Nằm ở góc đường Ngọc Hân Công Chúa và Lãnh Binh Thăng (Q.11,
TP.HCM), thực khách đến quán chị Út Huệ không những phải canh ngày bán
đúng món mà còn phải chừa bụng vì ăn một tô là… no cả ngày.
Chị Huệ bán mỗi ngày một món nổi tiếng ở khu chợ Phú Thọ.
Ảnh: Lê Hồng Hạnh
“Nay bán món gì vậy Út”
“Bún mọc nè ăn ở đây hay mang về”
Những đoạn hội thoại quen thuộc chỉ có ở quán của chị Nguyễn Thị
Bạch Huệ (47 tuổi) thường được thực khách gọi là Út làm rộn ràng cả một
khu chợ. Thế nhưng thay vì khó chịu nhiều người còn chêm vào vài câu nói
đùa làm cho cho không khí vốn rộn ràng lại rộn ràng hơn.
Mỗi ngày bán một món
Thực đơn các món trong tuần được in lên biển hiệu.
Nhắc đến chị Út mỗi ngày bán một món, khu vực chợ Phú Thọ (Q.11,
TP.HCM) không ai là không biết đến đến sạp hàng ngay góc đường với vài
chiếc bàn và mấy chồng ghế. Hai vợ chồng chị Huệ người túc trực bên nồi
nước lèo, miệng trò chuyện với khách, người bận rộn rót trà đá, dọn dẹp
khi khách ăn xong.
Tuần có 7 ngày thì mỗi ngày quán chị Huệ bán một món khác nhau. Thứ
2 bán cà ri Gà - Vịt, thứ 3 bán bún mắm, thứ 4 bán bánh canh cua + giò
heo, thứ 5 bán bún miến vịt, thứ 6 là bún riêu, thứ 7 là bún miến gà,
chủ nhật là gỏi cuốn, gỏi đu đủ. Ngoại trừ ngày bán bún riêu hoặc bún
vịt, lâu lâu chị Huệ sẽ đổi món còn lại hầu như là giữ nguyên thực đơn.
Những ngày đầu mở quán, chị Huệ chỉ bán hai món là bún mắm và bún
miến. Sau này thực khách hỏi nhiều món khác nhau khi đến quán, để thực
khách không bị ngán, chị Huệ chuyển sang bán mỗi ngày một món như hiện
tại.
“Bán mỗi ngày mỗi món thì đi chợ nó khó hơn nhưng mà mình theo ý
khách thôi. Bún mắm, bún vịt bánh canh cua, gỏi cuốn, bún vịt, hoành
thánh là những món được lòng thực khách nhất”, chị Huệ nói.
Tủ kính bắt mắt hơn những ngày bán bún riêu và bánh canh cua.
Quán bán từ 2 giờ chiều, hết lúc nào mới dọn hàng lúc đó vì hôm sau
bán món khác nên không thể để qua đêm. Bán mỗi ngày một món đồng nghĩa
với việc ngoài chuẩn bị nguyên liệu cho món ăn, chị Huệ còn phải chuẩn
bị gia vị phù hợp. Tương ớt thì ăn với hủ tiếu, bán bún thì phải chuẩn
bị mắm, bún măng vịt thì phải có mắm gừng,...
Anh Trần Trương Quý (31 tuổi, Ngụ Q.11) chia sẻ: “Một tuần bả bán
tới 7 món, tôi thích nhất là miến vịt với gỏi đu đủ. Bả bán ngon với hai
vợ chồng vui vẻ lắm, ai ăn không có tiền thì bả cho thiếu, bả được lòng
khách lắm. Ăn nhiều quá nhớ lịch bán của bả luôn, nhiều khi không nhớ
tôi chụp bảng hiệu lại”.
Bún mọc là món lâu lâu khách hỏi nhiều quá chị Huệ mới bán.
“Ăn một tô là no đến ngày mai”
Tôi đến vào ngày quán chị Huệ bán bún mọc. Thấy tôi thắc mắc vì bún
mọc không có trong thực đơn, anh Quý liền nói thay chị Huệ: “nay thứ 6
theo lịch bán bán bún riêu mà nhiều người hỏi bún mọc quá mới chuyển qua
bán bún mọc”. Anh còn hài hước tự nhận mình không những là bạn, là
khách mà còn làm mối cho chị Huệ. Bạn bè tứ phương, Việt Kiều anh đều
giắt lại quán chị Huệ ăn thử.
Không chỉ đặc biệt vì mỗi ngày bán một món, nhiều khách hàng còn
đùa rằng chị Huệ nên làm Vlog vì bán món siêu to khổng lồ. Quả thật,
phải tập trung lắm tôi mới có thể ăn được hết tô bún mọc để còn phỏng
vấn thực khách. Chỉ trừ bánh canh cua giá 50.000 đồng còn lại những món
khác đều có giá 45.000 đồng một tô.
Tủ kính bắt mắt hơn những ngày bán bún riêu và bánh canh cua.
Nguyễn Kiều Tiên (27 tuổi) nhận xét: “Tôi thích nhất là bún mắm,
bún mắm bán thứ 3. Đa phần ngày bán bún mắm là tôi ghé ăn, cũng được 2
năm. Giá ở đây thì cao hơn so với mặt bằng chung nhưng được cái chất
lượng. Không có mắc đâu ăn một tô no tới ngày mai luôn, trà đá thì miễn
phí”, chị nói.
Quán cách nhà không xa, vợ chồng chị Huệ thường nấu sẵn ở nhà rồi
mang ra quán bán. Tương ớt, hành phi, sa tế, chị Huệ đều mua nguyên liệu
rồi tự nấu ở nhà vì chị cho rằng như vậy mới ngon.
Nhiều thực khách thường kêu thêm phần tôm, thịt thêm để ăn riêng.
Chị Huệ cũng tâm sự thêm nhiều khi chưa mở hàng là đã có khách đợi.
Khách đông quá không có chỗ ngồi thì mượn tạm bàn của chị bán quán bên
cạnh để cho khách ngồi tạm. Hầu hết khách đến quán đều là khách quen và
thân thuộc nên tự phục vụ như ở nhà.
Trước khi tôi ra về, chị không quên dặn rằng phải ghé lại ngày thứ
3, thứ 4 bán bún mắm và bánh canh cua là hai ngày quán đông đúc nhất để
ăn thử. Quán mở xuyên suốt chỉ trừ những ngày bận việc hay ngày rằm, Tết
Nguyên Đán chị Huệ vẫn bán bình thường. “Người gốc Sài Gòn nên Tết
người ta về quê còn mình vẫn bán chứ đâu có nghỉ đâu, ai cũng về quê mà
mình đâu có quê đâu mà về”, chị Huệ bộc bạch.
Quán mở từ 2 giờ chiều nhưng có khi chưa mở là đã có khách ngồi đợi.
Nhiều phụ huynh đón con rồi ghé quán ăn trước khi về nhà.
Thực khách “than thở” vì ăn hoài không hết một tô.
Gánh bún bò hàng rong Sài Gòn thành quán đắt khách: Người Huế nấu ngon nhưng vào đây hết
Từ một gánh hàng rong trên đường phố Sài Gòn, bún bò Huế Như Ý giờ đã trở thành địa chỉ quen thuộc cho bất kì ai sành ăn.
Không quảng bá rầm rộ, bún bò Như Ý ở lại trong lòng thực khách bởi hương vị thơm ngon.
Ảnh: Trịnh Thanh
Không lừa được vị giác của thực khách
Tôi đến quán vào một ngày khách thưa hơn mọi khi nhưng nguyên liệu trên kệ tủ cũng đã vơi đi nhiều.
Chị Tôn Nữ Xuân Thảo (42 tuổi) đã chính thức tiếp quản cơ nghiệp của gia đình vì ba mẹ đã già yếu.
Ngoài quán bún bò trên đường Mạc Thiên Tích, P.11, Q.5, TP.HCM (sau lưng Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM), chị còn mở một chi nhánh tại Q.9 cho người em tiếp quản. Tính ra bún bò Như Ý đã sang đời thứ hai.
Không gian quán khá nhỏ nhưng thoáng mát, sạch sẽ. Khách ăn xong có người dọn dẹp ngay.
Là người gốc Huế
nhưng chị Thảo có sự biến tấu về hương vị để phù hợp với số đông thực
khách Sài Gòn. Nước dùng là loại nước trong, thơm nhẹ mùi sả, mắm ruốc.
“Khoảng 10 giờ, người ta giao xương và thịt tới là tôi bắt đầu hầm.
Xương thì hầm khoảng 4 tiếng sẽ được nước cốt, còn thịt chín sẽ bỏ tủ
lạnh một lúc để xắt bằng máy cho dễ”, chị Thảo chia sẻ.
Để có được tô bún bò ngon, không chỉ có nước dùng đậm đà mà các
thành phần khác cũng phải đượm vị, thơm ngon. Chị Thảo cho biết quán chủ
yếu bán gân và bắp bò, đây là phong cách nấu bún bò gốc. Giò heo chị
chỉ lấy số lượng ít vì chiều theo yêu cầu của khách là chính.
Chả cây, chả bò được lấy tận xưởng sản xuất, là mối hàng quen của
gia đình từ lâu. Riêng chả cua, chị Thảo tự tay làm lấy, chị nói: “Lấy
của người khác làm tôi không yên tâm, mình phải giữ uy tín, chất lượng
của món ăn. Tôi mua cua về lấy thịt rồi trộn với giò sống. Nhiều khi mệt
quá, tôi không làm được nên chả hôm có, hôm không. Thà không có chả chứ
tôi không lấy chỗ khác về bán”.
Chả cua chỉ được bán vào những ngày khách đông vì chả bán không hết để qua ngày sẽ không còn thơm ngon.
Chị Thảo nhiệt tình vừa tiếp chuyện với tôi vừa nhanh tay xắt bắp bò
Chị Thảo lấy nguyên liệu, nhất là thịt bò phải là loại “hàng nóng”,
tức là thịt bò mới mổ được giao đến còn tươi và sờ tay còn nóng chứ
không phải hàng đông lạnh đã bảo quản lâu trong kho. “Mình không lừa
được vị giác của thực khách đâu, nhất là những người để ý họ sẽ phát
hiện ngay nguyên liệu không tươi”, chị Thảo tâm sự. Bên cạnh đó, nguyên
liệu bảo quản trong tủ lạnh là không đạt chất lượng.
Theo chị, quan trọng là nguồn gốc, xuất xứ và tình trạng nguyên
liệu khi mình nhận về như thế nào. Đã có nhiều người đến chào hàng chị
với giá rẻ hơn một nửa nhưng chị nhất quyết không lấy. “Có những thương
hiệu bún bò có tiếng cũng vì dùng nguyên liệu không đảm bảo chất lượng
mà mất đi khách hàng rồi lụi tàn dần”, chị cho hay.
Chả lá, chả bò, bắp và gân bò được bày trên tủ kính
Người Huế nấu ăn ngon vào Sài Gòn
Từ
một gánh hàng rong bên đường phố Sài Gòn, bún bò Như Ý giờ đã trở thành
địa chỉ quen thuộc cho bất kì thực khách khó tính nào. Ba chị Thảo đặt
tên quán là Như Ý bởi ông mong muốn khách đến ăn luôn cảm thấy đúng như
mong muốn của mình từ hương vị đến cách phục vụ.
Hiểu được ý nguyện của ba, chị Thảo luôn kĩ lưỡng, khắt khe để đảm bảo chất lượng tô bún đến với khách luôn tốt nhất.
Màu điều giúp món ăn thêm phần hấp dẫn.
Trong suốt 20 năm bán bún, chị Thảo nhớ có một vị khách tới quán ăn rồi về đăng lên mạng xã hội
nói một tô bún giá 70.000 đồng là quá đắt. Chị chạnh lòng, bởi chị “làm
chất lượng đi đôi với giá cả, vệ sinh phải sạch sẽ. Mình không phải làm
dở mà bán mắc hay làm ẩu lấy giá cao”. Nhiều thực khách gắn bó lâu với
quán vào nói giúp, một thời gian bài viết ấy được gỡ xuống.
Sự kĩ lưỡng, cầu toàn của chị xuất phát từ những ngày đồng hành cùng cha mẹ khởi nghiệp.
“Những người tới phụ quán thấy tôi kĩ quá chịu không nổi. Thay vì làm
sơ sơ thì người ta khỏe, nhưng mình bắt người ta phải làm kĩ cho mình
những khâu như rửa rau, rửa chén. Rau phải rửa 3 - 4 lần, tôi ngồi quan
sát họ làm, không được là nói liền. Đồ dùng cũng là sản phẩm của những
thương hiệu lớn chứ không phải đồ trôi nổi ở chợ”, chị kể.
Nồi nước lèo được nấu theo công thức riêng của gia đình với nước cốt xương thịt.
Quán mở bán từ 5 giờ sáng đến 12 giờ thì nghỉ để chuẩn bị nguyên
liệu cho ngày hôm sau. Chị Thảo nói cái nghề này cực, thức khuya dậy
sớm. Nhiều hôm khách đông, chị còn chẳng kịp ngồi thưởng thức tô bún bò
do chính tay mình làm. Em gái chị chỉ đến phụ chứ nói tiếp quản quán thì
không chịu, “nó nói cực, nó không làm, nên chị phải gánh hết”, chị Thảo
bộc bạch.
Không gian quán không quá rộng nhưng thoáng mát và sạch sẽ. Phục vụ
nhanh nhẹn và nhiệt tình. Tôi gọi một tô bún bò đầy đủ để cảm nhận được
trọn vẹn hương vị của bún bò hơn 20 năm.
Nước lèo thơm và ngọt thanh, không nồng gắt mùi sả, ruốc. Bắp bò
mềm, vị vừa ăn. Gân bò được nấu vừa giữ được độ giòn vừa không quá dai.
Chả bò, chả cây thơm, nêm nếm vừa ăn. Nhất là chả cây dậy mùi thơm của
lá chuối rất hấp dẫn.
Khác với những quán bán nguyên ngày, bún bò Như Ý chủ yếu phục vụ khách ăn sáng.
Gắn bó với quán gần 20 năm, ông Trần Vịnh Tuân (77 tuổi) vui vẻ
chia sẻ: “Tôi ăn ở đây rất lâu rồi. Từ ngày cháu tôi còn trên xe đẩy mà
giờ chúng nó vào đại học cả rồi. Ở đây hương vị Huế nên tôi khoái lắm.
Người Huế mà nấu ăn ngon nhất là chạy vào Sài Gòn hết rồi như cô này
đây”.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét