Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
NHỮNG VÌ SAO SÁNG 31 (Steven Gerrard)
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
Trong Ngoi Den Huyen Thoai_Steven Gerrard
Steven Gerrard tròn 38 tuổi: Người đội trưởng vĩ đại của The Kop
07:14 Thứ tư 30/05/2018|2
BongDa.com.vn
Những cú sút sa như búa bổ, những lần hò hét đồng đội đứng dậy trong đêm
Istanbul hay cú trượt ngã kinh điển năm 2014... Chúng ta đang nói về
Steven Gerrard.
Steven Gerrard
sinh ra và lớn lên ở vùng Merseyside. Anh gia nhập học viện trẻ của
Liverpool khi chỉ mới 9 tuổi. 8 năm sau, chính xác là ngày 5/11/1997,
Liverpool đã giới thiệu đến toàn thể giới túc cầu một cái tên mới, người
mà sau hơn 17 năm đã trở thành một trong những cái tên bất diệt nhất
trong lịch sử đội bóng này.
Steven Gerrard những ngày đầu khoác áo Liverpool với số 28.
Gần 6 năm kể từ ngày ký hợp đồng chuyên nghiệp với Liverpool,
Gerrard mới chính thức nhận băng đội trưởng từ trung vệ Sami Hyypia.
Tất nhiên, ở cái tuổi 23, anh chưa có nhiều thành tựu về cá nhân cũng
như giúp Liverpool gặt hái được những danh hiệu. Nhưng...
Chỉ
khoảng 12 tháng sau, có một người đàn ông mang quốc tịch Tây Ban Nha
đến và thay thế Gerard Houllier trên cương vị Huấn luyện viên trưởng, và
lịch sử Liverpool cũng như của Stven Gerrard tại đây đã thay đổi.
Ngay
ở mùa giải đầu tiên Rafa Benitez nắm quyền tại sân Anfield, ông đã đưa
đội bóng lên đỉnh Châu Âu với chiến thắng quá kì diệu tại Thổ Nhĩ Kì. Đó
là một đêm Istanbul không bao giờ quên với các cổ động viên The Kop, họ
bị dẫn trước 3 bàn bởi "siêu đội bóng" AC Milan với những Paolo
Maldini, Cafu, Alessandro Nesta, Jaap Stam ở hàng phòng ngự. Đó là chưa
kể đến Quả bóng vàng Andriy Shevchenko hay Ricardo Kaka, Clarence
Seedorf, Hernan Crespo... trên hàng công.
Gerrard và các đồng đội người Tây Ban Nha năm nào.
Khoảng
cách 3 bàn và chỉ còn lại 45 phút hiệp hai là điều gì đó quá khó để san
lấp, tất cả dường như đã nghĩ đến viễn cảnh HLV Carlo Ancelotti cùng
các học trò sẽ nâng cao danh hiệu vô địch lần thứ 7, nhưng Steven
Gerrard và các đồng đội lại không nghĩ vậy. Lần lượt từ các phút 54, 56
và 60 của trận đấu, Liverpool đã khiến bảng tỉ số hiện lên 3-3.
Đây
quả là một điều cực kì khó tin nhưng lại có thật, trải qua những cảm
giác tưởng như đã kết thúc, nào ngờ Lữ đoàn đỏ vùng lên một cách mạnh
mẽ... Tỉ số hoà được giữ nguyên sau 120 phút thi đấu và trong loạt sút
luân lưu định mệnh, ngôi sao Andriy Shevchenko đã không thể chiến thắng
được Jerzy Dudek ở loạt sút cuối cùng.
Và rồi thì lịch sử đã gọi tên Liverpool và Steven Gerrard, họ mới là những người chiến thắng quả cảm tại Istabul đêm đó chứ không phải một AC Milan hùng mạnh.
Liverpool đã tạo ra cuộc lội ngược dòng kinh điển nhất lịch sử Champions League.
Tất
nhiên, ngoài chức vô địch Champions League, Liverpool giai đoạn Steven
Gerrard làm đội trưởng cũng đã giành được một số danh hiệu khác nhưng
tuyệt nhiên họ lại tỏ ra không có duyên với chức vô địch Ngoại hạng Anh,
nơi Manchester United dưới kỷ nguyên Sir Alex Ferguson gần như thống
trị tuyệt đối.
Ngày 17 tháng 5 năm 2015 cũng là thời khắc những người Liverpool đón nhận quyết định chia tay từ người đội trưởng vĩ đại, người đã dành hơn 20 năm trong đời mình để gắn bó với câu lạc bộ quê hương.
Hơn 17 năm chơi bóng chuyên nghiệp cho Liverpool cũng là những khoảng
thời gian đẹp nhất mà Gerrard từng có trong sự nghiệp quần đùi áo số của
mình.
Anh có 1 năm chơi bóng tại Mỹ trong màu áo CLB LA Galaxy
trước khi chính thức giải nghệ. Giờ đây, Gerrard đã quay trở lại Vương
quốc Anh để nhận lời dẫn dắt CLB Rangers ở giải vô địch quốc gia
Scotland. Một chương mới trong sự nghiệp bóng đá của Gerrard lại được
viết, và biết đâu trong một tương lai gần, người ngồi trên băng ghế huấn
luyện của Liverpool lại là người đội trưởng vĩ đại năm nào!
Rangers là nơi giúp Steven Gerrard viết tiếp câu chuyện với bóng đá sau khi giải nghệ.
Mới
đây chỉ vài ngày, Liverpool đã có lần thứ 2 vào đến Chung kết Champions
League kể từ sau chiến tích của Gerrard, nhưng không như đêm Istanbul
huyền diệu, họ đã phải nhận thất bại cuối cùng.
Steven Gerrard không đơn thuần chỉ là một người đội trưởng, anh còn là
sức mạnh tinh thần, là người "vung tay" sau bàn rút ngắn tỉ số vào lưới
Dida, để rồi sau đó anh dùng chính đôi bàn tay đó nâng cao chức vô địch
huyền thoại. Đây là điều Liverpool hiện tại còn thiếu để thành công trong những trận đánh lớn như vậy.
Người
ta nói, Ronaldo de Lima chẳng cần chức vô địch Champions League để trở
nên vĩ đại, vậy, đối với các Liverpudlian, họ cũng chẳng cần danh hiệu
Premier League để vinh danh Steven Gerrard như một huyền thoại của đội
bóng!
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng, Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam
Vũ Quang Toản | 00:00 30/05/2018
Steven Gerrard: Kẻ tình si vĩ đại của Liverpool
Gerrard nhận được sự yêu mến của CĐV, sự tôn trọng của các ngôi sao
không chỉ bởi tài năng, mà còn là tình yêu chung thủy với Liverpool.
"Cắt mạch máu của tôi ra và bạn sẽ thấy tôi chảy máu đỏ của Liverpool.
Tôi yêu câu lạc bộ này bằng tình yêu mãnh liệt nhất". Đó là câu nói để
đời của Gerrard, người mà sau 17 năm thi đấu cho đội chủ sân Anfield,
tên của anh và tên Liverpool có lẽ đã hòa làm một. Cống hiến gần như
trọn sự nghiệp cho một đội bóng, Gerrard chỉ là một trong số nhiều
trường hợp như thế. Nhưng anh có lẽ là người duy nhất từ chối cơ hội để
thành công hơn, đạt nhiều danh hiệu hơn, chỉ để gắn bó với Liverpool. "Nhan
sắc không nằm trong má hồng của thiếu nữ, mà nằm trong đôi mắt của kẻ
si tình". Trong mắt của Gerrard, Liverpool "đẹp" hơn bất kỳ một CLB vĩ
đại nào khác trên thế giới.
Gerrard là lý do mà rất nhiều CĐV ở thế hệ sau yêu mến Liverpool. Ảnh: BR.
Cậu bé Steven George Gerrard nuôi dưỡng tình yêu với màu đỏ
Liverpool thông qua bố anh. Thi đấu cho đội chủ sân Anfield là ước mơ từ
tấm bé của Gerrard. Để rồi sau đó những năm ở học viện rồi 17 năm khoác
áo đội một lần lượt trôi qua. Hàng loạt cầu thủ đến rồi đi, riêng anh
vẫn ở lại, tạo ra những khoảnh khắc giàu cảm xúc và kỳ diệu nhất dành
tặng người hâm mộ.
Kẻ si tình vĩ đại. "Tôi hỏi cộng sự
của mình hãy mô tả Gerrard bằng một từ. Họ nói là 'tài năng' hay 'chất'
nhưng đối với tôi, từ đó là 'Liverpool'. Đó không chỉ là đội bóng mà còn
là cả thành phố này", HLV Brendan Rodgers nhận xét về Gerrard. Tiền vệ
35 tuổi người Anh không phải là cầu thủ chơi nhiều trận nhất cho
Liverpool, mang lại nhiều thành công nhất trong lịch sử CLB nhưng anh
lại được xem là huyền thoại số một của đội bóng. Các CĐV và ban lãnh đạo
đánh giá rất cao sự trung thành và hy sinh của Gerrard trong 17 năm
cống hiến.
Gerrard từng rất thân thiết với ba đồng đội, những tiền đạo đẳng
cấp thế giới. Đầu tiên là Michael Owen, người Gerrard đá ăn ý ở cấp độ
trẻ cho đến khi cùng khoác áo đội một. Nhưng đến năm 2004, khi Liverpool
chia tay Gerard Houlier, chìm trong khủng hoảng, "thần đồng nước Anh"
bỏ lại người bạn thân và đội bóng để gia nhập Real. Owen tìm kiếm một
đội bóng tham vọng và hùng mạnh để có được những danh hiệu, mà nếu ở lại
Anfield, anh sẽ không có được điều đó.
Tiền đạo thứ hai là Fernando Torres, người đá cặp ăn ý nhất với Gerrard
khi cả hai ở cùng độ tuổi và cống hiến quãng thời gian đẹp nhất đời cầu
thủ bên cạnh nhau. Nhắm mắt Gerrard cũng có thể chuyền tốt cho Torres
ghi bàn. Nhưng khi thành công cứ mãi lảng tránh, Torres đành dứt áo ra
đi năm 2010. Luis Suarez là người thứ ba và cũng như hai người trước,
rời đội bóng theo tiếng gọi của danh vọng và tiền bạc.
Gerrard vẫn trung thành, ngược với xu hướng ra đi tìm danh hiệu của các ngôi sao.
Gerrard thừa nhận hối tiếc lớn nhất sự nghiệp là chưa từng vô địch Ngoại
hạng Anh. Đội trưởng Liverpool có thể đã làm được điều đó nếu đồng ý
chuyển đến Chelsea vào hè 2004 hoặc 2005. Cả hai lần Jose Mourinho mời
chào Gerrard đều khước từ. Anh cũng có thể đã vô địch Serie A, La Liga
hay Bundesliga nếu chấp nhận sang Inter, Real hay Bayern Munich. Là cầu
thủ, ai cũng có tham vọng vô địch những giải đấu lớn. Gerrard cũng như
thế nhưng anh không thể rời Liverpool. Tình yêu "mù quáng" với The Kop
và cả với CĐV ở đây đã khiến anh quyết tâm ở lại.
"Tôi từng nghĩ đến việc chuyển đi nhưng cái mất là mối quan hệ đặc biệt
với các cổ động viên nhà. Tôi sinh ra và lớn lên ở đây. Bởi thế, tôi sẽ
đau hơn bất cứ cầu thủ nào nếu Liverpool thua trận và vui hơn bất kỳ ai nếu đội giành chiến thắng", Gerrard chia sẻ.
Bóng đá hiện đại, rất hiếm những ngôi sao như Gerrard từ chối tiền
bạc và danh hiệu để thể hiện tình yêu với đội bóng. Phẩm chất đó của
tiền vệ người Anh nhận được sự kính trọng của các CĐV và những đồng
nghiệp tên tuổi như Francesco Totti, Zinedine Zidane, Andrea Pirlo,
Thierry Henry, Kaka, John Terry...
Gerrard và cú ăn ba: UEFA Cup, League Cup, FA Cup năm 2001. Ảnh: AFP.
Khoảnh khắc kì diệu. Gerrard là con người của cảm
xúc và anh thi đấu phần nhiều dựa vào cảm xúc. Điều đó thể hiện rõ qua
lối chơi xông xáo, máu lửa của đội trưởng Liverpool. Có những ngôi sao
được nhớ đến bởi kỹ thuật điêu luyện, bởi những bàn thắng ma thuật hay
sự mạnh mẽ. Còn Gerrard, các CĐV nhớ đến anh bởi những khoảnh khắc thần
kì.
Trận chung kết Champions League 2005 với AC Milan là ký ức khó quên đối
với các CĐV. Trận đấu được xem là kịch tính nhất lịch sử Cup châu Âu với
màn lội ngược dòng thần kỳ của Lữ đoàn đỏ. Thua 0-3 rồi gỡ hòa 3-3 chỉ
chưa đầy 20 phút ở hiệp hai, Liverpool sau đó vô địch nhờ loạt sút luân
lưu. Gerrard góp công lớn trong chiến tích vĩ đại với bàn rút ngắn tỷ số
và tạo ra quả phạt đền, dẫn đến bàn gỡ hòa của Alonso.
"Tinh thần Istanbul" được nhắc đi nhắc lại nhiều lần để chỉ những khoảnh
khắc kỳ diệu sau đó của Liverpool, mà người trực tiếp tạo ra là
Gerrard. Trận chung kết Cup FA năm 2006, Liverpool bị West Ham dẫn trước
2-0 rồi gỡ hòa 2-2. Gần cuối trận, West Ham vượt lên dẫn 3-2 và gần như
vô địch. Nhưng rồi phút bù giờ, Gerrard tung cú sút sấm sét từ hơn 30
mét, gỡ hòa 3-3. Như trận chung kết Champions League một năm trước,
Liverpool lại chiến thắng sau loạt sút 11 mét may rủi.
Cảm xúc mà Gerrard mang lại còn có những khoảnh khắc buồn. Mùa
bóng trước là cú trượt chân, dâng bàn thắng cho Demba Ba. Trận thua
Chelsea dập tan hy vọng vô địch Ngoại hạng Anh của Liverpool dù cơ hội
mùa đó là quá lớn. Gần nhất là chiếc thẻ đỏ trong trận thua Man Utd,
khiến cơ hội vào Top 4 bị đối thủ đoạt lấy.
Gerrard vô địch Champions League 2004-2005. Ảnh: EPA.
Chưa phải là kết thúc. Tình yêu của Gerrard với
Liverpool, cũng như kiểu tóc của anh 17 năm qua, chưa bao giờ thay đổi.
Gerrard và Liverpool chọn cách chia tay như một giải pháp tốt cho cả
hai. Tuổi 35 biến Gerrard thành trở lực với Liverpool. Lữ đoàn đỏ cần
những con người mới như điều tất yếu.
"Khi tôi chết, đừng mang tôi đến bệnh viện. Hãy mang tôi đến sân Anfield. Tôi sinh ra ở đó và sẽ nhắm mắt ở nơi đó". Sau
những thử thách ở Mỹ, rồi sẽ có lúc Gerrard quay trở lại thành phố nơi
anh sinh ra, nơi có tình yêu lớn nhất cuộc đời - Liverpool.
Những danh hiệu của Steven Gerrard
FA Cup (2): 2001, 2006; League Cup (3): 2001, 2003, 2012; Community
Shield (1): 2006; Champions League (1): 2005; UEFA Cup (1): 2001; UEFA
Super Cup (1): 2001.
Cá nhân: Cầu thủ hay nhất Ngoại hạng Anh: 2006; Cầu thủ trẻ hay nhất
Ngoại hạng Anh: 2001; Vào đội hình tiêu biểu Ngoại hạng Anh (8): 2001,
2004, 2005, 2006, 2007, 2008, 2009, 2014; Cầu thủ hay nhất châu Âu:
2005.
Hữu Nhơn
Steven Gerrard: Chú bé khuyết tật và giấc mơ trên đỉnh châu Âu
Bảo Nam - Thiết kế: Meow |
Nếu bạn nghĩ Steven Gerrard được sinh ra để trở thành một cầu
thủ lớn thì bạn đã nhầm. Gerrard sinh ra đã mang theo một lời nguyền
không thể trở thành cầu thủ bóng đá.
Gia nhập học viện đào tạo của Liverpool từ năm
9 tuổi, sớm phát lộ tài năng, được đội bóng vĩ đại nhất nước Anh vào
thời điểm đó ký hợp đồng chuyên nghiệp, sau này đeo băng đội trưởng và
trở thành huyền thoại CLB.
Sự
nghiệp cầu thủ của chàng tiền vệ hiền lành này ngỡ như được trải một
tấm thảm đỏ kể từ khi anh bắt đầu nuôi giấc mơ trở thành cầu thủ cho đến
khi tên anh vang dậy tại Anfield. Nhưng rồi trang Lifebogger tình cờ
"đào" được một mảng tối thời thơ ấu của Stevie G.
Có lẽ ít ai biết được Gerrard chào đời với chứng bệnh "clubfoot". Clubfoot là khiếm khuyết lớn ở chân, chỉ xảy ra với 1 trong 1.000 đứa trẻ sơ sinh.
Hai
chân của đứa trẻ mắc clubfoot quặp hẳn vào trong. Tức là thay vì bước
đi bằng bàn chân, đứa trẻ mắc clubfoot sẽ phải bước đi bằng… mắt cá
chân. Trải qua một vài lần chữa trị, chân của Gerrard đã trở lại bình
thường. Tuy nhiên, chứng clubfoot đã khiến Gerrard chịu không biết bao
nhiêu chấn thương thời thơ ấu.
Có lẽ vì trải qua thời thơ ấu với
một đôi chân dị dạng, Gerrard không được tự tin như những đứa trẻ cùng
lứa. Gill Morgan, giáo viên của G8 thời anh học ở trường St Michael’s
(sau này đổi tên thành Huyton-with-Roby CE) kể lại: "Stevie là một cậu
bé nhút nhát, rất ít giao tiếp, lịch sự".
Tuy nhiên, chính Morgan
đã phát hiện ra dường như Gerrard có một nhân cách thứ 2 trong người -
nhân cách ấy phát lộ khi Gerrard bắt đầu mê đá bóng. "Trên sân cỏ, nó
khác biệt hoàn toàn so với trong cuộc sống. Tôi không thể tin được một
đứa trẻ nhút nhát bỗng dưng lại hùng hổ, nhiệt huyết như vậy khi đá
bóng", Morgan kể thêm.
Gerrard mê mẩn đá bóng tới mức tự gây cho mình không biết bao nhiêu vết thương lớn nhỏ. Tồi tệ nhất là năm anh 7 tuổi.
Gerrard
chơi đá bóng trong vườn nhà và trái bóng kẹt vào hàng rào. Anh cố gắng
dùng sức đá vào trái bóng, nhưng lại đá nhầm vào cái… xiên xới cỏ. Đầu
nhọn của cái xiên xuyên qua cả ngón chân của Gerrard.
Anh lập tức
được đưa tới bệnh viện và bị bác sỹ đầu tiên trị liệu cho Gerrard khuyên
bố mẹ anh nên… cắt bỏ ngón chân cái. Dĩ nhiên, cả Gerrard lẫn bố mẹ anh
đều từ chối. Họ tiếp tục đưa G8 đến những bệnh viện khác và rốt cuộc
anh cũng được chữa trị đúng cách.
Nằm trên giường bệnh, không
những Gerrard từ bỏ giấc mơ đá bóng mà chính lúc đó, anh lại càng nung
nấu quyết tâm "phải được chơi bóng trên một sân cỏ lớn, nơi chỉ có những
đối thủ ngáng trở anh chứ không có những cái xiên xúc cỏ".
Ngày
Gerrard bình phục hoàn toàn vết thương đó cũng chính là ngày anh khởi
đầu niềm đam mê chơi bóng của mình một cách nghiêm túc nhất có thể. Chỉ
một thời gian ngắn sau, Gerrard được chiêu mộ vào đội bóng địa phương
Whiston Juniors và hơn 1 năm sau thì lọt vào mắt của tuyển trạch viên
Liverpool.
Thi
đấu cho Liverpool vào thời điểm đó là một vinh dự đối với tất cả các
cầu thủ, nhưng cũng đồng thời là áp lực. Trong cuốn tự truyện của mình
Gerrard từng chia sẻ cảm giác hồi hộp đến muốn ngất xỉu trong trận đầu
tiên được ra sân tại Premier League.
Đó là thời khắc
chú bé 6 tuổi Gerrard trở về. Anh chạy khắp mặt sân, không phải vì anh
quá khỏe, mà vì anh quá hoảng sợ không biết phải làm gì. Chạy để xua đi
nỗi sợ hãi, tự ti, giống hệt như chú bé lớn lên với chứng clubfoot, ngại
tiếp xúc với mọi người, nhưng lại chạy khắp sân khi đá bóng.
Nhưng
khi đã chế ngự được nỗi sợ hãi, Gerrard cho cả thế giới thấy tài năng
của mình. Anh là một trong những cầu thủ chuyền bóng siêu đẳng nhất lịch
sử bóng đá Anh.
Câu
chuyện trên cho chúng ta thấy rất rõ Gerrard đã phải vượt qua những gì
để trở thành một biểu tượng Premier League. Và trong hành trình đi từ
một chú bé sinh ra với đôi chân tật nguyền cho đến một huyền thoại
Premier League, Gerrard không bao giờ thiếu những người thân bên cạnh.
Đó
là bố Gerrard, ông Steven George, người đã xây dựng tình yêu bóng đá
trong G8, người vẫn tiếp tục ủng hộ cậu con trai nuôi dưỡng tình yêu
bóng đá ngay cả khi chú bé đó đứt chân vì đá trúng lon Coca Cola hay tệ
hơn là suýt mất ngón chân vì cái xiên xúc cỏ.
Có lẽ không nhiều
người biết rằng cho đến tận năm 2001, thời điểm Gerrard đã có chỗ đứng
vững chắc tại Liverpool và một mức lương khá ổn, anh vẫn sống cùng bố mẹ
tại Huyton. Mãi về sau Gerrard mới chuyển ra ngôi biệt thự sống cùng cô
vợ Alex Curran.
Gerrard là một "ca hiếm" trong lịch sử bóng đá.
Hiếm không phải vì anh đã chiến thắng được lời thách thức của số phận.
Hiếm còn bởi G8 là một gã trai ngoan đích thực trong thế giới bóng đá
đầy rẫy cám dỗ và thị phi.
Anh sống một cuộc đời chỉ tràn ngập
tình yêu với bóng đá và vắng bóng những scandal đặc thù của giới cầu thủ
Anh. Hiếm cầu thủ nào thậm chí còn được cả CĐV đối phương yêu mến và
ngưỡng mộ như Gerrard.
theo Trí Thức Trẻ
Steven Gerrard: Người thủ lĩnh không có duyên với danh hiệu (Kỳ 1)
Theo Châu Tổng - 24/11/2016 - 23:23
Khoảnh vườn nhỏ nằm ngay
trước nhà Gerrard tại vùng Huyton, Liverpool chính là nơi ghi dấu những
trận bóng đầu tiên của anh. So với những đêm huyền diệu tại Anfield,
Wembley hay Ataturk, thì những trận thắng lúc đó dường như chẳng mang
nhiều ý nghĩa. Nhưng với bản thân Gerrard, chúng quan trọng không kém
những vinh quang anh từng giành được suốt sự nghiệp của mình.
Những “trận chiến” trên con đường
Ironside chạy qua chính là nơi đã vun đắp, bồi dưỡng cho tình yêu bóng
đá, sự tự tin và niềm đam mê để dẫn đường Gerrard đến với thành công.
Ngay từ ngày còn bé, cậu đã bộc lộ ra những phẩm chất của siêu sao hàng
đầu thế giới trong tương lai.
Ở ngôi trường tiểu học, Gerrard đã được
chơi cùng đội với Paul – ông anh trai lớn hơn 2 tuổi. Và thầy dạy bóng
đá Ben McIntrye của trường Whiston Juniors khi đó đã giúp Gerrard lọt
vào mắt xanh của những huấn luyện viên tại Trung tâm tài năng trẻ của
Liverpool. Đội bóng vùng Merseyside mời Gerrard đến tập ở CLB năm anh
mới lên 8.
Gerrard được trời phú cho khả năng chơi bóng
Những người làm công tác đào tạo của Liverpool lúc đó nhớ về Gerrard:
HLV Hugh McAuley: “Steven đến vào
buổi tối ngày hôm đó và chúng tôi thấy rất vui mừng. Với tư cách là HLV,
khi được tận mắt chứng kiến điều gì đó đặc biệt thì không cần nói thêm
điều gì nữa cả. Chúng tôi chỉ chăm chú quan sát, sau đó ra dấu với nhau
bằng ánh mắt.”
HLV Dave Shannon: “Cậu bé đó thực sự khác biệt. Ngay từ giây phút đầu tiên, tôi đã thấy Steven đặc biệt rồi. Nó thực sự là 1 tài năng thiên bẩm.”
HLV Steve Heighway: “Tình yêu của
Steven dành cho Liverpool là điều không thể chối cãi. Chúng tôi đã có
vinh dự được chứng kiến Steven, từ 1 chú nhóc say mê bóng đá trở thành
cầu thủ đẳng cấp thế giới.”
Thế giới suýt nữa đã mất 1 tài năng lớn
Giấc mơ trở thành cầu thủ chuyên nghiệp
mới chớm nở của Gerrard rất có thể đã tan thành mây khói ngay trước khi
nó kịp bắt đầu. Một lần chơi bóng cùng với đám bạn ở trước nhà, trong
lúc cố gắng lấy quả bóng bị mắc vào bụi cây Gerrard vô tình đá phải cây
ba chĩa bị gỉ sét. Mũi của nó đã đâm xuyên qua đôi giày của Gerrard và
xiên thẳng vào ngón chân cái. Chấn thương kinh khủng đến nỗi các bác sĩ
đã phải tính đến phương án tồi tệ nhất, đó là cắt bỏ đi ngón chân của
anh.
Tí nữa thì đã thành Gerrard.. 9 ngón.
Gia đình lúc đó đã phải cầu viện đến
Liverpool để nhờ giúp đỡ. HLV Steve Heighway cùng chuyên gia y tế lão
làng Mark Waller của CLB phải tức tốc có mặt ở bệnh viện, và thuyết phục
các bác sĩ nên xem xét tình hình thật kỹ lưỡng trước khi đưa ra quyết
định cuối cùng. Được chăm sóc một cách đặc biệt, vết thương của Gerrard
đã dần hồi phục và cùng với đó sự nghiệp bóng đá của 1 tài năng trẻ đã
được cứu. Kể từ thời điểm đó, huyền thoại đã ra đời.
May mắn song hành
Steven Gerrard gia nhập lò đào tạo tài
năng trẻ của Liverpool vào đúng thời điểm CLB bắt đầu hướng sự đầu tư
đến thế hệ mầm non. HLV Steve Heighway hồi tưởng: “Thằng bé rất may
mắn, nó đến CLB đúng vào thời điểm mọi thứ đang bắt đầu thay da đổi
thịt. Trước đó, bọn nhóc chỉ được cho tập luyện những bài cơ bản… còn
bây giờ chúng tôi đã được yêu cầu phải huấn luyện cho chúng một cách
toàn diện.”
Gerrard thuở còn đánh giày, lau bóng
Và suốt từ năm 8 tuổi cho đến khi được
lên đội 1, Gerrard được ông Heighway và HLV khác đào tạo theo mô hình
cực kỳ bài bản. Như chính anh thừa nhận: “Các HLV luôn hết lòng với tôi,
từ những ngày đầu tiên cho tới khi tôi trở thành 1 cầu thủ chuyên
nghiệp.”
Thành công đầu đời
Ngày 05/11/1997, Liverpool bị Sheffield
Wednesday cầm hoà 1-1, nhưng đó cũng là ngày các CĐV của đội bóng áo đỏ
sẽ không bao giờ quên. Nó đánh dấu cột mốc vô cùng trọng đại trong lịch
sử đội bóng, khi Steven Gerrard ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên với
đội chủ sân Anfield.
Thời điểm Gerrard vẫn chưa tròn 18 tuổi,
anh được HLV Gerard Houllier trao cho bản hợp đồng có thời hạn 3 năm.
Mức lương khởi điểm của Gerrard là 700 bảng/tuần, sau tăng lên 800 rồi
900 bảng trong mùa giải tiếp theo. Gerrard luôn quan niệm rằng: “Thật
lòng mà nói thì số tiền tôi kiếm được lúc đó là rất lớn, nhưng tôi chưa
bao giờ nghĩ mình đá bóng với mục đích kiếm tiền. Tôi chỉ quan tâm đến
bóng đá mà thôi. Được trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, đối với tôi vẫn
luôn là một trong những điều tuyệt vời nhất cuộc đời.
Ông Gerard Houllier nhớ lại: “Cậu
ấy có ý chí rất mạnh mẽ và luôn biết mình cần phải làm gì. Rất hiếm cầu
thủ trẻ như Steven có thể cống hiến gần như toàn bộ thời gian và năng
lượng của mình vào công việc, cậu ấy luôn cực kỳ tập trung và cũng vô
cùng chuyên nghiệp.”
Gerrard luôn biết ơn ông Houllier.
Tôi
vẫn còn nhớ như in khát vọng chiến thắng mãnh liệt của Gerrard, ngay từ
lần đầu tiên chúng tôi va chạm với nhau. Cậu ta quần tôi tơi tả luôn.
Cậu ta vào bóng như thể muốn phang thẳng vào chân tôi, mỗi lần tranh
chấp là cậu ta lại đè nghiến tôi, rồi nào là đá xấu, ngáng chân, lại còn
kéo áo tôi nữa.
Sinh ra để chiến thắng
Gerrard chưa từng bỏ qua bất kỳ cơ hội
nào để gây được ấn tượng với các HLV ở học viện. Mỗi buổi tập là thời
điểm để anh chứng tỏ, mình xứng đáng được khoác áo Liverpool. Cùng thời
điểm với Gerrard, có 1 tiền đạo triển vọng gia nhập CLB tên Mike Yates.
Gerrard (khoanh tròn) ngày còn là cầu thủ nhíAnh nhớ lại lần đầu tiên họ đối
đầu trên sân tập: “Tôi vẫn còn nhớ như in khát vọng chiến thắng mãnh
liệt của Gerrard, ngay từ lần đầu tiên chúng tôi va chạm với nhau. Cậu
ta quần tôi tơi tả luôn. Cậu ta vào bóng như thể muốn phang thẳng vào
chân tôi, mỗi lần tranh chấp là cậu ta lại đè nghiến tôi, rồi nào là đá
xấu, ngáng chân, lại còn kéo áo tôi nữa. Cậu ta làm mọi thứ có thể, với
mục đích duy nhất là không để tôi có thể chơi bóng. Đó là lần đầu tiên
trong đời, tôi gặp phải 1 thằng nhóc chỉ đơn giản sẽ làm tất cả để giành
chiến thắng. Và thậm chí là còn biết giở những trò tiểu xảo, chỉ cốt để
đạt được điều mình muốn.”
Mãi là chú nhóc ngày nào
Khi nhận xét về Steven Gerrard, từ những
người đã huấn luyện anh, đồng đội và cả đối thủ đều có điểm chung: đó
là sự đam mê, nỗ lực và khát vọng giành chiến thắng tột đỉnh. Nó giống
với tính cách hiếu thắng của 1 chú nhóc hơn cả, luôn muốn chiến thắng
bằng mọi giá, còn khi thua trận thì rất hậm hực và cực khó để chấp nhận
thất bại.
Nói về bản thân mình, Gerrard cho rằng
cá tính của mình đã được hình thành qua những trận đá bóng cùng anh trai
và đám bạn đồng trang lứa: “Tôi nghĩ rằng cách tôi chơi bóng hiện tại
so với hồi còn bé không khác nhau là mấy đâu. Trận đấu nào cũng vậy, tôi
luôn luôn muốn mình là người chiến thắng.”
Gerrard (đứng ngoài cùng bên phải) cùng với những McManaman, Fowler và Carragher
Cựu cầu thủ Na Uy Veggard Heggem, từng
thi đấu cho Liverpool trong giai đoạn 1998-2003 nhớ lại: “Ngày Steven
mới lên đội 1 Liverpool, tôi và đồng đội đều thầm nghĩ cậu ta gầy gò như
thế này thì thích nghi thế quái nào được với giải đấu khắc nghiệt như
Premier League cơ chứ. Nhưng gần như ngay lập tức, anh chàng đó đã chứng
minh cho tất cả mọi người thấy rằng mình nhầm to. Cậu ấy thực sự rất
mạnh mẽ. Trên sân, Steven không e dè bất cứ điều gì và lúc nào cũng cháy
hết mình.”
Steven Gerrard: Người thủ lĩnh không có duyên với danh hiệu (Kỳ 2)
Theo Châu Tổng - 24/11/2016 - 18:52
Chủ nhật cuối cùng của tháng 11, năm
1998. Vòng 15 Premier League, Liverpool tiếp đón Blackburn. Phút 90, chủ
nhà đang dẫn 2-0 do công của Paul Ince và Michael Owen. HLV Gerard
Houllier sau khi bàn bạc với các phụ tá, quyết định cho 1 cầu thủ trẻ có
cơ hội thử lửa. Chàng trai được chọn thế chỗ Veggard Heggem sở hữu vóc
dáng gầy gò, thậm chí là như đang bơi trong chiếc áo đỏ. Nhận được sự
động viên của trợ lý Phil Thompson, khuôn mặt búng ra sữa vẫn hiện rõ
nét căng thẳng đến tột độ, trước sức ép từ hơn 41.000 khán giả trên sân
Anfield. Anh đeo áo số 28, với cái tên vẫn còn lạ lẫm Gerrard.
Gerrard thời… trẻ trâu.
Suốt thời gian được đào tạo tại Học viện
cho tới cả khi đã lên đội lớn, chưa một ai từng nghi ngờ về khả năng
Gerrard sẽ trở thành ngôi sao sáng trong tương lai. Tuy vậy, có lẽ cũng
chẳng ai mường tượng được 17 năm của anh cho Liverpool lại đáng nhớ và
huy hoàng đến thế.
Lật giở những câu chuyện cuộc đời của
Steven Gerrard, không ít người sẽ liên tưởng đến Tsubasa – nhân vật
truyện tranh nổi danh toàn thế giới. Từ lần đầu tiên chơi bóng cùng đám
bạn cùng trang lứa ở cạnh nhà, được tin tưởng trở thành đội trưởng và có
vinh dự nâng cao những chiếc cúp, cho đến khi ghi được những bàn thắng
vô cùng trọng đại và rất khó tin, để rồi trở thành biểu tượng bất tử của
đội bóng quê hương.
Từng giây từng phút trong giấc mơ đẹp
tuyệt vời đó, Gerrard đã sống và tận hưởng nó. Từ ngày còn là chú nhóc ở
khu Huyton, nơi mọi cậu bé đều tưởng tượng mình là Kenny Daglish vĩ
đại, tới lúc trở thành đấng cứu thế giúp Liverpool vô địch châu Âu lần
thứ 5, bất cứ ai cũng sẽ đều phải ngả mũ kính phục Steven Gerrard.
Và những thời điểm khác nhau, mỗi người
trong số chúng ta may mắn được trở thành chứng nhân lịch sử trong chuyến
hành trình kỳ diệu đó của Gerrard.
Tấm băng đội trưởng
Đó có lẽ là quyết định táo bạo nhất
trong toàn bộ sự nghiệp của HLV Gerard Houllier. Chiến lược gia người
Pháp đặt vào tay Gerrard chiếc băng thủ quân, khi đó anh mới 23 tuổi –
người mà theo ông là một nhà lãnh đạo bẩm sinh.
Ông Houllier kiên định với niềm tin đặt vào Gerrard.
Trả lời phỏng vấn, Gerrard không giấu
được niềm vui: “Tôi rất bất ngờ khi mình được lựa chọn. Huấn luyện viên
luôn nói, ngày nào đó tôi sẽ là đội trưởng của Liverpool nhưng không thể
tin được là chuyện lại đến sớm như vậy. Tôi phải nói mình vui sướng
không thể tả nổi. Khi nhận trách nhiệm lớn lao này, tôi nghĩ nó sẽ tác
động tích cực lên lối chơi của tôi. Tôi hài lòng với phong độ hiện tại,
nhưng trong tương lai tôi hy vọng, với tấm băng thủ quân trên tay sẽ
giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Từ khi lên đội 1, tôi nghĩ mình đã
chơi chín chắn hơn và hiện tại tôi vẫn đang muốn tìm kiếm những thử
thách mới. Tôi muốn vươn mình thành cầu thủ đẳng cấp thế giới – điều tôi
chưa làm được và hy vọng chiếc băng đội trưởng sẽ giúp tôi đạt được
tham vọng đó. Những tiền bối như Alan Hansen, Phil Thompson, Graeme
Souness hay John Barnes cho thấy họ rất xứng đáng với tấm băng này, và
đã cùng Liverpool giành được rất nhiều danh hiệu. Hy vọng, tôi có thể
tiếp bước họ và đưa Liverpool đến đỉnh cao.
Niềm cảm hứng của Steven Gerrard được bắt nguồn từ ông Houllier và đó sẽ luôn là cột mốc quan trọng trong cuộc đời của anh.
TÌnh yêu bất diệt với Liverpool
Los Angeles Galaxy mới chỉ là đội bóng
thứ 2 Gerrard thi đấu trong sự nghiệp, nhưng gần 1 thập kỷ trước đó anh
đã bước 1 chân ra khỏi vùng Merseyside. Tuy nhiên, tình yêu Gerrard dành
cho Liverpool là điều chưa bao giờ khiến ai hoài nghi. Hè 2005, trang
chủ của Liverpool chính thức thông báo đội trưởng của họ sắp ra đi, vì
những rắc rối liên quan đến quá trình gia hạn hợp đồng. Điểm đến của
Gerrard nhiều khả năng là Real Madrid, nơi những “quần hùng” Ronaldo,
Figo, Zidane, Beckham, Raul và cả Owen đang tụ hội. Thế nhưng, chỉ 1
ngày sau chính Gerrard đăng đàn gửi thông điệp đến người hâm mộ: anh
muốn được tiếp tục gắn bó với đội bóng. Chỉ trong 24h ngắn ngủi, tâm
trạng của CĐV Liverpool đi từ tuyệt vọng sang vỡ oà trong sung sướng.
Gerrard dành trọn tình yêu cho Liverpool.
Anh thổ lộ: “Tôi đã phải trằn trọc suốt
đêm và cho đến sáng, quyết định của tôi là không muốn rời khỏi nơi đây.
Tôi quá yêu Liverpool. Đây không chỉ là CLB mà còn là nhà của tôi nữa.
Trái tim tôi đập cùng nhịp với Liverpool. Tôi không cần phải nói điều đó
cho ai hết, ai hiểu tôi đều biết tâm tư tình cảm của tôi. Đơn giản là
vì tôi không thể rời đội bóng này, còn nếu phải ra đi thì là do miễn
cưỡng tôi phải làm vậy.”
HLV Jose Mourinho có câu nói rất nổi
tiếng: “Khi dẫn dắt Chelsea, Inter và cả Real tôi rất muốn mua được cậu
ấy nhưng đều không thành công – Steven luôn là một trong những đối thủ
đáng trân trọng nhất.”
Những chiếc cúp
“Thứ quan trọng nhất trong sự nghiệp của
bạn là những chức vô địch bạn từng có được. Còn những chiếc cúp bạn
không giành được – cũng không thể định nghĩa con người bạn.” – King Kenny
League Cup 2001 là danh hiệu đầu tiên
Gerrard giành được cùng Liverpool. Chức vô địch đó nằm trong chiến tích
ăn 3 – thành tích chưa từng có trong lịch sử của CLB, bên cạnh FA Cup và
UEFA Cup. Liverpool còn vô địch League Cup vào năm 2003, sau khi đả bại
Man Utd trong trận chung kết với 1 bàn của Gerrard. Nhưng sẽ thật thiếu
sót nếu nhắc đến Steven Gerrard, mà lại bỏ qua 2 trận chung kết có thể
coi là để đời của anh: UEFA Champions League 2004/05 và FA Cup 2005/06
Hai hàm răng nghiến chặt, mạch máu chạy
rần rật và trái tim như muốn nhảy tung khỏi lồng ngực, Steven Gerrard
kéo tấm băng đội trưởng lên. Anh muốn xốc lại tinh thần cho các đồng đội
và đốc thúc họ phải giữ vững niềm tin. Gerrard đã tin và các chiến binh
Liverpool xung quanh anh cũng vậy. Sáu phút hiệp 2 trận chung kết tại
Thổ Nhĩ Kỳ thực sự điên rồ. Cú lắc đầu điệu nghệ của Gerrard thu ngắn
cách biệt xuống còn 2 bàn, và quan trọng hơn đã thắp lên ngọn lửa hy
vọng tưởng như đã bị chôn vùi sau nửa đầu trận đấu bị coi là thảm hoạ.
Khoảnh khắc đó cũng đưa Liverpool từ cõi chết trở về, đồng thời đẩy
Milan vào tình cảnh “sống trong sợ hãi”.
Những nhà vô địch đã đi vào lịch sử.
Trận đấu vĩ đại nhất trong lịch sử
Champions League, có lẽ cũng là đêm đẹp nhất trong 123 năm tồn tại của
Liverpool. Thời khắc Jerzy Dudek đẩy được cú penalty của Shevchenko, các
cầu thủ Milan đã gục xuống, Pirlo thậm chí đã muốn từ bỏ bóng đá. Tất
cả những mỹ từ đẹp nhất: tuyệt vời, đáng kinh ngạc, ngoạn mục, phi
thường, lạnh xương sống hay rợn tóc gáy… đều được dành tặng cho đoàn
quân của ông Rafa Benitez. Nhưng bản thân chiếc lược gia Tây Ban Nha
cũng thừa nhận: “Đêm Istanbul huyền diệu sẽ không bao giờ thành hiện
thực nếu không có Gerrard.”
Và chỉ 12 tháng sau, Gerrard lại biến
trận chung kết khác thành sân khấu của riêng mình – trận đấu được coi là
kịch tính nhất trong lịch sử FA Cup. Cặp đôi Jamie Carragher và Jerzy
Dudek trở thành trò hề và giúp West Ham dẫn 2-0. Tuy nhiên trước giờ
nghỉ, Gerrard đặt dấu ấn với cú phất dài chuẩn từng mm để Cisse gỡ lại 1
bàn. Đầu hiệp 2, chính anh vung chân như búa bổ trong vòng cấm tung nóc
lưới Shaka Hislop. Tưởng như, The Hammers đã nắm phần thắng trong tay
khi dẫn 3-2 lúc trận đấu chỉ còn tính bằng giây. Khi mọi ánh mắt đều
hướng về người đội trưởng “siêu nhân”, Gerrard lại lên tiếng với pha nã
đại bác không tưởng từ cự ly 30m. Trên loạt đấu súng định mệnh, Lữ đoàn
đỏ vẫn là người chiến thắng.
Gerrard “một tay xoay chuyển càn khôn”.
Gerrard còn cùng Liverpool có thêm FA Cup năm 2006 và League Cup 2012.
“Vấp ngã” trước ngưỡng cửa thiên đường
Premier League 2008/09 đánh dấu mùa giải
bùng nổ của Steven Gerrard – anh ghi đến 16 tại Premier League, trong
đó có màn vùi dập Man United 4-1 ngay trên Old Trafford. Thế nhưng, cuối
mùa họ vẫn kém đội bóng thành Manchester 4 điểm.
Năm năm sau, “số 8” được kéo xuống đá vị
trí lùi sâu hơn, cung cấp “khí tài đạn dược” cho một trong những hàng
tấn công được đánh giá là biến ảo nhất từ thời Kenny Daglish và Ian
Rush. Với đội hình đó, Gerrard cùng đồng đội chơi bùng nổ khiến Man City
phải bám đuổi cho đến khi mùa giải chỉ còn vài vòng nữa là khép lại.
Nhưng thật đáng tiếc, giấc mơ vô địch Premier League của Gerrard vẫn
luôn là giấc mơ.
Nỗi đau của Gerrard.
“Thật đáng buồn vì Steven chưa từng được
chạm tay vào chiếc cúp Premier League, nhưng điều đó cũng không làm
giảm giá trị của cậu ấy đối với Liverpool, cậu ấy quá vĩ đại” – Graeme Souness
Và vô số danh hiệu cá nhân
Bằng tài năng và tầm ảnh hưởng to lớn
của mình, không ngạc nhiên khi Steven Gerrard đã giành vô số giải thưởng
cá nhân trong sự nghiệp lừng lẫy của mình.
Cùng với danh hiệu cầu thủ trẻ xuất sắc
nhất năm do Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp Anh (PFA) trao năm 2001,
Gerrard còn “thầu” thêm Cầu thủ xuất sắc nhất năm của UEFA và Quả bóng
đồng FIFA (2005), Cầu thủ hay nhất năm của PFA (2006), Cầu thủ hay nhất
năm của FWA – Hiệp hội nhà báo bóng đá Anh (2009) và Cầu thủ hay nhất
năm của PFA do CĐV bầu chọn (2001 và 2009). Năm 2013, người hâm mộ
Liverpool xếp Steven Gerrard đứng đầu Top 100 danh thủ vĩ đại nhấ trong
lịch sử CLB.
Anh còn vinh dự được Hoàng gia Anh trao tặng Huân chương Hiệp sĩ đế chế năm 2007.
Gerrard và vợ Alex trong ngày nhận Huân chương Hiệp sĩ đế chế Anh.
Tháng 2 năm 2015, trận đá lại với Bolton
Wanderers vòng 4 FA Cup, Liverpool chiến thắng và Gerrard đánh dấu trận
đấu thứ 700 của mình trong màu áo Lữ đoàn đỏ. Chỉ 2 người từng đá nhiều
trận hơn anh, đó là Ian Callaghan (857 trận) và bạn thân Jamie
Carragher (737 trận).
HLV Brendan Rodgers không giấu được sự
ngưỡng mộ dành cho Gerrard: “Đây là thành tích không thể tin nổi, tôi
không dám chắc điều này có thể lặp lại hay không. Cầu thủ chuyên nghiệp
nào cũng muốn làm được như cậu ấy”
“Tôi đã từng chơi cạnh Graeme Souness,
tuy nhiên tôi đánh giá Gerrard còn giỏi hơn ông ấy. Đó có lẽ là lời khen
tặng xứng đáng nhất mà tôi có thể dành cho cậu ấy.” – Mark Lawrenson
See You Again!
Dù cố nén lại, nhưng những giọt nước mắt
đã rơi trong ngày Steven Gerrard vẫy tay chào người hâm mộ. Thứ 7, ngày
16/05/2015, Gerrard khép lại chặng đường dài 17 năm với Liverpool để
chọn con đường đi của riêng mình. Lúc gánh nặng áp lực được trút bỏ cũng
là thời điểm mọi cảm xúc chỉ chực chờ để vỡ oà.
Hẹn gặp lại anh, Stevie G.
Ngày hôm đó, các cầu thủ trên sân đã xếp
thành 2 hàng danh dự và trên khán đài là những tấm băng-rôn với dòng
chữ “Đội trưởng” để tôn vinh những đóng góp không ngừng nghỉ của anh
dành cho Liverpool. Tất cả CĐV trên sân đều hô vang: “Steven Gerrard –
anh là độc nhất vô nhị”
Bế trên tay cô con gái Lourdes, Gerrard
nói trong nghẹn ngào: “Cảm giác lúc này thật lạ. Tôi đã lo sợ khoảnh
khắc này sẽ tới bởi vì tôi sẽ rất nhớ các bạn. Tôi yêu từng giây phút
được thuộc về nơi này, và trái tim tôi dường như tan vỡ khi nghĩ đến
việc sẽ không bao giờ còn được chơi bóng trước sự chứng kiến của những
CĐV thêm lần nào nữa.”
“Trước khi không thể kìm nén
được cảm xúc, tôi muốn nói điều này: Đã từng thi đấu gần như mọi nơi
trên thế giới, nhưng đối với tôi CĐV Liverpool luôn là số 1.”
Tình cũ tiếc chuyện mất Gerrard vì giang hồ
Hạnh Nguyễn
10:33 ngày 24-06-2015
Chứng
kiến Steven Gerrard kỷ niệm 8 năm ngày cưới với cô vợ Alex Curran, tình
cũ Lauren Ashcroft của tiền vệ người Anh lại càng xót xa. Lauren chia
sẻ nếu không có đòn “không ăn được thì đạp đổ” của tay giang hồ từng cặp
kè thì cô đã thành vợ của Gerrard rồi.
Trước
khi sang Mỹ đầu quân cho LA Galaxy, Gerrard cùng cô vợ Alex sang Ibiza
kỷ niệm 8 năm ngày cưới. Chứng kiến vợ chồng Gerrard - Alex hạnh phúc
bên 3 tiểu công chúa đáng yêu, không ít người ghen tị với họ. Nhưng ghen
tị nhất phải kể đến Lauren Ashcroft - người đã nắm giữ trái tim Gerrard
trước Alex.
Tâm sự trên tờ Daily Mirror,
Lauren cho biết cô cứ tưởng mình đã chịu an phận với cuộc sống riêng của
mình. Nhưng cứ mỗi lần trông thấy hình ảnh Gerrard vui vẻ sánh đôi bên
Alex, máu ghen trong người Lauren vẫn sôi lên: “Đáng ra vị trí của Alex
bây giờ phải thuộc về tôi”. Vì Lauren đã có được trái tim Gerrard trước
Alex, đã được Gerrard thề non hẹn biển trước Alex.
Lauren
kể cô bắt đầu quen và yêu Gerrard hồi tháng 1/2001. Hồi ấy Lauren mới
là nữ sinh 15 tuổi, còn Gerrard vẫn còn là chàng trai tuổi đôi mươi.
Ngoài
thời gian đến trường, Lauren làm thêm tại một cửa hàng bán đồ thể thao 3
buổi mỗi tuần. Lauren bồi hồi nhớ lại: “Chúng tôi quen nhau tình cờ.
Một lần tôi đang giới hiệu hàng thể thao cho Jonathan Boggan, bạn thân
của Gerrard. Lúc ấy, Gerrard cứ nhìn tôi say đắm. Boggan liền đứng ra
làm cầu nối.
Vợ chồng Gerrard - Alex vừa kỷ niệm 8 năm ngày cưới tại Ibiza
Gerrard
hỏi xin số điện thoại của tôi qua Boggan. Anh ấy liên tục gọi điện,
nhắn tin rủ tôi đi chơi. Lúc ấy, tôi không hề biết Gerrard là cầu thủ
của Liverpool. Tôi không mê bóng đá mà. Tôi chỉ biết rằng anh ấy rất
giản dị, thân thiện và đáng yêu”.
Lauren cho
biết Gerrard chính là mối tình đầu thực sự của mình. Cô không để anh đến
trường đón, nhất là sau khi cô biết được chuyện anh đang chơi bóng cho
Liverpool. Lauren sợ mang tiếng hám danh, đua đòi yêu đương, bỏ bê học
hành.
Lauren bảo hồi ấy Gerrard rất nghiêm túc
trong tình cảm. Nên cha mẹ cô mới đồng ý để anh đến chơi và ngủ lại nhà
mình (Gerrard phải ngủ trong phòng của em trai Lauren).
Nhưng
hẹn hò 3 tháng thì Lauren quyết định chuyển quan hệ với Gerrard từ tình
yêu sang tình bạn vì lý do anh bận thi đấu liên miên, còn cô phải lo
học hành. Gerrard vẫn yêu Lauren nên hẹn rằng: “Nếu duyên số sau này đưa
em trở lại vòng tay anh, chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi”.
MẤT GERRARD VÌ GIANG HỒ
Sau
đó, Lauren có thời gian ngắn qua lại với George Bromley Junior, mà
không biết rằng gã trai 19 tuổi này là con nhà trùm xã hội đen và bản
thân gã buôn ma túy “có nghề”. Biết chân tướng giang hồ của Bromley,
Lauren đánh bài chuồn ngay.
Thời gian này,
Gerrard lại tích cực tìm đường nối lại tình xưa với Lauren. Cô kể tiếp:
“Gerrard vẫn thường xuyên gọi điện và đến cửa hàng tìm tôi. Anh ấy bảo
không sao quên được tôi và dù cả hai còn rất trẻ thì chúng tôi vẫn hoàn
toàn có thể lên kế hoạch xây dựng tương lai với nhau. Đúng lúc tôi muốn
yêu lại từ đầu với Gerrard thì biến cố xảy ra”.
Lauren vẫn tiếc vì không giữ được trái tim Gerrard
Bromley
ghen lồng ghen lộn với Gerrard, dù gã này đã bị Lauren bỏ. “Không ăn
được thì đạp đổ”, Bromley phá đám bằng những trò của dân giang hồ. Gã
đòi nói chuyện phải quấy bằng tay chân với Gerrard. Gã ném cả viên gạch
vào cửa sổ chiếc BMW X5 mà Gerrard đậu trước cửa nhà Lauren.
Một mặt, Gerrard lo tăng cường các biện pháp bảo vệ mình. Mặt khác, anh cắt đứt luôn mọi liên hệ với Lauren cho lành.
Sang năm 2002, Gerrard quen Alex và gắn bó luôn với cựu siêu mẫu này.
Bà xã Gerrard khoe dáng chuẩn dù là mẹ của bốn đứa con
Không phải ngẫu nhiên mà Steven Gerrard chưa từng có một scandal tình ái nào, khi bên cạnh có một cô vợ như Alex Curran.
Gerrard
cùng vợ Alex và ba cô "công chúa" đang có mặt ở đảo Ibiza, Tây Ban Nha
trong những ngày hè sôi động. Chỉ ít tháng trước, Alex vừa sinh con thứ
tư cho Gerrard nhưng cô nhanh chóng lấy lại vóc dáng một cách ngạc
nhiên. Chẳng ai tin nổi Alex đã là mẹ của bốn đứa con.
Năm
nay 34 tuổi, Alex từng là một trong những WAGs nóng bỏng nhất của tuyển
Anh. Sau khi lấy Gerrard, Alex lui vào hậu trường, giúp Gerrard toàn
tâm thi đấu và hiện đang theo nghiệp HLV.
Gerrard giải nghệ năm 2016 trong màu áo LA Galaxy. Anh hiện là HLV U18 của Liverpool.
Gerrard và ba con gái. Hồi đầu tháng Tư, anh đón cậu con trai duy nhất, tên Leo.
Con trai bé bỏng của huyền thoại Liverpool.
Sau bao nhiêu năm gắn bó, vợ chồng Gerrard vẫn sống hạnh phúc. Cựu đội trưởng Liverpool chưa có scandal tình ái nào.
MIỀN TÂY HOANG DẠI Ước gì một lần về thuở ấy miến Tây Sống lầy lội những tháng ngày hoang dại Súng cặp kè hông, nhong nhong lưng ngựa Phóng khoáng thảo nguyên, đạn nổ ì đùng Ta sẽ về, rủ em gái theo cùng Đem tình yêu vào vòng đấu súng Và ngã xuống trong một lần anh dũng Để mai này định nghĩa lại...thằng khùng! Đã khùng rồi thì xá chi anh hùng Của một thời tìm vàng sôi động Người người xô bồ tìm giàu sang cuộc sống Để lại điêu tàn, bắn giết mênh mông! Ta ước thế nghe có rùng rợn không? Trần Hạnh Thu NHẠC HUYỀN THOẠI CAO BỒI VIỄN TÂY
(ĐC sưu tầm trên NET) Bản tin 113 online cập nhật ngày 2/5: Truy tố 254 bị can bị trong đại án sai phạm lĩnh vực đăng kiểm 🔴 TRỰC TIẾP: Thời sự quốc tế 3/5 | Nga tuyên bố khai hỏa Iskander, hủy diệt hai pháo HIMARS Ukraine Tin tức thời sự mới nhất hôm nay | Bản tin sáng ngày 5-3-2024 MỘT CÕI ĐI VỀ (Sáng Tác: Trịnh Công Sơn) - KHÁNH LY OFFICIAL Miễn nhiệm chức vụ Chủ tịch Quốc hội đối với ông Vương Đình Huệ 9 giờ trước Khoảnh khắc tên lửa Nga công kích pháo HIMARS Ukraine 12 giờ trước Mong muốn Campuchia chia sẻ thông tin về Dự án kênh đào Funan Techo 10 giờ trước Gần 50 người chết trong vụ sập đường cao tốc ở Trung Quốc 10 giờ trước Lý do xuất khẩu của Trung Quốc sang Nga bất ngờ sụt giảm 8 giờ trước Ukraine nói Nga sản xuất tên lửa Zircon 'nhanh bất thường' 6 giờ trước Hàng chục nghìn người Gruzia tiến hành biểu tình lớn nhất từ trước tới nay 16 giờ trước Video 'rừng người' xem phương tiện chiến đấu bị Nga tịch thu ở chiến trường Ukraine 16 giờ trước U23 In...
I Only Want to Be with You - Dusty Springfield (Cover by Emily Linge) VẪN THẾ MÀ! Anh vẫn thế, trước sau vẫn thế mà Nhìn anh này, đừng nhìn phía trời xa Vẫn ngày ngày ra ngóng chờ trước của Đợi Nàng Thơ về tác hợp thi ca Tâm hồn anh có cửa đâu mà khóa Mà phải cùng em mở cánh cửa tâm hồn Anh tìm mãi nào thấy đâu ô cửa Toang hoác tứ bề, thông thống càn khôn* Còn trái tim anh vẫn êm đềm, yên ả Vẫn yêu quê hương, tổ quốc, con người Miền nhiệt đới khi thấy tim băng giá Chắc chắn là anh đã ngoẻo tự lâu rồi! Trần Hạnh Thu CT: * Trời đất
Nhận xét
Đăng nhận xét