BỘ MẶT CHIẾN TRANH 68
Lạy Mẹ Con Đi - Duy Khánh - Huyền Thoại Nhạc Vàng Bất Hủ
Xuân Này Con Không Về - Duy Khánh
-Trong tình trạng chiến tranh đầy chết chóc và tan hoang, bản chất sống của loài người trở nên cực hạn về mọi phía:
+Yêu thương vô vàn mà cũng hận thù vô song
+Thông minh trí tuệ bao nhiêu thì cũng ngu ngốc, mù quáng bấy nhiêu.
+Tuyệt đỉnh dũng cảm thì cũng tột cùng hèn nhát.
+Vừa là thánh thần vừa là quỉ dữ.
...
-Chiến tranh mang bộ mặt gớm ghiếc, tởm lợm đến khủng khiếp, không thể tả được, dù bôi son trát phấn như thế nào, tung hô ra sao.
-Chiến tranh là thể hiện sự thờ ơ, vô cảm khốn nạn tột cùng về việc hủy diệt tàn bạo cuộc sống và thân phận con người.
-Chiến tranh phi nghĩa là chiến tranh "nặn ra" lý do từ không có lý do, hủy diệt và tàn phá cuộc sống một cách không chính đáng. Chiến tranh chính nghĩa là chiến tranh nảy sinh từ việc giải phóng hoặc chống chiến tranh phi nghĩa, được hủy diệt và tàn phá cuộc sống một cách chính đáng (?).
-Tóm lại, bộ mặt thật của chiến tranh nhìn từ mọi phía nói chung là độc ác, thiểu năng trí tuệ đến ngỡ ngàng của con người khôn ngoan, có lý trí.
-Ngày chiến thắng 30/4, lũ bán nước cay cú gọi là ngày quốc hận, người cộng sản cực đoan cho rằng đó là ngày toàn dân phải vui mừng, riêng cố thủ tướng Võ Văn Kiệt, người cộng sản có vợ con đều chết trong chiến tranh, thì nói, đó là ngày có triệu người vui và cũng có triệu người buồn.
-Lão Tử, một đại hiền triết thời cổ đại của Trung Quốc, từng nói: "Giết hại nhiều người thì nên lấy lòng bi ai mà khóc, chiến thắng thì nên lấy tang lễ mà xử".
-Giống như bóng tối không thể làm tiêu tan bóng tối, thì hận thù không thể xoa dịu được hận thù, và chiến tranh không thể xóa bỏ được chiến tranh.
-Chỉ có sự thấu hiểu ý nghĩa thiêng liêng của cuộc sống, sự thấu hiểu về tính bất hạnh, vô nghĩa tột cùng của cái chết và sự cảm thông, yêu thương sâu sắc đồng loại mới có thể ngăn chặn được chiến tranh!
-Một khi còn tình cảm dân tộc hẹp hòi, lòng tham vị kỷ và cái tâm hận thù của con người, thì vẫn còn chiến tranh.
Hiroshima- Nagasaki- an anti- war song
------------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET)
10 Cuộc Chiến Kinh Hoàng Nhất Lịch Sử Nhân Loại
Câu chuyện đằng sau bức ảnh biểu tượng của Thế chiến II
Dân trí Đã 75 năm trôi qua kể từ khi xuất hiện bức ảnh biểu tượng của thủy quân lục chiến Mỹ.

Nhấn để phóng to ảnh
Ngày
23/2/1945, trong trận chiến Iwo Jima (diễn ra từ 19/2 đến 26/3/1645), 6
người lính thủy quân lục chiến đã cắm lá cờ của Mỹ trên đỉnh núi
Suribachi. Hình ảnh này đã được nhà báo Joe Rosenthal của hãng thông tấn
Associated Press ghi lại và bức ảnh của ông nhanh chóng nổi tiếng thế
giới. Điều mà nhiều người không biết chính là bức ảnh mang tính biểu
tượng này thực ra là chụp lá cờ thứ hai được phất trên đỉnh Iwo Jima
ngày hôm đó.
Ai đã phất lá cờ đầu tiên ở Iwo Jima?
Nằm ở vị trí
địa đầu phía Nam của đảo Nhật Bản, núi Suribachi là một núi lửa ngủ cao
166 mét. Đỉnh núi có tầm nhìn bao quát phần còn lại của Iwo Jima, kể cả
các bãi biển cát đen trong vùng. Trong trận đánh này, một trong những
trận đánh đẫm máu nhất ở chiến trường Thái Bình Dương, các lực lượng
quân đội Nhật đã sử dụng điạ điểm lợi thế này để trực tiếp nã pháo vào
quân Mỹ. Ngay sau khi bắt đầu trận chiến, quân Mỹ đã đặt mục tiêu phải
chiếm được vị trí này.

Nhấn để phóng to ảnh
Một xe tuần
chiến 40 lính do Trung úy Harold G. Schrier chỉ huy, là đơn vị quân Mỹ
đầu tiên đặt chân tới đỉnh núi vào ngày 23/2. Đây là những người lính
thuộc tiểu đoàn 2, họ đã mang theo quốc kỳ Mỹ từ tàu USS Missoula, một
con tàu chở xe tăng đã đổ quân và hàng hóa lên Iwo Jima. Trước đó, Trung
úy Shrier đã nhận lá cờ từ tay sĩ quan phụ tá của tiểu đoàn với lời dặn
“hãy cắm lá cờ này nếu anh đến được đỉnh núi”.
Lá cờ từ con
tàu USS Missoula đã được Trung úy Shrier cùng hai người lính thủy quân
lục chiến khác phất lên vào khoảng 10.30 sáng hôm ý (theo giờ địa
phương).
Ông Tom
Price, một cựu chiến binh hải quân Mỹ trên tàu USS Missoula khi đó, đã
chia sẻ kỉ niệm của ông về trận chiến. Ông nói “kỉ niệm đẹp nhất với tôi
là ngày chúng tôi trao lá cờ từ con tàu của mình cho một trung úy. Đó
là lá cờ đầu tiên tung bay trên núi Suribachi. Từ khoảng cách 457 mét,
chúng tôi đã dõi theo họ tiến dần lên đỉnh núi và phất lên lá cờ. Có
hàng trăm con tàu và tất cả mọi người đều huýt sáo, thổi còi. Ai cũng
vui mừng và đó thực sự là một điều ý nghĩa bởi vì lá cờ từ con tàu
Missoula là lá cờ đầu tiên tung bay trên lãnh thổ Nhật Bản. Chúng tôi vô
cùng tự hào.”
Trung sĩ
Louis R. Lowery, một phóng viên ảnh làm việc cho tạp chí Leatherneck của
quân đội, đã chụp ảnh Trung úy Shrier cùng các binh sĩ khác trên đỉnh
Suribachi.

Nhấn để phóng to ảnh
Ai đã phất lá cờ thứ hai?
Lá cờ đầu
tiên do Trung úy Shrier cắm được cho là quá nhỏ để nhìn được từ phía Bắc
của Suribachi, vì thế lực lượng thủy quân lục chiến đã tìm lá cờ khác
để thay thế. Theo nhà sử học Robert E. Allen, lá cờ trong bức ảnh nổi
tiếng của Rosenthal là lá cờ lấy từ tàu đổ bộ xe tăng USS LST-779, và có
kích thước 142 x 244 cm.
Theo nghiên
cứu gần đây, những người lính trong ảnh là Harlon Block, Harold Keller,
Ira Hayes, Harold Schultz, Franklin Sousley và Michael Strank. Rosenthal
đã nhanh chóng chụp lại được bức ảnh bằng chiếc máy ảnh Speed Graphic
mà không hề có hỗ trợ của kính ngắm. Lúc đó, ông không hề nhận ra tầm
quan trọng của bức ảnh.
Thật không
may, sau đó Block, Sousley và Strank đã chết trong khi chiến đấu. Tuy
vậy, 3 người lính khác còn sống sót đã trở về nhà trong sự chào đón của
mọi người như những người anh hùng.
Vào cuối
cuộc chiến tranh, bức ảnh của Rosenthal đã trở nên nổi tiếng khắp thế
giới. Bức ảnh đã đoạt giải thưởng Pulitzer năm 1945, và trở thành nguồn
cảm hứng cho hình ảnh Đài tưởng niệm chiến tranh của quân đoàn thủy quân
lục chiến Mỹ, đặt ở công viên Arlington Ridge, bang Virginia. Đài tưởng
niệm đã được khánh thành ngày 10/11/1954 với sự có mặt của Tổng thống
Eisenhower. Năm 1961, Tổng thống Kennedy tuyên bố rằng lá cờ của nước Mỹ
phải được tung bay trên đài tưởng niệm 24/24 giờ tất cả mọi ngày.
Phạm Hường
Theo Live ScienceGhê rợn tội ác của vợ chồng “ác quỷ” thời Đức Quốc xã
Trong Chiến tranh thế giới 2, vợ chồng Karl Otto Koch và Ilse Koch đã gây ra hàng loạt tội ác kinh hoàng tại trại tập trung Buchenwald của trùm phát xít Hitler. Theo đó, vợ chồng nhà Koch tra tấn và sát hại tàn bạo hàng ngàn tù nhân theo cách thức man rợ.
Trại tập trung Buchenwald là một trong
những nơi trùm phát xít Hitler và Đức quốc xã giam giữ tù nhân Do Thái
và một số nhóm đối tượng khác. Karl Otto Koch và Ilse Koch được biết đến
là cặp vợ chồng "ác quỷ" tại đây.
Cụ thể, tháng 5/1937, Ilse Koch kết hôn
với Karl Otto Koch - đại tá lực lượng SS và từng là chỉ huy trại
Sachsenhausen. Đến mùa hè năm 1937, Karl Otto Koch được chuyển đến trại
tập trung Buchenwald.
Là chỉ huy trại tập trung khét tiếng này,
Karl cùng với vợ thực hiện hàng loạt kiểu tra tấn, đánh đập và giết hại
tù nhân một cách tàn ác.
Trong đó, Ilse Koch được biết đến với biệt danh "quái thú Buchenwald" bởi thú vui giết chóc tù nhân hết sức rùng rợn.
Ilse Koch sử dụng việc xăm mình để phân
loại tù nhân trong trại Buchenwald. Sau khi vết xăm liền sẹo và lên màu,
Ilse Koch kiểm tra xem "sản phẩm" có đẹp hay không.
Nếu hình xăm đẹp thì Ilse Koch sẽ tra tấn
và giết hại tù nhân xấu rồi lột lấy vùng da đó để lấy hình xăm làm đồ
lưu niệm như găng tay, ví, chao đèn và đồ bọc sách.
Vợ chồng Ilse Koch được cho là đã giết hại
hàng ngàn tù nhân để thỏa mãn thú vui giết chóc bệnh hoạn. Chính vì
vậy, vợ chồng "ác quỷ" nhà Koch trở thành những tên tội phạm phát xít
Đức bị quân đồng minh truy lùng gắt gao.
Thế nhưng, Karl Otto Koch sớm bị lực lượng
SS xử tử năm 1945 vì tội tham nhũng khi làm chỉ huy tại trại
Buchenwald. Trong khi đó, "quái thú Buchenwald" Ilse Koch bị đưa ra xét
xử năm 1947 và kết án tù chung thân.
Tuy nhiên, tháng 10/1949, bản án của "ác
quỷ" Ilse Koch được hủy bỏ. Theo đó, ả được trả tự do. Điều này gây phẫn
nộ lớn trong dư luận.
Chính vì vậy, không lâu sau chính phủ Tây
Đức bắt giữ lại Ilse Koch và đưa ra xét xử về những tội ác đã gây ra tại
Buchenwald. Lần này, ả cũng bị kết án tù chung thân. Vào năm 1967, Ilse
Koch treo cổ khi đang thụ án trong nhà tù ở Aichach, Đức.
Nhận xét
Đăng nhận xét