng
với điều kiện chờ ngày tốt, về Bắc Giang ông mới dạy. Võ phái kỳ lạ
"Ngày tốt" ấy là ngày 9/10/1984. Đã hẹn trước, anh Chín có mặt tại
nhà một người quen của sư phụ ở làng Mỹ Độ, sát thị xã Bắc Giang.
Đến được ít phút thì sư phụ anh cũng xuất hiện. Ngay chiều hôm ấy,
anh đã thành người của phái Thất Sơn. Cũng ngay ngày hôm ấy, anh mới
tường tận về môn phái của mình.
Theo lời thầy Lộc thì "thủ phủ" của Thất Sơn thần quyền nằm ở Huế, do
tông sư Nguyễn Văn Cảo nắm quyền chưởng môn. Sáng tổ Nguyễn Văn Cảo học
thần quyền từ một vị cao tăng người Ấn Độ.
Cao tăng lưu lạc sang Việt Nam từ khi nào thì đến giờ vẫn không ai
biết rõ. Tới Việt Nam, ông chọn vùng Bảy Núi (An Giang) làm chốn tu
hành. (Có lẽ bởi bậc thánh nhân tu luyện nơi non thiêng này nên thầy Cảo
đã đặt tên môn phái của mình là Thất Sơn).
Dựa trên những căn bản mà vị tu sĩ lạ lùng ấy truyền dạy, thầy Cảo đã
truyền dạy thần quyền cho nhiều người khác. Thần quyền học nhanh, do
vậy chỉ trong thời gian ngắn, ở Huế đã có rất nhiều người trở thành môn
đồ của võ phái này.
Khi nhập môn, môn đồ của môn phái phải đứng trước ban thờ thề đủ 9
điều (Càng học cao thì số lời thề càng tăng thêm và cao nhất là 16
điều).
Sau đó, mỗi người sẽ được sư phụ mình phát cho hai lá bùa hộ thân,
một vuông, một dài. Trên những lá bùa ấy có vẽ hình đạo sĩ ngồi thiền và
những "thông số", "mật mã" riêng của môn phái.
Trước khi truyền thụ những câu thần chú, bí kíp võ công của môn phái
thì hai lá bùa ấy được đem đốt, lấy tro hoà vào nước cho người mới nhập
môn... uống cạn.
Thần chú của môn phái thì có rất nhiều, gồm chú gồng, chú xin quyền,
chú chữa thương... Đã được truyền thần chú thì môn sinh cứ tự mình gọi
chú mà xin sức mạnh, mà tập quyền cước.
Tuy thế, trước khi tập, người luyện thần quyền phải được sư phụ mình
khai thông tất cả các huyệt đạo trên cơ thể. Việc ấy, các sư phụ của
Thất Sơn thường làm bằng cách dùng nắm nhang đang nghi ngút khói thổi
vào huyệt đạo của đệ tử.
Với môn sinh là nam giới thì dùng 7 nén nhang thổi 7 lần vào mỗi huyệt đạo. Môn sinh là nữ thì dùng 9 nén, thổi đúng 9 lần. Thần chú vào... võ công ra
Anh Chín kể, hôm ấy, xong nghi thức nhập môn, sư phụ Lộc đã kéo anh
ra sân và chỉ trong vòng 1 giờ đồng hồ, ông đã truyền thụ xong xuôi cho
anh lời chú xin quyền.
Theo lời của sư phụ Lộc, lời chú ấy anh không được phép tiết lộ cho
bất kỳ ai nếu chưa được phép của những người đứng đầu môn phái. Truyền
chú xong, sư phụ anh bảo, cứ nhẩm theo câu chú ấy mà luyện. Chú "nhập"
đến đâu thì công phu tự khắc... ra đến đó.
Thấy thầy dạy mình quá nhanh, anh hết sức ngạc nhiên. Cứ nghĩ, có lẽ
bởi gượng ép khi thu nạp nên thầy Lộc mới dạy anh một cách sơ sài đến
vậy.
Sau này, khi trình độ bản thân được nâng cao, anh mới biết, với anh
cuộc truyền thụ kỹ năng cơ bản của môn phái như vậy là quá lâu.
Thường thì khi truyền chú cho đệ tử khác, thầy Lộc chỉ làm trong thời
gian vỏn vẹn 15 phút là xong. Anh cũng vậy, khi được phép dạy đệ tử,
anh cũng chỉ mất ngần ấy thời gian là đã... hết bài.
