CÂU CHUYỆN TÌNH BÁO 178
(ĐC sưu tầm trên NET)
Vào năm 1966, chuyến vượt ngục thành công khỏi nhà tù
Wormwood Scrubs ở London, Anh của điệp viên người Anh làm việc cho tình
báo Liên Xô George Blake đã gây chấn động dư luận. George Blake còn đào
thoát an toàn đến Liên Xô không phải nhờ sự giúp đỡ của tình báo Liên Xô
mà là của 3 bạn tù bị giam giữ với ông.
George
Blake sinh năm 1922 tại thành phố Rotterdam của Hà Lan trong một gia
đình doanh nhân có cha là người Ai Cập mang quốc tịch Anh và mẹ là người
Hà Lan. Năm 1940, khi Đức Quốc xã xâm chiếm Hà Lan, Blake tham gia
chiến đấu trong một tổ chức kháng chiến mật. Năm 1942, khi phong trào
kháng chiến ở Hà Lan bị đàn áp dữ dội, Blake tìm cách đến Anh rồi chẳng
bao lâu sau được Cục Các hành động đặc biệt (SOE) tuyển mộ. Sau khi được
huấn luyện, ông được tung về hoạt động trong lãnh thổ Hà Lan bị chiếm
đóng để móc nối, xây dựng các tổ chức du kích và cả tổ chức phá hoại
nhắm vào các căn cứ quân sự của Đức Quốc xã.
Cũng giống nhiều điệp viên SOE khác, khi chiến tranh thế giới kết thúc, theo nguyện vọng và khả năng, George Blake được nhận vào làm việc cho MI-6, Tổng cục Tình báo của Anh và trở thành một điệp viên Anh nằm vùng tại các khu vực ở Đức do Hồng quân Liên Xô chiếm đóng. Năm 1951, khi chiến tranh Triều Tiên bùng nổ, ông được điều động đến làm việc tại chi nhánh của MI-6 ở thành phố Seoul. Nhưng chỉ vài tháng sau, ông bị một toán đặc vụ của Bắc Triều Tiên bắt cóc đưa về Bình Nhưỡng giam giữ.
Sau 3 năm bị giam giữ, nhận thức của Blake hoàn toàn thay đổi và đã biến ông thành một người theo chủ nghĩa Mácxít. Thế nhưng tình báo Anh lại không hề nghi ngờ về sự thay đổi này của Blake nên khi ông được phóng thích vào năm 1953, MI-6 lại điều động ông đến làm việc tại Berlin, Đức dưới vỏ bọc của một điệp viên hai mang và cả ba mang.
Trở thành điệp viên nội ứng làm việc cho tình báo Liên Xô từ năm 1954, George Blake đã trao cho KGB danh sách hàng trăm điệp viên phương Tây hoạt động tại các quốc gia Đông Âu, trong đó có danh tính của 42 điệp viên MI-6. Tất cả những điệp viên này sau đó đều bị bắt giữ và bị hành hình.
Một trong những chiến công lớn của điệp viên nội ứng George Blake là kịp thời mật báo cho tình báo Liên Xô về việc Cơ quan Tình báo trung ương Mỹ (CIA) và MI-6 triển khai một điệp vụ có mật danh "Ánh trăng" đào một đường hầm vào tận khu vực Đông Berlin để cài đặt thiết bị nghe lén các cuộc điện đàm, truyền và nhận các thông tin mật của Bộ chỉ huy Hồng quân Liên Xô ở Đông Đức và các cơ quan của Chính phủ Đông Đức. Để bảo toàn bí mật cho Blake, KGB làm như việc khám phá là một sự tình cờ ngẫu nhiên. Thất bại của điệp vụ này đã khiến cho CIA và MI-6 phải ngậm đắng nuốt cay và hoàn toàn không nghi ngờ về hoạt động nội gián của Blake.
Cuối cùng rồi số phận đã không mỉm cười với George Blake khi một điệp viên phản bội của tình báo Ba Lan tên Michael Goleniewski đào thoát sang phương Tây vào tháng 8/1959 và khai ra Blake. Bị bắt giữ về tội làm điệp viên nội gián cho tình báo Liên Xô, vào tháng 3/1961, ông bị tuyên án 42 năm tù giam. Đây là bản án cao nhất trong lịch sử ngành tòa án Anh được phán quyết cho một điệp viên bội phản.
Thụ án tại nhà tù Wormwood Scrubs ở ngoại ô London, nơi chuyên giam giữ tù chính trị, George Blake nhận được sự ái mộ của nhiều tù nhân trong đó phải kể đến Michael Randle, Pat Pottle và Sean Bourke là thành viên của Ủy ban 100 phi hạt nhân, một tổ chức phản chiến chống sự hiện diện của các căn cứ quân sự Mỹ có chứa vũ khí hạt nhân trên lãnh thổ Anh.
Được sự chấp thuận của Blake, cả 3 lên kế hoạch giúp ông đào thoát khỏi nhà tù Wormwood. Theo kế hoạch thì Michael Randle và Pat Pottle có nhiệm vụ liên hệ với các thành viên tổ chức của mình ở bên ngoài để mua điện đàm, thuê nhà (để Blake cư ngụ), làm giấy thông hành giả và cả chuẩn bị để làm thay đổi màu da của Blake nhằm biến ông thành một người Arập.
Khi công việc chuẩn bị đã hoàn thành, cả nhóm quyết định sẽ tổ chức cuộc đào thoát cho Blake vào tối thứ bảy ngày 12/8/1966. Vào thời điểm đó, lợi dụng lúc các nhân viên quản giáo hay tập trung xem truyền hình, George Blake thoát ra ngoài. Trước khi đi Blake còn để một hình người của ông làm bằng ván ép tại cửa sổ để đánh lừa sự quan sát của các nhân viên quản giáo. Ông nhảy xuống một mái hiên nhỏ, vượt qua một hàng rào rồi lại nhảy xuống một hành lang.--PageBreak--
Sau đó ông lại phải leo lên một bức tường cao chừng 1,5m trước khi nhảy xuống một đường mòn nhỏ bên ngoài trại giam. Tại đây một chiếc xe hơi Austin đang đợi sẵn để đưa về nơi ẩn nấp. Tại nơi trú ngụ mới, Blake được bôi một loại hóa chất có tên gọi meladin để da có màu sẫm. Cứ từ 5 - 7 ngày, Blake lại được đổi chỗ ở một lần để tránh sự theo dõi của cảnh sát.
Trong lúc đó thông tin về vụ vượt ngục thành công của George Blake đã gây chấn động dư luận. Nhiều câu chuyện thêu dệt chung quanh vụ vượt ngục đã khiến Chính phủ Anh phải cách chức Giám đốc nhà tù Wormwood Scrubs. Trong khi đó do nghi vấn vụ vượt ngục thành công của George Blake có sự tiếp tay và đạo diễn của Sứ quán Liên Xô tại Anh nên cảnh sát và phản gián Anh tập trung theo dõi mọi động tĩnh của tất cả các nhân viên sứ quán mà không hề nghi ngờ về vai trò của 3 người bạn tù.
Đến tháng 11/1966, Michael Randle, Pat Pottle và Sean Bourke mãn hạn tù và liền lên kế hoạch đưa George Blake trốn khỏi nước Anh để đến một quốc gia XHCN Đông Âu. Cả 3 tiến hành thiết kế một chiếc gầm đặc biệt bên dưới một chiếc xe nhà kéo, là loại xe mà người dân Anh thường sử dụng để đưa cả gia đình đi du lịch mà không cần phải lưu trú trong khách sạn. Đó là nơi sẽ chứa George Blake trong suốt cuộc hành trình đào thoát khỏi nước Anh. Vào ngày 17/12/1966, Michael Randle đưa cả gia đình gồm vợ và 3 con đi du lịch đến Pháp và Đức bằng xe nhà kéo. Và chuyến du lịch đặc biệt đã đưa Blake đào thoát an toàn đến Đông Berlin và sau đó được đưa ngay về Moskva, nơi ông sống suốt quãng đời còn lại của mình.
Mãi đến năm 1998, để làm sáng tỏ dư luận chung quanh vụ vượt ngục của George Blake, Michael Randle đã cho xuất bản một cuốn sách có tiêu đề "Chúng tôi đã giúp cho George Blake vượt ngục như thế nào?". Cuốn sách này khi được phát hành đã khiến cho chính phủ và nhất là tình báo Anh phải bối rối vì lâu nay họ vẫn cho rằng chính tình báo Liên Xô đã tổ chức vụ vượt ngục trên mà không hề nghi ngờ đó là hành động của 3 bạn tù người Anh là Michael Randle, Pat Pottle và Sean Bourke
Văn Hòa (theo BBC History Magazine)
George Blake: Điệp viên thể hiện giá trị cả đời
Với một chiếc que sắt và sợi dây thừng làm thang, George Blake, người
vừa bị kết án 42 năm tù giam vì tội làm gián điệp, đã thoát ra ngoài bức
tường cao sừng sững của nhà tù Wormwood Scrubs (Anh), biến mất vào
trong bóng tối. Tới nay, Blake vẫn có những đóng góp tích cực cho ngành
tình báo đối ngoại của Nga, nhất là trong lĩnh vực huấn luyện điệp viên.
Một phút trầm tư của người cựu điệp viên.
66
năm trước, George Blake rời Rotterdam (Hà Lan) đến Luân Đôn (Anh), sau
đó gia nhập lực lượng hải quân của xứ sở sương mù. Nhờ khả năng tuyệt
vời về ngoại ngữ, trong suốt cuộc Chiến tranh Thế giới lần thứ II, Blake
đã được mời tham gia nhiều điệp vụ, trong đó có việc tung điệp viên vào
những khu vực quân Đức chiếm đóng ở Hà Lan. Sau Chiến tranh Thế giới
lần thứ II, Blake được cơ quan tình báo bí mật Anh (SIS, thường được
biết dưới cái tên MI6) tuyển dụng và đánh đi Hamburg để xây dựng mạng
lưới điệp viên ở Đức. Tuy nhiên, sự nghiệp của Blake bắt đầu phát triển
từ khi Blake được chuyển sang Hàn Quốc công tác dưới lốt phó lãnh sự Mỹ
tại Xơun. Đến Hàn Quốc được vài tháng, Blake bị quân đội CHDCND Triều
Tiên bắt làm tù binh (lúc này Chiến tranh Triều Tiên đang diễn ra).
Trong thời gian bị giam giữ, Blake có điều kiện tiếp xúc với những tác
phẩm của Các Mác, đặt nền móng cho bước chuyển về tư tưởng và sự hợp tác
với tình báo xã hội chủ nghĩa.
Nhà tù Wormwood Scrubs (Anh) nơi George Blake từng bị giam giữ.
Năm
1953, Blake được thả tự do và trở về Anh như một người anh hùng. Không
một sự nghi ngờ, MI6 bổ nhiệm Blake làm phó phòng Y, đảm nhiệm việc giải
mã những bản chặn thu điện thoại các quan chức ngoại giao và sĩ quan
Hồng quân Liên Xô ở châu Âu. Năm 1955, Blake sang Đức phụ trách công tác
tuyển mộ điệp viên Xô viết làm việc cho tình báo Anh. Nhưng song song
với việc thực thi nhiệm vụ trên giao, Blake đã chuyển cho phía Liên Xô
những thông tin chi tiết về 400 điệp viên MI6 hoạt động ở Đức. Không chỉ
có vậy, Blake còn cung cấp cho KGB tin tình báo tuyệt mật về việc cơ
quan an ninh Mỹ và Anh phối hợp đào đường hầm ở Béclin để phục vụ cho
việc nghe trộm thông tin từ Bộ tư lệnh Liên Xô đóng trên đất Đức kể từ
khi Chiến tranh Thế giới lần thứ 2 kết thúc. Nhờ có nó, KGB đã tương kế
tựu kế cho tình báo Mỹ và Anh ăn hàng đống tin giả trong thời gian dài.
George
Blake (phải) cùng điệp viên KGB Kim Philby trong một buổi đi chơi ở
ngoại ô Mátxcơva sau khi Blake trốn thoát khỏi nhà tù của Anh năm 1966.
Năm
1959, sĩ quan tình báo Ba Lan, Michael Goleniewski thông báo cho CIA
biết về hoạt động của gián điệp Liên Xô ở Anh. Thông tin này lập tức
được chuyển cho cơ quan an ninh Anh (MI5). Hậu quả là hàng loạt điệp
viên Liên Xô như: Gordon Lonsdale, Harry Houghton, Peter Kroger và cả
George Blake bị sa lưới. Blake bị buộc tội đã cung cấp thông tin tình
báo, giúp KGB lật tẩy 42 điệp viên MI6 đang hoạt động tại các nước thuộc
phe xã hội chủ nghĩa. Nhưng theo giới truyền thông Mỹ thì con số điệp
viên Anh bị phơi áo bởi Blake lên tới hàng trăm và những tổn thất do
Blake gây ra là không thể đong đếm.
Năm 1961,
Blake bị đưa ra tòa, nhận mức án 42 năm tù giam. Năm năm sau, dưới sự
trợ giúp của 3 người bạn cùng buồng giam là: Pat Pottle, Michael Randle
và Sean Bourke, Blake đào thoát thành công khỏi nhà tù Wormwood Scrubs ở
phía bắc Luân Đôn. Một chiến dịch truy bắt Blake lập tức được mở, nhưng
điệp viên hai mang này vẫn bặt vô âm tín. Trên thực tế, Blake đã chạy
sang Liên Xô. Với những chiến công đã lập được, Blake được phong luôn
hàm Đại tá, bắt đầu cuộc sống mới. Sau khi Liên Xô sụp đổ, một số người
kiến nghị trục xuất Blake, nhưng sau đó mấy tháng quan điểm này bị bác
bỏ. Ngày 12/11/2007, nhân kỉ niệm ngày sinh thứ 85 của Blake, đích thân
Tổng thống Nga khi đó là V. Putin đã đọc lời chúc mừng và trao tặng
“Huân chương Hữu nghị” nhằm ghi nhận những công lao đóng góp của lão
điệp viên này. Hiện nay, Blake vẫn sống ở Mátxcơva và không bao giờ nhận
mình là kẻ phản bội bởi ông chưa bao giờ cảm thấy mình là người Anh.
Tuy đã ngoài bát tuần nhưng Blake vẫn có những đóng góp tích cực cho
ngành tình báo đối ngoại của Nga, nhất là trong lĩnh vực huấn luyện điệp
viên.
Minh Thành (Tổng hợp)
Cuộc vượt ngục li kỳ của điệp viên George Blake
08:00 23/05/2006
Vào năm 1966, chuyến vượt ngục thành công khỏi nhà tù
Wormwood Scrubs ở London, Anh của điệp viên người Anh làm việc cho tình
báo Liên Xô George Blake đã gây chấn động dư luận. George Blake còn đào
thoát an toàn đến Liên Xô không phải nhờ sự giúp đỡ của tình báo Liên Xô
mà là của 3 bạn tù bị giam giữ với ông.
George Blake. |
Cũng giống nhiều điệp viên SOE khác, khi chiến tranh thế giới kết thúc, theo nguyện vọng và khả năng, George Blake được nhận vào làm việc cho MI-6, Tổng cục Tình báo của Anh và trở thành một điệp viên Anh nằm vùng tại các khu vực ở Đức do Hồng quân Liên Xô chiếm đóng. Năm 1951, khi chiến tranh Triều Tiên bùng nổ, ông được điều động đến làm việc tại chi nhánh của MI-6 ở thành phố Seoul. Nhưng chỉ vài tháng sau, ông bị một toán đặc vụ của Bắc Triều Tiên bắt cóc đưa về Bình Nhưỡng giam giữ.
Sau 3 năm bị giam giữ, nhận thức của Blake hoàn toàn thay đổi và đã biến ông thành một người theo chủ nghĩa Mácxít. Thế nhưng tình báo Anh lại không hề nghi ngờ về sự thay đổi này của Blake nên khi ông được phóng thích vào năm 1953, MI-6 lại điều động ông đến làm việc tại Berlin, Đức dưới vỏ bọc của một điệp viên hai mang và cả ba mang.
Trở thành điệp viên nội ứng làm việc cho tình báo Liên Xô từ năm 1954, George Blake đã trao cho KGB danh sách hàng trăm điệp viên phương Tây hoạt động tại các quốc gia Đông Âu, trong đó có danh tính của 42 điệp viên MI-6. Tất cả những điệp viên này sau đó đều bị bắt giữ và bị hành hình.
Một trong những chiến công lớn của điệp viên nội ứng George Blake là kịp thời mật báo cho tình báo Liên Xô về việc Cơ quan Tình báo trung ương Mỹ (CIA) và MI-6 triển khai một điệp vụ có mật danh "Ánh trăng" đào một đường hầm vào tận khu vực Đông Berlin để cài đặt thiết bị nghe lén các cuộc điện đàm, truyền và nhận các thông tin mật của Bộ chỉ huy Hồng quân Liên Xô ở Đông Đức và các cơ quan của Chính phủ Đông Đức. Để bảo toàn bí mật cho Blake, KGB làm như việc khám phá là một sự tình cờ ngẫu nhiên. Thất bại của điệp vụ này đã khiến cho CIA và MI-6 phải ngậm đắng nuốt cay và hoàn toàn không nghi ngờ về hoạt động nội gián của Blake.
Cuối cùng rồi số phận đã không mỉm cười với George Blake khi một điệp viên phản bội của tình báo Ba Lan tên Michael Goleniewski đào thoát sang phương Tây vào tháng 8/1959 và khai ra Blake. Bị bắt giữ về tội làm điệp viên nội gián cho tình báo Liên Xô, vào tháng 3/1961, ông bị tuyên án 42 năm tù giam. Đây là bản án cao nhất trong lịch sử ngành tòa án Anh được phán quyết cho một điệp viên bội phản.
Thụ án tại nhà tù Wormwood Scrubs ở ngoại ô London, nơi chuyên giam giữ tù chính trị, George Blake nhận được sự ái mộ của nhiều tù nhân trong đó phải kể đến Michael Randle, Pat Pottle và Sean Bourke là thành viên của Ủy ban 100 phi hạt nhân, một tổ chức phản chiến chống sự hiện diện của các căn cứ quân sự Mỹ có chứa vũ khí hạt nhân trên lãnh thổ Anh.
Được sự chấp thuận của Blake, cả 3 lên kế hoạch giúp ông đào thoát khỏi nhà tù Wormwood. Theo kế hoạch thì Michael Randle và Pat Pottle có nhiệm vụ liên hệ với các thành viên tổ chức của mình ở bên ngoài để mua điện đàm, thuê nhà (để Blake cư ngụ), làm giấy thông hành giả và cả chuẩn bị để làm thay đổi màu da của Blake nhằm biến ông thành một người Arập.
Khi công việc chuẩn bị đã hoàn thành, cả nhóm quyết định sẽ tổ chức cuộc đào thoát cho Blake vào tối thứ bảy ngày 12/8/1966. Vào thời điểm đó, lợi dụng lúc các nhân viên quản giáo hay tập trung xem truyền hình, George Blake thoát ra ngoài. Trước khi đi Blake còn để một hình người của ông làm bằng ván ép tại cửa sổ để đánh lừa sự quan sát của các nhân viên quản giáo. Ông nhảy xuống một mái hiên nhỏ, vượt qua một hàng rào rồi lại nhảy xuống một hành lang.--PageBreak--
Sau đó ông lại phải leo lên một bức tường cao chừng 1,5m trước khi nhảy xuống một đường mòn nhỏ bên ngoài trại giam. Tại đây một chiếc xe hơi Austin đang đợi sẵn để đưa về nơi ẩn nấp. Tại nơi trú ngụ mới, Blake được bôi một loại hóa chất có tên gọi meladin để da có màu sẫm. Cứ từ 5 - 7 ngày, Blake lại được đổi chỗ ở một lần để tránh sự theo dõi của cảnh sát.
Trong lúc đó thông tin về vụ vượt ngục thành công của George Blake đã gây chấn động dư luận. Nhiều câu chuyện thêu dệt chung quanh vụ vượt ngục đã khiến Chính phủ Anh phải cách chức Giám đốc nhà tù Wormwood Scrubs. Trong khi đó do nghi vấn vụ vượt ngục thành công của George Blake có sự tiếp tay và đạo diễn của Sứ quán Liên Xô tại Anh nên cảnh sát và phản gián Anh tập trung theo dõi mọi động tĩnh của tất cả các nhân viên sứ quán mà không hề nghi ngờ về vai trò của 3 người bạn tù.
Đến tháng 11/1966, Michael Randle, Pat Pottle và Sean Bourke mãn hạn tù và liền lên kế hoạch đưa George Blake trốn khỏi nước Anh để đến một quốc gia XHCN Đông Âu. Cả 3 tiến hành thiết kế một chiếc gầm đặc biệt bên dưới một chiếc xe nhà kéo, là loại xe mà người dân Anh thường sử dụng để đưa cả gia đình đi du lịch mà không cần phải lưu trú trong khách sạn. Đó là nơi sẽ chứa George Blake trong suốt cuộc hành trình đào thoát khỏi nước Anh. Vào ngày 17/12/1966, Michael Randle đưa cả gia đình gồm vợ và 3 con đi du lịch đến Pháp và Đức bằng xe nhà kéo. Và chuyến du lịch đặc biệt đã đưa Blake đào thoát an toàn đến Đông Berlin và sau đó được đưa ngay về Moskva, nơi ông sống suốt quãng đời còn lại của mình.
Mãi đến năm 1998, để làm sáng tỏ dư luận chung quanh vụ vượt ngục của George Blake, Michael Randle đã cho xuất bản một cuốn sách có tiêu đề "Chúng tôi đã giúp cho George Blake vượt ngục như thế nào?". Cuốn sách này khi được phát hành đã khiến cho chính phủ và nhất là tình báo Anh phải bối rối vì lâu nay họ vẫn cho rằng chính tình báo Liên Xô đã tổ chức vụ vượt ngục trên mà không hề nghi ngờ đó là hành động của 3 bạn tù người Anh là Michael Randle, Pat Pottle và Sean Bourke
Văn Hòa (theo BBC History Magazine)
Nhận xét
Đăng nhận xét