Tháng 10/1974, Muhammad Ali
đáp chuyến bay muộn đến đất nước Zaire và chuẩn bị cho trận thư hùng
cùng nhà vô địch bất bại George Foreman.
Toàn bộ sự nghiệp của Muhammad Ali là một thước phim đáng nhớ.
Mỗi khoảnh khắc trong đó đều chẳng thể quên lãng, từ chiến thắng bất ngờ
trước Sonny Liston để có chiếc đai lớn đầu tiên cho đến 3 trận đại
chiến thế kỷ với Joe Frazier, tất cả đều quá ấn tượng.
Dù vậy, trên hết, khoảnh khắc đẹp nhất sự nghiệp của người đàn ông vĩ
đại nhất làng quyền anh phải đến từ đất nước Zaire (tiền thân của CHDC
Congo sau này) vào mùa thu năm 1974 nơi Ali đối đầu cùng cỗ máy hủy diệt
mang tên George Foreman.
Một trận đấu lịch sử
Vào thời điểm những năm đầu thập kỷ 70, nhắc đến quyền anh hạng nặng
là nhắc đến George Foreman. Nhắc đến sự chết chóc là ám chỉ cú xoay
người phản công đáng sợ của tay đấm người Mỹ. Foreman biến Joe Frazier
trở thành một gã vô hại khi hạ gục nhà vô địch đến 6 lần trong vòng 2
hiệp.
Tháng 3/1974, lại một cái tên sừng sỏ khác trở thành nạn nhân. Ken
Norton gục ngã sau vài phút. Và Foreman có trong tay 40 trận toàn thắng.
Giới hiếu kỳ và chuyên gia bắt đầu đặt võ sĩ người Mỹ cạnh huyền thoại
bất tử Rocky Marciano.
Foreman đặt chân đến Zaire trong những tiếng tán dương tưởng như vô
tận. Theo sau ông là đội ngũ truyền thông hùng hậu đã sẵn sàng chờ đón
giây phút Foreman nghiền nát Ali để tiến thêm một bước vào ngôi đền của
những huyền thoại.
Không ai tin Ali có bất kỳ cơ hội nào.
Hàng trăm chuyên gia hàng đầu khi đó, sau khi theo dõi mọi diễn biến
của hai võ sĩ đưa ra sự lựa chọn của mình và in đầy trên những mặt báo.
Cây viết thể thao Tom Callahan của tờ Enquirer nhớ lại khoảnh khắc của đêm trước trận đại chiến.
Làm việc thêm giờ tại trung tâm in ấn, Callahan bỗng thấy bóng dáng
của Ali đang đứng nơi sạp báo và cẩn thận chọn lựa. Nhưng mải miết tìm
kiếm, tất cả trong số đó đều cùng một đáp án duy nhất, Foreman là người
chiến thắng cuối cùng, theo một cách rất dễ dàng.
Biểu cảm của Ali trong buổi họp báo trước trận gặp George Foreman. Ảnh: AP.
Vào ngày diễn ra trận đấu, hàng nghìn người tại SVĐ Stade du 20 Mai
dành những lời không hay cho Ali khi huyền thoại người Mỹ bước ra. Đa số
nhắm vào màu da của ông. Trước sức ép khủng khiếp của đám đông, với
niềm tự hào dân tộc trong tiềm thức, Ali chẳng một chút sợ hãi.
Tiếng chuông kết thúc hiệp 2 vang lên, Foreman đã tăng tốc. Lạ thay,
mọi nỗ lực của ông đều không tìm được cằm của Ali. Bước đến góc võ đài
của mình, nhìn thẳng vào mắt của HLV Herbert Muhammad, Ali hét lớn: “Hãy
để hắn cho tôi”.
Trong lúc đó, hai giọng bình luận Norman Mailer và George Plimpton,
lo sợ cho tính mạng của Ali đứng dậy hét lớn với trọng tài: “Hãy cho
dừng trận đấu trước khi quá muộn. Dừng lại ngay”.
Chứng kiến toàn bộ sự việc, cây viết quyền anh lâu năm Vic Ziegel quay sang Callahan cười mỉm: “Những gã đó thật đần độn”.
Với con mắt lâu năm trong nghề, Ziegel hiểu Ali đang làm gì. Chiến
thuật vờn mồi, Foreman sẽ sớm kiệt sức và lảo đảo. Sơ hở phòng thủ, và
đó là giây phút Ali sẽ hạ bệ nhà vô địch đang nắm giữ tới 4 đai vô địch
của quyền anh hạng nặng.
Sức mạnh của Foreman quá khủng khiếp. Vì thế, Ali chọn cách di chuyển
nhiều và cố gắng vượt khỏi tầm ra đòn của đối thủ. Tung ra vô số đòn
đánh nhưng phần lớn vô nghĩa, Foreman bắt đầu nôn nóng. Đến hiệp 3, Ali
tiến gần đến đối thủ với đôi tay giơ cao. Hai cú đấm thẳng chính xác
liên tiếp, Ali hét thẳng vào mặt Foreman: “Đánh mạnh lên, George, đó là
tất cả những gì anh có sao?”
Những lời của Ali khiến Foreman càng thêm vội vã. Và thêm những đòn
trừng phạt. Một vết bầm nhỏ xuất hiện phía dưới mắt phải của Foreman,
sau hiệp 4, lại thêm một vết bầm khác.
Đám đông trở nên nín lặng. Còn Jim Brown, bạn của Ali, người chịu
trách nhiệm bình luận đêm hôm ấy lại tỏ ra vô cùng hứng khởi. Ali dần
làm chủ trận đấu, những combo đòn trái phải của ông lấy hết sức lực còn
lại của Foreman. Trông nhà vô địch thật thảm hại ở hiệp 7 trước khi hoàn
toàn gục ngã tại hiệp 8. Ali đã knock-out một tay đấm sở hữu con số 40
trận toàn thắng.
Khoảnh khắc Muhammad Ali hạ gục George Foreman. Ảnh: Getty Images.
Một trong những chiến thắng gây sốc nhất lịch sử làng quyền anh, sự
nghiệp của Ali được đưa lên tầm cao mới sau chiến tích với Foreman. Tại
Zaire, khán giả được chứng kiến những khoảnh khắc tuyệt vời của tay đấm
có biệt danh "The Greatest".
Đó là cú lắc vai giúp Ali thoát khỏi dây đai võ đài cùng sự dồn ép
nghẹt thở của Foreman. Đó là những chuỗi đòn chính xác đến kinh ngạc với
tốc độ hiếm thấy ở một tay đấm hạng nặng. Đó là lòng dũng cảm, tinh
thần thép, bình tĩnh trước sức ép khổng lồ của khán giả và truyền thông.
Vài giờ sau trận đấu, Ali tựa đầu trên chiếc ghế bành tại một biệt
thự ven sông Zaire, chăm chú lắng nghe những câu hỏi của cây viết Hugh
McIlvanney thuộc tờ Observer of London.
“Tôi đã đánh bại nhiều cái tên hàng đầu, không chỉ George”. Ali mở
lời. “Cho tất cả những nhà báo cho rằng tôi sẽ bị hủy diệt. Cho tất cả
những người nghĩ rằng tôi chẳng có gì ngoài cái mồm chỉ biết hét lớn.
Cho tất cả những ai phản đối tôi, luôn muốn nhìn thấy một Ali yếu đuối
và gục ngã. Họ nghĩ rằng Foreman có thể đánh bại tôi. Và hôm nay, tất cả
họ đã biết được sự thật”.
Chiến thắng gây sốc của Ali trước Foreman tại Zaire được cây viết
McIlvanney ghi lại như sau: “Chúng ta cần biết rằng Ali không thượng đài
vì những điều xưa cũ. Anh ấy chiến đấu bởi các giá trị mới mẻ. Anh ấy
đã hạ gục Foreman bằng những thứ đó”.
Hình ảnh trong trận đấu giữa Ali và Liston. Ảnh: Getty Images.
Những “giá trị mới mẻ” McIlvanney nhắc tới không gì khác ngoài niềm
mong mỏi xây dựng một thế giới công bằng và hòa bình của Ali. Tay đấm
huyền thoại người Mỹ đã tự thề với bản thân điều này sau khi bị dội một
thau nước vào đầu khi đang rảo bước trên con phố thuộc vùng Louisville.
Nguyên nhân có lẽ vì màu da của ông.
Ý chí kiên cường của chàng trai nhiều lời
Ali sinh ra với cái tên ban đầu là Cassius Marcellus Clay Jr vào ngày
17/1/1942 tại vùng Louisville. Băt đầu học quyền anh từ năm 12 tuổi tại
một CLB ở địa phương. Ali nhanh chóng cho thấy tố chất tuyệt vời để trở
thành một trong những tay đấm xuất sắc nhất.
Tại Olympic ở Rome năm 1960, Ali tạo tiếng vang lớn khi đánh bại võ
sĩ nghiệp dư người Ba Lan Zbigniew Pietrzykowski để giành chiếc HCV hạng
dưới nặng, chiến tích lớn nhất trong cuộc đời Ali cho đến thời điểm đó.
“Tôi nhớ rằng cậu ấy đã chạy khắp làng Olympic cùng chiếc HCV trên
tay”. Wilma Rudolph, nữ VĐV Mỹ, người giành 3 HCV môn điền kinh năm đó
cho biết. “Cậu ấy ngủ cũng đeo nó. Ăn uống cũng không rời. Không ai đạt
huy chương mà ăn mừng như cậu ấy cả”.
Rudolph hiểu rằng, thứ tuyệt vời nhất dành cho Ali chỉ có quyền anh.
Và đó chính xác là những điều Ali làm để xây dựng danh tiếng cho bản
thân.
Ali cùng chiếc HCV Olympic. Ảnh: AP.
Những người từng có cơ hội tiếp xúc với Ali đều nhận xét ông là người
hoạt ngôn, vui vẻ nhưng vô cùng tự tin và chẳng biết sợ hãi. Ngày
29/10/1960, trong trận đấu chuyên nghiệp đầu tiên, Ali hạ gục tay đấm
Tunney Hunsaker trong vòng 6 hiệp. Đội của Ali khi đó có cựu võ sĩ quyền
anh hạng gà George King. Người sau này chia sẻ với báo giới cuộc nói
chuyện đáng nhớ với huyền thoại người Mỹ.
Ali hỏi King: “Tại sao anh lại có cái tên đó. Anh quá nhỏ bé để trở
thành một vị vua (trong tiếng Anh "king" có nghĩ là vua). Mọi người nên
gọi anh là Johnson hay gì đó bởi thật sự chỉ có một vị vua duy nhất mà
thôi”.
“Đó là ai vậy?” King hỏi lại trong sự kinh ngạc.
Không chút do dự, Ali nói: “Đó là người mà anh đang nói chuyện cùng đấy”.
Vào thời điểm ấy, người ta hay gọi Ali với biệt danh “cái mồm nhiều
chuyện vùng Louisville". Tất nhiên, Ali không chỉ có cái miệng quen nói
suông. Theo cây viết William Nack, hiếm ai tập luyện chăm chỉ như Ali.
Ông thường dậy lúc 4h sáng. Bắt đầu ngày mới bằng việc chạy 5-10 dặm
trên đôi giày được gắn chì.
Ý chí và nghị lực tuyệt vời giúp chàng trai Ali đạt được những thành
công nhanh chóng. Ở tuổi 22, Ali thắng chiếc đai WBC danh giá sau chiến
tích đánh bại nhà vô địch Sonny Liston và bất bại trong 7 năm tiếp theo
trước khi chịu thua Joe Frazier trong lần gặp gỡ đầu tiên giữa 2 võ sĩ.
Sở hữu thân hình đồ sộ với chiều cao 1m91 và cân nặng 95 kg, Ali có
sức mạnh của một chú gấu hoang dại kết hợp với tốc độ của một tay đấm
hạng trung. Thêm một trái tim dũng cảm trong lồng ngực và chiếc cằm cứng
như đá granite.
Top 5 pha knock-out của Muhammad Ali Những pha knock-out đáng nhớ nhất trong sự nghiệp huyền thoại Muhammad Ali.
Cả sự nghiệp, Ali có trong tay 56 chiến thắng và chỉ 5 lần thua trận,
3 trong số đó đến khi huyền thoại người Mỹ đã ở bên kia sườn dốc. Trong
quãng thời gian này, ông từng giữ chiếc đai WBA, WBC, lineal và The
Ring thế giới.
Tờ The Ring năm 1998 đánh giá Ali là võ sĩ sô 1 hạng nặng mọi thời đại. Trang ESPN xếp huyền thoại người Mỹ là tay đấm xuất sắc thứ 2 trong lịch sử.
Đó là những gì mà cậu bé lần đầu đến với boxing chỉ nhằm mục đích đánh gục cái gã lấy trộm chiếc xe đạp của mình làm được.
Chiến đấu đến hơi thở cuối cho công bằng và lẽ phải
Trong những năm tháng đỉnh cao, không thể chối bỏ việc Ali không được
lòng phần đông người Mỹ. Với những phát ngôn thẳng thắn, mạnh mẽ về
nhiều vấn đề nhức nhối và nhạy cảm, Ali trở thành tâm điểm của truyền
thông và không tránh khỏi những lời đàm tiếu, chê trách và sỉ nhục.
Dù vậy, Ali vẫn luôn sống theo đức tin của mình và đấu tranh vì những điều đó.
Ali phản đối chiến tranh ở Việt Nam. Coi việc điều hàng nghìn binh
lính và máy bay đến quốc gia Đông Nam Á là một hành vi vô nghĩa. Người
từng chịu vô số lời miệt thị và không dám vào các cửa hàng của người da
trắng khi còn nhỏ hiểu nước Mỹ còn nhiều vấn đề nội tại cần giải quyết
thay vì đi phát động các cuộc chiến.
Ali từ chối việc nhập ngũ. Ảnh: AP.
Ông dũng cảm từ chối lệnh gọi nhập ngũ trong lúc chiến tranh đang gay
go nhất, đến 3 lần. Và Ali chấp nhận cho cái giá phải trả. Ông bị tước
đai vô địch, gián đoạn sự nghiệp trong hơn 3 năm và không thể giữ vững
phong độ đỉnh cao như trước.
Trong trận đấu cuối trước án phạt, Ali hạ dễ dàng Zora Folley để có
chiến thắng thứ 29 liên tiếp, HLV Angelo Dundee nói trong tiếc nuối:
“Đây là Ali tốt nhất, một nhà vô địch hạng nặng thực thụ”.
Phát biểu tại đám đông sinh viên ngay trước phiên tòa xét tội vì từ
chối nhập ngũ, Ali hét lớn: “Kẻ thù của tôi là người da trắng. Không
phải Việt Cộng, Nhật Bản hay Trung Quốc. Bạn là kẻ thù của tôi khi tôi
muốn tự do. Bạn là kẻ thù của tôi khi tôi muốn công lý. Bạn là kẻ thù
của tôi khi tôi muốn bình đẳng. Bạn không đứng lên ủng hộ tôi và muốn
tôi đến một nơi nào đó và chiến đấu ư?”
Bên cạnh quyền anh, Muhammad Ali còn là một nhà chính trị năng động.
Ông không ngại đi khắp đất nước, thậm chí vượt biển sang những châu lục
xa xôi để góp phần duy trì một thế giới bình đẳng, công bằng và không
còn bạo lực.
Ali cống hiến tất cả những gì mình có. Từ danh tiếng trên võ đài,
trái tim sắt đá trong lồng ngực cho đến mọi sức lực của bản thân, ông
đều dành để phục vụ cho “lẽ phải” của nhân loại. Ngay cả khi ông mắc
chứng mất trí nhớ Parkinson vào năm 1981.
Muhammad Ali được tổng thống G.Bush trao huân chương tự do vào năm 2005. Ảnh: Getty Images.
Muhammad Ali chỉ thực sự dừng lại vào ngày 4/6/2016, khi ông trút hơi thở cuối cùng tại một bệnh viện ở thành phố Scottsdale.
Nhưng hình ảnh của huyền thoại người Mỹ sẽ còn mãi…
Hình ảnh một người đàn ông nhún nhẩy trong vui sướng sau khi đánh bại
Liston và tự gọi bản thân mình là “kẻ tồi tệ nhất lịch sử”.
Hình ảnh một võ sĩ gan dạ lắc chiếc vai và tung đòn phản công chính
xác trúng cằm của Foreman trong trận đánh kinh điển tại Zaire.
Hình ảnh một tay đấm rầu rĩ trong phòng thay đồ, tự dằn vặt bản thân
đã lười biếng để chịu thất bại trước Leon Sprink vào năm 1978.
Hình ảnh một con người hiên ngang, với ánh mắt quyết đoán, không chút
ngại ngần đấu tranh cho công bằng trên thế giới bất chấp việc phải ngồi
trên chiếc xe lăn...
Tất cả, chỉ thuộc về riêng Muhammad Ali, đơn giản bởi ông là người vĩ đại nhất.
Muhammad Ali - huyền thoại quyền Anh
Muhammad Ali đã từng là võ sĩ quyền Anh hàng đầu của nước Mỹ và của thế giới thập niên 1960.
Huyền thoại quyền Anh Muhammad Ali
Muhammad Ali tên thật là Cassius Marcellus Clay Jr., sinh ngày
17/01/1942 tại vùng Louisville, Kentucky. Vào độ tuổi 12, Ali đã bắt đầu
với môn quyền Anh bởi một sự kiện rất tình cờ khi đánh mất chiếc xe đạp
yêu quý của mình. Ali đã đến gặp viên cảnh sát Joe Martin và nói rằng:
“Cháu muốn nện cho tên trộm một trận”. Viên cảnh sát trả lời: “Vậy thì
cháu phải học cách đánh trước khi thách đấu với người khác”. Ngoài chức
danh là một cảnh sát, Martin còn huấn luyện cho các võ sĩ trẻ ở địa
phương. Ali đã được Martin tiếp nhận và sự nghiệp quyền Anh của một
huyền thoại bắt đầu từ đây. Khi còn là một thanh thiếu niên, Ali không
làm việc mà suốt ngày chỉ tập luyện và đánh bốc vì thế ông luôn vượt
trội hơn so với những người bạn cùng trang lứa. Sự đam mê và khổ luyện
rồi cũng được đền đáp với 6 chức vô địch Đôi găng vàng vùng Kentucky, 2 chức vô địch Chiếc găng vàng quốc gia, 2 chức vô địch của Liên đoàn thể thao nghiệp dư quốc gia trước khi 18 tuổi.
Vào năm 1960, Ali giành được một chỗ trong đội tuyển quyền Anh của Mỹ
tham dự Olympic ở Ý. Sau khi vượt qua 3 trận so găng, Ali đã đánh bại
võ sĩ Zbigniew Pietrzykowski đến từ Ba Lan để đoạt chiếc huy chương
vàng. Ali được xem là anh hùng dân tộc sau chiến thắng này. Chẳng bao
lâu sau, ông trở thành võ sĩ chuyên nghiệp với sự tài trợ của tập đoàn
vùng Louisville (Louisville Sponsoring Group). Suốt thập niên 60, Ali
dường như là một võ sĩ không thể đánh bại, chiến thắng ở tất cả các trận
so găng và hầu hết bằng knock-out. Ông đã đánh bại nhà vô địch hạng
nặng nước Anh Henry Cooper vào năm 1963 và vào năm 1964 Ali hạ knock out
Gấu đen Sonny Liston, một võ sĩ lừng danh số một vào thời điểm đó để trở thành nhà vô địch quyền Anh hạng nặng của thế giới.
Muhammad Ali hạ knock-out Gấu đen Sonny Liston
Năm 1967, Ali bị buộc tội vì từ chối nhập ngũ. Hiệp hội quyền Anh đã
tước danh hiệu vô địch và ông bị cấm thi đấu trong ba năm rưỡi.
Trở lại sàn đấu sau thời gian bị cấm, Ali đã giành chiến thắng đầu
tiên khi hạ knock-out võ sĩ Jerry Quarry vào tháng 10 năm 1970 ở
Atlanta. Một năm sau, Ali chạm trán với Joe Frazier trong một trận đấu
được coi là Trận đấu của thế kỷ diễn ra tại Madison Square
Garden tháng 3/1971. Frazier và Ali đã thi đấu suốt 15 vòng đấu. Việc xa
sàn đấu trong một thời gian dài đã làm thui chột những bước di chuyển
nhẹ nhàng và nhanh nhẹn như bướm của ông. Đây cũng là thất bại đầu tiên
của Ali trong những lần bảo vệ danh hiệu.
Một trận đấu kinh điển nữa trong sự nghiệp của Ali là trận so găng
với nhà vô địch hạng nặng George Foreman. Trận chiến từng được mệnh danh
là Tiếng gầm vang trong rừng rậm được tổ chức vào năm 1974 tại
Kinshasa bởi ông bầu nổi tiếng Don King. Dưới con mắt của các nhà
chuyên môn, Ali được xem là đối thủ chiếu dưới so với Foreman, nhưng với
chiến thuật hợp lí, Ali đã làm câm lặng tất cả các nhà phê bình và hạ
knock-out đối thủ hùng mạnh hơn mình ở vòng đấu thứ 8. Ali lại một lần
nữa trở thành ông vua trong làng quyền Anh thế giới.
Có lẽ trận so găng khó khăn nhất của Ali là trận chiến với đối thủ
lâu đời Joe Frazier diễn ra vào năm 1975. Trận so găng này được đặt với
tên gọi Thrilla in Manila diễn ra tại thành phố Quezon,
Philippines. Đúng với tên gọi của trận so găng, nó đã kéo dài suốt 14
vòng. Cuối cùng, Ali là người chiến thắng.
Trận đấu Thrilla in Manila
Vào cuối thập niên 1970, sự nghiệp của Ali bắt đầu đi xuống. Ông bị
đánh bại dưới tay của võ sĩ Leon Spinks vào năm 1978 và bị võ sĩ Lary
Holmes hạ knock-out vào năm 1980. Trận so găng cuối cùng của Ali diễn ra
vào năm 1981 khi ông để mất danh hiệu vô địch vào tay võ sĩ Trevor
Berbick. Ali đã công bố giã từ sàn đấu vào đúng ngày hôm sau.
Ali kết thúc sự nghiệp với 56 chiến thắng (37 lần thắng bằng
knock-out) và 5 thất bại. Ali đã khơi nguồn cảm hứng cho hàng triệu fan
hâm mộ trên khắp thế giới. Ông đã mang đến cho chúng ta niềm hi vọng, và
minh chứng rằng bất cứ ai cũng có thể vượt qua những khó khăn nhất
trong cuộc đời. Đó là Ali và sẽ không bao giờ xuất hiện một Ali khác.
Đức Quỳnh
Theo Ali.com
Ảnh: Internet
4 lý do khiến Muhammad Ali trở thành niềm cảm hứng bất tận của các võ sĩ
Huyền Nga24/12/2018 07:02
Huyền thoại Quyền Anh Muhammad Ali, hay Cassius Clay,
vẫn luôn là niềm cảm hứng bất tận cho bất kỳ võ sĩ nào. Vậy đâu là những
lý do đã biến ông thành một huyền thoại? 1. Bởi Muhammad Ali là Võ sĩ Quyền Anh vĩ đại nhất
Ở
tuổi 18, Ali đã có thành tích 100 thắng 8 thua tại đấu trường quyền anh
nghiệp dư, hai lần vô địch Golden Gloves và tiếp tục giành huy chương
vàng tại Thế vận hội 1960.
Trong suốt sự nghiệp chuyên nghiệp,
Ali tiếp tục nhận được nhiều danh hiệu, bao gồm cả đai vô địch WBC và
WBA World Heavyweight (mà ông đã bảo vệ thành công 10 lần), danh hiệu
NABF hạng nặng và danh hiệu vô địch hạng nặng thế giới của The Ring.
2. Bởi Muhammad Ali dám đứng lên cho những gì ông tin tưởng
Đầu
những năm 1960, Cassius Clay đã tham gia rất tích cực vào tổ chức "The
Nation Of Islam", một tổ chức người Mỹ gốc Phi rất nỗ lực khẳng định
quyền bình đẳng của họ với tư cách là công dân Mỹ.
Phải nhớ rằng
vào thời điểm ấy, nạn phân biệt chủng tộc vẫn hết sức nghiêm trọng. Sự
liên kết của ông với "The Nation Of Islam" đã khiến Clay thay đổi tôn
giáo, và rồi sau đó ông đổi cả cái tên cha sinh mẹ đẻ của mình thành
Muhammad Ali.
Muhammad Ali trong chuyến thăm Việt Nam
Không
chỉ mạnh mẽ phản đối nạn phân biệt chủng tộc, Ali cũng là một trong
những người tích cực nhất phản đối chống chiến tranh Việt Nam. Cũng vì
thế, Ali đã bị kết án 5 năm tù, bị phạt 10.000 đô la và bị cấm thi đấu
Quyền Anh trong 3 năm. 3. Bởi Muhammad Ali là một người anh hùng thực sự
Ngay
khi bắt đầu sự nghiệp Quyền Anh, những câu châm biếm và chế nhạo liên
tục của Muhammad Ali đã mang lại cho ông biệt danh "The Louisville Lip".
Nhưng trong khi có tiếng với những màn trashtalk trước trận, Muhammad
Ali cũng được biết đến là một người cực kỳ hào phóng với những hoạt động
xã hội, nhất là về trẻ em.
Cố Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Kofi
Annan từng bổ nhiệm Muhammad Ali làm đại sứ của Liên Hợp Quốc tại thế
giới để thu hút sự chú ý đến những nhu cầu thiết yếu của trẻ em.
Đồng
thời, là một trong những gương mặt nổi tiếng nhất của làn sóng phản
chiến, Muhammad Ali cũng trở thành nguồn cảm hứng cho rất nhiều người
cùng đứng lên vì hòa bình thế giới.
Trong
khi có tiếng với những màn trashtalk trước trận, Muhammad Ali cũng được
biết đến là một người cực kỳ hào phóng với những hoạt động xã hội, nhất
là về trẻ em.
4. Vì tinh thần của một chiến binh là không ngừng nghỉ
Sau
khi phải ngồi ngoài sàn đấu gần 70 tháng, Muhammad Ali trở lại sàn đấu.
Lúc này, chẳng mấy người cho rằng Ali còn là người vĩ đại nhất của giới
Quyền Anh hạng nặng. Ali đã đập tan mọi lời nghi hoặc khi hạ KO Jerry
Quarry ở hiệp 3.
Mặc dù Ali để thua Joe Frazier ngay sau đó, ông tiếp tục giành chiến thắng trong 10 trận đấu tiếp theo.
Trên
thực tế, phong cách đấm bốc Rope-a-dope thoạt nhìn cực kỳ liều mạng của
Ali cũng là minh chứng cho tinh thần chiến binh của ông. Ali sẽ thoải
mái dựa vào những sợi dây và né liên tục cho đến khi đối thủ mệt mỏi,
rồi khiến các đối thủ của ông "hết hồn" với sức mạnh đáng sợ từ những cú
đấm trong những lần đổi đòn tiếp theo.
Muhammad Ali - Rope A Dope
Ngay
cả sau khi được chẩn đoán mắc bệnh Parkinson, Ali vẫn không chịu nghỉ
ngơi. Ông vẫn có mặt trong rất nhiều buổi giao lưu để mở rộng nhận thức
của xã hội về căn bệnh này.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét