Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ 110
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
Tái hiện trận chiến giải phóng Kiev khỏi quân đội phát xít
VOV.VN - Ít được nhắc đến nhưng chiến
dịch Kiev vẫn là một trong những loạt trận đánh quan trọng sau trận
Moscow, Stalingrad và Kursk.
Năm nay kỷ niệm không chỉ 7 thập kỷ trận đánh Stalingrad
lịch sử trong Thế chiến thứ 2, mà cả chiến dịch Kiev. Đúng tháng 12 này
70 năm về trước, chiến dịch Kiev của Hồng quân Liên Xô bước vào những
ngày cuối cùng. Nếu như mùa đông 2013, Kiev rung chấn vì biểu tình
thì mùa đông năm 1943, thành phố này lại rung chuyển vì tiếng đạn pháo,
xe tăng và phi cơ trong cuộc giằng co quyết liệt giữa quân đội Xô viết
và quân đội Đức Quốc xã.
Quân Liên Xô trong trận chiến Kiev 1943 (ảnh tái hiện năm 2011, của G. Korff)
Các chiến dịch chiến lược này diễn ra từ đầu tháng 10 đến gần cuối tháng
12/1943. Phía Liên Xô mở 3 chiến dịch lớn (gồm 2 tấn công và 1 phòng
thủ), còn phía Đức tiến hành 1 chiến dịch phản công. Hai bên đều huy
động các đơn vị lớn (phía Liên Xô có sự tham gia của tận 3 phương diện
quân Ukraine, được thành lập vào mùa thu 1943). Xe tăng cũng được sử
dụng nhiều trong toàn chiến dịch Kiev, tuy không với quy mô như trận đấu
tăng ở vòng cung Kursk.
Trong trận chiến này có sự sát cánh giữa các chiến sĩ Nga và Ukraine trong Liên Xô và các chiến sĩ Tiệp Khắc.
Hồng quân đã phá
vỡ thành công phòng tuyến sông Dnieper và chiếm được thủ đô Kiev của
Ukraine vào ngày 6/11/1943, đúng một ngày trước lễ kỷ niệm Cách mạng
tháng Mười Nga.
Sau đó quân Đức
điên cuồng dồn sức để tái chiếm. Chiến sự kéo dài đến cuối tháng
12/1943. Cả hai bên đều chịu thương vong lớn, trong đó thiệt hại nặng
nghiêng về phía Hồng quân Liên Xô. Tuy nhiên Hồng quân đã thành công
trong việc giữ vững Kiev và vùng phụ cận, tạo bàn đạp để tiến lên giải
phóng Ukraine.
Dưới đây là những
bức ảnh của nhiếp ảnh gia Alex Cheban ghi lại cuộc tái hiện trận đánh
lịch sử giải phóng Kiev. Sự kiện này diễn ra vào ngày 6/11 vừa rồi (một
số ảnh của các nguồn khác thì được chú thích riêng):
Bản đồ trận giải phóng Kiev 1943 (ảnh: czechpatriots)
Cán bộ và chiến sĩ của quân đội Liên Xô (Hồng quân)
Lán trại của chỉ huy Hồng quân (ảnh tái hiện năm 2011 của Doctor-Vich)
Nữ y tá trong doanh trại Hồng quân Liên Xô (ảnh tái hiện năm 2010 của Demotix)
Binh sĩ Hồng quân nấu bữa tối (ảnh: demotix)
Quân đội Đức Quốc xã sử dụng phổ biến xe mô tô 3 bánh để tăng tính cơ động
Chiến sĩ Xô viết dùng thuyền và bè để vượt
sông giữa mùa đông lạnh giá. Quân đội Liên Xô đã hứng chịu thương vong
lớn khi vượt sông như thế này
Đổ bổ lên bờ
Nhanh chóng đặt súng máy để khống chế đối phương và yểm trợ cho đồng đội
Binh sĩ Xô viết đang cố lập 1 căn cứ đầu cầu ngay dưới mưa bom của phát xít Đức năm 1943
Máy bay phát xít Đức gầm rú trên bầu trời
Lính phòng thủ Kiev của quân đội phát xít Đức
Lính Đức Quốc xã dùng súng phun lửa để ngăn đà tiến của Hồng quân
Bộ binh quân đội Xô viết nhắm bắn quân thù
Hai phe giáp chiến
Tử sĩ hai bên. Gần ống kính là 1 "tên" lính Đức. Dưới chế độ Hitler, nước Đức trở thành 1 trại lính. Nhiều lính Đức đeo kính
Xe tăng Đức - niềm tự hào của Hitler trên chiến trường, công cụ đột kích mạnh của quân đội Đức Quốc xã
Thế trận giằng co
Bác sĩ quân y Hồng quân chăm sóc những người bị thương
Dùng súng đại liên bắn chế áp quân Đức
Ngoài đại liên khạc lửa, còn có cả trung liên
"Bộ binh Đức" cố thủ
Một tay súng bắn tỉa của Đức bị tiêu diệt ngay trong chiến hào
Binh lính Xô viết chuẩn bị cho 1 đợt xung phong
Xe tăng Hồng quân (ảnh tái hiện năm 2011; nguồn: tarrri)
Kỵ binh quân đội Xô viết đánh thẳng vào đội hình quân Đức (ảnh tái hiện năm 2011, nguồn: tarrri)
Quân đội Liên Xô cũng dùng mô tô 3 bánh để tăng tính cơ động và sức mạnh đột kích (ảnh 2011, của Tarrri)
Chiến sĩ Xô viết tiến nhanh về chiến tuyến đối phương
Giáp lá cà
Đánh giáp lá cà (ảnh tái hiện năm 2011 của Doctor-Vich)
Tả xung hữu đột
Hồng quân Liên Xô làm chủ chiến trường, bắt giữ tù binh Đức
Trung Hiếu/VOV online Ảnh: Alex Cheban và các nguồn khác
Diễn biến trận đánh Stalingrad đẫm máu nhất lịch sử
VOV.VN - Trận Stalingrad giữa phát
xít Đức và Hồng quân Liên Xô được coi là đẫm máu nhất không chỉ trong
Thế chiến 2 mà còn cả trong lịch sử nhân loại.
* Ngày 5/4/1942
Kế hoạch của Hitler trong chiến dịch hè thu 1942
Ngày 5/4/1942, trùm phát xít Đức Adolf Hitler
ký chỉ thị số 41 – đây là tài liệu hướng dẫn cơ bản đối với các sư đoàn
lục quân Đức trong năm 1942. Các mục tiêu chính được vạch ra trong
chiến dịch mùa hè là: “Các tập đoàn quân khu vực trung tâm sẽ giữ nguyên
vị trí; các tập đoàn quân ở phía bắc sẽ chiếm Leningrad và kết nối với
quân Phần Lan, còn các lực lượng ở sườn phía nam sẽ đột phá vào vùng
Kavkaz.”
Chiến trường Stalingrad.
Một đặc điểm nổi
bật của chiến dịch hè năm 1942 là sự tham gia đáng kể của các lực lượng
quân sự đồng minh của Đức, như Romania, Hungary, Italy và Slovakia trong
đội hình tiến về sông Volga và ở vùng Kavkaz (thuộc Liên Xô).
*Ngày 28/6/1942 đến 7/7/1942
Trận đánh Voronezh
Sau khi các đơn
vị pháo binh và không quân tiến hành pháo kích và oanh tạc dọn đường vào
ngày 28/6, các đội hình của Cụm Tập đoàn quân Weichs mở cuộc tấn công
nhằm vào cánh trái của Mặt trận Bryansk. Chiến sự nổ ra ở ngoại ô
Voronezh vào ngày 4/7. Ngày hôm sau, Sư đoàn Panzer (xe tăng)
của Tập đoàn quân Hermann Hoth cắt qua sông Đông và đột kích mãnh liệt
vào khu vực phía tây thành phố. Cuộc tiến công diễn ra nhanh đến nỗi
Voronezh thất thủ chỉ 3 ngày sau đó, vào hôm 7/7, kết thúc giai đoạn đầu
của chiến dịch Đức Quốc xã.
Khoảng 400.000 lính Đức chết trong trận đánh Stalingrad kéo
dài hàng tháng trời để chiếm thành phố Nga nằm bên bờ sông Volga.
Khoảng 265.000 lính Hungary, Romania, và Italy thuộc các đội quân là
đồng minh của Đức đã bị tiêu diệt hoặc bắt sống. Trận đánh đã làm tiêu
tan Tập đoàn quân số 6 của Adolf Hitler, đội quân xung kích bộ binh đáng
sợ nhất mà thế giới từng được biết đến. Phía Liên Xô chịu
thương vong tới hơn 1 triệu người. Sau trận đánh này, quân Đức chỉ còn
giành được một chiến thắng cấp chiến thuật đáng kể nữa, quanh khu vực
Kharkov.
*Ngày 7/7/1942-25/7/1942
Chiến dịch phòng ngự của các Phương diện quân Phía Nam và Phía Tây Nam
Vào ngày 7/7, vào
lúc cao trào chiến sự gần Voronezh, hai quân đoàn thuộc Tập đoàn quân
số 6 của Đức do tướng Friedrich Paulus chỉ huy đã vượt sông Chernaya
Kalitva và tiến mạnh về phía đông nam để tới Kantemirovka vào ngày 11/7.
Cuộc tấn công khu vực phòng thủ mạnh của Rostov bắt đầu vào sáng 22/7 –
quân đội Xô viết đã phải rời khỏi hải cảng Rostov-on-Don vào ngày 25/7.
VOV.VN - Các hướng dẫn chiến
thuật dưới đây dành cho đơn vị xe tăng PzKw4 hạng trung của Đức, được
tình báo Mỹ tóm tắt lại từ tài liệu Đức trong Thế chiến 2.
Chiến dịch phòng
ngự của các Phương diện quân Phía Nam và Tây Nam thất bại cộng với việc
Hồng quân Liên Xô rút lui về phía nam và đông bắc tạo ra một khoảng
trống lớn trong thế trận của Hồng quân và khiến các đơn vị dự bị của họ
phải nhập cuộc (cụ thể, 6 trong tổng số 10 đội quân dự bị đã được huy
động để vá lỗ hổng nói trên). Ngoài ra, Bộ Tổng tư lệnh Liên Xô cũng
phái một số quân đoàn thiết giáp tới hướng Stalingrad.
*Ngày 17/7/1942-20/8/1942
Các trận chiến trên khúc quanh của sông Đông
Các tập đoàn quân
Xô viết dự bị số 62 và 64 hình thành nên tuyến phòng ngự ở khúc quanh
của sông Đông đoạn gần sông Volga nhất. Binh sĩ tựa lưng vào bờ cao của
con sông. Điều này khiến việc rút lui khó khăn và việc vượt sông gần như
là không thể.
Các tay súng nữ bắn tỉa của Hồng quân Liên Xô đối chọi với lính Đức. Ảnh: RT
Quân
đội Đức bắt đầu cuộc tấn công vào ngày 17/7. Các trận chiến diễn ra lâu
hơn phía Đức tưởng. Nếu như Tập đoàn quân của Palus không đi Stalingrad
thì Cụm Tập đoàn quân A đang tiến về Kavkaz có thể đã bị bao vây. Vì
vậy, đội quân của Paulus được tăng viện một cách vội vã bằng lực lượng
dự bị, bao gồm Tập đoàn quân Panzer của Goth, đã tiến về Stalingrad từ khúc quanh của sông Đông ở phía nam.
Vào ngày 20/8,
binh sĩ Xô viết đã bị đánh bật khỏi bờ tây sông Đông (ngoại trừ khu vực
Serafimovich-Kletskaya) và phải di chuyển về bờ đông của sông Đông. Vào
thời điểm này, quân Đức Quốc xã chỉ cách Stalingrad khoảng 64km.
*Ngày 28/7/1942
Quân lệnh số 227 “Không lùi dù chỉ một bước”
Mệnh lệnh số 227
được ban ra vào ngày 28/7/1942 sau các chiến dịch ở khu vực phía nam vào
tháng 6 và 7. Tên đầy đủ của bản tài liệu này là “Về các biện pháp tăng
cường kỷ luật và trật tự bên trong Hồng quân và ngăn ngừa việc tự ý rút
lui khỏi vị trí chiến đấu”. Mục đích của quân lệnh này là áp dụng các
biện pháp khắc nghiệt để dập tắt tình trạng hèn nhát và ngăn ngừa binh
sĩ bỏ vị trí chiến đấu. Các đại đội và tiểu đoàn quân pháp được lập ra
để xử lý các trường hợp binh sĩ phạm tội hình sự và quân sự. Quân lệnh
này cũng thiết lập các nhóm binh sĩ “đặc biệt” với nhiệm vụ sử dụng mọi
phương cách để ngăn các binh sĩ chiến đấu tháo chạy.
(VOV) - Những trận đánh sống còn
của 2 bên, bao gồm cả cận chiến và đổ bộ đường biển, đã được thể hiện
sinh động qua những bức ảnh mầu.
*Ngày 21/8/1942-7/9/1942
Loạt trận giữa sông Volga và sông Đông
Vào ngày 21/8,
Tập đoàn quân của tướng Paulus chiếm được sông Đông. Vào ngày hôm sau,
xe tăng Đức lao về Stalingrad. Việc sơ tán khỏi thành phố vẫn diễn ra.
Vào ngày 23/8, cuộc không kích kinh khủng nhất trong cuộc chiến tranh
bắt đầu. Trong ngày oanh tạc đầu tiên, 80% số tòa nhà ở đây bị phá hủy.
Quân Đức đã sử dụng bom cháy vì có nhiều công trình bằng gỗ và kho dầu ở
Stalingrad.
Phi đoàn số 4 đã
tiến hành 1.500 phi vụ, ném 1.000 tấn bom xuống thành phố. Khoảng 40.000
cư dân Stalingrad đã thiệt mạng vào riêng ngày 23/8.
Đến 16h ngày 23/8, sư đoàn thiết giáp của Paulus đã tới Stalingrad từ hướng nam nhưng không thể chiếm được ngay thành phố.
Thành phố
Stalingrad bị bao vây hoàn toàn. Các Tập đoàn quân số 62 và 64 bị cắt
khỏi phương diện quân Stalingrad và chỉ có thể nhận tiếp tế bằng cách tổ
chức các cuộc vượt sông Volga. Vào ngày 9/9, sư đoàn súng trường do
tướng Alexander Rodimtsev chỉ huy được điều đến tăng cường cho lực lượng
bảo vệ thành phố. Vasily Chuikov trở thành tư lệnh mới của Tập đoàn
quân 62.
*Ngày 13/9/1942 đến 11/11/1942
Giai đoạn chiến đấu tích cực trong thành phố
Tướng Chuikov đến
đại bản doanh Tập đoàn quân số 62 vào ngày 14/9. Cùng ngày đó, quân Đức
Quốc xã tấn công dồn dập vào thành phố. Bên tấn công cố gắng chiếm khu
vực phía nam thành phố. Tập đoàn quân số 62 bị chia cắt với Tập đoàn
quân số 64.
Bộ binh Liên Xô bám trụ trong những đống đổ nát của thành phố Stalingrad. Ảnh: bt.com
Quân đội phát xít tới được sông Volga và bắt đầu tập hợp lực lượng để đánh chiếm khu vực giao lộ ở giữa.
Đêm 15/9, sư đoàn
của Rodimtsev bắt đầu vượt sông từ tả ngạn. Phương diện quân Stalingrad
tấn công Tập đoàn quân số 6 của Đức ở phía bắc nhằm kéo một bộ phận
quân Đức Quốc xã ra khỏi khu vực con sông và ngăn chặn bước tiến của lực
lượng dự bị. Vào hôm 29/9, Paulus tiến hành đột kích một lần nữa vào
thành phố nhưng các cuộc tấn công đều bị đẩy lui.
Đến ngày 4/10,
quân Đức Quốc xã chiếm được ga xe lửa, đẩy bật quân Xô viết về phía sông
Volga. Rất may, một lực lượng lính dù Liên Xô do Viktor Zheludev chỉ
huy đã kịp thời cứu vãn tình thế.
Đến ngày 14/10,
phía Đức lại mở một cuộc công kích mới. Mục tiêu của quân Đức là khu vực
nhà máy máy kéo. Quân Đức đã điều động lực lượng lớn với quy mô chưa
từng có, gồm 3 sư đoàn bộ binh, 2 sư đoàn thiết giáp. Chúng tấn công các
vị trí của Hồng quân gần khu vực nhà máy máy kéo, và nhà máy Barrikady
dọc theo một tuyến mặt trận dài 4km.
Lính dù của Zheludev cùng với hỏa tiễn Katyusha từ tả ngạn sông đã chặn đứng đà tiến của quân Đức.
VOV.VN - Ít được nhắc đến nhưng
chiến dịch Kiev vẫn là một trong những loạt trận đánh quan trọng sau
trận Moscow, Stalingrad và Kursk.
Vào hôm 16/10, Sư
đoàn 138 do Ivan Lyudnikov chỉ huy di chuyển vào thành phố và một lần
nữa giúp ngăn chặn đà tiến của quân Đức. Đến 11/11, quân Đức tiến tới
sông Volga gần nhà máy Barrikady, bao vây sư đoàn 138 và chia cắt Tập
đoàn quân 62 thành 3 khúc. Sư đoàn của Lyudnikov chiến đấu cật lực để
đẩy lui liên tiếp các cuộc tấn công của đối phương trong 6 ngày. Sư đoàn
cách bờ sông Volga chỉ còn 60m.
*Ngày 19/11/1942-23/11/1942
Chiến dịch Ural. Hồng quân phản công và bao vây lại quân Đức
Có tới 3 phương
diện quân tham gia vào Chiến dịch Ural bao vây Cụm Tập đoàn quân của
Đức. Đó là Phương diện quân sông Đông, Phương diện quân Tây Nam, và
Phương diện quân Stalingrad. Vào ngày 19/11, pháo binh Xô viết bắn cấp
tập mở màn, hạ gục phòng tuyến của quân đội Romania (quân chư hầu của
Đức – ND). Cuộc phản kích của quân đoàn thiết giáp số 48 của Đức cũng bị
vô hiệu hóa. Các đơn vị Hồng quân xung phong đánh chiếm thị trấn
Kalach.
Lính Đức rất "khổ sở" trong chiến dịch ác liệt này. Ảnh: Tumblr.
Ngày
20/11, cuộc tấn công phía nam Stalingrad bắt đầu. Sang ngày 22/11, Hồng
quân chiếm được cây cầu bắc qua sông Đông gần Kalach. Ngày tiếp theo,
các đơn vị thuộc Phương diện quân Tây Nam đã móc nối được với đội hình
của Phương diện quân Stalingrad gần thị trấn Sovetsky.
Tập đoàn quân số 6
(của Đức) bị cô lập. Nguồn nhiên liệu đạn dược và lương thực dự trữ của
chúng cạn dần dù Đức cố gắng tiếp tế bằng đường hàng không.
*Ngày 12/12/1942-23/12/1942
Chiến dịch Bão táp Mùa Đông. Manstein cố gắng giải vây cho Paulus
Cụm Tập đoàn quân
sông Đông mới thành lập do Thống chế Đức Erich Manstein chỉ huy cố gắng
đột phá tới khu vực lính Đức bị bao vây. Chiến dịch này bắt đầu vào
ngày 12/12. Thống chế Manstein được tăng viện thêm các đơn vị điều động
từ vùng Kavkaz đến. Mất tới 3 tuần để Đức tập hợp đủ lực lượng cần thiết
cho chiến dịch này.
Manstein chọn
cách tấn công từ phía tây nam thay vì từ hướng tây sẽ nhanh hơn. Điều
này khiến các tư lệnh Xô viết bị bất ngờ. Vào ngày 19/12, các đơn vị của
Tập đoàn tăng Panzer
số 4 gần như chọc thủng phòng tuyến của Hồng quân thì gặp phải Tập đoàn
quân Cận vệ số 2 dưới quyền chỉ huy của tướng Rodion Malinovsky được
phái đến từ Bộ Tổng tư lệnh tối cao quân đội Liên Xô.
Kết quả, quân Đức
Quốc xã bị hất ngược về về các vị trí mà chúng chiếm được trước khi
Chiến dịch Bão táp Mùa Đông mở màn. Chúng bị mất gần hết xe tăng và hơn
40.000 lính.
*Ngày 16/12/1942-30/12/1942
Chiến dịch Tiểu Thổ tinh
Bộ Tổng Tư lệnh
Hồng quân lên kế hoạch, một khi đè bẹp được Tập đoàn quân số 6 của Đức,
sẽ điều các đơn vị tham gia vào Chiến dịch Ural sang phía tây và tiến về
khu hải cảng Rostov-on-Don tham gia vào chiến dịch Thổ tinh.
(VOV) - Quân đội Liên Xô và phát xít Đức đã tung ra những lực lượng tinh nhuệ nhất cho trận đọ sức một mất một còn.
Tuy nhiên, do một
số mục tiêu của chiến dịch Ural chưa dứt điểm được, nên chiến dịch Thổ
tinh đã được thay thế bằng chiến dịch Tiểu Thổ tinh. Kế hoạch tiến chiếm
hải cảng Rostov-on-Don bị hủy bỏ.
Đến ngày
16-17/12, thế trận của Đức ở khu vực sông Chir bị đập tan. Các vị trí
của Tập đoàn quân số 8 của Italy cùng chung số phận. Tiền tuyến tạm thời
duy trì thế ổn định như vậy một thời gian ngắn – hai phe Liên Xô và Đức
không đủ lực để đột phá thế phòng thủ chiến thuật của nhau.
*Ngày 10/1/1943 đến 2/2/1943
Chiến dịch Koltso - Kết liễu Tập đoàn quân bị bao vây
Chiến dịch đánh
dứt điểm quân Đức bị bao vây có mật danh Kolso (cái vòng). Chiến dịch do
Phương diện quân Đông tiến hành với lực lượng tăng viện của 3 tập đoàn
quân rút ra từ Phương diện quân Stalingrad đã bị giải thể.
Bộ Tổng tư lệnh
Hồng quân ra tối hậu thư cho quân Đức Quốc xã phải đầu hàng. Họ bảo đảm
tù binh sẽ được tha mạng và bảo đảm an toàn. Họ hứa sẽ gửi trả tù binh
về Đức hoặc bất cứ nước thứ 3 nào mà tù binh muốn sau khi kết thúc chiến
tranh.
Đến ngày 9/1, các
quân nhân Liên Xô làm nhiệm vụ cầm cờ trắng đi sang phía Đức đã được
phía Đức thông báo rằng quân Đức từ chối đầu hàng.
Đến sáng ngày
10/1/1943, đồng loạt 7.000 khẩu pháo và súng cối nhả đạn trút bão lửa
lên mục tiêu dọc theo tuyến mặt trận của Tập đoàn quân 65, bắt đầu tiến
quân từ hướng tây. Cuộc tấn công tạm ngừng từ ngày 17-22/1 để chỉnh lại
hàng ngũ.
Các cuộc tấn công
mới từ ngày 22-26/1 đã cắt Tập đoàn quân số 6 của Đức làm đôi. Cụm Tập
đoàn quân phía nam bị tiêu diệt vào ngày 31/1. Bộ chỉ huy và tổng hành
dinh Tập đoàn quân số 6 của Paulus bị bắt sống. Đến ngày 2/2, cụm tập
đoàn quân phía bắc của Đức đầu hàng nốt. Tổng cộng, 20 sư đoàn Đức cùng
với 2 sư đoàn Romania và một trung đoàn lính Croatia chư hầu đã quy hàng
quân đội Liên Xô./.
Trung Hiếu/VOV.VN Dịch từ RBTH.ru
Trận quyết đấu Stalingrad - bước ngoặt của Thế chiến 2
(VOV) - Quân đội Liên Xô và phát xít Đức đã tung ra những lực lượng tinh nhuệ nhất cho trận đọ sức một mất một còn.
Năm
nay tròn 70 năm kết thúc trận chiến Stalingrad lịch sử tại thành phố
cùng tên, nay là Volgograd. Các sử gia gọi trận đánh này là bước đầu
tiên tiến tới thắng lợi của Liên Xô trong Chiến tranh Thế giới thứ 2.
Trận
Stalingrad - bước ngoặt trong Thế chiến thứ 2 - là một trong các trận
đánh tiêu biểu nhất lịch sử về nghệ thuật quân sự cũng như ý nghĩa xoay
chuyển toàn cục. Nó có tác động tới không chỉ Chiến tranh Vệ quốc của
Liên Xô mà cả toàn bộ Thế chiến thứ 2. Trong trận Stalingrad, Quân đội
Liên Xô đã phải chiến đấu để chặn đứng rồi đẩy lui quân đội Đức, khi ấy
đã chiếm gần như toàn bộ châu Âu. Sau thất bại tại Stalingrad, quân đội
Đức đã không thể phục hồi sức mạnh như trước, cũng như không thể giành
lại quyền chủ động ở mặt trận phía Đông, và buộc phải chuyển sang thế
phòng ngự.
Giới
sử học cũng coi đây là trận đánh có quy mô lớn nhất và đẫm máu nhất
trong lịch sử quân sự thế giới. Trong trận đánh Stalingrad diễn ra trong
nửa năm, tổng số người thương vong và mất tích của 2 bên ước tính
khoảng 2 triệu. Nhiều thường dân cũng thiệt mạng do oanh kích và pháo
kích.
Lính Đức tiến quân trên mặt trận Stalingrad (ảnh: ww2today.com)
Những
người trực tiếp tham gia trận chiến này đã gọi nó là địa ngục trần
gian. Có ngọn đồi ở trong thành phố có tên Mamayev Kurgan đã bị 2 bên
chiếm đi chiếm lại vài lần. Hai phía đã dồn lực ở mức độ cao nhất có thể
cho trận đánh này. Cả 2 đều quyết tử chiến, không lùi trước đối thủ.
Mặc dù thất bại, phát xít Đức vẫn gây thiệt hại lớn cho Liên Xô về người
và của.
Stalingrad
là trung tâm hành chính của tỉnh Volgograd, một thành phố công nghiệp
lớn và đầu mối giao thông quan trọng. Thành phố lại nằm trong khu vực
sông Volga (vựa lúa mì) và gần vùng Kavkaz (vùng dầu lửa quan trọng của
Liên Xô). Không những thế, thành phố lại mang tên lãnh tụ Liên Xô là
Stalin, nên một trận chiến xảy ra ở đây sẽ mang ý nghĩa tinh thần và
chính trị rất lớn đối với cả 2 bên. Ngay từ đầu cuộc chiến tranh xâm
lược Liên Xô, Hitler đã xác định đây là một trong các mục tiêu chủ yếu.
Vào
mùa hè năm 1942, quân đội phát xít đã không thể đánh chiếm Moscow bằng
cách tấn công chính diện, nên quyết định chuyển hướng tấn công xuống khu
vực sông Volga và vùng Kavkaz ở phía nam, để tạo bàn đạp tấn công
Moscow từ phía sau. Mục tiêu chính trong chiến dịch này là thành phố
Stalingrad.
Hitler
trước đó tự tin sẽ nhanh chóng và dễ dàng chiếm được Stalingrad. Nhưng
thực tế đã không như mong muốn của “trùm phát xít”.
Vài nét về diễn biến trận đánh lịch sử
Trận
đánh Stalingrad kéo dài từ tháng 7/1942 đến tháng 2/1943, chia làm 2
giai đoạn chính là Hồng quân phòng ngự (từ tháng 7/1942 đến ngày
18/11/1942) và Hồng quân phản công (từ 19/11/1942 đến ngày 2/2/1943) với
nhiều chiến dịch của cả hai phía.
Quân
Đức mở màn bằng những trận giội bom dữ dội biến Stalingrad thành đống
đổ nát, gây thiệt hại lớn về người cho cả quân và dân Staligrad. Sau đó
là những loạt pháo kích dọn đường cho lục quân tiến lên.
Chó "chống tăng" mang bộc phá của Hồng
quân. Đây là 1 giải pháp tình thế, khi Hồng quân thiếu xe tăng để đối
chọi với quân Đức(ảnh: military.va1.ru)
Nhờ
ưu thế về lực lượng (huy động tới 266 sư đoàn), phương tiện chiến tranh
cũng như trình độ tác chiến, đến giữa tháng 8/1942, quân phát xít đã
tiến được vào nội đô Stalingrad. Tập đoàn tăng thiết giáp số 4 của Đức
gác vòng ngoài, còn tập đoàn quân số 6 trực tiếp cận chiến sâu trong
thành phố và chiếm được 90% diện tích thành phố này, đẩy lùi quân Liên
Xô về sát bờ tây sông Volga. Tuy nhiên, chúng vẫn không tài nào tiêu
diệt được các ổ đề kháng còn lại của Hồng quân.
Vào
ngày 27/7, Lãnh tụ Liên Xô là Nguyên soái Stalin đã ra mệnh lệnh nổi
tiếng “không lùi một bước”. Quân dân Liên Xô ở chiến trường Stalingrad
đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng với tinh thần “không lùi dù chỉ một
bước”.
Trước
sức vây ép của quân Đức và thương vong quá lớn, Tướng Chuikov chỉ huy
Tập đoàn quân 62 của Hồng quân từng xin phép rút lui qua sông Volga nhằm
bảo toàn lực lượng nhưng ông đã được cấp trên ra lệnh tử thủ, giữ vững
“nút sống” này bằng mọi giá.
Để
cải thiện thêm khả năng bám trụ của binh sĩ trước sự khắc nghiệt của
cuộc chiến, Liên Xô đã đẩy mạnh công tác Đảng, công tác tư tưởng và hàng
loạt biện pháp thắt chặt kỷ luật chiến trường, nâng cao tinh thần chiến
đấu của binh sĩ.
Trong
giai đoạn đầu, phía Hồng quân trình độ tác chiến nói chung và hiệp đồng
binh chủng nói riêng kém hơn, nhưng bù lại họ có chính nghĩa trong cuộc
chiến, và tinh thần chiến đấu rất kiên cường. Về sau họ được hỗ trợ
thêm bởi sức mạnh của ngành công nghiệp quốc phòng nước này.
Bộ binh Liên Xô bám trụ trong đống đổ nát của Stalingrad (ảnh: ww2today.com)
Trong khi đó lính Đức cũng quyết chiến đến cùng. Chúng cũng cần Stalingrad làm nơi trú ngụ trước mùa Đông lạnh giá của nước Nga.
Công
bằng mà nói, lính Đức rất thiện chiến và dũng mãnh (thậm chí khi bị
đánh thiệt hại nặng vẫn duy trì được ý thức kỷ luật cao). Ngay cả khi
quân Đức đã tan rã từng mảng, vẫn có nhiều đơn vị lẻ tẻ kháng cự một
cách dai dẳng.
Một
mối nguy hiểm lớn nhất đối với Hồng quân là những cỗ xe tăng Đức, điều
làm cho Hitler rất tự tin vào chiến thắng tại Stalingrad.
Tình
hình nguy ngập đến mức, Nguyên soái Zhukov của Liên Xô từng sử dụng cả
chó cảm tử để mang bộc phá đánh xe tăng Đức. (Truyền thông phát xít sau
đó đã lợi dụng điều này để tuyên truyền rằng lính Nga không dám đánh
trận và dùng chó thay thế). Những chú chó lính tỏ ra nguy hiểm khi rất
nhanh nhẹn và khó phát hiện (vì thấp). Lính Đức về sau được lệnh bắn tất
cả những chú chó lai vãng vị trí chiến đấu.
Tập
đoàn quân 62 của Hồng quân có nhiệm vụ giữ thành phố bằng bất cứ giá
nào và làm “mồi nhử kìm chân quân Đức”. Tướng Chuikov đã chỉ huy bám
chắc lấy các căn nhà, tòa nhà gần các vị trí xung yếu trong thành phố,
thực hiện chiến thuật “nắm lấy thắt lưng địch mà đánh” nhằm hạn chế ưu
thế hỏa lực và cơ động của đối phương.
Quân
Đức giỏi hiệp đồng binh chủng và đánh lớn trên địa bàn rộng với các vũ
khí hạng nặng. Tuy nhiên khi quân hai bên đan cài vào nhau thì phi cơ,
xe tăng, và trọng pháo không phát huy tác dụng do Đức lo ngại sẽ đánh
trúng quân mình.
Chiến sự diễn ra giữa tầng này với tầng kia trong cùng tòa nhà (ảnh: Ria Novosti)
Chiến
tranh trong đô thị mang tính phi chính quy cao, đòi hỏi sự quả cảm,
kiên cường và mưu trí đặc biệt. Trong giai đoạn cầm cự, Hồng quân đã
triệt để thực hiện cận chiến đường phố, giành giật với quân thù từng góc
phố, căn nhà, căn hầm. Nhiều lúc xảy ra tình thế “kẹp bánh mì”, trong
đó quân Đức chiếm giữ tầng 2, còn quân Liên Xô ở tầng 3 và tầng 1. Hai
bên còn quần thảo trong hệ thống cống ngầm chằng chịt của thành phố.
Trong thời kỳ này còn nổi lên lối đánh bằng súng bắn tỉa. Trong các trận
“so găng” kiểu này, các tay súng thiện xạ phía Liên Xô có vẻ áp đảo
hơn.
Để
tiến được từng thước đất, lính Đức đã phải đổ rất nhiều máu. Một sĩ
quan Đức đã viết: “Các con phố không còn được đo bằng mét nữa mà bằng
các xác chết… Stalingrad không còn là một thành phố mà đã thành một đám
mây bốc cháy… một lò lửa khổng lồ… Đến loài vật còn phải chạy trốn khỏi
địa ngục này, chỉ có con người là trụ lại được.”
Phản công và bao vây quân Đức
Lãnh
đạo Liên Xô đã âm thầm chuẩn bị trong 2 tháng cho một chiến dịch phản
công quyết định. Trong lúc Tướng Chuikov cầm chân quân Đức, còn các mặt
trận khác đánh nghi binh phối hợp thì một lực lượng lớn quân Liên Xô,
chủ yếu từ Siberia, đã được bí mật tập trung về Stalingrad.
Chiến
dịch Uran do Hồng quân tiến hành từ 19-23/11/1942 đã giúp Liên Xô bao
vây Tập đoàn quân số 6 của Đức, các tập đoàn số 3 và 4 của Romania và
một bộ phận của Tập đoàn tăng thiết giáp số 4 của Đức.
Nội đô Stalingrad (ảnh: Itar-Tass)
Sáng
sớm ngày 19/11/1942, hàng ngàn khẩu pháo Xô viết bắn cấp tập vào các vị
trí của quân Đức Quốc xã, mở màn cuộc phản công. Sử dụng một lực lượng
lớn cơ giới và xe tăng, Hồng quân đã đột kích nhanh và mạnh, chọc thủng
vùng sườn quân Đức đang bị căng mỏng và chỉ được bảo vệ bởi lực lượng
quân chư hầu Romania và Hungary, hình thành thế bao vây quân Đức.
Chỉ vài ngày sau đó, gần 350.000 lính và sĩ quan Đức đã bị nhốt chặt trong vòng vây của quân đội Xô viết.
Hoảng
sợ trước tình hình này, Hitler vội phái Thống chế Manstein có tài thao
lược bậc nhất của Đức Quốc xã đến để giải vây. Không hổ danh, ông này đã
gây nhiều khó khăn cho Hồng quân.
Sau
đó tiếp tục diễn ra những trận chiến đấu ác liệt. Quân Đức thì trong
đánh ra ngoài đánh vào, còn Hồng quân thì vừa khép chặt vòng vây, vừa
phá vây. Đạo quân của Manstein cuối cùng bị đánh bật ra xa. Tất cả các
nỗ lực phá vây của phát xít Đức rơi vào vô vọng. Các đường tiếp liệu bị
cắt đứt, một bộ phận lính Đức bắt đầu lả dần vì đói và rét.
Sau
khi thất bại trong việc kêu gọi đối phương hạ vũ khí, từ 10/1 đến
2/2/1943, Hồng quân mở cuộc tấn công tiêu diệt lực lượng Đức bị bao vây,
kết quả diệt được 2 phần 3 số này và bắt sống số còn lại, bao gồm tư
lệnh Tập đoàn quân số 6 Paulus và 24 viên tướng. (Nước Đức Quốc xã sau
đó đã quyết định làm quốc tang cho binh sĩ chết trong trận Stalingrad).
Trước
đợt tấn công của Hồng quân từ 10/1 đến 2/2, Thống chế Paulus từng xin
phép Hitler để được đầu hàng nhưng Hitler đã ra lệnh “chiến đấu đến
người lính cuối cùng và viên đạn cuối cùng”. Sau một thời gian cầm cự
thêm, Paulus đã “thức thời” hạ lệnh đầu hàng bất chấp Hitler để bảo toàn
mạng sống cho số binh lính dưới quyền còn lại./.
Quang cảnh trận đánh đã được “tái hiện” bởi người Nga ở Volgograd vào đầu năm 2013:
Một viên "sĩ quan Đức Quốc xã"
Quân Đức sử dụng nhiều xe mô tô 3 bánh để tăng tính cơ động
Hồng quân Liên Xô bắn trả quân Đức
Giao tranh bên các đống đổ nát của thành phố giữa trời giá lạnh
Người lính Xô viết
Tử sĩ
Một "tên lính Đức"
"Tù binh Đức"
"Lính Đức"
Trung Hiếu/VOV online(ảnh tái hiện: rbth.ru)
Cuộc chiến chống phát xít:
Phương Tây hạ thấp vai trò trận Stalingrad?
(VOV) - Nói chung phương Tây có xu hướng xem nhẹ vai trò đi đầu của Liên Xô trong việc tiêu diệt chủ nghĩa phát xít.
Trận đánh lịch sử tại Stalingrad (Liên Xô) cũng được cho là nằm trong sự đánh giá thấp đó.
Về
vấn đề này, Tướng Makhmut Gareyev, cựu binh Thế chiến 2, Chủ tịch Học
viện Khoa học Quân sự Nga, đã có bài viết trên trang tin Russia Beyond the Headlines.
Theo
ông này, một số sử gia phương Tây cho rằng không phải trận Stalingrad
mà chính là chiến thắng của quân Đồng minh tại El Alamein (Ai Cập) tạo
ra bước ngoặt lớn của cuộc chiến tranh.
Vị
tướng Nga này thừa nhận phe Đồng minh phương Tây đã có 1 chiến thắng
quan trọng tại mặt trận El Alamein và chiến thắng này góp phần đáng kể
vào thất bại chung của kẻ thù. Tuy nhiên ông chỉ ra rằng, chiến thắng đó
không thể sánh được với chiến thắng Stalingrad cả về quy mô và ý nghĩa xoay chuyển toàn cục.
Pháo đối chọi với xe tăng tại mặt trận Stalingrad (ảnh tái hiện của IMFDB)
Trận chiến
El Alamein lần 2 diễn ra từ 23/10/1942 đến 4/11/1942 giữa đạo quân do
tướng Anh Montgomery chỉ huy với lực lượng của Thống chế Đức Rommel gần
thị trấn El Alamein nằm bên bờ Địa Trung Hải và cách Cairo 150 dặm về
phía Tây.
Mùa
hè năm 1942, phe Đồng minh phương Tây gặp nhiều khó khăn khi quân Đức
đã tiến sâu vào lãnh thổ Liên Xô sau chiến dịch Barbarossa còn Tây Âu
thì gần như nằm trọn dưới gót giày phe phát xít. Trong trường hợp Quân
đoàn châu Phi của Đức tới được kênh đào Suez thì khả năng tiếp vận cho
phe Đồng minh phương Tây sẽ bị đe dọa nghiêm trọng. (Nếu tình huống đó
xảy ra, con đường tiếp vận thay thế cho họ sẽ là qua ngả Nam Phi – vừa
xa vừa nguy hiểm.) Ngoài ra, việc mất Suez và Bắc Phi sẽ giúp phát xít
Đức tiếp cận được dầu mỏ ở Trung Đông và vịnh Persian đồng thời gây tác
động tâm lý xấu đối với khối Đồng minh.
Chiến
thắng El Alamein đã buộc Quân đoàn châu Phi của Đức phải rút lui, chấm
dứt mối đe dọa của quân đội phe Trục đối với Ai Cập, kênh đào Suez và
các mỏ dầu ở Trung Đông và vùng vịnh Persian. Chiến thắng quyết định đầu
tiên này của phe Đồng minh phương Tây (kể từ năm 1939) đã lấy lại tinh
thần cho phe này. Đây còn là trận đánh lớn trên bộ duy nhất mà người Anh
giành thắng lợi không cần sự tham gia trực tiếp của Mỹ. Chiến thắng
cũng thuyết phục người Pháp hợp tác trong chiến dịch Bắc Phi. Phe Trục
tại Bắc Phi sau đó đã phải đầu hàng vào tháng 5/1943.
Tuy
nhiên, có 1 điều đáng lưu ý là trong trận đánh này, lực lượng của Đức
thiệt thòi hơn quân Anh rất nhiều (xét về cả quân số và hậu cần) do Đức
Quốc xã đang dồn sức cho trận đánh khổng lồ tại Stalingrad.
Giao tranh trong thành phố Stalingrad (ảnh tái hiện của odkrywca.pl)
Theo ông
Gareyev (có bằng tiến sĩ về khoa học quân sự và lịch sử), trận
Stalingrad diễn ra trên 1 địa bàn rộng lớn (38.410 dặm vuông), trong khi
chiến dịch El Alamein (lần 2) được tiến hành trên một dải hẹp ven biển
châu Phi. Trận Stalingrad hai bên có tổng cộng 2,1 triệu quân (theo các
nguồn khác, lúc cao điểm lên tới hơn 3 triệu), 2.100 xe tăng, trên 2.500
máy bay chiến đấu. Riêng phía Đức có hơn 1 triệu quân, 10.290 khẩu
pháo, 675 xe tăng, và 1.216 máy bay. Còn tại mặt trận El Alamein, Quân
đoàn châu Phi của tư lệnh Đức Rommel chỉ có 80.000 quân, 540 xe tăng, và
350 máy bay.
Về
thời gian, trận Stalingrad kéo dài trong 200 ngày đêm (từ tháng 7/1941
đến tháng 2/1943) so với chỉ 11 ngày đêm của trận chiến El Alamein lần
2.
Về
mức độ khốc liệt, cũng không thể so sánh được. Gareyev viết: Tại El
Alamein, phe Trục mất 55.000 lính, 1.000 súng, 320 xe tăng trong khi ở
Stalingrad, nước Đức và chư hầu chịu thiệt hại gấp 10-15 lần. Cụ thể tại
Stalingrad, phe phát xít có tới 144.000 quân bị bắt làm tù binh và cụm
tập đoàn quân đông tới 330.000 người đã bị tiêu diệt. Phía Liên Xô cũng
chịu thiệt hại lớn khi có tới 478.741 người chết và mất tích.
Ý
nghĩa xoay chuyển cục diện quân sự và chính trị cũng khác. Gareyev cho
rằng, Stalingrad là mặt trận chính ở châu Âu trong khi El Alamein chỉ là
một mặt trận phối hợp, và do đó tác động của nó đối với toàn bộ Chiến
tranh Thế giới thứ 2 chỉ là gián tiếp.
Theo
phân tích của tướng Gareyev, những thất bại và tổn thất lớn của lục
quân Đức tại Stalingrad đã phá hoại vị thế chính trị và kinh tế của nước
Đức Quốc xã, đẩy nó đến bên bờ khủng hoảng sâu sắc. “Số lượng xe tăng
và xe quân sự của Đức mất trong trận Stalingrad ngang số lượng mà ngành
công nghiệp Đức có thể sản xuất trong 6 tháng; số lượng súng cối và vũ
khí bộ binh ngang trong 2 tháng. Đề bù đắp các tổn thất, ngành công
nghiệp quốc phòng Đức phải hoạt động hết công suất trong tình trạng
thiếu nhân lực nghiêm trọng.”
Các nữ chiến sĩ lực lượng phòng không Xô
viết tại Stalingrad. Hỏa lực cao xạ của Hồng quân tại đây không chỉ gần
như vô hiệu hóa cầu hàng không của phát xít Đức mà còn nhằm thẳng vào
lục quân và thiết giáp Đức Quốc xã (ảnh: defence.pk)
Đòn chí tử
trên bờ sông Volga cũng tác động lên tinh thần quân đội Hitler sau đó.
Vẫn theo tướng Gareyev, tỷ lệ đào ngũ và bất tuân lời cấp trên gia tăng,
tội phạm nội bộ quân ngũ cũng tăng. Đặc biệt hệ thống tòa án quân sự
Đức Quốc xã đã thông qua nhiều bản án tử hình. Binh lính Đức bớt quyết
tâm so với trước, và bắt đầu hình thành tâm lý lo lắng bị đánh tạt sườn và bao vây
(giống trong trận Stalingrad). Thậm chí một số sĩ quan cấp cao của quân
đội phát xít bắt đầu tính đến chuyện đảo chính lật đổ Hitler nhằm cứu
vãn chế độ.
Không
chỉ vậy, theo bài báo của tướng Gareyev, chiến thắng này còn làm rung
chuyển và gây chia rẽ cả khối phát xít. Lo ngại kết cục thê thảm tại
Stalingrad, lãnh đạo các nước phát xít chư hầu là Italy, Romania,
Hungary và Phần Lan bắt đầu tìm cớ rút khỏi cuộc chiến tranh và phớt lờ
mệnh lệnh của Hitler gửi thêm quân tới mặt trận Xô-Đức. Từ năm 1943, đã
có không chỉ binh lính và sĩ quan riêng lẻ, mà còn cả các đơn vị quân
Romania, Hungary, và Italy đầu hàng Hồng quân. Quan hệ giữa lục quân Đức
và đồng minh trở nên căng thẳng. Thậm chí trận chiến Stalingrad còn làm
cho giới cầm quyền Nhật Bản và Thổ Nhĩ Kỳ “tỉnh ngộ” và từ bỏ kế hoạch
tuyên chiến với Liên Xô.
Vị
cựu binh Nga cho biết, diễn biến tại Stalingrad còn làm cho nước Đức bị
cô lập thêm trên trường quốc tế. Trong giai đoạn 1942-1943, chính phủ
Liên Xô đã thiết lập quan hệ ngoại giao với Canada, Hà Lan, Cuba, Ai
Cập, Colombia, và Ethiopia, đồng thời khôi phục quan hệ ngoại giao với
Luxemburg, Mexico và Uruguay./.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét