Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
SỰ NGU XUẨN CỦA CUỘC SỐNG 39
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
-Xét
được sống còn trong no đủ là mưu cầu cơ bản và ước nguyện chính đáng
của mọi cuộc đời, thì sẽ phân biệt được chiến tranh phi nghĩa và chiến
tranh chính nghĩa, sự phòng vệ chính đáng cũng như sự bắt buộc hạ sát
lực lượng đối kháng. Và khi phải hành động xả thân vì lẽ phải, con người
trở nên vô cùng cao quí. -Nhưng xét trên bình
diện đánh giá sự sống là thứ quí giá nhất trên đời, thì giết chóc lẫn
nhau, dù là giết chóc bắt buộc, là hành động điên rồ tột bậc của con
người và chiến tranh, dù là chiến tranh chính nghĩa, vẫn là sự ngu xuẩn
vô hạn, dù là sự ngu xuẩn tự giác, nhân danh bảo vệ sự sống! -Đứng lên trên tất cả mà phán xét, thì: trí tuệ siêu việt của con người thậm ngu ngốc! -Chân lý là đây: Chiến tranh là mệnh lệnh tối thượng của tự nhiên mù quáng đối với trí tuệ sáng suốt của loài người: hãy giết chóc lẫn nhau! -Như
vậy, muốn không còn chiến tranh nữa, con người hoặc không còn lòng tham
và tính tư hữu hoặc trở lại suy nghĩ tăm tối như hươu, nai, hoặc triệt tiêu hận thù. -Nhưng hết chiến tranh rồi, xã hội loài người có hết bạo tàn? -Và vô cớ tàn sát sinh linh, con người có phải là ác độc!?
-----------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
Phim chiến tranh Checnya
Lịch sử đầy sóng gió của người Chechnya
Rặng núi Kavkaz hàng nghìn năm qua bảo vệ người
Chechnya trước nhiều kẻ thù. Phía nam dãy núi cao ngất này có những đế
chế vĩ đại của nhân loại, nhưng phía bắc của nó là nơi các dân tộc sống
tự do tản mát, không tuân phục bất kỳ luật lệ nào.
Để tấn công những người sống ở bắc Kavkaz, trong đó có
Chechnya, các địch thủ phải đi vòng xuống cực đông của nước cộng hòa
này, qua ngả Azerbaijan và Dagestan, hoặc đi đường biển từ Caspian vào,
miễn là bộ binh và kỵ binh của họ vượt qua được biển.
Bài
viết đăng trên tạp chí Foreign Policy của Oliver Bullough, biên tập
viên vùng Kavkaz của Institute for War and Peace Reporting; tác giả cuốn
"Hãy để danh tiếng chúng ta chói sáng: Những chuyến đi giữa các dân tộc vùng Kavkaz".
Nằm
giữa hai biển, Đen và Caspian, rặng núi hùng vĩ Kavkaz nhìn xuống những
đế chế hùng mạnh ở phương nam: Byzantium, Persia, Alexander Đại đế,
Assyria, Mede. Nhưng ngược lại, ở phía bắc, nó dung dưỡng những bộ tộc
người sống rất ung dung tự tại không phải lo về áp bức hay ngoại bang.
Từ xa xưa, những người dân làng ở bắc Kavkaz tự quản lý mình, không công
nhận bất kỳ ông chủ nào, họ cướp bóc lẫn nhau, buôn bán với nhau, an
tâm vì đã có dãy Kavkaz chống lưng.
Họ sống như thế cho tới khi người Nga đến. Đế chế Nga
thời huy hoàng mở rộng xuống phương nam bằng những cuộc viễn chinh dưới
sự chỉ huy của Peter đại đế I, và sau đó là thời Nữ hoàng Catherine.
Người Nga đã chiến đấu với người Nogai trên thảo nguyên, với các hậu duệ
của hoàng đế Mông Cổ Thành Cát Tư Hãn, với người Tatar ở Crimea, và
cuối cùng là người Chechnya cùng các dân tộc khác ở Kavkaz.
Rặng núi Kavkaz trên bản đồ.
Cuộc
xung đột giữa các đội quân, một bên là quân đội của nhà nước Nga có tổ
chức, tập trung, thiện chiến với bên kia là những người Kavkaz sống trên
lưng ngựa, vô tổ chức và không đủ khả năng tập hợp để chiến đấu trong
phạm vi rộng, là cuộc xung đột văn hóa lớn nhất trong lịch sử châu Âu.
Người Nga giành những chiến thắng ban đầu, nhưng chẳng bao lâu sau đó
người Chechnya phản công.
"Trong ngôi làng Aldy, một nhà tiên tri xuất hiện và
bắt đầu giảng đạo. Ông ta dẫn dắt những kẻ mê tín và ngu muội đi theo ý
chí của mình, tuyên bố rằng ông ta có khải huyền", một tướng Nga viết
năm 1785.
Quân đội đế chế Nga tiến vào Aldy, muốn hủy diệt ngôi
làng, nhưng nhà tiên tri có tên Ushurma mà ngày nay thường được biết đến
với danh tính Sheikh Mansur, đã mai phục. Một nửa trong số 3.000 quân
binh Nga chết trận, và Mansur trở thành người hùng của cộng đồng Hồi
giáo ở Chechnya và vùng láng giềng Dagestan.
Nhưng Mansur không tồn tại lâu. Sau một vài trận
thắng, ông ta chạy trốn, bị bắt và cuối cùng chết vì bệnh tật trong một
tòa thành gần Saint Petersburg. Mansur là người đầu tiên chỉ ra kẻ thù
lớn của người Nga ở vùng Kavkaz - đó là sự kết hợp giữa đạo Hồi với chủ
nghĩa dân tộc cực đoan.
