Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
CHIẾN TRANH THẾ GIỚI II - 3
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
-Xét
được sống còn trong no đủ là mưu cầu cơ bản và ước nguyện chính đáng
của mọi cuộc đời, thì sẽ phân biệt được chiến tranh phi nghĩa và chiến
tranh chính nghĩa, sự phòng vệ chính đáng cũng như sự bắt buộc hạ sát
lực lượng đối kháng. Và khi phải hành động xả thân vì lẽ phải, con người
trở nên vô cùng cao quí. -Nhưng xét trên bình
diện đánh giá sự sống là thứ quí giá nhất trên đời, thì giết chóc lẫn
nhau, dù là giết chóc bắt buộc, là hành động điên rồ tột bậc của con
người và chiến tranh, dù là chiến tranh chính nghĩa, vẫn là sự ngu xuẩn
vô hạn, dù là sự ngu xuẩn tự giác, nhân danh bảo vệ sự sống! -Đứng lên trên tất cả mà phán xét, thì: trí tuệ siêu việt của con người thậm ngu ngốc! -Chân lý là đây: Chiến tranh là mệnh lệnh tối thượng của tự nhiên mù quáng đối với trí tuệ sáng suốt của loài người: hãy giết chóc lẫn nhau! -Như
vậy, muốn không còn chiến tranh nữa, con người hoặc không còn lòng tham danh lợi
và tính tư hữu hoặc trở lại suy nghĩ tăm tối như hươu, nai. -Nhưng hết chiến tranh rồi, xã hội loài người có hết bạo tàn? -Và vô cớ tàn sát sinh linh, con người có phải là ác độc!?
-----------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
Trận chiến cuối cùng Tập 3
Thảm họa Hiroshima: Tranh cãi dai dẳng 7 thập kỷ
05:55 06/08/2017
414
Việc Mỹ thả 2 quả bom nguyên tử xuống Nhật Bản có phải phương án khả dĩ
nhất để chấm dứt thế chiến? Câu hỏi đó đến nay vẫn được tranh luận gay
gắt.
Vào ngày này năm 1945, đúng 8h15 sáng, máy bay ném bom B-29 của Mỹ
với tên gọi Enola Gay thả "Little boy", quả bom nguyên tử (bom A) đầu
tiên trên thế giới, xuống thành phố Hiroshima, Nhật Bản.
"Little boy" với sức mạnh của hơn 20.000 tấn TNT đã phá hủy hai phần
ba diện tích Hiroshima và trong chớp mắt giết 80.000 người, biến cả
thành phố thành một biển chết.
Ba ngày sau, quân đội Mỹ tiếp tục thả "Fat Man" xuống Nagasaki, cướp
đi 40.000 nhân mạng. Hàng chục nghìn người khác chết vì các căn bệnh
trực tiếp hoặc gián tiếp do phóng xạ gây ra cho đến ngày nay.
72 năm trôi qua kể từ vụ tấn công hạt nhân
duy nhất nhằm vào một quốc gia trong lịch sử loài người, quyết định sử
dụng vũ khí hủy diệt hàng loạt của Tổng thống Harry Truman vẫn là đề tài
tranh luận gay gắt giữa các chính trị gia và nhà sử học.
Cách chấm dứt thế chiến ít tổn thất nhất?
Nhiều học giả lên án quyết định thả bom nguyên tử xuống hai thành phố
Nhật Bản Hiroshima và Nagasaki của Tổng thống Harry Truman là không cần
thiết và vô đạo đức. Tuy nhiên, một số chuyên gia lại cho rằng cuộc tấn
công đã rút ngắn cuộc chiến và cứu sống nhiều sinh mạng của cả người Mỹ
lẫn người Nhật.
Theo Wilson Miscamble, giáo sư lịch sử tại Đại học Notre Dame, việc
ném bom Hiroshima và Nagasaki nhằm tránh cuộc xâm lược tốn kém mà Truman
biết sẽ biến nước Nhật thành “một Okinawa từ đầu bên này đến đầu bên
kia”.
Okinawa là nơi diễn ra một trong các trận chiến đẫm máu nhất tại Thái
Bình Dương trong Thế chiến thứ hai. Miscamble cho rằng giả định của
Truman là hoàn toàn chính đáng.
Tổng thống Harry Truman cầm trên tay thư
đầu hàng của Nhật Bản tại Nhà Trắng vào ngày 7/9/1945, đứng cạnh ông bên
trái là Bộ trưởng Chiến tranh Henry Stimson. Ảnh: AP.
Cho tới tháng 7/1945, Nhật Bản đã hứng chịu các cuộc tấn công tàn phá
bởi máy bay B-29 của Mỹ trong nhiều tháng. Thủ đô và các thành phố lớn
khác bị thiệt hại nặng nề. Các đảo chính bị hải quân phong tỏa làm cho
thực phẩm và nhiên liệu ngày càng khan hiếm.
Tổn thất quân sự và dân sự của Nhật Bản lên đến khoảng 3 triệu người
và trước mắt cuộc chiến dường như không có hồi kết. Bất chấp những điều
này, Nhật Bản tuyên bố không đầu hàng và chống trả đến cùng.
Các quả bom nguyên tử đã buộc Nhật hoàng Hirohito phải hiểu rõ, và
hiểu theo cách mà các lãnh đạo quân sự của Nhật từ chối hiểu, rằng việc
bảo vệ quê hương là vô vọng.
Nhật hoàng đã phải sử dụng sự can thiệp chưa từng có để phá vỡ bế tắc
trong chính phủ Nhật Bản và cuối cùng ra lệnh đầu hàng. Ông Miscamble
nhận định chính việc thả bom nguyên tử đã cho phép Nhật hoàng và phe hòa
bình trong chính phủ Nhật Bản đàm phán để chấm dứt chiến tranh.
Theo ông, tất cả các kịch bản khác cho chiến thắng của Mỹ đều đồng
nghĩa thương vong sẽ cao hơn nhiều. Theo ước tính của quân đội Mỹ vào
thời điểm đó, con số này có thể trên một triệu.
Sau cuộc chiến, Tổng thống Truman nhận định nếu ông không sử dụng bom
hạt nhân khi nó đã sẵn sàng và khiến thêm nhiều lính Mỹ bỏ mạng trong
các cuộc đổ bộ đường biển, ông có thể phải đối mặt với sự phẫn nộ của
người dân Mỹ.
Trong bài đăng trên tạp chí Foreign Affairs, nhà sử học
Barton Bernstein, Đại học Stanford, cho rằng vào thời điểm trước khi
thảm họa Hiroshima và Nagasaki diễn ra, "khó mà biết rằng việc sử dụng
bom A lại có thể gây nên những tranh cãi sâu sắc về mặt đạo đức cho nhà
hoạch định chính sách".
Cuộc tấn công có thể tránh
Theo Washington Post, trong ý niệm của nhiều người dân Mỹ
cũng như trong mọi cuốn sách lịch sử ở nước này, hai quả bom nguyên tử
đã buộc Nhật Bản đầu hàng vào ngày 15/8/1945 và chiến tranh chính thức
kết thúc.
Tuy nhiên vào năm 1965, nhà sử học Gar Alperovitz lập luận rằng mặc
dù bom nguyên tử trực tiếp chấm dứt chiến tranh, song giới lãnh đạo Nhật
Bản dù gì cũng đã muốn đầu hàng và có thể đã đầu hàng trước khi cuộc đổ
bộ của Mỹ dự kiến vào ngày 1/11/1945 diễn ra.
Do vậy, việc sử dụng bom nguyên tử là không cần thiết và cuộc tấn công hạt nhân Hiroshima và Nagasaki là có thể tránh được.
Đây cũng là quan điểm của Gregg Herken, giáo sư lịch sử ngoại giao Mỹ
tại Đại học California đồng thời là tác giả cuốn “The winning weapon:
The atomic bomb in the Cold War” (Vũ khí chiến thắng: Bom nguyên tử
trong Chiến tranh Lạnh).
Không phải vụ tấn công bom nguyên tử mà chính việc Liên Xô tấn công
đã thuyết phục các nhà lãnh đạo Nhật Bản nhanh chóng quyết định chấm dứt
chiến tranh. Nhà sử học Tsuyoshi Hasegawa
Theo Herken, dựa trên những ghi chép của Nhật Bản, việc Liên Xô chính
thức tham chiến ở mặt trận Đông Bắc Á thậm chí còn khiến Tokyo sốc hơn
cả khi Mỹ thả bom nguyên tử xuống Hiroshima hai ngày trước đó.
Cho tới lúc đó, Nhật Bản vẫn hy vọng Liên Xô sẽ đóng vai trò trung
gian trong đàm phán kết thúc chiến tranh. Như nhà sử học Tsuyoshi
Hasegawa viết trong cuốn “Racing the Enemy” (Chạy đua với kẻ thù): “Thực
ra, không phải vụ tấn công bom nguyên tử mà chính việc Liên Xô tấn công
đã thuyết phục các nhà lãnh đạo Nhật Bản nhanh chóng quyết định chấm
dứt chiến tranh”.
Ngoài ra, con số nửa triệu thương vong mà Mỹ có thể phải gánh chịu
nếu kéo dài cuộc chiến với Nhật Bản, cái cớ để hợp lý hóa việc ném bom
nguyên tử, lại không được quân đội xác thực.
Nhà sử học Barton Bernstein dẫn dự đoán của Ủy ban Kế hoạch Chiến
tranh Mỹ vào giữa tháng 6/1945 cho biết cuộc xâm lược Nhật Bản có thể
chỉ khiến 193.000 lính Mỹ thương vong, trong đó khoảng 40.000 người
thiệt mạng.
Thành phố Hiroshima hoang tàn sau cuộc ném bom nguyên tử ngày 6/8/1945. Ảnh: AP.
Đằng sau hai trận bom hủy diệt
Nhiều nhà sử học phân tích rằng còn có những lý do khác khiến cho Mỹ thả bom hai thành phố của Nhật Bản.
Theo sử gia J. Samuel Walker, giới chính trị Washington tin rằng sử
dụng bom hạt nhân tấn công Nhật Bản ngoài việc nhanh chóng kết thúc
chiến tranh, còn chứng tỏ cho Moscow thấy Mỹ có trong tay vũ khí có thể
quyết định mọi cuộc chiến.
Trong suốt cuộc chiến chống
lại Đức Quốc xã ở mặt trận phía đông, Liên Xô đã chứng minh sức mạnh
quân sự của họ bằng cách đánh bại từ 70 đến 80% quân đội Quốc xã. Phe
Đồng minh tỏ ra lo lắng trước năng lực của Hồng quân.
Nhà sử học Alex Wellerstein của Viện Công nghệ Stevens thì nói rằng
một trong những mục tiêu của vụ thả bom nguyên tử là gây ấn tượng với cả
thế giới về sức mạnh loại vũ khí mới của Mỹ.
Quả bom nguyên tử "Little boy" của Mỹ trong quá trình chế tạo. Ảnh: atomicarchive.com.
Cuộc tấn công hạt nhân còn là cái cớ để biện minh cho chi phí của Dự
án Manhattan. Trước khi quân đội ném bom hạt nhân Nhật Bản, công chúng
Mỹ hầu như không biết về Dự án Manhattan. Tổng chi phí nghiên cứu, phát
triển, thử nghiệm trong chương trình khoảng 1,9 tỷ USD (năm 1945), khoản ngân sách này cần được Quốc hội phê duyệt.
Nếu quân đội Mỹ không thể chứng minh tính hiệu quả của dự án thì rất
khó để thuyết phục các nhà lập pháp chi tiền cho chương trình. Khuất
phục Đế quốc Nhật bằng vũ khí hạt nhân chính là cách tốt nhất để chứng
minh hiệu quả của dự án.
Hơn bảy thập kỷ trôi qua, cuộc tranh luận về quyết định ném bom
nguyên tử xuống Nhật Bản vẫn chưa dừng lại và có lẽ sẽ là câu chuyện dài
bất tận.
Hai quả bom nguyên tử của quân đội Mỹ khép lại Thế chiến 2, song cũng
đẩy nhân loại vào cuộc chay đua khốc liệt để sở hữu công nghệ giết
người hàng loạt, đặc biệt cuộc chạy đua giữa 2 siêu cường Mỹ và Liên Xô
trong những năm Chiến tranh Lạnh. Nó cũng mở ra viễn cảnh về ngày tận
diệt của loài người khi đại chiến thế giới lần ba xảy đến.
"Nếu nhìn thấy trước được Hiroshima và Nagasaki, tôi đã xé đi công thức của mình vào năm 1905 rồi".
Albert Einstein
Một tháng trước khi Thế chiến II nổ ra, nhà vật lý Albert Einstein,
một trong những bộ óc vĩ đại nhất của nhân loại, viết lá thư dài 2 trang
gửi Tổng thống Mỹ lúc bấy giờ là Franklin D. Roosevelt. Bức thư là
"chất xúc tác" cho việc Mỹ tham gia cuộc đua hạt nhân chống lại Đức Quốc xã.
Trong lá thư ngày 2/8/1939, Einstein cảnh báo Tổng thống Roosevelt
rằng phản ứng dây chuyền hạt nhân liên quan tới uranium có thể tạo ra
một loại bom mạnh chưa từng có, bom nguyên tử. Ông đề nghị chính quyền
Mỹ xem xét chế tạo “loại bom mới có sức công phá cực mạnh” trước khi
quân phát xít Đức nghiên cứu thành công.
Năm 1942, sau nhiều bức thư khác của Einstein, chính phủ Mỹ khởi động
dự án Manhattan, chương trình nghiên cứu bí mật nhằm chế tạo vũ khí có
sức hủy diệt khủng khiếp nhất vào thời điểm đó.
Einstein không trực tiếp góp mặt trong dự án Manhattan. Tuy nhiên,
phương trình E=mc2 ra đời năm 1905 của ông đã xuất hiện trong báo cáo
của nhà vật lý Henry DeWolf Smyth năm 1945, tài liệu chính thức đầu tiên
về sự phát triển bom nguyên tử của Mỹ.
Phương trình E=mc2 giải thích cách năng lượng được giải phóng trong
bom nguyên tử. Hệ thức nổi tiếng làm thay đổi cả thế giới, chi phối sự
phát triển của ngành năng lượng nguyên tử và nhiều ngành khoa học khác,
nhưng cũng đã gián tiếp mở đường cho sự ra đời thứ vũ khí có thể tận
diệt loài người.
Sáu năm sau lá thư định mệnh của Einstein, hai quả bom "Little Boy"
và "Fat Man", "những đứa con" bất hảo của dự án Manhattan, đã phá hủy
hai thành phố Hiroshima và Nagasaki của Nhật Bản.
Khoa học mang đến cho nhân loại tri thức về thế giới, nhưng chính tay
con người biến tri thức thành vũ khí có thể dẫn tới sự cáo chung của cả
nhân loại.
“Không một loài nào lại say sưa lao vào việc tạo ra nỗi bất hạnh cho
mình, vào việc hủy diệt các sinh vật và vật thể như con người... Vì một
nghìn lý do, con người đã trở thành một động vật điên rồ”, André
Bourguignon, nhà nhân loại học người Pháp trong thế kỷ 20, từng phán xét.
Về phần Einstein, lá thư gửi cho Roosevelt đã khiến ông hối hận suốt
phần đời sau này: “Nếu biết rằng người Đức không chế tạo thành công bom
nguyên tử, tôi đã không buồn động một ngón tay".
8 giờ 15 phút sáng ngày 6 tháng 8 năm 1945.
Thời gian ở Hiroshima ngừng trôi khi quả bom "Little Boy" nặng 5 tấn
phát nổ. Sau này, tất cả đồng hồ được tìm thấy trong thành phố đều chết
đúng tại 8h15.
Trong ánh sáng chói lòa tạo bởi hai màu đỏ và lam, người, vật cùng
các công trình kiến trúc ở Hiroshima oằn mình lên rồi tàn lụi. Dưới sức
nóng 4.000 độ C, bức xạ và sóng nén áp suất cao trong nháy mắt đã biến
thành phố 400 năm tuổi thành tro bụi.
"Lửa cháy khắp nơi. Nhiều thi thể bất động. Những ai còn sống thì cố
gắng lê lết. Hình ảnh người chết xung quanh tôi thật kinh sợ, da của họ
cháy và bốc lên mùi thịt người nướng. Con ngươi của nhiều đứa trẻ bắn ra
khỏi tròng", bà Emiko Okada, khi ấy mới 8 tuổi, kể lại.
Bà cùng chị gái mình ở cách tâm chấn hạt nhân 2,8 km và bị thương nặng. Okada may mắn sống sót nhưng chị gái đã ra đi mãi mãi.
Sunao Tsuboi, khi ấy còn là một sinh viên 20 tuổi, mang theo hồi ức kinh hoàng từ nơi mà ông gọi là "địa ngục trần gian".
"Ai ai trông cũng giống như những bóng ma, toàn thân chảy máu và cố
gắng bước đi trước khi gục ngã. Một số người đã đứt lìa chân, tay. Tôi
nhìn xuống và thấy một người đàn ông đang lấy tay bít lỗ thủng trên
bụng, cố ngăn không cho các nội tạng rơi ra ngoài. Mùi xác thịt cháy bao
trùm không khí”.
"Little Boy" đã phá hủy hai phần ba diện tích Hiroshima và trong chớp
mắt giết chết 80.000 người, biến cả thành phố thành một biển chết.
Ba ngày sau, quân đội Mỹ tiếp tục thả "Fat Man" xuống thành phố
Nagasaki, cướp đi 40.000 nhân mạng. Hàng chục nghìn người khác cũng đã
chết vì các căn bệnh trực tiếp hoặc gián tiếp do phóng xạ gây ra cho đến
ngày nay.
Ngày 15/8/1945, Nhật hoàng Hirohito tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.
Hai quả bom khép lại Chiến tranh Thế giới thứ Hai, nhưng cũng mở ra cánh
cổng địa ngục cho loài người.
Thảm họa ở Hiroshima và Nagasaki vẽ ra viễn cảnh về ngày tận diệt của
loài người khi đại chiến thế giới lần ba xảy ra, không phải gì khác
ngoài một cuộc chiến tranh hạt nhân.
Khác với chiến tranh thông thường, chiến tranh hạt nhân có mức độ và
phạm vi phá hủy lớn hơn nhiều. Với quy mô lớn, nó có thể dẫn đến “mùa
đông hạt nhân”, giả thuyết mà các nhà khoa học đưa ra vào thập niên 80
của thế kỷ trước.
Theo các nhà khoa học, những vụ nổ hạt nhân làm tăng một lượng lớn
mây phóng xạ, ngăn ánh sáng mặt trời tiếp xúc bề mặt Trái Đất và khiến
quá trình giảm nhiệt toàn cầu diễn ra. Bầu trời sẽ bị bao trùm bởi khói,
bụi và trở nên u ám. Cây cối vì vậy không thể sống được, dẫn đến lượng
oxy giảm đi nhanh chóng, sự sống cũng lụi tàn.
Hơn 70 năm trôi qua, quyết định ném bom nguyên tử xuống Nhật Bản vẫn
là câu chuyện tranh cãi, nhưng sức hủy diệt khủng khiếp của nó là không
thể phủ nhận. Chiến tranh hạt nhân có thể xóa sổ tất cả các dạng sống
trên Trái Đất, "tiễn" hành tinh của con người trở về thời sơ khai.
Sau thảm họa Hiroshima và Nagasaki, tham vọng hạt nhân của các quốc
gia không hề dừng lại. Nửa cuối thế kỷ 20 chứng kiến cuộc chạy đua vũ
trang hạt nhân khốc liệt và "nghẹt thở" chưa từng có trong lịch sử giữa
các cường quốc.
Ngày 26/8/1949, Liên Xô thử quả bom nguyên tử đầu tiên, chấm dứt thời
kỳ Mỹ độc quyền về vũ khí hạt nhân, đưa cuộc Chiến tranh Lạnh lên một
nấc thang mới. Cùng với "bức màn sắt" ngăn chia thế giới thành hai nửa
đối kháng Đông - Tây, cuộc chạy đua vũ trang hạt nhân quy mô bắt đầu.
Mỹ tiếp tục mở rộng sản xuất bom nguyên tử và từ tháng 10/1950 bắt
đầu phát triển loại vũ khí dựa trên phản ứng tổng hợp hạt nhân thay vì
phân hạch hạt nhân.
Tháng 11/1952, Washington lần đầu thử nghiệm bom nhiệt hạch (còn được
gọi là bom khinh khí, bom hydro hay bom H), loại vũ khí có sức công phá
mạnh nhất mà con người từng chế tạo.
Bom khinh khí đầu tiên có sức công phá gấp 2.500 lần quả bom nguyên
tử từng phá hủy thành phố Hiroshima, Nhật Bản. Chưa đầy một năm sau,
Liên Xô cũng tiến hành thử nghiệm bom nhiệt hạch với sức công phá khủng
khiếp.
Cuộc đua hạt nhân trong Chiến tranh Lạnh
Nửa cuối của thế kỷ 20 chứng kiến cuộc chạy đua hạt nhân căng thẳng
giữa Mỹ và Liên Xô, đặt thế giới bên bờ vực của một cuộc chiến tàn khốc.
Thập niên 1950, 1960 được xem là giai đoạn căng thẳng nhất của Chiến
tranh Lạnh. Liên Xô và Mỹ điên cuồng lao theo vòng xoáy của cuộc đua vũ
trang, thế giới chứng kiến sự gia tăng chóng mặt năng lực hạt nhân của
cả hai cường quốc.
Khi đó học thuyết có ảnh hưởng nhất của Washington là "trả đũa ồ ạt",
được Ngoại trưởng Mỹ John Foster Dulles công bố đầu năm 1954. Để tránh
chi phí đắt đỏ cho các lực lượng như ở thời Truman, chính quyền
Eisenhower sử dụng ưu thế kho vũ khí hạt nhân to lớn. Dulles định nghĩa
cách tiếp cận này là "bên miệng hố chiến tranh": đẩy Liên Xô tới miệng
hố chiến tranh nhằm đạt được những nhượng bộ.
Như cựu Bộ trưởng Quốc phòng William J. Perry từng viết trong cuốn
hồi ký "Hành trình của tôi bên miệng hố chiến tranh", cuộc khủng hoảng
tên lửa Cuba năm 1962 không kéo theo cuộc chiến tranh hạt nhân toàn diện
là điều quá đỗi may mắn.
Về sau, khi thu thập những thông tin về tên lửa Liên Xô triển khai ở
Cuba thời điểm đó, Perry hoàn toàn tin rằng mỗi ngày có thể là "ngày
sống cuối cùng trên Trái Đất".
Trong bối cảnh xung đột nóng có thể diễn ra bất cứ lúc nào, nỗi bất
an và lo sợ bắt đầu tấn công nước Mỹ. Các trường học phát thẻ gắn tên
cho các học sinh để gia đình nhận diện thi thể các em trong trường hợp
một cuộc tấn công xảy ra. Hầm trú ẩn liên tục được xây dựng trong khi
việc diễn tập ứng phó thảm họa hạt nhân trở thành một phần của đời sống
hàng ngày.
Cuộc chạy đua này chỉ tạm lắng khi Chiến tranh Lạnh kết thúc và Hiệp
ước Cắt giảm Vũ khí Chiến lược (START-I) chính thức có hiệu lực, xuất
phát từ nỗ lực kiến tạo hòa bình đến của nhiều phía cũng như những khó
khăn về kinh tế để xây dựng và duy trì lưc lượng răn đe hạt nhân.
Sau Chiến tranh Lạnh hàng thập kỷ, “ván bài hạt nhân” không chỉ nằm
trong tay các các nước lớn. Tính tới thời điểm hiện tại, 9 quốc gia
tuyên bố sở hữu vũ khí hạt nhân là Mỹ, Nga, Pháp, Anh, Trung Quốc, Ấn Độ, Pakistan, Israel và Triều Tiên.
Cùng với sự phát triển của khoa học công nghệ, Nga và Mỹ một mặt cắt
giảm kho vũ khí hạt nhân, mặt khác tìm mọi cách để hiện đại hóa chúng.
Washington thậm chí còn công bố kế hoạch trị giá 348 tỷ USD nhằm duy trì và hiện đại hóa kho vũ khí hạt nhân trong giai đoạn 2015-2024.
Con số thống kê của Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm
(SIPRI) cho biết tốc độ giải trừ vũ khí hạt nhân của hai cường quốc đang
chậm lại trong những năm gần đây.
Theo Ploughshares Fund, một tổ chức chống vũ khí hạt nhân, tính đến
năm 2016, Nga sở hữu 7.000 đầu đạn hạt nhân, Mỹ còn 6.800. Số đầu đạn
của hai nước chiếm 93% kho hạt nhân toàn cầu.
Sự ra đời của Hiệp ước Cấm Phổ biến Vũ khí hạt nhân (NPT) vẫn chưa
phát huy hiệu quả thực sự bởi một số quốc gia từ chối tham gia thỏa
thuận hoặc thậm chí tuyên bố rút khỏi.
Ấn Độ và Pakistan đã công khai sở hữu vũ khí hạt nhân và nhiều lần
tiến hành thử nghiệm trong những năm qua. New Delhi nắm trong tay hơn
100 đầu đạn hạt nhân và khoảng 500 kg plutonium, đồng thời theo đuổi kế
hoạch hiện đại hóa kho tên lửa hạt nhân nhằm đề phòng Trung Quốc. Bên
kia biên giới, “người hàng xóm” Pakistan cũng sở hữu số lượng đầu đạn
tương đương và không giấu tham vọng mở rộng kho vũ khí.
Tất nhiên, vào năm 2017, người ta chẳng thể nói chuyện vũ khí hạt
nhân mà bỏ qua vấn đề Triều Tiên. Quốc gia Đông Á này rút khỏi NPT vào
năm 2003, đánh dấu một giai đoạn mới của chương trình hạt nhân ồn ào vào
gây tranh cãi nhất.
Tính đến tháng 7/2017, Bình Nhưỡng đã tiến hành 5 vụ thử hạt nhân và
bắn hàng chục tên lửa có khả năng mang đầu đạn hạt nhân, bất chấp sự
phản đối của cộng đồng quốc tế và lệnh trừng phạt từ Liên Hợp Quốc.
Vòng đàm phán sáu bên về vấn đề hạt nhân của Triều Tiên hay P5 +1 xoay quanh chương trình hạt nhân của Iran dù bế tắc hay đã đạt được thỏa thuận, đều khiến không ít quốc gia "đứng ngồi không yên".
Ông Andrey Ivanov, chuyên gia Viện Nghiên cứu Quốc tế MGIMO của Nga
từng nhận định rằng “sở hữu vũ khí hạt nhân là sự đảm bảo duy nhất cho
tính toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền của các quốc gia”.
Nếu ý tưởng của vị chuyên gia Nga được nhiều quốc gia hưởng ứng, nhân
loại sẽ bị đặt vào nghịch lý đau đớn và nực cười: Thứ vũ khí được xem
là "bùa hộ mệnh" của một dân tộc lại mang sức mạnh có thể hủy diệt cả
Trái Đất.
Bảo vệ an ninh quốc gia được coi là nguyên nhân cơ bản khiến hàng
loạt quốc gia quyết định theo đuổi chương trình phát triển vũ khí hạt
nhân trong những năm qua.
Nghịch lý của “câu lạc bộ hạt nhân” là các quốc gia thành viên tìm
mọi cách cách tăng cường khả năng hạt nhân để răn đe lẫn nhau, nhưng
luôn phản đối khi một quốc gia khác tuyên bố họ đang sở hữu loại vũ khí
này.
Sở hữu vũ khí hạt nhân dường như là điều kiện để một số nước củng cố
địa vị quốc gia và nhận được sự chú ý từ cộng đồng quốc tế. Triều Tiên
chính là một ví dụ điển hình trong trường hợp này. Vốn là quốc gia nhỏ ở
Đông Á với nền kinh tế kém phát triển, Triều Tiên khiến cả thế giới để
mắt đến chương trình hạt nhân của mình và thậm chí dùng đó làm con bài
mặc cả trên bàn đàm phán.
Đồng thời, vũ khí hạt nhân buộc các nước phải suy nghĩ và tính toán
cẩn trọng trước khi đưa ra bất cứ quyết định nào liên quan tới xung đột
quân sự, bởi chiến tranh hạt nhân không bao giờ là sự lựa chọn tối ưu.
Đó chính là nguyên nhân khiến bán đảo Triều Tiên, từ sau chiến tranh
1950-1953, từng đối mặt với nhiều cuộc khủng hoảng trầm trọng nhưng chưa
xảy ra xung đột quân sự. Bởi cái giá phải trả cho cuộc chiến giữa những
quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân là vô cùng đắt đỏ.
Giáo sư Stephen Hawking từng nhận định: “Dù vụ tấn công 11/9 có nguy
hiểm nhường nào, nó cũng không đe dọa sự sinh tồn của loài người như
những gì vũ khí hạt nhân đã và đang làm”.
Mới đây, ngày 7/7, Hiệp ước toàn cầu về cấm vũ khí hạt nhân đã được
122 quốc gia thông qua tại Liên Hợp Quốc. Tuy nhiên, không có nước nào
trong số 9 nước có vũ khí hạt nhân - Mỹ, Nga, Anh, Trung Quốc, Pháp, Ấn
Độ, Pakistan, Triều Tiên và Israel - tham gia đàm phán hoặc bỏ phiếu.
Ngay cả Nhật Bản - quốc gia duy nhất bị tấn công bằng bom nguyên tử vào
năm 1945, cũng không tham gia.
Hơn 2 thập kỷ sau Chiến tranh Lạnh, vũ khí hạt nhân nguy hiểm nhưng
vẫn là thứ quyến rũ mọi quốc gia đang sở hữu nó. Và tương lai của 7,5 tỷ
người vẫn nằm trên "ván cờ hạt nhân" của họ.
Năm 1947, khi cuộc đua hạt nhân bắt đầu, tạp chí The Bulletin of the
Atomic Scientists đưa hình ảnh chiếc Đồng hồ Tận thế (Doomsday Clock)
lên trang bìa để báo động cho con người biết họ đang cách ngày tận thế
bao xa.
Từ 1947 đến 2000, kim đồng hồ dịch chuyển 15 lần về "mốc tận thế".
Năm 2015, đồng hồ cho biết con người cách tận thế 3 phút. Năm 2017 chỉ
còn 2,5 phút…
Những người bi quan cho rằng chiếc đồng hồ sẽ chạy theo chiều của nó
với tốc độ ngày càng nhanh. Số khác hy vọng có thể tạo ra những lực cản
buộc chiếc đồng hồ chạy chậm hoặc dừng lại.
Bởi chẳng ai muốn một thảm họa như Hiroshima hay Nagasaki tái diễn.
71 năm sau vụ tấn công kinh hoàng, Barack Obama trở thành tổng thống
Mỹ đầu tiên thăm Hiroshima. Tại đây, ông viết: “Chúng ta đã thấu hiểu
nỗi đau của chiến tranh. Giờ đây, hãy quyết tâm cùng nhau theo đuổi hòa
bình và một thế giới không có vũ khí hạt nhân”.
Thế giới không có vũ khí hạt nhân.
Loài người không sở hữu loại vũ khí có thể hủy diệt chính họ.
Đó vẫn đang là giấc mơ xa vời.
Ngụy An - Thế Long
Đồ họa: Châu Châu - Ảnh: AFP
Sự tàn khốc của Thế chiến II qua ảnh
Những bức ảnh đã lột tả sự khốc liệt của chiến
tranh khi ghi lại sự tàn phá của bom đạn, các tội ác tàn nhẫn, và cả
những phút giây xúc động khi gia đình đoàn tụ.
Năm 1940, Đức muốn phá hủy không lực của Anh trước khi dự tính xâm lược
nước này. Khi kế hoạch đổ bể, Hitler chuyển sang tấn công dân thường
bằng những đợt đánh bom trên diện rộng ở London và các thị trấn khác,
làm hàng chục nghìn người thiệt mạng. Ảnh: Life
Trẻ em vùng ngoại ô đông London ngồi bên ngoài đống đổ nát của căn nhà bị bom Đức phá hủy. Ảnh: National archives
6 lính Mỹ cắm cờ trên đỉnh Suribachi, khi quân Mỹ đổ bộ và đánh chiếm đảo Iwo Jima, Nhật Bản ngày 19/2 - 26/3/1945. Bức
ảnh này giành giải thưởng Pulitzer năm 1945 và được coi là một trong
những hình ảnh quan trọng và ấn tượng nhất về cuộc chiến, đồng thời là
một trong những bức hình được đăng lại nhiều nhất ở Mỹ. Ảnh: AP
Thủy quân lục chiến Mỹ núp trên một sườn đồi ở Iwo Jima giữa khu rừng đã
bị thiêu rụi, khi một cơ sở của Nhật bị xóa sổ tháng 3/1945. Life gọi đây là một trong những bức ảnh thể hiện sự ác liệt và tàn phá ghê gớm nhất của chiến tranh mà tạp chí này từng đăng. Ảnh: Life
Bức ảnh chụp một nhóm người Do Thái ở Warsaw, Ba
Lan bị quân phát xít lôi ra khỏi nơi trú ẩn là một trong những bức ảnh
nổi tiếng nhất về Holocaust, nạn diệt chủng khiến 6 triệu người Do Thái
thiệt mạng. Ảnh: United States Holocaust Museum
Tù nhân bị bỏ đói trong một trại tập trung ở Ebensee, Áo tháng 7/1945.
Các bác sĩ trong trại này thường xuyên thực hiện thí nghiệm "khoa học"
tàn nhẫn trên cơ thể người. Ảnh: NARA
Người lính Liên Xô trong bức ảnh được cho là đã đứng dậy hô hào đồng đội
chiến đấu, sau khi chỉ huy đơn vị thiệt mạng năm 1942. Ảnh: Pravda
Lực lượng vũ trang toàn nữ giới của Mỹ lần đầu tiên thử mặt nạ chống độc tại Fort Des Moines, Iowa, tháng 6/1942. Ảnh: Life
Một lính Đức 16 tuổi khóc khi bị lực lượng Mỹ bắt năm 1945. Ảnh: AP
Lính thủy đánh bộ Mỹ bế một em bé gần
chết, được kéo ra từ dưới một tảng đá trong hang động ở Saipan, mùa hè
năm 1944. Em bé là người duy nhất còn sống, giữa hàng trăm xác chết
trong hang động. Đảo Saipan, thuộc quần đảo Mariana, là thuộc địa của
Nhật Bản từ sau Thế chiến I. Cho đến cuối năm 1943, nơi này có hơn
29.000 người Nhật sinh sống. Tháng 6-7/1944, Mỹ đổ bộ vào Saipan, đánh
bại quân đội Nhật Bản và kiểm soát hòn đảo này cho đến nay. Ảnh: Life
Máy bay Mỹ ném bom đường sắt ở Áo tháng 12/1944. Ảnh: AP
Trung tá Robert Moore năm 1943 trở về thăm nhà ở thị trấn Villisca,
trung Mỹ và được gia đình cùng bạn bè chào đón. Bức ảnh của Earle L.
Bunker đoạt giải Pulitzer năm 1944. Ảnh: Omaha World Herald
Hiroshima sau khi Mỹ ném bom nguyên tử xuống Nhật Bản ngày 6/8/1945. Ba
ngày sau đó, quả bom thứ hai của Mỹ phát nổ trên bầu trời thành phố
Nagasaki. Ảnh: AP
Người lính Hồng quân Meliton Kantaria cắm cờ Liên Xô trên tòa nhà Quốc
hội Đức trong trận Berlin ngày 2/5/1945. Hỉnh ảnh này là biểu tượng cho
chiến thắng của Liên Xô và là một trong những hình ảnh nổi tiếng nhất về
cuộc chiến. Ảnh: Yevgeny Khaldei
Một tù nhân Đức được Liên Xô thả đoàn tụ với con gái 12 tuổi của mình
năm 1956. Cô bé đã không gặp bố kể từ năm một tuổi. Bức ảnh của Helmuth
Pirath đoạt giải Ảnh Báo chí Thế giới năm 1956. Ảnh: Keystone Press.
Bức ảnh của Alfred
Eisenstaedt ghi lại cảnh tượng một thủy thủ Mỹ bất ngờ hôn một nữ y tá
tại quảng trường Thời đại, New York khi Tổng thống Mỹ Harry S. Truman
tuyên bố khối Đồng minh đã chiến thắng trước Nhật, kết thúc Thế chiến II
ngày 14/8/1945. Hình ảnh này đã trở thành một biểu tượng trong văn hóa
Mỹ, xuất hiện cả trong điêu khắc và các bộ phim. Ảnh: Life
Phương Vũ
Nhật ký của những nhân chứng lịch sử thời thế chiến II
Những dòng nhật ký của nạn nhân bom nguyên tử
Nhật, nữ sinh Mỹ hay giáo sĩ quân đội Anh tái hiện phần nào khoảnh khắc
lịch sử kinh hoàng cùng sự đấu tranh nội tâm con người trong Thế chiến
II.
Khung cảnh hoang tàn ở Hiroshima tháng 3/1946. Ảnh: US National Archive
Nạn nhân bom nguyên tử Mỹ ở Hiroshima tự lết tới bệnh viện (1945)
"Chúng tôi bắt đầu ra ngoài, nhưng sau 20 hoặc 30 bước, tôi phải dừng
lại. Hơi thở của tôi ngắn lại, tim tôi đập mạnh, và đôi chân ngăn bước
tôi. Cơn khát cồn cào đuổi theo tôi và tôi cầu xin Yaeko-san tìm cho tôi
ít nước. Nhưng không thấy nước ở đâu. Sau một lúc, sức mạnh của tôi trở
lại nhờ cách nào đó, và chúng tôi có thể tiếp tục đi.
Tôi vẫn trần truồng, và dù không cảm thấy chút xấu hổ nào, tôi thấy
buồn phiền khi nhận ra rằng sự nhũn nhặn đã bỏ tôi. ... Bước tiến của
chúng tôi tới bệnh viện chậm tới mức dường như kéo dài vô tận, cho đến
khi chân tôi cứng đờ vì máu đã khô, từ chối đưa tôi tiến xa hơn. Sức
mạnh, và thậm chí cả nguyện vọng để đi tiếp, bỏ rơi tôi, vì vậy tôi bảo
vợ đi một mình. Cô cũng đang bị thương nặng như tôi. Cô ấy phản đối điều
này, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Cô phải tiến về phía trước để
tìm ai đó rồi quay lại vì tôi".
Ngày 6/8/1945, một quả bom nguyên tử phát nổ ở trung tâm Hiroshima, làm
khoảng một phần tư dân số thiệt mạng, và khiến những người còn sống phơi
nhiễm phóng xạ ở mức nguy hiểm. Khi quả bom rơi xuống, một nhân viên
bệnh viện có tên Michihiko Hachiya đang nằm ở nhà, cách trung tâm vụ nổ khoảng 1,5 km. Cuốn nhật ký của Michihiko được xuất bản năm 1955, trong đó kể lại trải nghiệm của ông vào ngày này.
Michihiko Hachiya, tác giả cuốn sách Nhật ký Hiroshima, và vợ Yaeko trong tấm ảnh chụp tháng 9/1959. Ảnh: rerf
Đoạn trích trên mô tả hành trình ngắn của Michihiko tới bệnh viện, chỉ
vài phút sau vụ nổ. Áp lực của vụ nổ xé toạc quần áo khỏi thân thể ông,
khiến toàn bộ phần bên phải của ông bị cháy và có những vết thương
nghiêm trọng. "Cơn khát cồn cào" mà Michihiko mô tả là hệ quả trực tiếp
của việc mất dịch cơ thể vì những vết bỏng nặng.
Cả Michihiko và vợ ông đều may mắn sống sót. Khu vực họ sống trong
thành phố có tỷ lệ tử vong 27%. Chỉ cần lùi vào 0,8 km gần khu vực gần
trung tâm vụ nổ hơn, tỷ lệ tử vong đã lên tới 86%.
Dù một số nhà sử học cho rằng các vụ ném bom nguyên tử vào Nhật là
cần thiết, nhằm buộc nước này đầu hàng, lời kể của những nhân chứng như
Michihiko đem đến bức tranh rõ ràng hơn về việc vì sao không nên sử
dụng vũ khí hạt nhân thêm một lần nữa.
Nữ sinh chứng kiến vụ không kích Trân châu Cảng (1941)
"Tôi bị một tiếng nổ từ Trân châu Cảng đánh thức lúc 8 giờ sáng. Nhổm
dậy, tôi nghĩ điều gì đó thú vị có thể đang diễn ra ở đó. Nào ngờ! Khi
tôi tới nhà bếp, cả gia đình, trừ Pop, đang nhìn ra Trân châu Cảng. Nó
đang bị khói đen và những vụ nổ khủng khiếp nuốt chửng... Rồi tôi cảm thấy hết sức lo lắng, như tất cả mọi người.
Mẹ và tôi ra ngoài hành lang phía trước để được nhìn kỹ hơn, và ba
máy bay kêu vù vù trên đầu chúng tôi, gần đến nỗi chúng tôi đã có thể
chạm vào chúng. Chúng có những vòng tròn đỏ trên cánh. Khi đó chúng tôi
mới hiểu! Lúc đó, bom bắt đầu được thả xuống khắp Hickam. Chúng tôi đứng
bên cửa sổ, không biết làm gì, và nhìn pháo hoa.
Cảnh như thể phim tài liệu về châu Âu, thậm chí còn tồi tệ hơn.
Chúng tôi thấy một nhóm binh sĩ chạy hết tốc lực từ doanh trại về
phía chúng tôi, và ngay sau đó, một loạt bom rơi xuống đằng sau họ,
khiến tất cả ngã xuống đất. Chúng tôi ngập trong một đám mây bụi và phải
chạy xung quanh đóng hết tất cả cửa sổ. Cùng lúc đó, một nhóm lính phải
vào garage nhà chúng tôi để ẩn nấp. Họ hoàn toàn bất ngờ và hầu hết
thậm chí còn chẳng có súng hay bất cứ thứ gì".
Trận đánh bom Trân châu Cảng của lực lượng phát xít Nhật hồi tháng
12/1941 biến hai cuộc xung đột khu vực đang diễn ra ở châu Âu và Trung
Quốc thành một cuộc chiến tranh thế giới.
Cuộc tấn công bất ngờ nhằm vào căn cứ hải quân Mỹ ở bờ biển phía nam đảo
Oahu, Hawaii làm 2.403 người Mỹ thiệt mạng, và là "chất xúc tác" khiến
Mỹ tham chiến. Khu vực xung quanh Trân châu Cảng không chỉ dành riêng
cho binh sĩ, mà là nơi sinh sống của các gia đình họ cùng người dân đảo.
Đoạn nhật ký trên do một nữ sinh trung học phổ thông 17 tuổi có tên
"Ginger" viết. Ginger sống tại Hickam Field, rìa phía đông của căn cứ Trân châu Cảng.
Đoạn nhật ký thể hiện cơn sốc cuộc tấn công gây ra. Người Nhật chưa
tuyên chiến khi thả những quả bom đầu tiên, do đó điều này lý giải
nguyên nhân các binh sĩ chưa sẵn sàng, theo lời kể của Ginger. Cuộc tấn
công kéo dài chỉ 90 phút nhưng phá hủy cả một khu vực quan trọng của căn
cứ.
Giáo sĩ quân đội Anh lượm xác lính xe tăng (1944)
Leslie Skinner, giáo sĩ quân đội Anh. Ảnh: Telegraph
"Bước đi, tìm những chiếc xe tăng cháy. Chỉ còn tro và kim loại cháy
trong xe tăng của Birkett. Tìm trong đống tro và phát hiện những chiếc
xương chậu. Tại những chiếc xe tăng khác, ba thi thể vẫn ở trong. Không
thể kéo những thi thể ra sau một hồi vật lộn - công việc ghê tởm - phát
ốm".
Nhật ký của Đức cha Leslie Skinner ghi lại trải nghiệm của ông
trong cuộc xung đột tàn khốc ngay sau các cuộc đổ bộ trong trận
Normandie. Skinner không phải là lính chiến đấu, mà là một linh mục,
được phân công làm giáo sĩ quân đội cho trung đoàn xe tăng Sherwood Rangers Yeomanry. Là giáo sĩ đầu tiên đổ bộ ngày 6/6 (D-Day), ông bị thương nặng vì vỏ
đạn pháo, nhưng nhanh chóng trở về tiền tuyến và ở cùng trung đoàn suốt
chiến dịch ở tây bắc Âu. Công việc của Skinner là xoa dịu tinh thần
bằng tôn giáo và thực hiện những nghi lễ cuối cùng cho binh sĩ. Một phần
công việc của ông là lượm xác người chết để chôn cất cho đúng nghi
thức.
"Công việc đáng sợ khi phải nhặt những mảnh thi thể, tập hợp lại để xác
định danh tính và đắp chăn để chôn. Không có bộ binh giúp đỡ.... Thực sự
cảm thấy phát ốm - nôn mửa".
Cha Skinner gửi cuốn nhật ký của ông tới bảo tàng Chiến tranh Đế quốc năm 1991. Ông qua đời 10 năm sau đó, ở tuổi 89.
Phi công cảm tử Nhật giằng xé nội tâm (1945)
Yukio Araki, phi công cảm tử 17 tuổi của phát xít Nhật ôm chó con. Ảnh: USHMM
"Thành thực mà nói, tôi không thể nói nguyện ước hy sinh vì hoàng đế là
thật, xuất phát từ trái tim. Tuy nhiên, số phận đã định đoạt rằng tôi
phải chết vì hoàng đế. Tôi sẽ không sợ khoảnh khắc của cái chết. Nhưng
tôi sợ cái cách nỗi sợ chết sẽ làm xáo trộn cuộc sống của mình...
Kể cả khi cuộc sống ngắn ngủi, vẫn có nhiều kỷ niệm. Với những người có
một cuộc sống tươi đẹp, thật khó để chia lìa nó. Nhưng tôi đã đến thời
điểm không còn đường lui. Tôi phải lao xuống tàu quân địch. Khi công tác
chuẩn bị cho chuyến cất cánh đã gần kề, tôi cảm thấy áp lực nặng nè đè
lên mình. Tôi không nghĩ mình có thể nhìn thẳng vào cái chết... Tôi đã
cố gắng hết sức để trốn thoát nhưng không thành. Vì vậy, khi giờ đây,
không còn lựa chọn khác, tôi phải can đảm".
Trong hình dung chung, những phi công máy bay Kamikaze của Nhật là những
kẻ cuồng tín, theo chủ nghĩa đế quốc, sẵn sàng hy sinh vì đất nước. Dù
điều này có thể đúng trong một số trường hợp, những phi công khác lại có
câu chuyện rất khác. Một trong những câu chuyện như thế thuộc về Hayashi Ichizo, một sinh viên Nhật nhập ngũ năm 1943 ở tuổi 21.
Hồi tháng 2/1945, Hayashi nhận nhiệm vụ làm phi công cảm tử. Chỉ một tháng trước đó, phi công này bắt đầu viết nhật ký.
Giống như nhiều sinh viên, Hayashi nhập ngũ mà không
được huấn luyện, không biết chắc về vai trò của Nhật trong chiến tranh.
Dù gia đình phản đối cuộc chiến, Hayashi không có cách nào
để trốn tòng quân. Vào cuối cuộc chiến tranh, nhiều sinh viên trở thành
"Tokkotai", phi công cảm tử. Đa số đều dưới 25 tuổi. Phi công trẻ nhất
từng được ghi nhận là Yukio Araki (trong ảnh), mới 17 tuổi.
Về công khai, tất cả phi công đều tự nguyện, nhưng thực tế, nhiều người về cơ bản bị ép.
Cuốn nhật ký của Hayashi cho thấy những tâm tư triền
miên về tình thế của bản thân. Nội tâm nam phi công rõ ràng bị giằng xé
giữa tinh thần yêu nước và tình yêu với gia đình, những người anh biết
sẽ không bao giờ được gặp lần nữa. Nhiệm vụ cảm tử của anh được hoàn
thành ngày 12/4/1945, 5 tháng trước khi Nhật đầu hàng.
Trọng Giáp (Theo Listverse)
Tàn sát thú rừng - những hình ảnh "chết chóc" khiến bất cứ ai cũng phải mất ngủ
LĐO |
Khi đi nhiều nghìn cây số, thực hiện
chùm phóng sự dài kỳ về tàn sát hoang thú ở khắp các cánh rừng Việt Nam
và Lào vừa qua, nhóm PV Lao Động đã phải chứng kiến những cảnh rùng rợn,
giết chóc vô cùng ám ảnh.
Sẽ chẳng có ai kiểm chứng được chúng tôi đã mất
ngủ thế nào, khi nằm trong hang ổ của thợ săn và những kẻ buôn thú quý
hiếm xuyên quốc gia để rồi tận mục cảnh bắn giết, chặt đầu, lột da, thui
cháy, bẻ răng, nấu cao những con vật vô tội. Chỉ biết rằng, chúng tôi
chả bịa ra những điều đó để làm gì.
Và, xin hãy để những bức ảnh lên tiếng, để cùng nguyện cầu cho một
ngày con người thôi mông muội, ích kỷ và tàn độc giết chóc những loài
muông thú vô tội. Nhiều loài được xem như báu vật thiên nhiên quý hiếm
đứng trước nguy cơ tuyệt chủng, đã và được nhân loại tiến bộ kêu cầu bảo
vệ, nhưng, chúng vẫn không thôi rên xiết giữa hai hàm răng và trong cái
dạ dày tham lam mênh mông của con người.
Những linh vật của rừng kia, đang nói gì với chúng ta?
Hai con khỉ nằm co quắp, được "ông
chủ" ở Diễn Châu, Nghệ An moi từ tủ đông ra với mong muốn bán cho chúng
tôi (nhà báo nhập vai). Ảnh: Tâm Am.
Chim rừng bị vặt lông khi còn đang sống, xâu lạt thành chuỗi như vòng nguyệt quế, bày bán kín cả một góc chợ tỉnh Hủa Phăn, Lào.Giữa một xứ sở còn tràn ngập tàn tích
của chiến tranh khốc liệt, người ta dựng hai quả bom vỡ rịa làm bờ rào,
rồi cắm cọc treo những đàn chim mắc bẫy lên đó, bán từng chùm cho thực
khách.Những con thú còn nguyên lông và đã bị “làm lông” chờ đến tay thực kháchNhững con sóc có phép thuật và luôn
giúp đỡ con người trong phim “cổ tích” mà trẻ em cả thế giới say mê, giờ
đây, chúng nắm đuôi nhau nằm ngay ngắn chờ bị ăn thịt.Tại Nghệ An, một con sơn dương mang từ
rừng Lào về, bị giết, ăn thịt, còn bộ xương đỏ ối “ráp nối” với cái đầu
và sừng nguyên vẹn để giao hàng cho khách về nấu lẫn cao khỉ và cao hổ.Tại khu vực Thường Tín, Hà Nội, hàng
trăm đầu lâu thú được trưng bày khắp các “hang ổ” thú rừng. Cảnh rất oái
oăm: Lũ hươu nai thơ ngộ này đứng xếp hàng, cõng vô số đầu đồng loại
trên lưng và nhìn xung quanh la liệt nhiều “thi thể” núi rừng khác.Trong khi đó, người ta chơi trội đến
mức, làm cái “ghế quan lớn” này toàn bộ bằng sừng thú rừng Châu Phi quý
hiếm, dăm bảy con vật khổng lồ bị giết mới đủ sừng cho “kỳ quan nhẫn
tâm” ấy.
Muốn biết con người ta ăn uống "tạp"
đến mức nào, xin hãy nhìn kỹ vào hũ rượu này. Loài linh trưởng bị ngâm
làm rượu "bổ dương". Ảnh: CTV.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét