Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
CÂU CHUYỆN TÌNH BÁO 257/m
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
Truyện tình báo Điệp viên giữa sa mạc lửa - P17
Truyện tình báo Điệp viên giữa sa mạc lửa - P18
Lãnh đạo tình báo Venezuela quay lưng với Tổng thống Maduro
Dân trí Giám đốc Cơ quan tình
báo quốc gia Venezuela, Tướng Christopher Figuera được cho là đã "đổi
phe", quay lưng lại với Tổng thống Nicolas Maduro để ủng hộ cuộc nổi dậy
của phe đối lập, hãng tin AP cho biết.
Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro (Ảnh: Reuters)
Theo AP, Tướng Christopher Figuera, thành viên cấp cao nhất
trong lực lượng an ninh Venezuela, đã quay lưng lại với Tổng thống
Nicolas Maduro sau khi lãnh đạo đối lập Juan Guaido kêu gọi quân đội và
những người ủng hộ tiến hành một cuộc nổi dậy vào sáng 30/4 nhằm hạ bệ
tổng thống đương nhiệm.
Trong lá thư ngỏ được công bố ngày 30/4, ông Figuera viết rằng, mặc
dù ông luôn trung thành với Tổng thống Maduro, nhưng "đã đến lúc tìm
kiếm những con đường làm chính trị mới" để cố gắng "xây dựng lại đất
nước". Bức thư không đề cập đến lãnh đạo đối lập Guaido, nhưng nói rằng
Venezuela đang trải qua một thời kỳ xuống dốc.
Cố vấn an ninh quốc gia Mỹ John Bolton hôm qua nói rằng, Mỹ đang chờ 3
quan chức cốt cán trong chính quyền của ông Maduro, gồm bộ trưởng quốc
phòng, thẩm phán tòa án tối cao, tư lệnh lực lượng bảo vệ tổng thống,
quay lưng với ông Maduro.
Tuy nhiên, trong một tuyên bố phát đi hôm qua, Bộ trưởng Quốc phòng
Venezuela Vladimir Padrino Lopez cho biết quân đội nước này tiếp tục
trung thành với Tổng thống Maduro, đồng thời lên án cuộc nổi dậy của phe
đối lập ngày 30/4 là hành động "khủng bố" và một "âm mưu đảo chính".
Lãnh đạo đối lập Guaido rạng sáng 30/4 bất ngờ xuất hiện bên ngoài
một căn cứ không quân ở thủ đô Caracas cùng với hàng chục thành viên của
Lực lượng Cảnh vệ Quốc gia và kêu gọi một cuộc nổi dậy nhằm hạ bệ Tổng
thống Maduro. Các cuộc đụng độ giữa những người ủng hộ phe đối lập với
lực lượng an ninh đã khiến hàng chục người bị thương. Tổng thống Maduro
sau đó tuyên bố đã đập tan âm mưu đảo chính của phe đối lập, đồng thời
bác bỏ thông tin trước đó nói rằng ông có ý định rời khỏi đất nước.
Về phần mình, ông Guaido cho biết, đây chỉ là một cuộc nổi dậy hòa
bình, không phải đảo chính. Ông này cũng tuyên bố sẽ kêu gọi những người
ủng hộ tiến hành một cuộc tuần hành lớn nhất trong lịch sử Venezuela để
gây sức ép với Tổng thống Maduro, đồng thời sẽ công bố danh sách những
tướng lĩnh đã “đổi phe” để ủng hộ lực lượng lượng đối lập.
Minh Phương
Theo Fox News
Dự án tìm cách thao túng tâm trí con người của CIA trong Chiến tranh Lạnh
CIA lập ra nhà thổ như một cái bẫy để thử nghiệm thuốc gây ảo giác trên người khách mua dâm vào những năm 1950.
Cựu giám đốc CIA Allen Dulles. Ảnh: AP.
Ngày 10/10/1953, giám đốc Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) Allen Dulles
phát biểu trước một nhóm cựu sinh viên Đại học Princeton. Khi đó, căng
thẳng của Chiến tranh Lạnh đang tăng cao. Chiến tranh Triều Tiên sắp kết
thúc và New York Times vừa đăng một bài báo gây sửng sốt, nói rằng tù binh Mỹ hồi hương có thể đã bị "tẩy não".
"Trong vài năm gần đây, chúng ta nghe nhiều về cuộc chiến giành quyền
kiểm soát tâm trí của con người. Tôi tự hỏi liệu chúng ta có nhận thức
rõ ràng về mức độ nghiêm trọng của vấn đề hay không", Dulles nói. Ông
cho rằng Liên Xô đã sử dụng "những kỹ thuật cải tạo tâm trí" và đã bỏ xa
Mỹ về mảng này.
Những tin đồn về "chiến tranh tâm trí" là đề tài thu hút sự chú ý của
công chúng Mỹ những năm 1950, được thúc đẩy bởi những câu chuyện về
những binh sĩ Mỹ thú nhận tội ác chiến tranh, như thực hiện chiến tranh
vi trùng - cáo buộc mà Mỹ đã bác bỏ. Một số người được cho là bị "tẩy
não" đến mức họ từ chối trở về Mỹ.
Ba ngày sau bài phát biểu trước các cựu sinh viên. Dulles phê chuẩn
MKUltra, chương trình sử dụng vật liệu sinh học và hóa học bí mật. Dự án
được thực hiện thông qua Văn phòng Tình báo Khoa học của CIA phối hợp
với Phòng thí nghiệm Chiến tranh Sinh học Quân đội Mỹ.
Họ muốn phát triển các kỹ thuật có thể được sử dụng để chống lại Liên Xô
và các đối thủ khác bằng cách kiểm soát hành vi của con người qua thuốc
hay các biện pháp khác. CIA muốn sản xuất ra thuốc "nói sự thật" để
thẩm vấn những người bị nghi là điệp viên Liên Xô. Ngoài ra, họ còn muốn
tìm cách thao túng các lãnh đạo nước ngoài.
CIA chi khoảng 10 triệu USD tiến hành các thí nghiệm tập trung vào việc
điều chỉnh hành vi thông qua dùng thuốc, hóa chất, liệu pháp sốc điện và
thôi miên. Các đối tượng tham gia thí nghiệp gồm tình nguyện viên,
những người bị ép buộc và cả những người hoàn toàn không biết họ liên
quan đến một chương trình nghiên cứu quốc phòng.
Phần lớn nỗ lực của CIA tập trung vào thuốc gây ảo giác LSD vì cho rằng
nó có thể hỗ trợ việc thẩm vấn. Cuối những năm 1940, CIA nhận được thông
tin rằng Liên Xô đã đẩy mạnh sản xuất LSD trong khi người Mỹ có ít hiểu
biết về nó.
Họ thí nghiệm với các bệnh nhân tâm thần, tù nhân, người nghiện ma túy
và gái mại dâm đây vì đây là những người ít có khả năng phản kháng nhất.
Tù nhân là những mục tiêu tốt vì họ sẵn sàng đồng ý để đổi lấy thêm
thời gian giải trí trong tù hoặc được giảm án.
Whitey Bulger, cựu trùm tội phạm có tổ chức bị tiêm LSD năm 1957. Ảnh: Donaldson Collection.
Whitey Bulger, cựu trùm tội phạm có tổ chức là đối tượng thí nghiệm năm
1957 tại nhà tù Atlanta. "8 tội phạm hoảng loạn và gặp ảo giác. Chúng
tôi không muốn ăn gì. Căn phòng thay đổi hình dạng. Chúng tôi thấy những
cơn ác mộng biến thành hiện thực và thậm chí là máu chảy ra từ các bức
tường. Những người đàn ông biến thành bộ xương trước mặt tôi. Tôi thấy
một chiếc camera biến thành đầu con chó. Tôi cảm thấy như mình sắp phát
điên", Bulger mô tả trải nghiệm khi bị tiêm LSD.
Họ còn cho các nhân viên CIA, quân nhân, bác sĩ, nhân viên chính phủ và
người dân bình thường sử dụng LSD để nghiên cứu phản ứng. Những thí
nghiệm này thường được thực hiện mà không có sự đồng ý của đối tượng.
Mục đích là tìm ra những loại thuốc có thể khiến con người nói ra bí mật
hay quét sạch tâm trí của một người và khiến người đó tuân lệnh như một
con robot.
Nội dung tai tiếng nhất trong dự án là Chiến dịch Cao trào Nửa đêm. Năm
1955, CIA thiết lập một số nhà thổ tại San Francisco, California để dụ
dỗ những người đàn ông đến đây. Khách mua dâm bị chuốc LSD, phản ứng của
họ được người đứng đầu chiến dịch quan sát qua gương một chiều (người
phía bên này gương không biết mình đang bị nhìn trộm) và được ghi hình
để nghiên cứu.
Ở các thí nghiệm khác, chủ thể bị cho dùng LSD mà họ không hay biết. Sau
đó, họ bị thẩm vấn dưới ánh đèn sáng, ép nói ra bí mật trong khi các
bác sĩ ở phía sau ghi chép. Những người bị thẩm vấn là nhân viên CIA,
quân nhân Mỹ và các đặc vụ bị nghi ngờ làm việc cho đối thủ. Một số
người đã bị suy nhược lâu dài và tử vong.
Một kỹ thuật khác được nghiên cứu là tiêm vào tĩnh mạch thuốc ức chế hệ
thần kinh trung ương barbiturate vào một cánh tay và chất kích thích
amphetamine vào cánh tay kia. Barbiturate được tiêm trước, khiến người
này đi vào giấc ngủ. Sau đó, khi chất kích thích được tiêm, người này sẽ
rơi vào tình trạng nửa tỉnh nửa mê, nói năng không mạch lạc. Các nhà
khoa học sẽ đặt câu hỏi và đôi khi nhận được câu trả lời hữu ích.
Các nhà nghiên cứu sau này đánh giá khó có thể sử dụng LSD vì quá khó
đoán trước kết quả. Dự án giảm quy mô sau khi John Vance, một thành viên
của cơ quan thanh tra CIA, năm 1963 phát hiện dự án thực hiện thí
nghiệm với những người không tự nguyện.
Năm 1973, khi chính quyền Richard Nixon đối mặt với bê bối Watergate
(những người thân cận với Nixon tổ chức cuộc đột nhập vào văn phòng đảng
Dân chủ), giám đốc CIA khi đó là Richard Helms đã ra lệnh phá hủy tất
cả hồ sơ về MKUltra. Khoảng 20.000 tài liệu "sống sót" vì chúng bị lưu
trữ nhầm trong một tòa nhà giữ hồ sơ tài chính.
Năm 1977, thượng viện tổ chức phiên điều trần về tác động của MKUltra.
Nhiều cựu nhân viên CIA được triệu tập nhưng những người này nói rằng họ
không nhớ chi tiết những cuộc thử nghiệm hay số lượng người tham gia.
MKUltra bị chỉ trích là đáng ghê tởm và phi đạo đức.
Frank Olson, người tự tử sau khi bị cho dùng LSD năm 1953. Ảnh: Metro.
Do hầu hết hồ sơ bị hủy, không thể xác định chính xác số người thiệt
mạng vì dự án. Một nạn nhân gây chú ý là nhà nghiên cứu vũ khí sinh học
Frank Olson. Ông này không biết rằng mình đã được cho dùng LSD vào tháng
11/1953 và đã nhảy lầu tự tử một tuần sau đó.
Sau khi dự án bị phanh phui, một số người nộp đơn kiện chính phủ liên
bang vì tiến hành các thí nghiệm mà không có sự đồng ý của họ. Một số
người đã được bồi thường, trong đó gia đình Olson nhận được 750.000 USD.
Một cựu nhân viên CIA đã nhận tội âm mưu đưa bí mật quốc phòng và tình báo của Hoa Kỳ cho Trung Quốc, theo Reuters.
Hôm thứ Tư 2/5, Bộ Tư pháp Mỹ cho biết đây là trường hợp thứ ba như vậy trong vòng chưa đầy một năm.
Được
biết ông Jerry Chun Shing Lee, 54 tuổi, được hai sĩ quan tình báo Trung
Quốc tiếp cận năm 2010, đề nghị trả 100.000 đôla và 'chăm sóc' ông ta
suốt đời vì những thông tin mà ông này có được khi còn là nhân viên CIA.
Lee rời CIA năm 2007 và chuyển đến Hong Kong.
Hàng trăm ngàn đô la sau đó được gửi vào tài khoản ngân hàng cá nhân của Lee, từ năm 2010 đến 2013, theo bản cáo trạng. Tình báo Mỹ: Huawei được an ninh nhà nước TQ tài trợ Trump: tình báo Mỹ 'ngây thơ' và nên 'đi học lại' Nhân viên tình báo Mỹ bị Trung Quốc mua chuộc thế nào?
Cáo
trạng cho hay Lee đã tạo ra các ổ cứng chứa thông tin bí mật về các
hoạt động của CIA, vị trí và khung thời gian của một hoạt động nhạy cảm.
Một
cuộc điều tra của FBI năm 2012 tại một phòng khách sạn ở Honolulu mà
Lee đăng ký lưu trú cũng phát hiện những bản viết tay của ông ta về công
việc của ông ta khi là một nhân viên CIA trước năm 2004.
Những
tài liệu này bao gồm thông tin tình báo do các nhân viên CIA cung cấp,
tên thật của những người này, địa điểm cuộc họp, số điện thoại, và thông
tin về các cơ sở bí mật.
Trợ lý Tổng chưởng lý Hoa Kỳ John Demers
cho biết đây là trường hợp thứ ba trong vòng chưa đầy một năm, trong đó
một cựu nhân viên tình báo Hoa Kỳ nhận tội hoặc bị kết tội âm mưu
chuyển bí mật quốc phòng cho Trung Quốc.
Bản quyền hình ảnhGetty ImagesImage caption
Một người phụ nữ tại phòng bỏ phiếu cho công dân Mỹ ở Thượng Hải trong cuộc bầu cử 2016
"Tất cả các trường hợp này đều là sự phản bội bi thảm đối với đất nước và đồng nghiệp," ông nói trong thông cáo.
Bản án cho Lee được ấn định vào ngày 23/8 và ông ta phải đối mặt với án tù chung thân.
Giới chức Trung Quốc và luật sư của Lee không phản hồi đề nghị bình luận về vụ việc từ Reuters.
Vào
tháng Ba, một cựu nhân viên Cơ quan Tình báo Quốc phòng Hoa Kỳ, Ron
Rockwell Hansen, đã nhận tội âm mưu chuyển thông tin mật cho Trung Quốc
và nhận hàng trăm ngàn đô la khi hoạt động cho Bắc Kinh.
Tháng Sáu
năm ngoái, một cựu nhân viên CIA khác, Kevin Mallory, bị kết án tội
gián điệp vì đã chuyển tài liệu mật cho Trung Quốc.
Tuần này, Giám đốc FBI Christopher Wray cho biết Trung Quốc là mối đe dọa lớn nhất đối với Hoa Kỳ về vấn đề gián điệp kinh tế.
Tháng
trước, Bộ Tư pháp Mỹ cho biết một cựu kỹ sư và một doanh nhân Trung
Quốc bị buộc tội gián điệp kinh tế và âm mưu đánh cắp bí mật thương mại
từ General Electric Co trong một kế hoạch mà chính phủ Trung Quốc cung
cấp hỗ trợ tài chính và các hỗ trợ khác.
Phạm Xuân Ẩn và độc chiêu tạo vỏ bọc trong nghề tình báo
Sau này, khi trả lời tác giả Nguyễn Thị
Ngọc Hải (tác giả cuốn Phạm Xuân Ẩn – Tên người như cuộc đời), ông Phạm
Xuân Ẩn cực kỳ coi trọng việc xây dựng một vỏ bọc trong nghề tình báo.
Tình báo lại dạy gián điệp
Sau thời gian học báo chí ở Mỹ, ông Phạm Xuân Ẩn về nước. Vào thời
điểm cuối những năm 1950, nhiều mạng lưới tình báo của ta bị vỡ, nhiều
cán bộ bị bắt giữ. Ông Ẩn lo rằng mình đã bị lộ nên một thời gian ông
chỉ ở nhà không đi đâu để nếu có bị bắt thì gia đình còn biết.
Sau đó, ông nghĩ ra một cách để thăm dò xem mình đã lộ hay chưa. Cách
đó là viết thư nhờ Trần Kim Tuyến (một người ông Ẩn có quen biết và bấy
giờ đang cầm đầu ngành an ninh, tình báo trong chế độ Ngô Đình Diệm) để
nhờ giới thiệu việc làm. Ông Ẩn viết: “Tôi mới học xong lớp báo chí ở
Mỹ và đã về nước, hiện đang cần một việc làm. Ông có thể bố trí cho tôi
vào đâu được không?". Ông Ẩn dự tính nếu mình đã bị lộ thì Trần Kim
Tuyến sẽ không bố trí việc làm vì Trần Kim Tuyến nắm giữ danh sách những
người hoạt động cách mạng.
Nhưng Trần Kim Tuyến đã giới thiệu ông Ẩn vào làm việc trong Phủ Tổng
thống của Ngô Đình Diệm. Một thời gian sau Tuyến lại giới thiệu ông Ẩn
sang Việt Tấn Xã – hãng thông tấn chính thức của chính quyền Ngô Đình
Diệm. Tại đây, ông Ẩn được gặp một người cũng học báo chí từ Mỹ về là
Nguyễn Thái, lúc đó là Tổng Giám đốc Việt Tấn Xã.
Gặp Ẩn, ông Nguyễn Thái đánh giá rất cao và nhận ngay. Trong sách
Điệp viên hoàn hảo, Nguyễn Thái có nói về việc này: “"Phạm Xuân Ẩn là
nhân viên đầu tiên của Việt Tấn Xã được đào tạo báo chí ở Mỹ và là người
nói trôi chảy tiếng Anh. Hơn nữa, tôi đang cần một phóng viên giỏi như
vậy để đưa tin từ văn phòng Tổng thống, vì đây là một nhiệm vụ rất nhạy
cảm. Tôi nhận thấy Phạm Xuân Ẩn rất thạo tin và quan hệ rộng. Dường như
ông ấy quen biết tất cả những nhân vật quan trọng ở Nam Việt Nam, nhưng
không bao giờ thấy ông khoe khoang điều đó. Đầu óc dí dỏm và khiếu hài
hước khiến cho ông trở thành một người mà ai cũng thích".
Chính từ chỗ làm việc cho Việt Tấn Xã, Phạm Xuân Ẩn đã trở thành thày
giáo cho lớp huấn luyện điệp viên do Trần Kim Tuyến tổ chức. Số là Trần
Kim Tuyến có kế hoạch sử dụng Việt Tấn Xã làm bình phong cho các điệp
viên của chính quyền Ngô Đình Diệm ra hoạt động ở nước ngoài. Tuyến chỉ
thị cho Nguyễn Thái mở lớp đào tạo ngắn hạn về báo chí cho các điệp viên
của ông ta trước khi tung sang New Delhi, Jakarta, Cairo để hoạt động
tình báo.
Nguyễn Thái đã bác bỏ chỉ thị này nhưng sau khi Tuyến bảo đó là mệnh
lệnh của Ngô Đình Nhu thì Nguyễn Thái phải chấp nhận. Ông Thái lại giao
việc này cho Phạm Xuân Ẩn vì ông Ẩn không những vừa tốt nghiệp báo chí ở
Mỹ về mà còn vì ông có quan hệ tốt với Trần Kim Tuyến.
Ông Ẩn và một sĩ quan của chính quyền Sài Gòn.
Không rõ lớp học đó kéo dài bao lâu nhưng khi nhận thấy các điệp viên
của Trần Kim Tuyến không học tập một cách nghiêm túc, Phạm Xuân Ẩn đã
đi thẳng đến gặp Trần Kim Tuyên để phản ánh. Ông nói: "Ông xem đấy. Tôi
không thể dạy cho người của ông được nữa, chừng nào ông ra lệnh cho họ
phải hiểu được tầm quan trọng của việc có một vỏ bọc như thế nào. Bởi vì
họ sẽ bị bắt ngay nếu không học được nghề bình phong này. Họ cần nắm
được chi tiết cách viết và gửi tin bài, cách phỏng vấn, và cách xây dựng
nguồn tin. Nếu họ không học được những điều đó, thì chắc chắn sẽ bị bắt
và khi đó, ông cũng sẽ gặp rắc rối". Sau buổi đó, các điệp viên của
Trần Kim Tuyến trở lại học nghề báo chí làm vỏ bọc nghiêm chỉnh hơn. Nghề vỏ bọc không thể đóng giả
Sau này, khi trả lời tác giả Nguyễn Thị Ngọc Hải (tác giả cuốn Phạm
Xuân Ẩn – Tên người như cuộc đời), ông Phạm Xuân Ẩn cực kỳ coi trọng
việc xây dựng một vỏ bọc trong nghề xây dựng Ông nói: “Bình phong để
hoạt động không phải là cái vỏ, không phải là sự đội lốt trá hình, đó
không phải sự ngụy trang bên ngoài. Phải thực sự sống bằng nghề đó một
cách trong sạch – sống mãn đời nghề đó mới mong tiếp cận được mọi điều.
Đó là cả một nghệ thuật sống. Nội cái đó không thôi cũng đã là cả một
cái luận án.
Nếu coi bình phong chỉ là thứ nghề giả tạo mà không giỏi thật sự, không làm nghề thật sự thì “chết như không”.
Ông Ẩn rút ra kết luận rằng: “Bình phong phải là một cái nghệ thuật,
phải sống thật với nghề, phải giỏi, không thể ghép vô đóng giả được. Bác
sĩ giỏi cứu được người bệnh, mới có quan hệ thân được”.
Cũng chính bởi không thể đóng giả, đội lốt nên Phạm Xuân Ẩn, trong tư
cách nhà báo vừa từ Mỹ về và đang làm việc cho Việt Tấn Xã đã không thể
từ chối việc dạy báo chí cho các điệp viên của Trần Kim Tuyến. Không
những thế, ông còn tỏ ra nhiệt tình với công việc khi yêu cầu Trần Kim
Tuyến phải nói cho các điệp viên hiểu rằng vỏ bọc rất quan trọng. Đó có
lẽ cũng là một góc độ cho thấy ông đã hóa thân vào vỏ bọc của mình thành
công như thế nào.
Theo Khánh Nam (Kiến Thức)
Tiết lộ về nữ tình báo nức tiếng của Việt Nam
Mười Hương là tướng tình báo nổi tiếng, nhưng ít người biết Việt Nam có một nữ tình báo với những chiến công lẫy lừng.
Người vẽ bản đồ phòng ngự Nam vĩ tuyến 17
Nữ tình báo đó không ai khác là đại tá, anh hùng LLVT Đinh Thị Vân.
Bà nguyên là huyện ủy viên huyện Xuân Trường, Nam Định, hoạt động từ
trong kháng chiến chống Pháp. Năm 1954, bà bắt đầu được điều sang công
tác tình báo rồi theo đoàn người di cư vào Nam đặt cơ sở hoạt động tình
báo từ năm 1955.
Lưới tình báo do bà xây dựng đã cung cấp cho quân ta nhiều tin tức có
giá trị góp phần vào chiến công chung của ngành tình báo, mặc dù bà
chưa một ngày học qua nghiệp vụ điệp viên. Một trong những thành tích
đáng kể là điều tra tỉ mỉ hệ thống phòng ngự của quân đội Sài Gòn ở Nam
vĩ tuyến 17 trong giai đoạn 1959 - 1960.
Thời điểm này, ta bắt đầu mở đường Trường Sơn vào Nam, rất cần những
thông tin về sự bố phòng của quân đội Sài Gòn ở nam vĩ tuyến 17. Ngoài
ra, còn cần tìm hiểu xem đối phương đã biết những gì về việc quân ta
xuất hiện ở Hạ Lào. Nhiệm vụ đó được cấp trên giao cho Đinh Thị Vân.
Thiếu tá Đinh Thị Vân trong dịp phong anh hùng LLVT năm 1970. Ảnh: Wikipedia.
Bà Vân tức tốc rời Sài Gòn khi Tết Kỷ Hợi (1959) đến gần. Bà tìm đến
một thành viên trong lưới của mình là Đinh Thế Phiệt. Người này từng là
sĩ quan chỉ huy cấp đại đội ở trong sư đoàn 1 Sài Gòn. Mặc dù hiện tại
Phiệt đã bị loại ngũ do để cho lính đánh nhau với đàn em của Ngô Đình
Cẩn nhưng vẫn có quan hệ rất thân thiết với nhiều sĩ quan trong sư đoàn 1
– là đơn vị chính phòng thủ ở Nam sông Bến Hải.
Trong vai mẹ nuôi của Phiệt, bà Vân cùng với Phiệt ra Huế giả làm
người đi du lịch, nhưng thực chất là để làm nhiệm vụ. Ở Huế, Phiệt đến
thăm các sĩ quan bạn bè cũ. Phiệt mang theo cả máy ảnh nói là để chụp
ảnh kỷ niệm nhưng cũng là để lợi dụng chụp những sự bố trí trong các
doanh trại, hệ thống phòng ngự. Nhờ thế, chẳng bao lâu, một hệ thống
phòng ngự của sư đoàn 1 đã bị bà Vân và Phiệt ghi nhớ hết.
Bà Vân lại hướng dẫn Phiệt tìm cách rủ viên tiểu đoàn trưởng tên Thọ
ra giới tuyến thăm chiến hữu để tìm hiểu hệ thống phòng ngự ở Nam sông
Bến Hải. Trong hồi ký Tôi đi làm tình báo, bà kể: “Tôi đã nhắc cậu Phiệt
rủ Thọ ra thăm mấy đứa bạn ngoài giới tuyến. Hôm qua, hắn hứa rồi nhưng
chưa quyết định ngày nào thì sáng nay, Thọ đánh xe tới. Hắn chạy xăm
xăm vào nhà ghé sát tai cậu Phiệt hỏi: Có đi giới tuyến thăm mấy thằng
ngoài đó không? - Cám ơn anh, thế thì còn gì bằng. Tôi nghe hai người
trò chuyện với nhau mà lòng thì khấp khởi mừng. Như vậy thì mọi việc
chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió.
Thế là toàn bộ tuyến phòng ngự từ Huế ra đến Gio Linh, vị trí các
trung đoàn, hệ thống công sự, bãi mìn cậu Phiệt đã nắm được khá chắc.
Thọ còn để lộ cho Phiệt biết một số dự án tác chiến, hướng triển khai
của các trung đoàn bộ binh. Phiệt đã quen địa hình nên nhận thức được
rất nhanh”.
Với yêu cầu thứ 2 của cấp trên đặt ra, Phiệt không mấy khó khăn để dò
la. Trong một buổi tối sau khi cơm nước xong, Thọ và Phiệt vẫn ngồi thì
thầm với nhau chuyện quân sự. Chính lúc này, Thọ đã tiết lộ cho Phiệt
biết về tin tức có sự xuất hiện của đối phương ở Hạ Lào. Thọ nói: “Có độ
5 tiểu đoàn thôi. Các ông trên chỉ thông báo đến cấp trung đoàn, nhưng
có thằng tiểu đoàn trưởng nào mà không biết, 5 tiểu đoàn nhưng có thể
không phải tất cả quân chiến đấu”.
Bà Đinh Thị Vân (đứng giữa) trong dịp phong anh hùng LLVT. Ảnh: Batinh.com.
Thực tế, Phiệt đã dò hỏi được thông tin này từ một sĩ quan khác nhưng
vẫn muốn duyệt lại qua Thọ để xem sự nhận định trong đám sĩ quan sư
đoàn 1 có thống nhất không để nắm rõ xem đối phương đã biết về hoạt động
của ta ở Hạ Lào đến mức độ nào.
Rõ ràng ở vào thời điểm đó, việc nắm rõ hệ thống phòng ngự cho đến kế
hoạch triển khai của các đơn vị quân đội Sài Gòn ở Nam vĩ tuyến 17 có
giá trị rất to lớn. Có những thông tin ấy, ta sẽ chủ động hơn trong việc
xác định các hướng xâm nhập vào Nam sao cho an toàn. Lập nhiều chiến công lẫy lừng
Ngoài vụ trên, Đinh Thị Vân cùng với mạng lưới của mình còn lập nhiều
chiến công khác. Chẳng hạn thông tin kịp thời về việc Mỹ sẽ đổ quân vào
Nam Việt Nam sau khi chiến lược chiến tranh đặc biệt thất bại hay biết
trước được kế hoạch của cuộc hành quân Junction City (Gian-Xơn-Xi-Ty)
giúp quân ta chủ động đối phó làm thất bại âm mưu của chúng.
Để có được những thành công đó, Đinh Thị Vân đã dày công xây dựng một
mạng lưới tình báo rất kỳ công. Đó là một việc làm rất lâu dài và cẩn
trọng. Chẳng hạn để tạo tai mắt ở trong lực lượng không quân Sài Gòn, bà
đã cho Đinh Văn Đoan nộp hồ sơ thi vào ngành này khi nó bắt đầu tuyển
người và đã hướng dẫn cho Đoan những cách để làm sao lấy được lòng tin
của các sĩ quan. Có lúc người ta thấy Đoan có tài năng định cho đi học
lái máy bay, bà lại phải bày cách cho Đoan từ chối vì làm công việc văn
thư mới dễ lấy tin tức.
Hay như trung úy Hà Đăng, vốn dĩ là con của một cơ sở cùng di cư năm
1955 với bà và khi còn nhỏ được bà đón về nhận làm con nuôi. Bà đã kiên
trì thổi vào tâm hồn Hà Đăng từ khi còn thơ lòng tin và sứ mệnh phục vụ
tổ quốc. Bởi thế lớn lên Hà Đăng đã đi học trường võ bị Thủ Đức rồi ra
làm đại đội trưởng 1 đơn vị ở sư đoàn 5. Trong vị trí đó, anh đã nhiều
lần báo cho quân ta biết trước những cuộc càn, hành quân của địch.
Vào năm 1959 đến 1964, bà bị bắt giam do sơ hở trên đường đi công
tác. Tuy nhiên suốt 5 năm giam giữ với đủ các ngón nghề từ tra tấn thể
xác đến ru ngủ tinh thần, bọn an ninh của quân đội và Đoàn công tác miền
Trung của Dương Văn Hiếu vẫn không moi được chút tin tức nào từ bà.
Trái lại, ở trong trại Lê Văn Duyệt, bà còn nhiều lần lên tiếng đấu
tranh với các thủ đoạn tâm lý chiến của địch để thức tỉnh các anh em bị
ru ngủ. Mãi đến năm 1964, do chính trường Sài Gòn lục đục đảo chính nhau
liên miên, bà mới được thả ra.
Bà Vân (X) chia tay các đồng chí ở chiến khu Dương Minh Châu để ra Bắc năm 1969. Ảnh: Batinh.com.
Được tự do, bà liền xốc lại mạng lưới của mình và hoạt động tích cực.
Đặc biệt, trong kế hoạch Mậu Thân, lưới tình báo của bà đã đóng góp
nhiều thông tin cho Bộ chỉ huy chiến dịch về sự bố phòng của Sài Gòn và
sự hiểu biết của địch về kế hoạch của ta. Do sức khỏe giảm sút vì bị tra
tấn dã man, tháng 3.1969, bà được tổ chức đưa ra Bắc để điều trị và làm
công tác huấn luyện tình báo. Một năm sau, ngày 25.8.1970, Nhà nước
phong danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân để ghi nhớ công lao
của bà.
Theo Vũ Tiến Đức (Kiến Thức)
6 mảnh giấy bí ẩn tồn tại 300 năm trên tàu của cướp biển Râu Đen
16 mảnh giấy đã được tìm thấy trên tàu
của cướp biển Râu Đen. Phát hiện này chắc hẳn sẽ khiến những người yêu
thích đề tài cướp biển phải tò mò.
Những mảnh giấy được tìm thấy tại xác con tàu đắm Queen Anne’s
Revenge của cướp biển Râu Đen (Blackbeard) hay Edward Thatch hoặc Edward
Teach huyền thoại.
Phát hiện hiếm hoi này giúp mang tới một cái nhìn sâu sắc hơn về
những tài liệu như sách vở, nhật ký, … trên tàu của các cướp biển.
Những mảnh giấy trên con tàu Queen Anne's Revenge. Ảnh: North Carolina Department of National and Cultural Resources.
Những mảnh giấy vụn được tìm thấy trong tình trạng ngập nước, và được
nhồi vào bên trong một khẩu pháo. Điều gây ngạc nhiên ở đây là hiếm khi
nào giấy tồn tại được sau khi tàu đắm, đặc biệt là còn từ hơn 300 năm
trước.
Phân tích cẩn thận 16 mảnh giấy nhỏ, các nhà nghiên cứu đã chắp nối
chúng lại để hình dung ra câu chuyện về chuyến phiêu lưu của vị thuyền
trưởng, giống như được một thủy thủ thuật lại.
Râu Đen chỉ thực sự sở hữu con tàu Queen Anne’s Revenge trong khoảng 6
tháng khi ông ta mắc cạn ngoài khơi Bắc Carolina, khoảng tháng 5.1718,
phải bỏ lại con tàu và không còn ai nghe gì về nó mãi tới tận năm 1996.
Phác họa con tàu Queen Anne's Revenge huyền thoại. Ảnh: Ancient Origin.
Sau này, trong dự án khai quật con tàu đắm, các nhà khảo cổ đã nhặt
nhạnh từng mảnh vỡ. Cả đội bảo tồn đã làm sạch và cẩn thận phục hồi hàng
chục ngàn đồ tạo tác, bao gồm vũ khí, các vật dụng hằng ngày như bát,
chậu, muỗng, dụng cụ y tế và những vật dụng cá nhân khác như khuy măng
sét, dây lưng và ống tẩu.
Tuy nhiên, vì giấy khi rơi xuống nước sẽ nhanh chóng tan ra, cho nên
nếu thủy thủ đoàn có sách hay nhật ký thì chúng cũng đã không còn tồn
tại từ lâu, ngoại trừ 16 mảnh giấy nhỏ này.
Có lẽ, chúng tồn tại được là nhờ người ta đã làm sạch và nhồi vào bên
trong một khẩu pháo. Vì vậy, khi dọn dẹp khẩu pháo vào năm 2016 và phát
hiện thấy các mảnh giấy, những người làm công tác bảo tồn đã nghĩ đó là
chỉ những tấm vải, được nhét vào bên trong buồng súng như miếng đệm cho
giá đỡ bằng gỗ, nhằm bảo vệ khẩu pháo khỏi sự xâm nhập từ các yếu tố
bên ngoài.
Khoảng 7 trong 16 mảnh giấy có ghi chép văn bản với nội dung rất tinh
tế. Các nhà nghiên cứu khi phân tích tỉ mỉ đã nhận ra: tất cả các mảnh
giấy này đều được xé ra từ cùng một cuốn sách, vì chúng chỉ cùng một nội
dung.
Cụ thể, trên các mảnh giấy có những từ như “fathom” (sải) và “south”
(nam), nhưng đáng chú ý là từ Hilo – như một dấu hiệu chỉ lối. Nhà bảo
tồn Kimberly Kenyon trao đổi với National Geographic: “Từ này rất đặc
biệt vì được in nghiêng và có thể ám chỉ tên của một địa điểm nào đó”.
Woodes Rogers, cựu thuyền trưởng cướp biển, sau trở thành Thống đốc Bahamas. Ảnh: Wikipedia.
Tất nhiên, đó không phải là Hilo (Hawaii) vốn chưa xuất hiện trên các
bản in ấn cho đến tận năm 1778, mà có thể đó là khu định cư Ilo của
người Tây Ban Nha bên bờ biển Peru – như được miêu tả trong hồi ký của
một thủy thủ tên là Edward Cooke về những chuyến hải hành, vốn hay được
lưu truyền trong các câu chuyện vỉa hè.
Cooke đã kể về những cuộc phiêu lưu trên hai chiếc tàu Duke và
Dutchess – do thuyền trưởng Woodes Rogers chỉ huy – trong những năm
1708, 1709, 1710 và 1711, đi tới vùng biển Nam (Thái Bình Dương, Châu
Đại Dương) và vòng quanh thế giới.
Cả Cooke và Rogers đều có viết hồi ký về những chuyến đi này, trong
đó nhắc tới sự cứu trợ của Alexander Selkirk ở quần đảo Juan Fernández –
sự kiện gây cảm hứng cho hình tượng Robinson Crusoe của Daniel Defoe.
Ai là chủ nhân của những cuốn sách trên tàu Queen Anne's Revenge, và
tại sao những mảnh giấy lại ở bên trong khẩu pháo? - những câu hỏi ấy
chắc mãi vẫn sẽ là điều bí ẩn.
Cướp biển
Râu Đen huyền thoại, kẻ reo rắc kinh hoàng trên khắp các vùng biển Châu
Mỹ, thường được nhắc đến trong các tác phẩm của Daniel Defoe hay Charles
Johnson. Ảnh: Wikipedia.
Tuy nhiên, phát hiện trên là minh chứng quan trọng cho sự tồn tại của
những cuốn sách trên các con tàu của cướp biển hồi đầu thế kỷ 18. Mặc
dù, một số ghi chép cũng đã nhắc tới các cuốn sách trên đội tàu của Râu
Đen, nhưng không một ai từng biết đến chúng cả.
Hiện nay, người ta đang tìm cách bảo tồn những mảnh giấy, và chúng sẽ
xuất hiện trong một cuộc triển lãm đặc biệt, kỷ niệm 300 ngày mất của
Râu Đen vào cuối năm nay.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét