CHIẾN TRANH THẾ GIỚI II - 5
-Xét
được sống còn trong no đủ là mưu cầu cơ bản và ước nguyện chính đáng
của mọi cuộc đời, thì sẽ phân biệt được chiến tranh phi nghĩa và chiến
tranh chính nghĩa, sự phòng vệ chính đáng cũng như sự bắt buộc hạ sát
lực lượng đối kháng. Và khi phải hành động xả thân vì lẽ phải, con người
trở nên vô cùng cao quí.
-Nhưng xét trên bình diện đánh giá sự sống là thứ quí giá nhất trên đời, thì giết chóc lẫn nhau, dù là giết chóc bắt buộc, là hành động điên rồ tột bậc của con người và chiến tranh, dù là chiến tranh chính nghĩa, vẫn là sự ngu xuẩn vô hạn, dù là sự ngu xuẩn tự giác, nhân danh bảo vệ sự sống!
-Đứng lên trên tất cả mà phán xét, thì:
trí tuệ siêu việt của con người thậm ngu ngốc!
-Chân lý là đây:
Chiến tranh là mệnh lệnh tối thượng của tự nhiên mù quáng đối với trí tuệ sáng suốt của loài người: hãy giết chóc lẫn nhau!
-Như vậy, muốn không còn chiến tranh nữa, con người hoặc không còn lòng tham danh lợi và tính tư hữu hoặc trở lại suy nghĩ tăm tối như hươu, nai.
-Nhưng hết chiến tranh rồi, xã hội loài người có hết bạo tàn?
-Và vô cớ tàn sát sinh linh, con người có phải là ác độc!?
-----------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
Thứ sáu, 8/5/2015, 14:24 (GMT+7)
Cuộc chiến gây ra tổn thất lớn về nhân mạng cho cả hai phe. Số người thiệt mạng tại các nước Đồng minh là trên 61 triệu người, còn phe Trục là 12 triệu người. Video trên ghi lại quang cảnh hoang tàn của Berlin vào tháng 7/1945, hai tháng sau Đức Quốc xã đầu hàng. Video: ChronoHistory
-Nhưng xét trên bình diện đánh giá sự sống là thứ quí giá nhất trên đời, thì giết chóc lẫn nhau, dù là giết chóc bắt buộc, là hành động điên rồ tột bậc của con người và chiến tranh, dù là chiến tranh chính nghĩa, vẫn là sự ngu xuẩn vô hạn, dù là sự ngu xuẩn tự giác, nhân danh bảo vệ sự sống!
-Đứng lên trên tất cả mà phán xét, thì:
trí tuệ siêu việt của con người thậm ngu ngốc!
-Chân lý là đây:
Chiến tranh là mệnh lệnh tối thượng của tự nhiên mù quáng đối với trí tuệ sáng suốt của loài người: hãy giết chóc lẫn nhau!
-Như vậy, muốn không còn chiến tranh nữa, con người hoặc không còn lòng tham danh lợi và tính tư hữu hoặc trở lại suy nghĩ tăm tối như hươu, nai.
-Nhưng hết chiến tranh rồi, xã hội loài người có hết bạo tàn?
-Và vô cớ tàn sát sinh linh, con người có phải là ác độc!?
-----------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
Trận chiến cuối cùng Tập 5
Hồi ức đau đớn về Thế chiến II của các cựu binh
Nhiếp ảnh gia người Ukraine Sasha Maslov đã dành 5 năm đến 20 nước để chụp ảnh và lắng nghe những câu chuyện của các cựu binh Thế chiến II. 70 năm sau ngày Đức Quốc xã đầu hàng, chúng trở thành hồi ức xúc động và khó quên của những người còn sống.
Anh Ngọc (Ảnh: Guardian)
Nhật ký của những nhân chứng lịch sử thời thế chiến II
Những dòng nhật ký của nạn nhân bom nguyên tử Nhật, nữ sinh Mỹ hay giáo sĩ quân đội Anh tái hiện phần nào khoảnh khắc lịch sử kinh hoàng cùng sự đấu tranh nội tâm con người trong Thế chiến II.
