Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
ĐÂU LÀ SỰ THẬT? 7
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
-Đã là lịch sử thì không phải sự thật, và trái lại, đã là sự thật thì không phải lịch sử! -Có hai động cơ nói dối: +Một là xuất
phát từ nhận thức sai cũng như từ ngụy biện cho rằng, nói dối để phụng
sự chính nghĩa mà nhà chép sử nào cũng lươn lẹo, sợ nói và thường nói
trớ, nói không đúng sự thật. +Hai là vì thâm thù, ghen ghét mà cố tình vu khống. -Ôi, người đời dối trá đã quen, đã thành tập quán, không còn biết liêm sỉ!
-----------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
Ly kỳ Những chuyện ít ai biết về nguyên Tổng Bí thư Đỗ Mười
Hai chiều ý kiến về cựu TBT Đỗ Mười
Nhà
quan sát nói với BBC rằng ông Đỗ Mười để lại di sản là công cuộc 'cải
tạo công thương' khốc liệt trong khi chuyên gia bảo ông Mười "có tính
cầu thị". Cựu Tổng bí thư Đỗ Mười đến dự lễ khai mạc Đại hội Đảng 12 tại Hà Nội ngày 21/1/2016--->
Ông Đỗ Mười, sinh ngày 2/2/1917, tên thật là Nguyễn Duy Cống. Ông
làm Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam từ tháng 6/1991 đến tháng
12/1997.
Sau đó ông làm Cố vấn Ban Chấp hành Trung ương Đảng.
Trong lúc mạng xã hội nhôn nhao thắc mắc về sức khỏe của ông Đỗ
Mười, thì hôm 21/9, báo Dân Việt đưa tin: "Một thành viên của Ban Bảo
vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương cho biết, cựu Tổng bí thư Đỗ
Mười đang được điều trị tại Khoa Điều trị tích cực, Bệnh viện Trung ương
Quân đội 108."
Đánh tư sản mại bản
Về di sản của cựu Tổng bí thư Đỗ Mười, hôm 24/9, trả lời BBC văn
phòng Bangkok, nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai, cựu Vụ trưởng Nghiên cứu,
Ban Dân vận Trung ương Đảng, hiện sống ở Hà Nội nói:
"Một trong hai sự kiện nổi trội liên quan đến ông Đỗ Mười (cùng
với việc dự Hội nghị Thành Đô) là chủ trương đánh tư sản hay còn gọi là
"cải tạo công thương nghiệp".
"Theo như tôi hiểu, ông làm điều này rất hung hăng vì học vấn ít, và cuồng tín cao."
"Hệ lụy của việc cải tạo công thương nghiệp rất bi thảm, khốc liệt, để lại tai họa rất lớn cho dân tộc."
"Nhưng có vẻ là trong nhiều năm ông Đỗ Mười tự hào về mình đã làm được việc kinh thiên động địa."
"Đến lúc cuối đời, ông không có vẻ gì ăn năn, hối cải về sai lầm của mình cả."
Về việc đánh tư sản của Tổng bí thư Đỗ Mười, nhà báo Huy Đức viết trong cuốn Bên Thắng Cuộc:
"Công cuộc cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh" ở miền Nam,
tiến hành từ sau 1975, đã cải tạo 3.560 cơ sở tư bản tư doanh công
nghiệp, trong đó có 1.354 cơ sở của tư sản mại bản bị công hữu hóa, tịch
thu, 498 cơ sở bị chuyển thành công tư hợp doanh; chuyển 5.000 tư sản
thương nghiệp sang sản xuất; chuyển chín vạn tiểu thương sang sản xuất;
sử dụng 15.000 người vào mạng lưới thương nghiệp xã hội chủ nghĩa."
"Sau Cải tạo, dưới dạng kinh tế quốc doanh và công tư hợp doanh, Nhà
nước nắm: 100% ngành năng lượng; 45% ngành cơ khí; 45% ngành xay xát
lương thực; 100% ngành bia, nước ngọt, bột ngọt, thuốc lá; 45% trong các
ngành chế biến đường, dầu thực vật; 60% ngành dệt; 100% ngành sản xuất
giấy; 80% ngành sản xuất bột giặt, xà phòng. Thương nghiệp quốc doanh
nắm 80% nguồn hàng công nghiệp; 92% số xã trên toàn miền Nam có hợp tác
xã mua bán."
"Ông Võ Văn Kiệt thừa nhận: "Lúc đầu, tôi cũng cứ tưởng cải tạo tư
sản sẽ khác với cải cách ruộng đất, một sai lầm mà những người ở miền
Nam chúng tôi nhắc nhau phải tránh. Nhưng, tiến hành rồi mới thấy, cách
cải tạo tư sản thương nghiệp mà anh Đỗ Mười làm, cũng không khác gì đánh
tư sản mại bản nhưng tràn lan hơn," nhà báo Huy Đức viết trong cuốn
sách nêu trên.
Đối ngược với Võ Văn Kiệt
Cũng trong hôm 24/9, Luật sư Vũ Đức Khanh, nhà hoạt động và quan sát chính trị, xã hội Việt Nam từ Ottawa, Canada, nói với BBC:
"Đối với nhiều người dân thành thị miền Nam, ông Đỗ Mười được nhắc
đến như một "hung thần" của tiềm lực kinh tế của xã hội miền Nam trong
những năm hậu chiến 1975-1985."
"Từ gốc trung nông, không có trình độ và kiến thức chuyên môn về
kinh tế nhưng nhờ tinh thần "đấu tranh giai cấp" cao độ và triệt để, ông
đã được cất nhắc vào chức vụ Thứ trưởng và sau đó là Bộ trưởng Bộ Nội
thương những năm 1956, 1958."
"Trong suốt trên 20 năm công tác trong lãnh vực kinh tế tài chính,
thành tích lớn nhất cũng như có thể tạm gọi là "di sản" của ông là một
nền kinh tế Việt Nam hoàn toàn bị kiệt quệ, lụn bại dẫn đến việc "Đổi
mới" năm 1986."
"Đặc biệt, năm 1977, với tư cách phó thủ tướng kiêm nhiệm trưởng
ban Cải tạo Công thương nghiệp Xã hội Chủ nghĩa, phụ trách vấn đề cải
tạo Công thương nghiệp tại miền Nam, ông đã giáng một đòn chí tử lên
những thành phần tư sản, tiểu tư sản và tiểu thương miền Nam, triệt tiêu
mọi tiềm lực kinh tế quốc gia mà phải đợi đến đầu thế kỷ 21 mới lấy lại
được phong độ."
"Vụ cải tạo Công thương nghiệp năm 1977 dù là vô tình hay hữu ý
nhưng phần nào do, nó đã đưa "Hòn ngọc Viễn Đông" trở về thời kỳ đồ đá,
đẩy hàng triệu người dân miền Nam ra biển tìm đường vượt biên để cứu
mạng."
"Cũng may là Gorbachev đã quyết định thay đổi làm "perestroika" nên Việt Nam mới "đổi mới" được như hôm nay."
"Đỗ Mười là một trong những khuôn mặt đại diện tiêu biểu nhất của
cách mạng Việt Nam "đấu tranh giai cấp" ở cuối thế kỷ trước. Ông cũng có
thể được coi như là một nhân vật đối ngược lại với cựu thủ tướng Võ Văn
Kiệt, một kiến trúc sư của đổi mới."
'Cầu thị'
Hôm 25/9, chuyên gia Lê Đăng Doanh, người từng làm thư ký kinh tế
cho văn phòng của cựu Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, bình luận với BBC:
"Theo như tôi hiểu, ông Đỗ Mười là Đảng viên thực hiện nghiêm túc các chỉ thị của Đảng."
"Chủ trương "cải tạo công thương" là của tập thể lãnh đạo, còn những người khác có chức vụ cao hơn ông ấy trong Đảng."
"Nếu những người này không đồng tình thì mình ông ấy không thể làm gì được."
"Sau khi được bầu làm Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng năm 1988, ông Đỗ
Mười được ghi nhận gửi lời chúc doanh nghiệp làm ăn phát tài, thực hiện
đầy đủ chính sách cải cách tiền tệ, chuyển đổi tỷ giá, phát triển kinh
tế tư nhân..."
"Ông cũng là lãnh đạo đầu tiên đi Nam Hàn mời gọi đầu tư vào Việt Nam."
"Nói như vậy để thấy không nên quy trách nhiệm cá nhân cho ông Đỗ Mười vì đó là sai lầm của một thời kỳ."
'Giai thoại'
Hồi tháng 4/2018, báo VietnamNet viết: "Cựu Tổng bí thư Đỗ Mười là
cán bộ lão thành cách mạng, đã từng trải qua nhiều cương vị công tác,
nhất là được tôi luyện, trưởng thành qua các cuộc kháng chiến cứu nước
và các giai đoạn xây dựng, phát triển kinh tế - xã hội, bảo vệ tổ quốc."
"Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng phong phú của mình, dù
trong lao tù của thực dân đế quốc hay ngoài chiến trận, dù trong thời kỳ
kháng chiến kiến quốc gian khổ hay giai đoạn xây dựng và bảo vệ tổ
quốc, ở cương vị công tác nào, đồng chí Đỗ Mười luôn hoàn thành xuất sắc
trọng trách trước đảng, Nhà nước và nhân dân, luôn giữ vững khí tiết,
phẩm chất của người cộng sản, luôn tận tâm, tận lực vì nước, vì dân, vì
bạn bè quốc tế. Đồng chí đã có nhiều đóng góp to lớn cho sự nghiệp cách
mạng của Đảng và nhân dân."
Một bài của nhà báo Huy Đức hồi năm 2013 đăng trên BBC viết:
"Dưới thời Tổng bí thư Đỗ Mười, có những câu chuyện làm nhân sự
nghe cứ như giai thoại: Trước Đại hội VIII (1996), ông Đỗ Mười cho gọi
một vị phó thủ tướng tới bảo: "Kỳ này tôi nghỉ anh thấy sao?". Vị phó
thủ tướng, vốn là một trí thức lịch lãm, chân thành hỏi lại: "Ai sẽ thay
anh?".
Kết quả, ông bị loại ra khỏi danh sách tái cử. Ông Đỗ Mười lại cho
mời một nhà lý luận bảo thủ tới và khi ông vừa dứt lời thì nhà lý luận
này liền đập tay xuống bàn: "Trời ơi, đất nước đang như thế này anh nghỉ
làm sao được". Kết quả, nhà lý luận giữ được ghế ủy viên Bộ chính trị.
Ngày 19-6-1996, tại Hội nghị Trung ương 12 (Hội nghị trước khi Đại
hội VIII bắt đầu), Tổng bí thư Đỗ Mười đã yêu cầu Trung ương đưa vào
danh sách đề cử ủy viên Bộ chính trị hai nhân vật bị Hội nghị Trung ương
11 đưa ra và yêu cầu tái cử thêm hai ủy viên Bộ chính trị quá tuổi,
Đoàn Khuê và Nguyễn Đức Bình.
Tuy bị ba uỷ viên trung ương phản ứng, khi ông yêu cầu "giơ tay
biểu quyết", đa số Trung ương phải "chấp hành" ý kiến của ông. Sau Đỗ
Mười, không có tổng bí thư nào có khả năng thô bạo với Trung ương như
thế."
bbc.com
Nguyên TBT Đỗ Mười qua đời, VN lại sắp có quốc tang?
Về di sản của cựu Tổng bí thư Đỗ Mười, trả lời BBC hồi cuối tháng Chín,
nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai, cựu Vụ trưởng Nghiên cứu, Ban Dân vận
Trung ương Đảng, hiện sống ở Hà Nội, nói:
"Một trong hai sự kiện nổi trội liên quan đến ông Đỗ Mười (cùng với
việc dự Hội nghị Thành Đô) là chủ trương đánh tư sản hay còn gọi là "cải
tạo công thương nghiệp".
"Theo như tôi hiểu, ông làm điều này rất hung hăng vì học vấn ít, và cuồng tín cao."
"Hệ lụy của việc cải tạo công thương nghiệp rất bi thảm, khốc liệt, để lại tai họa rất lớn cho dân tộc."
Bản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/GETTY IMAGES-Nguyên TBT Đỗ Mười xem duyệt binh tại Quảng trường Ba Đình ngày 2/9/2005
Nguyên Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Đỗ Mười vừa từ trần tối ngày 1/10, Thông Tấn xã Việt Nam cho hay.
"Theo tin từ Ban Bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương, đồng chí
Đỗ Mười, nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt
Nam, sau một thời gian lâm bệnh nặng ... đã từ trần hồi 23 giờ 12 phút
ngày 1/10/2018, tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, " thông báo của
TTXVN tối thứ Hai viết.
"Thông tin về lễ tang đồng chí Đỗ Mười sẽ được thông báo sau."
Ông Đỗ Mười ra đi chỉ hơn mười ngày kể từ khi Chủ tịch nước Trần Đại
Quang qua đời. Tuy nhiên thông báo này chưa nói rõ thể thức có phải là
quốc tang và nếu có thì là bao nhiêu ngày cho ông Đỗ Mười.
Ông Đỗ Mười, tên thật là Nguyễn Duy Cống, sinh ngày 2/2/1917, tại xã Đông Mỹ, huyện Thanh Trì, Hà Nội.
Ông là Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng thứ ba của nước CHXHCN Việt Nam từ tháng 6/1988 đến tháng 7/1991.
Ông làm Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam từ tháng 6/1991 đến tháng 12/1997.
Từ tháng 12/1997, ông làm Cố vấn Ban Chấp hành Trung ương Đảng.
Trước đó, hôm 28/9, báo VietNamNet dẫn lời ông Phan Trọng Kính, trợ lý
của ông Đỗ Mười khẳng định: "Cụ nằm ở bệnh viện 108 gần 6 tháng nay".
Trước tin này, ông Vũ Quang Minh, Đại sứ Việt Nam tại Campuchia chia sẻ trên Facebook cá nhân:
"Thời gian ông làm TBT là thời gian mà Việt Nam có những dấu mốc lịch sử
có ý nghĩa chiến lược sống còn và những đột phá chưa từng có về đối
ngoại: gia nhập ASEAN, ký Hiệp định Đối tác và Hợp tác Toàn diện với EU,
bình thường hoá quan hệ với Hoa Kỳ, bắt đầu đàm phán BTA..."
Cuối Facebook tin bởi Minh
'Đánh tư sản mại bản'
Về di sản của cựu Tổng bí thư Đỗ Mười, trả lời BBC hồi cuối tháng Chín,
nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai, cựu Vụ trưởng Nghiên cứu, Ban Dân vận
Trung ương Đảng, hiện sống ở Hà Nội, nói:
"Một trong hai sự kiện nổi trội liên quan đến ông Đỗ Mười (cùng với
việc dự Hội nghị Thành Đô) là chủ trương đánh tư sản hay còn gọi là "cải
tạo công thương nghiệp".
"Theo như tôi hiểu, ông làm điều này rất hung hăng vì học vấn ít, và cuồng tín cao."
"Hệ lụy của việc cải tạo công thương nghiệp rất bi thảm, khốc liệt, để lại tai họa rất lớn cho dân tộc."
"Nhưng có vẻ là trong nhiều năm ông Đỗ Mười tự hào về mình đã làm được việc kinh thiên động địa."
"Đến lúc cuối đời, ông không có vẻ gì ăn năn, hối cải về sai lầm của mình cả."
Bản
quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/AFP/GETTY IMAGES-Cựu Tổng bí thư Đỗ
Mười tại đám tang cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt hồi tháng 6/2008
'Cầu thị'
Trong khi đó, chuyên gia Lê Đăng Doanh, người từng làm thư ký kinh tế
cho văn phòng của cựu Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, bình luận với BBC hồi
tuần trước:
"Theo như tôi hiểu, ông Đỗ Mười là Đảng viên thực hiện nghiêm túc các chỉ thị của Đảng."
"Chủ trương "cải tạo công thương" là của tập thể lãnh đạo, còn những người khác có chức vụ cao hơn ông ấy trong Đảng."
"Nếu những người này không đồng tình thì mình ông ấy không thể làm gì được."Bản
quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/AFP/GETTY IMAGES-Ông Đỗ Mười (giữa) tại
lễ tang Tướng Võ Nguyên Giáp tại Hà Nội hồi tháng 10/2013
"Sau khi được bầu làm Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng năm 1988, ông Đỗ Mười
được ghi nhận gửi lời chúc doanh nghiệp làm ăn phát tài, thực hiện đầy
đủ chính sách cải cách tiền tệ, chuyển đổi tỷ giá, phát triển kinh tế tư
nhân..."
"Ông cũng là lãnh đạo đầu tiên đi Nam Hàn mời gọi đầu tư vào Việt Nam."
"Nói như vậy để thấy không nên quy trách nhiệm cá nhân cho ông Đỗ Mười vì đó là sai lầm của một thời kỳ."
'Giai thoại'
Hồi tháng 4/2018, báo VietnamNet viết: "Cựu Tổng bí thư Đỗ Mười là cán
bộ lão thành cách mạng, đã từng trải qua nhiều cương vị công tác, nhất
là được tôi luyện, trưởng thành qua các cuộc kháng chiến cứu nước và các
giai đoạn xây dựng, phát triển kinh tế - xã hội, bảo vệ tổ quốc."
"Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng phong phú của mình, dù trong
lao tù của thực dân đế quốc hay ngoài chiến trận, dù trong thời kỳ kháng
chiến kiến quốc gian khổ hay giai đoạn xây dựng và bảo vệ tổ quốc, ở
cương vị công tác nào, đồng chí Đỗ Mười luôn hoàn thành xuất sắc trọng
trách trước đảng, Nhà nước và nhân dân, luôn giữ vững khí tiết, phẩm
chất của người cộng sản, luôn tận tâm, tận lực vì nước, vì dân, vì bạn
bè quốc tế. Đồng chí đã có nhiều đóng góp to lớn cho sự nghiệp cách mạng
của Đảng và nhân dân."
Không nhiều người biết, lúc cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ, quả phụ của nhà tư sản yêu nước Trịnh Văn Bô, qua đời, nỗi buồn sâu thẳm trong lòng vẫn chưa được khơi thông, thậm chí còn là nỗi buồn nhân đôi!
Tổng bí thư Trường Chinh đến chia buồn cùng gia quyến cụ Trịnh Văn Bô tại lễ tang nhà tư sản dân tộc yêu nước năm 1988
Ảnh Tư liệu gia đình
Cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ, quả phụ nhà tư sản dân tộc yêu nước Trịnh Văn
Bô vừa trút hơi thở cuối cùng vào đêm 5.11 tại Hà Nội trong sự tiếc
thương và ngưỡng mộ của hàng triệu người Việt Nam yêu Tổ quốc. Không
nhiều người biết, lúc cụ nhắm mắt, nỗi buồn sâu thẳm trong lòng vẫn chưa
được khơi thông, thậm chí còn là nỗi buồn nhân đôi!
"Dân tộc bớt đổ máu là chúng tôi mừng rồi..."
Vợ chồng nhà tư sản dân tộc yêu nước Trịnh Văn Bô là chủ hãng tơ
lụa sợi nổi tiếng Trịnh Phúc Lợi ở Hà Nội trước năm 1945. Vợ chồng cụ
Trịnh Văn Bô từng bí mật nhận lời với Cách mạng đón đoàn cán bộ (mà
không hề biết có cả Chủ tịch Hồ Chí Minh) từ chiến khu về ở ngay tại tư
gia mình, số 48 phố Hàng Ngang, Hà Nội, ngay sau ít ngày Tổng khởi nghĩa
Cách mạng tháng 8 thành công. Chủ tịch Hồ Chí Minh và Thường vụ T.Ư
Đảng đã táo bạo ra quyết định về ngay giữa trung tâm Thủ đô để bám sát
tình hình và lãnh đạo toàn dân giữ vững chính quyền khi còn non trẻ; đồng thời để soạn thảo Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà 1945.
Có thể coi các cụ là một hình mẫu doanh nhân Việt Nam tiêu biểu,
một lòng một dạ phụng sự nền độc lập, tự do của dân tộc, dám hi sinh
quyền lợi bản thân mà bất chấp hiểm nguy, nếu như bị mật thám phát hiện,
coi như cơ đồ của cách mạng tan trong phút chốc.
Vợ chồng cụ Trịnh Văn Bô đã từng hiến 5.147 lượng vàng cho cách
mạng kể từ sau ngày Tổng khởi nghĩa tháng 8 năm 1945 và tiếp đó là trong
suốt cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp cho đến khi dân tộc ta giành
thắng lợi. Ngoài số vàng ủng hộ chính quyền cách mạng, họ còn hiến cả
ngôi nhà 48 Hàng Ngang, trị giá hàng trăm tỉ đồng theo thời giá bây giờ,
để làm Nhà lưu niệm, ghi dấu tích nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh soạn thảo
Tuyên ngôn Độc lập đọc tại lễ Quốc khánh 2.9.1945.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp tiếc thương nhà tư sản yêu nước dân tộc Trịnh Văn Bô qua đời
Ảnh Tư liệu gia đình
Năm 1990, để phục vụ viết bài nhân 45 năm đất nước giành độc lập trên
báo Thanh Niên, người viết bài này đã được cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ cho
biết, trong số trên 5.000 lượng vàng mà ông bà hiến cho Cách mạng, có
1.000 lượng vàng được đặc phái viên của Bác là ông Nguyễn Lương Bằng đem
đi hối lộ cho 3 viên tướng Tàu là Hà Ứng Khâm (500 lượng), Lư Hán (300
lượng), Tiêu Văn (200 lượng) chỉ để mong hoà hoãn, khỏi đụng độ giữa hai
lực lượng, quân Tưởng Giới Thạch và quân ta.
Tôi hỏi: “Sao bà không biết gì về Cộng sản trước đó mà lại tin
tưởng Cách mạng đến mức giao cả một lượng tài sản lớn như thế giúp đất
nước?”, cụ Hoàng Thị Minh Hồ bảo tôi rằng, cũng là do cụ Hồ đã có lời
với vợ chồng bà, mà ông bà lại rất tin cụ Hồ với những gì ông bà biết về
nhân vật Nguyễn Ái Quốc đôi chút trước lúc cụ đến nhà. Thứ nữa, nếu dân
tộc mình mà tránh được tổn thất về con người như mong muốn của cụ Hồ
thì dù tài sản ông bà có mất nữa cũng không nên tính toán. "Dân tộc bớt
đổ máu là chúng tôi mừng rồi...", cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ giải thích.
Không đồng ý đặt tên đường phố vì không biết… Trịnh Văn Bô là ai
Năm 1988, cụ ông Trịnh Văn Bô qua đời. Cả hai cụ đã vinh dự được
Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Độc lập hạng Nhất, huân chương
cao quý của Nhà nước ta, như một ghi nhận xứng đáng mà những gì hai cụ
đã đóng góp cho Tổ quốc Việt Nam. Theo quy định ngày đó, những người nổi
tiếng là nhân sĩ, trí thức, văn nghệ sĩ, doanh nhân cũng như các nhà
lãnh đạo tiền bối,... sau 10 năm qua đời thì sẽ được xét đặt tên cho các đường phố mà họ từng gắn bó. Tiếc rằng, chuyện này đã không ai đặt ra mà gia đình thì không muốn đi xin xỏ.
Mãi gần đây, năm 2016, theo quy định hiện hành, Hội đồng Tư vấn đặt
tên đường phố thành phố Hà Nội đã đề xuất đưa tên doanh nhân Trịnh Văn
Bô vào danh sách hiệp thương để đặt tên đường phố. Theo quy trình, việc
hiệp thương có nhiều đơn vị tham gia nhưng phải được sự đồng thuận từ
cấp xã, phường dự kiến gắn biển tên. Tiếc rằng, văn bản hiệp thương của
sở Văn hoá - Thể thao Hà Nội đã không được chính quyền phường Quan Hoa
(quận Cầu Giấy) đồng thuận (mặc dù phường giáp ranh có đoạn phố chạy qua
là phường Dịch Vọng đã ủng hộ). Lý do thật khôi hài và cũng thật vô
cảm: Dân phường Quan Hoa không đồng ý vì khi họp dân phố, nhân dân trên
địa bàn cho rằng họ không biết nhà tư sản yêu nước Trịnh Văn Bô là ai!!
Năm ngoái, cụ bà Trịnh Văn Bô khi còn tinh tường đã nghe được câu
chuyện buồn trên, sau khi Sở Văn hoá - Thể thao Hà Nội gửi công văn trả
lời gia đình .
Hành trình gian nan đòi lại nhà cho mượn
Năm 1954, sau khi Cách mạng về tiếp quản Thủ đô, hai vợ chồng cụ
Trịnh Văn Bô khi đó đã cho Tổng Tham mưu trưởng Hoàng Văn Thái mượn ngôi
biệt thự tại 34 Hoàng Diệu, Hà Nội có khuôn viên rộng 3.000 m2
trong 2 năm. Lý do tướng Thái muốn mượn là vì nó rất tiện cho công
việc. Nhất là lúc này, đất nước vẫn còn chia cắt và cuộc chiến đấu giải
phóng đất nước vẫn chưa trọn vẹn. Vị trí này rất tiện làm việc vì nó rất
gần Bộ Quốc phòng. Theo như lời hứa của tướng Thái (sau này là đại
tướng) thì "khi nào Bắc Nam thống nhất, quân đội sẽ trả anh chị"...
Nguyên Tổng bí thư Đỗ Mười chia buồn với gia quyến ông Trịnh Văn Bô trong lễ tang năm 1988
Ảnh Tư liệu gia đình
Thế nhưng, có ai ngờ, phải 21 năm sau đất nước mới thống nhất. Vậy là
đến năm 1975, họ mới chính thức đệ đơn xin lại nhà. Lúc này, sự thể trở
nên phức tạp.
Hàng chục chữ ký của các cấp lãnh đạo cao nhất của Đảng, Quốc hội, Chính
phủ qua các thời kỳ đều ủng hộ hai cụ. Nếu tính ra thì có đến hơn chục
chữ ký ủng hộ trả nhà là của các uỷ viên Bộ Chính trị lão thành và đương
chức qua các thời kỳ. Từ Chủ tịch nước Trường Chinh đến Thủ tướng Phạm
Văn Đồng,... rồi sau này, phải đến thời kì ông Đỗ Mười làm Tổng bí thư,
ông Lê Đức Anh làm Chủ tịch nước, ông Võ Văn Kiệt làm Thủ tướng, thì mới
hoá giải được câu chuyện dài kỳ nói trên.
Trước đó, đích thân Tổng bí thư Đỗ Mười còn trực tiếp dẫn cụ bà
Trịnh Văn Bô đi tìm nhà và vận động cụ nên chọn một trong số vài biệt
thự ở các vị trí khác trong thành phố mà ông chỉ chỗ, đang thuộc Ban Tài
chính quản trị T.Ư nắm, thay vì cứ phải nhận đúng nhà 34 Hoàng Diệu.
Thế nhưng, cụ bà vẫn một mực chỉ xin lại nhà mình, với suy nghĩ giản đơn
của một "nhà buôn": "Nhà đó không phải của tôi, ngộ nhỡ sau này người
ta trở về đòi lại thì chúng tôi biết tính sao?".
Rồi chính ông Đỗ Mười còn thật lòng tâm sự với cụ bà rằng: "Hay là
chị Bô còn chôn vàng ở biệt thự 34 Hoàng Diệu? Nếu có chuyện này thật
thì tôi xin đứng ra bảo lãnh để chị đến đào rồi mang đi toàn bộ... Chị
hãy tin tôi và thương tôi với!". Số là ông Đỗ Mười cũng có nghe cụ bà
nói chuyện hai vợ chồng rời nhà 48 Hàng Ngang theo kháng chiến, năm 1954
trở về, đào lên dưới giếng vẫn còn nguyên 1,4 tấn bạc nén được gia nhân
chôn giúp. Ông Đỗ Mười nghĩ vậy mà nói như thế.
Thế rồi, phải đến ngày 9.9.1994, vợ chồng cụ Trịnh Văn Bô mới có
quyết định của Thủ tướng trả nhà, dù rằng có chút tế nhị, ngôi biệt thự
34 Hoàng Diệu được ghi là "Tặng" gia đình, do ông bà Trịnh Văn Bô có
công lao to lớn đối với đất nước trong Cuộc cách mạng giải phóng dân
tộc. Quyết định này được Phó thủ tướng thường trực Phan Văn Khải khi đó
ký thay Thủ tướng Võ Văn Kiệt, sau nhiều năm ông Kiệt trăn trở, day dứt
khôn nguôi. Cái lúc ông Kiệt phê duyệt đồng ý để Chính phủ ký quyết định
"trả" nhà trên, ông bảo với nhiều người rằng việc này còn khó gấp nhiều
lần ông ký cho ra đời một dự án kinh tế có giá trị vài trăm triệu đô
la.
"Ngày vui vắn chẳng tày gang", tiếc thay, vì lý do nào đó, quyết
định "Tặng nhà" trên đã bị tạm dừng (tháng 3.1995) đến nay vẫn chưa được
thi hành. Về mặt pháp lý, nếu đã gọi là tạm dừng thi hành thì cũng có
nghĩa quyết định trên vẫn không thay đổi hiệu lực, nếu nhìn nhận nó ở
góc độ văn bản hành chính.
Được biết, gia đình cụ quả phụ Trịnh Văn Bô đã vào ở ngôi nhà này
từ năm 2003, khi Bộ Quốc phòng đã bàn giao lại cho Ban Tài chính Quản
trị T.Ư tạm giữ. Ông Phan Diễn, khi còn là Uỷ viên Bộ Chính trị, Thường
trực Ban Bí thư, cũng đã đến 34 Hoàng Diệu gặp cụ bà và hứa từ từ rồi
Nhà nước sẽ giải quyết thủ tục. Tiếc rằng, lời hứa đó cũng đã 11 năm mà
chưa đến hồi kết.
Nguyên Trưởng ban Tổ chức T.Ư Lê Đức Thọ đến viếng lễ tang nhà tư sản dân tộc yêu nước Trịnh Văn Bô và viết trong sổ tang
Ảnh Tư liệu gia đình
Vậy là nỗi buồn nhân đôi khi cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ đã qua đời, dù đã ở ngôi nhà 34 Hoàng Diệu hơn chục năm nay, song sổ đỏ thì vẫn cứ chờ đợi, chờ vắt sang cả thế kỷ 21 mà vẫn chưa biết nó tắc ở chỗ nào?
Giai Thoại Về Trường Hợp Y Tá Cạo Gió Nhảy Lên Thủ Tướng
Theo tác giả “Quyền bính”, phe “cốt cán
theo Tàu” trong Trung ương đảng, như Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Đào Duy Tùng
và nhứt là Nguyễn văn Linh không thể để cho Ông Võ văn Kiệt nắm Tổng Bí
thư đảng bởi họ lo sợ đường lối đổi mới của Ông Kiệt thành công thì đảng
cộng sản sẽ không còn chổ đứng. Họ vẫn biết rỏ đổi mới thật sự là hợp
lòng dân nhưng họ phải bám theo nguyên lý “thà mất nước hơn mất đảng”.
Ông Phan văn Khải gỉải thích tại sao phe cốt cán chống Ông Kiệt “Không
chỉ có Ông Linh. Cái gốc của vấn đề là Ông Đỗ Mười và các ông khác đều
rất sợ Ông Kiệt làm Tổng Bí thư. Bỡi nếu Ông Kiệt làm Tổng Bí thư, Việt
nam sẽ đổi mới nhanh hơn. Tuy không được đào tạo hệ thống nhưng Ông Kiệt
luôn nhất quán ủng hộ cái mới. Ông chán đến tận cổ mô hình xã hội chủ
nghĩa miền bắc và ông làm tất cả để phá bỏ nó”.
Đến khi ông bị Nguyễn Hà Phan và nhóm đỡ đầu Phan tấn ông vào tận
chưn tường, những đồng chí chí tình với ông mới phản ứng để cứu ông
nhưng vẫn không đưa được ông lên ghế Tổng Bí thư. Cái bất hạnh của Việt
nam là bị cộng sản và tới lúc mạc vận, bị tên Lê Khả Phiêu và nhóm cốt
cán Đỗ Mười, Lê Đức Anh đem đất nước dâng cho Tàu ở Thành đô. Sự can
thiệp của các đồng chí của Ông Kiệt chỉ giúp ông không bị kỷ luật và ở
tiếp ghế Thủ tướng nhưng lại mở đường cho Nguyễn Tấn Dũng phất cờ, cũng
lại phất về phía Bắc kinh.
Nguyễn Hà Phan, tên Nam kỳ gian
Theo Huy Đức, Nguyễn Hà Phan chẳng bao lâu, cơn thèm khát quyền lực
đã làm Phan bỏ Kiệt không thương tiếc để kề vai sát cánh với “lũ chim sẻ
chim ri” Đào Duy Tùng, Nguyễn Đức Bình, thậm thụt vào ra với đám “MA
vương” Mười – Anh, và Nguyễn Văn Linh.
Khi ông Kiệt chọn Úc thăm dò dầu khí ở mỏ Đại Hùng, ông Phan bảo
“miền Nam không ai đồng tình vì bọn Úc đã đưa quân vào tàn sát đồng bào
ta”. Khi ông Kiệt chủ trương cho Malaysia xây dựng sân bay Nội Bài, Phan
đưa lý do “an ninh quốc gia”, không cho nước ngoài đầu tư ở cửa ngõ Thủ
đô.
Lúc làm Bí thư Tỉnh Hậu giang, Phan ủng hộ chánh sách đa sở hữu đất
đai, công nhận quyền tư hữu về ruộng đất. Nhưng khi ra Hà nội, được vào
Ban Bí thư, Phan lập tức bọc sát theo Đỗ Mười, quay lại cực lực chống tư
nhân hóa đất đai và trở thành một trong những người lớn tiếng bảo vệ
chủ trương “sở hữu toàn dân”. …
Nhờ biết thay đổi quan điểm, Nguyễn Hà Phan rất được lòng Nguyễn văn
Linh, Đỗ Mười và cả Lê Phước Thọ, Trưởng Ban Tổ chức. Phan đã được đề
nghị thay thế Ông Kiệt ở chức vụ Thủ tướng.
Tháng 1 năm 1994 tại hội nghị giữa nhiệm kỳ, Phan đưa ra một bản
thống kê mười sáu điểm chệch hướng của chính phủ ông Kiệt (…) để nhằm
kết thúc sự nghiệp Ông Kiệt.
Cơ hội lớn đã đến với những đối thủ của ông Kiệt khi ông công bố “Thư gởi Bộ Chính Trị” (…)
Người chống đối lá thư này mạnh nhất là Nguyễn Hà Phan. Phan kết tội
ông Kiệt là “nối giáo cho giặc”, “không vững vàng”, “ chệch hướng 100%
”.
Thảm đỏ đã trải ra để ông Phan bước vào leo lên chiếc ghế Thủ tướng
chánh phủ ở Hà nội nếu như không có một vụ án “ Nguyễn Hà Phan”“!
Nguyễn văn Linh không chỉ chống Võ văn Kiệt vì chống cánh nam kỳ tiến
bộ trong đảng mà chống cả những người nam kỳ khác không trực tiếp tranh
quyền lãnh đạo chánh trị với ông. Như truờng hợp Lý Chánh Trung, trí
thức nam kỳ, trong vụ “Bão tố tận diệt mầm mống phản động của những phần
tử trong nhóm Những Người Kháng Chiến Củ” (Nguyễn văn Lục, Lý Chánh
Trung, đcv). Linh phải dập tắt ngay mọi mầm móng làm sống lại phong trào
kháng chiến trong Nam vì như vậy mới dành trọn công đánh Tây đánh Mỹ về
cho đảng cộng sản của cánh miền Bắc lãnh đạo. Trước kia, Hồ Chí Minh
cũng đã dẹp Nguyễn Bình, Trần văn Giàu, Phạm Ngọc Thạch, …và Nam bộ
kháng chiến để lãnh đạo kháng chiến chỉ còn đảng cộng sản bắc kỳ.
Lê Khả Phiêu phản ứng cực kỳ mạnh bức thư gởi Bộ Chánh trị của Ông
Kiệt khi phổ biến trên báo Quân đội nhân dân và nhờ đó được làm Tổng Bí
thư, hất văng Kiệt ra xa khỏi cuộc chơi, kế nhiệm Đỗ Mười.
Tại sao Ông Linh chống Ông Kiệt chết bỏ trong lúc đó ông lại chọn ủng
hộ Nguyễn Hà Phan cũng cùng dân nam kỳ như nhau và là đàn em của Ông
Kiệt đã từng được Ông Kiệt nhiệt tình ủng hộ? Phải chăng vì ăn cánh hay
không ăn cánh với nhau? Nhưng theo qui luật biện chứng thì cộng sản chỉ
tồn tại khi còn dựa được trên những mâu thuẫn. Nên họ nhìn đâu cũng thấy
có mâu thuẫn và nếu không, thì cũng phải thường xuyên tạo mâu thuẫn,
ngay cả trong nội bô đảng? Cái mâu thuẫn mà Linh thấy là chủ trương đẩy
mạnh “đổi mời” thật sự của Ông Kiệt. Lúc nằm nhà thương chợ Rẩy điều trị
cơn bịnh thập tử nhứt sanh, Ông Linh vẫn giử quyết tâm chống Ông Kiệt
để ngăn chận Ông Kiệt làm Tổng Bí thư đảng: “Nhiều anh em không hiểu vì
sao mình đi đâu cũng nói chuyện Sáu Dân. Trên thực tế, mình lo. Nếu tới
đây, Sáu Dân trở thành Tổng Bí thư thì gay lắm. Sáu Dân thông minh,
phiếu cao, rất dể thành Tổng Bí thư ….”. Ở cương vị Tổng Bí thư, khi
“đổi mới thật sự” thành công thì cánh Linh không có chổ đứng. Kiệt nắm
đảng. Lần đầu tiên, cờ lọt vào tay cánh nam kỳ! Điều này không có một ủy
viên Chánh trị bộ nào chấp nhận cả. Nhứt là khi còn Đỗ Mười, Lê Đức
Anh, …nắm đảng.