Trong suốt một thế kỷ sau đó, các thủ lĩnh tôn giáo
miền cao nguyên đã lãnh đạo dân chúng ở Chechnya và Dagestan chống người
Nga. Cuộc chiến đấu của họ cũng anh dũng, nhưng thất bại. Bởi họ chống
lại nước Nga - một thế lực hùng mạnh từng đánh bại cả Napoleon. Thủ lĩnh
cuối cùng của người cao nguyên vùng Kavkaz, Imam Shamil, đầu hàng quân
đội của Sa hoàng, và nói khi bị dẫn giải đến trước đối phương năm 1859:
"Nếu tôi biết nước Nga lớn như thế, tôi đã không bao giờ chiến đấu chống
lại nó".
Shamil cũng nói rất thành thật về người Chechnya,
những người đã chiến đấu vì ông ta nhưng không bao giờ tuân lệnh ông ta.
Họ luôn chống cự lại việc phải tuân theo ai đó dù là người địa phương
hay ngoại bang, mãi cho đến tận ngày nay vẫn thế.
Người Chechnya sống trên vùng đất của chính họ, trên
một đất nước thua trận và vì thế văn hóa của họ không có cơ hội phát
triển, những miếng đất đai tốt nhất của họ được dành cho người Cossack.
Chính quyền của Sa hoàng đã không làm gì để biến những người thảo nguyên
hoang dại thành các nông dân hiện đại của nước Nga, và đến năm 1917,
khi cách mạng vô sản Nga thành công, những người cộng sản hứa sẽ đem đến
cho người Chechnya ánh sáng của một nhà nước mới mà họ sẽ tạo ra.
Hai vợ chồng một phiến quân Chechnya. Người chồng bị
quân đội Nga tiêu diệt năm 2009. Một năm sau đó, người vợ 17 tuổi cùng
một "góa phụ đen" khác tiến hành vụ tấn công bằng bom vào ga tàu điện
ngầm ở Moscow khiến 40 người chết và 90 người bị thương. Ảnh: AP
"Những
người này chịu đựng số phận khắc nghiệt ghê gớm và phải đối mặt nguy cơ
tuyệt diệt", một quan chức cấp cao của nhà nước Liên Xô từng phát biểu.
Ông xuất thân từ vùng Kavkaz, tên là Josef Djugashvili, thường được gọi
là Stalin.
Có những suy nghĩ sai lầm cho rằng người Kavkaz muốn
sống cuộc sống của các công dân Xô viết, nhưng thực ra họ không muốn
thế. Tình trạng "băng đảng" tiếp tục hoành hành trên những ngọn núi. Năm
1932, khoảng 35.000 người Chechnya bị thanh trừng, và 6 năm sau lại
thêm 14.000 người nữa. Đến năm 1944, chính quyền quyết định mạnh tay.
Ngày 23/2/1944, quân đội Liên Xô tiến vào Chechnya,
trục xuất nhiều người bằng tàu hỏa, đưa họ đến Trung Á. Có đến 35% số
người bị đưa đi đã chết trên đường hoặc khi đến miền đất mới giá lạnh
giữa mùa đông. Đây là một thời khắc không thể quên trong lịch sử của
người Chechnya. Cho đến khi chính quyền nhận ra đó là sai lầm, thì hầu
như người Chechnya nào cũng đã mất người thân. Họ được trở về quê hương
năm 1959, và hầu như đều mang theo di hài của thân nhân về quê hương, để
họ được an nghỉ trên những sườn núi Kavkaz.
Họ đoàn kết cùng nhau nhờ niềm tin tôn giáo, sống
trong những cộng đồng tín hữu khép kín và các nghi thức bí hiểm. Thế hệ
lớn lên ở Trung Á nuôi trong mình một mầm mống đau khổ và hận thù. Mầm
mống đó gặp đất đai màu mỡ là chính sách perestroika của Mikhail
Gorbachev, để rồi nở rộ thành một bản tuyên bố độc lập ngay trong những
ngày tàn của Liên bang Xô viết.
Trong số những quyết định của Yeltsin có một quyết
định đặc biệt gây ảnh hưởng, đó là tiến hành cuộc chiến tranh chóng vánh
chống các phần tử nổi loạn ở Chechnya, nhằm tăng tỷ lệ phiếu ủng hộ
trong cuộc bầu cử năm 1994. Ông quyết định điều xe tăng đến Chechnya,
nhằm vực dậy sự đoàn kết trong lòng một nước Nga đang bê bối. Năm 1996,
Yeltsin lại quyết định điều binh lực mạnh. Nhưng đội quân hùng dũng của
Moscow đã bị đánh tơi tả trên những đường phố của Grozny bởi những phiến
quân Chechnya.
Nhưng người Chechnya, vốn như xưa, không thể nào tề
tựu một chỗ kể cả là dưới ngọn cờ của Aslan Maskhadov - người từng dẫn
dắt họ tới chiến thắng bất ngờ về quâ sự trước quân đội Nga. Khi không
chịu sức ép từ bên ngoài, họ thôi không đoàn kết nữa, họ quay ra tranh
cãi với nhau giữa các nhóm Hồi giáo, các băng đảng mafia, những người
theo chủ nghĩa dân tộc và thế tục, và cả giữa những người Chechnya bình
thường chỉ muốn sống yên thân.
Năm 1999, người Chechnya tấn công Dagestan với lý do
ủng hộ các đồng minh của họ ở đó. Và thế là nhà lãnh đạo mới ở Moscow
thấy là quá đủ. Thủ tướng Vladimir Putin không mắc phải một sai lầm nào
của Yeltsin, ông không có ý định chiến đấu giữa các ngách phố ở Grozny.
Pháo binh Nga san phẳng thủ phủ của Chechnya, phá tan từng khối nhà,
khiến đối phương phải thò mặt ra vì không còn chỗ nấp. Phiến quân phải
dạt vào rừng núi, nơi họ mất mạng vì mìn, thuốc nổ.
Nhiều nước phương Tây khi đó lên án Nga và dành sự cảm
thông cho người Chechnya. Nhưng sự cảm thông cũng biến mất, bởi phiến
quân đã dùng đến những biện pháp tàn bạo nhất để ép Moscow đến bàn đàm
phán. Phiến quân bắt cóc cả một nhà hát ở Moscow dẫn đến 130 người chết;
cuộc khủng bố ở trường học Beslan với hơn 300 người thiệt mạng chủ yếu
là trẻ em. Phiến quân cho nổ ga tàu điện ngầm, tàu hỏa, máy bay. Tất cả
đều không ăn thua. Moscow xiết chặt vòng kiểm soát, hàng loạt phiến quân
trốn chạy, tìm đường sang các nước Tây Âu, vùng Vịnh và Trung Đông.
Một tòa chung cư ở Moscow bị phiến quân Chechnya đánh bom năm 1999. Ảnh: AP
Đó
cũng chính là con đường mà anh em nhà Tsarnaev đã đi và đến kết cục hôm
nay. Từ Chechnya qua Kyrgyzstan và Dagestan, cuối cùng đến Boston.
Những người đàn ông hoang dã của núi rừng, thích chinh chiến, sống không
định hướng, gây một cuộc chiến vô nghĩa ở cách xa nhà hàng nghìn dặm.
Ánh Dương (lược dịch)
Quân đội Nga sa "hỏa ngục" Grozny trong cuộc chiến Chechnya thế nào?
Trịnh Thái Bằng |
4
Xe tăng quân đội Nga bị phá hủy ở Grozny năm 1994-1995
Những năm 1990, sau khi Liên Xô sụp đổ, nước Nga rơi vào cuộc
chiến tranh đáng sợ nhất, cuộc chiến chống bạo loạn khủng bố Bắc
Caucasus. Trong cuộc khủng hoảng này, lực lượng đặc nhiệm và tăng thiết
giáp đóng vai trò quan trọng, đồng thời hình thành một khái niệm mới:
chiến tranh tăng thiết giáp trên đường phố.
Một trong những sự kiện chiến sự
quan trọng nhất của cuộc chiến tranh chống bạo loạn có sử dụng tăng
thiết giáp là cuộc tấn công thành phố Grozny, được tiến hành ngày
26.11.1994 do lực lượng đối lập tiến hành chống lại tổ chức quân sự
Dudayev.
Đây là trận chiến mà yếu tố
quyết định giành thắng lợi trên chiến trường chính là tăng – thiết giáp –
35 chiếc tăng T-72, được giao cho lực lượng đối lập Dudayev từ khu kho
chiến lược của quân khu Bắc Caucasus.
Nếu
như không có xe tăng thiết giáp, cuộc tấn công đã không diễn ra. Nhưng
tăng thiết giáp trong cuộc chiến đường phố lần đầu tiên hoàn toàn khác
với cuộc chiến tranh binh chủng hợp thành trên một không gian chiến
trường rộng lớn.
Chiến dịch thất bại
thảm hại do Dydayev và các thủ lĩnh thân cận nhận được đầy đủ thông tin
chiến dich. Lực lượng tấn công rơi vào thế trận phục kích với hỏa lực
chống tăng tập trung trên các đường phố hẹp, chỉ có 4 chiếc tăng thoát
khỏi hỏa ngục Grozny, số còn lại hoặc bị phá hủy, hoặc kíp xe buộc phải
đào thoát, để xe tăng nằm lại chiến trường.
Kế
hoạch giành lại Grozny bằng lực lượng địa phương thất bại khiến chính
quyền Nga buộc phải thực hiện các biện pháp mạnh hơn. Ngày 29.11.1994,
Hội đồng an ninh nước Nga phê chuẩn sử dụng lực lượng vũ trang Nga đề
khôi phục lại trận tự theo hiến pháp ở Chechnya.
Đầu
tháng 12.1994, Bộ tư lệnh khu vực Caucasus tổ chức một số các cụm binh
lực hỗn hợp, những đơn vị này có nhiệm vụ tiến hành cuộc tấn công bình
định trên lãnh thổ Chechnya và trong trường hợp nhóm thánh chiến Dydayev
từ chối hạ vũ khí đầu hàng, các đơn vị hỗn hợp này sẽ tiến công giành
quyền kiểm soát Grozny.
Trên hướng
tiến công Mozdok, tổ chức cụm binh lực 15 tiểu đoàn, trang bị 230 xe
thiết giáp BMP và BTR, 40 xe tăng. Trên hướng Vladikavkaz cụm binh lực
có 11 tiểu đoàn, 160 xe thiết giáp BMP và BTR, 30 xe tăng.
Hướng
Kizljarskogo được tổ chức cụm binh lực mạnh nhất với 34 tiểu đoàn, 700
xe thiết giáp, hơn 100 xe tăng. Từ con số thống kê có thể nhận rõ, cuộc
tiến công tương đương cấp quân đoàn.
Nhưng ngày từ ngày đầu tiên của chiến dich, tình huống chiến trường diễn biến không như mong đợi.
Chỉ
riêng có cuộc chiến đấu hành tiến từ địa điểm tập kết đến thành phố
Grozny, quân đội Nga phải cần đến 16 ngày thay cho 3 ngày theo kế hoạch
mà theo đó, bộ trưởng Quốc phòng Nga ra lệnh ngày 27.12.1994 bắt đầu
chiến dịch với dự kiến ngày 31.12.1994 sẽ phải báo cáo tổng thống Nga về
việc giành được thành phố Grozny vào lúc 00.01 ngày 01.01.1995.
Để
tấn công 10 000 tay súng thánh chiến đang cố thủ trong Grozny, quân đội
Nga tập trung khoảng 15.000 binh sĩ, 230 xe tăng và 879 xe cơ giới,
thiết giáp các loại, hàng trăm khẩu pháo các cỡ nòng.
Nhưng
cuộc chiến đường phố có những đặc trưng riêng, khiến lực lượng phòng
ngự trong thành phố có thể sử dụng ưu thế địa hình phức tạp chế áp ưu
thế tăng thiết giáp và hỏa lực đi cùng của lực lượng tấn công.
Do
tình hình chính trị phức tạp của nước Nga và các cuộc chiến tranh
truyền thông phá hoại cũng như sự hậu thuẫn từ phương Tây, Moscow lúng
túng trong các phương án xử lý khủng hoảng. Điều đó khiến tình hình
chiến trường Bắc Caucasus của nước Nga sau sự sụp đổ của Liên bang Xô
viết trở lên vô cùng phức tạp.
Trước
thềm chiến dịch tấn công Grozny, quân đội Nga đánh chiếm sân bay
Khankala sau một trận chiến rất dữ dội, nhưng bộ tư lệnh mặt trận
Caucasus không rút ra được bất cứ bài học nào. Theo những nguyên nhân
không rõ ràng, các tướng lĩnh cho rằng lực lượng Dydayev chỉ cầm cự qua
loa và sẽ nhanh chóng tan vỡ.
Cuộc
tấn công thành phố Grozny được tiến hành theo một kế hoạch không được
chuẩn bị kỹ càng, không nắm chắc tình hình địch, hệ thống thông tin liên
lạc và hậu cần kỹ thuật không đủ độ tin cậy.
Điều
đó khiến lực lượng quân đội Nga phải gánh chịu tổn thất rất nặng nề.
Việc đưa ra kế hoạch tấn công chớp nhoáng, sử dụng một lực lượng cơ giới
hạng nặng đột kích vào trung tâm thành phố được đánh giá như một canh
bạc liều lĩnh.
Lực lượng tấn công
Grozny được chia ra thành 4 đơn vị hỗn hợp theo các hướng tấn công.
06.00 am ngày 27.12.1995, bắt đầu cuộc tấn công của Cụm “Phía Bắc” trong
biên chế có lữ đoàn bộ binh cơ giới số 131 Maikop.
Trên
hướng tiến công, tập đoàn bị tiêu diệt mất một số xe tăng và xe thiết
giáp. Các đơn vị phải cố gắng lắm mới tiến được đến nhà ga xe lửa và
buộc phải chuyển sang phòng ngự tại chỗ.
Cụm
“Đông – Bắc” sử dụng một đơn vị thực hiện đòn nghi binh, các đơn vị còn
lại thực hiện mũi tấn công vu hồi đánh sâu vào thành phố nhưng không
phát triển lên được, buộc phải triển khai chiến tuyến phòng ngự.
Cụm “Phía Đông” và “Phía Tây” không hoàn thành nhiệm vụ được giao, bị ngăn chặn và tập kích dữ dội trên đường hành tiến.
Cụm
“Đông – Bắc” trong quá trình tấn công đã đặt các chốt hỏa lực dọc
đường, do đó còn có đường tiếp vận, dù khó khăn nhưng vẫn kết nối được
với hậu phương. Cụm “Phía Bắc” và “Phía Tây” bị rơi vào vòng vây của
các tay súng thánh chiến.
Một điều
hết sức ngớ ngẩn là Hồng quân Liên Xô có rất nhiều kinh nghiệm tác chiến
đường phố trong đại chiến thế giới lần thứ hai. Các trận đánh ở
Konigsberg, Breslau, Berlin đã cung cấp những phương thức tác chiến hoàn
hảo trong điều kiện chiến tranh đường phố. Nhưng tướng lĩnh Nga hoàn
toàn quên các kinh nghiệm này.
Hơn
thế nữa, các đơn vị quân đội Nga đã nhường lại ưu thế chiến trường cho
lực lượng chiến binh một cách ngớ ngẩn. Thay vì truy quét, tấn công một
cách có hệ thống các khu phố, sử dụng ưu thế hỏa lực pháo binh và không
quân, các đơn vị tấn công lại chuyển sang phòng ngự.
Đúng
như một tướng chiến trường người Anh nhận xét: “Kiềm chế trong chiến
tranh – đó là sự tự sát ngu ngốc. Tàn nhẫn, không mệt mỏi, kiên trì tấn
công – đó là chìa khóa của thành công”. Trong cuộc tấn công Grozny lần
thứ nhất, các tướng lĩnh Nga đã quên tất cả điều này.
Kết
quả là Dydayev đã có đủ thời gian để đưa các nhóm chiến binh được huấn
luyện tốt và có khả năng chiến đấu cao vào thành phố, bắt đầu tiêu diệt
các đơn vị quân đội Nga trong vòng vây.
Tổn thất nặng nề nhất là lữ đoàn bộ binh cơ giới 131. Đến 16.00 ngày 01.01.1995 mất hoàn toàn các phương tiện chiến đấu.
Mặc
dù các xe tăng Nga (T-72 và T-80) nâng cấp cải tiến có khả năng sống
còn cao hơn hẳn các xe T-72 của quân đội Syria sử dụng ngày nay khi chưa
cải tiến, một phát đạn từ súng phóng lựu chống tăng RPG hoặc một ATGM
chưa đủ để tiêu diệt một xe tăng, nhưng lực lượng chiến binh Dydayev
được trang bị rất nhiều vũ khí chống tăng các loại.
Một
số xe tăng bị tiêu diệt sau 6-7 phát đạn RPG-7, cá biệt có xe tăng bị
trúng đến 20 đạn chống tăng các loại trước khi bùng nổ. Các xe thiết
giáp BTR và BMP trở thành mồi ngon cho hỏa lực dày đặc của phiến quân,
hầu hết các xe thiết giáp đều bị tiêu diệt.
Trận
đánh này là một thảm họa đối với quân đội Nga, khoảng 6.000 binh sĩ bị
chết hoặc bị thương, 49 xe tăng, 132 xe BMP, 98 xe BTR bị phá hủy hoàn
toàn, số lượng các xe tăng, xe thiết giáp có khả năng phục hồi không
được nêu rõ.
Một
quả đạn chống tăng đã xuyên thủng khoảng hở giữa 2 tấm thiết giáp của
một xe tăng T-72, còn tới 4-5 vết đạn chống tăng khác đánh trúng chiếc
xe này.
Trận tử chiến 90 lính Nga chống chọi hơn 2.000 tay súng thánh chiến (video)
Năm 2000. 90 binh sĩ đổ bộ đường không (ĐBĐK) Nga lao vào
cuộc chiến không cân sức với hơn 2.000 tay súng thánh chiến do một thủ
lĩnh khủng bố người Ảrập Xêút dẫn đầu. Chỉ có 6 binh sĩ Nga sống sót -
nhưng đơn vị lính dù Nga đã giành chiến thắng, tiêu diệt khoảng 500 tay
súng khủng bố.
Những binh sĩ và sĩ quan lực lượng ĐBĐK Nga tham gia trận đánh, hầu hết trong số họ đã hy sinh
Cuối
tháng 2.2000, quân đội Nga tiến hành chiến dịch bao vây tiêu diệt một
lực lượng lớn các tay súng khủng bố ly khai Chechnya (trong đó có nhiều
chiến binh thánh chiến nước ngoài) rút lui khỏi thủ đô nước Cộng hòa
Chechnya Grozny đến khu vực Shatoy và Vedeno phía nam Chechnya sau cuộc
tấn công bao vây giải phóng thành phố Grozny năm 1999-2000.
Trong
cuộc chiến giải phóng thành phố Grozny, hai nhóm chiến binh khủng bố
lớn đã thoát ra khỏi vòng vây. Nhóm chiến binh ly khai do Ruslan Gelaev
dẫn đầu tháo lui trên hướng tây bắc làng Komsomolsk (quận Urus-Martan),
nhóm do thủ lĩnh người Ả rập Xê út Khattab trên hướng đông - bắc qua khu
vực Ulus-Kert (quận Shatoisky), đây chính là nơi bùng phát cuộc chiến
không cân sức này.
Sơ đồ trân chiến kinh khiếp của đơn vị ĐBĐK Nga chống lại lực lượng chiến binh thánh chiến Chechen trên cao điểm 776
Ngày
28.02.2000, một đơn vị hỗn hợp từ 3 đại đội thuộc sư đoàn ĐBĐK số 76
khoảng 90 binh sĩ Nga từ thành phố Pskov nhận mệnh lệnh triển khai trận
địa phòng ngự trên cao điểm 776 gần Argun trên vùng rừng núi giữa hai
thị trấn Ulus-Kert - Selmentauzen, thuộc vùng núi Ista-Kord ở Chechnya.
Hồi
12.30 ngày 29.02 .2000, chỉ vài giờ sau khi Bộ trưởng Quốc phòng Nga
Igor Sergeyev khẳng định với chính phủ Nga rằng, chiến tranh Chechnya đã
kết thúc, đơn vị ĐBĐK này lao vào trận chiến với hơn 2.000 tay súng
thánh chiến (phía Nga cho rằng có khoảng 2.500 tay súng) do Ibn
Al-Khattab, thủ lĩnh chỉ huy chiến trường nước ngoài ở Chechnya dẫn đầu
tìm cách vượt qua cao điểm then chốt này để rút lui về phía tây nam
Chechnya.
Giao chiến bùng nổ ác liệt, lực lượng
chiến binh thánh chiến, lợi dụng ưu thế số đông bắn phá ác liệt trận địa
phòng ngự của các binh sĩ lực lượng ĐBĐK Nga, dồn dập tiến hành các
cuộc tấn công lên cao điểm. Các lính dù Nga quyết liệt đánh trả, ngăn
chặn lực lượng chiến binh ly khai vượt qua khu vực phòng ngự.
Trận
chiến đẫm máu kéo dài suốt đêm đến 5.00 chiều ngày 01.03.2000, cuối
cùng lực lượng chiến binh khủng bố Chechnya cũng giành được cao điểm và
rút lui khỏi vòng vây với khoảng 500 tay súng bị tiêu diệt. Phía quân
đội Nga chỉ có 6 quân nhân sống sót trong trận đánh khủng khiếp này.
Đài kỷ niệm đại đội ĐBĐK trên cao điểm, lập năm 2007
</ifarme>
Lính
Nga không đầu hàng - trận chiến giữa 90 binh sĩ lực lượng ĐBĐK chống
lại hơn 2.000 tay súng thánh chiến Chechnya bao gồm nhiều chiến binh
nước ngoài do một thủ lĩnh người Ả rập Xê út chỉ huy
NT
Nguyễn Thuận -
Huyền thoại xạ thủ bắn tỉa “Tử thần đen” trong cuộc chiến Chechnya (P1)
90
Câu chuyện về xạ thủ bắn
tỉa huyền thoại trong cuộc chiến tranh Chechnya thứ nhất (1994 – 1996)
bắt đầu từ sự giản đơn đến kỳ lạ. Chính lòng yêu nước như dòng suối, cây
rừng đã khiến một chàng trai nông thôn trở thành anh hùng với kết thúc
bi thương như lịch sử Chechnya thời hậu Xô Viết.
Chàng trai người Yakut 18 tuổi Volodya, thợ săn kiêm chăn thả gia súc
chuyên nghiệp và là người tìm vàng trở về Yakutsk từ trại chăn nuôi
hươu để lấy đạn và muối.
Anh vô tình nhìn thấy trên truyền hình trong phòng ăn thi thể những
người lính Nga trên đường phố Grozny, xe tăng bị phá hủy và những tuyên
bố về “những tay súng bắn tỉa Dudayev”.
Được tài trợ
Những hình ảnh này gây ấn tượng mạnh đến mức chàng thanh niên quay
trở lại trang trại, cầm tất cả số tiền kiếm được và bán số vàng anh có
được, xách theo khẩu súng của người ông và tất cả đạn dược, cùng với bức
ảnh thánh Nicolas trong áo khoác và đi vào chiến tranh.
Ròng rã một tháng trời vất vả, nhiều lần bị bắt vào trại tạm giam và
bị thu súng, cuối cùng chàng trai Yakut Volodya cũng đến được Grozny.
Vladimir nghe nói về một vị tướng tài năng và dũng cảm trên chiến
trường và quyết định tìm ông vào tháng 2.1995. Chàng trai Yakutia may
mắn tìm được sở chỉ huy tiền phương của tướng Rokhlin.
Trong tay Volodya chỉ có hộ chiếu và một tờ giấy viết tay của Ủy ban
quân sự địa phương, xác nhận Vladimir Kolotov Promyslovik là thợ săn
chuyên nghiệp, được tham gia chiến tranh với chữ ký của chỉ huy trưởng
địa phương. Tờ giấy nhàu nát này đã nhiều lần cứu sống anh trong cuộc
chiến tranh thánh chiến man rợ này.
Sau lời thỉnh cầu kỳ lạ của Volodya Yakut, đã có một cuộc gặp với
tướng Rokhlin. Trong cuộc gặp này, Kolovov Vova để nghị được chiến đấu
với tư cách là một xạ thủ bắn tỉa
độc lập. Yêu cầu duy nhất của anh là có một địa điểm bí mật, tại đó một
nhóm trinh sát sẽ thường xuyên đặt ở đó thực phẩm, muối, nước uống và
đạn.
Mọi thứ quân trang quân dụng, súng bắn tỉa hiện đại anh đều từ chối,
mà quyết định chỉ sử dụng khẩu carbin Mosin với kính ngắm quang học Đức
Mauser 98k của mình.
Sau khi nghỉ ngơi vài ngày ở sở chỉ huy tiền phương, xạ thủ Volodya
Kolotov mang theo đạn dược, lương thực thực phẩm, muối và biến mất trên
chiến tuyến trong chiến dịch đi săn của mình. Đại đa số sĩ quan tham mưu
quên mất người lính tình nguyện này.
Bộ phận trinh sát cứ 3 ngày 1 lần mang lương thực, nước uống, đạn đến
vị trí bí mật và đều nhận thấy, gói hàng lần trước đã không còn dấu
vết.
Tình huống đầu tiên khiến sở chỉ huy tiền phương của tướng Rokhlin
nhớ đến xạ thủ này là thông báo của lực lượng trinh sát vô tuyến. Chủ
nhiệm trinh sát báo cáo:
– Lev Yakovlevich, nhóm thánh chiến rất hỗn loạn. Chúng nói rằng
chúng ta có một xạ thủ bắn tỉa “Tử thần đen”, hoạt động chủ yếu ban đêm,
thâm nhập vào hậu phương và tàn sát các tay súng nổi loạn. Maskhadov
treo giải thưởng 30 nghìn USD cho ai giết được xạ thủ này. Dấu ấn “Tử
thần đen” khá đặc biệt, bắn xuyên qua mắt kẻ thù….
Lúc đó phòng tham mưu mới nhớ đến Volodya Yakut, trưởng phòng trinh
sát luồn sâu báo cáo: thức ăn, đạn và nước được cung cấp đầy đủ, nhưng
nhóm trinh sát chưa bao giờ thấy mặt được xạ thủ bắn tỉa kỳ lạ này.
Nhưng kết quả tác chiến thật sự kinh hoàng, Volodya Yakut mỗi ngày
tiêu diệt từ 16 đến 30 tay súng thánh chiến. Và đạn xuyên chính xác qua
mắt kẻ thù.
Những tay súng thánh chiến Chechnya cho biết, quân đội Nga có một xạ
thủ bắn tỉa – thợ săn đêm trên quảng trường Minutka ở Grozny. Để săn
lùng xạ thủ “Tử thần đen”, một đội quân thánh chiến Chechnya tình nguyện
được giao nhiệm vụ tìm kiếm và tiêu diệt.
Lúc đó, vào khoảng tháng 2.1995, dưới quyền chỉ huy của tướng
Rokhlin, quân đội Nga đánh tiêu diệt một lực lượng lớn chiến binh thuộc
tiểu đoàn Abkhaz của Shamilya Basaev. Khẩu súng săn của Volodya Yakut
đóng vai trò quan trọng trong trận chiến này.
Thủ lĩnh phiến quân Basaev hứa sẽ trao tặng huân chương sao vàng
Chechnya cho ai giết được xạ thủ bắn tỉa “Tử thần đen” của quân đội Nga.
5 tay súng tình nguyện luồn sâu vào hậu phương của quân đội Nga, treo
giải thưởng cho bất cứ thông tin nào có được về xạ thủ bắn tỉa này.
Nhưng không có bất cứ kết quả nào.
Volodya Yakut, tiến sát vào chiến tuyến kẻ thủ, ban ngày ngủ dưới mái
nhà và tầng hầm ở Grozny, ban đêm bắt đầu cuộc đi săn của mình. Hàng
chục tay súng khủng bố bị tiêu diệt trong đêm, để sáng hôm sau, người
của Basaev lại phải tìm kiếm thi thể và chôn cất. Xạ thủ bắn tỉa huyền thoại trong chiến tranh Chechnya lần thứ nhất, Volodya (biệt danh Yakut)
Phát điên vì ngày nào cũng mất đến 20 tay súng, Basaev quyết định
điều động từ lực lượng dự bị trong núi một xạ thủ bắn tỉa siêu hạng,
huấn luyện viên các tay súng trẻ người Ả rập Abubakar. Volodya và
Abubakar không thể không gặp nhau trong một trận chiến đêm, đó là quy
luật tất yếu của chiến tranh bắn tỉa.
Các tay súng bắn tỉa gặp nhau sau 2 tuần, chính xác hơn là Abubakar
đã bắn trúng Volodya từ khẩu súng trường Bur-303. Đạn Bur cực mạnh, có
thể xuyên qua vỏ xe bọc thép, loại súng này đã sát hại nhiều binh sĩ Nga
ở Afganishtan.
Viên đạn của Abubakar bắn sạt qua tay của Volodya, máu thấm qua áo
bông và chàng trai Yakut hiểu, bây giờ đến lượt anh trở thành kẻ bị săn
đuổi.
Abubakar phát hiện ra Volodya vào đêm thứ 5 bằng kính ngắm đêm khẩu
Bur 303, được các nhà chế tạo súng người Anh sản xuất đặc biệt từ những
năm 1970, tay súng này phân biệt được nhờ quần áo của chàng thợ săn
Yakut chỉ là quần áo bình thường.
Các tay súng thánh chiến Hồi giáo Chechnya mặc quần áo dã chiến do Mỹ
sản xuất, được thấm một chất hóa học đặc biệt, khiến hình ảnh trong
kính quang học bắn đêm bị nhòe, một cách để tránh bị bắn trúng đích.
Ngược lại, trang phục của người bình thường sẽ hiện rõ nét
Một viên đạn là quá đủ, Volodya lăn lông lốc từ mái nhà sụp đổ của
tòa nhà 5 tầng và rơi xuống cầu thang, “may mắn là súng không gãy hỏng” –
anh nghĩ và quyết định đấu súng.
Lẩn trốn săn đuổi, xạ thủ người Yakut quyết định dừng cuộc tiêu hao
lực lượng của Basaev. Bằng cách này, Volodya hy vọng lực lượng dushman ở
Grozny cho rằng anh đã chết và sẽ mất cảnh giác.
Những ngày tiếp theo, Volodya tiếp tục ẩn nấp dưới các mái nhà cao
tầng trong thành phố Grozny, tìm kiếm đối thủ của mình. Sau 2 ngày, anh
phát hiện ra tay súng người Ả rập Abubakar. Là tay súng bắn tỉa dày dạn
kinh nghiệm, Abubakar cũng ẩn nấp dưới mái nhà một ngôi nhà cao tầng đã
sụp đổ một nửa phía bên kia quảng trường Minuta.
Volodya không thể phát hiện ra, nếu như tay súng người Ả rập không có
một thói quen phương Tây – hút cần sa. Trong ống kính quang học,
Volodya phát hiện cứ 2 giờ một lần, xuất hiện một làn khói mỏng manh mầu
xanh sẫm xuất hiện dưới các tấm lợp đổ vỡ và nhanh chóng bị gió thổi
tan.
Xác định chính xác đó là xạ thủ bắn tỉa, nhưng Volodya không hề biết
mình đang đấu súng với một tay thiện xạ người Ả rập, đã trải qua chiến
trường Abkhazia và Karabakh.
Không muốn bắn hạ tay xạ thủ này xuyên qua các tấm lợp, Volodya muốn
nhìn tận mặt kẻ thù, anh đợi cho tay súng này đi vệ sinh. Phải sau 3
ngày liên tiếp, Vova Yakut phát hiện tay súng người Ả rập cứ 3 giờ một
lần lại bò về phía bên phải, sau khi vệ sinh xong nhanh chóng quay về vị
trí phục kích.
Để có được vị trí bắn tốt, ban đêm xạ thủ người Yakut thay đổi vị trí
bắn bằng một vị trí khác, nằm giữa hai tấm dầm bê tông đổ sụp từ trần
nhà xuống và chỉ có một khe hở rất nhỏ cho nòng súng với một tư thế phục
kích rất khó chịu.
Hai ngày tiếp theo tay súng Ả rập không xuất hiện và Vova Yakut cho
rằng tay súng này đã dừng cuộc săn đuổi, nhưng đến ngày thứ 3, làn khói
cần sa mong manh lại xuất hiện. Thời điểm đến, chỉ 3 giây cho đường ngắm
và viên đạn trúng mục tiêu. Tay súng Ả rập bị đạn xuyên thủng mắt bên
phải, bật ngửa ra phía sau và rơi từ mái nhà xuống quảng trường cung
điện Dudayev.
Sniper huyền thoại bắn hạ 362 phiến quân Chechnya (II)
Trịnh Thái Bằng /
VietTimes -- “Xong”-
Volodya Yakut tự tuyên bố với bản thân, hoàn toàn không cảm thấy hân hoan hay
phấn khích. Anh tự hiểu, phải tiếp tục cuộc
chiến, gây khiếp đảm cho đám chiến binh của Basaev để chúng hiểu, xạ thủ bắn
tỉa quân đội Nga còn sống và tiếp tục chiến dịch trừng phạt.
Khu vực chiến trường thành phố Grozny trong
cuộc chiến tranh Checchnya, nơi được cho là diễn ra cuộc chiến bắn tỉa
của xạ thủ Volodya - Yakut
Volodya quan sát trong kính ngắm thi thể đối
thủ của mình, bên cạnh tay súng là khẩu Bur. Đây cũng là lần đầu tiên
anh nhìn thấy khẩu súng này, những loại súng bắn tỉa mới anh không biết.
Chính xác ảnh chỉ là một thợ săn từ vùng sâu, vùng xa!
Volodya ngạc nhiên khi phát hiện, các tay súng thánh chiến bắt đầu bò ra từ các vị trí ẩn nấp, tiến đến thi thể tay xạ thủ bắn tỉa Ả rập. Bất chấp cái chết chắc chắn, các chiến binh thánh chiến định mang xác tay súng bắn tỉa vào nơi an toàn.
Ba tay súng tiến đến cạnh xạ thủ Ả rập, xạ thủ Yakut
lấy đường ngắm, anh nghĩ: “Đợi chúng nhấc thi thể lên đã”. Ba lần siết
cò liên tiếp, 3 thi thể mới đổ sập lên xác Abubakar. Từ các vị trí ẩn
nấp, 4 chiến binh thánh chiến nhảy chồm ra khu vực trống trải, hất xác
đồng đội ra và cố gắng kéo Abubakar vào trận địa phòng ngự.
Từ phía chiến tuyến quân đội Nga,
một khẩu súng phòng không 23 mm kéo một loạt dài, đạn bay sạt qua đầu
các chiến binh thánh chiến Chechnya nhưng không gây tổn thất. Có thể vị
trí bắn hơi cao. Cùng lúc 4 tiếng nổ liên tiếp từ phía Volodya, gần như
trùng làm một, thêm 4 thi thể nữa nằm lại trên quảng trường.
Trong buổi sáng hôm đó, để lấy được xác Abubakar, lực lượng Basaev
mất 16 tay súng. Volodya không hề biết, Basaev ra lệnh bằng mọi giá phải
lấy được xác chiến binh Ả rập trước khi trời tối. Thi thể Abubakar cần
phải được đưa vào trong núi, làm nghi lễ và chôn trước khi trời sáng
theo đúng phong tục dành cho chiến binh thánh chiến (mujahideen) quan trọng.
Sau đó một ngày, Volodya quay trở về sở chỉ huy của tướng Rokhlin. Vị
tướng nổi tiếng lập tức tiếp Volodya như một người thân thiết lâu ngày
không gặp.
Trong cuộc gặp với tướng Rokhlin, chàng trai người Yakut đề nghị được
quay trở về quê hương tiếp tục làm việc do: “Ủy ban quân sự địa phương
chỉ cho đi có 2 tháng, bắt đầu công việc chăn thả mùa xuân, những người
em của Volodya đang làm cả việc của người anh ngoài chiến trường…”.
Trước đề nghị của tưởng Rokhlin cấp cho Volodya một khẩu SVD mới, anh đã
từ chối. Anh yêu quý khẩu súng của người ông và không muốn thay thể nó
bằng khẩu súng khác.
Tướng Rokhlin sau một lúc lâu mới đặt câu hỏi, xác định xạ thủ Yakut
đã diệt bao nhiêu tay súng thánh chiến. Theo nguồn tin trinh sát, hàng
trăm tay súng khủng bộ bị tiêu diệt. Volodya xác nhận anh đã hạ 362 tay
súng thánh chiến.
Trước khi chia tay trở về nhà, Volodya Kolotov đề nghị: trong tình
huống cần thiết, chỉ cần có lệnh của ông, anh sẽ quay trở lại và tiếp
tục cuộc chiến đấu chống chủ nghĩa khủng bố ở Chechnya.
Cả nông trường ăn mừng, ủy ban quân sự địa phương cho phép Volodya
được một đôi ủng mới từ mua từ Yakutsk. Đôi ủng cũ của anh đã nát nhừ
trong cuộc chiến ở thành phố Grozny.
Ngày 03.07.1998, trung tướng Lev Yakovlevich Rohlin bị sát hại tại
nhà riêng. Khi cả nước biết về cái chết của ông, Volodya cũng biết thông
tin này, 3 ngày tiếp theo anh trốn vào trong rừng và uống rượu liên
tục, các thợ săn tìm được anh trong tình trạng gần như mê sảng và liên
tục nói: “Không có vấn đề gì, thưa trung tướng, chỉ cần ông gọi, tôi sẽ
quay trở lại….”.
Trung tướng Lev Yakovlevich Rohlin thăm thương bệnh binh trong cuộc chiến tranh Chechnya
Sau cuộc chiến tranh Chechnya lần thứ nhất, do tình trạng sức khỏe
từ sự cố cái chết của tướng Rohlin, ủy ban quân sự địa phương gửi anh
đến quân y viện điều trị. Tại đây đã xác định chính xác tên anh là
Vladimir Maksimovic Kolotov, thợ săn. Sau một thời gian điều trị, do
không phải là quân nhân và không nằm trong biên chế chính thức của quân
đội, Volodya đơn giản là xách đồ quay trở lại quê hương, về với rừng
Taiga.
Dưới thời tổng thống Medvedev, M.Kolotov trở thành người nổi tiếng
của truyền thông trong một thời gian ngắn. Hội cựu chiến binh Chechnya
tìm thấy anh và đề nghị nhà nước Nga trao tặng phần thưởng giành cho
những người có công trong cuộc chiến chống khủng bố. Tổng thống Nga
Medvedev đã mời cựu xạ thủ đến điện Kremlin để trao phần thưởng cao quý
của nhà nước Nga, huân chương Dũng cảm, điều mà trong suốt 10 năm, quân
đội Nga đã không làm được.
Cho đến thời điểm này, không có nhiều điều rõ ràng về xạ thủ huyền
thoại này, một câu chuyện cho rằng người nhận được huân chương Dũng cảm
trong thời kỳ tổng thống Medvedev không phải là xạ thủ huyền thoại
Volodya Yakut mà là một người khác. Bản thân Volodya Yakut sau khi trở
về quê hương, vào khoảng năm 2000 đã bị ám sát tại nhà khi anh đang chẻ
củi ở ngoài sân bằng một khẩu súng ngắn 9mm. Các blogers cho rằng tổn
thất của phiến quân thánh chiến Chechen là quá lớn, qua những sĩ quan
biến chất, nhóm chiến binh đã biết được thông tin về xạ thủ huyền thoại
này và tìm đến báo thù. Vụ án không tìm ra thủ phạm.
Một số phiên bản khác của câu chuyện này là M.Volodya chính là xạ thủ
huyền thoại này, hiện vẫn tiếp tục làm người thợ săn – chăn thả gia súc
ở quê hương. Nhưng sau cái chết của tướng Rohlin – không rõ vì lý do gì
Volodya tỏ ra rất mật thiết với ông – đã không đeo huân chương Dũng
cảm, không kể lại chuyện chiến tranh và không bao giờ nhắc lại thành
tích của mình.
Vladimir Maksimovic Kolotov, nhận phần thưởng của Nhà nước Nga
Vladimir Maksimovic Kolotov tại rừng taiga quê nhà
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét