SỰ NGU XUẨN CỦA CUỘC SỐNG 47
-Xét
được sống còn trong no đủ là mưu cầu cơ bản và ước nguyện chính đáng
của mọi cuộc đời, thì sẽ phân biệt được chiến tranh phi nghĩa và chiến
tranh chính nghĩa, sự phòng vệ chính đáng cũng như sự bắt buộc hạ sát
lực lượng đối kháng. Và khi phải hành động xả thân vì lẽ phải, con người
trở nên vô cùng cao quí.
-Nhưng xét trên bình diện đánh giá sự sống là thứ quí giá nhất trên đời, thì giết chóc lẫn nhau, dù là giết chóc bắt buộc, là hành động mù quáng đích thực của con người, và chiến tranh, dù là chiến tranh chính nghĩa, thì kẻ gây chiến vẫn bị coi là kẻ loạn trí vô hạn, dù đó là sự loạn trí tự giác, nhân danh bảo vệ sự sống!
-Đứng lên trên tất cả mà phán xét, thì:
trí tuệ siêu việt của con người hóa ra là ngu ngốc bậc nhất!
-Chân lý là đây:
Chiến tranh là mệnh lệnh tối thượng của tự nhiên mù quáng đối với trí tuệ sáng suốt của loài người: hãy giết chóc lẫn nhau!
-Mục đích của mọi cuộc chiến tranh, của mọi phía xung đột đều là cố giết chóc để dành lấy danh lợi.
-Xét như thế mới hiểu được vì sao một dân tộc nhỏ bé, lạc hậu dám kiên quyết tiến hành chiến tranh với một siêu cường để giành lấy sự sống, thoát kiếp nô lệ.
-Và nhất là khi dân tộc đó giành được thắng lợi, thì thắng lợi đó được coi là của thần thánh.
-Như vậy, muốn không còn chiến tranh nữa, con người thực sự phải biết tôn sùng cuộc sống, ghê tởm giết chóc, coi cuộc sống là thứ tối thượng, không được xâm phạm, hoặc không còn lòng tham và tính tư hữu, hoặc trở lại lối nghĩ tăm tối như hổ báo, hoặc sáng suốt như nước, triệt tiêu hận thù!
-Nhưng hết chiến tranh rồi, xã hội loài người có hết bạo tàn, giết chóc lẫn nhau?
-Và vô cớ tàn sát sinh linh, con người có phải là loài ác độc nhất trong muôn loài sinh vật!?
-Chiến tranh, dù có thần thánh đến mấy, thì cũng là hành động mang hơi hám của ác quỉ!
-Lịch sử loài người cho thấy, chưa có đế quốc nào, chưa có thế lực nào làm được bá chủ thế giới. Muốn làm chúa tể thế giới thì phải giết người, phải chà đạp sự sống, phẩm giá, phải ngu xuẩn, nghĩa là phải tự hủy diệt bản thân mình trước đã!
-----------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
-Nhưng xét trên bình diện đánh giá sự sống là thứ quí giá nhất trên đời, thì giết chóc lẫn nhau, dù là giết chóc bắt buộc, là hành động mù quáng đích thực của con người, và chiến tranh, dù là chiến tranh chính nghĩa, thì kẻ gây chiến vẫn bị coi là kẻ loạn trí vô hạn, dù đó là sự loạn trí tự giác, nhân danh bảo vệ sự sống!
-Đứng lên trên tất cả mà phán xét, thì:
trí tuệ siêu việt của con người hóa ra là ngu ngốc bậc nhất!
-Chân lý là đây:
Chiến tranh là mệnh lệnh tối thượng của tự nhiên mù quáng đối với trí tuệ sáng suốt của loài người: hãy giết chóc lẫn nhau!
-Mục đích của mọi cuộc chiến tranh, của mọi phía xung đột đều là cố giết chóc để dành lấy danh lợi.
-Xét như thế mới hiểu được vì sao một dân tộc nhỏ bé, lạc hậu dám kiên quyết tiến hành chiến tranh với một siêu cường để giành lấy sự sống, thoát kiếp nô lệ.
-Và nhất là khi dân tộc đó giành được thắng lợi, thì thắng lợi đó được coi là của thần thánh.
-Như vậy, muốn không còn chiến tranh nữa, con người thực sự phải biết tôn sùng cuộc sống, ghê tởm giết chóc, coi cuộc sống là thứ tối thượng, không được xâm phạm, hoặc không còn lòng tham và tính tư hữu, hoặc trở lại lối nghĩ tăm tối như hổ báo, hoặc sáng suốt như nước, triệt tiêu hận thù!
-Nhưng hết chiến tranh rồi, xã hội loài người có hết bạo tàn, giết chóc lẫn nhau?
-Và vô cớ tàn sát sinh linh, con người có phải là loài ác độc nhất trong muôn loài sinh vật!?
-Chiến tranh, dù có thần thánh đến mấy, thì cũng là hành động mang hơi hám của ác quỉ!
-Lịch sử loài người cho thấy, chưa có đế quốc nào, chưa có thế lực nào làm được bá chủ thế giới. Muốn làm chúa tể thế giới thì phải giết người, phải chà đạp sự sống, phẩm giá, phải ngu xuẩn, nghĩa là phải tự hủy diệt bản thân mình trước đã!
-----------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
Hơn 700 binh sỹ Libya thiệt mạng trong các cuộc giao tranh ở Tripoli
Chính phủ Libya tuyên bố 710 binh sỹ thuộc Chính phủ được
quốc tế công nhận tại Tripoli đã thiệt mạng kể từ khi cuộc chiến tại thủ
đô nổ ra.
Lực lượng ủng hộ Chính phủ Libya giao tranh với các tay súng Quân đội Quốc gia Libya tự xưng (LNA) ở ngoại ô thủ đô Tripoli ngày 12/4. (Ảnh: AFP/TTXVN)
Theo Reuters, Chính phủ Libya
ngày 4/5 tuyên bố 710 binh sỹ thuộc Chính phủ được quốc tế công nhận
tại Tripoli đã thiệt mạng kể từ khi cuộc chiến tại thủ đô nổ ra.
Cuộc tấn công do Tướng Khalifa Haftar, chỉ huy lực lượng tự xưng Quân đội Quốc gia Libya (LNA) ở miền Đông nước này phát động nhằm giành quyền kiểm soát thủ đô Tripoli đã bước vào tuần thứ 5, khiến gần 400 người thiệt mạng và 50.000 người phải di dời.
[Khủng bố Nhà nước Hồi giáo đứng sau vụ tấn công ở miền Nam Libya]
Cùng ngày, các quan chức cho biết các tay súng thuộc tổ chức Nhà nước Hồi giáo (IS) tự xưng đã làm ít nhất 9 binh sỹ thiệt mạng trong một vụ tấn công nhằm vào thao trường của LNA tại vùng sa mạc phía Tây Nam Libya.
IS đã thừa nhận gây ra vụ tấn công, cho rằng có ít nhất 16 binh sỹ thiệt mạng và bị thương./.
(Vietnam+)
Trung Quốc không che giấu được sự phi nghĩa
Tạp chí Mỹ Foreign Policy trong một bài viết phân tích về
quân đội Trung Quốc tháng 11/2018 viết, 40 năm trước, quân đội Việt Nam
đã phá hủy cuộc xâm lược của Trung Quốc và bóng ma thất bại này khiến
Trung Quốc chọn cách phớt lờ cuộc xâm lược từng thực hiện trong khi
nhiều cựu binh cảm thấy “vỡ mộng” về cuộc chiến họ đã tham gia.
Foreign Policy đính kèm bài viết của nhà báo Mỹ Howard W. French, đăng trên báo in New York Times năm 2005 nói về sự bành trướng của Trung Quốc khi đưa quân xâm lược các tỉnh biên giới Việt Nam tháng 2/1979.
VTC News xin được giới thiệu lại bài báo, lược dịch theo bản điện tử được New York Times lưu trữ.
Tại Ma Lật Pha, Vân Nam, Trung Quốc, sau khi đi lên những bậc thang đá dốc đứng, du khách lần đầu đến thăm ngạc nhiên khi nghĩa trang của các cựu binh nằm ngoài thị trấn cuối cùng đã xuất hiện. Phóng tầm mắt ra xa, những lối đi uốn lượn trên triền đồi xếp hàng nối hàng sau các ngôi mộ, mỗi mộ là một bia bê tông có một ngôi sao lớn màu đỏ, một cái tên và một dòng chữ.
© Được VTC News cung cấp
Nghĩa trang tại huyện Malipho, Vân Nam. (Ảnh tư liệu Trung Quốc)
Tuy nhiên cả Long Chaogang và Bai Tianrong, đều không phải lần đầu
đến đây. Hai cựu binh trong cuộc chiến của Trung Quốc với Việt Nam, bắt
đầu với trận chiến dữ dội giữa tháng 2/1979, thỉnh thoảng lại trở về tìm
kiếm ngôi mộ của những người bạn đã mất.
Trong hơn một giờ đồng hồ, họ trèo lên xuống sườn núi vắng vẻ gần biên giới Việt Nam, tìm kiếm một cách vô vọng trong số những cái tên của 957 binh sỹ được chôn ở đây, sau dừng lại và châm thuốc đặt lên mộ một đồng đội.
Sự im lặng đang bao trùm nơi này cũng giống như cuộc chiến bị “cố ý chôn vùi” ở Trung Quốc. Chỉ có những cơn gió thi thoảng xào xạc thổi qua rặng tre ở nghĩa trang. Bằng tính toán chính thức, 20.000 người Trung Quốc đã chết trong tháng đầu tiên của cuộc chiến, khi lực lượng Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam và đối mặt với sự phản kháng mạnh mẽ. Nhiều người khác chưa được nhắc đến đã chết khi các xung đột tiếp tục kéo dài đến những năm 1980.
© Được VTC News cung cấp
Xe tăng Trung Quốc ồ ạt tấn công các tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam sáng 17/2/1979. (Nguồn ảnh: Soha)
Từng đó năm trôi qua, không có mấy bộ phim, tiều thuyết hay hồi ký
Trung Quốc nhắc đến những gì các binh sỹ và gia đình của họ phải chịu
đựng. Không còn di tích nào nhắc đến cuộc chiến rõ ràng hơn các nghĩa
trang thường tìm thấy ở khu vực biên giới xa xôi như thế này.
Bản thân nhiều cựu binh cũng khó nói ra tại sao họ lại chiến đấu trong cuộc chiến đó. Phần lớn chần chừ thảo luận với người ngoài cuộc, thậm chí cự tuyệt nói ngay cả với người trong gia đình.
Khi được hỏi tham gia cuộc chiến là vì điều gì, Long Chaogang, 42 tuổi, từng là lính bộ binh Trung Quốc đáp “tôi không biết”. Khi được hỏi ông đã giải thích về cuộc chiến tham gia trong quá khứ cho gia đình như thế nào, ông kể có một lần con gái 12 tuổi hỏi, và ông chỉ nói “đó không phải việc của con”.
XEM TOÀN BỘ BÀI VIẾT VỀ CUỘC CHIẾN TRANH BẢO VỆ BIÊN GIỚI PHÍA BẮC CỦA TỔ QUỐC NĂM 1979 TẠI ĐÂY
“Sự lãng quên với quy mô lớn” như vậy không phải là hành động thụ động. Đó là sản phẩm của những nỗ lực cứng rắn và không ngừng nghỉ của chính phủ Trung Quốc nhằm kiểm soát thông tin, đặc biệt là thông tin lịch sử. Học sinh Trung Quốc ngày nay đọc sách thường không thấy nhắc đến cuộc chiến.
Các tác giả tìm cách đi sâu vào lịch sử cuộc chiến này thường xuyên bị từ chối xuất bản. Năm 1995, một tiểu thuyết về cuộc chiến – “Traversing Death” (Tạm dịch: Đi qua cái chết) được kỳ vọng giành giải thưởng quốc gia nhưng bất ngờ bị loại khỏi cuộc thi mà không có lời giải thích.
© Được VTC News cung cấp
Lính Trung Quốc sử dụng súng chống tăng Type 69 và trung liên Type 56. (Nguồn ảnh: Soha)
Việc nhà chức trách Trung Quốc quá sốt sắng trong việc kiềm chế các
cuộc tranh luận có lẽ là do cuộc chiến đẫm máu mà nước này thực hiện với
Việt Nam đi ngược lại với câu chuyện mà chính phủ Trung Quốc ngày nay
đang ra sức tuyên truyền: Trung Quốc là một nước không bao giờ đe dọa
hay tấn công các nước láng giềng và về một sự lãnh đạo thận trọng không
thể sai lầm. Cái tên được Trung Quốc gán cho cuộc bành trướng 1979 – “tự
vệ và phản công chống chiến tranh Việt Nam” là minh chứng rõ ràng nhất
Bắc Kinh đang cố gắng củng cố quan điểm này.
Các nhà sử học cho rằng việc Trung Quốc bắt đầu hành động thù địch nằm ngoài cả mục đích tranh chấp và xung đột diễn ra hoàn toàn trên đất Việt Nam.
Nhiều nhà sử học cũng đánh giá chung rằng nếu cuộc chiến không phải là một thất bại hoàn toàn của Trung Quốc thì cũng là một cuộc chiến phải trả giá đắt với những mục đích đáng ngờ, trong đó có cái gọi là “dạy cho Việt Nam một bài học” do đã lật đổ Pol Pot, nhà lãnh đạo của chính quyền Khmer Đỏ ở Campuchia, một trong những kẻ bạo chúa gây ra thảm họa diệt chủng đẫm máu nhất thế kỷ 20 và cũng là một đồng minh của Trung Quốc thời đó.
© Được VTC News cung cấp
Súng chống tăng, đạn B41, súng trung liên, đại liên của quân Trung Quốc bị bộ đội Việt Nam thu được. (Ảnh tư liệu Trung Quốc)
Đến nay, các cựu binh Trung Quốc thường bám vào những lời giải thích
này nhưng cũng phẫn nộ về việc bị sử dụng làm bia đỡ đạn trong một trò
chơi chính trị ích kỷ.
“Chúng tôi hy sinh cho mục đích chính trị và không chỉ có tôi cảm thấy như vậy – nhiều đồng đội cũng thế, chúng tôi liên lạc với nhau qua Internet” – Xu Ke, một cựu lính bộ binh tự thuật trong một cuốn sách tự xuất bản về cuộc xung đột Trung – Việt năm 1979, “The Last War” (Tạm dịch: Cuộc chiến cuối cùng).
Ông Xu, hiện đang làm thiết kế nội thất ở Thượng Hải, cho biết đã đi khắp đất nước bằng chi phí của mình để nghiên cứu cuốn sách và nhận thấy rằng các tài liệu tại hết thư viện này đến thư viện khác về cuộc chiến đã bị loại bỏ. Một sách yếu lược về những năm 1980, hoàn chỉnh đến nỗi có lời bài hát của những bài hát nổi tiếng nhất thập kỷ bấy giờ, nhưng không nói gì về cuộc xung đột.
"Nó giống như một ký ức đã bị xóa, như thể nó chưa bao giờ xảy ra",
ông Xu nói. "Tôi đã đi đến các nhà sử học quân đội để tìm tài liệu và họ
nói 'Đừng nghĩ về điều đó'. Thái độ của Trung Quốc là như thế, hãy cùng
nhìn về tương lai và cùng nhau làm giàu. "
© Được VTC News cung cấp
Hai nữ chiến sĩ Việt Nam dẫn giải tù binh Trung Quốc ở Cao Bằng ngày 25/2/1979. (Nguồn ảnh: Sovfoto)
Cuộc chiến đã tạo ra một ngôi sao văn hóa đại chúng. Ca sĩ tên Xu
Liang, người bị mất một chân trong cuộc chiến, trở thành anh hùng và
thần tượng khi xuất hiện trên truyền hình quốc gia, ngồi trên xe lăn
trong bộ quân phục và hát về đức hy sinh cá nhân.
Ca sĩ Xu (người không liên quan đến tác giả của "Cuộc chiến cuối cùng") đã tiếp tục thực hiện hơn 500 cuộc nói chuyện trên khắp đất nước trước khi không còn xuất hiện trước công chúng vào khoảng năm 1990, ngay sau khi những xung đột kết thúc.
Ngày nay, ông ta thay đổi đến nỗi nói với những người vô tình nhận ra ông ta trên đường phố Bắc Kinh rằng họ đã nhầm lẫn. Khi được hỏi liệu cuộc chiến có chính đáng không, ông nói “các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã sử dụng Việt Nam như một kẻ thù thuận tiện để dập tắt xung đột nội bộ”.
"Tuyên truyền nằm trong tay chính phủ," ông nói. "Một người đàn ông bình thường vô dụng biết gì? Khi họ muốn làm gì đó, họ có thể tìm thấy một ngàn lời biện minh, nhưng đây chỉ là những lời bào chữa. Đó không phải là nguyên nhân thực sự."
© Được VTC News cung cấp
Cuộc tấn công Việt Nam năm 1979 của Trung Quốc: 'Đó là cuộc chiến tranh xâm lược'
© Được VTC News cung cấp
'Chiến đấu vì độc lập tự do': Những ngày tháng hai đỏ lửa biên cương 1979
Lực lượng ủng hộ Chính phủ Libya giao tranh với các tay súng Quân đội Quốc gia Libya tự xưng (LNA) ở ngoại ô thủ đô Tripoli ngày 12/4. (Ảnh: AFP/TTXVN)Cuộc tấn công do Tướng Khalifa Haftar, chỉ huy lực lượng tự xưng Quân đội Quốc gia Libya (LNA) ở miền Đông nước này phát động nhằm giành quyền kiểm soát thủ đô Tripoli đã bước vào tuần thứ 5, khiến gần 400 người thiệt mạng và 50.000 người phải di dời.
[Khủng bố Nhà nước Hồi giáo đứng sau vụ tấn công ở miền Nam Libya]
Cùng ngày, các quan chức cho biết các tay súng thuộc tổ chức Nhà nước Hồi giáo (IS) tự xưng đã làm ít nhất 9 binh sỹ thiệt mạng trong một vụ tấn công nhằm vào thao trường của LNA tại vùng sa mạc phía Tây Nam Libya.
IS đã thừa nhận gây ra vụ tấn công, cho rằng có ít nhất 16 binh sỹ thiệt mạng và bị thương./.
(Vietnam+)
Cuộc chiến 2/1979: Trung Quốc không thể che giấu sự phi nghĩa...
(Quan hệ quốc tế) - Trung Quốc đã cố sức xuyên tạc nhưng sự thật về cuộc chiến tranh xâm lược 2/1979 được chính người Trung Quốc dần dần bóc mẽ...
Trung Quốc: Ngoài mặt hô chiến thắng, trong nội bộ thất vọng
Gần 40 năm qua, mỗi năm Trung Quốc đều có từ 600-800 bài báo viết về cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam năm 1979.
Mặc
dù đông đảo các chính khách và học giả các nước đều nhận định, cuộc
chiến năm 1979 là “Chiến tranh xâm lược của Trung Quốc đối với Việt Nam”
và “Trung Quốc đã thất bại thảm hại”, nhưng từ lịch sử cho đến văn học
Trung Quốc đều viết theo một nội dung được định hướng sẵn là “Trung Quốc
chỉ tự vệ trước Việt Nam và Trung Quốc là người chiến thắng”, khiến một
bộ phận lớp trẻ Trung Quốc nhiểu sai lệch về bản chất của cuộc chiến.
Tuy
nhiên, theo thời gian, sự thật đã được làm sáng tỏ. Lịch sử là một dòng
chảy khách quan, không thể dễ dàng như xé bỏ một trang này hay viết lại
một trang kia.
Những
tài liệu nội bộ của Trung Quốc được giới học giả và chính các cựu quan
chức Trung Quốc công bố trong thời gian gần đây đã phơi bày sự thật về
cái gọi là “sự chính nghĩa” và “chiến thắng vẻ vang của Quân giải phóng
nhân dân Trung Quốc”.
Theo bản dịch bài phát biểu
của Đặng Tiểu Bình trong hội nghị quân chính nội bộ ngày 16-3-1979 (sau
khi rút quân về nước 1 tháng), do ông Dương Danh Dy (nguyên là Tổng lãnh
sự Việt Nam tại Quảng Châu từ 1993 đến 1996) dịch vào năm 2011, khi đó,
Đặng Tiểu Bình đã bày tỏ thái độ rất không hài lòng về kết quả yếu kém
của cuộc chiến tranh xâm lược.
Đặng Tiểu Bình chỉ
trích gay gắt các quan chức chính quyền và các lãnh đạo quân đội: "Đánh
lần này vũ khí, quân số đều gấp mấy lần Việt Nam. Chiến đấu ở Cao Bằng
chí ít là 5 đánh 1, 6 đánh 1. Chiến đấu ở Lạng Sơn, Lào Cai cũng đều gấp
mấy lần, thậm chí 6 đánh 1, 7 đánh 1…" nhưng "…thương vong của chúng ta
gấp 4 lần so Việt Nam. Thần thoại của chúng ta đã bị hủy diệt” (ý nói
về uy thế của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc).
Giáo
sư Đại học Harvard Ezra Feivel Vogel viết trong cuốn “Thời đại Đặng
Tiểu Bình” do Nhà xuất bản Đại học Trung Văn Hồng Kông rằng, Đặng bị
nhiều Ủy viên quân ủy trung ương phản đối, bao gồm cả nhà lãnh đạo Hoa
Quốc Phong, Nguyên soái Diệp Kiếm Anh và Đại tướng Túc Dụ, nguyên Tổng
tham mưu trưởng quân đội.
Nội bộ Trung Quốc thừa nhận thất bại thảm hại năm 1979
|
Trong
bài “Có phải hành động ‘trừng phạt’ của Trung Quốc thất bại hay
không?”, được xuất bản tháng 4/2013, cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger
cũng xác nhận thái độ bất đồng của Hoa Quốc Phong, lãnh đạo cao nhất
Trung Quốc, với mưu đồ của Đặng Tiểu Bình.
Nguyên
soái Diệp Kiếm Anh (lúc đó là Chủ tịch nước-Phó Chủ tịch Quân ủy Trung
ương, tức nhân vật số 2 của Trung Quốc) vốn đã bất bình nói rằng: “Diễu
võ dương oai đánh Việt Nam thì được gì? Không khác gì Gia Cát Lượng Bắc
phạt Tư Mã Ý, đánh vào nơi nào và làm sao đánh thắng được?”.
Ông
Diệp còn cho rằng, Trung Quốc không thể đánh thắng một đội quân cơ động
ngay trong nhà của họ và chỉ trích “Mỹ muốn báo thù Việt Nam bằng máu
Trung Quốc. Không được dùng máu của người Trung Quốc để phục hận cho
người Mỹ…”
Ông Trương Thắng, Cục trưởng Cục Tác
chiến (con trai nguyên Bộ trưởng Quốc phòng Trương Ái Bình) đã thừa nhận
trong hai cuốn sách “Đi ra từ chiến tranh” và “Đặc công cuối cùng náu
mình ở Đại lục” rằng, ngay cả Bộ trưởng Quốc phòng khi đó cũng không rõ
vì sao Trung Quốc phải tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam.
Còn
Thượng tướng Trần Tích Liên, nguyên Tư lệnh Lực lượng pháo binh, nguyên
Tư lệnh Đại Quân Khu Thẩm Dương, nguyên Tư lệnh Đại Quân khu Bắc Kinh,
nguyên Phó Thủ tướng Trung Quốc đã chỉ trích kịch liệt cuộc chiến tranh
xâm lược của Trung Quốc năm 1979.
Viên
tướng là một trong số lãnh đạo cao cấp nhất của quân đội Trung Quốc
cũng phải thừa nhận chiến xâm lược Việt Nam năm 1979 đã thất bại thảm
hại, khi viết cuốn sách “Trong nội bộ Đảng cần để mọi người phát biểu,
nói lên sự thực” xuất bản tháng 1/1988.
Ông này
tuyên bố, nên tránh thái quá, thực sự trung thực trong tuyên truyền,
phải thực sự cầu thị khi tổng kết các chiến lệ trong chiến tranh, tránh
tâng bốc, không được sợ lãnh đạo mà không dám nói và cũng không nên nể
người đã mất (Hứa Thế Hữu chết năm 1985) mà bỏ qua không nói.
“Nếu nói tuyến phía Đông trong
Chiến tranh biên giới Việt-Trung, thì Hứa Thế Hữu là tên điên, là kẻ
làm càn, mê muội, nói vậy có đồng chí nào phản đối không? Ba quân đoàn,
mười mấy sư đoàn, 60% là bộ binh cơ giới, khi đột phá trung tâm thì một
tuyến phòng ngự cũng không có, để cuối cùng bị phản kích đánh cho thảm
hại”.
Vị thượng tướng này bức xúc nói: “Đây gọi là
tác chiến kiểu gì? Là cuộc chiến dốt nát, là cuộc chiến ngu xuẩn, là
cuộc chiến điên rồ, lính chết đầy ra đấy nhưng không ai dám kêu oan”. Đó
mới chính là sự thật về “thắng lợi” mà nội bộ Trung Quốc đã từng nói
đến.
Một số học giả đã đúc kết rằng, qua việc tuyên
truyền rùm beng về “cuộc chiến phản kích tự vệ” và “chiến thắng vĩ đại”
của quân đội nước này, Trung Quốc đã tự mình vạch ra 3 cái sự “hèn”.
Thứ
nhất là “hèn hạ”. Để che mắt thiên hạ, Trung Quốc đã chủ động rêu rao
về cái gọi là “Tiểu bá Việt Nam”, để che dấu mục đích ép buộc Việt Nam
phải bỏ Liên Xô để đi theo mình, phá hoại sự đoàn kết thống nhất trong
khối Xã hội Chủ nghĩa; đồng thời giải vây cho bè lũ Khmer đỏ ở
Campuchia.
Để
“hợp pháp hóa” hành động xâm lược bá quyền nước lớn của mình, Trung
Quốc đã dựng lên cái gọi là “Việt Nam xâm lược Campuchia và Trung Quốc,
gây nguy hại cho hòa bình và an ninh trong khu vực”. Hành động “vừa ăn
cướp vừa la làng” có đáng để gọi là “hèn hạ”?
Thứ 2
là hèn mạt. Đây là một tính từ được người Việt Nam dùng để chỉ sự thấp
kém về nhân cách đến mức đáng khinh bỉ, dùng mọi thủ đoạn dù là bỉ ổi
nhất để đạt được mục đích của mình.
Trung Quốc
vạch kế hoạch đem quân đi xâm lược, âm thầm chuẩn bị, chủ trương tàn
sát, phá hủy nước khác mà không dám thừa nhận; đem số quân đông gấp 10
chủ động đánh lén mà lại rêu rao là một cuộc chiến tranh “phản kích tự
vệ”. Việc dám làm mà không dám nhận thì nên được gọi là gì?
Thứ
ba là hèn kém. Một đội quân khổng lồ với vô vàn vũ khí, trang bị hiện
đại được Liên Xô viện trợ hoặc giúp đỡ chế tạo lại cảm thấy ấm ức, ghen
tị với những chiến công lẫy lừng của quân đội nhỏ bé của nước láng
giềng, để đến nỗi phải giương vây đe dọa là “dạy cho Việt Nam một bài
học”, cuối cùng lại phải nhận kết cục thảm bại.
Điều này có xứng với từ “hèn kém”?
Tù binh Trung Quốc được Việt Nam trao trả sau chiến tranh
|
Dư
luận Trung Quốc mặc dù bị “nhồi sọ” bằng 600-800 bài viết mỗi năm về
cái gọi là “cuộc chiến phản kích tự vệ”, với nội dung na ná giống nhau
về cuộc chiến tranh chống tiểu bá Việt Nam, vẫn bày tỏ sự nghi ngờ về
mục đích thật sự của cuộc chiến, về những thất bại kinh hoàng mà họ phải
gánh chịu mà không biết nguyên nhân.
Tuy nhiên,
những cựu binh Trung Quốc và đông đảo nhân dân Trung Quốc sống trong
thời kỳ đó thì không dễ lừa như thế. Đã có rất nhiều những ý kiến trình
bày trung thực về bản chất của cuộc chiến, thậm chí là nói công khai
những suy nghĩ rất đau đớn của họ về cuộc chiến tranh phi nghĩa mà giới
lãnh đạo nước mình đã tiến hành với Việt Nam.
Ví dụ
như dưới tiêu đề “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam - một cuộc
chiến tranh gây tranh cãi”, trang mạng “Tianya.cn” của Trung Quốc ngày
6/4/2012 đã đăng bài viết của “Tây Hồ kiếm khách” - một tác giả tự xưng
là một cựu binh đã tham gia cuộc chiến tranh xâm lược năm 1979.
Tác
giả này viết: “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam là một cuộc
chiến có vấn đề nghiêm trọng về cả hoạch định lẫn chỉ huy, cần phải nhìn
nhận lại… Cuộc chiến đó thương vong quá nhiều”. Đồng thời, “Tây Hồ kiếm
khách” nêu lên “11 vấn đề bên trong cuộc chiến tranh cần được làm sáng
tỏ”.
Vấn
đề đầu tiên mà tác giả nói đến chính là yếu tố được đánh giá là quan
trọng nhất trong mỗi cuộc chiến tranh, đó là “Vì sao phải tiến hành cuộc
chiến tranh với Việt Nam?”. Tác giả cho rằng, về nguyên nhân gây chiến,
đến nay vẫn chưa được giải thích công khai, rõ ràng, khiến người ta tin
phục.
Mặc dù đã được đả thông tư tưởng bằng những
cuộc diễn thuyết về Việt Nam đàn áp người Hoa, xâm lược Campuchia, xâm
lấn biên giới Trung Quốc... nhưng phần lớn binh lính và sĩ quan cấp thấp
đều không hiểu rõ mục đích của cuộc chiến tranh (nhưng thời đó họ không
dám nói). Từ đó, nảy sinh tình trạng sợ chết, dễ bỏ chạy, xin ở lại
tuyến sau…
“Hiện tượng tự thương trên
chiến trường liên tiếp xảy ra. Để lẩn tránh chiến tranh, một số binh
lính sau khi vượt biên đi xâm lược nước người khác (chỉ hành động sang
xâm lược Việt Nam) đã tự bắn vào chân mình” để được về hậu phương - tác
giả kể lại.
Sự hoài nghi về mục đích của cuộc chiến
không chỉ tồn tại ở thời điểm đó mà nó đã đeo đẳng các cựu binh Trung
Quốc gần một phần tư thế kỷ sau, về “Một cuộc chiến tranh vô nghĩa, kỳ
quặc” - tiêu đề bài viết của một cựu binh Trung Quốc khác đăng trên báo
điện tử Thiết Huyết (Tiexue.net) ngày 18/7/2013.
Tác
giả viết: “Chiến tranh Triều Tiên chúng ta đạt được lợi ích là kìm chế
quân Mỹ ở phía Nam vĩ tuyến 38; Chiến tranh Giải phóng, chúng ta giải
phóng được Trung Quốc đại lục. Tôi thực sự không hiểu trong cuộc chiến
tranh kỳ quặc năm 1979, rốt cục Trung Quốc đạt được cái gì? Chả được gì
cả!”.
Còn tác giả Thường Thanh viết trên báo mạng
“Botanwang.com” ngày 30/5/2013 rằng, chiến tranh Việt-Trung năm 1979 có
lẽ là cuộc chiến khiến mọi người Trung Quốc hiểu biết sự thật khó mở
miệng nhất trong mọi cuộc chiến tranh với nước ngoài kể từ năm 1949…
Trong
bài có tiêu đề “Nhìn lại Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam”,
tác giả viết rằng, ngay khi thấy hàng ngũ trùng điệp những chàng trai
Trung Quốc tuổi 18-20 kéo ra tiền tuyến, đã có rất nhiều người nghĩ khác
với chính quyền về giá trị của cuộc chiến tranh này.
Hơn
nữa, một điều bất thường là khi chiến tranh kết thúc chả ai biết, cũng
không có cảnh cả nước ăn mừng thắng lợi, chỉ biết nó đã kết thúc rồi… và
sau đó là hàng vạn ngôi mộ liệt sĩ được xây dựng san sát trong các
nghĩa trang ở biên giới Tây Nam. Đa phần những người ngã xuống đã không
biết mình đổ máu vì cái gì.
Theo tác giả, sở dĩ
chiến tranh kết thúc mà không ai ăn mừng bởi chính quyền không thể nói
rõ ràng cho quốc dân về tính chất của cuộc chiến tranh đó. Nói trắng ra,
cái gọi là “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam” thực tế là áp
dụng kế “Vây Ngụy cứu Triệu” để giải cứu quân đội Khmer Đỏ đang bị Việt
Nam đánh…
Các lão cựu binh Trung Quốc biểu tình để đòi quyền lợi sau chiến tranh
|
Những
lời cảm tạ của người Campuchia về việc Việt Nam đã giúp họ “chấm dứt
chương đen tối nhất trong lịch sử đất nước” đã nói lên một cách đầy đủ
tính chất của cái gọi là “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam”,
khiến chúng ta nghi ngờ về tính chính nghĩa của nó - tác giả viết.
Ngoài
ra, trong dân chúng Trung Quốc khi đó nhiều người cũng hoài nghi về
cuộc chiến tranh này. Nhiều khẩu hiệu chữ lớn viết trên tường ở Bắc
Kinh, ví dụ như trên tường ở khu Tây Đơn (trung tâm thủ đô Bắc Kinh) đã
thẳng thắn phê phán Đặng Tiểu Bình và cho rằng Quân đội Trung Quốc đã
thất bại thảm hại.
Như vậy, làm sao giới lãnh đạo
đất nước dám công bố nguyên nhân chính mà họ đánh Việt Nam là để cứu chế
độ diệt chúng Polpot bị cả nhân loại lên án là những kẻ đã gây ra tội
ác chiến tranh lớn nhất thế giới, diệt chủng hàng triệu nhân dân
Campuchia?
Như vậy, làm sao giới lãnh đạo Trung
Quốc dám tuyên bố về những kế hoạch chủ động xâm lược Việt Nam, nhằm ép
Việt Nam phải chống lại Liên Xô và đi theo định hướng của họ, phá hoại
sự đoàn kết thống nhất của Khối Xã hội chủ nghĩa khi đó?
Những
sự thật không thể công khai này đã khiến giới lãnh đạo Bắc Kinh buộc
phải một mực tuyên truyền rùm beng về cái gọi là “cuộc chiến tranh phản
kích tự vệ” và chiến thắng lẫy lừng của Quân đội Trung Quốc, mà không hề
biết rằng, họ càng làm vậy, càng khiến những người có lương tri thêm
cảnh giác.
Ngược lại, Việt Nam không im lặng mà chỉ
nói vừa và đủ trước trước những luận điệu xuyên tạc của Trung Quốc, để
sự thật đập tan những luận điệu lừa bịp, để sự giả dối tự nó nói lên bản
chất tráo trở của giới lãnh đạo Trung Quốc, chứ không “vơ đũa cả nắm”,
đánh đồng giới lãnh đạo với nhân dân nước này.
Về vấn đề này, chúng ta sẽ tìm hiểu kỹ càng trong kỳ sau.
Thiên Nam
Báo Mỹ: Chỉ người loạn thần mới gây ra chiến tranh 1979
(Quan hệ quốc tế) - Trong nội dung bài viết này, xin phép được giới thiệu nhận định của một số tờ báo Mỹ về cuộc chiến này.
Gần 40 năm đã trôi qua, cuộc
chiến tranh biên giới Việt – Trung năm 1979 không những không thể xoá
nhoà trong ký ức của người dân Việt Nam vì sự tàn khốc của nó, mà nhiều
người dân trên toàn thế giới cũng không quên cuộc chiến tranh chống xâm
lược của dân tộc Việt Nam diễn ra ngay sau cuộc trường chinh cho độc lập
dân tộc vừa kết thúc.
Là những người ngoài cuộc
nhìn về cuộc chiến tranh mà Trung Quốc gây ra cho Việt Nam, người dân
thế giới – nhất là những nhà báo, những nhà phân tích – có cái nhìn
khách quan hơn. Vậy nhưng hầu như tất cả đều chung một nhận định là cuộc
chiến quá khốc liệt, mà với những người bình thường có lẽ không thể nào
tưởng tượng ra được.
Trong nội dung bài viết này, xin phép được giới thiệu nhận định của một số tờ báo Mỹ về cuộc chiến này.
| Quân xâm lược Trung Quốc phá hoại đường sắt tại các tỉnh biên giới phía Bắc trong cuộc chiến 1979 |
Viết
về cuộc chiến tranh biên giới Việt – Trung năm 1979, báo Time ngày
27/9/1999 có bài bình luận với nhan đề “Một Trung Quốc hoảng loạn xâm
lược Việt Nam - A Nervous China Invades Vietnam”. Theo tờ báo của Mỹ,
với những gì diễn ra trước, trong và sau cuộc chiến tranh năm 1979 tại
biên giới phía Bắc của Việt Nam thì cuộc chiến này được thực hiện bởi
những người đã bị loạn thần.
“Trong cuộc chiến
tranh 17 ngày này, bài học lớn được rút ra đó là gì? Cuộc xâm lược đã
chứng minh sự mâu thuẫn nội tại không thể giải quyết được của các nhà
lãnh đạo quân sự và chính trị của Trung Quốc…Khi nghe Đặng Tiểu Bình nêu
lý do quyết tâm gây chiến, Cố vấn An ninh Quốc gia của Tổng thống
Carter, Zbigniew Brzezinski, cho biết, đó là lời giải thích gây ngạc
nhiên nhất từ một nhà lãnh đạo có quyền lực mà ông từng gặp trong cuộc
đời làm chính trị của mình”.
Time nhận định rằng,
khi bị thất bại nặng nể trong những ngày đầu của cuộc chiến, những người
phát động cuộc chiến tranh đã rơi vào tâm trạng hoảng loạn tột độ và
phải nhanh chóng thay thế vị trí tổng chỉ huy, nhằm đẩy nhanh cuộc xâm
lăng với quyết tâm bằng mọi giá phải "dạy cho Việt Nam một bài học". Tuy
nhiên, điều đó chỉ làm gia tăng sự ác liệt với mức độ tàn phá kinh
hoàng hơn của họ mà thôi.
“Việt Nam đã chiến đấu
với Trung Quốc bằng lực lượng bộ đội địa phương, mà không thèm gửi quân
chủ lực lên tham chiến, vậy nhưng sau khi rút quân, Trung Quốc lại tuyên
bố chiến thắng trước những người Cuba phương Đông – như tên gọi mà Bắc
Kinh đặt cho Việt Nam khi thực hiện cuộc chiến tranh”, Time bình luận.
Cũng
bình luận về cuộc chiến tranh tàn khốc mà Trung Quốc gây ra cho Việt
Nam năm 1979, báo The New York Times ngày 7/6/2014 đã viết : Kể từ khi
Lạng Sơn được xây dựng lại với những ngôi nhà cao tầng mọc lên thể hiện
cho một sức sống mới, song người dân nơi đây vẫn không thể nào quên được
hình ảnh một dòng sông với nồng nặc mùi tử khi – hậu quả cuộc tàn sát
khủng khiếp của binh lính Trung Quốc.
Tờ báo của Mỹ
dẫn lời một người di cư Trung Quốc đến Hoa Kỳ, vốn là sĩ quan tình báo
của Trung Quốc đã tham gia vào cuộc chiến tranh biên giới Việt – Trung
năm 1979, cho biết : “Các binh sĩ Trung Quốc đã được yêu cầu phải thực
hiện hành động thật tàn nhẫn - hành động phải thể hiện ỡ mức độ điên
cuồng của những cảm xúc cực đoan”. Có lẽ không còn lời bình phẩm nào cho
sự dã man của những người đạo diễn cuộc chiến tranh ác liệt mà họ gây
ra cho dân tộc Việt Nam.
Tạp chí The National
Interest của Mỹ ngày 21/6/2016 thì đã nhận định: nhà lãnh đạo Trung Quốc
Đặng Tiểu Bình đã sử dụng bóng tối của cuộc chiến tranh năm 1979 để
trừng phạt Việt Nam. Điều đó đã tạo ra những ký ức rất khủng khiếp,
không chỉ vì số người chết mà còn ở việc binh lính Trung Quốc tàn phá
các thị trấn, làng mạc, trường học, bệnh viện tại các tỉnh biên giới
phía Bắc của Việt Nam, trước khi họ rút về nước.
“Người
Trung Quốc đã nhận diện Việt Nam là kẻ thù không đội trời chung của họ.
Mặc dù Đặng Tiểu Bình giải thích với Tổng thống Jimmy Carter là việc
trừng phạt Việt Nam chỉ nhằm trả đũa cho việc Hà Nội tiến quân vào
Campuchia, song Washington nhận thấy có dấu hiệu cho thấy Bắc Kinh đã có
mục tiêu xa hơn, tham vọng lớn hơn chứ không chỉ rửa hận cho đồng
minh”, The National Interest bình luận
Tờ
Tạp chí của Mỹ còn cho biết: sau ba tuần không buộc được Hà Nội phải
rời bỏ Campuchia, Bắc Kinh quyết định rút quân và bắt đầu rao giảng
rằng Liên Xô đã không không có khả năng bảo vệ đồng minh - Việt Nam -
của mình. Và đó được xem là thắng lợi quan trọng nhất của Bắc Kinh trong
cuộc chiến tranh biên giới năm 1979.
Như vậy, dù
thời điểm mà các tờ báo Mỹ đề cập đến cuộc chiến tranh biên giới mà
Trung Quốc gây ra cho Việt Nam năm 1979, có khác nhau, với các khía cạnh
khác nhau thì đều vẫn tựu trung lại một điểm, đó là : những người trong
chính quyền Bắc Kinh quyết tâm gây ra cuộc chiến với Việt Nam là những
người không bình thường.
Bởi lẽ những người bình thường, có lương tri thì không ai có thể hành động dã man như vậy được.
- Ngọc Việt
New York Times: Cựu binh Trung Quốc 'vỡ mộng' về cuộc xâm lược phi nghĩa 1979, trong khi chính phủ họ cố gắng chôn vùi
Foreign Policy đính kèm bài viết của nhà báo Mỹ Howard W. French, đăng trên báo in New York Times năm 2005 nói về sự bành trướng của Trung Quốc khi đưa quân xâm lược các tỉnh biên giới Việt Nam tháng 2/1979.
VTC News xin được giới thiệu lại bài báo, lược dịch theo bản điện tử được New York Times lưu trữ.
Tại Ma Lật Pha, Vân Nam, Trung Quốc, sau khi đi lên những bậc thang đá dốc đứng, du khách lần đầu đến thăm ngạc nhiên khi nghĩa trang của các cựu binh nằm ngoài thị trấn cuối cùng đã xuất hiện. Phóng tầm mắt ra xa, những lối đi uốn lượn trên triền đồi xếp hàng nối hàng sau các ngôi mộ, mỗi mộ là một bia bê tông có một ngôi sao lớn màu đỏ, một cái tên và một dòng chữ.
Trong hơn một giờ đồng hồ, họ trèo lên xuống sườn núi vắng vẻ gần biên giới Việt Nam, tìm kiếm một cách vô vọng trong số những cái tên của 957 binh sỹ được chôn ở đây, sau dừng lại và châm thuốc đặt lên mộ một đồng đội.
Sự im lặng đang bao trùm nơi này cũng giống như cuộc chiến bị “cố ý chôn vùi” ở Trung Quốc. Chỉ có những cơn gió thi thoảng xào xạc thổi qua rặng tre ở nghĩa trang. Bằng tính toán chính thức, 20.000 người Trung Quốc đã chết trong tháng đầu tiên của cuộc chiến, khi lực lượng Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam và đối mặt với sự phản kháng mạnh mẽ. Nhiều người khác chưa được nhắc đến đã chết khi các xung đột tiếp tục kéo dài đến những năm 1980.
Bản thân nhiều cựu binh cũng khó nói ra tại sao họ lại chiến đấu trong cuộc chiến đó. Phần lớn chần chừ thảo luận với người ngoài cuộc, thậm chí cự tuyệt nói ngay cả với người trong gia đình.
Khi được hỏi tham gia cuộc chiến là vì điều gì, Long Chaogang, 42 tuổi, từng là lính bộ binh Trung Quốc đáp “tôi không biết”. Khi được hỏi ông đã giải thích về cuộc chiến tham gia trong quá khứ cho gia đình như thế nào, ông kể có một lần con gái 12 tuổi hỏi, và ông chỉ nói “đó không phải việc của con”.
XEM TOÀN BỘ BÀI VIẾT VỀ CUỘC CHIẾN TRANH BẢO VỆ BIÊN GIỚI PHÍA BẮC CỦA TỔ QUỐC NĂM 1979 TẠI ĐÂY
“Sự lãng quên với quy mô lớn” như vậy không phải là hành động thụ động. Đó là sản phẩm của những nỗ lực cứng rắn và không ngừng nghỉ của chính phủ Trung Quốc nhằm kiểm soát thông tin, đặc biệt là thông tin lịch sử. Học sinh Trung Quốc ngày nay đọc sách thường không thấy nhắc đến cuộc chiến.
Các tác giả tìm cách đi sâu vào lịch sử cuộc chiến này thường xuyên bị từ chối xuất bản. Năm 1995, một tiểu thuyết về cuộc chiến – “Traversing Death” (Tạm dịch: Đi qua cái chết) được kỳ vọng giành giải thưởng quốc gia nhưng bất ngờ bị loại khỏi cuộc thi mà không có lời giải thích.
Các nhà sử học cho rằng việc Trung Quốc bắt đầu hành động thù địch nằm ngoài cả mục đích tranh chấp và xung đột diễn ra hoàn toàn trên đất Việt Nam.
Nhiều nhà sử học cũng đánh giá chung rằng nếu cuộc chiến không phải là một thất bại hoàn toàn của Trung Quốc thì cũng là một cuộc chiến phải trả giá đắt với những mục đích đáng ngờ, trong đó có cái gọi là “dạy cho Việt Nam một bài học” do đã lật đổ Pol Pot, nhà lãnh đạo của chính quyền Khmer Đỏ ở Campuchia, một trong những kẻ bạo chúa gây ra thảm họa diệt chủng đẫm máu nhất thế kỷ 20 và cũng là một đồng minh của Trung Quốc thời đó.
“Chúng tôi hy sinh cho mục đích chính trị và không chỉ có tôi cảm thấy như vậy – nhiều đồng đội cũng thế, chúng tôi liên lạc với nhau qua Internet” – Xu Ke, một cựu lính bộ binh tự thuật trong một cuốn sách tự xuất bản về cuộc xung đột Trung – Việt năm 1979, “The Last War” (Tạm dịch: Cuộc chiến cuối cùng).
Ông Xu, hiện đang làm thiết kế nội thất ở Thượng Hải, cho biết đã đi khắp đất nước bằng chi phí của mình để nghiên cứu cuốn sách và nhận thấy rằng các tài liệu tại hết thư viện này đến thư viện khác về cuộc chiến đã bị loại bỏ. Một sách yếu lược về những năm 1980, hoàn chỉnh đến nỗi có lời bài hát của những bài hát nổi tiếng nhất thập kỷ bấy giờ, nhưng không nói gì về cuộc xung đột.
Ca sĩ Xu (người không liên quan đến tác giả của "Cuộc chiến cuối cùng") đã tiếp tục thực hiện hơn 500 cuộc nói chuyện trên khắp đất nước trước khi không còn xuất hiện trước công chúng vào khoảng năm 1990, ngay sau khi những xung đột kết thúc.
Ngày nay, ông ta thay đổi đến nỗi nói với những người vô tình nhận ra ông ta trên đường phố Bắc Kinh rằng họ đã nhầm lẫn. Khi được hỏi liệu cuộc chiến có chính đáng không, ông nói “các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã sử dụng Việt Nam như một kẻ thù thuận tiện để dập tắt xung đột nội bộ”.
"Tuyên truyền nằm trong tay chính phủ," ông nói. "Một người đàn ông bình thường vô dụng biết gì? Khi họ muốn làm gì đó, họ có thể tìm thấy một ngàn lời biện minh, nhưng đây chỉ là những lời bào chữa. Đó không phải là nguyên nhân thực sự."
Cuộc tấn công Việt Nam năm 1979 của Trung Quốc: 'Đó là cuộc chiến tranh xâm lược'
Theo Đại tá Vũ Tang Bồng (chuyên viên cao cấp Viện Lịch sử quân sự Việt Nam), bản chất của cuộc chiến năm 1979 là cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc của Việt Nam và với phía Trung Quốc,...
Theo Đại tá Vũ Tang Bồng (chuyên viên cao cấp Viện Lịch sử quân sự Việt Nam), bản chất của cuộc chiến năm 1979 là cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc của Việt Nam và với phía Trung Quốc,...
Nhạc sỹ Phạm Tuyên xúc động nhắc lại những ngày tháng hai đỏ lửa biên
cương năm 1979 trong ca khúc "Chiến đấu vì độc lập tự do".
Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc không thể mờ nhạt trong SGK mới
18-02-2019 08:16
VOV.VN - Cuộc chiến bảo vệ biên giới
phía Bắc không thể mờ nhạt trong SGK Lịch sử mới và giáo viên phải thay
đổi cách dạy để học sinh hiểu rõ về sự kiện này.
Tròn 40 năm kể từ ngày xảy ra cuộc chiến
đấu bảo vệ biên giới phía Bắc Tổ quốc (17/2/1979 -17/2/2019), có những
khoảng thời gian sự kiện lịch sử này không được nói đến nhiều trên các
phương tiện truyền thông chính thống, trong đó có sách giáo khoa (SGK)
Lịch sử phổ thông.
Vì nhiều lý do khác nhau liên quan đến
quan hệ ngoại giao mà sự kiện chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc
(1979 - 1989) chỉ được trình bày sơ sài trong SGK Lịch sử hiện hành cả
bậc THPT lẫn THCS.
Lực lượng công an vũ trang dũng cảm chiến đấu tại khu vực Đồng Đăng, tỉnh Lạng Sơn (Ảnh: Tạ Hải/TTXVN)
Cuối năm 2017, Bộ GD-ĐT công bố Dự thảo
Chương trình giáo dục phổ thông môn Lịch sử và đến cuối năm 2018, Bộ
GD-ĐT đã công bố sau khi đã lấy ý kiến của chuyên gia trong hội đồng góp
ý, phản biện và thẩm định.
Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc còn mờ nhạt trong SGK Lịch sử
Với kinh nghiệm là một giáo viên đã qua
25 năm giảng dạy môn Lịch sử phổ thông và là thành viên của Hội đồng góp
ý, phản biện Chương trình môn Lịch sử cho Bộ GD-ĐT, thầy giáo Trần
Trung Hiếu, trường THPT Chuyên Phan Bội Châu (tỉnh Nghệ An) khẳng định,
kiến thức về cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc sẽ được đưa vào
chương trình và SGK mới môn Lịch sử với những phương thức, mức độ, nội
dung và vị trí khác nhau ở từng cấp học với thời lượng khác nhau.
Trong phần lớn thời gian và lưu lượng
kiến thức về lịch sử dân tộc trong các cuốn SGK, giáo trình lịch sử từ
phổ thông đến đại học từ xưa đến nay, nội dung kiến thức về các cuộc
kháng chiến giành độc lập và bảo vệ nền độc lập, chủ quyền của dân tộc
luôn chiếm một thời lượng lớn.
Trong giai đoạn lịch sử Việt Nam sau năm
1975, bên cạnh nhiệm vụ chiến lược là xây dựng đất nước sau 30 năm
chiến tranh giải phóng dân tộc 1945 - 1975, cuộc chiến đấu bảo vệ biên
giới phía Bắc (1979 - 1989) là một nội dung lớn, là một sự kiện lịch sử
dù không muốn nhưng nó đã xảy ra, dù nguyên nhân, diễn biến và kết quả
như thế nào thì chúng ta luôn cần phải tôn trọng sự thật lịch sử.
“Nguyên tắc vàng” của khoa học lịch sử
là tái hiện lại quá khứ với bộ mặt của nó. Sự kiện lịch sử là cái không
thay đổi, nhưng nhận thức lịch sử là một quá trình và tròn 40 năm qua
cũng là thời gian quá đủ để chúng ta bình tĩnh nhìn nhận, đánh giá một
cách khách quan, trung thực sự kiện này.
Giáo viên phải thay đổi cách dạy để thu hút học sinh
Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc
diễn ra từ ngày 17/2/1979-18/3/1979 nhưng trên thực tế, cuộc chiến
tranh không dừng lại ở đó mà kéo dài đến năm 1989. Bản chất của cuộc
chiến này là cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Quốc vào nước ta.
Thầy giáo Trần Trung Hiếu, trường THPT Chuyên Phan Bội Châu (tỉnh Nghệ An)
Khi SGK Lịch sử phổ thông hiện hành
trình bày quá sơ sài, mờ nhạt sự kiện này, khi những kiến thức của sự
kiện đó đã bị “giảm tải”, giáo viên không phải dạy, học sinh không phải
học, không có kiến thức này trong các đề thi THPT quốc gia, thi tuyển
sinh vào đại học, thi chọn học sinh các cấp thì trách nhiệm dạy như thế
nào lại thuộc về cái tâm với nghề, khả năng và sự linh hoạt của các giáo
viên Sử.
Điều quan trọng đối với các giáo viên
dạy Sử khi truyền đạt những kiến thức như thế này để nhắc nhở thế hệ trẻ
không nên hiểu phiến diện, không đầy đủ về những câu khẩu hiệu, những
ngôn từ ngoại giao, những lời tuyên bố của các chính khách.
Theo thầy giáo Trần Trung Hiếu, đến giờ
học Lịch sử mà học sinh chán học là lỗi của thầy cô giáo, chứ không nên
đổ lỗi cho SGK. Có thể cách thức giảng dạy của các thầy cô chưa thuyết
phục, chưa đầy đủ nên chưa thu hút được học sinh hứng thú với môn học
này.
Trong những ngày gần đây, cuộc chiến đấu
bảo vệ biên giới phía Bắc đã và đang được nhắc đến nhiều trên các
phương tiện thông tin đại chúng. Đây cũng là dịp để các thầy cô giáo và
học sinh nhìn nhận lại lịch sử. Vì vậy, các thầy cô giáo cần phải cập
nhật thêm kiến thức để giảng dạy hấp dẫn hơn để giáo dục cho học sinh và
thế hệ trẻ ý thức trách nhiệm với Tổ quốc.
Đề cập đến việc giảng dạy môn Lịch sử
hấp dẫn học sinh, GS.TS Sử học Phạm Hồng Tung, Chủ biên chương trình
Lịch sử cho rằng, trước đây, các trường học vẫn học theo phương pháp
tiếp cận nội dung. Chẳng hạn như phải nhớ tất cả các diễn biến sự kiện.
Tuy nhiên, giờ học sinh được tiếp cận theo phát triển năng lực. Do vậy,
phương pháp giảng dạy cũng cần phải thay đổi.
Thứ nhất, giáo viên cần tập trung vào
việc giúp học sinh nắm được phương pháp tìm hiểu về sự kiện, phân tích,
đánh giá sự kiện và quá trình lịch sử. Chỉ cần trình bày tóm tắt các
diễn biến chính, nhưng hướng dẫn học sinh thu thập, phê phán sử liệu có
liên quan, phân tích làm rõ nguyên nhân, tính chất, vị trí và ý nghĩa
của cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc.
Ngày
17/2/1979, địch dùng bộc phá, thuốc nổ, đại bác bắn vào khu mỏ Apatít
Lào Cai (tỉnh Hoàng Liên Sơn), phá hủy toàn bộ khu mỏ. (Ảnh: Nguyễn
Trân/TTXVN)
Thứ hai, giáo viên phải đặc biệt chú ý
đến bản chất nhân văn, nhân bản của giáo dục lịch sử và mục tiêu cao cả
nhất của giáo dục lịch sử là hướng đến tương lai hòa bình, hòa giải, hữu
nghị và hợp tác. Vì vậy, các thầy cô giáo phải hướng dẫn để học sinh
tìm hiểu rõ nguyên nhân sâu xa và nguyên nhân trực tiếp đã dẫn đến cuộc
chiến, thông qua đó, làm rõ tính chất chính nghĩa của cuộc chiến tranh
bảo vệ Tổ quốc của Nhà nước và nhân dân Việt Nam, tính chất phi nghĩa
trong các hành vi gây hấn, khiêu khích, xâm lược của phía Trung Quốc.
Thứ ba, trong việc biên soạn SGK, các
học liệu kèm theo và nhất là trong giảng dạy, học tập về lịch sử cuộc
chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở vùng biên giới phía Bắc, cần phải làm rõ
rằng việc nổ ra cuộc chiến đó là trái với tinh thần đoàn kết, hữu nghị
giữa hai dân tộc Việt Nam và Trung Quốc, trái với lợi ích cơ bản, lâu
dài của hai quốc gia, hai dân tộc.
Thứ tư, quán triệt nguyên tắc khách
quan, trung thực, trong giảng dạy, học tập, biên soạn SGK và tài liệu
tham khảo khác cần tránh che giấu sự thật, xuyên tạc và bóp méo sự thật
lịch sử.
Gác lại quá khứ không có nghĩa là lảng
tránh hay nói sai về quá khứ. Làm như vậy chỉ khiến cho nhận thức lịch
sử trở nên tồi hơn mà thôi.
Thứ năm, cần tuyệt đối tránh các ngôn
từ, hình ảnh, lối trình bày mang tính gây hấn, biểu cảm, miệt thị. Muốn
chỉ ra những tính chất, đặc điểm nào đó của sự kiện, quá trình, nhân vật
lịch sử thì nên để cho sử liệu tự cất lên tiếng nói khách quan, trung
thực./.
Nguồn: vov.vn
Bích Lan/VOV.VN
Nhận xét
Đăng nhận xét