Bức thư gởi Bộ Chánh trị
Trong bức thư gởi Bộ Chánh trị, Ông Kiệt đưa ra những điểm then chốt.
Về tình hình quốc tế, ông cho rằng”tính chất đa dạng, đa cực” đang chi
phối quan hệ giữa các quốc gia thay vì “mâu thuẫn đối kháng giữa chủ
nghĩa xã hội và chủ nghĩa đế quốc” như đảng từng quan niệm. Ông Kiệt
nhấn mạnh Việt nam theo chủ nghĩa xã hội vẫn có thể trở thành thành viên
của ASEAN, ký hiệp định khung với Liên Hiệp Âu châu. Cũng trong thư,
Ông Kiệt nói tiếp, rỏ hơn “Ngày nay, Mỹ và các thế lực phản động khác
không thể giương ngọn cờ chống cộng để tranh thủ dư luận và tập họp lực
lượng chống lại nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt nam như trước nữa”.
Lại rõ hơn, cũng trong thư, Ông Kiệt cho rằng không nên kỳ vọng vào
sự phục hồi của “phong trào cộng sản và công nhân quốc tế” bởi nó không
bao giờ có “giá trị và chất lượng cộng sản như ngày xưa nữa”. Với 4 nước
xã hội chủ nghĩa còn lại, Ông Kiệt cũng cho rằng “tính chất quốc gia sẽ
lấn át tính chất xã hội chủ nghĩa”, thậm chí quan hệ Việt nam-Trung
quốc vẫn “tồn tại nhiều điểm nóng” ….
Ông Kiệt còn cảnh báo sẽ là “thảm họa cho đát nước” nếu Đại Hội “rụt
rè bỏ lở cơ hội xây dựng dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ,
văn minh”. Đồng thời, nếu không đáp ứng được đòi hỏi phát triển của đất
nước, “đảng sẽ đứng trước nguy cơ bị tước quyền lãnh đạo”!
Về “kinh tế định hướng xã hội chủ nghĩa”, Ông Kiệt phê phán “để giữ
được định hướng xã hội chủ nghĩa, đòi hỏi bức xúc là phải nâng cao tính
hiệu quả của kinh tế quốc doanh, nhằm làm cho nó chiếm một vai trò chủ
đạo trong thị trường nước ta chứ không phải dành cho nó “quyền nắm thứ
này, thứ khác”…
Lúc bấy giờ, qua một loạt thành công của chánh phủ nhờ sự giúp đở tận
tình của một nhóm người Miền nam cũ, họ là những chuyên viên kinh
nghiệm về các nghành nghề quản trị đất nước được Ông Kiệt can thiệp ra
tù sớm, làm cho uy tín của Ông Kiệt lên cao từ bên trong nước tới bên
ngoài, có thể đưa ông lên Tổng Bí thư đảng, điều mà Trung quốc, Đỗ Mười,
Lê Đức Anh và Nguyễn văn Linh, … không có ai muốn cả.
Đến khi Ông Đặng văn Thượng báo tin cho Ông Kiệt là Ông Linh đang ráo
riết vận động đưa Nguyễn Hà Phan thay thế Ông Kiệt làm Thủ tướng, vì
“Nguyễn Hà Phan là người có lịch sử chánh trị suôn sẻ, tận tụy vô tư, sẽ
giúp nhân dân đồng bằng sông Cữu long phát triển …”, thì bổng có hàng
loạt đơn, thư tố cáo Nguyễn Hà Phan đã từng khai báo nghiêm trọng và khi
ra tù, nhận làm nội gián cho địch”. Vụ này, Đỗ Mười biết lúc đưa Phan
vào Bộ Chánh trị nhưng vì nhiệt tình ủng hộ Phán, chống Kiệt nên Đỗ Mười
tuyên bố “không bươi đào quá khứ”. Nay trước khối thư gởi về khui quá
khứ đen tối của Phan với những dẩn chứng đầy thuyết phục, Đỗ Mười, Lê
Đức Anh phải chấp thuận cho mở cuộc điều tra. Nguyễn văn Linh nhứt định
phản đối. Nên nhớ Ông Linh là người biết rõ Ông Kiệt hơn ai hết vì cùng
hoạt động trong nam suốt thời gian dài.
Việc tìm sự thât về Nguyễn Hà Phan trong văn khố của đảng không phải
đơn giản vì khối lượng tài liệu quá lớn và tệ hại hơn là có một số giấy
tờ bị đốt trong thời gian có những biến cố. Nhưng Ông Kìệt cho biết sẽ
tìm thầy lang giỏi cho Ông Nguyễn đình Hương. Thầy lang mà Ông Kiệt nói,
đó là một “ông Đại tá lớn tuổi, trước kia ở Khu IX”. Và một người nữa
biết khá rõ Phan là Ông Nguyễn văn Hơn, Bí thư An giang.
Ông Nguyễn đình Hương báo cáo hồ sơ Nguyễn Hà Phan suốt 2 giờ trước
Bộ Chánh trị. Nguyễn Hà Phan nhận tội. Linh nghe qua, im lặng. Bộ Chánh
trị đề nghị cách chức, không khai trừ khỏi đảng. Nhưng sau đó, Phan bị
đuổi ra khỏi đảng và khăn gói ra về lại Miền nam. Lặng nhìn Phan đi như
một tên tù vừa ra khỏi khám, Nguyễn văn Linh tím ruột bầm gan.
Ông Kiệt dĩ nhiên làm Thủ tướng cho tới ngày hưu trí chớ không leo
lên Tổng Bí thơ được. Mục đích của Ông Linh kéo cẳng Ông Kiệt khỏi chức
vụ tột đỉnh của hệ thống cộng sản như vậy là thành công. Nhưng Ông Linh
thất bại đã không cài được con gà của mình vào chức vụ Thủ tướng và Đào
Duy Tùng không nắm được chức Tổng Bí thơ vì đột ngột bị tai biến mạch
máu nảo, phải qua Singapour cấp cứu.
Nguyễn Tấn Dũng nhảy lên Trung ương
Về vụ Nguyễn Hà Phan theo Huy Đức như trên đây (Quyền Bính, trg 302
tới 315), Cỏ May góp riêng một giai thoại nghe được trực tiếp từ một
người biết chuyện kể lại. Ông HQN, vừa học xong Tiểu học ở Cà mau, cùng
với em trai HQM, dẩn nhau đi theo kháng chiến. Cả hai anh em bắt đầu sự
nghiệp cách mạng cộng sản bằng nghề đặc công. Sau hiệp định đình chiến
Genève, cả hai anh em đều tập kết ra Bắc.
Sau 30/04/75, những người nam kỳ tập kết kéo nhau về. Ba N và Tư M
cũng về trong những đợt hồi hương này. Về trong niềm hân hoan chiến
thắng.
Ba N ở Sài gòn làm Hiệu trưởng Trường Kinh tế vì ông có Phó Tiến sĩ
Kinh tế ở Liên-sô. Sau khi chữa bịnh ở Pháp về, ông được cử làm Hiệu
trưởng trường Đảng Nguyễn Ái Quốc ở Thủ đức.
Nhơn một hôm nói chuyện về tình hình Việt nam và vụ án Nguyễn Hà Phan
trong lúc ông còn ở Paris, Ba N mới kể lại vụ Nguyễn Hà Phan vì Phan,
trước kia, cùng hoạt động ở Miền Tây với ông. Hai người cùng trang lứa
và quen biết nhau.
Theo Ba N, trong một trận đụng độ với bên quốc gia (địa điểm và thời
gian, Ba Nhựt có nói rõ, nhưng lâu ngày đã quên – xin cáo lỗi), bên Việt
cộng bị tiêu diệt sạch, chỉ còn Nguyễn Hà Phan sống sót nhờ lủi trốn
kịp. Sau đó, Phan mới lập hồ sơ báo cáo có lợi cho mình và giành công về
mình. Lúc bấy giờ vì giữ bí mật do hoạt động trong vùng địch, đảng được
tổ chức ngăn cách chặt chẻ. Việc kiểm chứng đúng sai, thiệt giả một sự
việc không phải đơn giản. Thế là Phan nhận đủ thành tích về mình.
Thời gian sau, Phan bị phía quốc gia bắt và khai thác. Phan khai thật
chỉ ra hết cơ sở, nhờ đó bên quốc gia mới càn quét dọn sạch. Chyện này,
Phan giữ kín. Bên quốc gia cũng không tiết lộ cho báo chí. Nhờ thành
tích đó mà Phan được thăng quan tiến chức mau.
Đến khi Phan, ở Hà nội, say mê vinh quang, dọn mình bước lên ghế Thủ
tướng, kết cánh với phe Linh, quay ngược lại phản thùng với người đã
từng nâng đỡ mình là Võ van Kiệt, thì một người trong gia đình của
Nguyễn Tấn Dũng (không biết có phải vị Đại tá lớn tuổi trước kia ở Khu
IX trên đây không), biết rõ hai trường hợp gian dối của Nguyễn Hà Phan,
không thể giữ im lặng được nữa, bèn đưa thông tin về Nguyễn Hà Phan cho
Ba Dũng tố cáo phản đòn.
Nhờ đó, Ông Kiệt giữ ghế Thủ tướng, Ông Phan văn Khải, rồi Nguyễn Tấn
Dũng, từ Thứ trưởng Nội vụ, Bộ trưởng và sau cùng Thủ tướng cho tới
ngày nay. Đúng như Ba Dũng nói chính đảng cử ông làm Thủ tướng chớ ông
không xin nên ông không thể từ chức được!
Phải thấy rõ nếu không nhờ hồ sơ hạ bệ Nguyễn Hà Phan, Ba Dũng khó mà bước chân về tới Sài gòn chớ đừng mơ chức Thủ tướng.
Qua suốt “Quyền Bính”, người ta không thấy Ông Kiệt thừa thắng xông
lên hạ luôn cánh Nguyễn văn Linh đã vi phạm sai lầm nghiêm trọng ủng hộ
vào chức vụ Thủ tướng chánh phủ một cán bộ phản bội đồng đội, đồng chí.
Ông Kiệt không phản ứng, lẽ ra phải có một cách bình thường, phải chăng
vì sợ ảnh hưởng xấu đến uy tín của đảng? Hay vì tánh nam kỳ “xuề xà, cực
chẳng đả mới làm và như vậy cũng đủ rồi”?
Khi nhắc lại chuyện cũ tới đây, cỏ May chợt nhớ lời của một người bạn
cựu Đại tá Quân đội VNCH, quê Long Xuyên, thường nói với bạn bè “Dân
nam kỳ đi cờ bạc, bị sạch túi vì không đủ sức với cờ gian bạc lận, đi
buôn bán thua lổ vì không lanh lợi, đi làm chánh trị, không bằng ai vì
không dám làm hết mình và không biết bám mục tiêu, bị đè đầu. Dân nam kỳ
chỉ có ăn nhậu, tức lên, chửi đổng …”.
Thực tế cho thấy Nam Bộ Kháng chiến rồi Mặt trận Giải phóng Miền nam
đều bị cộng sản bắc kỳ bóp mũi chết tức tưởi mà không dám hó hé! Chẳng
lẽ dân nam kỳ tệ như vậy thiệt sao?
Còn Ông Linh? Dỉ nhiên Ông Linh không như Ông Kiệt giử an phận
“chuyện xong rồi!”. Lúc về hưu, ông Linh thề cống hiến cho đảng đến hơi
thở cuối cùng. Viêc cống hiến trong hơn mười năm cuối đời này là ông
Linh chỉ làm một việc “Mang ông Kiệt ra thui như người ta thui bê làm
món nhậu”!
Trường hợp ông Kiệt có giá trị tấm gương cho “Việt kiều” ngày nay đem
tâm trí và tiền bạc về xây dựng quê hương khi Việt nam còn dưới chế độ
cai trị bằng Điều IV Hiến pháp. Họ sẽ được cộng sản chiêu đải bê thui
hay chính họ sẽ là bê thui đãi các “đồng chí” cộng sản đây?
Nguyễn Thị Cỏ May
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét