BỘ MẶT CHIẾN TRANH 84
Lính Xa Nhà - Duy Khánh
TRÃ LỜI THƯ EM,DuyKhánh,ThuÂmTrước1975
-Tóm lại, bộ mặt thật của chiến tranh nhìn từ mọi phía nói chung là độc ác, thiểu năng trí tuệ đến ngỡ ngàng của con người khôn ngoan, có lý trí.
-Ngày chiến thắng 30/4, lũ bán nước cay cú gọi là ngày quốc hận, người cộng sản cực đoan cho rằng đó là ngày toàn dân phải vui mừng, riêng cố thủ tướng Võ Văn Kiệt, người cộng sản có vợ con đều chết trong chiến tranh, thì nói, đó là ngày có triệu người vui và cũng có triệu người buồn.
-Lão Tử, một đại hiền triết thời cổ đại của Trung Quốc, từng nói: "Giết hại nhiều người thì nên lấy lòng bi ai mà khóc, chiến thắng rồi thì nên lấy tang lễ mà xử".
-Giống như bóng tối không thể làm tiêu tan bóng tối, thì hận thù không thể xoa dịu được hận thù, và chiến tranh không thể xóa bỏ được chiến tranh.
-Chỉ có sự thấu hiểu ý nghĩa thiêng liêng của cuộc sống, sự thấu hiểu về tính bất hạnh, vô nghĩa tột cùng của cái chết và sự cảm thông, yêu thương sâu sắc đồng loại mới có thể ngăn chặn được chiến tranh!
-Một khi còn tình cảm dân tộc hẹp hòi, lòng tham vị kỷ và cái tâm hận thù của con người, thì vẫn còn chiến tranh.
SABATON - Bismarck (Official Music Video)
SABATON - Sparta (OFFICIAL LYRIC VIDEO)
------------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET)
UỐNG MÁU KẺ THÙ,PHIM CHIẾN TRANH NGA ĐỨC NỖI TIẾNG ÁC LIỆT
Trận đánh nào làm 700.000 người chết trong lịch sử Trung Quốc?
Với thương vong lên đến gần 700.000 người, trận Trường Bình là trận đánh chết chóc nhất thế giới tính đến thời điểm năm 260 TCN.
Diễn ra năm 260 TCN, trận Trường Bình được coi là trận đánh đẫm máu nhất Trung Hoa thời cổ đại.
Đây là trận chiến giữa quân nhà Tần và
quân nhà Triệu vào thời Chiến Quốc. Trận chiến này bùng nổ khi Tần Chiêu
Tương Vương sai quân tới xâm chiếm nước Triệu.
Trong lần tấn công đầu tiên, quân Tần tiêu
diệt 400.000 lính Triệu. Sau đó, quân Triệu phục kích quân Tần, giết
khoảng 250.000 binh sĩ.
Tuy nhiên, quân Tần vẫn đủ mạnh để bao vây đối thủ trong 46 ngày, khiến họ phải đầu hàng. Quân Tần giành chiến thắng chung cuộc.
Với thương vong lên đến gần 700.000 người, trận Trường Bình là trận đánh chết chóc nhất thế giới tính đến thời điểm đó.
Các sử gia sau này coi trận Trường Bình là
cột mốc lịch sử mở ra quá trình thống nhất hoàn toàn Trung Hoa, một sự
kiện lịch sử lớn của Trung Quốc.
Sau trận Trường Bình, nước Triệu bị tổn
thất nặng nề, không bao giờ khôi phục lại được sức mạnh và bị nước Tần
tiêu diệt hoàn toàn năm 222 TCN.
Ngày nay tại Cao Bình, tức là Trường Bình
thời Chiến Quốc, các nhà khảo cổ vẫn phát hiện được nhiều đầu ngọn giáo,
đầu mũi tên và xương người, được cho di vật của trận Trường Bình để
lại.
Lúc Gia Cát Lượng nam chinh Mạnh Hoạch, Ngô - Ngụy vì sao không thừa cơ chiếm Thục?
Gia Cát Lượng đã nhìn rõ thế cục "Tam quốc" khi đó nên mới yên tâm thân chinh xuống phía nam thu phục Mạnh Hoạch.
Mạnh Hoạch là thủ lĩnh bộ lạc Nam Man ở khu vực Nam Trung, đến năm
225 thì khởi binh phản Thục. Gia Cát Lượng sau đó dẫn đại quân nam
chinh, bắt sống Mạnh Hoạch 7 lần và thả ra với mục đích thu phục nhân
tâm các bộ lạc ở khu vực phía nam này.
Vậy trong khoảng thời gian Gia Cát Lượng dẫn đại quân đi bình định phái nam, vì sao hai nhà Tào Ngụy và Đông Ngô lại không thừa cơ tập kích nhà Thục Hán?
Đúng lúc này, Mạch Hoạch lại nổi loạn ở phía nam, khiến Gia Cát Lượng lại phải đích thân dẫn 3 vạn đại quân còn lại tiến về Nam Trung. Có thể nói đây là cơ hội tốt nhất để các phe đối nghịch có thể dễ dàng tập kích nhà Thục Hán, tuy nhiên đã không có một cuộc tấn công nào được triển khai.
Thực chất cả hai nhà Tào Ngụy và Đông Ngô đều nhận ra cơ hội này nhưng họ không thể nắm lấy dù rất muốn.
Tiên Ti là bộ lạc du mục kế thừa tộc Hung Nô phát triển tại khu vực cao nguyên Nội Mông, được coi là bộ lạc có tầm ảnh hưởng nhất đến Trung Nguyên vào thời kỳ Ngụy Tấn.
Cụ thể như sau khi Tư Mã Viêm lập ra vương triều Tây Tấn, vì phải trường kỳ đối phó với tộc Tiên Ti mà trong một thời gian dài không thể động đến nhà Ngô. Có thể thấy thế lực của Tiên Ti không hề đơn giản, nếu thời điểm đó nhà Ngụy chia binh lực ra để đánh Thục, e sẽ "mất cả chì lẫn chài".
Mặt khác, Tào Văn Đế Tào Phi khi đó thực chất vẫn rất muốn thừa cơ tiêu diệt Hán để lập công khi còn ở ngôi. Tư Mã Ý hiến kế nên tạo thành nhiều đạo quân để đánh Thục bằng cách mua chuộc và điều động những chư hầu hay bộ lạc xung quanh. Trong đó có một đạo quân do Ngô Vương Tôn Quyền chỉ huy (lúc này đang là chư hầu của nhà Ngụy, được Tào Phi phong làm Ngô Vương sau khi xưng thần với nhà Ngụy ở trận Di Lăng).
Tuy nhiên nhờ tài ăn nói của Đặng Chi (người được Gia Cát Lượng cử đến Ngô làm thuyết khách) đã khuyên được Tôn Quyền không theo lệnh nhà Ngụy để giữ vững liên minh Tôn-Lưu.
Tào Phi sau đó vô cùng tức giận, đổ lỗi cho Tôn Quyền không làm tròn bổn phận của một nước chư hầu, nên vào tháng 10 năm đó đã chuyển hướng đại quân sang tấn công Đông Ngô.
"Quân Ngụy hàng trăm ngàn sĩ tốt, cờ giáo trải dài trăm dặm, tiến về Quảng Lăng". Tào Phi muốn tấn công Đông Ngô từ cổ thành Quảng Lăng, tuy nhiên năm đó đại hàn, đường thủy đóng băng, thuyền không thể di chuyển, vì vậy kế hoạch phạt Ngô của Tào Phi không thể thực hiện, chiến dịch đánh Thục khi đó cũng bị lỡ dở.
Ngoài ra, cũng bởi áp lực từ nhà Tào Ngụy quá lớn, Ngô - Thục chiến tranh, bất kể kết quả như nào thì bên được lợi nhất vẫn là nhà Ngụy. Chỉ có Ngô - Thục cùng tồn tại mới có thể chống đỡ được sức ép từ phương bắc.
Cũng chính vì nhìn rõ được thế cục lúc đó của ba nhà Ngụy - Thục - Ngô, Gia Cát Lượng mới có thể yên tâm dẫn 3 vạn đại quân xuống phía nam thu phục Mạnh Hoạnh.
Theo Hoa Vũ (Đời Sống & Pháp Luật)Vậy trong khoảng thời gian Gia Cát Lượng dẫn đại quân đi bình định phái nam, vì sao hai nhà Tào Ngụy và Đông Ngô lại không thừa cơ tập kích nhà Thục Hán?
Gia Cát Lượng đã tiên đoán được Ngụy - Ngô không thể thừa cơ đánh Thục.
Đầu tiên, vào năm Công Nguyên 223, Thục Hán phải chịu tổn thất rất
nặng nề sau thảm bại tại Di Lăng, Lưu Bị cũng mất không lâu sau đó tại
Bạch Đế thành, tình hình cả trong lẫn ngoài đều vô cùng hỗn loạn.Đúng lúc này, Mạch Hoạch lại nổi loạn ở phía nam, khiến Gia Cát Lượng lại phải đích thân dẫn 3 vạn đại quân còn lại tiến về Nam Trung. Có thể nói đây là cơ hội tốt nhất để các phe đối nghịch có thể dễ dàng tập kích nhà Thục Hán, tuy nhiên đã không có một cuộc tấn công nào được triển khai.
Thực chất cả hai nhà Tào Ngụy và Đông Ngô đều nhận ra cơ hội này nhưng họ không thể nắm lấy dù rất muốn.
Thời điểm Gia Cát Lượng nam chinh, nhà Tào Ngụy cũng đang bị cuốn vào một cuộc chiến khác.
Năm 225, Tào Ngụy thứ sử Tính Châu là Lương Tập đại phá Tiên Ti Kha
Bỉ Năng. Nói cách khác, vào thời điểm Gia Cát Lượng dẫn quân thu phục
Mạch Hoạch, nhà Tào Ngụy cũng đang bị cuốn vào một cuộc chiến khác với
bộ lạc Tiên Ti ở phía bắc.Tiên Ti là bộ lạc du mục kế thừa tộc Hung Nô phát triển tại khu vực cao nguyên Nội Mông, được coi là bộ lạc có tầm ảnh hưởng nhất đến Trung Nguyên vào thời kỳ Ngụy Tấn.
Cụ thể như sau khi Tư Mã Viêm lập ra vương triều Tây Tấn, vì phải trường kỳ đối phó với tộc Tiên Ti mà trong một thời gian dài không thể động đến nhà Ngô. Có thể thấy thế lực của Tiên Ti không hề đơn giản, nếu thời điểm đó nhà Ngụy chia binh lực ra để đánh Thục, e sẽ "mất cả chì lẫn chài".
Mặt khác, Tào Văn Đế Tào Phi khi đó thực chất vẫn rất muốn thừa cơ tiêu diệt Hán để lập công khi còn ở ngôi. Tư Mã Ý hiến kế nên tạo thành nhiều đạo quân để đánh Thục bằng cách mua chuộc và điều động những chư hầu hay bộ lạc xung quanh. Trong đó có một đạo quân do Ngô Vương Tôn Quyền chỉ huy (lúc này đang là chư hầu của nhà Ngụy, được Tào Phi phong làm Ngô Vương sau khi xưng thần với nhà Ngụy ở trận Di Lăng).
Tuy nhiên nhờ tài ăn nói của Đặng Chi (người được Gia Cát Lượng cử đến Ngô làm thuyết khách) đã khuyên được Tôn Quyền không theo lệnh nhà Ngụy để giữ vững liên minh Tôn-Lưu.
Tào Phi sau đó vô cùng tức giận, đổ lỗi cho Tôn Quyền không làm tròn bổn phận của một nước chư hầu, nên vào tháng 10 năm đó đã chuyển hướng đại quân sang tấn công Đông Ngô.
"Quân Ngụy hàng trăm ngàn sĩ tốt, cờ giáo trải dài trăm dặm, tiến về Quảng Lăng". Tào Phi muốn tấn công Đông Ngô từ cổ thành Quảng Lăng, tuy nhiên năm đó đại hàn, đường thủy đóng băng, thuyền không thể di chuyển, vì vậy kế hoạch phạt Ngô của Tào Phi không thể thực hiện, chiến dịch đánh Thục khi đó cũng bị lỡ dở.
Tôn Quyền cho rằng chỉ có Ngô - Ngụy liên minh mới có thể chống Ngụy.
Còn về phía Đông Ngô, họ không thừa cơ đánh Thục lúc Gia Cát Lượng
thân chinh xuống phía nam là bởi ngay sau khi Lưu Bị đại bại tại Di
Lăng, vị thừa tướng nhà Thục đã chủ động phái người sang gặp Tôn Quyền
nối lại quan hệ.Ngoài ra, cũng bởi áp lực từ nhà Tào Ngụy quá lớn, Ngô - Thục chiến tranh, bất kể kết quả như nào thì bên được lợi nhất vẫn là nhà Ngụy. Chỉ có Ngô - Thục cùng tồn tại mới có thể chống đỡ được sức ép từ phương bắc.
Cũng chính vì nhìn rõ được thế cục lúc đó của ba nhà Ngụy - Thục - Ngô, Gia Cát Lượng mới có thể yên tâm dẫn 3 vạn đại quân xuống phía nam thu phục Mạnh Hoạnh.
Những thời kỳ đẫm máu nhất trong lịch sử nhân loại
Khoảng 100 triệu người bỏ mạng vì xung đột giữa thổ dân và người châu Âu trên lục địa châu Mỹ, trong khi chừng 60 triệu người chết vì các cuộc xâm lược của quân Mông Cổ.
Quặn lòng hình ảnh trẻ em trong chiến tranh Việt Nam
Dân Mỹ lật lại cách trốn quân dịch như thời chiến tranh Việt Nam
Vì sao Mỹ chưa sẵn sàng cho chiến tranh thế giới thứ 3?
10 nơi trú ẩn an toàn nhất nếu chiến tranh thế giới thứ 3 xảy ra
"Lạnh sống lưng" bức thư bí ẩn dự đoán về chiến tranh thế giới thứ 3
Nạn buôn bán
nô lệ xuyên Đại Tây Dương bắt đầu từ thế kỷ 16, đạt đỉnh thế kỷ 17, rơi
vào thoái trào và chấm dứt vào thế kỷ 19 Nó bùng phát do nhu cầu thiết
lập và khẳng định sự hùng mạnh của các đế chế tại châu Âu trong thế giới
mới. Những người châu Âu và châu Mỹ chủ yếu sử dụng các nô lệ Tây Phi
để làm việc trong các đồn điền. Các nhà nghiên cứu đã đưa ra nhiều giả
thuyết về số nô lệ tử vong trong thời kỳ này. Tuy nhiên, con số 15 triệu
người phần nào phản ánh mức độ khốc liệt của nạn buôn người. Theo thống
kê của họ, 4/10 nô lệ phục vụ trên tàu thiệt mạng vì chủ nô ngược đãi.
Hơn 30 triệu
người chết trong thời kỳ chuyển giao quyền lực cuối nhà Nguyên, đầu nhà
Minh. Khả hãn Hốt Tất Liệt, cháu của Thành Cát Tư Hãn, là người lập ra
triều đại nhà Nguyên năm 1260. Tuy nhiên, đây là một trong số những
triều đại ngắn nhất trong lịch sử Trung Quốc. Nó tồn tại gần một thế kỷ,
từ năm 1271 tới 1368. Trong suốt thời kỳ ấy, dân chúng phải hứng chịu
nhiều nỗi thống khổ. Họ phải sống trong loạn lạc, chiến tranh và nạn
đói. Sau đó, nhà Minh đoạt quyền lực từ nhà Nguyên.
Hơn 36 triệu
người chết trong cuộc binh biến An Lộc Sơn ở Trung Quốc. Khoảng 500 năm
trước khi nhà Nguyên ra đời, nhà Đường thống trị Trung Quốc. An Lộc Sơn,
một võ tướng thống lĩnh quân đội phía bắc, tạo phản và lập ra nhà An.
Cuộc binh biến An Lộc Sơn kéo dài từ năm 755 tới năm 763. Cuối cùng nhà
Đường cũng đánh bại nhà An, thống nhất giang sơn.
Trong lịch sử
thế giới, Thành Cát Tư Hãn là một trong những người "nhuốm máu thiên hạ"
nhiều nhất. Dưới sự lãnh đạo của ông, đế chế Mông Cổ đã phát triển lớn
mạnh chưa từng thấy. Diện tích đất của đế chế Mông Cổ chiếm 16% diện
tích bề mặt trái đất. Quân đội Mông Cổ tràn qua châu Á, cướp phá và giết
người tàn bạo. Theo các nhà nghiên cứu, khoảng 60 triệu người đã bỏ
mạng trong các cuộc xâm lược của quân Mông Cổ. Con số ấy có thể tăng cao
hơn nếu đội quân của Thành Cát Tư Hãn hướng sang phía tây để xâm lược
các nước châu Âu.
Đại chiến thế
giới thứ nhất là sự kiện tiếp nối chuỗi những vụ việc đẫm máu nhất trong
lịch sử thế giới. Trong cuộc chiến, khoảng 65 triệu người đã mất mạng.
Vào năm 1914, thời điểm các đế chế tại châu Âu bắt đầu khẳng định tầm
ảnh hưởng, họ chia thành hai phe và gây chiến để tranh giành sự thống
trị. Cuộc chiến đã chia cắt châu Âu và kéo phần còn lại của thế giới vào
vòng xoáy chiến tranh. Chiến thuật chiến tranh lỗi thời làm gia tăng số
lượng binh lính tử trận.
Đại chiến thế
giới thứ hai nổ ra vào năm 1939. Các thế lực chia thành hai phe, tự xưng
là phe Đồng minh và phe Phát xít. Trong giai đoạn giữa Đại chiến thế
giới thứ nhất và thứ hai, các nước đã chế tạo nhiều cỗ máy giết người
trên không, dưới biển và phát triển các loại phương tiện chiến đấu hạng
nặng hay vũ khí tự động. Một số quốc gia còn sản xuất các loại bom lớn
để phục vụ cuộc chiến. Phe Đồng minh giành thắng lợi sau cùng. Tuy nhiên
họ cũng phải trả một giá đắt. 85 % trong tổng số 72 triệu người thiệt
mạng thuộc về phe Đồng minh. Liên Xô và Trung Quốc hứng chịu tổn thất
nặng nề nhất.
Khi
Christopher Columbus, John Cabot cùng các nhà thám hiểm khác phát hiện
châu Mỹ ở thế kỷ 15, đó dường như là khởi đầu của một kỷ nguyên. Châu Mỹ
trở thành thiên đường mà các nhà thám hiểm châu Âu gọi là ngôi nhà mới
của họ. Tuy nhiên, vùng đất này không phải mảnh đất vô chủ bởi thổ dân
bản địa đã sinh sống tại đây. Cuộc xung đột giữa "chủ mới" và "chủ cũ"
đã khiến khoảng 100 triệu người thiệt mạng. Bên cạnh chiến tranh và các
cuộc xâm chiếm, các căn bệnh lan từ châu Âu cũng cướp sinh mạng của vô
số người dân bản địa. Theo ước tính của giới học giả, 80 % thổ dân châu
Mỹ chết do tiếp xúc với người châu Âu nhiễm bệnh.
Nhận xét
Đăng nhận xét