Còn học như thế nào, luyện như thế nào, trình độ đạt đến đâu là cơ duyên của mỗi người chứ thày không chỉ bảo được.
Ngay chiều hôm ấy, thầy Lộc đã kéo anh ra khoảng sân rộng, bắt đầu
luyện tập quyền pháp. Trước khi tập, thầy lấy nắm nhang nghi ngút khói
thổi vào tất cả những huyệt đạo trên cơ thể anh.
Làm xong, thầy bảo anh nhẩm đọc chú để... gọi võ về. Thật ngạc nhiên,
khi vừa đọc chú xong, anh bỗng thấy mình lâng lâng như người say rượu.
Lúc thì thấy tay mình nhẹ bẫng, lúc thì thấy nặng như đang khuân cả khối
sắt trăm cân.
Chín kể, khi đã "nhập đồng", cứ thấy nhẹ bên tay nào là "chưởng" đánh
ra tay ấy. Trạng thái không kiểm soát ấy đã khiến anh lúc thì lăn lộn
trên đất, lúc thì nhảy tưng tưng trên không, lao đầu vào tường, vào bụi
gai cũng không hề hay biết. Tỉ thí tranh tài
Hết nghỉ phép, Xuân Chín về nơi an dưỡng. Vì đang chờ chế độ nên anh có nhiều cơ hội để luyện tập môn võ mà mình vừa được học.
Cứ đêm đến, anh lại một mình chống nạng lên quả đồi ở gần đó luyện
tập. Sáu tháng sau, anh quay lại Văn Khúc để thầy Lộc kiểm tra "trình
độ".
Sau bữa cơm chiều, thầy Lộc bảo ông sẽ không trực tiếp kiểm tra mà nhờ thầy "cao tay" hơn thẩm định.
Vị ấy tên Cư, ở bến phà Tình Cương, cách nhà thầy Lộc chừng 25 cây
số. Thần quyền ở Văn Khúc chính là do ông Cư mang từ trong Huế ra truyền
dạy.
Tối hôm đó, hai thầy trò đã đèo nhau đến nhà ông Cư. Biết Chín muốn
thử trình độ của mình, ông Cư đã gọi hai đệ tử to như hộ pháp đến.
Trước khi đánh, ông Cư giới thiệu, hai đệ tử của ông được gọi là
những “cây đấu” của Thất Sơn. Những ai muốn "khẳng định thương hiệu" của
riêng mình thì đều phải đánh với hai "cây đấu" ấy.
Ngay phút khởi động, một “cây đấu” đã táng thẳng vào mặt Chín cú
"thôi sơn" khiến anh nổ đom đóm mắt. Nhưng ngay sau cú đánh ấy, anh thấy
mình tự dưng lùi ra, quay hẳn lưng vào đối thủ.
Chẳng cần để mắt động tác khó hiểu của anh, người tấn công lại ngay
lập tức lao vào. Thế nhưng, vừa vào gần đến nơi thì bỗng nhiên tay phải
Chín vung ra một cú đòn cực mạnh. Một tiếng “bốp” chát chúa vang lên,
“cây đấu” ấy bị đánh văng ra góc sân và nằm bất động.
Thấy đệ tử mình bị hạ nhanh một cách khó hiểu, ông Cư vội vàng chạy
đến xem thực hư thế nào. Cậu học trò cưng nằm im, mồm miệng be bét máu.
Phần thắng đã thuộc về Chín.
Sắp xếp công việc, ít lâu sau, anh Chín lại theo thầy Lộc vào Huế để
nhờ tông sư môn phái kiểm tra trình độ thật sự của mình. Chưởng môn phái
Nguyễn Văn Cảo (phường Phú Cát) đã đón hai thầy trò anh rất thân tình.
Hôm ấy, nhà thầy Cảo có một đệ tử học Thần quyền được 10 năm, từ
Quảng Bình vào thăm. Thầy Cảo bảo Chín đấu với người này. Kịch bản của
trận đấu ở Phú Thọ đã được lặp lại.
Vào trận, ngay màn dạo đầu, Chín dính đòn tới tấp. Thế nhưng, trong
lúc nguy nan, tự nhiên anh thấy chân mình mềm oặt. Xoay lưng lại đối
thủ, anh quỳ xuống như người bị trúng đòn chí mạng. Đối thủ thấy vậy
thừa thắng lao lên...
Nhưng, như có phép tiên, dù chỉ còn mỗi chân trái mà anh vẫn bật vút
lên, lộn trên không một vòng rồi tung cú "thiết cước" vào thẳng bụng đối
thủ.
Cú đá ấy đã làm vị kia văng ra, thầy Cảo ngay lập tức cho dừng trận
đấu. Sau trận đấu đó, bởi quá khâm phục sự tiến bộ kỳ lạ của anh, thầy
Cảo đã cân nhắc để anh được thăng đai vượt cấp.
Thế nhưng, điều đó chưa từng có tiền lệ trong môn phái nên thầy đành
để anh ở đai đỏ xuất sư. Người đeo đai đó thì đã có thể làm thầy, truyền
thụ võ công cho những môn sinh khác.
Sáu tháng sau, vào lại Huế, lần này chưởng môn Nguyễn Văn Cảo đích thân ra chợ mua chỉ về se đai tím cho anh. Dựng nghiệp bất thành
Rời quân ngũ, anh Chín về quê sinh sống, thỉnh thoảng ra Hà Nội gặp gỡ bạn bè.
Những năm ấy, phong trào chấn hưng võ thuật cổ truyền ở thủ đô đang ở
cao trào, thấy Thất Sơn thần quyền của mình chưa có một tên tuổi trong
làng võ Việt, anh và một số người bạn đã quyết tâm gây dựng môn phái.
Để khẳng định sức mạnh của Thần quyền, Hội khoẻ Phù Đổng năm 1986 được tổ chức ở Hà Nội, các bạn anh đã tiến cử anh tham gia.
Chuẩn bị cho sự kiện này Chín đã lặn lội lên Cao Bằng, tìm cậu bé mà
trước đây anh đã ngẫu hứng truyền thụ võ công, đưa về Hà Nội cùng mình
biểu diễn. Cậu bé ấy tên Điệp, khi ấy vừa tròn 6 tuổi.
Tại sân vận động Hàng Đẫy, với tiết mục thần quyền của mình, hai thầy
trò một tàn phế, một tóc còn để chỏm đã dinh về hai tấm huy chương vàng
trước sự trầm trồ, thán phục của mọi người.
Sau màn ra mắt, được sự "chỉ đường mách lối" của cố võ sư Đỗ Hoá, anh
cùng các bạn đã tìm đến một chức sắc ở Hội Võ thuật cổ truyền Hà Nội
nhằm đưa môn phái "phát dương quang đại".
Thế nhưng, nhiều người cho rằng Thất Sơn thần quyền là tà thuật, mê
tín dị đoan nên mong ước của anh đã không thể thành hiện thực.
Dựng phái không thành, anh em tan rã mỗi người một nơi, Xuân Chín đâm
nản. Tuy thế, sau này, tham gia phong trào thể thao người khuyết tật,
anh vẫn đem thần quyền đi biểu diễn ở khắp nơi.
Năm 2004, tại một cuộc liên hoan võ thuật tại Hàn Quốc, anh đã được
ban tổ chức trao tặng huy chương vàng cho tiết mục thần quyền độc đáo
của mình.
Càng hạnh phúc hơn khi ngay sau đó, hình ảnh của anh, một người cụt
chân đang thăng hoa cùng quyền thuật đã được ban tổ chức in lên lịch lưu
niệm tặng các vận động viên tham gia.
Cũng từ dạo ấy, bởi cuộc mưu sinh anh đã thôi không tham gia phong
trào thể thao nữa. Thần quyền anh cũng ít tập hơn và cũng không truyền
dạy bí kíp võ công này cho bất kỳ ai... Lời thề của phái Thất Sơn
Một lòng hiếu thảo với cha mẹ; Không phản môn phái; Không phản thầy;
Không phản bạn; Coi bạn như anh em ruột thịt; Không cưỡng bức kẻ yếu;
Không làm điều gian ác; Không ham mê tửu sắc; Không nản chí khi luyện
tập; Không thoái lui lúc nguy hiểm; Luôn bảo vệ kẻ yếu; Nhịn kẻ mất lòng
ta; Thi hành nghiêm chỉnh những lời thầy dạy; Ôn hoà trong tình bạn;
Không tự cao tự đắc; Cứu người trong lúc nguy nan...
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét