NỖI NIỀM OAN KHUẤT 41

-Thật buồn cho một kiếp đời! 
-Cách mạng đéo gì mà lạnh tanh, vô nhân!
-------------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
 
Vụ án gián điệp cấp cao của Đảng 35 năm trước, Cụ già 101 tuổi Nguyễn Thúc Tuân đến nay vẫn kêu oan

'Vụ án gián điệp' 35 năm trước: Cụ già 101 tuổi kêu oan

Phạm Xuân Dũng - Trần Tuấn |
'Vụ án gián điệp' 35 năm trước: Cụ già 101 tuổi kêu oan
Ông Nguyễn Thúc Tuân.

Ông Nguyễn Thúc Tuân (sinh năm 1914, hiện sống ở thành phố Huế) đã kêu oan suốt mấy mươi năm nhưng hầu như vô vọng. Tội danh “gián điệp” CIA của Mỹ “chui sâu, leo cao” nặng như đá núi đeo đẳng ông Tuân cùng với cả gia đình qua bao nhiêu năm tháng.

Bài 1: Phiên tòa không nhân chứng
Ngày 11/12/1980, tại hội trường Ba Đình, trong phiên họp toàn thể của Quốc hội, các đại biểu được nghe báo cáo về một vụ án gián điệp gây rúng động cả nước, mà tội phạm là một đại biểu Quốc hội, một đảng viên, cán bộ cách mạng lâu năm, Trưởng ty Thể dục Thể thao tỉnh Bình Trị Thiên.
Người đó tên là Nguyễn Thúc Tuân, “can tội gián điệp, đã bị tòa án nhân dân tỉnh Bình Trị Thiên kết án 18 năm tù.
Vì vậy, đương nhiên Nguyễn Thúc Tuân mất tư cách đại biểu Quốc hội” (theo biên bản ngày 11/12/1980, tài liệu lưu trữ của Quốc hội khóa 6, kỳ họp thứ VII).
Từ đó đến nay đã hơn 35 năm, ông Nguyễn Thúc Tuân vẫn nhất mực kêu oan.

Bức thư ông Tư Minh, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế , cấp trên ông Tuân, đề nghị minh oan cho ông Tuân.
Bức thư ông Tư Minh, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế , cấp trên ông Tuân, đề nghị minh oan cho ông Tuân.
Kể sao hết cay đắng cuộc đời
Theo bản án ngày 22/1/1980 về vụ án “Nguyễn Thúc can tội gián điệp” của phiên tòa sơ thẩm TAND tỉnh Bình Trị Thiên: Bị cáo sinh năm 1914, quê quán thôn Thanh Lương, xã Hương Xuân, huyện Hương Điền, tỉnh Bình Trị Thiên, trú quán TP Huế.
Nguyễn Thúc Tuân vốn là cán bộ Việt Minh trong kháng chiến chống Pháp, sau 1954 tiếp tục hoạt động bí mật trong vùng hậu địch ở địa bàn Thừa Thiên-Huế.
Năm 1958 chế độ Ngô Đình Diệm mở đợt bắt bớ nhằm ngăn chặn phong trào cách mạng, trong đó có những người kháng chiến cũ từng tham gia Việt Minh trước 1954. Nguyễn Thúc Tuân bị cảnh sát chế độ Ngô Đình Diệm bắt giam.
Bản án nói rằng dù chưa bị tra tấn nhưng Nguyễn Thúc Tuân đã khai báo và hợp tác với địch trở thành nội gián trong hàng ngũ cách mạng, làm điệp viên nhị trùng, chui sâu leo cao, đánh phá cách mạng.
Bản án còn nói thêm: “Ngoài việc khai cho địch những bí mật của cách mạng, bị cáo Tuân đã giúp cho chúng tìm cách đối phó, y còn thường xuyên theo dõi, thu thập, cung cấp nhiều tin tức tình báo về những hoạt động chính trị của những cá nhân, tổ chức xã hội đối lập với Mỹ-ngụy như học sinh, sinh viên, hướng đạo sinh, Phật giáov.v… đã cho chúng tìm cách đàn áp phong trào đấu tranh của quần chúng yêu nước…
Trong quá trình khai báo cũng như tại phiên tòa hôm nay, Nguyễn Thúc Tuân có những điểm nhìn biện bạch cho mình.
Y thừa nhận có đầu hàng, khai báo, nhận một số nhiệm vụ do địch giao giai đoạn đầu, còn về sau thì không liên hệ với chúng nữa và đã thực sự trở về với đội ngũ cách mạng… và nói chung y tự cho mình là người có công nhiều hơn có tội”.
Phiên tòa không hề có nhân chứng các bên, không có những người từng là cấp trên hoặc đồng chí đồng đội của ông Tuân (đã được cơ quan chức năng liên hệ làm việc để làm rõ nội dung liên quan đến vụ án này).
Ông Tuân cũng không có luật sư bào chữa.
“Mẹ tôi kiên cường sống qua những năm tháng khổ đau, tồi tệ nhất. Còn chúng tôi thì không kể hết những cay đắng cuộc đời khi ba tôi lâm vào vòng lao lý”. Nguyễn Thị Tầm Dương, con gái ông Tuân nói.
Kết thúc, phiên tòa sơ thẩm tuyên Nguyễn Thúc Tuân phạm tội “gián điệp” và phạt 18 năm tù giam. Sáu năm sau, ngày 16/11/1986, ông Tuân được ra khỏi trại cải tạo.
Đến ngày 29/11/2001, Chánh án TAND Thừa Thiên-Huế ra quyết định (số 02/QĐ/XA) “xóa án” cho ông Nguyễn Thúc Tuân. Đây là hình thức xóa án tích của tòa án, căn cứ Điều 63, 65 Bộ luật hình sự (1999), và Điều 240 Bộ luật tố tụng hình sự.
Đến nhà ông Nguyễn Thúc Tuân những ngày này, sẽ thấy một ông lão nhỏ nhắn đã ngoài trăm tuổi, người bị buộc tội làm gián điệp CIA, phản bội cách mạng.
Ông còn khá minh mẫn, nói trong đau xót: “Tôi bị oan, hãy giúp tôi minh oan”. Vợ ông, bà Nguyễn Thị Thuyền, một cơ sở cách mạng trung kiên, cựu tù chính trị Côn Đảo đang dưỡng bệnh.
Trên bàn thờ, di ảnh con trai ông, liệt sĩ Nguyễn Thúc Lư như đang nhìn xuống những người đang sống.
Chưa kể em ruột, cháu ruột, cháu dâu của ông đều tham gia cách mạng, có người là liệt sĩ. Bà Nguyễn Thị Tầm Dương, con gái ông Tuân nói trong tiếng thở dài: “Mẹ tôi kiên cường sống qua những năm tháng khổ đau, tồi tệ nhất.
Còn chúng tôi thì không kể hết những cay đắng cuộc đời khi ba tôi lâm vào vòng lao lý”.

Vợ ông Tuân, bà Nguyễn Thị Thuyền - cựu tù chính trị Côn Đảo, dù bệnh tật vẫn gắng chờ ngày chồng được giải tiếng oan.
Vợ ông Tuân, bà Nguyễn Thị Thuyền - cựu tù chính trị Côn Đảo, dù bệnh tật vẫn gắng chờ ngày chồng được giải tiếng oan.
Không phải người của địch
Tường trình với cơ quan điều tra, ông Nguyễn Thúc Tuân khẳng định việc ông viết cam kết làm việc cho địch chỉ là một thủ tục để sớm thoát ra khỏi nhà tù của địch mà thôi.
Sau khi ra tù, ông đã trở lại hoạt động cách mạng và được tổ chức móc nối với phong trào đô thị Huế, vào năm 1965. Ông làm nhiệm vụ giao liên đưa đón cán bộ lãnh đạo ra vào hoạt động nội thành, tham gia khuôn hội Phật giáo…
Lãnh đạo trực tiếp của ông Tuân giai đoạn này là ông Nguyễn Hữu Hường (thường gọi là Hường Thọ), cán bộ Thành ủy Huế. Ông Tuân cam đoan chưa hề làm điều gì có hại cho cách mạng và nhân dân.
Trong đơn kêu oan, ông nói rằng có thể kiểm chứng điều này từ những người từng là cấp trên hoặc đồng chí, đồng đội biết rõ ông như ông Lê Minh, ông Hường Thọ, ông Lê Phương Thảo, ông Nguyễn Đắc Xuân…
Những điều này ông cũng đã nói rõ trước tòa.
Ông Lê Minh (còn có tên Lê Tư Minh), người lãnh đạo trực tiếp của ông Tuân trong nhiều năm, nguyên là Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên thời kỳ 1945-1950, Bí thư Thành ủy Huế 1954-1973; sau ngày thống nhất, ông là Phó trưởng ban Nông nghiệp trung ương cho đến khi nghỉ hưu 1978.
Ông Minh đã viết tờ xác nhận ông Tuân là cơ sở cách mạng, không phải là nội gián của địch.
Trong lá thư ngày 19/10/1988 gửi cho ông Tuân, ông Tư Minh cũng nói rõ: “Tôi đã nhận được thư anh do anh Hường chuyển, nói về việc kêu oan về vụ án của anh.
Theo tôi thấy thì anh nên viết tờ trình kiện lên Tỉnh ủy, Quốc hội và Viện kiểm sát tỉnh, gởi cho tất cả những nơi cần gởi. Tôi hứa với anh là một trong những người làm chứng anh không phải là người của địch mà là của ta.
Chú ý trong tờ trình anh viết, có thể viết cả tên tôi và anh Hường Thọ là người biết sự việc. Mọi công việc anh làm trong tờ trình phải nói rất thật, kể cả việc anh đã hứa với địch mà không làm cho nó, mục đích chỉ để thoát khỏi nhà lao”.
theo Tiền Phong

'Vụ án gián điệp' 35 năm trước: Điều tra viên cũng mong xét lại bản án

TP - Cựu điều tra viên chính của vụ án Nguyễn Thúc Tuân hơn 35 năm trước cho rằng, trong không khí đổi mới hiện nay, cần xem xét lại vụ án.
Ông Nguyễn Thúc Tuân thắp hương lên bàn thờ con trai là liệt sĩ Nguyễn Thúc Lư.
Ông Nguyễn Thúc Tuân thắp hương lên bàn thờ con trai là liệt sĩ Nguyễn Thúc Lư.
Kế hoạch ra Trung ương minh oan cho ông Nguyễn Thúc Tuân của nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên - ông Lê Minh tiếc thay không thành, vì năm 1990, ông Minh đã qua đời vì bệnh nặng. Tuy nhiên, nhiều nhân chứng quan trọng liên quan vụ án này hiện vẫn còn sống. Các ông Nguyễn Hữu Hường, Nguyễn Đắc Xuân, Lê Phương Thảo (tức Lê Công Cơ) đều chung nhận định: nếu cho rằng ông Tuân làm nội gián cho địch thì cơ quan tố tụng phải chỉ rõ hậu quả của việc đánh phá cách mạng như thế nào, cụ thể bao nhiêu cơ sở cách mạng bị bắt, bao nhiêu người hoạt động bí mật bị chỉ điểm? Đằng này, bản án nhận định chung chung  như thế là không được.
Ông Nguyễn Hữu Hường là cấp trên của ông Tuân, nguyên là Thành ủy viên Thành ủy Huế giai đoạn 1954-1975, Bí thư huyện ủy Hương Trà trong kháng chiến chống Pháp, hiện còn sống ở Huế, lão thành cách mạng tiền khởi nghĩa. Ông Hường lý giải: “Kết tội ông Tuân chui sâu leo cao, là không có cơ sở. Còn chuyện bản cam kết làm việc với địch thì hầu như ai ở tù ra cũng có một bản như thế cả. Nếu ông Tuân mà là gián điệp thì bọn tôi chết cả. Bởi vì ông Tuân và vợ ông biết rõ địa bàn hoạt động của chúng tôi, những cán bộ Thành ủy Huế. Chúng tôi đi lại, ăn ở hoạt động ở đâu, ông Tuân đều biết cả và luôn bảo vệ chúng tôi. Cho nên quy cho ông Tuân làm gián điệp là oan, cần xem xét lại vụ án này…”.
Ông Hường nói thêm: “Tôi cùng các cán bộ hoạt động nội thành Huế như Phan Nam (nguyên thường vụ Thành ủy Huế), ông Tư Minh đều xác nhận vụ án kết tội Nguyễn Thúc Tuân làm gián điệp là oan sai. Chúng tôi đã trình bày, ký tên để đồng chí Tư Minh ra Hà Nội kêu với Bộ Chính trị và Quốc hội minh oan cho ông Tuân. Đáng tiếc là ông Tư Minh mất sớm nên câu chuyện bỏ dở nửa chừng. Những anh em hoạt động bí mật nội thành Huế cũng biết rõ ông Tuân, cũng như bà con làng Thanh Lương quê ông, ai cũng quý mến ông ”.
Ông Nguyễn Đắc Xuân, một người hoạt động trong phong trào đô thị Huế, sau đó là cán bộ Thành ủy Huế, hiện là nhà nghiên cứu văn hóa, cũng nói: “Không có chuyện ông Tuân làm gián điệp. Làm gián điệp thì phải gây ra hậu quả cho cách mạng. Cơ quan điều tra phải chỉ ra hậu quả cụ thể. Còn chuyện bản cam kết thì chỉ là cách thức đối phó mà thôi.”. 
Ông Lê Công Cơ, 50 năm tuổi Đảng, Nhà giáo ưu tú, hiện là Chủ tịch HĐQT kiêm hiệu trưởng Đại học Duy Tân (Đà Nẵng) là người hoạt động bí mật ở Huế rất nhiều năm với bí danh Lê Phương Thảo, là Bí thư Tỉnh Đoàn Thừa Thiên-Huế (1969-1972), Thành ủy viên Thành ủy Huế (1972-1976). Ông Cơ cho rằng: “Chuyện bị địch bắt vào tù rồi khai báo qua loa để thoát ra thì cũng là điều dễ hiểu. Nếu buộc tội ông Tuân làm gián điệp cho địch thì phải chỉ ra hậu quả của việc làm này”. Ông Cơ cũng từng là đại biểu Quốc hội  khóa 8, thành viên Ủy ban pháp luật của Quốc hội. “Ông Tuân là đại biểu Quốc hội, nhưng việc ông ấy bị bắt mà Ủy ban pháp luật Quốc hội vẫn chưa được báo cáo rõ. Đáng ra cơ quan này phải được biết tình hình vụ án. Vì vậy, nếu ông Tuân đã gửi đơn kêu oan và xét thấy có dấu hiệu oan sai thì các cơ quan có thẩm quyền nên xem xét lại vụ án” - ông Cơ nói.
Cần xem lại vụ án

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32