TRÀ DƯ TỬU HẬU 15/d
Làm Chủ Năng Lượng Nhiệt Hạch
Chuyện 16: NĂNG LƯỢNG
(tiếp theo)
Ông A lặng câm, tự tay rót đầy ly rượu, ngửa cổ uống cạn, châm điếu thuốc hút, nhìn khắp lượt bàn nhậu, rồi chậm rãi nói, có vẻ hơi buồn rầu:
"Thôi! Không nói nữa. Nhậu "sung" lên cho vui đi anh em!".
Tôi chưng hửng:
"Sao đang nói hay thế lại thôi, anh A?".
Ông B chép miệng:
"Nhậu mà không ai nói thì chán chết. Nếu không ai nói nữa thì chắc về quá...".
Tôi phát hoảng:
"Nhậu đã "xỉn" đâu mà đòi về sớm thế? Anh B này ...lãng xẹt!".
Ông C đang dắt xe ra nghe thế, è hèm, lên tiếng:
"Chuyện anh A nói thường thôi. Lẫn lộn cả cũ và mới. Cũ thì... đã cũ mèm, còn mới thì như ...bịa đặt. Nhưng nghe cũng được, như miếng mồi không đến nỗi tệ để đưa cay, cũng vui!...".
Ông A nghiêng mắt nhìn ông C rất lâu, nhoẻn cười và cúi gằm mặt xuống, lẩm bẩm khó hiểu:
"Tôi biết như thế!...Khó mà khơi lên ngọn lửa từ đống tro tàn!...Có lẽ anh C nói đúng đấy! Thôi ở lại nhậu thêm tý nữa cho vui, về chi sớm!".
Ông B cũng nói: "Ở lại ngồi chơi tý nữa, rồi hai đứa cùng về một lúc cho vui.".
Có lẽ gãy đúng chỗ ngứa, ông C dựng xe, vội quay lại chỗ ngồi.
Tôi vội nói:
"Kệ! Nói tiếp đề tài dang dở đi, anh A!"
Ông A đắn đo:
"Có chán lắm không, anh em?".
Ông C, sau khi đã uống cạn ly rượu, vụt nói:
"Dang dở thì chẳng đạt đến cái gì, kể cả sự phi lý!".
Ông A nghe thế vội ngồi ngay ngắn lại:
"Nếu không chán thì tôi nói tiếp! Đến khi nào chán thì bảo nhé! Anh C nói đúng mà cũng sai. Diễn đạt đúng có lẽ phải thế này: đạt đến sự phi lý nhiều khi cũng là đạt đến chân lý!...
Giả sử có một vật đứng yên, có khối lượng M1. Muốn vật đó có khả năng làm biến đổi trạng thái tồn tại một vật đứng yên, có khối lượng M2 khác (tạo một giá trị vận tốc v21 cho nó), nghĩa là sinh công, thì phải tác động vào M1, tức là tạo một động năng M1v21 cho nó, sao cho khi tác động vào M2 sẽ tạo được M2v221 , lúc này, do ảnh hưởng của nguyên lý tác dụng tương hỗ mà lượng M1v21 coi như chỉ giảm xuống M1v212 (có giá trị lớn hơn M1v21!). Quá trình đó diễn ra cụ thể như sau: