Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
SỰ TẦM THƯỜNG CHÍ LÝ 07
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
An Dương Vương Và Mị Châu Trọng Thủy | Ý nghĩa an truyện an dương vương | truyện cổ tích việt nam
5 kiểu nói phàm là người khôn ngoan đều hay sử dụng: Hãy xem bạn đã áp dụng được mấy kiểu
Nguyễn Nhung |
45
5 cách ăn nói này, nếu học được, bạn sẽ tự mở ra cho bản thân nhiều mối quan hệ xã hội tốt đẹp.
Không biết ăn nói có thể xem là một hạn chế lớn đối với mỗi
cá nhân, bởi lẽ điều này sẽ khiến cho các mối quan hệ giao tiếp trở nên
nhạt nhẽo, mất hứng, từ đó có thể ảnh hưởng đến mạng lưới quan hệ xã hội
của con người.
Thậm chí, việc không biết ăn nói còn khiến cuộc đời một con người trở nên u ám.
Trong
khi đó, ăn nói khéo léo là chìa khóa mở ra cánh cửa giao tiếp giữa
người với người, giúp bạn có thể đến gần với thế giới của người khác.
Những
người có tài ăn nói, nói ra lời nào cũng đều khiến người khác phải chú ý
đến. Thế nhưng tài ăn nói không tự nhiên mà có. Khả năng này của mỗi
người chỉ có được sau quá trình rèn luyện và tích lũy kinh nghiệm mà
thôi.
Việc chúng ta có biết ăn nói khôn khéo hoàn toàn có thể được
nâng cao nếu chúng ta chú ý trong từng lời ăn tiếng nói hằng ngày. Tin
rằng nếu bạn học được 5 kiểu nói dưới đây, các mối quan hệ của bạn trong
cuộc sống sẽ được cải thiện rất nhiều. 1. Rào đón trước sau với những lời nói thẳng
Nếu là những lời nói "thẳng tưng" dễ khiến người khác phật ý, nhất định nên rào đón trước sau để bày tỏ.
Một
người quá trực ngôn đôi khi sẽ dẫn đến sự hiểu lầm, cho dù là lời bạn
nói hoàn toàn là thật, trong lòng người khác cũng sẽ không cảm thấy
thoải mái.
Chúng ta thường nói rằng, lời nói thật thường khó
nghe (sự thật mất lòng) chính là đạo lý này. Chỉ cần thay đổi cách nói
một chút, hiệu quả truyền đạt thông điệp sẽ khác biệt rất nhiều.
2. Trước khi phê bình, nên tán dương những mặt tích cực của đối phương trước
Nếu
như bạn muốn phê bình một ai đó, trước tiên hay đánh giá, ghi nhận
những mặt tích cực của họ trước. Khi trong lòng họ cảm thấy vui vẻ, hãy
uyển chuyển nhẹ nhàng chỉ ra vấn đề của họ.
Như thế, người nghe sẽ không còn
cảm giác bị "hất nước lạnh vào mặt", thay vào đó, họ sẽ dễ dàng tiếp
nhận lời góp ý của bạn hơn. 3. Truyền đạt những lời nói xấu, cần "đệm lót" trước
Có
một số lời nói hàm chứa nội dung không hay, kiểu như chê trách, nói xấu
nhưng nhất định phải nói người nào đó, trước khi nói nhất định phải làm
một bước "đệm lót".
Đừng thẳng thắn vào đề ngay, thay vào đó,
có thể kể cho họ nghe một câu chuyện của người khác, có tình huống tương
tự và cách xử trí ra sao, sau đó dẫn dắt họ vào vấn đề chính cần nói.
Nếu
bạn một mạch nói thẳng ra những điều xấu của người ta, thử hỏi cảm xúc
của họ sẽ thế nào và liệu họ còn muốn chơi với bạn nữa hay không? 4. Truyền đạt những lời nói tốt, hãy nói thật chậm
Càng là những lời nói tử tế tốt đẹp, càng cần nói thật chậm, thật chắc, thông qua đó bày tỏ tình người với nhau.
Rất
nhiều người vì vội vàng muốn thể hiện bản thân, vì vội vàng muốn lấy
lòng người khác mà lặp đi lặp lại nhiều lần những lời tử tế, giống như
muốn lấy cả ruột gan ra cho họ xem. Cứ như thế, người khác sẽ cảm thấy
bạn giả tạo, từ đó còn đâm ra nghi ngờ thành ý của bạn.
5. Những lời oán trách nên bớt nói
Nếu bạn có những lời oán trách, hãy nhớ quản lý thật tốt cái miệng của mình, bớt nói một chút, đừng rêu rao khắp nơi.
Oán
trách không giải quyết được vấn đề gì, cũng không làm dịu bớt sự bất
mãn trong lòng bạn mà ngược lại còn khiến bạn tự giày vò bản thân, khó
thoát ra khỏi cảm xúc tiêu cực.
Nếu không nhận ra điều này, đến một lúc nào đó, bạn sẽ không thể có được kết quả mà bạn mong muốn.
theo Trí Thức Trẻ
Bị chiến hữu nổ súng định trừ khử, người lính giữ im lặng, 30 năm sau mới tiết lộ sự thật không ngờ
Nguyễn Nhung |
90
Ảnh minh họa.
Giữ kín những gì mình biết trong lòng và phải đến 30 năm sau, người lính mới kể cho gia đình biết việc ông đã trải qua.
Sống trong đời, hẳn bạn đã một lần nghe đến câu nói này: "Con
người đâu phải thánh nhân, ai sống trên đời mà không một lần phạm sai
lầm?"
Quả vậy, mỗi một người sống trên đời đều khó có thể
tránh được việc phạm sai lầm. Khi phạm sai lầm, chúng ta đều hi vọng
người khác có thể hiểu và thông cảm, vậy thì đổi lại, khi người khác
phạm sai lầm, chúng ta có sẵn sàng bỏ qua cho họ không?
Câu chuyện dưới đây sẽ cho chúng ta một câu trả lời. Tình chiến hữu
Trong
một trận chiến quyết liệt với kẻ thù trong rừng sâu, binh sĩ A và B của
một chi đội bộ đội nọ đã bị mất liên lạc với cả đội.
A và B
cùng đến từ một thị trấn nhỏ, vì là đồng hương nên tình cảm giữa họ rất
thân thiết. Trong rừng sâu, phải đối mặt với vô số khó khăn và nguy hiểm
rình rập, họ đã cùng động viên và an ủi nhau để cùng vượt qua cửa ải
này.
Thế nhưng, hơn chục ngày trôi qua, họ vẫn chưa liên lạc được với đội của mình.
Về
sau, họ đã giết chết một con hươu, lấy thịt hươu ăn để duy trì sự sống.
Thế nhưng, kể từ sau đó, họ không bắt được thêm bất cứ con vật nào.
Binh sĩ B cầm chút thịt hươu ít ỏi, hai người miễn cưỡng sống qua ngày.
Một hôm, họ lại đối mặt với kẻ thù, thật may mắn làm sao, cả hai cùng tránh được một cách thần kỳ.
Khi
họ cho rằng mình đã an toàn thì bất ngờ, tiếng súng vang lên. Binh sĩ A
bị trúng đạn, thật may là viên đạn chỉ găm vào phần vai. Binh sĩ B vô
cùng sợ hãi, chạy lại vừa đỡ chiến hữu vừa khóc lớn.
Ảnh minh họa.
Đêm
đó, họ lo lắng rồi sẽ không tìm được thực phẩm, lại không liên lạc được
với đội, e rằng tính mạng sẽ gặp nguy. Mối lo đó khiến họ cả đêm không
ngủ.
Binh sĩ B lo lắng cho mẹ mình, lo rằng khi mình chết, ai sẽ
chăm sóc bà. Thật may mắn làm sao, vào ngày hôm sau, họ đã được các
chiến hữu của mình tìm thấy. Tha thứ cho sai lầm của người khác là giải thoát cho chính mình
30
năm sau, binh sĩ B qua đời, binh sĩ A đã đến viếng. Sau khi về nhà, ông
đã kể lại chuyện đã xảy ra năm xưa và nói ra những lời chất chứa từ tận
đáy lòng.
Ông nói: "Tôi biết là ông ấy đã nổ súng, bởi vì khi
ông ấy chạy lại ôm tôi, tôi đã phát hiện ra nòng súng của ông ấy vẫn còn
nóng. Nhưng tôi tha thứ cho ông ấy, tôi biết ông ấy muốn độc chiếm số
thịt hươu còn lại, muốn sống để về gặp mẹ mình.
30 năm qua, tôi
giả vờ như không hề biết việc này, bởi vì chiến tranh quá thảm khốc.
Điều đáng tiếc là, mẹ của ông ấy không kịp đợi con trai trở về đã qua
đời.
Không lâu trước khi ông ấy mất, tôi và ông ấy cùng đi viếng
mộ bà cụ. Ông ấy đã quỳ trước mộ mẹ khóc rất nhiều và cầu xin tôi tha
thứ. Tôi đã đỡ ông ấy dậy và nói với ông ấy rằng, tôi đã tha thứ cho ông
ấy ngay từ lúc biết sự thật."
Một
người phải từ bi vĩ đại thế nào, phải khoan dung độ lương thế nào mới
có thể làm được việc này? Mới có thể lấy tấm lòng để chia sẻ, cảm thông
với tấm lòng, thấu hiểu cho nỗi khổ của người khác, chịu đựng tổn thương
mà người khác gây ra cho mình? Thật đáng nể phục lắm thay.
Và khi việc khó khăn ấy được thực hiện, người khác được giải thoát, bản thân mình cũng được giải thoát.
Còn
nếu cứ giữ mãi những sai lầm của người khác trong lòng, chẳng phải bạn
đang tự trừng phạt mình hay sao, chẳng phải là bản thân mình không tự bỏ
qua cho chính mình hay sao?
Vậy nhưng, thật tiếc khi vẫn còn
rất nhiều người trong chúng ta, vì một câu nói của người khác mà tình
cảm trở nên mờ nhạt, vì một chuyện vặt vãnh không đâu mà buồn bã đến mất
ngủ.
Con người, dại dột nhất là nhìn mọi việc không thông suốt,
không nỡ buông bỏ, tính toán hơn thua được mất; ngược lại, thông minh
nhất chính là không so đo tính toán hay nổi giận.
Đời người ngắn
ngủi, hãy biết trân trọng nâng niu, đừng vì những chuyện không đáng mà
phiền muộn âu sầu, cũng đừng vì những chuyện vặt vãnh mà giận dữ. Hãy
ghi nhớ sự tử tế của người khác và quên đi sai lầm của họ để sống vui vẻ
và khỏe mạnh.
theo Trí Thức Trẻ
Thẳng tay đánh con hàng xóm, kéo cả xóm ra cãi nhau, người mẹ nhận được bài học sâu sắc
Minh Quyên |
0
Tức giận vì chiếc áo của con mình bị con hàng xóm làm bẩn, người
mẹ đã đánh cô bé hàng xóm. Nhưng cuối cùng, bà không ngờ sự việc lại
kéo cả xóm cùng ra cãi nhau.
Sự nóng vội của người mẹ
Tại
một thị trấn nhỏ trên đất nước Nga, những ngày qua mưa rất nhiều. Dù
trời đã tạnh nhưng những vũng nước mưa vẫn đọng đầy trên các con phố.
Nhân
lúc trời đã tạnh mưa, 2 cô bé Malasha và Akulya là hàng xóm của nhau đã
vui vẻ ra ngoài sân chơi đùa. Với những đứa trẻ, việc nhảy trên những
vũng nước mưa là khoảng thời gian đầy hạnh phúc.
Bất
chấp việc mặc những bộ váy sạch sẽ, 2 cô bé vẫn rất thoải mái vui đùa.
Đang nô đùa vui vẻ đột nhiên, cô bé Malasha vui sướng và giậm chân mạnh
xuống nước khiến cho bùn và nước bắn lên không trung tung tóe.
Ngay
sau đó, bùn lại bắn hết vào chiếc áo choàng mới của Akulya. Cô bé
Akulya đưa tay lên vội lau đi vết bẩn. Nhưng lúc này, mẹ của Akulya bất
ngờ tiến đến.
Cô nhìn vào váy đang lấm bẩn của con gái mình và hét lên: "Làm thế nào mà chiếc váy mới của con lại trở nên bẩn thỉu thế kia?"
Akulya sợ hãi trả lời mẹ: "Em Malasha đã làm văng nước và bùn vào con"
Với thái độ vô cùng tức giận , mẹ của Akulya lao tới nắm lấy tay của Malasha và đánh 2 cái rất mạnh vào lưng Malasha.
Vì
quá đau cô bé Malasha bắt đầu khóc lớn. Do nhà của bé Malasha cũng gần
đó nên mẹ em đã nghe thấy tiếng khóc của con gái, cô vội vàng chạy ra.
- "Tại sao con khóc?" Mẹ Malasha hỏi.
- "Mẹ của Akulya đánh vào lưng của con, con đau lắm ạ!" Malasha nói.
Mẹ
của Malasha ngay lập tức quay sang mẹ Akulya trong tâm trạng tức giận.
Cô cho rằng mẹ của Malasha đã ngược đãi con mình. Chẳng mấy chốc họ bắt
đầu cãi nhau ầm ĩ. Họ gọi tên nhau, chửi nhau, tiếng la hét của họ khuấy
động cả một góc phố. Cuộc tranh cãi của những người không liên quan
Những
người phụ nữ khác trong khu xóm rất tò mò và bắt đầu tham gia vào cuộc
tranh cãi. Một số người ủng hộ mẹ của Akulya. Một số người lại đứa về
phía mẹ của Malasha.
Hai nhóm bắt đầu cãi cọ với nhau
ngày càng quyết liệt hơn. Sau đó, những người đàn ông cũng nhập cuộc
cãi vã. Cuộc cãi vã trở nên căng thẳng tưởng chừng như không bao giờ kết
thúc.
Nghe
thấy tiếng ồn ào, bà của Akulya đi ra khỏi nhà. Bà lão ra sức khuyên
răn và giảng hòa giữa hai bên. Bà cụ cũng làm mọi cách để tránh một cuộc
ẩu đả xảy ra, bà còn nói đây rằng là thời gian lễ hội, mọi người không
nên cãi nhau.
Tuy nhiên, dường như không một ai quan tâm đến lời khuyên can của cụ. Họ vẫn tiếp tục cãi nhau. Trẻ con có khôn ngoan hơn người lớn?
Trong khi đó, hai cô bé Malasha và Akulya đã quên mất cuộc cãi vã giữa chúng. Chúng nhanh chóng trở thành bạn bè như lúc trước.
Chúng di chuyển ra xa khỏi đám đông đang cãi vã và bắt đầu chơi trò chơi thả những chiếc thuyền giấy trôi theo dòng nước chảy.
Bất ngờ trông thấy được hình ảnh đó, bà của Akulya quay sang nói với đám đông cãi vã rằng: "Mọi
người hãy nhìn hai đứa bé đi. Chúng đã quên mất cuộc cãi vã, chúng đã
bắt đầu chơi đùa lại, trở thành bạn bè với nhau như lúc trước, như chưa
hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng mọi người vẫn cứ đứng đó và cãi nhau. Chẳng lẽ chúng ta không cảm thấy xấu hổ về những suy nghĩ thiển cận của mình?"
Những
người tham gia cuộc tranh cãi quay lại nhìn hai cô gái nhỏ. Họ cảm thấy
xấu hổ vì hành động của mình. Rồi tất cả đều lặng lẽ trở về nhà. Lời bàn
Câu chuyện là một bài học vô cùng sâu sắc, là một thông điệp cuộc sống ý nghĩa mà nhà văn Leo Tolstoy muốn truyền tải.
Cuộc
sống đối với mỗi người trong chúng ta không phải lúc nào cũng màu hồng,
sẽ có những lúc khó khăn, thử thách sẽ xảy đến với ta. Tuy nhiên, cách
đối diện với nó ra sao hoàn toàn là do bản thân ta tự quyết định.
Đôi
khi hãy sống như trẻ thơ, hãy sống bằng sự bao dung và tha thứ, mau
giận rồi cũng mau quên. Đừng đặt nặng cái tôi để rồi mất đi những tình
cảm, những mối quan hệ tốt đẹp trong cuộc sống.
Hãy
để những mâu thuẫn, bất đồng về quan điểm trong cuộc sống như những
chiếc thuyền hãy thả nó trôi theo dòng nước, đừng bao giờ giữ nó bên
mình. Khi học được cách tha thứ bạn sẽ thấy được sự thoải mái nhẹ nhõm
nơi tâm hồn. Theo Leo Tolstoy
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét