Triệu Hâm Hâm, sinh ra ở huyện Ôn Lĩnh tỉnh Chiết Giang , sinh ngày
29 tháng 6 năm 1988. Còn được gọi là Tiểu bá vương miền Hoa Đông là hiện
tượng mới của kỳ đàn Trung Quốc từ những năm đầu của thế kỷ mới.
Ngay từ khi còn rất nhỏ Triệu Hâm Hâm được thừa hưởng niềm say mê
đánh cờ từ gia đình, xuất thân trong 1 gia đình doanh nhân ở Ôn Lĩnh,
cha tuy bận bịu kinh doanh nhưng lại rất đam mê cờ tướng,
sẵn sàng bỏ nhiều tiền của cho con học đánh cờ, sau này lại cho phép
con theo nghiệp cờ với mong muốn trở thành người tài tiếng tăm nổi bật.
Ông đã truyền thụ sự hứng thú, đam mê với các quân cờ cho con trai,
và đây chính là gốc rễ cơ bản nhất để anh phát triển tài năng trở thành
những anh tài tiếng tăm lừng lẫy khắp nước.
Khi còn 7, 8 tuổi vốn đã là 1 thần đồng của huyện Ôn Lĩnh. Tiểu Triệu
với danh hiệu Bách chiến hoan quân khi tham gia thi đấu ở tỉnh đều gặt
hái vô số thành tích và để lại rất nhiều ấn tượng khó quên. Sau đó Triệu
được chuyển sang học tập với 2 danh thủ là Trần Hàn Phong và Vương Hâm
Hải thì kỳ nghệ bỗng chốc đại tiến cực nhanh.
Năm 14 tuổi đã đoạt được danh hiệu quan quân thiếu niên toàn Trung
Quốc được danh thủ năm xưa là Tổng tiêu đầu của đội cờ Thâm Quyến là đại
sư Lưu Tinh chú ý, mời vào đội cờ của mình tham chiến các giải quốc
gia, sau này khi ngồi ở vị trí tiên phong tại Giải đồng đội toàn quốc
năm 2002, Tiểu Triệu với 9 trận bất bại (7 thắng,2 hòa) trở thành 1 hiện
tượng rất đáng chú ý của năm đó.
Đặc cấp đại sư Mạnh Lập Quốc chứng kiến bước tiến thần tốc của Tiểu
Triệu còn viết hẳn 1 bài đánh giá đăng trên tạp chí Kỳ nghệ công khai
ngưỡng mộ tài năng của Triệu đủ thấy Triệu tuy còn nhỏ nhưng chắc chắn
đã không phải là 1 kẻ tầm thường !
Triệu Hâm Hâm sau khi đoạt ngôi quán quân thiếu niên Trung Quốc nhưng
tinh thần không lung lay,ngoài việc học Trung học ở trường ra thì ngày
đêm vẫn không quên tập huấn nâng cao trình độ cùng các bậc đàn anh tại
Trung tâm cờ tướng Hải Dương Trung của tỉnh Chiết Giang.
Năm 17 tuổi tham gia giải cá nhân toàn quốc bị vướng vào rắc rối bên
lề bị cấm thi đấu 1 năm,sau đó bị nhiều điều tiếng không hay, đúng là 1
cú sốc khó thể vượt qua nhất là với 1 kỳ thủ tuổi đời còn quá non trẻ.
Tuy nhiên Tiểu Triệu đã bỏ qua nhiều lời phê bình,không phát sinh tư
tưởng chán chường bỏ nghiệp nên cuối cùng đến năm 19 tuổi vẫn được đến
Nội Mông Cổ thi đấu, đánh cờ chậm không khuất phục hết chư hầu, đến khi
đấu cờ nhanh tình hình lại không sáng sủa, lành ít dữ nhiều bỗng dưng
tâm tư thoát ngộ liên tục đánh ra thần chiêu quái biến vào tới tận trận
chung kết rồi đoạt luôn quán quân, lập nên công trạng to lớn cho quê
hương mà từ đó vang danh khắp nước, trở thành ngôi sáng sáng chói trên
kỳ đàn Trung Quốc ngày nay.
Thành tích đáng chú ý
Năm 2002, Tiểu Triệu đoạt ngôi vô địch Trung Quốc ở độ tuổi thiếu niên.
Năm 2004, khi mới 16 tuổi đã đứng hạng 6 Trung Quốc được phong Tượng
kỳ đại sư. Năm 2006, trong cuộc hội chiến vinh danh Dương tiền bối lại
đoạt được đệ nhất Dương Quan Lân Bôi trước rất nhiều hảo thủ.
Năm 2007, tại giải Y Thái Bôi toàn quốc tổ chức ở Nội Mông Cổ, phong
độ thăng hoa, liên hồi bách chiến, sau đó dùng đến tuyệt kỹ cờ nhanh
loại bỏ cả Triệu Quốc Vinh và Lữ thiếu soái để một mình độc chiếm ngôi
đầu.
Sau giải được tấn phong danh hiệu Đặc cấp đại sư trở thành người thứ 13 trong lịch sử Trung Quốc từ trước đến nay có được vinh dự tối cao này.
Tháng 1 năm 2008,được mời tham dự Giải Ngũ Dương Bôi lần thứ 28 và
đoạt vị trí thứ 3. Cũng vào thời gian này,tham chiến tại giải cờ nhanh
Tứ hùng ở Quảng Đông đánh bại Hứa Ngân Xuyên và Triệu Quốc Vinh uy danh bắt đầu vang dội.
Tháng 6 năm 2008 lại giành được ngôi vị cao nhất trong cuộc đấu Đặc
cấp đại sư Gia Chu Bôi lần thứ 7 ở Sơn Đông biểu hiện đầy đủ tài
năng,chính là 1 ngôi sao mới trong làng cờ Trung Quốc hiện nay Triệu Hâm Hâm vô địch Ôn Lĩnh Bôi 2018
Năm 2009, Giải vô địch cờ tướng thế giới
lần thứ 11 được tổ chức tại tỉnh Sơn Đông. Triệu Hâm Hâm đã giành huy
chương vàng với 6 chiến thắng và 3 điểm và 15 điểm, trở thành nhà vô
địch thế giới cờ tướng thứ 5 tại Trung Quốc.
Vào ngày 26 tháng 12 năm 2013, Triệu Hâm Hâm đã giành được Giải vô
địch cờ tướng “Giải vô địch quốc gia” lần thứ hai (Bích Quế Viên Bôi) và
giành được giải thưởng khổng lồ trị giá 650.000 nhân dân tệ.
Ngoài ra có bài viết “Cờ và đời người” rất hay trên blog của anh Triệu được Go_player dịch lại
Suy nghĩ về vấn đề lựa chọn. (1)
Cờ như đời người, đời người như cờ, chắc là rất ít người không biết
câu nói này, có một bạn trên mạng hỏi tôi, làm thế nào vận dụng mưu lược
trong cờ vào cuộc sống? tôi nghĩ rằng lí giải câu nói “cờ như đời người” cũng là cách giải quyết câu hỏi trên.
Như trên đã nói, câu nói này ai cũng đều biết, và rất nhiều người tán
thành, nhưng tán thành như thế nào? tại sao lại tán thành? làm sao để
lĩnh ngộ cái hay (ảo diệu) trong câu nói ấy, thì chỉ có người yêu cờ
chân chính, mới có thể dùng hết tâm huyết và tài năng để làm rõ.
Như tôi mà nói, cũng đã hơn 10 năm tâm huyết trong kì đạo, cũng sâu
sắc yêu mến nó. Không dám nói đã lĩnh ngộ được điều gì, chỉ dám nói là
cũng học hỏi được đôi điều. Bởi vì cờ là bác đại tinh thâm, đời người có
lẽ càng tinh thâm bác đại. Hôm nay tôi mong chọn lọc một số suy nghĩ,
cùng với mọi người thử nghĩ thêm một chút.
Tôi từng suy nghĩ, trong bàn cờ làm sao đánh bại đối thủ? Có rất
nhiều nhân tố, nhưng có một nhân tố rất là quan trọng “nếu mỗi nước cờ
đều lựa chọn được chính xác tuyệt đối, mới có thể chiến thắng đối thủ,
trừ khi đối thủ cũng chọn nước đi hoàn toàn chính xác tương tự”, thế thì
làm sao để chọn được nước đi chính xác?
Tôi nghĩ, chúng ta phải thử nghiệm phân tích tỉ mỉ quá trình tìm kiếm nước đi, từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc tuyển chọn.
Thông thường, trước mỗi cục diện được đưa ra phân tích, nếu chúng ta xem
xét tỉ mỉ quá trình lựa chọn nước đi cho cục diện đó, thì nên tuân theo
trình tự cụ thể. Bước 1: Lí giải cục diện, cũng có thể nói là phân
tích cục diện, đối với cao thủ, thì quá trình phân tích này coi trọng
các phân tích về quân lực, vị trí v.v… để đưa ra phán đoán rõ ràng, sau
đó mới đưa ra kết luận “ai mạnh-ai yếu” Bước 2: Tạo dựng chiến lược, nếu bạn thấy bên mình
ưu, tất nhiên bạn sẽ nghĩ chuyện tấn công như thế nào? Nếu bên mình
không hay, phải nghĩ chuyện phòng thủ. Còn nếu phòng thủ cũng không
xong, thì phải tìm cách đánh lưỡng bại câu thương-một được hai thua v.v… Bước 3: tìm kiếm và biện pháp khả dĩ, Tình huống
thông thường, nói chung có vài phương pháp để lựa chọn biện pháp đó.
Đương nhiên cũng không phải việc dễ dàng cho lắm. Rất nhiều khi trong
lúc lựa chọn, ta thấy một chiêu thức rất “sáng”, thường thương đó là
biện pháp tốt nhất. Bước 4: tính toán và so sánh, để phán đoán biện pháp tốt nhất của bạn. Bước 5: Đưa ra lựa chọn cuối cùng, một số kì thủ cẩn thận, còn quay lại bước 3 và bước 4 để kiểm tra thêm lần nữa rồi mới đưa ra lựa chọn cuối cùng.
Trên đây là quy trình lựa chọn phương án 5 bước, nếu trong 5 bước này
được thực hiện chu đáo tỉ mỉ không sai sót, thì tôi nghĩ là kết quả
cũng không tồi.
Quá trình nâng cao trình độ của chúng ta, cũng không ngoài việc giảm bớt sai sót trong quá trình 5 bước nói trên.
Cũng có bạn hỏi: Trong lúc đánh cờ đâu có thời gian nghiên cứu như vậy, cứ thấy cái nào cảm giác hay hay thì đi.
Thực ra, cảm giác là một loại kinh nghiệm tích lũy trong quá trình
đánh cờ của bạn, bạn càng nghĩ nhiều, nghĩ chính xác, thì cảm giác của
bạn càng chính xác.
Nói đến đây hơi nhiều, có người sẽ muốn chen lời: Bạn nói cờ như đời người, cuối cùng liên quan như thế nào đến chuyện này?
Tôi muốn thanh minh một điểm. Tôi mới ngoài 20 tuổi, nhiều bạn duyệt lịch cuộc đời chắc nhiều bạn còn phong phú hơn tôi.
Nhưng tôi thường suy nghĩ về Cờ và Đời người, chỗ nào thiếu sót, mong
được chỉ giáo cho. Giống như cờ, cuộc đời được tạo nên từ một chuỗi lựa
chọn, từ lúc bạn ngủ dậy chọn quần áo mặc, đến bữa trưa chọn ăn món gì,
chọn trường học, chọn công tác v.v… đều ảnh hưởng đến cuộc đời bạn.
Cổ nhân có câu thơ: “Nhất thất túc thành thiên cổ hận” ý nói cảnh báo chúng ta nên thận trọng với các lựa chọn trong Đời.
Khi tuyển chọn sai, thua rồi, trong cờ có thể sửa lại ở lần sau. Cuộc
đời lại càng khắc nghiệt, đã thua ít khi có cơ hội làm lại.
Cảm tạ người phát minh ra Cờ, tuy tôi không biết chính xác là ai? Có thể là Hàn Tín, Trương Lương hoặc sớm hơn như Nghiêu Thuấn, điều đó không quan trọng , quan trọng là chúng ta ngày nay kế thừa văn hóa này. Cờ
không chỉ là trò chơi, khiến chúng ta khoái lạc. Mà còn dạy chúng ta
làm người, dạy chúng ta làm sao tuyển chọn cẩn thận mỗi nước cờ, làm sao
tuyển chọn mỗi bước đi trong đời.
Suy nghĩ về vấn đề lựa chọn (2)
Ở phần đầu của bài viết, tôi đã đưa ra tổng kết cá nhân về 5 bước
trong quá trình lựa chọn nước đi, theo lí luận thì cần phải làm tốt từng
bước trong cả quá trình 5 bước đó, mới có thể tạo ra lựa chọn tốt, thế
thì chúng ta phải làm gì để giảm bớt sai sót trong mỗi bước đó, mỗi bước
đó có những vấn đề cần chú ý như thế nào? Chúng ta sẽ bắt đầu nghiên cứu từ bước thứ nhất.
Khi chúng ta gặp một cục diện cụ thể, tất nhiên sẽ có phản ứng phân
tích cục diện. Rất nhiều kì thủ nghiệp dư nhìn người ta đánh cờ, đầu
tiên sẽ đếm số quân cờ trên bàn, nếu thấy một bên có nhiều quân hơn, thì
liền phán “anh này thắng rõ rồi” (hoặc thấy 2 bên bằng quân nhau thì
cũng phán “hòa rồi chơi làm gì”) Như thế thật là không cẩn thận, vậy
cách phân tích cục diện cẩn thận là thế nào?
Có 2 nhân tố quyết định mạnh – yếu của cục diện, một
là quân số, hai là vị trí. Chúng ta đều biết, quân cờ trên bàn cờ chỉ
có giảm mà không có tăng, vì thế khi có số quân đông hơn, cục diện có
khả năng sẽ mạnh hơn.
Nhưng chúng ta rõ ràng không nên quên sự liên quan của vị trí quân
cờ, rất nhiều người cờ thấp do hạn chế bởi trình độ, chỉ quan tâm đến
quân số, quên mất sự quan trọng của vị trí, là sai lầm rất nặng nề.
Để làm rõ quan hệ của 2 loại nhân tố này, chúng ta có thể thử lập một mô hình nghiên cứu xem sao. (1) Vị trí tương đồng, quân số khác nhau. Loại tình
huống này thì hình cờ đơn giản nhất là hình cờ chấp quân, bên chấp sẽ
bắt đầu với 1 mã hoặc 1 pháo bị thiếu, tôi nghĩ rằng lúc đó chẳng có ai
thấy rằng bên chấp quân ưu thế.
Hình cờ hơi phức tạp hơn, ví dụ trong trung cục bình ổn, một bên có
nhiều hơn một số quân tốt hoặc một quân mạnh, thế thì hiển nhiên bên đó
cũng chiếm ưu, loại tình huống này là đơn giản nhất. (2) Vị trí khác nhau, quân số tương đống: Tình huống
kiểu này cũng đơn giản, ví dụ như ban đầu, bên đỏ đi P2-5, chúng ta gọi
là lợi thế đi tiên, cũng là mạnh hơn bên kia. Loại tình huống này có
rất nhiều ví dụ, tưởng không cần đưa ra. (3) Vị trí khác nhau, quân số khác nhau: Loại tình
hình huống này là trọng tâm của vấn đề chúng ta bàn bạc. Trong thi đấu
chúng ta thường gặp tranh luận kiểu như với cục diện nọ thì bên nào
mạnh, bên nào yếu, trong đó 90% là loại cục diện này. Vậy là cục diện
loại này xuất hiện khá thường xuyên, có 2 nguyên nhân sau: – Một là: giữa quân số và vị trí không có tiêu chuẩn
phân biệt trực tiếp, tôi nghĩ sau này cũng khó đặt ra tiêu chuẩn này.
Giả thiết một bên trận hình ổn chắc, là có ưu thế về không gian hoạt
động. Bên kia có hơn một hay vài quân tốt, chúng ta sẽ khó mà lập tức
phán đoán chuẩn xác, trong tình huống đó, chúng ta thường gặp kết luận
là “cục diện các hữu thiên thu: (đều có thế riêng) – Hai là: Trong mỗi người đều có tiêu chuẩn so sánh
riêng về quân số và vị trí. Đó cũng là nguyên nhân dẫn đến tranh luận,
một bên nói tôi có trận hình tốt, không gian hoạt động thoáng. Bên kia
lại nói tôi có ưu thế về vật chất, chẳng ai phục ai.
Chỉ vì có người thì trọng vị trí, có người thì trọng vật chất, đó là
vì phong cách cờ khác nhau. Để tiện bàn bạc, chúng ta tạm gọi một bên là
“phái không gian”, bên kia là “phái vật chất”.
Trong trí nhớ của tôi, thì sư phụ đầu tiên của tôi lão sư Chung Vân
Quí, là điển hình của “phái vật chất”, nhiều lần đánh cờ xong ông bị
người ta gọi là “kẹo kéo”, cách gọi khá chính xác. Ông luôn luôn hơn vài
quân tốt, rồi mặc cho đối thủ tấn công, nhưng ông phòng thủ dẻo như
“kẹo kéo” nếu đối thủ công sát không thành công, thì sau này sẽ nhức đầu
với mấy quân tốt của ông.
Vậy chúng ta hình dung thế nào về “phái không gian”?
Đừng cho họ cơ hội, một khi có cơ hội tiến công, họ có thể sẽ vần chết
bạn. Viết đến đây, nhất định có người cười hỏi: Có phải bạn đang tự mâu
thuẫn không?
Tôi dùng phái không gian đánh với phái vật chất của bạn, xem bạn giải
thích thế nào? Tôi đành phải nói rõ với mọi người, trong phá trình
trưởng thành của mỗi kì thủ cấp cao, có một điểm rất quan trọng, đó là
cân bằng giữa quân số và vị trí, cũng có thể nói là trình độ càng cao,
sự thiên lệch giữa 2 giá trị này càng nhỏ.
Vì vậy cao thủ khi phân tích quân số và vị trí sẽ rất công bằng,
không mù quáng chỉ dựa vào một phía. Vậy là không có tiêu chuẩn so sánh
giữa quân số và vị trí, chỉ có thể tiếp cận tương đối với tiêu chuẩn đó
mà thôi.
Cũng đương nhiên, nếu một kì thủ trình độ cao vẫn có hứng thú thiên lệch
quân số hoặc vị trí, đối với một cục diện tương phản, có người thích
bên này, có người thích bên kia, đó chính là yếu tố cơ bản để hình thành
các phương án bố cục.
Sau khi được nghiên cứ suy diễn nhiều lần, sẽ được nhiều người chọn
dùng, và kết luận cuối cùng là đối với 2 bên đều chấp nhập được. Đến lúc
giao cho bạn chọn một bên, yếu tố quyết định là bạn thích quân số hay
vị trí.
Với các bạn muốn nâng cao trình độ cờ, tôi kiến nghị các bạn nên học
tập sự phán đoán của cao thủ trong giai đoạn phân tích cục diện, sẽ có
lúc bạn phát hiện: “hóa ra hình này không ăn quân được, thế mà trước đây
mình toàn ăn nhỉ?” Kết luận: 90% tranh luận đều xuất phát từ cục diện
quân số và vị trí khác nhau. Mà giữa quân số và vị trí không có tiêu
chuẩn so sánh tuyệt đối, chỉ có tiêu chuẩn tương đối tồn tại trong mỗi
kì thủ, càng là cao thủ, càng tiếp cận gần tiêu chuẩn tuyệt đối, vì thế
khi phán đoán và tuyển chọn, càng thêm chuẩn xác.
Mỗi cục diện trải qua kiểm chứng, vào thời điểm 2 bên đều có thể chấp
nhận, do nhân tố thiên lệch giữa 2 phái, vẫn có những ý thích cá nhân
đối với bên này hay bên kia. Mà sự thiên lêch đó thể hiện tính cách,
phong cách của mỗi kì thủ.
Sư phụ đầu tiên của tôi đại diện cho người tính chắc, cũng là gián
tiếp khiến ông trở thành phái vật chất. Thử nghĩ một người ít nhẫn nại,
chắc khó chấp nhận một cục diện phòng thủ bị động, khó có thể trong tàn
cục đưa ra chiêu số kín đáo chờ đợi đối thủ hết kiên nhẫn, bao gồm cả
thể lực nữa? Rất nhiều người nhận xét cờ của tôi là lối công sát, tôi
không phủ nhận, nhưng theo định nghĩa riêng của tôi, tôi thấy đặt vào
“phái không gian” là phù hợp.
Binh pháp Tôn Tử nói: “biết ta biết địch, trăm trận không thua” Sau
khi bạn biết rõ phong cách của bạn, sẽ chọn được cục diện có lợi cho
phong cách của mình, rõ ràng đó sẽ là tuyển chọn thông minh nhất. Mà nếu
bạn muốn thành cao thủ, thì điểm quan trọng là bạn phải bù lấp được
điểm yếu của bản thân, dù là công hay thủ.
Nếu nói là có sự cân bằng giữa cờ và cuộc sống, chắc rằng sẽ bị phản
đối nặng nề. Nhưng giữa hai điều đó, có sự liên quan là không thể chối
cãi. Hôm nay chúng ta nói sâu về quân số và vị trí, trong đời sống sinh
hoạt có ví dụ nào tương tự không? Tôi đã nghĩ nhiều, thử đưa và ví dụ.
mong mọi người tham khảo và góp ý cho. So sánh cờ với đời sống: quân số là giá trị vật chất, vị trí là giá tri tinh thần.. (phần sau đây nói về kiến thức xã hội nên người dịch sẽ dịch lướt-cốt rõ nghĩa thôi) Ví dụ khá phổ biến hiện nay, ở trong đời sống đô thị, một số người
biến thành nô lệ cho mơ ước của bản thân họ, một mơ ước khá thực tế –
MUA NHÀ RIÊNG. (gọi là phòng nô) Hải phái Thanh khẩu Chu Lập Ba từng kêu
gọi mọi người không việc gì phải nô lệ cho việc mua nhà, mua nhà rất
tốn kém, ít nhất 100 vạn tệ cho chi phí ban đầu, rồi thì dọn dẹp chăm
sóc, trang hoàng nhà cửa (nếu mua được nhà) trả lãi vay, mỗi năm mất
tiêu 3-4 vạn nữa, chi phí sinh hoạt lại tăng thêm, vì đời sống thay đổi
đẳng cấp. Nếu dùng 100 vạn ý đầu tư kinh doanh, một năm có 10% lợi nhuận,
thoải mái chi tiêu hàng ngày, muốn chơi gì ăn gì đều đủ tiền, chẳng phải
khoái ư? 2 cách nghĩ như vậy, đều là cách nghĩ đúng cả, nhưng người
khoái mua nhà cứ dành tiền mua nhà, người chẳng muốn mua nhà vẫn cứ đi
thuê nhà mãi. Vì sao vậy? Rất giống 2 phái trong cờ phải không? Chu Lập
Ba gọi đó là ý thức. Cá nhân tôi không thấy những người tích cóp mua nhà đó chả có gì
sai, mơ ước sơ hữu căn hộ của riêng mình thật tuyệt vời, không phải ngày
ngày nhìn khuôn mặt cau có của chủ nhà, không lo tăng giá nhà,… chẳng
phải rất tuyệt vời sao? Những người có mơ ước và chiến đấu cho mơ ước của mình, là đáng kính! Nhưng đó là một quá trình quá lâu dài, và đôi khi không thể kết
thúc. Dù có thành công đi chăng nữa, bạn phải đánh đổi rất nhiều, nhiều
năm không hưởng thụ, không du lịch, không liên hoan bè bạn… Bạn sẽ mất
nhiều giá trị tinh thần. Tôi không có kinh nghiệm bản thân về chuyện mua nhà hay không mua
nhà, nhưng nhiều bạn bè của tôi đã từng có kinh nghiệm đó. Thực ra họ
cũng có sự an ủi tinh thần của bản thân, chỉ là cái an ủi đó ít khi xuất
hiện, không thường trú trong đời sống của họ. như trong cờ, bạn là phái
vật chất, bạn sẽ chấp nhận hơn quân và bị động trong khoảng thời gian
nào đó. Nếu kiên trì, bạn sẽ lại thấy mặt trời, nhưng đòi hỏi bạn phải
đủ kiên trì và nghị lực. Như Chu Lập Ba nói, thì ông ta cũng thuộc loại người lí tưởng
của “phái không gian” trong đánh cờ. Tuy nhiên, khi đã thành công, kết
thúc được trả nợ mua nhà, thì nhà là của bạn, tự do tự tại, đời sống ung
dung. Như vậy, mua nhà hay không mua nhà, chỉ là phong cách, không có người đúng kẻ sai.
Quay lại chuyện cờ, nếu ngày nào đó, 2 đối thủ phái không gian và phái vật chất
đấu với nhau. Có lẽ kì thủ theo phái không gian sẽ nói: “Ôi, trời ơi,
cờ của anh ta sao khó coi đến vậy?” người theo phái vật chất sẽ bác lại:
“Khó coi là thế nào? Người cười sau cùng sẽ là kẻ thắng!”
Kết thúc câu chuyện “Cờ và đời người” của Triệu Hâm Hâm
Mỗi khi nhắc đến Nguyễn Vũ Quân, những người yêu cờ Việt lại không
khỏi bồi hồi khi nghĩ đến những chiến tích của anh trên trường quốc tế.
Kỳ thủ Trẻ khiến mọi người đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác,
nếu bạn chưa biết về Nguyễn Vũ Quân và những trận đánh đẳng cấp nhất của
anh thì hãy tham khảo bài viết dưới đây của chung tôi nhé!
Mục lục
Nguyễn Vũ Quân là ai?
Danh thủ Nguyễn Vũ Quân (1983-2009) là người Hà Nội, từ nhỏ là một
cậu bé rất hiếu động, sớm “bén duyên ” với cờ tướng một cách cũng rất
đặc biệt như con người của anh. Năm 14 tuổi Quân đã trở thành một VĐV
chuyên nghiệp dưới sự dìu dắt và dạy dỗ của HLV Trần Viết Bảo. Chân dung cờ thủ Nguyễn Vũ Quân
Sau nhiều năm tháng khổ luyện, cộng thêm có tư chất cao, Nguyễn Vũ
Quân đã nhanh chóng trở thành trụ cột của đội tuyển Hà Nội và gặt hái
được nhiều thành công trong các giải đấu trong nước và trên trường quốc
tế.
Được học hành bài bản từ nhỏ, cộng với việc sớm “hành tẩu giang
hồ”. Vì vậy lối chơi của anh có thể nói là “Nửa chính nửa tà” với những
đòn thế, chiêu thức ” ma công đặc dị ”.
Luôn sáng tạo những đường cờ hay, mới mẻ trong trung cục, đòn đánh
mang tính sát thương cao nhưng lại thâm trầm như “Sóng ở đáy sông”. Công
phu cờ tàn cũng đạt đến cảnh giới “bậc kỳ vương” .
Tuy nhiên phong thái thi đấu của anh rất chuyên nghiệp, điềm đạm,
sẵn sàng bình luận lại những ván cờ đã thi đấu xong. (Kể cả tại giải
phong trào Hà Nội, đánh với đối thủ không cùng đẳng cấp) nên rất được
anh em đồng đạo mến mộ, nể phục.
Cuộc đời
Anh em Nguyễn Vũ Quân phải sống xa bố mẹ từ nhỏ, ở với bà nội.
Trong bối cảnh ấy, anh từng có cuộc sống khá phóng túng. Nhờ có cờ
tướng, các thầy và đồng đội, anh xa dần với môi trường cũ, sống lành
mạnh hơn. Cũng nhờ cờ tướng, anh sống bớt bản năng hơn và hiểu lẽ đời
hơn.
Tuy nhiên, do một phần ảnh hưởng từ cách sống, một phần sức khoẻ
không tốt, Nguyễn Vũ Quân đã mất vì bệnh nặng tại gia đình ở Hà Nội vào
tháng 11 năm 2009.
Tuy anh ra đi nhưng những chiến tích hào hùng của anh vẫn ghi đậm trong lòng những người hâm mộ cờ tướng Việt Nam.
Thành tích đạt được
3 lần vô địch quốc gia ( năm 2004, 2005, 2009).
Là kỳ thủ đầu tiên không phải là người gốc hoa (Phi Hoa Duệ) giành
được huy chương đồng tại giải Vô địch cờ tướng thế giới năm 2005 và được
công nhận danh hiệu “Đặc cấp quốc tế đại sư” trẻ nhất của Việt Nam.
Giành huy chương bạc cá nhân tại đại hội thể thao Châu Á trong nhà năm 2007.
Được khắc tên trên bia đá của Chùa Vua ( Phố Huế- Hà Nội ), nơi thờ vua cờ Đế Thích sau 3 lần vô địch liên tiếp.
Nguyễn Vũ Quân từ cờ tướng giang hồ đến quốc tế đại sư
Niềm đam mê tiềm ẩn
Năm quân 4 tuổi, khi lũ bạn cùng trang lứa vẫn còn mê mải với những
ôtô, máy bay, robot thì cậu bé Quân, dù cực kỳ hiếu động nhưng lại chỉ
thích ngồi chầu rìa xem bố đánh cờ.
Lên 5 tuổi, ông bố Nguyễn Văn Thành chính thức dạy Quân học đánh cờ
chỉ để cậu bé bớt nghịch ngợm và cũng là cách giữ chân con ở nhà.
Ai dè, sểnh một cái là cậu tót ra quán nước đầu ngõ chợ Khâm Thiên
(Đống Đa, Hà Nội) nhập sới phủi của mấy ông già về hưu, mấy anh xe ôm,
bốc vác mà mê mệt với những nước đi kỳ ảo của 32 quân cờ.
Đam mê, lại chịu khó học hỏi nên trình độ cờ của cậu bé khiến nhiều
đối thủ bề trên phải vị nể. Nhưng có lẽ tài năng của cậu mãi mãi chỉ
quanh quẩn nơi sới cờ ngõ chợ nếu không có cái duyên kỳ ngộ.
Duyên kỳ ngộ
Năm 1997, cậu học trò lớp 8 Trường cấp I-II Văn Chương, Nguyễn Vũ
Quân, vì nghịch ngợm và nói chuyện riêng trong giờ học nên bị cô giáo
mời ra khỏi lớp. Lên tới phòng hội đồng, chưa kịp lấy giấy bút viết bản
kiểm điểm, Quân thấy một nhóm người đang đỏ mặt tía tai vây quanh một
bàn cờ.
Chàng ta háo hức nhảy ngay vào xem rồi theo thói quen mách nước.
Đang rèn cho đội tuyển cờ tướng của trường chuẩn bị đi thi đấu giải cấp
quận, thấy cậu học trò có rất nhiều nước sáng, thầy giáo Thành liền bảo
Quân vào chơi thử.
Cờ đã đến tay, loáng một cái, Quân không những đã đánh te tua tất
cả hạt giống của đội tuyển mà còn làm chính HLV Thành phải bỏ giáp qui
hàng. Cái bản kiểm điểm về tội nghịch ngợm trong giờ học nhanh chóng
được quên đi, thay vào đó Quân chính thức được ghi tên vào danh sách đội
tuyển cờ tướng của trường.
Không phụ sự trông đợi của thầy cô và bè bạn, năm ấy Quân dễ dàng
đoạt luôn ngôi vô địch giải cờ tướng học sinh quận Đống Đa và thành phố
Hà Nội.
Với thành tích quá ư ngoạn mục ngay trong lần đầu tiên ra mắt ấy,
Nguyễn Vũ Quân được tuyển thẳng vào CLB cờ tướng quận Đống Đa để ăn ngủ
cùng… “xe pháo mã”.
Tài nghệ lộ rõ
14 tuổi, khi cái máu ham chơi vẫn còn chảy rần rật trong trái tim
đang lớn, Quân đã trở thành VĐV chuyên nghiệp, mà lại theo đuổi môn thể
thao trí óc là cờ tướng, phải ngồi cả ngày cả buổi để bóp đầu nhăn trán
theo từng nước biến hóa của những quân cờ nên chân tay bứt rứt lắm.
Lại nữa, do hoàn cảnh gia đình (cha mẹ đi xuất khẩu lao động khi
Quân mới 7 tuổi) ba anh em trai được phó thác cho bà nội; cuộc sống
phóng túng ấy đã mang đến cho Quân cái tính ngông nghênh, bất cần… Và
anh chàng mang tất cả những điều “phóng khoáng” ấy vào những cuộc cờ.
May mà có HLV Trần Viết Bảo, người thầy đã dìu dắt Quân ngay từ
những bước đi chập chững vào đời VĐV chuyên nghiệp cho đến tận ngày nay,
ông thương Quân như con và đáp lại, cậu học trò cưng cũng kính trọng
thầy như cha.
Nguyễn Vũ Quân tham gia giải cờ tướng bôi – Trung Quốc
Thầy Bảo cho biết: “Quân tiếp thu nhanh, tư duy mạch lạc nên khi
được huấn luyện bài bản, trình độ cứ tăng vù vù theo cấp số nhân. Nhưng
anh chàng có nhược điểm là rất lười làm bài tập”.
Để răn đe cậu trò nhỏ, ông quyết định không cho Quân tham dự giải
trẻ toàn quốc năm 1998 dù khi đó anh là đương kim vô địch TP Hà Nội.
Cũng chính năm đó, người bạn đồng môn Nguyễn Thành Bảo khi tham dự giải
cờ tướng trẻ châu Á đã đánh bại kỳ thủ Hồng Trí (Trung Quốc) để đoạt HCV.
Vấp ngã để thành công
Thành công của đồng đội thân thiết đã khích lệ tinh thần ham học
của Quân. Anh lao vào tập luyện say mê với quyết tâm “thua thầy một vạn
không bằng thua bạn một li”.
Một khối lượng bài tập đồ sộ đã được Quân nuốt một cách mau lẹ
khiến người HLV nổi tiếng “lạnh” như Trần Viết Bảo cũng phải trố mắt
kinh ngạc. Nhưng TS vẫn cần những cú vấp để trưởng thành.
Năm 1999, Quân tham dự giải cờ tướng trẻ toàn quốc và liên tiếp
giành chiến thắng ở những ván đầu. Thắng lợi như chẻ tre đã làm chàng
hoa cả mắt và chủ quan nên cuối cùng nhận một thất bại thảm khốc, thua
cả ba ván cuối cùng nên chỉ xếp hạng tư.
Năm sau, cũng tại giải trẻ toàn quốc, Quân lại nhanh chóng “biến”
các đối thủ thành kẻ bại trận. Ván cuối gặp Lê Phan Trọng Tín, chỉ cần
hòa là Quân đoạt HCV. Thắng phải thắng đẹp, việc gì phải chủ hòa, vào
trận Quân xua quân ào ào xông lên tấn công và thế là rơi vào chiếc bẫy
của Tín giăng sẵn. Bó tay, thúc thủ, Quân nhận HCB với nhiều cay đắng…
Nổi danh làng cờ
Mới 22 tuổi, Vũ Quân đã kích bại hàng loạt cao thủ trong và ngoài
nước có “nội công” đi trước anh những 20 – 30 năm. Bằng chiến tích vừa
qua, anh đã trở thành Đặc cấp quốc tế đại sư (tương đương Đại kiện tướng quốc tế) trẻ nhất Việt Nam.
Tấm HC đồng ở giải vô địch thế giới năm nay là một sự tưởng thưởng
cho những nỗ lực vươn lên trong cuộc sống của Nguyễn Vũ Quân. Ba anh em
Quân phải sống xa bố mẹ từ nhỏ, ở với bà nội. Trong bối cảnh ấy, Quân
lớn lên như một ngọn cỏ và từng có cuộc sống khá phóng túng. Biệt danh
Quân “nghiện” ra đời trong thời gian ấy bởi sự hoài nghi của dư luận.
Tượng đài danh thủ Việt
Thật tiếc cho một thiên tài cờ tướng việt. Tương đối giống với Trần Quới – thiên tài đoản mệnh, Quân cũng rời bỏ cờ tướng khi còn quá trẻ. Để lại bao tiếc nuối cho những người yêu và đam mê cờ tướng Việt.
Những trận cờ để đời của Nguyễn Vũ Quân
Nguyễn Vũ Quân vs Lã Khâm
Trong ván đấu này danh thủ Nguyễn Vũ Quân là người cầm quân đỏ được
quyền đi trước và danh thủ Lã Khâm là người cầm quân đen đi sau.
Ván đấu diễn ra trong Vòng 6 vào ngày 6/11/2006 tại giải vô địch cờ
tướng châu á 2006 tổ chức tại vũng tàu Bắt đầu ván đấu 2 bên triển khai
thế trận trung pháo tấn tam binh đối bình phong mã bên tiên lựa chọn
phương án pháo 8 tấn 4 đưa pháo quá hà để tấn công. Sau đây là diễn biến
của ván đấu mời các bạn cùng theo dõi.
Nguyễn Thành Bảo vs Nguyễn Vũ Quân
ván 23 trong chuyên đề Nguyễn Thành Bảo đối cục tinh tuyển: Nguyễn
Thành Bảo gặp Nguyễn Vũ Quân tại lượt đấu thứ 7 Giải cờ tướng Trí vận
hội thế giới lần thứ 1 năm 2008 Hai bên nhập cuộc với thế trận: Pháo đầu
quá hà xa đối bình phong mã bình pháo đổi xe Bây giờ chúng ta hãy cùng
nhau thưởng thức các đường cờ của danh thủ Nguyễn Thành Bảo.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét