Làn da mỏng manh của cậu bé dần dần xuất hiện trạng thái cứng như đá.
Sự chào đời của những thiên thần
bé bỏng luôn là niềm hạnh phúc của bất kì ông bố bà mẹ nào. Trong con
mắt họ, các bé chính là hiện diện của sự tinh khiết và đáng yêu nhất thế
giới. Lúc này sự kỳ vọng của cha mẹ vào bé cũng rất đơn giản. Họ chỉ
mong muốn đứa con mình sinh ra sẽ được khoẻ mạnh và vui vẻ trưởng thành
như bao đứa trẻ khác.
Tuy
nhiên đáng tiếc là trên thế giới vẫn luôn có những việc không theo ý
mình. Vẫn còn có rất nhiều trường hợp trẻ em sinh ra đã bị mắc những căn
bệnh lạ kỳ khó chữa.
Tại
Nepal một gia đình đang trong tâm trạng ngây ngất niềm vui sướng đón
nhận sự ra đời của một thành viên mới thì chẳng bao lâu, đột nhiên cơ
thể em bé xuất hiện hiện tượng “vẩy cá”. Không chỉ có vậy, dường như
bệnh tình của cậu ngày càng trở nên trầm trọng, toàn bộ da cơ thể cậu
dần biến thành như một tảng đá. Mọi người dường như rất tuyệt vọng thì
tới một ngày đột nhiên có một “thiên thần” xuất hiện và đem đến cho cậu
một cơ hội được điều trị.
em bé
này có tên Ramesh, khi mới sinh ra cậu cũng giống bao trẻ sơ sinh nói
chung. Nhưng sau khi trở về nhà chẳng bao lâu làn da mỏng manh dần dần
xuất hiện trạng thái cứng như đá.
Cha mẹ
em bé đã nhanh chóng đưa cậu đến bệnh viện kiểm tra. Nhưng cuối cùng kết
quả chẩn đoán cho thấy cậu bị nhiễm trùng nấm, một căn bệnh hiếm gặp
như vậy đến bác sĩ ở đây cũng không cách nào cứu chữa.
Ramesh
có ngoại hình khác hoàn toàn với những đứa trẻ khác. Vì vậy mọi người
khi lần đầu tiên nhìn thấy cậu đều cảm thấy sửng sốt, có những bạn nhỏ
khi nhìn thấy cậu sợ hãi chạy đi khiến gia đình em cảm thấy rất khổ tâm
và thương xót. Về phần Ramesh vì cơ thể bị bệnh như vậy nên cậu cũng
thường xuyên bị đau đớn mà ngồi khóc.
Sự khác
biệt không chỉ nằm ở ngoại hình, cơ thể do bị “hoá đá” mà em bé mỗi lúc
đều cảm thấy vô cùng đau đớn. Cha mẹ bé chỉ có thể cẩn thận chăm sóc bé
nhưng thực chất cũng bất lực.
Cha mẹ
Ramesh tất nhiên không chỉ đem cậu đi khám ở một nơi, họ đã tìm đến tất
cả các cơ sở y tế khác để cầu xin sự trợ giúp. Mặc dù căn bệnh này có
thể điều trị, nhưng cha cậu chỉ là một công nhân, thu nhập rất thấp nên
căn bản không cách nào chi trả một chi phí lớn như vậy.
Căn bệnh
này có tên là Harlequin-type ichthyosis, có nghĩa là biến da người
thành vảy cá. Cha mẹ Ramesh vì lo lắng chăm sóc cho cậu nên cũng không
có cách nào ra ngoài để kiếm việc, trái lại phải ở nhà cả ngày để chăm
sóc cậu.
Những
tin tức này cuối cùng cũng đã truyền đến tai ca sĩ Sanjay Shrestha ở
Nepal. May thay lúc đó vừa kịp có một ca sĩ người Anh có tên Joss Stone
đang liên hệ với cô và hy vọng có thể tổ chức một buổi hòa nhạc từ thiện
tại Nepal. Nhân dịp đó cô đã chia sẻ với Joss tin tức về em bé đáng
thương này.
Lúc đó ca sĩ người Anh này đã không ngần ngại quyết định gây quỹ để giúp đỡ em bé này.
Ca sĩ Joss Stone
Không
chỉ vậy, ngoài việc đưa số tiền quyên góp để em bé có thể kịp thời điều
trị, cô ca sĩ này còn đích thân đến thăm em bé, cho cậu rất nhiều kẹo và
đồ chơi.
Ca sỹ Joss Stone tới thăm em bé hóa đá đáng thương
Hiện em bé đã được điều trị tại bệnh viện và cũng đang có dấu hiệu phục hồi, tình hình có vẻ rất lạc quan.
Cha mẹ
em bé cảm thấy rất biết ơn ca sĩ Joss Stone. Nếu không có tấm lòng tốt
và nhân hậu của cô thì không hiểu cuộc sống của họ tiếp theo sẽ là những
tháng ngày như thế nào?
Mặc dù
nhân loại rất mạnh mẽ, nhưng cơ thể con người lại rất mong manh yếu
đuối. Chúng ta cũng không bao giờ biết căn bệnh gì sẽ xảy đến với cơ thể
của những ai. Ngay cả khi thân thể của bản thân mình rất khỏe mạnh
nhưng khi nhìn thấy người khác phải chịu đau đớn với những căn bệnh quái
ác sẽ khiến chúng ta cảm thấy trĩu lòng.
Điều duy
nhất chúng ta có thể làm đó là góp một phần sức lực của mình để giúp đỡ
họ, có thể chúng ta không có đủ tài vật để giúp đỡ họ nhưng chúng ta
vẫn có thể dùng sự quan tâm để an ủi họ một phần, chú ý nhiều hơn đến
một số trẻ em mắc những căn bệnh hiểm nghèo.
Hãy làm cho cuộc sống của họ được hạnh phúc hơn và bạn cũng sẽ nhận được một cuộc sống đầy ý nghĩa và trọn vẹn hơn nhiều.
My My
Tác phẩm của Gabriel García Márquez: Kỳ ảo bắt nguồn từ hiện thực
G.G. Marquez (sinh ngày 6.3.1927, vừa qua đời ngày 17.4.2014) là nhà văn
Colombia được Giải Nobel Văn chương năm 1982. Ông được coi là nhà văn
viết tiếng Tây Ban Nha lớn nhất sau M.Cervantes (1547 - 1616) với tác
phẩm “Don Quixote” và không thể không thừa nhận, ông là nhà văn vĩ đại
bậc nhất của thế giới trong thế kỷ 20/21 này. Hầu hết các tác phẩm của
G.G. Marquez đã được dịch ra tiếng Việt (chủ yếu qua sự chuyển ngữ của
dịch giả quá cố Nguyễn Trung Đức). Ông đã đến Việt Nam năm 1979. LĐCT
xin giới thiệu lược trích bài viết của nhà văn, nhà thơ nổi tiếng Salman
Rushidie.
Gabo
sống mãi. Gabriel García Márquez, nhưng sinh thời ông thích được gọi là
Gabo, ra đi để lại nỗi buồn cho độc giả trên khắp thế giới. Điều này
cho thấy những cuốn sách của ông vẫn có sức sống mãnh liệt trong lòng
họ. Ở một nơi nào đó, một tộc trưởng độc tài vẫn được đối thủ nấu nướng
bữa tối tuyệt vời và phục vụ tất cả vị khách đi cùng ông; một đại tá già
luôn mong chờ một lá thư mà không bao giờ đến; một cô gái trẻ đẹp bị
chính người bà nhẫn tâm bắt bán dâm; và José Arcadio Buendia - người
thiết lập ra những trật tự mới ở ngôi làng Macondo, bị cuốn hút mạnh mẽ
bởi thuật giả kim cùng những điều kỳ diệu mà tiến bộ khoa học của thế
giới đem lại, nói với người vợ rằng, “trái đất tròn, giống như một quả
cam”.
Chúng ta đang sống trong thời đại của
những phát minh, thế giới mới thay thế. Đó là thế giới Trung Địa của
người Elf, người Dwarf, người Hobbit trong các tác phẩm của nhà văn
Tolkien, thế giới của “The Hunger Games” (Đấu trường sinh tử) với toàn
ma-cà-rồng cùng zombie đi vơ vẩn khắp nơi: Một thế giới khác biệt với
Trái đất này.
Tuy nhiên, bất chấp sự bùng nổ của
thứ tiểu thuyết viễn tưởng, thể loại văn học hư cấu về thế giới vi mô -
phản ánh sự thật nhiều hơn tưởng tượng, vẫn có sức sống của riêng nó. Ở
quận Yoknapatawpha của nhà văn Mỹ - William Faulkner, thị trấn Malgudi
của nhà văn Ấn - RK Narayan, ngôi làng Macondo của nhà văn Gabriel
García Márquez, trí tưởng tượng chỉ được sử dụng để làm phong phú thêm
thực tế chứ không phải để thoát hoàn toàn khỏi nó.
Cuốn
“Trăm năm cô đơn” nay đã có 47 tuổi đời. Bất chấp việc đây là một cuốn
sách đồ sộ và có sức sống mãnh liệt trong lòng độc giả, phong cách của
tác phẩm này - chủ nghĩa hiện thực kỳ diệu huyền ảo - trên nhiều bình
diện, phản ánh một cách độc đáo cuộc sống mọi mặt của các dân tộc ở Mỹ
Latinh, kể cả những sự kiện quan trọng nhất trong lịch sử của họ.
Song
nó cũng gặp một số phản ứng, trong đó nhà văn nổi tiếng thuộc thế hệ
sau Roberto Bolano cho rằng đó là một thứ hiện thực “bốc mùi” với ma
thuật, mê tín dị đoan và siêu nhiên. Song không thể phủ nhận, sẽ không
có nhà văn thứ hai nào trên thế giới có ảnh hưởng lớn và được yêu mến
sâu sắc như Gabriel García Márquez. Tiểu thuyết gia nổi tiếng người Anh -
Ian McEwan coi ông sánh ngang với nhà văn vĩ đại Charles Dickens.
“Trăm
năm cô đơn” là câu chuyện về những con người thực, không phải truyện cổ
tích. Ngôi làng Macondo tồn tại - đó chính là sự kỳ diệu.
Những
rắc rối với thuật ngữ “chủ nghĩa hiện thực huyền ảo” là vì người ta nói
hoặc nghe nhưng thực ra chỉ nói hay nghe được một nửa về tác phẩm này,
chỉ biết đến “ma thuật” mà không chú ý đến “hiện thực”. Sự kết hợp giữa
thần thoại của thổ dân da đỏ với trí tuệ của văn minh hiện đại, sự pha
trộn giữa các yếu tố hiện thực và hoang đường đã tạo ra một hệ thẩm mỹ
đặc biệt và đó chính là một sản phẩm rất đặc trưng của Mỹ Latin hiện
đại.
Sự ảo diệu có nguồn gốc sâu xa từ thực tế
bởi vì nó phát sinh từ thực tế và được chiếu rọi theo một cách đẹp đẽ,
bất ngờ. Ví dụ, đoạn José Arcadio chết, giọt máu của ông gần như có một
cuộc sống của riêng nó, di chuyển qua các đường phố của Macondo, cho đến
khi đến nằm yên nghỉ dưới chân của mẹ mình. Thoạt đọc, chuyện giọt máu
“đi” là không thể, nhưng đoạn văn cho thấy hành trình của tin tức về cái
chết của ông lọt ra từ phòng ngủ - nơi ông tự kết liễu đời mình, đến
căn bếp nơi mẹ ông đang ở đó, rồi nó (giọt máu) tiến đến gần bàn chân vợ
ông Úrsula Iguarán độc đoán thì bị kịch được đẩy lên cao trào. Như vậy,
phép thuật được sử dụng ở đây để làm tăng hiệu ứng của kịch tính và cảm
xúc, rằng tin buồn này đến với người mẹ, người vợ như thế nào?
Và
“hiện thực huyền ảo” không phải là phát kiến của García Márquez. Nhà
văn Brazil - Machado de Assis, nhà văn Argentina - Jorge Luis Borges,
nhà văn Mexico - Juan Rulfo đã đi trước ông. García Márquez học hỏi từ
kiệt tác “Metamorphosis” (Hóa thân) của nhà văn Đức Franz Kafka. (Trong
“Trăm năm cô đơn”, người ta có thể nhìn thấy hình ảnh thị trấn ma Comala
qua ngôi làng Macondo). Như vậy, hiện thực huyền ảo không chỉ giới hạn ở
Mỹ Latinh, mà còn hiện diện ở tất cả các nền văn học trên thế giới, và
theo thời gian, García Márquez trở nên nổi tiếng nhất với phong cách
này.
Gregor Samsa, nhân viên bán hàng trong tác
phẩm của Kafka, thức dậy và thấy mình đã biến hình thành một sinh vật to
lớn, giống như côn trùng. Từ đó, Gregor Samsa phải nỗ lực để thích nghi
với hình thù mới và cuộc sống mới là gánh nặng cho gia đình anh. Nhưng
nếu Samsa sống ở ngôi làng Macondo, nơi sự biến đổi là phổ biến, thì anh
sẽ không cảm thấy lạc lõng. Nhân vật Gogol Kovalyov của của nhà văn
Nikolai Gogol có cái mũi tách rời khỏi khuôn mặt và đi lang thang xung
quanh St. Petersburg, cũng sẽ cảm thấy như ở nhà nếu ở Macondo.
Các
nhà văn siêu thực Pháp, Mỹ cũng lấy cảm hứng từ những hư cấu trong các
tiểu thuyết hư cấu này. Song García Márquez biết cách làm nó tuyệt vời
hơn vì ông thuộc về nơi mà “chủ nghĩa siêu thực trải dài qua các đường
phố” và “hiện thực của nhà văn Mỹ Latinh này là hoàn toàn “Rabelaisian”
(phong cách hài hước trào phúng giống nhà văn Pháp Rabelais - PV).
Nhưng
cũng cần phải nói lại rằng, dù có huyền ảo đến đâu cũng cần có nền tảng
là hiện thực. Khi tôi lần đầu tiên đọc tác phẩm của García Márquez, tôi
chưa bao giờ đến bất kỳ đất nước Trung và Nam Mỹ nào. Nhưng trong những
trang sách của ông, tôi tìm thấy một thực tế tôi biết rất rõ từ kinh
nghiệm của chính bản thân mình ở Ấn Độ và Pakistan. Ở cả hai nơi đó đều
có một cuộc xung đột giữa thành phố và nông thôn, giữa người giàu và
người nghèo, người có quyền thế và người yếu ớt, mạnh mẽ và bất lực. Cả
hai nơi đều có lịch sử thuộc địa lâu đời, ở cả hai nơi tôn giáo đều có ý
nghĩa quan trọng.
Tôi biết những viên tướng và
tá của García Márquez, hay ít nhất là những người đồng cấp Ấn Độ và
Pakistan của họ, giám mục của ông là giáo sĩ Hồi giáo của tôi, những khu
chợ đường phố của ông cũng là những khu chợ trời của tôi. Thế giới của
ông ấy là của tôi, chỉ khác là được dịch sang tiếng Tây Ban Nha. Tôi đã
yêu thế giới đó, không phải vì sự huyền bí, mà vì chủ nghĩa hiện thực.
Tuy nhiên, thế giới của tôi mang dáng dấp thành thị hơn của García
Márquez. Đó chính là cảm giác về làng mạc đem đến hương vị đặc biệt cho
chủ nghĩa hiện thực của García Márquez.
García
Márquez là một nhà báo không bao giờ đánh mất sự thật. Ông cũng là một
người mơ mộng luôn tin vào sự thật của những giấc mơ. Ông cũng là một
nhà văn có khả năng bắt được những khoảnh khắc đẹp đẽ, hài hước, cuồng
nhiệt. Ở phần đầu “Tình yêu thời thổ tả”: “Hương thơm của hạnh nhân đắng
luôn nhắc nhở về số phận của tình yêu không được đền đáp”.
Và
không thể quên được ở “Trăm năm cô đơn”: “Đại tá Aureliano Buendía tiến
hành 32 cuộc nổi dậy vũ trang và thua tất cả. Ông có 17 con trai với 17
người phụ nữ khác nhau, nhưng tất cả đều bị giết từng người từng người
một chỉ trong một đêm trước khi người con lớn nhất mới 35 tuổi. Ông đã
sống sót 14 lần trong đời, bị 73 lần phục kích và xử bắn. Ông sống sót
qua một liều strychnine trong cốc cà phê đủ giết chết một con ngựa”.
Với
những tình tiết như vậy, phản ứng của chúng ta chỉ có thể là lòng biết
ơn. Ông là người vĩ đại nhất trong số tất cả chúng ta.
Huyền Anhlược dịch
(Tên
nguyên bản “Magic in Service of Truth Gabriel García Márquez’s Work Was
Rooted in the Real, đăng trên The New York Times ngày 21.4.2014)
Đỗ Minh Tuấn mở đầu cho phong cách hiện thực kỳ ảo của Việt Nam*
Phương Lựu
Thứ tư, 30 Tháng 11 2011 21:43
font size
Đỗ
Minh Tuấn đã xuất hiện trên văn đàn từ lâu với nhiều tư cách nên tất cả
các tư cách đó đã đi vào đóng góp cho văn chương tiểu thuyết, mỗi nghề
đóng góp một phương diện. Tả cảnh như họa sỹ, tả đâu ra đấy, rất sinh
động.
Nhà thơ giúp anh viết trữ tình sâu sắc. Đỗ Minh Tuấn không hời hợt đâu,
như đoạn tâm tư của sư cô khi thấy anh chàng Quỳ khát khao tình dục tôi
thấy rất hay, vì lúc ấy cô nảy sinh lòng từ bi, muốn bố thí cho anh ta
chút thú. Nghề đạo diễn cũng giúp Đỗ Minh Tuấn rất nhiều, anh giỏi bịa
chuyện lắm, giỏi dựng cảnh. Mình đọc cứ run run không biết tại sao bỗng
nhiên lại xuất hiện một lão ăn mày, cứu cô bé tự tử rồi được chịu ơn,
rồi tham dự vào các chuyện của làng một cách tự nhiên, từ chuyện đánh
bài đến chuyện cá cược bóng đá…Chuyện nọ sang chuyện kia, bất ngờ, lôi
cuốn. Rất nhiều vốn sống nên bịa chuyện gì ra chuyện ấy. Nhưng cũng hơi
tham. cần thiết. Như chuyện Thao đang giữ cây bưởi, đi tìm đồng đội để
cùng mình giữ đất Đông Phúc thì giữa đường thấy những bức tượng Phật bị
kẻ cắp lấy trộm bỏ giữ đường lại sa lầy vào chuyện mang lại tượng về
chùa, rồi sau đó đi bốc mộ cùng anh chàng da đen mới quen trong khi giúp
nhà chùa để rủ anh ta mang hài cốt mẹ về mai táng ở Đông Phúc, rồi sau
đó lại cùng anh này đi đến tìm đồng đội ở một làng đào đồ cổ và bị mất
cắp xương, rồi đánh nhau ngộ sát vào tù. Không biết bao nhiêu chuyện. Có
khi cái tài ấy dùng quá mức cần thiết. Nhưng tổng kết lại, ấn tượng
tổng quan là anh ấy viết tưng tửng mà cứ ra chuyện theo lối dòng “dòng ý
thức sự kiện” của M.Prous, nên viết cái gì ra cái đấy ngay, vào cảnh
ngay. Điều đó để giải thích vì sao cũng cái chuyện ấy thôi nhưng viết
cái gì ra cái ấy, hấp dẫn.
Về lý
thuyết có thể phải trao đổi xem có chất Market đến đâu trong tiểu thuyết
này.Nhưng không thể và không nên cứ có hiện thực huyền ảo là phải quy
về Macket. Có thể có chủ nghĩa hiện thực kỳ ảo của Việt Nam. Vì người
Việt Nam có nhiều quan niệm tâm linh. Như sáng nay khi chuẩn bị đi tôi
thấy một con chim rất đẹp bay vào bếp. Tôi nghĩ đây là điềm xui: “Chim
sa cá lặn”, đáng sợ lắm, thế là tôi vội vàng đuổi con chim đi, mời cô
bay đi cho. Vì cách nghĩ của ta nó thế, cứ có cái gì liên tưởng đến tâm
linh. Chuyện bóng ma Đạm Tiên, rồi bao nhiêu tích khác ám ảnh trong tâm
thức. Nên phải công nhận rằng trong chuyện của Đỗ Minh Tuấn có hiện thực
kỳ ảo. Chuyện cây gạo cây bưởi nở hoa bốn mùa, chuyện đàn vịt đỏ,
chuyện đứa bé quái thai khóc thét lên khi xung quanh có người nghĩ về
chiến tranh, súng ống, chuyện đàn bướm sặc sỡ bay lên khi Quỳ bốc mộ mẹ,
chuyện đàn chim ào ào bay theo máy bay khi nhà đầu tư dùng trực thăng
chở cây gạo bay đi.v.v. Còn về ý kiến có hay không có cái hậu hiện đại
trong tiểu thuyết này cũng không phải là không có cơ sở. Đồng chí Chủ
tịch Hội cũng nên biết rằng trên thế giới cũng có người cho rằng
G.Market, rồi chủ nghĩa hiện thực XHCN cũng là hậu hiện đại. Mà họ có lý
luận của họ chứ không phải nói bừa đâu! Họ căn cứ vào tính chất phì
đại, phi hiện thực và phi cá tính, tức là không có chủ thể, của các dòng
văn học này để kết luận như vậy. Tóm lại, có thể coi tiểu thuyết của Đỗ
Minh Tuấn là một sự mở đầu cho phong cách hiện thực kỳ ảo của Việt
Nam./.
__________
(*) Tham luận tại Hội thảo về tiểu thuyếtThần thánh và bươm bướmcủa Đỗ Minh Tuấn, Hội nhà văn VN tổ chức ngày 25-11-2011.
MIỀN TÂY HOANG DẠI Ước gì một lần về thuở ấy miến Tây Sống lầy lội những tháng ngày hoang dại Súng cặp kè hông, nhong nhong lưng ngựa Phóng khoáng thảo nguyên, đạn nổ ì đùng Ta sẽ về, rủ em gái theo cùng Đem tình yêu vào vòng đấu súng Và ngã xuống trong một lần anh dũng Để mai này định nghĩa lại...thằng khùng! Đã khùng rồi thì xá chi anh hùng Của một thời tìm vàng sôi động Người người xô bồ tìm giàu sang cuộc sống Để lại điêu tàn, bắn giết mênh mông! Ta ước thế nghe có rùng rợn không? Trần Hạnh Thu NHẠC HUYỀN THOẠI CAO BỒI VIỄN TÂY
(ĐC sưu tầm trên NET) Bản tin 113 online cập nhật ngày 2/5: Truy tố 254 bị can bị trong đại án sai phạm lĩnh vực đăng kiểm 🔴 TRỰC TIẾP: Thời sự quốc tế 3/5 | Nga tuyên bố khai hỏa Iskander, hủy diệt hai pháo HIMARS Ukraine Tin tức thời sự mới nhất hôm nay | Bản tin sáng ngày 5-3-2024 MỘT CÕI ĐI VỀ (Sáng Tác: Trịnh Công Sơn) - KHÁNH LY OFFICIAL Miễn nhiệm chức vụ Chủ tịch Quốc hội đối với ông Vương Đình Huệ 9 giờ trước Khoảnh khắc tên lửa Nga công kích pháo HIMARS Ukraine 12 giờ trước Mong muốn Campuchia chia sẻ thông tin về Dự án kênh đào Funan Techo 10 giờ trước Gần 50 người chết trong vụ sập đường cao tốc ở Trung Quốc 10 giờ trước Lý do xuất khẩu của Trung Quốc sang Nga bất ngờ sụt giảm 8 giờ trước Ukraine nói Nga sản xuất tên lửa Zircon 'nhanh bất thường' 6 giờ trước Hàng chục nghìn người Gruzia tiến hành biểu tình lớn nhất từ trước tới nay 16 giờ trước Video 'rừng người' xem phương tiện chiến đấu bị Nga tịch thu ở chiến trường Ukraine 16 giờ trước U23 In...
I Only Want to Be with You - Dusty Springfield (Cover by Emily Linge) VẪN THẾ MÀ! Anh vẫn thế, trước sau vẫn thế mà Nhìn anh này, đừng nhìn phía trời xa Vẫn ngày ngày ra ngóng chờ trước của Đợi Nàng Thơ về tác hợp thi ca Tâm hồn anh có cửa đâu mà khóa Mà phải cùng em mở cánh cửa tâm hồn Anh tìm mãi nào thấy đâu ô cửa Toang hoác tứ bề, thông thống càn khôn* Còn trái tim anh vẫn êm đềm, yên ả Vẫn yêu quê hương, tổ quốc, con người Miền nhiệt đới khi thấy tim băng giá Chắc chắn là anh đã ngoẻo tự lâu rồi! Trần Hạnh Thu CT: * Trời đất
Nhận xét
Đăng nhận xét