![]() |
Khung cảnh hoang tàn ở Hiroshima tháng 3/1946. Ảnh: US National Archive
|
Nạn nhân bom nguyên tử Mỹ ở Hiroshima tự lết tới bệnh viện (1945)
"Chúng tôi bắt đầu ra ngoài, nhưng sau 20 hoặc 30 bước, tôi phải dừng
lại. Hơi thở của tôi ngắn lại, tim tôi đập mạnh, và đôi chân ngăn bước
tôi. Cơn khát cồn cào đuổi theo tôi và tôi cầu xin Yaeko-san tìm cho tôi
ít nước. Nhưng không thấy nước ở đâu. Sau một lúc, sức mạnh của tôi trở
lại nhờ cách nào đó, và chúng tôi có thể tiếp tục đi.
Tôi vẫn trần truồng, và dù không cảm thấy chút xấu hổ nào, tôi thấy
buồn phiền khi nhận ra rằng sự nhũn nhặn đã bỏ tôi. ... Bước tiến của
chúng tôi tới bệnh viện chậm tới mức dường như kéo dài vô tận, cho đến
khi chân tôi cứng đờ vì máu đã khô, từ chối đưa tôi tiến xa hơn. Sức
mạnh, và thậm chí cả nguyện vọng để đi tiếp, bỏ rơi tôi, vì vậy tôi bảo
vợ đi một mình. Cô cũng đang bị thương nặng như tôi. Cô ấy phản đối điều
này, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Cô phải tiến về phía trước để
tìm ai đó rồi quay lại vì tôi".
Ngày 6/8/1945, một quả bom nguyên tử phát nổ ở trung tâm Hiroshima, làm
khoảng một phần tư dân số thiệt mạng, và khiến những người còn sống phơi
nhiễm phóng xạ ở mức nguy hiểm. Khi quả bom rơi xuống, một nhân viên
bệnh viện có tên Michihiko Hachiya đang nằm ở nhà, cách trung tâm vụ nổ khoảng 1,5 km. Cuốn nhật ký của Michihiko được xuất bản năm 1955, trong đó kể lại trải nghiệm của ông vào ngày này.
![]() |
Michihiko Hachiya, tác giả cuốn sách Nhật ký Hiroshima, và vợ Yaeko trong tấm ảnh chụp tháng 9/1959. Ảnh: rerf
|
Đoạn trích trên mô tả hành trình ngắn của Michihiko tới bệnh viện, chỉ
vài phút sau vụ nổ. Áp lực của vụ nổ xé toạc quần áo khỏi thân thể ông,
khiến toàn bộ phần bên phải của ông bị cháy và có những vết thương
nghiêm trọng. "Cơn khát cồn cào" mà Michihiko mô tả là hệ quả trực tiếp
của việc mất dịch cơ thể vì những vết bỏng nặng.
Cả Michihiko và vợ ông đều may mắn sống sót. Khu vực họ sống trong
thành phố có tỷ lệ tử vong 27%. Chỉ cần lùi vào 0,8 km gần khu vực gần
trung tâm vụ nổ hơn, tỷ lệ tử vong đã lên tới 86%.
Dù một số nhà sử học cho rằng các vụ ném bom nguyên tử vào Nhật là
cần thiết, nhằm buộc nước này đầu hàng, lời kể của những nhân chứng như
Michihiko đem đến bức tranh rõ ràng hơn về việc vì sao không nên sử
dụng vũ khí hạt nhân thêm một lần nữa.
Nữ sinh chứng kiến vụ không kích Trân châu Cảng (1941)
"Tôi bị một tiếng nổ từ Trân châu Cảng đánh thức lúc 8 giờ sáng. Nhổm
dậy, tôi nghĩ điều gì đó thú vị có thể đang diễn ra ở đó. Nào ngờ! Khi
tôi tới nhà bếp, cả gia đình, trừ Pop, đang nhìn ra Trân châu Cảng. Nó
đang bị khói đen và những vụ nổ khủng khiếp nuốt chửng... Rồi tôi cảm thấy hết sức lo lắng, như tất cả mọi người.
Mẹ và tôi ra ngoài hành lang phía trước để được nhìn kỹ hơn, và ba
máy bay kêu vù vù trên đầu chúng tôi, gần đến nỗi chúng tôi đã có thể
chạm vào chúng. Chúng có những vòng tròn đỏ trên cánh. Khi đó chúng tôi
mới hiểu! Lúc đó, bom bắt đầu được thả xuống khắp Hickam. Chúng tôi đứng
bên cửa sổ, không biết làm gì, và nhìn pháo hoa.
Cảnh như thể phim tài liệu về châu Âu, thậm chí còn tồi tệ hơn.
Chúng tôi thấy một nhóm binh sĩ chạy hết tốc lực từ doanh trại về
phía chúng tôi, và ngay sau đó, một loạt bom rơi xuống đằng sau họ,
khiến tất cả ngã xuống đất. Chúng tôi ngập trong một đám mây bụi và phải
chạy xung quanh đóng hết tất cả cửa sổ. Cùng lúc đó, một nhóm lính phải
vào garage nhà chúng tôi để ẩn nấp. Họ hoàn toàn bất ngờ và hầu hết
thậm chí còn chẳng có súng hay bất cứ thứ gì".
Trận đánh bom Trân châu Cảng của lực lượng phát xít Nhật hồi tháng
12/1941 biến hai cuộc xung đột khu vực đang diễn ra ở châu Âu và Trung
Quốc thành một cuộc chiến tranh thế giới.
Cuộc tấn công bất ngờ nhằm vào căn cứ hải quân Mỹ ở bờ biển phía nam đảo
Oahu, Hawaii làm 2.403 người Mỹ thiệt mạng, và là "chất xúc tác" khiến
Mỹ tham chiến. Khu vực xung quanh Trân châu Cảng không chỉ dành riêng
cho binh sĩ, mà là nơi sinh sống của các gia đình họ cùng người dân đảo.
Đoạn nhật ký trên do một nữ sinh trung học phổ thông 17 tuổi có tên
"Ginger" viết. Ginger sống tại Hickam Field, rìa phía đông của căn cứ Trân châu Cảng.
Đoạn nhật ký thể hiện cơn sốc cuộc tấn công gây ra. Người Nhật chưa
tuyên chiến khi thả những quả bom đầu tiên, do đó điều này lý giải
nguyên nhân các binh sĩ chưa sẵn sàng, theo lời kể của Ginger. Cuộc tấn
công kéo dài chỉ 90 phút nhưng phá hủy cả một khu vực quan trọng của căn
cứ.
Giáo sĩ quân đội Anh lượm xác lính xe tăng (1944)
![]() |
Leslie Skinner, giáo sĩ quân đội Anh. Ảnh: Telegraph
|
"Bước đi, tìm những chiếc xe tăng cháy. Chỉ còn tro và kim loại cháy
trong xe tăng của Birkett. Tìm trong đống tro và phát hiện những chiếc
xương chậu. Tại những chiếc xe tăng khác, ba thi thể vẫn ở trong. Không
thể kéo những thi thể ra sau một hồi vật lộn - công việc ghê tởm - phát
ốm".
Nhật ký của Đức cha Leslie Skinner ghi lại trải nghiệm của ông
trong cuộc xung đột tàn khốc ngay sau các cuộc đổ bộ trong trận
Normandie. Skinner không phải là lính chiến đấu, mà là một linh mục,
được phân công làm giáo sĩ quân đội cho trung đoàn xe tăng Sherwood Rangers Yeomanry. Là giáo sĩ đầu tiên đổ bộ ngày 6/6 (D-Day), ông bị thương nặng vì vỏ
đạn pháo, nhưng nhanh chóng trở về tiền tuyến và ở cùng trung đoàn suốt
chiến dịch ở tây bắc Âu. Công việc của Skinner là xoa dịu tinh thần
bằng tôn giáo và thực hiện những nghi lễ cuối cùng cho binh sĩ. Một phần
công việc của ông là lượm xác người chết để chôn cất cho đúng nghi
thức.
"Công việc đáng sợ khi phải nhặt những mảnh thi thể, tập hợp lại để xác
định danh tính và đắp chăn để chôn. Không có bộ binh giúp đỡ.... Thực sự
cảm thấy phát ốm - nôn mửa".
Cha Skinner gửi cuốn nhật ký của ông tới bảo tàng Chiến tranh Đế quốc năm 1991. Ông qua đời 10 năm sau đó, ở tuổi 89.
Phi công cảm tử Nhật giằng xé nội tâm (1945)
![]() |
Yukio Araki, phi công cảm tử 17 tuổi của phát xít Nhật ôm chó con. Ảnh: USHMM
|
"Thành thực mà nói, tôi không thể nói nguyện ước hy sinh vì hoàng đế là
thật, xuất phát từ trái tim. Tuy nhiên, số phận đã định đoạt rằng tôi
phải chết vì hoàng đế. Tôi sẽ không sợ khoảnh khắc của cái chết. Nhưng
tôi sợ cái cách nỗi sợ chết sẽ làm xáo trộn cuộc sống của mình...
Kể cả khi cuộc sống ngắn ngủi, vẫn có nhiều kỷ niệm. Với những người có
một cuộc sống tươi đẹp, thật khó để chia lìa nó. Nhưng tôi đã đến thời
điểm không còn đường lui. Tôi phải lao xuống tàu quân địch. Khi công tác
chuẩn bị cho chuyến cất cánh đã gần kề, tôi cảm thấy áp lực nặng nè đè
lên mình. Tôi không nghĩ mình có thể nhìn thẳng vào cái chết... Tôi đã
cố gắng hết sức để trốn thoát nhưng không thành. Vì vậy, khi giờ đây,
không còn lựa chọn khác, tôi phải can đảm".
Trong hình dung chung, những phi công máy bay Kamikaze của Nhật là những
kẻ cuồng tín, theo chủ nghĩa đế quốc, sẵn sàng hy sinh vì đất nước. Dù
điều này có thể đúng trong một số trường hợp, những phi công khác lại có
câu chuyện rất khác. Một trong những câu chuyện như thế thuộc về Hayashi Ichizo, một sinh viên Nhật nhập ngũ năm 1943 ở tuổi 21.
Hồi tháng 2/1945, Hayashi nhận nhiệm vụ làm phi công cảm tử. Chỉ một tháng trước đó, phi công này bắt đầu viết nhật ký.
Giống như nhiều sinh viên, Hayashi nhập ngũ mà không
được huấn luyện, không biết chắc về vai trò của Nhật trong chiến tranh.
Dù gia đình phản đối cuộc chiến, Hayashi không có cách nào
để trốn tòng quân. Vào cuối cuộc chiến tranh, nhiều sinh viên trở thành
"Tokkotai", phi công cảm tử. Đa số đều dưới 25 tuổi. Phi công trẻ nhất
từng được ghi nhận là Yukio Araki (trong ảnh), mới 17 tuổi.
Về công khai, tất cả phi công đều tự nguyện, nhưng thực tế, nhiều người về cơ bản bị ép.
Cuốn nhật ký của Hayashi cho thấy những tâm tư triền
miên về tình thế của bản thân. Nội tâm nam phi công rõ ràng bị giằng xé
giữa tinh thần yêu nước và tình yêu với gia đình, những người anh biết
sẽ không bao giờ được gặp lần nữa. Nhiệm vụ cảm tử của anh được hoàn
thành ngày 12/4/1945, 5 tháng trước khi Nhật đầu hàng.
Trọng Giáp (Theo Listverse)
Những cô gái bóc trần bí mật của phát xít Đức
Hai phần ba trong khoảng 10.000 nhân viên thuộc Cơ quan Mã số và Mật mã Chính phủ Anh (GC&CS) trong Thế chiến II là phụ nữ, có nhiệm vụ nghe lén, thu thập tin nhắn và phá các mật mã của phe phát xít để lọc ra thông tin tình báo hữu ích cho quân Đồng minh.
Một số nhà sử học đánh giá hoạt động của đội ngũ này góp phần rút ngắn thời gian chiến tranh từ hai đến 4 năm, theo Tech Republic. Dưới đây là những chia sẻ về công việc phá mã hàng ngày của họ trong Thế chiến II.
Cô gái phá mã
![]() |
Bà Ruth Bourne, khi mới 18 tuổi, mặc bộ đồng phục của lực lượng Nữ hải quân Hoàng gia Anh. Ảnh: Tech Republic
|
Bà Ruth Bourne vừa tốt nghiệp thì được tuyển dụng làm việc cho GC&SC
tại trụ sở chính ở lâu đài Bletchley Park, Milton Keynes,
Buckinghamshire. Công việc hàng ngày của bà là phá giải mật mã các thông
điệp quan trọng mà quân phát xít gửi đi.
Lâu đài Bletchley Park ngày nay được cả thế giới biết đến là nơi nhà
toán học Alan Turing sáng chế ra phương pháp kết nối các máy giải mã lại
với nhau để tạo thành bộ bombe, máy điện - cơ có khả năng tìm ra quy
tắc mã hóa cài đặt cho máy Enigma của Đức Quốc xã.
Enigma là một loại máy có hệ thống đĩa quay dùng để tạo mật mã và giải
mã các thông tin cơ mật do kỹ sư Đức Arthur Scherbius phát minh vào giai
đoạn cuối Thế chiến I. Máy sau đó được quân đội nhiều quốc gia, đặc
biệt là Đức Quốc xã, sử dụng trong Thế chiến II. Máy có thể mã hóa một
thông điệp theo hàng tỷ cách khác nhau. Thêm vào đó, cứ sau một ngày,
quy tắc lại thay đổi.
Bởi thành tựu mà Turing đạt được quá lớn nên đôi lúc người ta quên đi
những cống hiến của 7.000 phụ nữ làm việc cho GC&CS. Họ từng góp
phần giải mã hàng triệu thông điệp của phát xít Đức, đem về những thông
tin tình báo quý giá, đủ sức thay đổi cục diện cả một chiến dịch.
![]() |
Máy phá mã Bombe do nhà toán học Alan Turing phát minh. Ảnh: Wikipedia
|
Chính tầm quan trọng của việc nắm bắt trước kế hoạch của đối phương thúc
đẩy các nhà khoa học nghiên cứu chế tạo ra loại máy có khả năng phá mã ở
tốc độ cao như bombe. Nhưng thực tế, vận hành những cỗ máy này, nhất là
đối với một thiếu nữ vừa tròn 18 tuổi như bà Bourne lúc đó, không hề
tuyệt vời như nhiều người vẫn tưởng, bà cho hay.
"Đứng trước một cỗ máy 8 tiếng mỗi ngày thì chẳng còn gì thú vị cả", bà Bourne nói.
Tuy nhiên, công tác phá mã, việc làm như một thói quen thường ngày của
bà Bourne, đóng vai trò tối quan trọng, giúp phe Đồng minh nhiều phen
chuyển bại thành thắng trên chiến trường.
Tại lâu đài Bletchley Park, những người phá mã trung bình được giao từ
2.000 đến 6.000 tin nhắn mỗi ngày, được viết bằng cả tiếng Đức, Italy,
Nhật Bản và Trung Quốc.
![]() |
Bà Bourne năm 2013. Ảnh: Tech Republic
|
Bourne là thành viên của đơn vị Nữ hải quân Hoàng gia Anh (Wrens), hàng
ngày chuẩn bị cài đặt thông số cho các máy giải mã bombe. Nếu được thiết
lập tốt, những máy này sẽ cho ra thông tin chính xác và nhanh hơn.
"Chúng tôi phải giải mã tới hàng nghìn thông điệp", bà cho hay. "Cứ sau
24 tiếng mật mã bảo vệ lại biến đổi, vì thế yếu tố thời gian và tính
chính xác phải được tuyệt đối đảm bảo".
"Chúng tôi phải chịu áp lực rất lớn. Bạn không cần thiết phải là một nhà
khoa học tên lửa nhưng bạn phải chính xác 125%", bà Bourne nhấn mạnh.
Ngoài ra, theo bà Bourne, người vận hành máy bombe có rất ít thời gian
nghỉ ngơi. Họ phải điều khiển máy 24/24, chia làm ba ca. Họ thậm chí vẫn
phải làm việc lúc nghỉ giữa giờ.
"Bạn có khoảng nửa tiếng để dùng bữa", bà Bourne kể. "Các máy bombe được
đặt trong một tòa nhà kiên cố rào bằng dây thép gai và có lính canh
gác. Bạn phải lao nhanh ra khỏi đó, chạy một mạch đến canteen, lấy suất
ăn và tức tốc quay về vị trí để người thế chỗ lúc bạn vắng mặt được đi
ăn".
Người lắng nghe
![]() |
Bà Patricia Davies khi còn trẻ từng làm nhiệm vụ trong nhiều trạm nghe lén khác nhau. Ảnh: Tech Republic
|
Patricia Davies cũng từng là thành viên của Wrens. Bà cùng nhiều đồng
nghiệp dành hàng giờ mỗi ngày suốt giai đoạn Chiến tranh Thế giới II tại
một ngôi nhà nằm trên mỏm đất gần Dover, nhìn ra Kênh Anh, để nghe lén
và ghi lại những thông tin tưởng như vô nghĩa bắt được qua sóng phát
thanh.
Những thông điệp này chắc chắn không gửi tới bà Davies mà được chuyển
tới các căn cứ tàu ngầm Đức bên bờ biển phía tây Pháp hay đến các chiến
hạm đang hoạt động trên biển Baltic.
Tập hợp những ký tự không tuân theo một trình tự nào mà bà phải nghe
chính là các đoạn tin nhắn của quân phát xít được máy Enigma mã hóa. Sau
khi chép lại các tổ hợp này, bà Davies sẽ gửi chúng thông qua máy chữ
điện báo cho đội phá mã tại lâu đài Bletchley Park.
"Tất cả chúng tôi ngồi trên một hàng ghế dài, đối diện với những máy thu
sóng vô tuyến và dò tìm tần số mà hải quân Đức sử dụng", bà Davies chia
sẻ. "Thật tuyệt vời nếu bạn tìm được một tin nhắn rõ ràng và biết rằng
đó là thông tin quan trọng".
Tuy nhiên, cũng có lúc cả ngày làm việc của bà Davies không đem lại kết
quả nào. "Điều khó chịu nhất khi làm công việc này là cảm giác thất vọng
khi bạn biết rõ rằng tàu chiến của đối phương đang gửi đi thông điệp
nào đó. Bạn cố gắng để tìm hiểu nhưng nó đã bị bóp méo và cứ thế biến
mất dần".
Nhưng ngay cả khi phải gửi đi các tin nhắn bị cắt xén, tính chính xác
vẫn luôn được đặt lên hàng đầu. Những người truyền tin Đức thường nói 4
từ một lần. Nếu người nghe lén bỏ sót dù chỉ một từ họ sẽ không bao giờ
đoán được ý nghĩa của thông điệp, bà Davies cho hay. "Dù vậy bạn không
bao giờ được phép bịa ra thông điệp", bà nhấn mạnh.
Bên cạnh đó, các mệnh lệnh phía Đức phát đi còn được truyền tải bằng các
mã Morse. Những tiếng bíp dài ngắn khác nhau mà bà Davies phải nghe 70
năm trước đến nay vẫn thường xuyên vang lên trong đầu người phụ nữ đã
ngoài 90 tuổi.
Từ trạm nghe lén, bà Davies thường xuyên chứng kiến cảnh những đoàn tàu
của Anh chạy đạn pháo phát xít Đức trên dòng Kênh Anh. Hỏa lực dữ dội
tới mức từng có thời người ta gọi khu vực này là Góc Địa ngục, Davies
cho hay.
Nhưng điều khiến bà Davies nhớ nhất, hơn cả những đợt dội bom, nã pháo
ác liệt ngay trên đầu, là chuỗi ngày bà thực hiện nhiệm vụ xác định vị
trí tàu ngầm U-boat của Đức tại một trạm chuyên biệt.
![]() |
Bà Davies ngày nay. Ảnh: Tech Republic
|
Phe phát xít sử dụng loại tàu ngầm này để đánh chìm tàu buôn từ Mỹ tới
Anh nhằm cắt đứt nguồn cung thực phẩm và trang thiết bị cho quân đội
Anh.
Trong một dịp hiếm có tàu ngầm U-boat nổi lên mặt nước để liên lạc với
căn cứ. Các nhân viên tại trạm của bà Davies phải ngay lập tức tận dụng
cơ hội này để tìm vị trí của chúng nhờ vào phương pháp dò tìm phương
hướng. Kỹ thuật này cho phép người dò sóng vô tuyến xác định tín hiệu
truyền tới đâu bằng cách so sánh những dải sóng mà ăng ten thu được ở
những địa điểm khác nhau.
"Chúng rất ít khi ngoi lên mặt nước vì thế vào lúc đó tất cả mọi người như đều nín thở", bà Davies nói.
Theo Davies, đó là thời khắc căng thẳng nhất bà từng trải qua bởi bà
biết rõ tàu ngầm U-boat có thể đã ngắm bắn và chuẩn bị khai hỏa tiêu
diệt đội tàu phe mình bất cứ lúc nào. Tình thế vô cùng cấp bách khiến bà
cảm nhận rõ ràng tầm quan trọng của công việc đang thực hiện.
Trạm nghe lén cũng lần theo cả những đoạn đối thoại không mã hóa liên
quan đến hoạt động triển khai quân của đối phương và báo về cho quân đội
Anh.
"Quân Đức từng điều một tàu phóng ngư lôi đến bờ biển phía đông để tấn
công các đoàn tàu của chúng tôi. Khi đó họ sẽ gửi tin nhắn kiểu như 'Có
một tàu khu trục Anh tại tọa độ này'. Những thông tin như thế không thể
được mã hóa bởi thời gian rất hạn chế. Khi nắm được tin này, chúng tôi
không gửi về Bletchley mà chuyển thẳng tới căn cứ hải quân gần nhất", bà
Davies miêu tả quy trình.
Vũ Hoàng (theo Tech Republic)
Thế chiến II - cuộc chiến khốc liệt nhất lịch sử nhân loại
Cuộc chiến giữa phe Đồng minh, dẫn đầu là Anh, Liên Xô, Mỹ và phe Trục phát xít gồm các thế lực chính Đức, Italy và Nhật Bản là cuộc chiến rộng và thảm khốc nhất trong lịch sử nhân loại.
Cuộc chiến gây ra tổn thất lớn về nhân mạng cho cả hai phe. Số người thiệt mạng tại các nước Đồng minh là trên 61 triệu người, còn phe Trục là 12 triệu người. Video trên ghi lại quang cảnh hoang tàn của Berlin vào tháng 7/1945, hai tháng sau Đức Quốc xã đầu hàng. Video: ChronoHistory
Sau khi Thế chiến kết thúc, Mỹ và Liên Xô trỗi dậy trở siêu cường quốc
thế giới. Khối Đồng Minh và nhân dân thế giới có nguyện vọng giữ gìn hòa
bình và ngăn chặn các cuộc chiến tranh thế giới mới, dẫn đến sự ra đời
của Liên Hợp Quốc tháng 6/1945.
Phương Vũ
Putin và những câu chuyện về Thế chiến II của cha mẹ
Những câu chuyện về cuộc chiến đấu với Đức Quốc xã của cha, một người lính Hồng quân, và cuộc sống khổ cực của mẹ, đã theo Tổng thống Vladimir Putin suốt những năm tháng ấu thơ và hình thành nên quan điểm của ông về Thế chiến II.
![]() |
Cha mẹ của Putin, ông Vladimir Spiridonovich Putin và bà Maria. Ảnh: viola.bz
|
Những câu chuyện về sự sống sót và chịu đựng ấy cũng giống như hàng
triệu câu chuyện khác của những người dân Xô viết từng trải qua nỗi kinh
hoàng mang tên chiến tranh. Và chúng có một tác động mạnh mẽ đến cậu bé
Putin.
70 năm sau chiến thắng phát xít Đức, người đàn ông quyền lực của điện
Kremlin đang chuẩn bị chủ trì một cuộc duyệt binh quy mô lớn trên Quảng
trường Đỏ vào cuối tuần này để kỷ niệm cuộc chiến tranh đã hình thành
nên quan điểm của ông về vị trí của Nga trên thế giới cũng như những vấn
đề nhạy cảm như vai trò lãnh đạo của Stalin và thỏa thuận với Đức Quốc
xã.
Sinh năm 1952, hơn 7 năm sau khi cuộc chiến kết thúc, bản thân Putin
chưa bao giờ trải qua thời gian khó khăn mà người Nga vẫn gọi là cuộc
chiến tranh yêu nước vĩ đại.
Thay vào đó, những ký ức được nhắc đến trong tiểu sử chính thức và nhiều
cuộc phỏng vấn của ông xuất phát từ những câu chuyện của gia đình,
người thân và bạn bè trong bữa tối. Cha của Putin, người được gọi là
Vladimir, được điều động vào một đơn vị thuộc cơ quan tình báo NKDV của
Xô viết. Đây là tiền thân của cơ quan tình báo KGB mà sau này Putin gia
nhập.
Một ngày nọ, ông Vladimir và 27 đồng đội được điều đến thị trấn Nga
Kingisepp, trên biên giới với Estonia. Họ bị rơi vào ổ phục kích của
lính Đức sau khi "bị người dân địa phương phản bội", ông Putin kể lại.
Trong số 28 binh lính, chỉ có 4 người trở về từ chiến trường.
Sau đó, ông Vladimir được điều đến sát Leningrad, nay là thành phố Saint
Petersburg, nơi bị Đức bắn phá ác liệt và phải nhập viện sau khi bị
thương trong một vụ nổ lựu đạn.
Vào thời điểm đó, mẹ của ông, bà Maria, đang vật lộn để sống sót qua nạn
đói hoành hành thành phố suốt 900 ngày bị Đức Quốc xã bao vây. Một ngày nọ, bà ngất đi vì kiệt sức khi đang ở ngoài đường phố và bị một nhóm đi thu thập xác chết tưởng nhầm.
"Bà vẫn còn sống và ông ấy phải kéo bà ấy ra khỏi đống xác chết", ông
Putin kể, nhắc đến cha mình. Tuy nhiên, cũng trong đợt bao vây đó, anh
trai của ông, Viktor, qua đời vì bệnh bạch hầu.
Những câu chuyện của cha mẹ giúp Putin hình thành một cái nhìn về cuộc
chiến tranh ác liệt và ông luôn bảo vệ vai trò của Liên Xô trong nguyên
nhân dẫn đến cuộc chiến.
Tháng 8/1939, Berlin và Moscow ký hiệp ước bí mật không xâm lược lẫn
nhau, trong đó hai bên đồng ý phân chia Ba Lan và công nhận các nước
Baltic thuộc Liên Xô. Hiệp ước chỉ được lãnh tụ tối cao của Liên Xô
Mikhail Gorbachev chính thức thừa nhận vào năm 1989.
Với ông Putin, Liên Xô không có lựa chọn nào khác là ký một hiệp ước với
Đức, sau khi Pháp và Anh ký hiệp ước Munich với Adolf Hitler năm 1938
liên quan đến Tiệp Khắc.
"Các lãnh đạo Xô viết cảm thấy rằng tại Munich, mối lâm nguy không chỉ
đang đe dọa Tiệp Khắc mà còn cô lập cả Xô viết và đẩy Hitler tiến đến
việc tấn công về phía đông", ông Putin nói.
![]() |
Ông Putin thời còn là điệp viên KGB ở Đức vào những năm 1985-1990. Ảnh: Telegraph
|
Lãnh đạo Xô viết Joseph Stalin đã ký kết một thỏa thuận với Hitler để bảo vệ "an ninh và lợi ích" quốc gia. "Mọi
người nói rằng 'thật tồi tệ. Nhưng nếu Liên Xô không muốn đấu tranh thì
mọi việc sẽ còn tồi tệ như thế nào?", ông Putin nói.
"Chúng ta có thể đổ lỗi cho các chỉ huy quân sự và Stalin chừng
nào chúng ta muốn nhưng ai có thể đảm bảo rằng cuộc chiến này sẽ
thắng?", ông Putin.
Những mất mát mà Xô viết phải hứng chịu là rất lớn sau khi Đức Quốc xã
tiến hành cuộc xâm lược năm 1941 bằng hỏa lực và quân lực hung tợn chưa
từng có trong lịch sử thế giới.
Theo ông Putin, thách thức mà Xô viết phải đối mặt trước lực lượng Đức khiến sự hy sinh của họ đáng nhận được sự trân trọng của thế giới sau 70 năm.
"Anh quốc đã mất bao nhiêu người trong suốt cuộc chiến? Bao nhiêu người?
350.000 người? Còn Mỹ, khoảng nửa triệu người?", ông Putin nói. "Vâng,
con số ấy thật nhiều và đáng sợ, nhưng nó chẳng là gì so với 25 triệu
người đã thiệt mạng của Liên Xô".
Anh Ngọc (theo AFP)











Nhận xét
Đăng nhận xét