TT&HĐ I - 3/d


                                       
      LOẠT BÀI NHẬN THỨC VỀ VŨ TRỤ CHÂN THỰC (P1) NHẬN THỨC VỀ KHÔNG GIAN (thuyết minh)
 
LOẠT BÀI NHẬN THỨC VỀ VŨ TRỤ CHÂN THỰC (P2) NHẬN THỨC VỀ THỜI GIAN (thuyết minh)

PHẦN I:     CÓ MỘT CÁI GÌ ĐÓ

“Tại sao có một cái gì đó chứ không phải là không có gì?”
Lepnit.


CHƯƠNG III: TỰ NHIÊN VÀ PHI TỰ NHIÊN


                                                                    
-"Tự Nhiên không bao giờ lừa gạt chúng ta. Chính chúng ta tự lừa dối mình"                
Jean Jacques Rousseau 

-"Người thuận theo đất, đất thuận theo trời, trời thuận theo Đạo, Đạo thuận theo tự nhiên".
Lão Tử


"Ví dụ như lửa có đặc tính hướng lên trên. Đó không phải là "tự nhiên", cũng không phải là “gồm có tự nhiên”, mà là “bởi vì tự nhiên” hoặc là “ theo với tự nhiên”
“Tự nhiên" là cái gì, “bởi vì tự nhiên” và “theo với tự nhiên” là nghĩa làm sao, điều đó đã thuyết minh rồi. Nếu có ý đồ chứng minh một sự thật là “tự nhiên tồn tại”, đó là điều hoang tưởng”.
Aristote



(Tiếp theo)

Đã nói đến Tồn Tại thì phải nói đến Hư Vô, tương tự, ở đây cũng vậy, nói đến Tự Nhiên thì phải nói đến Phi Tự Nhiên, như thế mới công bằng, hợp lẽ.

Trong đời sống hằng ngày, thường những gì không hợp lý, thiếu cơ sở, mâu thuẫn, đều được chúng ta cho là phi Tự Nhiên. Chẳng hạn trái táo của Niutơn, từ trên cành không rơi xuống đất mà lại rơi lên trời là một hiện tượng phi tự nhiên, là điều phi lý, không thể xảy ra trong thực tại (thật là may!). Nhưng cũng có những hiện tượng có thật xảy ra, nhưng vượt quá sự hiểu biết, thậm chí là không hiểu nổi cũng được chúng ta qui cho phi tự nhiên, (hoặc siêu nhiên: gần như phi lý, rất khó tin, nhưng vẫn xảy ra). Chẳng hạn sự xuất hiện “đĩa bay” (hiện tượng UFO), người rơi (không dù) từ độ cao hàng km xuống đất mà vẫn bình an vô sự, nhập hồn, chụp ảnh được hồn ma, linh cảm … nhiều vô kể. Hay có câu chuyện tiếu lâm cũng hay hay, thế này:

“Có một anh mở quầy bán cá, treo bảng đề: ‘Ở đây có bán cá tươi”. Một người đi qua thấy vậy mới nói: 
- Anh để cá đầy ra đây, không bán ở đây thì bán ở đâu? Chữ “ở đây” là thừa. 
Anh ta nghe có lý bèn xóa chữ “ở đây” còn “có bán cá tươi”.
 Một người nữa đi qua lại nói: 
- Bán cá tươi chứ không lẽ bán cá ươn à? 
Anh chàng nghe thấy cũng có lý bèn xóa thêm chữ “tươi” còn “có bán cá”. 
Người thứ ba thấy thế góp ý: 
- Bày ra toàn cá, ai không biết là bán cá mà còn để chữ “cá”? 
Anh chàng nghe theo, xóa luôn chữ “cá”. 
Lúc này trên bảng chỉ còn chữ “có bán”. Một lúc lại có người đi qua, thấy vậy, mỉm cười mà rằng: 
- Cá bày ra đấy, ai mà không biết là để bán mà còn treo bảng? 
Anh bán cá gật gù, cất luôn cái bảng.” 
(Truyện cười dân gian Việt Nam).

Và thêm một câu chuyện nữa:


“Có một anh chàng rách việc vớ được tờ báo đăng tin cần một giáo sư Anh văn giỏi. Anh ta tìm đến và được chủ nhà tiếp đón rất chu đáo. Sau một hồi trà thuốc, chủ nhà hỏi:
- Thầy dạy tiếng Anh đã lâu chưa?
- Dạ thưa, tôi đâu có biết tiếng Anh.
Tưởng anh ta nói đùa, chủ nhà lại nói:
- Chắc ngoài tiếng Anh, thầy còn biết thêm một hai ngoại ngữ nữa chứ chả chơi.
- Ngoài tiếng mẹ đẻ ra, tôi chẳng biết tiếng nào nữa cả!
Chủ nhà bực mình, hơi xẳng giọng:
- Thế thầy đến đây làm gì?
- Tôi đọc báo biết gia đình đang có nhu cầu, thấy áy náy vì không thể giúp gì được nên tôi đến đây để tạ lỗi, mong gia đình thông cảm!...”


* * *


Tự Nhiên, hiểu theo nghĩa bao quát nhất, bao hàm tất cả những gì hiện diện, xảy ra (một cách vốn dĩ!) trong Vũ Trụ; chính là Tồn Tại. Vì thế Phi Tự Nhiên, được hiểu như là những gì khác với Tự Nhiên, không phải Tự Nhiên, chính là Hư Vô, và do đó nó là Ảo của Thực và xét về mặt hiện thực thì chỉ tồn tại trong tư duy. Xét theo nghĩa thông thường, khái niệm phi tự nhiên được đặt ra nhằm nói về những sự vật - hiện tượng không thể có, không thể xảy ra trong thực tại; về một cái gì đó không tuân theo qui luật, một sự gì đó khác thường, phi thường chưa nhận biết được hoặc không thể nhận biết được. Nói lại lần nữa: phi tự nhiên theo cách hiểu của chúng ta là những gì không phù hợp với tồn tại, trái tự nhiên; do đó phi tự nhiên tồn tại dưới dạng ảo, trong tư duy. Từ đó thấy rằng nếu có sự vật - hiện tượng trái qui luật, phi tự nhiên diễn ra thì có nghĩa là chúng ta chưa nhận thức đầy đủ, chưa phát hiện được những nguyên nhân hình thành nên chúng. Chúng ta gọi chúng là: khác thường, phi thường, siêu nhiên, nghịch lý…

Như vậy ở tầng thấp, phi tự nhiên còn bao hàm cả sự mâu thuẫn, phi lý, nghịch lý…, còn có tác dụng kích thích tò mò tìm hiểu khám phá ra những điều còn ẩn dấu của Tự Nhiên đối với nhận thức. Chẳng hạn trong hiện tượng gieo con xúc xắc trên một mặt bàn phẳng, bao giờ cũng cho mặt xấp hoặc mặt ngửa. Việc con xúc xắc đứng trên một đỉnh của nó là không tưởng tượng được, là điều phi tự nhiên. Ấy vậy mà một lúc nào đó, dù hãn hữu vẫn đã xảy ra hiện tượng con xúc xắc đứng im hoàn toàn độc lập trên đỉnh của nó (giả sử có người tin cậy đã xác quyết nhìn thấy như thế). Đã xảy ra thì dù khó hiểu đến mấy cũng không còn là phi tự nhiên nữa mà là tự nhiên với tên gọi riêng là ngẫu nhiên. Một ngẫu nhiên, khi đã phát hiện ra nguyên nhân tồn tại của nó thì được gọi là tất nhiên. Tóm lại tất cả những tồn tại mang tính ngẫu nhiên, tất nhiên, xác xuất… hiện ra với dáng vẻ, cách thức dù quái gở, kỳ dị đến cỡ nào đi chăng nữa thì cũng vẫn là tồn tại, vẫn… tự nhiên!

Chúng ta tin rằng, rồi đây tất cả những hiện tượng tâm linh, những hiện tượng dị thường, phi thường của các nhà võ công, các nhà yoga, các nhà khí công… sẽ được nhận biết rõ ràng rành mạch, trút bỏ được cái áo phi tự nhiên hay siêu nhiên đầy màu sắc huyền bí, để về trong đại gia đình của Tự Nhiên vì chính chúng cũng là bộ phận của Tự Nhiên Tồn Tại…Xin nhắc lại, một hiện tượng tâm linh, dù phi tự nhiên tới cỡ nào, nhưng khi đã xảy ra trong hiện thực, thì dứt khoát vẫn là hiện tượng tự nhiên và phải có nguồn gốc vật chất, thuộc về Tồn Tại.


* * *
Tự Nhiên – Phi Tự Nhiên là cặp khái niệm có nội dung bao quát rộng lớn tuyệt cùng tương tự như Tồn Tại – Hư Vô. Phi Tự Nhiên chỉ có thể tồn tại trong tưởng tượng. Chúng ta không bao giờ quan sát được cái Phi Tự Nhiên trong hiện thực vì suy cho cùng, mọi thứ tồn tại, mọi hiện tượng xảy ra trong thực tại khách quan dù có nguyên nhân từ đâu, thiên tạo hay nhân tạo, đều mang theo bản tính Tự Nhiên, đều thỏa mãn tiên đề Tự Nhiên, phù hợp với Tự Nhiên. Trong một nghĩa hẹp hơn, cặp khái niệm Tự Nhiên – Phi Tự Nhiên được coi như là một hệ quả suy ra từ nguyên lý tiên đề, tổng quát nhất, cơ bản nhất, đóng vai trò là nguyên lý tuyệt đối của Tự Nhiên Tồn Tại (tạm thời thừa nhận như vậy cái đã!!!). Chúng ta tạm đặt tên là Nguyên Lý Tự Nhiên và xem đó là nguyên lý cội nguồn của tất cả các nguyên lý, qui luật, định luật…còn lại có thể có của Tồn Tại – Vũ Trụ tổng thể các sự vật- hiện tượng. Nguyên lý đó có thể được phát biểu thành văn như sau: Tồn Tại phải thể hiện và chỉ có thể thể hiện một cách duy nhất là vật chất và vận động vật chất. Vật chất và vận động vật chất đến lượt nó được Tự Nhiên trình diễn và buộc phải trình diễn với mọi khả năng có thể, theo mọi phương thức có thể, dưới mọi hình thức có thể, sao cho thường biến và bất biến đồng thời đều được thể hiện nhằm đảm bảo Tổn Tại, không xuất hiện Hư Vô. (Quá rườm rà! Mai mốt có lẽ phải tìm cách phát biểu lại thật hay mới được!).

Như một hệ quả rút ra từ nguyên lý trên, chúng ta còn có thể phát biểu: Tất cả mọi sự vật - hiện tượng, mọi quá trình, mọi diễn tiến (dù có kỳ dị, lạ đời đến mấy!) đều có khả năng, quyền lợi và nghĩa vụ tồn tại và không tồn tại, miễn tuân thủ Tự Nhiên và phụng sự Tồn Tại!

Đó là lời phát biểu đầy “nhân tính”! Loài người chúng ta, nói không ngoa, theo truyền thuyết Big Bang là hậu duệ đời thứ 0,15 tỷ (nếu tính đời là 100 năm) của ông tổ Tồn Tại. Do đó “nhân tính”, nhân dạng của con người cũng phải mang hình bóng của ông tổ ấy là một lẽ tự nhiên. Ngược lại, chúng ta cũng có thể nói: Tồn Tại giống con người, tuy nghe hơi “chối” và “gượng ép” nhưng cũng không đến nỗi phi tự nhiên. Vì vậy chúng ta hoàn toàn có quyền gán cho Tồn Tại một thể xác nhân dạng và một linh hồn nhân tính: Thể xác là Vũ Trụ và linh hồn là Tạo Hóa, và khi đó, trong hình dung của chúng ta, Tự Nhiên Tồn Tại sẽ hiện ra như một Đấng Tối Cao, một Thượng Đế hay Thần Linh của mọi thần linh; vô cùng thiêng liêng mà cũng vô cùng thân thuộc.


* * *
Quan niệm về Tự Nhiên và Phi Tự Nhiên của chúng ta có thể là chưa hẳn đúng, nhưng với quan niệm như thế, chúng ta mới có đủ khả năng để giải thích mọi sự vật - hiện tượng trong thiên nhiên, trong Vũ Trụ này một cách lôgíc và cụ thể hơn, chứ không “huề trớt” và cộc lốc như câu trả lời của anh nông dân nọ: “Trời sinh ra thế!”.

Khi chúng ta đứng trước gương và thấy mình trong đó; thì cái “mình trong đó” ấy có tồn tại không? Nếu như trước đây, lúc còn “mông muội”, chúng ta sẽ không thể trả lời có ngọn có ngành được và có thể chỉ cộc lốc: “Không biết!”. Nhưng giờ đây thì khác rồi, chúng ta ung dung mỉm cười ý nhị: “mình trong đó” là một tồn tại, là phản ánh của nhiều sự vật - hiện tượng tương tác chuyển hóa lẫn nhau mà chúng ta chưa (không) quan sát được; là một sự vật - hiện tượng có đủ điều kiện để tồn tại, phù hợp với Tự Nhiên”.

Ngay lúc này, nếu có một hồn ma xuất hiện trước mặt chúng ta thì chúng ta sẽ không còn mất vía như thời trẻ con nữa, không hoang mang “gai lạnh” nữa mà phải cho rằng vì chúng ta thấy nên đó là sự thực, là một tồn tại như chính chúng ta tồn tại mà thôi. Chỉ có điều vẫn chưa biết được hồn ma tồn tại theo kiểu gì và bằng cách nào. Chắc mai mốt, khi đã thành ma, chúng ta sẽ có điều kiện thuận lợi hơn để...suy lý về vấn đề đó!

Từ nay chúng ta hiểu rằng con người là vô cùng tài giỏi vì đã sáng chế, phát minh, tạo dựng được biết bao điều kỳ diệu và cũng hiểu rằng chúng ta đang học đòi, bắt chước, cố tạo ra những điều tương tự, ngoài ra còn hiểu rằng, sau này sẽ làm được những điều hơn thế nữa nếu trên bước đường hành trình may mắn được Tạo Hóa thương tình chỉ bảo vì thấy chúng ta...ngoan, răm rắp vâng theo Tự Nhiên. Hãy đừng bao giờ nói “chinh phục Tự Nhiên” vì Tự Nhiên cũng là Tồn Tại. Một khi Tồn Tại bị chinh phục thì có nghĩa là loài người đã chiếm chỗ Tạo Hóa. Như thế là phi tự nhiên cho nên Tồn Tại thì cứ Tồn Tại còn loài người sẽ phải "kết thúc" tồn tại, nhường chỗ cho sự vật - hiện tượng khác tồn tại “biết điều” hơn dưới..."gầm trời" này.

Quan niệm về Tự Nhiên – Phi Tự Nhiên như thế còn giúp ích chúng ta rất nhiều trong đời sống. Chúng ta sẽ khiêm tốn hơn, biết phải trái hơn để yêu thương nhau hơn, đoàn kết hơn nhằm cùng nhau, như có người từng nói “quẳng gánh lo đi mà vui sống” (dù rằng không thể quẳng luôn đi được!!!) và như nhà triết học Trung Đông S.Radhakrishman đã nói: “Hãy sống và hãy để cho người khác sống với!”.

Cuối cùng, vì nội dung của cặp khái niệm Tự Nhiên – phi Tự Nhiên là rất rộng và chính chúng cũng được coi là tồn tại (tương đối) nên trong một chừng mực nào đó, nhìn ở góc độ nào đó chúng có thể tương tác, chuyển hóa và biến đổi thành nhau: một tự nhiên trong quá khứ có thể trở thành phi tự nhiên trong hiện tại, một phi tự nhiên ở hiện tại có khả năng là một tự nhiên ở tương lai. Hoặc thí dụ đơn giản thôi: con đẻ ra cha là phi lý, phi tự nhiên. Nhưng lại là tự nhiên khi một bà mẹ nói với đứa con hư giọng giận hờn: “Con đẻ ra cha đấy cha ơi! …”, hay khi tên của người cha là “Con “ và tên của người con là “Cha”!

Dù biết nói láo, dựng chuyện, bịa đặt là những thứ chẳng hay ho gì nhưng chúng ta cũng phải bịa ra một nguyên lý để bắc một nhịp cầu thông thương giữa sáng thế và không sáng thế, để thống nhất hai miền trái ngược ấy thành một là Tự Nhiên. Vì trong thâm tâm, chúng ta cảm nhận rằng chân lý tương đối có thể là vô kể nhưng chân lý tuyệt đối chỉ có một, đó là Tự Nhiên Tồn Tại, giản dị, sáng trong, không bị ràng buộc bởi bất cứ nhận thức nào nhưng con người thì cứ phải nhận thức về Nó. Và bất cứ nhận thức nào dù nhiều dù ít cũng nói đúng về Nó ở khía cạnh này hay khía cạnh khác. 

Xin mọi miền hãy đồng thuận nhau về vấn đề này: “Tự Nhiên Tồn Tại vừa tạo dựng vừa không tạo dựng, là cả hai mà không phải cả hai. Hoặc nói cách khác: Tự Nhiên Tồn Tại vừa tự nhiên vừa phi tự nhiên, là cả hai mà cũng không phải cả hai”.

Và trước khi tiếp tục cuộc hành trình trên con đường quanh co muôn nẻo, chúng ta sẽ kính cẩn dâng tặng Đấng Tối Cao một bài kinh ca tụng:


ĐẤNG TẠO HÓA

Ai khăng khămg: sự sống-thứ độc quyền
Chỉ tồn tại trên hành tinh mang tên Trái Đất
Ai cam đoan tư duy là ngẫu nhiên cá biệt
Chỉ riêng loài người chiếm hữu mà thôi
Thì kẻ đó chưa một lần phiêu lãng, ngao du
Thưởng ngoạn kỳ quan huy hoàng Vũ Trụ
Khắp nơi nơi lấp láy đèn tinh tú
Điểm khắc giao thừa, lễ hội say sưa
Hằng hà hành tinh xô đẩy, kết nhóm nô đùa
Lũ Lỗ Đen nhồm nhoàm chè chén hoài không thỏa
Muôn thành phố thiên hà sáng ngời rực rỡ
Từng cụm tinh vân bừng nở những hoa khôi
Tỏa ngát thinh không là ngào ngạt hương năng lượng thơm tươi
Lão Thần Nông lom khom mơ theo bầy sao chổi
Diêm dúa, thướt tha, lượn lờ khêu gợi
Chẳng chút động lòng anh Đại Hùng, chàng Tráng Sĩ khôi ngô
Đang mải mê ngắm cảnh sắc Giao Thừa
Lúc đó lúc đây bừng chói lòa hùng vĩ
Ông tổ Không Gian gật gù, ngả nghiêng, bí tỉ
Loạng choạng vòng quanh, khoái chí vuốt ve
Bà chúa Thời Gian sung mãn, đa tình, múa tít váy xòe
Khoe thấp thoáng giữa mượt mà quang phổ
Là những đường cong nuột nà quyến rũ
Xuất phát, hội về duy nhất điểm Trường Sinh


Và hãy xem kìa! Trong sâu thẳm vi mô
Cũng đủ muôn hương, bừng muôn ánh sắc
Cũng rạo rực, cũng tràn trề sinh lực
Những chùm tia bức xạ, dòng lưỡng tính foton
Điện tử dạt dào như sóng tung tăng
Mơn mởn hạt nhân, ríu rít đàn cơ bản
Hút mật, đưa hương, kết hoa, đơm trái
Bát ngát tình đời, rộ trĩu ion
Huyền thoại hạt mầm bất tử Âm - Dương
Nảy lộc sắc xuân, lừng thơm phân hạch
Ngún nổ dòn tan những tràng nhiệt hạch
Cho lễ Giao Thừa cuồng nhiệt chói lòa
Khơi nguồn plasma
Dòng máu mặn mà vỗ về vận động
Ấp ủ bào thai muôn tầng sự sống
Hứa hẹn tiềm tàng muôn dạng thức tư duy...

***

Ta không tin sự sống bị độc quyền
Chỉ tồn tại ở dương trần Trái Đất
Và tư duy là siêu phàm, ngoại lệ
Đã bị cầm giam bởi bộ não loài người
Khi khắp nơi là lớp lớp tầng tầng
Đa dạng vật chất không bao giờ nghỉ ngừng vận động
Hồn nhiên, khôn ngoan duy trì lẽ sống
Với những hành trình uyên bác, tối ưu.

Ta tin có những bậc tư duy
Đã diệu kỳ, trác tuyệt
Cao hơn hẳn mái đầu Trái Đất
Được gọi là người ngoài hành tinh
Ta tin có loài lớn hơn cả Tráng Sĩ, Thần Nông
Mà dải Ngân Hà chỉ đáng là nguyên tử
Chưa đủ thông minh chế ra máy móc
Phóng đại tỷ lần soi mói thấy Nhân Gian

Ta không tin vào sự tích Big Bang
Vũ trụ sinh ra từ Hư Vô, tình cờ phát nổ
Và vĩnh viễn tiêu vong ở một lần chết nhiệt
Để lại bắt đầu ngớ ngẩn hư vô
Kỳ quặc, mơ hồ, lạnh ngắt, hoang vu
Vạn vật vắng tanh, chẳng còn tí teo dấu vết
Láu cá, mập mờ như trò ảo thuật
Ông tổ Không Gian thành rỗng tuếch quan tài
Tự thân sõng xoài, khô quắt bà chúa Thời Gian
Hôn mê, bại liệt!

***

Không!
Là Vũ Trụ là không thể chết
Là không bao giờ từ phi lý hiện ra
Mà vốn thế, tự thân, bình thản xoay vần
Vĩnh cửu, điều hòa, nhịp nhàng, chí lý
Có ông tổ Không Gian ngả nghiêng bí tỷ
Loạng choạng vòng quanh đắm đuối vuốt ve
Bà chúa Thời Gian sung mãn mượt mà
Dâng hiến những đường cong huyền ảo
Bà tuyệt mỹ bởi ông hiện hữu
Hào hển phập phồng theo nhịp vũ mê ly
Hớp hết hồn ông là rạo rực váy xòe
Hòa quyện mối tình thủy chung vĩnh cửu
Vừa rộng lượng bao dung hằng hà tinh tú
Những hạt những tia những sóng những trường
Vừa là tâm xoay của hội lễ Giao Thừa
Nguồn ngọn bảo tồn vật chất
Vừa là điểm tới hạn của N chiều vô tận
Vừa là miền vô cùng của vĩ đại hữu biên...

Vũ Trụ, ta tin là thực thể có hồn
Với tuyệt đỉnh cao vời trí tuệ
Mặc định ra tiên đề, nguyên lý
Vạch hướng phải đi cho mọi quá trình
Hòa nhập hợp thành cuộc xoay vần bất tử trường sinh
Vật chất tự hành tuân theo Vũ Trụ
Mà loài người còn quẩn quanh Trái Đất
Khéo đặt tên là chân lý khách quan
Với h, \pi, e,..., biện chứng tự nhiên,...
Để bắt chước, học đòi, cố công tìm kiếm
Ý thức hệ về vận động tự thân, bảo toàn, thuận nghịch
Về tính hồi - suy - giao - cảm của không - thời gian
Về sự trở ra trên đường vào thầm kín hạt nhân
Về tính phổ biến của luật chơi bất định
Về tính thống nhất của hờn ghen phân cực
Về cách tác thành từ hai nửa Âm, Dương

***

Dẫu bị coi là hoang tưởng ngông cuồng
Ta vẫn tin Big Bang sẽ có ngày bị người ruồng bỏ
Vũ Trụ chẳng hề giãn nở
Vốn dĩ thế rồi, hiện hữu mãi thế thôi
Tồn tại tự nhiên, hóa trí tuệ tuyệt vời
Phân lập tuyệt cùng trong tuyệt cùng duy nhất
Tự thân kết thành mà điều hành vật chất
Bày cuộc xoay vần mỹ mãn, kỳ quan
Hùng tráng, uy nghi, lộng lẫy, vĩnh hằng
Khiến mọi thánh thần phải cúi đầu bái phục
Khiến loài người phải muôn đời ngưỡng mộ
Nghiêng mình kính cẩn tôn vinh:
Tối thượng lực - quyền,
                            Đấng TẠO - HÓA thiêng liêng!
(Hết chương III)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32