Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
GIAN NAN TÌNH NGƯỜI 6
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
Đằng sau THẢM KỊCH gia đình gốc Việt ở Houston - Donate Sharing
Đằng sau thảm kịch gia đình: Chồng đâm, chém chết mẹ vợ và vợ ở Houston
Ngọc Lan/Người Việt
Phát Lê, 47 tuổi, người đâm mẹ vợ và chém vợ đến chết vì những uất hận bị dồn nén (Hình: ABC13)
Sổ tay phóng viên
HOUSTON, Taxas (NV) – Cách
đây 6 năm, sự kiện một người đàn ông gốc Việt ở Dallas tiểu bang Texas,
ngay trong tiệc sinh nhật của con trai mình, dùng súng bắn chết vợ cùng
4 người em vợ, sau đó quay súng tự sát, được xem là vụ án chấn động
không chỉ trong cộng đồng người Việt tại đây mà cả người dân Mỹ.
Cách
đây hơn 3 tuần, một thảm kịch gia đình khác ở Houston, cũng tiểu bang
Texas, lại xảy ra khi người chồng đâm mẹ vợ, chém vợ đến chết, lại một
lần nữa làm dấy lên những câu hỏi, những hoang mang: điều gì đưa người
ta đến những hành động kinh khủng như thế khi xung đột dẫn đến án mạng
không chỉ xảy ra với người phối ngẫu, mà ghê gớm hơn, là sự kéo theo của
những người thân khác trong gia đình, từ cha mẹ đến anh chị em ruột?
Câu chuyện dưới đây từ góc nhìn của ông Tài Lê (49 tuổi), anh trai
của Phát Lê (47 tuổi), hung thủ giết vợ, cô Thanh Nguyễn và mẹ vợ, bà
Đẹp Nguyễn, vừa rồi ở Houston. Cái nhìn của ông Tài Lê dẫu có phiến
diện, một chiều, nhưng phần nào cũng là một bài học đáng giá để tất cả
mọi người suy ngẫm. ***
Có thể bắt đầu câu chuyện ngay trong ngày xảy ra án mạng, Thứ Tư,
ngày 13 Tháng Chín, 2017, tại khu chung cư trên dãy phố 6100 đường West
Mount Houston Road, khu vực phía Bắc thành phố.
“Hôm đó tôi nghỉ làm để sửa lại mái nhà bị hư sau trận bão Harvey,
rồi qua nhà người bạn chơi. Khoảng 6-7 giờ chiều Phát chở hai đứa con
gái 11 tuổi và 9 tuổi xuống kiếm tôi không thấy nên gửi hai đứa nhỏ lại
cho con gái tôi, rồi đi đâu không biết. Đến hơn 8 giờ, không thấy Phát
đón hai đứa nhỏ về, tôi gọi điện cho Phát nhiều lần không thấy trả lời.
Gọi cho vợ Phát cũng không thấy trả lời. Nghĩ không biết vợ chồng Phát
có cãi lộn gì không nên tôi cùng vợ tôi và người dì chạy lên nhà Phát,”
ông Tài Lê nhớ lại.
Theo lời ông Tài, người mà Phát thường tâm sự nhiều nhất, thì nhà em trai ông cách nơi ông ở khoảng 20 phút lái xe.
Khi đến nơi, gõ cửa không ai mở, ông Tài cầm nắm tay cửa vặn thử thì thấy cửa không khóa. Cô Thanh Nguyễn (trái) và bà Đẹp Nguyễn, vợ cũ và má vợ của Phát Lê (Hình: Facebook Andy Nguyen)
Trong khi vợ và người dì đứng bên ngoài, ông Tài bước vào căn nhà tối
thui, và “vừa đi vừa tìm công tắc đèn mở lên vừa kêu ‘dì Sáu ơi,’ “Trúc
ơi” (tên của mẹ vợ và vợ Phát) nhưng không nghe tiếng ai trả lời.
“Đi đến phòng cuối cùng là phòng dì Sáu cũng không thấy ai, tôi vừa
quay đầu định đi ra thì thấy có cái mền cuốn lại ở kế bên giường của dì
Sáu. Tưởng cái mền dì Sáu bị rớt nên tôi bước vô phòng định lượm để lên
giường,” ông Tài kể. “Nhưng khi tôi vừa nắm vô cái mền thì đụng phải cái
gì cứng cứng. Tôi rờ rờ thấy giống cái đầu người, tôi nghĩ ngay trong
đầu ‘dì Sáu bị ai giết,’ thế là tôi vụt chạy ra ngoài la lên rồi gọi
cảnh sát tới.”
Ngay lúc ông Tài chạy ra gọi cảnh sát, thì cũng là lúc có hai người
làm cùng tiệm nail với vợ Phát cũng xuất hiện. Hai người này cho ông Tài
biết rằng trưa hôm đó, trong khi Trúc đang làm ở tiệm thì có ai đó gọi
điện thoại, rồi Trúc nói phải chạy về nhà, đến chiều tối cũng không thấy
quay trở lại tiệm nên họ đến xem thử có chuyện gì không.
Tại thời điểm ấy, không ai liên lạc được với Trúc và Phát.
Sau khi cảnh sát vào lục soát, kiểm tra và lấy lời khai của Tài, họ
cho ông biết thêm rằng, ngoài xác mà ông Tài phát giác trong phòng má vợ
của Phát, còn có một xác phụ nữ khác ở đằng sau chiếc sofa nơi phòng
khách.
Vì là người đầu tiên có mặt tại hiện trường, ông Tài bị đưa về sở cảnh sát để điều tra.
“Đến 4 giờ sáng tôi mới được họ thả cho về, sau khi bắt thử máu, lấy
dấu vân tay, và lời khai. Vợ tôi đi đón tôi và cho biết Phát đã gọi cho
dì tôi nói rằng Phát chính là người giết Trúc và dì Sáu,” ông Tài tiếp
tục câu chuyện. “Phát nói với dì tôi là nó rất buồn ngủ. Hãy để cho nó
được ngủ một giấc rồi khi thức dậy sẽ đi đầu thú.”
Khi về đến nhà, ông Tài nhìn thấy xe Phát đậu trong parking khu nhà
ông ở. Bên trong xe, Phát đang ngủ say sưa, “em tôi vẫn thường hay ngủ
trong xe như vậy kể từ khi má vợ nó sang.”
“Tôi để em tôi ngủ thêm một chút, tôi biết nó thiếu ngủ trong suốt
thời gian dài. Đến hơn 6 giờ sáng, tôi gọi điện thoại kêu cảnh sát đến,”
ông Tài nói. Quay ngược quá khứ
Tài và Phát là những người con lai Philippines. “Ngay trước 30 Tháng
Tư, 75, má tôi dẫn hai chị tôi đi nước ngoài chơi, rồi bị kẹt lại bên
đó. Chính vì vậy, khi biến cố 30 Tháng Tư xảy ra, anh em tôi bỗng trở
thành những đứa không cha không mẹ. Tụi tôi ở với người dì ở khu Ngã ba
Ông Tạ, không được học hành, sống như những đứa trẻ bụi đời, đi ‘móc
bịch’ lượm ve chai kiếm sống,” anh trai của hung thủ kể.
‘Đến giờ anh em tôi đều mù chữ, nhất là Phát, nó hoàn toàn không biết chữ, tiếng Việt cũng như tiếng Anh.”
Bà Đẹp Nguyễn, còn gọi là dì Sáu Kiểu, má vợ của Phát, cũng là người
cùng xóm, là người thu hàng phế liệu giàu nổi tiếng ở khu Ông Tạ thời
đó.
Năm 1995, Phát, khi đó còn độc thân, được mẹ bảo lãnh sang Mỹ. Tài có vợ con thì sang Mỹ cuối năm 1996.
Sau vài tháng sống cùng người em gái ở California, Phát được người quen giới thiệu đi làm cho “hãng heo” ở Iowa.
Khi Tài qua Mỹ, kiếm được việc làm ở hãng bò ở North Texas thì rủ
Phát qua làm chung cho có anh có em, có lúc Phát ở chung nhà với vợ
chồng Tài.
Theo lời ông Tài, “Qua Mỹ làm được bao nhiêu tiền Phát cứ gửi hết về
Việt Nam để lo cho bà dì, từ con đến cháu. Nó không biết lo cho bản thân
nó, đến xe tôi cũng phải đưa xe tôi cho nó đi.”
“Khoảng năm 2003-2004 gì đó, Phát về Việt Nam chơi. Khi đó dì tôi nói
dì Sáu còn đứa con gái út chưa có chồng, là Trúc (tên giấy tờ là Thanh
Nguyễn). Dì muốn Phát làm quen cưới mang qua Mỹ để nó có cơ hội giúp đỡ
gia đình, vì khi đó dì Sáu làm ăn thất bại, suy sụp lắm rồi,” ông Tài
kể.
Sau đó đám cưới của Phát và Trúc (Thanh Nguyễn) diễn ra. Trúc có bầu
trước khi Phát trở sang Mỹ, và dọn qua sống trong nhà người dì của Phát ở
Sài Gòn.
Trở về Mỹ, Phát lo đi làm kiếm tiền để làm thủ tục bảo lãnh vợ con sang, nên không quay trở lại Việt Nam thêm lần nào nữa.
Năm 2007, theo lời ông Tài, vợ Phát sang Mỹ định cư, mang theo cô con gái nhỏ, và… “một cái bầu hai tháng rưỡi.”
“Mặc dù biết chắc đó không phải là con của mình, nhưng Phát vẫn chấp nhận, và thương đứa nhỏ đó rất nhiều,” ông Tài nói.
Ông Tài nhận xét, “vợ chồng Phát sống chung với nhau cũng hạnh phúc
lắm, Phát đi làm hãng, Trúc làm nail, cho đến khi má vợ của Phát sang
định cư năm 2015, và sống chung trong căn nhà mà Phát mướn ở từ cả chục
năm qua cho đến ngày gây án.” Lời hứa, tiếng chửi và tờ đơn ly dị
“Tôi nghĩ em tôi bị vướng vào một lời hứa khi ra đón vợ nó ở sân bay.
Đại loại Phát có nói với vợ là ’em qua đây làm thì cứ lấy tiền đó lo
cho gia đình em, còn mọi chuyện bên đây anh lo hết,’ và Phát giữ đúng
lời nói đó, tiền nhà cửa, chợ búa, học hành con cái… tất cả Phát đều lo,
còn vợ đi làm bao nhiêu cứ giữ và gửi về Việt Nam, Phát không có để ý
tới,” ông Tài kể tiếp.
Đến khi má vợ Phát sang thì Phát bị thất nghiệp. Thế nhưng “vợ và má
vợ Phát cứ vin vào câu nói hồi đó của em tôi mà hạnh họe nó hoài.”
Ông cho biết, “Từ khi má vợ Phát sang Mỹ vào năm 2015 đến nay, sống
chung một nhà, là hai vợ chồng Phát bắt đầu lấn cấn hoài. Cách đây một
năm rưỡi, Phát bị thất nghiệp, nhưng mỗi tháng Phát phải chạy đến tôi,
xin anh, xin em, xin cháu, xin dì cho nó tiền để trả tiền nhà. Hỏi tại
sao vợ không đóng thì Phát nói nó hứa lo từ hồi nào giờ rồi, giờ không
lo được thì vợ chửi, má vợ chửi.”
“Tôi cho Phát tiền đóng tiền xe, tiền nhà cũng 5-6 tháng liền chứ
không ít. Rồi em tôi kiếm có việc, làm được ít lâu rồi lại mất việc, cứ
hoài như vậy,” người anh nói.
Cũng theo ông Tài, “hơn một năm nay Phát tiều tụy vì không ăn không
uống được. Công việc thì kiếm được vài bữa lại thất nghiệp, nhảy qua
hãng khác, cứ vậy hoài. Từ ngày má vợ sang, Phát không được ăn uống, ngủ
nghê ngon giấc. Vì nhà có hai phòng, má vợ chiếm một phòng, vợ và con
Phát ở một phòng. Phát ra sofa ngoài phòng khách ngủ. Mà má vợ tối ngày
cứ ra phòng khách mở TV coi. Phát nói bả không được. Tôi và cả dì tôi
sang nói nhiều lần cũng không ăn thua gì.”
Ông kể thêm, “Tôi đi làm ca từ 4 giờ chiều đến 4 giờ sáng. Phát làm
ca từ 6 giờ chiều đến 6 giờ sáng. Nhưng khi tôi đi làm thì đã thấy Phát
đậu xe ở parking lot rồi, hỏi sao đi sớm vậy, thì Phát nói đến đó nằm
ngủ chứ ở nhà không ngủ được vì má vợ cứ kiếm chuyện chửi hoài. Phát ở
nhà tôi, ở nhà dì tôi nhiều hơn ở nhà nó. Có khi nó ngủ trong nhà dì, có
khi nó ngủ ngoài xe.”
“Nó bị ức chế riết rồi đâm ra con người nó cũng bị gì đó,” ông Tài phán đoán.
Không chỉ vậy, theo ông Tài, có lẽ do biết nhau từ ngày Phát còn là
“một thằng bụi đời, đi móc bịch, lượm ve chai,” lại thêm nhìn thấy con
rể thất nghiệp nên má vợ Phát tỏ vẻ khinh miệt không cần che giấu.
“Nó xuống nhà kể tôi nghe là má vợ nó cứ chửi nó hoài. Bả nói ‘may là
mày ở Mỹ về mới cưới được con tao, chứ mày mà ở Việt Nam thì không xách
dép được cho con tao đâu,” người anh kể lại bằng giọng cay đắng.
Khoảng cuối năm 2016 vợ Phát làm đơn ly thân. Và không khí có thể trở
nên nặng nề hơn khi một ngày Phát bủn rủn khi nghe được má vợ “xúi”:
“Mày bỏ nó đi. Tao nghe người ta nói ở Mỹ này khi có con mà ly dị mà nó
có đi làm thì mày lấy được tiền trợ cấp mỗi tháng hai đứa cũng được mấy
trăm. Mày lấy mấy trăm đó gửi về Việt Nam lo nhà lo cửa.”
Vài tháng sau, vợ Phát cầm một tờ giấy về nói là “đơn ly dị” và kêu
Phát ký. Phát không ký. Vợ Phát nói không ký thì cũng làm đơn ly dị đơn
phương.
“Chuyện Phát ly thân hay ly dị thì tôi cũng chỉ nghe nói chứ không
thấy giấy tờ gì, cả Phát cũng vậy, vì Phát không biết chữ, nên vợ nó cầm
giấy gì về đưa cho nó, nó cũng không biết giấy gì,” ông Tài nói thêm.
Ông nhớ lại, “Hồi Tháng Hai này, vợ Phát đưa tờ giấy nói tòa bắt Phát
phải trả tiền ‘child support,’ mỗi tháng $500, nhân 5 tháng kể từ khi
ly dị. Những người biết chữ nói đó không phải giấy tòa. Con tôi thì nói
‘nếu chú Phát muốn trả tiền này thì về nói cô Trúc là chú sẽ đi thử DNA
coi có đúng là con của chú không. Nếu không phải thì chú bắt cô trả lại
tiền chú đã nuôi nó bao nhiêu năm qua. Phát về nói vậy thì vợ nó giật
giấy lại cất luôn.”
Chị Hiền Lê, em gái ông Phát, là người ở nhà đối diện với nhà Phát từ
nhiều năm qua, cũng góp lời, “Tôi ở đó tôi chứng kiến đủ hết, tôi thấy
vợ và má vợ anh Phát chửi ảnh như chó mà sao ảnh không chịu bỏ đi. Tôi
nói đã ly thân ly dị rồi mà sao không đi, cứ ở chung đó làm gì, thì ảnh
nói căn nhà đó ảnh mướn và trả tiền nhà hồi nào giờ chứ có ai trả đâu.
Tôi không muốn nói hoài vì nghĩ ai cũng lớn và biết lo cho chuyện của
mình.” Chuyện đến, đã đến
Theo lời ông Tài, xung đột trong gia đình em trai ông dường như chỉ
xoay quanh chuyện tiền bạc, nào là tiền nhà, tiền học hành cho con, cả
chuyện mang con đi khai thuế, lại thêm chuyện “châm dầu vào lửa” của
người má vợ từ khi Phát thất nghiệp lẫn không có được việc làm thường
xuyên.
“Tôi nghĩ Phát bị uất ức nhiều quá nên quẫn lên làm bậy thôi. Thử
nghĩ ngày nào cũng đi kiếm việc làm, rồi bước chân vô nhà là bị nghe
chửi hoài thì sao chịu nổi. Trước đó chưa bao giờ tôi nghe Phát nói gì
về ý định giết ai hết. Nó chỉ nói nó giận vợ nó thế này thế này kia thôi
chứ không bao giờ nghe nó hăm he gì hết.”
Theo lời ông Tài, sáng hôm xảy ra vụ án, Phát còn gọi điện thoại sang
nhà người dì nhờ gọi lên DMV hỏi về chuyện đóng phạt một ticket cho xe
của Phát.
“Sau đó, Phát nằm trong phòng của con để nghỉ ngơi thì má vợ Phát cứ
cầm cái chày gõ vô cửa và chửi ‘Sao mày không chết đi?…’ Có lẽ do tích
tụ quá nhiều uất ức bấy lâu, đến lúc không thể chịu nổi nữa, nó mở cửa
đi ra bếp cầm con dao đến trước mặt má vợ. Bà má vợ còn thách ‘mày dám
giết tao không?’ Nó nói sau đó nó không nhớ gì nữa, không nhớ đã đâm
chết má vợ nó như thế nào.” Đó là những gì ông Tài nghe Phát kể khi vào
tù thăm em trai.
Ông kể tiếp, “Phát nói khi đó má vợ có nhận giữ một đứa nhỏ trong
nhà. Phát bồng đứa nhỏ ra, nhìn thấy có ông đưa thư nên đưa đứa nhỏ và
địa chỉ nhà của nó, nhờ ông đưa thư đưa đứa bé về nhà dùm vì người giữ
nó bị bệnh bất ngờ.”
Có lẽ chính vì thấy điều bất thường này mà ba má đứa bé gọi cho vợ Phát hay. Và vợ Phát đã chạy về nhà xem chuyện gì xảy ra.
Phát vẫn còn ở trong nhà khi vợ Phát trở về và hỏi “Má tôi đâu?” và
lao vào chửi rủa, phang ném vào Phát những thứ mà vợ Phát vớ được khi
nghe Phát nói “Tôi giết má cô rồi.”
“Phát nói không muốn đâm, không muốn giết vợ nó. Giờ hỏi thì nó nói
không nhớ gì hết, kêu kể lại cách nó làm nó nói không nhớ,” ông Tài tiếp
tục câu chuyện. Thư của Linh Lê, 11 tuổi, con gái Phát Lê (Hình: Tài Lê cung cấp)
Sau đó, Phát đứng chờ hai con đi học về, chở xuống gửi nơi nhà con gái của ông Tài, như đã kể ở trên.
“Tôi vào thăm em tôi gần như mỗi ngày, chở hai đứa nhỏ vào nữa. Không
nghe Phát nói ân hận hay nuối tiếc gì, Phát chỉ nhờ tôi nuôi hai đứa
nhỏ ăn học, dặn tôi thói quen ăn uống của con nó, như đi học về chở ghé
cây xăng mua gói chip và chai nước, sáng thì chiên trứng đánh nhuyễn lên
ăn bánh mì, dặn là con nó thích ăn nui nấu với xương heo…” người anh
cho biết.
Sau gần hai tiếng chuyện trò, ông Tài nói thêm, “Nếu ngày xưa ở Sài
Gòn sống như những đứa bụi đời, tôi còn bị bắt ở tù vì làm điều này điều
khác, chứ em tôi chưa bao giờ bị tiền án gì. Tôi chỉ biết khuyên em tôi
cứ yên tâm sống tốt những ngày còn lại, con cái nó tôi lo. Con của Phát
có viết lá thư, mọi người đọc sẽ hiểu hơn về Phát.”
Tháng Chín vào Thu tiết trời se sắt. Cũng là lúc người ta cần hơn hơi
ấm gia đình. Nhưng liệu có phải ai cũng biết cách thổi lửa cho ngôi nhà
được ấm hay không?
—- Liên lạc tác giả: ngoclan@nguoi-viet.com
Xả súng kinh hoàng ở Texas, ít nhất 26 người chết
06/11/2017 06:22 GMT+7
Ít nhất 26 người thiệt mạng và một số người khác bị thương trong vụ xả súng vừa xảy ra tại một nhà thờ ở bang Texas của Mỹ.
CNN
đưa tin, vụ xả súng xảy ra tại nhà thờ First Baptist của khu vực
Sutherland Springs, cách thành phố Houston khoảng 300km về phía tây.
Cảnh sát được cho là đã bắn chết ngay kẻ xả súng vào đám đông.
Ngay
sau khi xảy ra vụ việc, trên trang Twitter của mình, Tổng thống Mỹ
Donald Trump đã cầu nguyện cho các nạn nhân xấu số. Ông cho biết các
nhân viên thực thi pháp luật và của Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) đã
có mặt tại hiện trường để giải quyết vụ việc.
Báo Guardian dẫn lời
Thống đốc Texas cho biết: "Chúng tôi đang xử lý vụ xả súng lớn nhất
trong lịch sử của bang mình. Quá nhiều gia đình mất người thân. Thảm
kịch càng tệ hơn vì vụ việc xảy ra trong một nhà thờ, nơi tôn nghiêm mà
những người vô tội này bị bắn chết".
Một quan chức tiết lộ với
hãng tin AP rằng, hung thủ sống ở một vùng ngoại ô San Antonio và hắn
dường như không liên quan đến các tổ chức khủng bố.
Các nhà điều tra đang nghiên cứu những gì mà đối tượng viết trên mạng xã hội. Một số hình ảnh tại hiện trường:
Một người đàn ông gốc Việt treo cổ trong nhà tù Houston
Nạn nhân được xác nhận là Hùng Đỗ, 38 tuổi, đã dùng quần làm sợi dây
thừng để treo cổ. Theo cảnh sát Houston, xác của ông Hùng được tìm thấy ở
phòng giam tầng thứ 5, khi hai người tù giam chung trở về sau khi ăn
trưa.
Theo trang mạng Click2Houston, Hùng Đỗ tìm cách liên lạc ra bên ngoài
bằng điện thoại lúc giờ ăn trưa. Vài nhân chứng cho biết ông có vẻ bồn
chồn khi không liên lạc được với người ông muốn gặp.
Sau đó ông xin trở lại phòng giam một mình. Một trong hai người ở
cùng phòng giam với ông trở lại sau giờ trưa khoảng lúc 1 giờ 30 thì
phát giác đương sự treo cổ chết.
Hùng Đỗ bị bắt sáng thư Tư 22 tháng 7, 12 tiếng trước khi tự sát vì
sở hữu tàng trữ chất nghiện. Trong một cuộc họp báo, phát ngôn viên của
cảnh sát Houston là Kese Smith cho biết, Hùng Đỗ đã được thử nghiệm sức
khỏe tinh thần lẫn thể lực và kết quả đều tốt.
Một tù nhân cho hay, ông Hùng tỏ ra khích động khi không liên lạc
được với người ông muốn gặp bằng điện thoại. Sau đó, ông Hùng yêu cầu
được trở về phòng giam một mình. Khi các người tù cùng phòng trở về sau
giờ trưa thì phát giác thi thể ông Hùng Đỗ.
Vụ tự tử đầu tiên trong trại của sở cảnh sát Houston vào năm 2011
cũng là treo cổ. Nạn nhân tên Tobert Gomez 34 tuổi đã dùng áo chemise
làm dây thừng sau khi bị bắt vì say rượu. Cách đây 2 tuần, Sandra Bland
cũng treo cổ với cái túi bằng nhựa sau khi bị bắt bởi Texas Department
of Public Safety trooper. Sự việc này diễn ra ở nhà tù Waller County,
khoảng 50 miles về phía Tây Bắc của thành phố Houston.
Thanh Lan / SBTN
Texas: Bắn Chết Vợ, 4 Em Vợ, Sát Thủ Gốc Việt Tự Sát
Hai chị em bị anh rể giết cùng với chị, từ trái: Lynn Tạ, Michelle Tạ.
GRAND
PRAIRIE, Texas (VB) -- Chuyện xảy ra tại Texas trong một gia đình Mỹ
gốc Việt: người chồng bắn chết vợ, giết thêm 4 người em vợ và rồi chĩa
súng bắn vào đầu tự sát.
Tan
Do, the man who opened fire at the Forum Roller World in Grand Prairie
on July 23, 2011, killing his wife, himself and four others.
Người
cô của một phụ nữ bị chồng giết trong vụ bắn giết ở một sân trượt băng
Texas kể rằng 2 vợ chồng này cãi nhau hoài, thường là về chuyện tiền
bạc, mặc dù cả gia tộc đều khuyên can hòa giải.
Janice Trần kể rằng Tân Đỗ, 35 tuổi, yêu thương vợ là cô Trini Đỗ, 29 tuổi, nhưng tính của Tân Đỗ quá nóng.
Janice Trần nói về cháu của bà là cô Trini Đỗ, rằng cuối cùng bà cũng không khuyên được họ cái gì nữa.
Tân
Đỗ bắn chết vợ (cô Trini Đỗ) và 4 người thân của vợ hôm Thứ Bảy trong
buổi tiệc sinh nhật đứa con trai 11 tuổi của họ. Tân Đỗ bảo các trẻ em
bước ra ngoài tòa nhà sân băng trước khi y nổ súng, nhưng vẫn còn vài
trẻ em trong nơi đó, vào lúc y bắn vợ và gia đình vợ.
Trini
Đỗ bị bắn chết cùng với 2 cô em gái, Lynn Tạ, 16 tuổi, và Michelle Tạ,
28 tuổi; cùng với em trai là Hiền Tạ, 21 tuổi; và cô em dâu là Thuỷ
Nguyễn, 25 tuổi. Sau đó, sát thủ Tân Đỗ nổ súng tự sát.
Trini Đỗ đã từng nộp đơn xin ly dị năm 2008, nhưng vài tháng ra lại rút đơn, vì Tân Đỗ năn nỉ.
Bên cạnh cậu con trai, họ còn có một cô con gái 3 tuổi.
Ông
cụ Hội Tạ, người cha của cô Trini Tạ, kể với đài Fox rằng ông và vợ ông
cũng trúng đạn bị thương. Ông cụ kể rằng lúc sát thủ chĩa súng vào vợ
là cô Trini Đỗ, cậu bé trong buổi tiệc sinh nhật đã năn nỉ cha đừng bắn
mẹ, nhưng Tân Đỗ vẫn nã đạn vào vợ.
Texas Roller Rink Shooter
Trong
khi cô Trini Đỗ nằm hấp hối, ông cụ Hội Tạ kể rằng những lời cuối cùng
của cô là dặn dò xin nuôi giùm 2 con nhỏ của cô -- cô muốn cha mình chăm
sóc giùm các con của cô.
Cụ
Hội Tạ nói, bây giờ thì 2 con của cô Trini Đỗ và sát thủ Tân Đỗ cứ hỏi
rằng mẹ ở đâu, nhưng ông cụ nói là ông ngoại không biết trả lời làm sao.
Điều
tra viên nói vợc hồng này có vấn đề từ lâu, và có thể cãi nhau trước
khi nổ súng. Cô Trini Đỗ đã được một lệnh tòa bảo vệ hồi tháng 12-2010
đối với Tân Đỗ, nhưng rút lại trong năm nay, bất kể lời can của một công
tố viên, bởi vì cô muốn cho chồng thêm một cơ hội làm hòa.
Khi
Trini Đỗ xin lệnh tòa bảo vệ, cô nói vì Tân Đỗ bạo lực quá, và có
nhiều lời đe dọa. Cô nói 2 vợ chồng ngưng sống chung từ tháng 12, sau
“một năm tệ nhất nhất trườc giờ,” theo lời kể lại.
Đầu năm 2010, Tân Đỗ chĩa súng bắn lên trần nhà, và dọa bắn vợ khi cô nói là tính nộp đơn ly dị lại, theo hồ sơ cảnh sát.
Janice
Trần, sống ở Fort Smith, Ark., nói rằng bà bảo lãnh Trini Đỗ, ba mẹ cô
này và các em cô này từ VN sang định cư ở Arkansas năm 1994.
THẢM SÁT GIA ĐÌNH NGƯỜI VIỆT TẠI DALLAS
Gây gỗ, ly thân, hận vợ... hung thủ tàn sát nhiều người trong gia đình bố vợ tại Grand Prairie, Texas
Vì
tranh cãi với vợ chung quanh vấn đề ly hôn, hung thủ Tân Ðỗ, 35 tuổi đã
hạ sát 5 người, gồm vợ, 4 người em vợ chết tại chỗ và gây thương tích
thêm cho 4 người thân khác trong gia đình, trong dó có bố mẹ vợ, trước
khi hung thủ quay súng bắn vào đầu tự sát vào lúc 7:15 phút tối thứ Bảy,
ngày 23-7-2011 tại một tiệm trượt Skate, có tên là Forum Roller World,
số 1900 Great Southwest Pkwy., vùng Grand Prairie, thuộc County Dallas,
Texas. Vụ thảm sát tập thể rùng rợn này đã làm cho giới truyền thông bản
xứ lên tin toàn quốc, gây xúc động mạnh trong cộng đồng người Việt khắp
nơi, nhất là tại Dallas - Fort Worth, nơi có hơn 100,000 người Việt
sinh sống.
Khi
được tin khẩn có buổi gặp gỡ thân nhân của các nạn nhân trong vụ thảm
sát này, một phái đoàn gồm ký giả Thu Nga (đài STBN-Texas) và Trương Sĩ
Lương (Tạp chí Thế Giới Mới), cùng với 2 anh Andy Nguyễn (Tarrant County
Comissioner và Nguyễn Trung Hiếu (PCT Cộng Ðồng NVQG -Tarrant) đã đến
tận tư gia (con rể) của gia đình ông Tạ Hội tại Grand Prairie, Texas vào
chiều Thứ Hai, 25-7-2011 để an ủi, thăm hỏi và hy vọng sẽ tìm được tin
tức chính xác về vụ thảm sát thương tâm này nhằm gởi đến quý thính giả
và độc giả.
Ðược
biết, ông Tạ Hội nguyên đại úy, Quân Lực VNCH, bị tù cộng sản 6 năm,
đến định cư tại tiểu bang Arkansas vào năm 1994, theo diện HO. Ông bà có
8 người con, gồm 5 trai, 3 gái, một số cư ngụ tại Grand Prairie và một
số vẫn còn sống tại Arkansas.
Trong phần phỏng vấn vụ tàn sát vào hai hôm trước, ông Hội đã kể lại với hai hàng nước mắt ràn rụa như sau:
“Vợ
chồng tôi và cháu gái út là Lynh đến đây hơn tuần trước để thăm đứa con
trai thứ 4, đang nằm bịnh viện hơn tháng nay vì bị tai nạn lưu thông.
Chiều thứ Bảy, 23-7-2011, hầu như đầy đủ con, dâu, rể, và vài người bạn
của các cháu, nói chung gần 30 chục người, trong gia đình tôi đến tham
dự tiệc sinh nhật của đứa cháu ngoại trai 11 tuổi, – con trai đầu của vợ
chồng Tân & Trini - tại sân chơi Forum Roller World. Giữa buổi
tiệc, nhà tôi đứng dậy bảo phải về sớm để vào nhà thương thăm cháu trai.
Khi bà bước ra, Tân tiến lại hỏi: “Mẹ về bây giờ?”. Bà trả lời vâng!
Ngay tức khắc, Tân rút súng bắn 2 phát vào chân bà, rồi quay súng bắn
hai phát vào cháu Trini, rồi cứ thế tiếp tục bắn loạn xạ vào các cháu
khác đang ngồi cùng bàn.
*Ngay khi Tân nổ súng, ông đang ở đâu?
“Tôi
đang ngồi ở bàn khác cách đó 15 thước. Khi thấy Tân bắn, tôi chạy tới
với ý định can thiệp, lúc đó tôi cũng hoảng người nên không biết phải
làm gì. Nhưng khi Tân thấy tôi là bắn thẳng vào người tôi liền. Viên đạn
xước bên hông trái, tôi thấy máu chảy, nhưng không thấy đau. Tôi cứ
tiến tới mà không chút suy nghĩ. Tân lại bồi thêm một phát nữa, nhưng
viên đạn cũng xướt qua chỗ cũ, ngay gần phía dưới túi áo bên góc trái.
Lúc đó, tôi nhìn vào các cháu, con, dâu nằm la liệt dưới sàn vì trúng
đạn. Tôi gần như ú ớ vì quá hoảng sợ, mất hết bình tĩnh, nhưng mắt vẫn
thấy: cháu Trini (vợ Tân) bị hai viên đạn ở ngực, cháu vẫn thì thào trối
trăn với nhà tôi là hãy nuôi hai đứa giùm con. Tân lại tiến tới sát bồi
thêm một phát đạn thì Trini tắt thở. Tôi hoảng quá, vội bỏ chạy, Tân
rượt theo. Tôi thoát ra khỏi hàng rào.
*Vâng, khi bị thương, ông còn nhớ gì không?
“Thật tình, lúc đó tôi cũng rối lên, nhưng vẫn còn nghe đứa cháu ngoại nói với bố nó: “Ba ơi! Ðừng bắn mẹ nữa!”
*Theo
ông thì ngay trong bữa tiệc anh Tân có gây gỗ gì với chị Trini không?
Thái độ của Tân trước khi xả súng bắn có dấu hiệu gì lạ?
“Anh
Tân vốn là người ít nói. Hôm trước, vợ chồng tôi và gia đình bên sui
gia có ngồi lại giảng hòa cho vợ chồng Tân - Trini, nhưng anh ấy có thái
độ kỳ lạ lắm. Sự thật, thì tính tình Tân, tuy ít nói, lầm lì, nhưng rất
nóng nảy. Ðôi khi tôi cũng chả hiểu ý của Tân muốn gì, nhưng, theo tôi
tất cả chỉ là chuyện lục đục nhỏ nhặt trong cuộc sống gia đình. Ai ngờ!
*Thưa
ông, từ khi Tân bắn 2 phát đầu tiên vào bác gái, cho đến khi anh ta bắn
vào đầu tự sát thì khoảng bao lâu trong thời gian đó?
“Chỉ
trong vòng vài phút mà Tân đã giết chết 5 người: vợ là Trini, 29 tuổi,
con gái đầu của tôi và ba đứa con khác là Michelle, 28 tuổi, Lynn, 16
tuổi, Hiền (trai) 21 tuổi , và đứa con dâu tên là Thúy Vi, mới từ VN
sang khoảng hơn một năm nay. Ngoài ra, Tân còn bắn làm bị thương 4 người
khác, trong đó có tôi (đã xuất viện), vợ tôi và 2 cháu khác hiện đang
nằm trong bệnh viện. Ðây là thời gian khó khăn nhất mà tôi phải chịu
đựng trong đời. Ông Hội nghẹn ngào nói trong nước mắt với chúng tôi.
Ðược
biết Tân và Trini lấy nhau vào năm 2000, đã có 2 con, một trai lên 11
tuổi và một gái lên 4 tuổi. Ðôi vợ chồng này thường hay cãi vã, Trini đã
từng ra tòa xin ly dị vào năm 2008, nhưng ít tháng sau đó thì lại huề
hòa, rút lại đơn. Thế nhưng, tính nào tật ấy, Tân thường hay bạo hành
với vợ, đôi khi còn doạ bắn. Theo tin tòa án địa phương và hồ sơ cảnh
sát cho biết, hai vợ chồng này bị xáo trộn về hôn nhân từ lâu. Bà Trini
được một lệnh tòa bảo vệ từ cuối năm ngoái 2010, trong tình trạng ly
thân với Tân, nhưng lệnh này cũng được Trini xin rút lại vào tháng 3 đầu
năm nay. Khi Trini xin rút lệnh của tòa án, một công tố viên đã can
ngăn, nhưng Trini muốn chồng có thêm một cơ hội sửa đổi.
Trong
dịp này, anh Andy Nguyễn, Tarrant Commisioner, đại diện chính quyền địa
phương cũng có lời chia sẻ nỗi mất mát to lớn với gia đình ông Hội;
đồng thời cho biết đang lập một ngân quỹ để bảo dưỡng hai đứa trẻ, con
của gia đình nạn nhân (con trai 11 tuổi, con gái 4 tuổi) đang trở thành
mồ côi cả cha lẫn mẹ. Ðồng thời cũng lập quỹ giúp đỡ cho gia đình nạn
nhân chi phí việc mai táng các nạn nhân và chữa trị những người bị
thương trong thảm kịch này.
“Tôi rất bàng hoàng trước thảm cảnh xảy ra trong cộng đồng Việt Nam.
Vì cộng đồng Việt Nam ở đây rất hiền hòa, mọi người sống rất gần gũi và
đùm bọc nhau, đặc biệt là trong địa hạt Tarrant County mà tôi đang đại
diện.” Anh Andy Nguyễn nói với đài SBTN và Thế Giới Mới.
“Thảm
kịch tối 23-7-2011 tại Grand Prairie, Texas đã cướp đi 6 người thân của
ông bà Hội Tạ, 3 người con gái, 1 người con trai, 1 người con dâu, 1
con rể (cũng chính là thủ phạm). Chúng tôi tha thiết kêu gọi lòng hảo
tâm của quý hội đoàn, đoàn thể, cơ sở thương mại và đồng hương của ít
lòng nhiều, giúp đỡ cho gia đình nạn nhân trong việc an táng và cho hai
cháu nhỏ có chút phương tiện để sinh sống về sau”. Anh Andy tiếp lời.
Khi
TGM lên khuôn, Chủ Tịch Cộng Ðồng NVQG Hạt Tarrant, anh Nguyễn Kinh
Luân cũng vừa gởi ra một tâm thư kêu gọi đồng hương giúp đỡ cho gia đình
ông Hội trước biến cố kinh hoàng này với nội dung:
“...Một
án mạng vì xung đột trong gia đình đã đưa đến kết quả thảm khốc cho một
gia đình Việt Nam trong vùng DFW. Sáu người đã chết, kể cả hung thủ, và
bốn người bị thương. Hiện tại thi hài của các nạn nhân đang được giữ
tại nhà quàn Moore Funeral, Arlington, TX, hầu hết các nạn nhân là công
dân Hoa Kỳ nên được chính quyền địa phương, thành phố Grand Prairie lo
việc chôn cất. Tuy nhiên, một trong những nạn nhân, cô Nguyễn Thụy Vy
(con dâu của gia đình ông Hội) mới định cư tại Hoa Kỳ hơn một năm nên
không được hưởng quy chế dành cho công dân Hoa Kỳ. Theo ước muốn của gia
đình nạn nhân là đem xác về chôn ở Việt Nam, nhưng chi phí khá cao vượt
quá khả năng của gia đình.
“Ngoài
ra, ông Andy Nguyễn, Tarrant County Commissioner District 2, đại diện
chính quyền địa phương đang thiết lập một ngân quỹ để bảo dưỡng hai trẻ
thơ con của gia đình nạn nhân bất chợt trở thành mồ côi cả cha lẫn mẹ...
...
chúng tôi kêu gọi lòng hảo tâm của quý hội đoàn, đoàn thể, cơ sở thương
mại và đồng hương của ít lòng nhiều giúp đỡ cho gia đình nạn nhân việc
an táng và cho hai cháu nhỏ có chút phương tiện để sinh sống.
Mọi đóng góp, check hay money order xin đề tên và gởi về địa chỉ:
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét