ĐỊNH HƯỚNG ĐI ĐÂU? 60 (Lại nói về Nạn CÔCC)
-NÓI NHƯ CON "KÉT", LÀM NHƯ CON "KẸT"!
-QUAN "NỔ" = MỴ DÂN
-Định hướng như ... cứt mà đòi lên "Thiên Đường".
-Rồi đây, lịch sử sẽ chỉ rõ công - tội!
-Làm sao chọn được hiền tài ra giúp nước? Câu trả lời ai cũng biết nhưng vì tham lam vị kỷ lấn át nên "các ngài"cứ giả vờ ngu như không biết, cứ than: "Nhân tài như lá mùa thu". Đây này: nếu thực lòng tin vào nhân dân, biết dựa vào nhân dân thì sẽ tìm ra nhân tài giúp nước, vì ở Việt Nam nhân tài nhiều lắm, vì Việt Nam là sứ sở của "địa linh nhân kiệt"!
-Trong xã hội loài người, nạn CÔCC ở đâu cũng có, thời nào cũng có, nhất là thời phong kiến. Trên Trái Đất này, một khi còn danh lợi và đấu tranh giành danh lợi, thì nạn CÔCC, nạn "một kẻ làm quan cả họ được nhờ" vẫn còn tồn tại.
-Vì sao một số người đã coi chế độ cộng sản Việt Nam ngày nay tương tự như chế độ phong kiến khi xưa? Vì nó vẫn thao túng sự độc tài! Và nạn CÔCC, hay với tên gọi mới là nạn "thái tử đảng", tuy không công khai, nhưng nó vẫn được bao biện là "đúng qui trình" để tồn tại, hơn nữa, như một quốc sách kế thừa, giữ vững chế độ (biểu hiện thô kệch của sự độc tài!).
-Một nhà nước nhân dân không thể để nạn "thái tử đảng" lũng đoạn vào quá trình lựa chọn cán bộ!
-Muốn "dân giàu nước mạnh", thì phải chọn cho được nhân tài, người có đủ năng lực ra giúp sức. Nghĩa là tiêu chí đầu tiên: phải chọn những người đã từng trải qua cống hiến, được mọi người thừa nhận là có thành tích, có tài năng thực sự, có thể đảm đương được nhiệm vụ mới. Tiêu chí thứ hai: tìm cách bầu chọn khách quan.
-Những kẻ cổ súy, làm lơ cho nạn "thái tử đảng" hoàn hành, nhất là những kẻ bề ngoài thì tỏ ra vô tình, bề trong lại ngấm ngầm mưu kế để người thân của mình (con cháu của mình) được lên làm "thái tử đảng", chính là lũ "phản dân hại nước", hết xài!
-Phản động là gì và là ai? Là lề trái! Không phải! Là chúng mày đấy!
------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)

Luật đã có nhưng có quá nhiều kẽ hở và trên thực tế có tình trạng làm “đúng quy trình”, nhưng ai cũng biết có chuyện đằng sau quy trình đó. Vậy giải pháp ra sao cho vấn nạn này? Tuổi Trẻ ghi nhận ý kiến của các chuyên gia và mong nhận thêm nhiều trao đổi của bạn đọc.
-QUAN "NỔ" = MỴ DÂN
-Định hướng như ... cứt mà đòi lên "Thiên Đường".
-Rồi đây, lịch sử sẽ chỉ rõ công - tội!
-Làm sao chọn được hiền tài ra giúp nước? Câu trả lời ai cũng biết nhưng vì tham lam vị kỷ lấn át nên "các ngài"cứ giả vờ ngu như không biết, cứ than: "Nhân tài như lá mùa thu". Đây này: nếu thực lòng tin vào nhân dân, biết dựa vào nhân dân thì sẽ tìm ra nhân tài giúp nước, vì ở Việt Nam nhân tài nhiều lắm, vì Việt Nam là sứ sở của "địa linh nhân kiệt"!
-Trong xã hội loài người, nạn CÔCC ở đâu cũng có, thời nào cũng có, nhất là thời phong kiến. Trên Trái Đất này, một khi còn danh lợi và đấu tranh giành danh lợi, thì nạn CÔCC, nạn "một kẻ làm quan cả họ được nhờ" vẫn còn tồn tại.
-Vì sao một số người đã coi chế độ cộng sản Việt Nam ngày nay tương tự như chế độ phong kiến khi xưa? Vì nó vẫn thao túng sự độc tài! Và nạn CÔCC, hay với tên gọi mới là nạn "thái tử đảng", tuy không công khai, nhưng nó vẫn được bao biện là "đúng qui trình" để tồn tại, hơn nữa, như một quốc sách kế thừa, giữ vững chế độ (biểu hiện thô kệch của sự độc tài!).
-Một nhà nước nhân dân không thể để nạn "thái tử đảng" lũng đoạn vào quá trình lựa chọn cán bộ!
-Muốn "dân giàu nước mạnh", thì phải chọn cho được nhân tài, người có đủ năng lực ra giúp sức. Nghĩa là tiêu chí đầu tiên: phải chọn những người đã từng trải qua cống hiến, được mọi người thừa nhận là có thành tích, có tài năng thực sự, có thể đảm đương được nhiệm vụ mới. Tiêu chí thứ hai: tìm cách bầu chọn khách quan.
-Những kẻ cổ súy, làm lơ cho nạn "thái tử đảng" hoàn hành, nhất là những kẻ bề ngoài thì tỏ ra vô tình, bề trong lại ngấm ngầm mưu kế để người thân của mình (con cháu của mình) được lên làm "thái tử đảng", chính là lũ "phản dân hại nước", hết xài!
-Phản động là gì và là ai? Là lề trái! Không phải! Là chúng mày đấy!
------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
Làm sao dẹp nạn “con ông cháu cha”?
Câu
chuyện “con ông cháu cha” không phải là mới, nhưng gần đây ồn ào trở
lại. Diễn đàn chủ nhật kỳ này đặt ra câu hỏi làm sao dẹp nạn này và
nhiều chuyên gia, luật sư... đã nhiệt tình tham gia. Ông Lê Văn Cuông
(nguyên phó trưởng Đoàn đại biểu Quốc hội Thanh Hóa): Anh bổ nhiệm tôi, tôi có trách nhiệm với con anh! Câu
chuyện cha và con ở Sabeco có thể không sai luật như lập luận của các
vị ở Bộ Công thương, nhưng lại hoàn toàn không ổn về phương diện quản
trị, cả ở tầm doanh nghiệp và tầm quốc gia.Luật đã có nhưng có quá nhiều kẽ hở và trên thực tế có tình trạng làm “đúng quy trình”, nhưng ai cũng biết có chuyện đằng sau quy trình đó. Vậy giải pháp ra sao cho vấn nạn này? Tuổi Trẻ ghi nhận ý kiến của các chuyên gia và mong nhận thêm nhiều trao đổi của bạn đọc.
Giờ người ta không chỉ chạy mà còn “đấu thầu” cán bộ. Trong khi hậu quả của nó là ghê gớm thì chúng ta chưa có giải pháp nào thật sự rõ ràng. Nên tình trạng chạy chức quyền, cài cắm con cháu như bệnh dịch
Cơ hội để chấn chỉnh
Việc
ông Vũ Quang Hải được giới thiệu về Tổng công ty Bia - rượu - nước giải
khát Sài Gòn (Sabeco), theo tôi, chắc là sẽ hoàn toàn đúng quy trình.
Bởi nhìn qua cũng thấy nó được tổ chức thực hiện kín kẽ, chu đáo.
Ông
chủ tịch Sabeco được bổ nhiệm chắc không thể thiếu sự ủng hộ của ông Vũ
Huy Hoàng, sau đó ký văn bản xin chính con trai lãnh đạo của mình.
Sau
đó ông bố không trực tiếp ký, mà giao cho thứ trưởng dưới quyền ký. Và
cũng không bổ nhiệm, mà giới thiệu về. Nhưng thử hỏi con dân bình thường
liệu có thể dễ dàng như thế không?
Trước
đây đã có nhiều trường hợp vi phạm mà khi lộ ra, chúng ta đều thấy họ
được bổ nhiệm đúng quy trình. Quy trình của chúng ta tiếng là chặt,
nhưng thật ra còn kẽ hở. Khi người ta đã quyết tâm lách thì họ vẫn làm
được.
Theo
tôi, nhân chuyện Tổng bí thư có chỉ đạo xem xét việc bổ nhiệm và trách
nhiệm của ông phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, các cơ quan chức năng
nên xem xét cả chuyện con được bổ nhiệm vào doanh nghiệp do bố quản lý
để có biện pháp xử lý.
Những
chuyện bổ nhiệm như thế này không còn ít và cá biệt nữa. Nên đây là cơ
hội để chấn chỉnh. Từ xem xét nên có biện pháp xử lý kiên quyết, ít nhất
nếu bổ nhiệm sai hoặc có vấn đề thì rút lại, không thực hiện nữa.
Dân gian đã truyền nhau câu “nhất hậu duệ, nhì tiền tệ”, các vị lãnh đạo biết cả thì phải xem xét, chấn chỉnh.
Không theo tinh thần Luật doanh nghiệp
Tôi
cũng cùng quan điểm với anh Nguyễn Đình Cung, viện trưởng Viện Nghiên
cứu quản lý kinh tế trung ương, mới đây khi cho rằng việc bổ nhiệm ông
Vũ Quang Hải làm tổng giám đốc Công ty cổ phần Đầu tư tài chính Công
đoàn dầu khí (PVFI) là không phù hợp với luật điều chỉnh giai đoạn đó là
Luật doanh nghiệp 2005.
Điều
57 của luật trên có ghi: Đối với công ty con của công ty có phần vốn
góp, cổ phần của Nhà nước chiếm trên 50% vốn điều lệ thì giám đốc hoặc
tổng giám đốc không được là vợ hoặc chồng, con, con nuôi... của người
quản lý và người có thẩm quyền bổ nhiệm người quản lý của công ty mẹ.
Như
vậy, ngay việc bổ nhiệm ông Vũ Quang Hải làm tổng giám đốc PVFI đã chưa
đúng tinh thần của luật. Việc ông Vũ Quang Hải về Sabeco - một công ty
dưới sự quản lý của Bộ Công thương - cũng rất không phù hợp.
Khi
con bộ trưởng làm lãnh đạo ở công ty đó rồi thì các đơn vị của Bộ Công
thương có dám thanh tra, kết luận con của ông bộ trưởng sai không?
Luật
doanh nghiệp đã tạo ra cơ chế để ngăn chặn việc lợi dụng quyền hạn, tạo
điều kiện để đấu tranh với hành vi không chính đáng.
Tuy
nhiên, tình trạng con quan chức về doanh nghiệp là không ít. Đó là câu
chuyện lợi dụng chức vụ cử người thân, con cái vào các vị trí tốt.
Đáng
ra bản thân con cái họ không dám làm và khó có thể làm được, nhưng vì
có bố mẹ nên họ cứ làm. Tình trạng này không thể chấp nhận được. Tôi
đồng tình với cách nghĩ nếu cứ để như thế thì làm gì còn công bằng, cơ
hội cho con em nông dân?
Hiện
nay, các quy định của luật cũng như văn bản hướng dẫn đã chặn rất nhiều
khả năng cha mẹ bổ nhiệm con cái hay lãnh đạo doanh nghiệp bổ nhiệm
người thân của mình vào vị trí lãnh đạo.
Tuy
nhiên khi sai thì ai tuýt còi? Phải có cơ quan chịu trách nhiệm ngăn
chặn, lên tiếng kịp thời. Những người liên quan cũng cần dũng cảm lên
tiếng.
Anh bổ nhiệm tôi, tôi có trách nhiệm với con anh!
Tôi
từng phát biểu ở Quốc hội quy trình bổ nhiệm cán bộ ở ta rất chặt chẽ
nhưng thực tế vẫn có “con voi chui lọt lỗ kim”. Bởi quy trình do con
người đặt ra, con người thực hiện.
Nếu
con người không chuẩn, không gương mẫu, có lợi ích nhóm thì mọi tiêu
chí trong quy trình đều có thể thành hình thức, hợp thức hóa được. Trong
nhóm lợi ích rồi thì anh bổ nhiệm con tôi, tôi bổ nhiệm con anh, anh
tạo điều kiện cho tôi, tôi có trách nhiệm với con anh...
Tôi
từng phát biểu cảnh báo vấn đề này từ rất lâu rằng có chuyện chạy chức
chạy quyền. Thậm chí trong chất vấn ở Quốc hội, tôi đã đặt vấn đề giờ
người ta không chỉ chạy mà còn “đấu thầu” cán bộ. Tình trạng tôi bổ
nhiệm ông, ông có trách nhiệm với con tôi... có vẻ ngày càng nhiều.
Nó
đi cùng với tình trạng thoái hóa, biến chất của một bộ phận đảng viên
mà nghị quyết trung ương 4 đã nêu. Chuyện đã không còn cá biệt.
Trong
khi hậu quả của nó là ghê gớm thì chúng ta chưa có giải pháp nào thật
sự rõ ràng. Nên tình trạng chạy chức quyền, cài cắm con cháu như bệnh
dịch.
Có
lợi ích to lớn ở đây nên họ cứ lao vào. Nhiều người có trách nhiệm có
thể biết, nhưng họ cũng không quyết liệt. Rồi còn nạn bổ nhiệm trước khi
về hưu...
Việc
có thể được đưa qua tập thể, nhưng tập thể đó có chung lợi ích, hoặc
một vài cá nhân không đồng tình nhưng sợ bị trù dập nên không đấu tranh.
Giải
pháp chỉ còn cách phải tăng mạnh chế tài, phát hiện thì phải kiên quyết
làm rõ, xử lý. Dư luận rất mừng khi Tổng bí thư lần đầu tiên đã có chỉ
đạo vụ việc cụ thể như việc ông phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang.
Tôi
coi đây như phát súng lệnh, tuyên chiến với những tiêu cực trong công
tác cán bộ. Nhưng phải làm thế nào huy động được các cơ quan cùng vào
cuộc, người dân tham gia, rồi cả hệ thống tham gia phát hiện, ngăn chặn.
Nếu không, sau một thời gian các cơ quan lại như đứng ngoài cuộc thì dễ đánh trống bỏ dùi.
Nguy cơ biến công sở thành tư gia
Luật
của chúng ta không quy định cụ thể, cấm cụ thể việc bố bổ nhiệm con
trong cơ quan (trừ một số vị trí theo luật chuyên ngành), vậy nên việc
các cán bộ trong cơ quan nhà nước đưa con em, người thân của mình vào
làm cùng cơ quan, cùng ngành diễn ra khá phổ biến.
Vì luật quy định không chặt chẽ, nhiều vị cán bộ cũng lợi dụng điều này để đưa người thân vào đủ vị trí trong cơ quan.
Đều
biết là không nên nhưng người ta cứ làm. Ở một số vị trí lãnh đạo, con
cái họ được đào tạo bài bản, có kiến thức thì với vị trí và tầm ảnh
hưởng của mình, các vị ấy dư sức đưa con về những nơi khác, không phải
cơ quan mình, nhưng thực tế họ vẫn đưa con cái, người thân về cùng cơ
quan để dễ bề nâng đỡ, đưa vào những vị trí quan trọng, béo bở rồi cuối
cùng là “nắm tóc lôi lên”.
Điều
này không chỉ không nên mà còn không tốt ở chỗ người nọ nhìn người kia,
chẳng ai nói được ai khi tuyển dụng, bổ nhiệm, xin ngang những vị trí
quan trọng cho những người không đủ năng lực.
Tất
cả những điều đó làm khó khăn cho công tác quản lý chung. Trong quản lý
nhà nước, khi các vị lãnh đạo đưa con em mình vào thì cơ quan nhà nước
rất dễ trở thành gia đình, như vậy rất nhiều vấn đề không thể minh bạch
được.
Làm
thủ trưởng cơ quan, nếu là người công minh thì đừng đưa người nhà vào
các vị trí trong cơ quan, còn nếu không sẽ biến công sở thành “tư gia”,
biến các tập đoàn nhà nước thành các tập đoàn của gia đình.
Luật phải chặt chẽ,
cụ thể
Việc
bổ nhiệm, tuyển dụng con cái các vị lãnh đạo vào những vị trí tốt trong
cơ quan nhà nước không bao giờ tạo ra sự công bằng cho những người
không có điều kiện như những vị có bố làm to.
Trên
thực tế, một người vừa hoàn thành chương trình học, chưa có chút kinh
nghiệm thực tế nào nhưng lại được bố giới thiệu vào một doanh nghiệp,
một công sở do bố đang quản lý, đang phụ trách thì đố đơn vị nào dám
không nhận con của sếp.
Để
tránh việc tham nhũng, bè phái, cấu kết, tư túi... Luật phòng chống
tham nhũng, Luật cán bộ công chức viên chức, Luật doanh nghiệp đều có
những điều khoản quy định nhằm hạn chế việc tham nhũng và đảm bảo mọi
việc công bằng, quản lý tốt hơn tài sản của Nhà nước...
Tuy
nhiên, các quy định này chỉ hạn chế được một phần nào rất nhỏ việc “giữ
ghế, chiếm ghế” cho người thân quen và con cháu của họ, còn lại các
quan chức, lãnh đạo vẫn lần lượt đưa con cháu vào chiếm các vị trí
“ngon” trong cơ quan như “cha truyền con nối”.
Rồi
dần dần biến những cơ quan chính quyền, những tổ chức của Nhà nước,
những tập đoàn, tổng công ty có vốn nhà nước thành những tập đoàn của
dòng họ, gia đình...
Hết
người thân thì đến người quen cùng địa phương... Việc phổ biến đến nỗi
có những cơ quan nhà nước mà người ta muốn làm gì thì nhất định phải
“qua cửa” một số người mới làm việc được.
Đây
chính là vấn nạn tham nhũng không chỉ ghế ngồi, vị trí mà còn tham
nhũng luôn cả những chính sách của Nhà nước, những dự án phục vụ nhân
dân...
Về
lâu dài, luật cần có những quy định chặt chẽ, cụ thể và cấm tiệt việc
lãnh đạo đưa con cháu, người thân vào làm cùng cơ quan, hệ thống, ngành
nghề.
Có làm được việc này mới hạn chế được vấn nạn “con ông cháu cha” được chuẩn bị sẵn ghế cho những vị trí tốt, nhiều quyền lợi.
Không ổn về mặt quản trị
Trên
thế giới không thiếu trường hợp cha bổ nhiệm con. Tuy nhiên ngay cả khi
đây là một công ty cổ phần gia đình đi chăng nữa, việc bổ nhiệm có thể
tạo ra một điểm yếu chết người là “sự ỷ lại” trong quản trị doanh
nghiệp.
Theo
đó, người con được bổ nhiệm sẽ không chịu nhiều áp lực từ sự giám sát
và đào thải, từ đó thiếu nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ, không chịu áp lực
phải tối đa hóa lợi ích cho cổ đông.
Trong
trường hợp của Sabeco, do người cha không phải tốn một đồng để được làm
chủ công ty mà lại có quyền bổ nhiệm con thì sự ỷ lại này “càng trầm
trọng”. Có rất nhiều “trò chơi” từ vụ cha và con này mà các nhà nghiên
cứu trên thế giới đã tổng kết được.
Trước
hết, trò chơi phổ biến nhất là “chuyển dịch rủi ro cho người khác
chịu”. Điều khôi hài trong trường hợp này là người đại diện công ty, họ
chỉ thích chọn những dự án có mức sinh lời thấp hoặc thậm chí lỗ.
Đừng
tưởng họ dại. Một dự án nào đó tuy có hiệu quả về mặt kinh tế nhưng rốt
cuộc chỉ có nộp lợi nhuận về cho ngân sách thì đâu bằng nếu chọn một dự
án lỗ hoặc lãi ít. Như mua nguyên liệu với giá “trên trời” từ các công
ty sân sau của cha con chẳng hạn.
Một
trò nữa là “thả mồi bắt bóng”. Theo đó, CEO thay vì chuyên tâm làm việc
cống hiến có hiệu quả nhất cho ông chủ thì cha và con chỉ mơ tưởng tới
“bắt bóng”. “Bóng” ở đây có thể là một cái gì đó mà trong vụ cha và con
này có thể do chính người cha quăng ra.
Phổ
biến nhất là để được luân chuyển lên một vị trí quyền lực cao hơn. Trò
chơi cuối cùng, như là phản ứng dây chuyền của các trò chơi trên, là
“thu tiền và tháo chạy”. Chỉ để lại các doanh nghiệp nhà nước “xác sống”
đầy rẫy mà người dân có thể dễ dàng kể tên chúng ra.
Vậy
chi phí của các trò chơi này là gì? Chỉ cần chơi một trong vài trò này
là các cổ đông đã bị “bóc lột” hết mức rồi, chứ đâu cần phải chơi cùng
lúc cả các trò như trên. Trong vụ cha và con mà dư luận đang mổ xẻ, câu
chuyện còn được liên tưởng đến tiến trình cổ phần hóa “chậm như rùa” ở
Sabeco.
Lẽ
thường là chừng nào các trò chơi này chưa xong thì họ vẫn tìm mọi lý lẽ
để làm chậm tiến trình cổ phần hóa. Suy cho cùng, cái giá phải trả của
các trò chơi này là vô cùng lớn mà cả xã hội phải gánh chịu.
Câu
chuyện cha và con ở Sabeco có thể không sai luật như lập luận của các
vị ở Bộ Công thương, nhưng lại hoàn toàn không ổn về phương diện quản
trị, cả ở tầm doanh nghiệp và tầm quốc gia.
TRẦN VŨ NGHI ghi
C.V.KÌNH - H.ĐIỆP ghi (dangdv@tuoitre.com.vn)
(Tuổi Trẻ)
Nhận xét
Đăng nhận xét