KIẾP GIANG HỒ 125
(ĐC sưu tầm trên NET)
Giang hồ Đất Cảng: Vụ cướp khiến Hải Phòng rung chuyển (kỳ1)
Trong một lần truy bắt, một chiến sĩ công an đã “dính” đòn phản công của Thái.
Thái là tên tội phạm đầu tiên ở đất Cảng dám nổ súng chống lại công an.
Trong ký ức của “lính” hình sự
Hải Phòng thì Nguyễn Đình Thái là một tên cướp cực kỳ nguy hiểm. Thời
ấy, năm 1980, chuyện dùng lê, dao cướp bóc đã là quá hãi hùng nhưng với
Thái thì còn kinh hoàng hơn, hắn “chơi” hàng nóng. Khẩu K54 hắn luôn dắt
bên mình, và khi cần thì sẵn sàng nhả đạn.
{iarelatednews articleid='865,749,1253,1169'}
Trong một lần truy bắt, một chiến sĩ
công an đã “dính” đòn phản công của hắn. Viên đạn xuyên thấu ngực tuy
không cướp đi tính mạng của người công an dũng cảm ấy nhưng cũng đủ để
những người ngày đêm đương đầu với tội phạm ở đây nhận ra rằng họ đã,
đang bước vào một cuộc chiến đấu vô cùng cam go và đầy nguy hiểm. Thái
là tên tội phạm đầu tiên ở đất Cảng dám nổ súng chống lại công an.
Cuộc “thống lĩnh” bất thành
Quê Thái ở Thuỷ Nguyên, một làng thuần
nông. Thế nhưng đồng ruộng và những con người hiền lành chất phác đã
không còn hiện hữu trong suy nghĩ của Thái khi hắn bước vào tuổi học
đòi. Những cuộc vượt luỹ tre làng lên phố giao du cùng đám bạn hư hỏng,
những lần bỏ nhà lang bạt khắp nơi đã lôi cuốn hắn, biến hắn thành con
thiêu thân thích ánh đèn màu. Tuổi 20, khuôn mặt thư sinh của hắn đã
biến mất, mà thay vào đó là một bộ mặt rạn dĩ khác người.
Tuổi ấy, bố mẹ hắn biết, hắn đã là
người bỏ đi, không còn cách nào cứu vãn. Đi thì chớ chứ về nhà là lại
gây gổ với gia đình, xóm làng, và “thiết kế” tiền tiêu xài bằng mọi
cách. Chẳng hiểu “nhặt” được từ đâu mà Thái luôn ấp ủ trong đầu suy nghĩ
mình phải là một găng-tơ có hạng để lời nói có trọng lượng với đám “ong
thợ” vây quanh, và mục tiêu xa hơn là đem “quân” ra thành phố, kiếm đất
“làm ăn”, phân ngôi cao thấp với “quân khu” ngoài đó. Sau mấy phi vụ
cướp đường, danh tiếng của Thái “Thuỷ Nguyên” đã nổi như cồn với đám đầu
trâu mặt ngựa.
Dân giang hồ ở thành phố Hải Phòng từ
xưa vẫn kiềng nể những băng đảng ở Thuỷ Nguyên bởi người nào xuất thân
từ đó ra nhập giới dao búa đều là những người “chơi” hết mình, “chơi”
như không có gì để mất. Bây giờ, giang hồ Hải Phòng nhiều người vẫn còn
nhớ một cuộc “tỉ thí” giữa băng nhóm của Thái với băng do T “trọc”, một
tên cũng thuộc loại đình đám ở thành phố lúc bấy giờ cầm đầu.
Tối ấy, sau một vụ áp phe thành công,
Thái kéo đám lâu la ra phố đập phá. Rượu vào lời ra, những lời lẽ không
coi ai ra gì của Thái đã làm T “trọc” cùng bọn đàn em ngồi gần đó phật
ý. Cãi cọ, rồi hai bên lao vào nhau như chẳng biết chết là gì. Cuộc ẩu
đả nhanh chóng kết thúc bởi đám đàn em của Thái mới ra phố nên thấy bề
nguy hiểm là tháo chạy tán loạn. Bị bao vây, Thái đành chịu trận. Liên
tục nhận những xê-ri đòn không thương tiếc nhưng sự lì đòn của hắn khiến
T “trọc” và đám đàn em chùn tay, ghê sợ. Có lẽ từ trận đòn hội đồng ấy
mà hắn có biệt danh “lì”. Sau trận chiến bại mà như chiến thắng ấy, Thái
được lên “lon”, nhiều băng nhóm ở Hải Phòng đã cảm thấy “ngại” khi phải
va chạm với hắn.
Cuộc chinh phục giang hồ đất Cảng của
Thái phải bỏ dở bởi năm 1977, cũng tội cướp giật, hắn phải khăn gói vào
tù. Năm 1980, được tại ngoại, nhưng với bản chất lưu manh chuyên nghiệp
nên không có gì lạ khi hắn lại ngựa quen đường cũ. Lúc này, Đội cảnh sát
đặc biệt, tiền thân của đội săn bắt cướp huyền thoại H.88 (thuộc phòng
cảnh sát hình sự Hải Phòng), đã được thành lập với mục đích trấn áp tội
phạm nguy hiểm đang “làm” rất mạnh.
Thấy khó sống ở quê nhà, Thái quyết
định di cư sang tỉnh khác để kiếm ăn nhưng chỉ được ít lâu hắn lại mò
về. Thì ra, lang bạt vài nơi nhưng đến đâu hắn cũng bị công an của địa
phương đó truy nã, ráo riết nhất là Bắc Giang, nơi hắn vừa gây ra một vụ
cướp kinh hoàng. Thấm câu giang sơn đâu anh hùng đó, hắn lại khăn gói
về Hải Phòng để tiếp tục “gây nghiệp bá vương” còn dang dở của mình.
“Gạn ao bắt cá”
Về đến Hải Phòng khi đã dán lên mặt mấy
lệnh truy nã, nhưng để gây dựng lại thanh thế, Thái tiến hành luôn mấy
vụ cướp giật giữa ban ngày ban mặt. Kinh hoàng nhất là vụ “đột kích” vào
một gia đình thương gia giàu có ở phố Mê Linh. Gặp sự kháng cự yếu ớt
của chủ nhà nhưng để lấy số má với bọn đàn em, khẩu súng K54 mà hắn vừa
kiếm được đã xả một loạt đạn dài. Vụ cướp ấy đã khiến cả Hải Phòng rung
chuyển và tất nhiên, những chiến sĩ của Đội cảnh sát đặc biệt, Công an
Hải Phòng không thể ngồi yên. Sự ngông cuồng, điên loạn của băng cướp
này đã đến đỉnh tột cùng.
Một sáng, công an phường M nhận được
tin báo rằng Thái đang chờ đồng bọn để chuẩn bị tiến hành một phi vụ mới
ở quán nước ngay gần Nhà hát lớn. Có lẽ không lường hết được sự liều
lĩnh và nguy hiểm của Thái nên 2 chiến sĩ công an phường đã bàn nhau
quyết định làm một cuộc đánh úp bất ngờ mà không thông báo cho lãnh đạo
công an tỉnh. Mặc thường phục, vào quán nước ngồi như những người dân
lao động bình thường, chờ cơ hội là… “a lê hấp”. Nhưng có lẽ do không
phải là “lính” hình sự nên màn kịch trên được diễn vụng về.
Thêm nữa, là tên trốn nã có nghề nên
vừa uống nước Thái vừa kín đáo liếc mắt nhìn và hắn đã nghi những cử chỉ
khác lạ của hai vị khách vừa vào. Biết là đã bị lộ nên 2 chiến sĩ công
an phường quyết định tấn công ngay đối phương nhưng không kịp. Thái đã
nhanh tay rút súng và một tiếng nổ chát chúa vang lên. Bắn xong, Thái
vùng chạy. Thấy súng nổ, biết là công an đang săn bắt cướp nên dân quân
và những người dân dũng cảm ở gần đó đã đổ ra đường đuổi theo tên tội
phạm. Thái vừa chạy vừa quay súng lại vãi những loạt đạn điên cuồng.
Đến giờ, những “cựu binh” hình sự tham
gia chuyên án ấy vẫn còn ngạc nhiên bởi một chuyện lạ lùng rằng, trong
lúc vừa bắn vừa tháo chạy, một viên đạn của Thái đã gọn gàng lấy đi mất
những chiếc răng cửa của một bà già ngồi ngay cuối phố mà không làm bà
mảy may thương tích.
Bà đang ngồi ăn xôi sáng. Thấy ồn ào ở
giữa phố, tưởng có xô xát nhưng tuổi già bà cũng chẳng bận tâm. Vừa định
đưa nắm xôi lên miệng thì bỗng “cốp”, mấy chiếc răng cửa rơi lả tả và
trong mồm thì có vật gì lành lạnh. Tưởng nhai phải… đá nên bà vội vàng
nhè ra để rồi giật mình khi thấy trên tay là một viên đạn vẫn còn khét
lẹt. Kiểm tra lại, không thấy môi bị rách xước gì nhưng hàm răng thì
không còn nguyên vẹn, bực mình, bà đứng dậy chu chéo chửi thằng nào mất
dạy định… hạ sát bà.
Sau này, khi biết viên đạn ấy là của
một tên cướp nguy hiểm, đến… miệng bà, lực đạn đã hết bà mừng như vớ
được của. Rụng mất mấy chiếc răng mà biết mình là người cao số thì không
mừng vui sao được.
Xả đạn liên tục, nên sáng ấy Thái đã
thoát. Chui lủi ở thành phố vài ngày, biết là mình đang bị truy lùng ráo
riết, Thái quyết định vọt về làng bởi hắn nghĩ chỗ nguy hiểm nhất sẽ là
chỗ an toàn nhất. Nhận định của hắn đã đúng, nhưng chỉ đúng được một
vài ngày, bởi một sáng, khi cả làng đã ra đồng hết mà quanh làng người ở
đâu ra cứ đi lại nườm nượp.
Công an, hắn thoáng nghĩ rồi vội vàng
sách súng vọt sang một ngôi nhà ở xóm Mỹ Cụ ở gần đó và trèo vào một
ngôi nhà vắng chủ để ẩn nấp. Thì ra, nhận được tin báo của quần chúng
rằng Thái hiện đang ở làng, đội Cảnh sát đặc biệt đã phối hợp với công
an huyện Thuỷ Nguyên tiến hành vây bắt. Kế hoạch “gạn ao bắt cá” được
các trinh sát nhất trí triển khai. Ba mũi trinh sát, mỗi mũi đảm nhận
một khu xóm, “khua chiêng gõ mõ” để dồn tên tội phạm vào ổ phục kích đã
chuẩn bị trước. Nằm im trong nhà, Thái tưởng hắn đã cao tay, nào ngờ, đó
là cái rọ mà các trinh sát đã chọn trước để hắn chui vào. Khép kín vòng
vây, các trinh sát bắt đầu khám xét từng nhà. Đến nhà Thái đang ẩn
nấp, thấy cửa khoá, tưởng không có ai ở trong, mọi người định đi nhưng
một trinh sát cẩn thận đã liếc qua khe cửa. Trong nhà, 2 chiếc giường
thì chiếc nào cũng bỏ màn kín mít.
Nhà tối, màn tối, nên ở ngoài khó có
thể nhìn thấy một người trùm chăn kín mít đang nằm bất động trên giường.
Nhìn khắp lượt, thấy mọi vật không hề bị xáo trộn gì, trinh sát này đã
hạ súng ra hiệu cho đồng đội đi. Nhưng vừa bước được vài bước thì bất
thình anh ra hiệu cho đồng đội quay lại. Có điểm đáng ngờ. Đôi dép ở
dưới gầm giường.
Thì ra, khôn ngoan không lại với trời,
đôi dép Thái để dưới gầm giường đã thành vật chỉ điểm. Hai chiếc dép tuy
không ngay ngắn nhưng đều quay vào phía trong. Như vậy, là có người
đang ở trên giường. Đôi dép to đã mắch bảo cho trinh sát ấy rằng, người
đang nằm trên giường kia không phải là trẻ nhỏ, vậy nên không có chuyện
chủ nhân của ngôi nhà ấy khoá cửa ngoài để nhốt con hoặc cháu của mình.
Thấy người ầm ầm mà vẫn nằm im thin thít thì còn ai khác ngoài Thái, tên
tội phạm nguy hiểm. Hôm đó, để thuận tiện hơn cho việc tác chiến, các
trinh sát đã nhờ anh trưởng công an xã dẫn đường.
Phán đoán được mục tiêu, phương án tác
chiến đã được các trinh sát thống nhất trong giây lát. Được sự yểm trợ
an toàn bên ngoài, anh trưởng công an xã quen đường vòng cửa sau để vào
nhà xem người nằm trên giường có chính xác là Thái hay không. Anh này
nhát, hơn nữa thời gian đó, sự nguy hiểm, tàn bạo của Thái đã khiến cả
Hải Phòng kinh hãi nên khi lọt vào nhà, anh lấy chiếc đòn gánh để gẩy
chăn màn chứ không dám đến gần.
Gẩy chăn đến đâu thì Thái lại thu người
lại, lùi đến sát tường. Chẳng biết luống cuống hay do sợ quá nên muốn
thị uy mà người trong chăn chưa lộ mặt, anh trưởng công an đã quát:
“Thái!”. Nhưng cũng thật bất ngờ, theo phản xạ tự nhiên, tên tội phạm
giết người không ghê tay bỗng “dạ!”. Nghe tiếng “dạ” ấy, anh trưởng công
an xã giật nảy người, vứt đòn gánh vọt vội ra ngoài.
Biết đã bị lộ, Thái vùng dậy, nhưng bên
ngoài, một tiếng quát đầy uy lực đã vang lên: “Phạm Đình Thái, anh đã
bị bắt”. Khi ý định chạy trốn không thành, Thái vội trấn tĩnh và hắn
nghĩ ngay đến việc chống trả. Hắn vờ xuống nước: “Được rồi, các bác để
em mặc cái áo đã!”. Vừa nói hắn vừa vơ vội cái áo ở dưới gối, nhưng
không kịp, bên ngoài, bốn phía tiếng súng lên đạn đã xoành xoạch: “Giơ
tay lên, chống cự tao bắn chết!” Cùng lúc đó, một trinh sát đã phá cửa
ập vào, tước khẩu súng cuốn trong chiếc áo của hắn cùng 8 viên đạn, một
viên đã lên nòng.
Thái đã phải đền tội ác bằng một bản án
tử hình chỉ ít tháng sau đó. Kẻ gieo mầm ác đã phải đền tội ác, cả Hải
Phòng thở phào như vừa thoát khỏi một kiếp nạn kinh hoàng.
Theo Đào Thanh Tuy (GĐ&XH)
Giang hồ Đất Cảng: 'Võ hiểm' triệt hai đại ca hàng nóng tàn bạo (kỳ2)
Lựu đạn nổ, Yên chậm chân chết luôn tại chỗ. Thấy em mình chết thảm, anh của Yên
uất quá cũng cùng công an đuổi theo truy kích, bị ném lựu đạn cũng lìa đời.
Lựu đạn nổ, Yên chậm chân chết
luôn tại chỗ. Thấy em mình chết thảm, anh của Yên uất quá cũng cùng công
an đuổi theo truy kích Tuyến cùng đồng bọn. Tuyến "lợn" tiếp tục tung
lựu đạn làm anh của Yên cũng lìa đời.
{iarelatednews articleid='865,749,542,1712,1660,1253,1169'}
Cuối năm 1982, đầu 1983, dân Hải Phòng
lại giật mình thon thót khi trên địa bàn thành phố xảy ra liên tiếp
nhiều vụ cướp giật trắng trợn. Đối tượng gây án hung hãn, sẵn sàng xiết
cò súng để thực hiện hành vi phạm tội. Rà soát lại toàn bộ các vụ việc,
các trinh sát nhận định đối tượng gây án rất có thể là những tên tù trốn
trại ở Quảng Ninh dạt sang.
Có nhận định ấy bởi thời gian này, theo
thông báo của Bộ công an, một số tù nhân nguy hiểm ở Quảng Ninh đã đào
tẩu khỏi trại và gây ra rất nhiều vụ cướp, giết ở khắp vùng đất mỏ.
Chúng liều lĩnh, manh động đến độ có tên để giải cứu đồng bọn mới bị
công an bắt lại đã đem lưu đạn đến cộp ngay trên bàn làm việc của công
an phường để “mặc cả” chuyện “thả người”.
“Mãnh long” quá giang
Đúng như nhận định của các trinh sát,
những vụ cướp có sử dụng hàng nóng xảy ra liên tiếp ở Hải Phòng chính là
“sản phẩm” của 2 băng cướp, đều là những tên tù trốn trại từ đất Quảng
Ninh. Băng thứ nhất do Tuyến “lợn” (Nguyễn Văn Tuyến) và Phương “Tế”
(Hoàng Văn Phương) cầm đầu. Băng thứ hai do hai tên Cẩm “Thi” (Phạm Hồng
Cẩm) và Hùng “Hề” (Đinh Văn Hùng) thao túng.
Tuyến “lợn” là người Hải Phòng nhưng
theo gia đình chuyển ra Hòn Gai sinh sống từ tấm bé. Tuổi thơ của Tuyến
gắn liền với trường giáo dưỡng và trưởng thành thì phiêu bạt khắp các
nhà tù. Đầu năm 1982, khi đang nằm trong nhà đá cũng bởi tội cướp giật,
Tuyến đã gặp Phương “Tế”, một “hảo hán” có “cảnh ngộ” giống mình. Thời
đó, trang thiết bị canh phòng ở các nhà tù rất thô sơ và thiếu thốn, đều
khoác trên mình những án tù dài dằng dặc, Tuyến “lợn” đã bàn với Phương
“Tế” tìm thời cơ vượt ngục, ra ngoài “dựng nghiệp bá vương”.
Một buổi đi làm, được sự hỗ trợ nhiệt
tình của đám đàn em trong trại, cặp mèo mả gà đồng cùng một số tên lưu
manh có hạng khác đã vọt ra ngoài một cách nhẹ nhàng. “Ra tù”, súng đạn
đã đuề huề, ngay lập tức chúng khiến nhân dân đất mỏ sống phải trong nỗi
kinh hoàng tột độ.
Liên tiếp cướp, liên tiếp nổ súng khi
cần. Sau này, khi bị bắt trở lại, Tuyến “lợn” đã khai rằng, chỉ trong
vài ba tháng ở Quảng Ninh, bọn chúng đã gây ra trên 20 vụ cướp, trong số
đó già nửa là phải dùng đến khẩu Col “bát” mà hắn lúc nào cũng dắt bên
mình. Về độ “liều” thì Phương “Tế” phải gọi Tuyến “lợn” bằng… thầy.
Còn nhớ, ngày 8/12/1982, sau một “phi
vụ” trót lọt, Tuyến cùng Phương đáp về nhà một chiến hữu tên Yên ở gần
bến ca nô phường Bạch Đằng tổ chức khao quân. Đang đập phá thì công an
ập đến, chẳng nói chẳng rằng Tuyến liệng luôn quả lựu đạn rồi mới vơ
súng chạy. Lựu đạn nổ, Yên chậm chân chết luôn tại chỗ. Thấy em mình
chết thảm, anh của Yên uất quá cũng cùng công an đuổi theo truy kích
Tuyến cùng đồng bọn.
Trong khi Phương “Tế” chạy thục mạng
thì Tuyến “lợn” cứ đủng đỉnh. Khi mọi người đuổi gần đến nơi, tiếng súng
đã xé tai đoàng đoàng thì bất ngờ y đứng lại. Lại một quả lựu đạn nữa
được y thản nhiên ném ra. Và, mạt vận, anh trai Yên cũng lìa bỏ cõi đời.
Hôm sau, biết tin hai anh em Yên đều đã chết, mặc kệ Phương “Tế” cùng
đám đàn em can ngăn, Tuyến “lợn” một mình ung dung quay lại nhà Yên.
Y bảo, đến thắp cho anh em Yên nén
nhang gọi là tạ lỗi. Thời điểm này, được hỗ trợ của Bộ công an, công an
Quảng Ninh đã tiến hành những trận đánh lớn. Nhiều băng nhóm nguy hiểm
đã sa lưới. Có băng nhóm biết khó thoát khỏi “lưới trời”, đã kéo nhau
lên đồi ăn nhậu, rồi dùng lựu đạn tự tử hàng loạt. Đàn em “rơi rụng”
hết, biết khó sống ở đất mỏ, Tuyến “lợn” đã bàn với Phương “Tế” tính bài
lánh sang đất khác. Và, chẳng còn nơi nào phù hợp hơn là kéo “bạn” về
đất Cảng quê mình.
Hùng “Hề” nhà ở Cẩm Phả. Cũng sống nhẵn
mặt ở các trường giáo dưỡng và các nhà tù. Năm 1981, đang thụ án tù,
Hùng “Hề” trốn trại, ngược lên vùng đồng bào dân tộc ở Bình Liêu, Ba Chẽ
kiếm ăn qua ngày bằng nghề xẻ gỗ. Thế nhưng, với bản chất một tên lưu
manh chuyên nghiệp, lao động nặng nhọc, hắn thấy không cam. Thế nên, kéo
cưa lừa xẻ được vài tháng, Hùng “Hề” quay về Cẩm Phả.
Tại đây, hắn gặp Cẩm “Thi”, một “người
hùng” mới nổi. “Duyên phận giang hồ” đã khiến chúng gắn bó với nhau để
rồi dân Cẩm Phả phải sống trong nơm nớp hãi hùng. Cũng chỉ vài ba tháng
mà chúng đã làm loạn cả vùng than vốn dĩ yên bình. Cướp ở mọi nơi, mọi
lúc và cũng sẵn sàng nổ súng khi cần. Hùng “Hề” là kẻ cực kỳ ranh mãnh,
khôn ngoan. Chính vậy, nhiều lần công an vây bắt, hắn đều nhanh chân
trốn thoát.
Cuộc “đảo tẩu” của Hùng “Hề”, Cẩm “Thi”
sang đất Hải Phòng, dưới sự đạo diễn của Hùng, đến giờ, nhiều “cựu
binh” hình sự Hải Phòng vẫn còn “ấn tượng”. Bị công an Quảng Ninh vây
kín các ngả đường, bọn chúng đã vào nhà một chiến hữu ở Cẩm Phả để mượn
xe đạp, và mượn luôn bộ quần áo của vợ tên chiến hữu này. Chỉ một loáng,
từ một kẻ thô lỗ, bặm trợn Hùng “Hề” đã biến mình thành một… cô gái
duyên dáng, yểu điệu.
Thế là, súng dắt cặp quần, lựu đạn nhồi
trong áo lót, “cô gái” ngồi lên xe đạp để “người yêu” (Cẩm “Thi”) đạp
một mạch từ Cẩm Phả về đến Hải Phòng, qua mắt hàng chục chốt gác. Khi bị
bắt, Hùng “Hề” khai, trên đường chạy trốn, y hãi nhất là qua bến phà
Bãi Cháy, bởi y trên phà có rất nhiều công an. Chọn chuyến phà đông nhất
mới xuống, nhưng để an toàn hơn, y đã liên tục nhõng nhẽo với “người
yêu”: “Anh à, nhanh lên, mẹ em đang chờ cơm đấy! Không nhanh thì tối
nay… ứ cho đâu!”. Đôi “uyên ương” cứ thong dong một cách tình tứ trên
đường, về đến Quảng Yên, biết là đã thoát, “cô gái” mới “rũ bỏ xiêm y”.
Một viên đạn trúng hai đích ngắm
Về đến Hải Phòng, bọn chúng lao ngay
vào những vụ cướp, giết điên cuồng như chẳng có gì phải sợ. Sau này, khi
bị bắt, được hỏi : “Khi đi cướp anh có sợ không?”. Tuyến “lợn” đã trả
lời: “Cháu không sợ gì cả!”. “Thế khi rút súng bắn người anh có nghĩ gì
không?”. “Cháu không nghĩ gì cả, cháu chỉ nghĩ là tiền kia phải vào túi
cháu! Không đưa thì cháu bắn!”.
Từ khi chúng xuất hiện, dân Hải Phòng
ăn ngủ không yên. Nhiều người, ban ngày ban mặt ra đường có xe đạp mà
chẳng dám đi bởi đó là miếng mồi ngon để chúng cướp. Đã nhiều trường hợp
phải gánh chịu hậu quả đau lòng cũng bởi chiếc xe đạp, của quý lúc bấy
giờ. Cướp bóc xảy ra liên tiếp, dân tình hoang, lo sợ, tình thế đó khiến
các chiến sĩ CSHS Hải Phòng như thấy mình ngồi trên chảo lửa.
Nhiều ngày cật lực điều tra, nắm bắt
tình hình, bóng dáng của Tuyến “lợn”, Phương “Tế”, Hùng “Hề”, Cẩm “Thi”
đã rõ dần trước mắt các trinh sát. Thế nhưng, biết rõ tội ác chúng làm,
nhưng chúng thì cứ như những bóng ma, thoắt ẩn, thoắt hiện không theo
một quy trình nào, khiến nhiều lần vây bắt các trinh sát đều phải về
không. Đang lúc bế tắc thì các trinh sát nhận được tin báo, Hùng “Hề”,
Cẩm “Thi” đang ngủ tại nhà người quen của chúng ở một huyện ngoại thành.
Nửa đêm hôm đó, mục tiêu được các chiến sĩ hình sự giả trai làng vây
kín.
Từ ngoài cổng nhìn vào, các trinh sát
thấy rõ Hùng “Hề” và Cẩm “Thi” đang nằm ngủ trên giường. Bất ngờ ập vào,
hai tên tội phạm sẽ không thoát dù ai cũng biết súng của chúng đang kè
kè dưới gối. Đang định tấn công thì các trinh sát khựng lại bởi một tình
huống bất ngờ. Trong nhà có chó. Nếu tiến thêm vài bước nữa thế nào chó
cũng sủa như vậy sẽ tức thì bị lộ. Khả năng bất ngờ không còn thì rủi
ro sẽ rất lớn bởi đấu súng thì vô cùng nguy hiểm. Trong nhà có cả người
già và trẻ nhỏ, súng đạn thì chẳng có mắt bao giờ. Thấy kế hoạch đó
không ổn nên “những cậu trai làng” lại phải lặng lẽ rút lui.
Sớm hôm sau, Hùng “Hề”, Cẩm “Thi” ra
quán quen ăn phở như mọi ngày. Và, chúng chẳng thể ngờ rằng sau lưng
chúng có một chiếc xe khách lặng lẽ bám theo. Quán phở ở ngay giữa ngã
ba đường, và chiếc xe khách đó cũng đỗ lại để “lơ xe” chạy loăng quăng
bắt khách. Súng dắt cặp quần, quan sát khắp lượt thấy đã yên tâm, Hùng
“Hề”, Cẩm “Thi” yên chí ngồi ăn. Sáng sớm, quán vắng nên khi thấy đã đưa
mắt chằm chằm nhìn một thanh niên ăn mặc tuềnh toàng vào gọi liền lúc 6
bát phở.
Thấy chúng nhìn mình như vậy, anh thanh
niên ấy lảng mắt, quay sang nói với bà chủ quán: “Gớm, đi làm thuê cả
năm, nay chuẩn bị về quê mới dám ăn phở đấy!”. Nói xong, anh thanh niên
quanh ra vẫy mấy người đang ngồi lố nhố ở quán nước bên kia đường: “Sang
ăn nhanh đi các tướng! Nhanh lên, kẻo nhỡ xe không về kịp với bu nó bây
giờ!”. 5 người lũ lượt sang, kéo bàn ngồi sát Hùng, Cẩm rồi luyên
thuyên đủ thứ chuyện nhà quê. Nhìn toán người “quê một cục”, hai tên tôi
phạm không còn nghi ngại gì nữa mà thở phào tiếp tục cắm cúi ăn. Đang
ăn, một “ông nhà quê” kêu phở nhạt đứng dậy quay sang bàn Hùng, Cẩm mượn
lọ gia vị và…
Bà chủ quán chưa kịp hiểu chuyện gì xảy
ra thì 6 “ông nhà quê” hai vị khách cũ đã lao vào nhau quần thảo như
những người mang thù vạn kiếp. Bàn ghế lật nhào, bát đĩa vỡ loảng xoảng.
Và, khi chiếc còng số 8 bập gọn gàng vào tay hai vị khách cũ thì quán
phở đã chẳng khác gì một bãi chiến trường, ngổn ngang đổ nát. Cần nói rõ
thêm, thời điểm diễn ra vụ “tập kích” kích này thì “miếng võ” bắt tội
phạm nguy hiểm, tội phạm có “hàng nóng” đã được các chiến sĩ hình sự Hải
Phòng thuộc làu làu và đã từng tác chiến thành công trong rất nhiều phi
vụ trước đó.
“Miếng võ” này do chính hình sự Hải
Phòng sáng tác ra và đã được hình sự của rất nhiều tỉnh thành học tập.
“Miếng võ” này tuy đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả. Bắt một tên tội phạm
nguy hiểm phải cần chí ít ba chiến sĩ. Chiêu đầu tiên là một chiến sĩ
bất ngờ lao vào ôm chặt lấy nửa người trên của đối tượng, khống chế chặt
đôi tay.
Tiếp đó, chiến sĩ thứ hai lao vào khoá
chặt đôi chân và chiến sĩ thứ ba nhanh chóng khám người tước ngay vũ
khí, đồng thời tra khoá vào tay đối tượng. Thế nhưng, nhớ lại trận bắt
Hùng “Hề”, Cẩm “Thi”, những “ông nhà quê” ấy năm ấy bây giờ vẫn còn thấy
rùng mình bởi nhiều tình huống suýt làm hỏng việc. Tình huống thứ nhất,
vừa vào quán thì một trinh sát bị một đối tượng cũng từng là lưu manh
xách cạp lồng vào mua phở nhận ra. Anh này thấy “cố nhân” thì vồ ngay
lấy, hỏi thăm rối rít. Hùng “Hề”, Cẩm “Thi” thấy lạ, nên đã buông đũa
dỏng tai nghe.
Nhưng rất nhanh, người trinh sát được
những lời hỏi thăm… chết người đó đã vội vàng chạy ra, cũng vờ cười
cười, nói nói để cướp lời kẻ xuất hiện không đúng lúc kia. Mặt vẫn tươi
roi rói, miệng vẫn niềm nở thân tình nhưng bất ngờ khuôn mặt ấy biến
sắc, rồi một âm gió phát ra chỉ đủ cho người đối diện nghe: “biến!”.
Cũng là kẻ thông minh, nên thấy “người quen” quát vậy, biết “các anh”
đang “làm việc” nên đối tượng này đã ấp úng rồi giả vờ quên tiền rồi
chuồn thẳng. Khi đối tượng kia đã quay đầu… phắn, để hai “nhân vật
chính” trong quán khỏi ngờ vực, trinh sát này đã gọi với theo: “Này, bố
mày ơi, về bảo vợ nhốt gà vào nhé! Nếu tí nữa nhỡ xe, bọn tôi sẽ vào
uống rượu đấy! Anh em lâu ngày gặp lại phải có cái gì sương sương mới
khoái đấy!”. Quay lại trong quán, trinh sát này đã cố tình thông báo lại
với mấy ông bạn của mình: “Thằng H, cùng đội xây với tôi năm kia ở miền
ngược! Đúng là trái đất tròn, không ngờ hôm nay lại gặp nó ở đây. Ông
tướng cứ nài vào nhà chơi mãi!”.
Cú gỡ bí ngoạn mục đó đã hoàn toàn qua
mắt Hùng “Hề” và Cẩm “Thi”, chúng lại điềm nhiên xì xụp như chẳng có
chuyện gì. Tình huống thứ hai, ấy là “miếng võ” “ba trong một” (ba người
bắt một người) đã không suôn sẻ như mong muốn. Nguyên nhân tại các
trinh sát quá đói và quá mệt. Một sự thật mà đến giờ nhiều cựu binh hình
sự Hải Phòng vẫn sống và chiến đấu trong thời gian đó chẳng thể nào
quên. Theo Hùng “Hề”, Cẩm “Thi” từ chiều hôm trước, số tiền công tác phí
ít ỏi đã tiêu hết nhẵn.
Đến sáng, đi qua hàng xôi, ai cũng mơ
ước có được một nắm xôi nóng dẻo để quên đi cơn đói đang hành hạ đến cồn
cào. Sáu bát phở mà một trinh sát vừa gọi, ấy là vì công việc nên làm
liều vậy chứ thực ra chẳng còn ai có đủ tiền để trả. Đang định vội vàng
ăn để lấy sức nhưng không kịp, phải ra tay ngay bởi bàn bên, hai tên tội
phạm đã ăn sắp xong, chuẩn bị đứng dậy đi ra. Là những tên có thể hình
lực lưỡng nên dù ba đánh một nhưng phải rất vất vả các trinh sát mới tra
được tay hai tên tội phạm vào còng. Trong cuộc vật lộn ấy, một trinh
sát mặc ít áo đã bị bỏng ở lưng khi Cẩm “Thi” vùng vẫy đạp đổ nồi nước
phở khiến cả nền quán sũng nước, khói bốc nghi ngút.
Lại nói chuyện Tuyến “lợn”- Phương
“Tế”, do gia đình có việc, Tuyến phải tạm chia tay Phương để ngược về
Hòn Gai. Thiếu Tuyến, Phương như hổ mất vuốt nanh chẳng dám “làm ăn” gì,
cứ ru rú ở khắp các nhà trọ. Bỗng một sáng thức dậy thấy dân tình đồn
ầm ĩ việc công an vừa túm được cướp là tù trốn trại từ Quảng Ninh (Hùng
“Hề”, Cẩm “Thi”) Phương tưởng Tuyến đã bị bắt nên hoang mang, sợ hãi.
Trốn thôi, hắn nghĩ vậy, và vội vã nhảy tàu, định chạy vào Nam tìm “xây
dựng vùng kinh tế mới”. Đến Nghệ An, hết tiền, hắn phải xuống tàu và lại
vác súng đi cướp.
Có lẽ không biết hắn là Phương “Tế”,
tên tội phạm đang nổi như cồn ở Hải Phòng nên nhân dân và công an địa
phương đó đã truy đuổi rầm rộ khiến hắn không có đất làm ăn. Trong một
lần đi cướp ở Vinh, hắn lại bị công ăn và dân phòng vây bắt. Đường cùng,
Phương “Tế” lẻn vào một nhà trẻ, bắt học sinh làm con tin. Có lẽ đây là
vụ tội phạm khống chế con tin để tìm cách trốn chạy đầu tiên trong lịch
sử hình sự Việt Nam. Kêu gọi mãi mà Phương “Tế” không chịu ra hàng và
có lẽ không ý thức được sự nguy hiểm, liều lĩnh của hắn nên một chiến sĩ
công an đã dũng cảm lao vào giải cứu con tin. Và, anh đã hy sinh anh
dũng. Biết là khó thoát nên hôm đó, Phương “Tế” đã quyết tử thủ đến
cùng.
Như thú điên sa bẫy, hắn gào thét, chửi
rủa rằng, nếu hắn chết thì chắc chắn sẽ có vài mạng nữa chịu chung số
phận. Thế nên, khi thấy anh công an đột nhập vào, hắn đã một tay cầm
súng, một tay lăm lăm lựu đạn chờ sẵn. Một tiếng nổ khô khốc vang lên đã
lạnh lùng cướp đi tính mạng của anh công an dũng cảm trên. Thấy anh
công an ngã xuống, mọi người uất hận ập vào. Có lẽ, trước “thế trận”
ngùn ngụt, ào ào đó, Phương “Tế” đã sợ hãi nên không kịp trở tay. Y bị
bắt khi trái lựu đạn đã mở chốt an toàn. Tin công an Nghệ An bắt được
Phương “Tế” ngay lập tức được chuyển về Hải Phòng. Hai trinh sát đã
không quản mưa rét, phóng xe máy vào để áp tải hắn ra.
Khi Phương “Tế” vừa lên tàu chạy trốn
thì Tuyến “lợn” cũng từ Hòn Gai về. Cũng lại nghe tin công an Hải Phòng
vừa bắt được cướp là tù trốn trại, tưởng Phương đã bị bắt, Tuyến đã đến
tận cổng công an phường Cầu Đất để tìm hiểu thực hư. Đến nơi, thấy trước
cổng ảnh mình, ảnh Hùng “Hề”, Cẩm “Thi”, Phương “Tế” dán đầy dưới lệnh
truy nã, Tuyến cũng bắt đầu thấy nao núng, hoang mang. Tìm kiếm vài ngày
mà không thấy tăm hơi Phương đâu, nghĩ chắc chắn “bạn mình” đã nằm yên
trong khám, Tuyến đành đi cướp một mình. Vắng trợ thủ, Tuyến không những
chẳng chùn tay mà ngược lại, hắn liều lĩnh và tàn bạo hơn. Một lần, về
Kiến An, đi ngang qua Đài tưởng niệm, thấy đôi trai gái đang ngồi tâm sự
hắn liền tạt vào vỗ vai chàng trai: “Cho xin cái xe đạp!”. Chàng trai
chống cự, xô hắn lộn xuống ruộng. Nóng mắt, hắn rút súng bắn luôn. Rất
may viên đạn không đi trúng đích.
Thấy tiếng súng nổ, mọi người ập ra,
công an kéo đến. Tuyến chẳng chạy mà cứ quần áo lấm lem bình thản đến
quán cà phê cách đó chưa đầy 100 mét điềm nhiên uống nước, mặc kệ mọi
người bàn tán, công an khám nghiệm hiện trường. Tuy nhiên, cảnh giác,
hắn đã ít xuất hiện ở chỗ đông người.
Có lẽ, đến lúc nằm trại chờ ngày “tựa
cột”, Tuyến vẫn không thể ngờ mình lại bị bắt bởi mấy anh dân quân tay
không tấc sắt. Nhận được tin báo, có người lạ mấy hôm nay cứ ngủ ngoài
trạm bơm ở cánh đồng cách thị trấn Kiến An chừng 1 cây số với bộ dạng
không minh bạch. Tưởng trộm, ba anh dân quân ở xã gần đó đã ập đến. Lúc
đó, Tuyến “lợn” đang thiu thiu ngủ thì một anh lao vào, ghì chặt lấy
hắn.
Hắn vùng dậy, dằng co nhưng không thoát
nổi vòng tay cứng như gọng kìm ấy, kể cả khi đã vòng súng ra đằng sau
bắn xuyên bụng người định bắt mình. Thấy đây không phải là tên tội phạm
bình thường, hai anh dân quân còn lại cũng vội vàng tiếp ứng. Súng, lựu
đạn… đã thua “chiếc đòn gánh” dũng cảm ở làng.
Nước mắt sau song sắt
Bị bắt, Hùng “Hề”, Cẩm “Thi”, Phương
“Tế” đã thành khẩn khai báo các hành vi tội lỗi của mình, nhưng riêng
Tuyến “lợn” thì không. Biết công an Hải Phòng bắt được những tên cướp
nguy hiểm trên, công an Quảng Ninh đã vội vàng sang để lấy lời khai, làm
rõ những vụ trọng án trên địa bàn mình. Nhưng, làm đủ mọi cách mà Tuyến
“lợn” vẫn chỉ khăng khăng nhận mình chỉ “làm” 7 vụ, còn các vụ khác dù
có nhiều bằng chứng kết tội nhưng y lắc đầu nói mình không phải là thủ
phạm. Không cách nào lấy cung được nên công an Quảng Ninh đành chào
thua, giao Tuyến “lợn” lại cho công an Hải Phòng.
Tôi có may mắn được gặp người đã trực
tiếp tổ chức cuộc vây bắt Tuyến “lợn”, Phương “Tế”, Hùng “Hề”, Cẩm “Thi”
cùng đồng bọn đồng thời cũng chính ông được giao việc lấy cung Tuyến
“lợn” năm đó. Ông là thượng tá Nguyễn Trọng Lộ, nguyên là Phó phòng Cảnh
sát hình sự, Đội trưởng đội đặc nhiệm H.88 huyền thoại Hải Phòng. Ông
kể, được giao lấy cung tên tội phạm cứng đầu đó ông cũng lo lắm.
Chính ông đã tổ chức bắt hắn nên ít
nhiều gì hắn cũng có những ấn tượng không tốt về ông. Thế nhưng, là một
người dày dặn kinh nghiệm, ông vẫn quyết định tiến hành vào trại lấy
cung bởi ông biết đã là con người thì dù có tội lỗi, tàn bạo mấy y vẫn
có điểm yếu và tấn công vào điểm yếu đó, chắc hẳn kết quả sẽ không tồi.
Theo những thông tin từ những cuộc lấy cung không thành khác, ông quyết
định sẽ lấy tình người để thu phục tên tội phạm nguy hiểm, “chủ nhân”
của những vụ trọng án mà nhiều người gọi là vô nhân tính ấy.
Vào nơi giam giữ Tuyến “lợn” giám thị
trại bảo Tuyến “lợn” có vẻ mệt, có lẽ hôm nay không lấy cung được. Ông
thấy đây là cơ hội tốt nhất cho mình bởi ý nghĩ có lẽ Tuyến đã ân hận về
tội lỗi của mình nên sức khoẻ của y có phần giảm sút. Thế nên, dù giám
thị khuyên ông quay về nhưng ông vẫn quyết định vào buồng giam. Thấy ông
vào, Tuyến đang nằm trên ghế, chẳng thèm quay mặt ra thủng thẳng nói:
“Hôm nay tôi mệt, chẳng thể nói gì được với ông cả!”. “Tôi biết, thế nên
hôm nay tôi đã mời bác sĩ vào khám bệnh cho anh. Lấy cung thì hôm nào
mà chẳng được!”. Bác sĩ vào, đúng là Tuyến “lợn” ốm thật. Y đang sốt,
trán lấm tấm mồ hôi. Sau khi bác sĩ tiêm xong, sực nhớ ra mình có gói
trà sâm vừa được cơ quan cho khi sáng, ông vội vàng lấy ra hoà nước cho
Tuyến uống. Trà sâm là một loại nước uống rất quý lúc bấy giờ, nên thấy
“cán bộ” đã cho mình uống, Tuyến “lợn” cảm động thật sự. Y đã không còn
nói ông xưng tôi nữa mà gọi chú xưng cháu rất thân tình. Xong xuôi mọi
việc, ông gọi giám thị lấy chiếu, chăn để Tuyến nằm nghỉ.
Dặn dò, động viên hắn vào câu, ông chào
ra về. Nhưng khi ông vừa toan cất bước thì Tuyến đã gọi giật ông lại,
nước mắt rơm rớm: “Chú ơi, chú cứ ra ngoài chờ cháu! Cháu nghỉ ít phút
rồi sẽ khai tất với chú!”. Ông ra ngoài, và đúng như lời Tuyến nói, đúng
một giờ sau, hắn đã gọi ông vào. Ngồi đối diện, nhưng Tuyến không dám
nhìn thẳng vào mắt người chiến sĩ công an dày dặn kinh nghiệm ấy. Cúi
gằm, y bảo: “Cháu biết, khai những lời này chắc chắn cháu sẽ chết, nhưng
cháu vẫn khai!”. Cả buổi chiều, hai người ngồi làm việc cởi mở như bạn
bè giãi bày tâm sự chuyện đời. Tuyến “lợn” đã liền mạch khai trọn vẹn 32
vụ trọng án mà y cùng đồng bọn đã liều lĩnh gây ra. Ông Lộ bảo, trong
đời làm hình sự của mình, chưa một cuộc lấy cung nào mà lại bội thu như
vậy. Hết buổi lấy cung, Tuyên “lợn” đã khóc như trẻ nhỏ. Y bảo, nếu
trước đây, y may mắn được gặp những chiến sĩ công an hiểu y, tôn trọng y
như ông Lộ thì chắc chắn bàn tay y không nhúng sâu vào tội lỗi tày đình
như vậy.
Phương “Tế”, Tuyến “lợn đã phải trả giá
cho tội lỗi của mình bằng hai bản án tử hình. Hùng “Hề”, Cẩm “Thi” được
đưa về Quảng Ninh xử điểm để “làm gương” cho tội phạm đất mỏ và chúng
cũng phải nhận những bản án nghiêm khắc nhất.
Đào Thanh Tuy
Nhận xét
Đăng nhận xét