Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
GIAI THOẠI THIỀN 20
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
Giai thoại Thiền: TÁNH TÌNH
Thiền sư Muju
Trích “Góp nhặt cát đá”
Một Thiền sinh đến phàn nàn với Bankei:
“Bạch thầy, con có một tánh xấu bất trị, làm sao con sửa chữa được?”
Bankei đáp: “Con có cái gì lạ lắm à? Hay đưa thầy xem nào.”
Thiền sinh nói: “Ngay bây giờ con không tỏ cho thầy được.”
Bankei hỏi: “Vậy khi nào con có thể tỏ cho thầy biết được?”
Thiền sinh đáp: “Nó xuất hiện bất ngờ lắm”. Bankei kết luận:
“Rồi,
nó không phải là bản tánh chân thật của con. Nếu nó là bản tánh của
con, con có thể tỏ cho thầy được bất cứ lúc nào. Khi mới sinh, con không
có nó, và cha mẹ con cũng không cho con. Hãy nghĩ kỹ coi.”
Giai thoại Thiền: CÁI TÂM ĐÁ
Thiền sư Muju
Trích “Góp nhặt cát đá”
Hogen,
một Thiền sư Trung Hoa, sống trong một ngôi đền nhỏ ở vùng quê. Một
hôm, bốn nhà sư du hành xuất hiện và xin phép nhóm lửa trong sân Hogen
để sưởi ấm.
Trong khi bốn nhà sư chất lửa, Hogen nghe họ cãi cọ với nhau về chủ thể và khách thể. Hogen nhập bọn với họ và hỏi:
“Có một hòn đá lớn. Các anh xem nó ở ngoài hay ở trong tâm các anh?”
Một nhà sư đáp:
“Theo quan điểm của Phật giáo mọi vật thể đều là đối thể hóa của tâm. Vì thế tôi nói rằng hòn đá ở trong tâm tôi”.
Hogen quan sát:
“Chắc cái đầu anh phải cảm thấy nặng lắm, nếu anh mang một hòn đá giống như thế trong tâm anh.”
Giai thoại Thiền: KHÔNG VƯỚNG BỤI TRẦN
Thiền sư Muju
Trích “Góp nhặt cát đá”
Zengetsu, một Đại sư Trung Hoa sống vào đời Đường, đã viết những lời dưới đây để khuyên đệ tử:
“Sống trong cõi trần mà không để vướng bụi trần là đường đi của một người học Thiền chân thật.
Khi
thấy hành vi tốt của kẻ khác, con hãy tự khuyến khích mình noi theo.
Khi nghe việc lầm lỗi của kẻ khác, con hãy tự khuyên mình chớ đua tranh.
Dù cho một mình trong phòng tối, con hãy làm như con đang đối diện với một người khách quý.
Hãy biểu lộ tình cảm của con, nhưng đừng để đi quá bổn tánh chân thật của mình.
Một người có thể có vẻ như một người ngu mà không phải là ngu. Có thể người đó giữ gìn sự khôn ngoan của mình một cách cẩn thận.
Những đức hạnh là thành quả của sự tự giữ giới luật và đừng để chúng rơi khỏi bầu trời của chúng như mưa hay tuyết.
Khiêm tốn là nền tảng của mọi đức hạnh. Hãy để những người chung quanh con khám phá ra con trước khi tự con cho họ biết.
Một
tấm lòng cao quý không bao giờ tự buộc mình tiến tới trước. Những lời
của nó quý như châu ngọc, ít khi nó bộc lộ và có một giá trị lớn.
Đối
với một người học Thiền chân thật, mỗi ngày là một ngày may mắn. Thời
gian qua đi nhưng người học không bao giờ lùi lại phía sau. Vinh cũng
như nhục không bao giờ làm nó động tâm.
Hãy tự trách con, đừng bao giờ trách kẻ khác. Đừng bao giờ tranh cãi đúng sai.
Một
vài điều, mặc dù đúng, bị coi là sai trong nhiều thế hệ. Bởi vì giá trị
chân chính có thể được nhận ra sau nhiều thế kỷ, không cần thèm khát sự
đánh giá nhất thời.
Hãy
sống với nguyên nhân và hãy bỏ lại những thành quả cho đại luật vũ trụ
vận hành. Hãy vượt qua mỗi ngày trong sự chiêm ngưỡng thanh bình.”
Giai thoại Thiền: KHÔNG VƯỚNG BỤI TRẦN
Thiền sư Muju
Trích “Góp nhặt cát đá”
Zengetsu, một Đại sư Trung Hoa sống vào đời Đường, đã viết những lời dưới đây để khuyên đệ tử:
“Sống trong cõi trần mà không để vướng bụi trần là đường đi của một người học Thiền chân thật.
Khi
thấy hành vi tốt của kẻ khác, con hãy tự khuyến khích mình noi theo.
Khi nghe việc lầm lỗi của kẻ khác, con hãy tự khuyên mình chớ đua tranh.
Dù cho một mình trong phòng tối, con hãy làm như con đang đối diện với một người khách quý.
Hãy biểu lộ tình cảm của con, nhưng đừng để đi quá bổn tánh chân thật của mình.
Một người có thể có vẻ như một người ngu mà không phải là ngu. Có thể người đó giữ gìn sự khôn ngoan của mình một cách cẩn thận.
Những đức hạnh là thành quả của sự tự giữ giới luật và đừng để chúng rơi khỏi bầu trời của chúng như mưa hay tuyết.
Khiêm tốn là nền tảng của mọi đức hạnh. Hãy để những người chung quanh con khám phá ra con trước khi tự con cho họ biết.
Một
tấm lòng cao quý không bao giờ tự buộc mình tiến tới trước. Những lời
của nó quý như châu ngọc, ít khi nó bộc lộ và có một giá trị lớn.
Đối
với một người học Thiền chân thật, mỗi ngày là một ngày may mắn. Thời
gian qua đi nhưng người học không bao giờ lùi lại phía sau. Vinh cũng
như nhục không bao giờ làm nó động tâm.
Hãy tự trách con, đừng bao giờ trách kẻ khác. Đừng bao giờ tranh cãi đúng sai.
Một
vài điều, mặc dù đúng, bị coi là sai trong nhiều thế hệ. Bởi vì giá trị
chân chính có thể được nhận ra sau nhiều thế kỷ, không cần thèm khát sự
đánh giá nhất thời.
Hãy
sống với nguyên nhân và hãy bỏ lại những thành quả cho đại luật vũ trụ
vận hành. Hãy vượt qua mỗi ngày trong sự chiêm ngưỡng thanh bình.”
Giai thoại Thiền: ĐỐT HƯƠNG
Thiền sư Muju
Trích “Góp nhặt cát đá”
Có một người đàn bà ở Nagasaki
tên là Kame – một trong ít người làm hương để đốt ở Nhật. Một khối
hương là một tác phẩm nghệ thuật và chỉ được dùng trong phòng trà hay
trước bàn thờ của gia đình.
Kame,
mà cha bà trước kia cũng là một nghệ sĩ như thế, thích uống rượu. Kame
cũng hút thuốc và kết giao với đàn ông nhiều nhất trong thời. Bất kỳ lúc
nào Kame làm được ít tiền bà cũng thết tiệc mời những nghệ sĩ, những
thi sĩ, những thợ mộc, những người làm công, những người đàn ông có nghề
nghiệp hoặc không có nghề nghiệp. Giữa cuộc tụ tập, Kame phát biểu
những dự định của bà.
Trong
sáng tạo nghệ thuật, Kame tiến hành rất chậm, nhưng khi tác phẩm của bà
hoàn thành thì nó luôn luôn là kiệt tác. Những khối hương của Kame được
tàng trữ trong những ngôi nhà của những người đàn bà không bao giờ uống
rượu, hút thuốc hay kết giao tự do với đàn ông.
Một lần Thị trưởng của Nagasaki
yêu cầu Kame tổ chức một cuộc đốt hương cho ông. Kame trì hoãn công
việc đến gần nửa năm trời. Lúc đó, ông Thị trưởng được thăng chức và
thuyên chuyển đến một thành phố xa khác, đến viếng bà. Ông thúc giục
Kame bắt đầu việc đốt hương của ông.
Cuối
cùng, được cảm hứng, Kame làm một khối hương. Sau khi hoàn thành, Kame
đặt khối hương lên trên chiếc bàn. Kame chăm chú nhìn ngắm nó thật lâu.
Kame uống rượu và hút thuốc trước khối hương như trước người bạn thân
trong đời. Suốt ngày Kame quan sát khối hương.
Ngắm
chán, lấy một chiếc búa lên, Kame đập nát khối hương. Kame đã nhìn thấy
nó không phải là tác phẩm hoàn hảo như Kame đòi hỏi.
Giai thoại Thiền: HÃY NGỦ ĐI
Thiền sư Muju
Trích “Góp nhặt cát đá”
Gasan ngồi bên giường Tekisui suốt ba ngày trước khi Tekisui từ trần. Tekisui đã chọn sẵn Gasan làm kẻ truyền thừa.
Một ngôi đền vừa cháy cách đó không lâu và Gasan đang bận rộn việc xây lại ngôi đền. Tekisui hỏi Gasan:
“Con sẽ làm gì khi ngôi đền xây lại xong?”
Gasan đáp:
“Để khi thầy khỏi bệnh, chúng con muốn thầy nói chuyện ở đó.”
Tekisui hỏi:
“Nếu thầy không sống đến khi đó.”
Gasan đáp: “Rồi chúng con sẽ tìm một người khác.”
Tekisui tiếp: “Nếu con không tìm được ai khác?”
Gasan lớn tiếng đáp:
“Đừng có hỏi ngu như thế. Hãy ngủ đi!”
Giai thoại Thiền: KHÔNG CÓ GÌ HIỆN HỮU
Thiền sư Muju
Trích “Góp nhặt cát đá”
Yamaoka Tesshu lúc còn nhỏ đi học Thiền, viếng hết thầy này đến thầy khác. Yamaoka đến viếng Dokuon ở Shokoku.
Muốn tỏ sự sở đắc của mình, Yamaoka nói:
“Tâm,
Phật, loài hữu tình, rốt ráo chẳng có. Bổn tánh chân thật của mọi hiện
tượng là cái không. Không có cái có, không có huyền ảo, không có thánh,
không có phàm. Không có cho và không có gì để thọ nhận.”
Dokuon
ngồi im lặng hút thuốc, không nói gì. Thình lình đập Yamaoka một điếu
tre, làm chàng thanh niên này phát khùng. Dokuon hỏi:
“Nếu không có gì có, thế thì cái giận của anh từ đâu đến?”
Giai thoại Thiền: HÃY NGỦ ĐI
Thiền sư Muju
Trích “Góp nhặt cát đá”
Gasan ngồi bên giường Tekisui suốt ba ngày trước khi Tekisui từ trần. Tekisui đã chọn sẵn Gasan làm kẻ truyền thừa.
Một ngôi đền vừa cháy cách đó không lâu và Gasan đang bận rộn việc xây lại ngôi đền. Tekisui hỏi Gasan:
“Con sẽ làm gì khi ngôi đền xây lại xong?”
Gasan đáp:
“Để khi thầy khỏi bệnh, chúng con muốn thầy nói chuyện ở đó.”
Tekisui hỏi:
“Nếu thầy không sống đến khi đó.”
Gasan đáp: “Rồi chúng con sẽ tìm một người khác.”
Tekisui tiếp: “Nếu con không tìm được ai khác?”
Gasan lớn tiếng đáp:
“Đừng có hỏi ngu như thế. Hãy ngủ đi!”
ảm
thấy buồn vì ông thầy già của họ làm việc cực nhọc, không chịu nghỉ
ngơi theo lời khuyên của họ. Vì thế họ giấu hết dụng cụ làm việc của
Hyakujo.
Ngày hôm đó, Hyakujo không ăn. Ngày hôm sau Hyakujo không ăn, ngày hôm sau nữa cũng vậy. Các đệ tử đoán:
“Vì tụi mình dấu đồ làm việc của thầy chứ gì? Tốt hơn là nên đem trả lại chỗ cũ cho thầy.”
Ngày họ làm việc, ông thầy già của họ cũng làm và ăn lại như trước. Buổi chiều, Hyakujo dạy họ: “Không làm, không ăn.”
Giai thoại Thiền: TRI ÂM
Thiền sư Muju
Trích “Góp nhặt cát đá”
Xưa ở Trung Hoa có hai người bạn (*). Một người chơi đàn tỳ bà rất điêu luyện và một người nghe đàn rất sành điệu.
Khi người chơi đàn hay có ý diễn tả về núi cao, người kia bảo: “Tôi thấy núi trước mặt chúng ta.”
Khi người chơi đàn có ý diễn tả về nước, người kia kêu lên: “Đây là dòng nước đang chảy!”
Nhưng
chẳng bao lâu người nghe đàn ngã bệnh chết. Người chơi đàn cắt đứt dây
đàn và không bao giờ chơi nữa. Vì thế từ đó, sự cắt đứt dây đàn tỳ bà là
dấu hiệu của tình bạn tri âm.
(*) Truyện kể về Bá Nha – Tử Kỳ (xem truyện “Đông Châu liệt quốc”.
Giai thoại Thiền: THỜI ĐỂ CHẾT
Thiền sư Muju
Trích “Góp nhặt cát đá”
Thiền
sư Ikkyu từ lúc bé đã rất thông minh. Thầy của Ikkyu có một cái tách
trà xưa rất quý và hiếm có. Ikkyu lỡ tay đánh vỡ tách trà, lòng rất xao
xuyến. Nghe tiếng chân thầy đến gần, Ikkyu nhanh nhẹn đấu những mảnh vỡ
ra đằng sau. Khi thầy đến, Ikkyu hỏi: “Thưa thầy, tại sao người ta phải
chết?”
Ông thầy già cắt nghĩa:
“Đó là lẽ tự nhiên. Mọi vật đều phải chết vì đã sống lâu rồi.”
Ikkyu đưa cái tách vỡ ra nói:
“Thế đã đến lúc cái tách của thầy phải chết.”
Giai thoại Thiền: ÔNG PHẬT SỐNG VÀ NGƯỜI ĐÓNG THÙNG GỖ
Thiền sư Muju
Trích “Góp nhặt cát đá”
Các Thiền sư thường hướng dẫn từng người một trong một phòng riêng biệt. Không ai được vào lúc thầy và trò cùng ở trong phòng.
Mokurai,
Thiền sư của đền Kennin ở Kyoto, thường thích nói chuyện với những
người buôn bán và những người làm báo cũng như các đệ tử của ông. Có một
người đóng thùng gỗ hầu như thất học. Anh ta thường hỏi những câu điên
điên, uống trà rồi bỏ đi.
Một hôm, trong khi anh ta có mặt ở đấy, Mokurai muốn dạy riêng một đệ tử, vì thế ông yêu cầu anh ta chờ ở một phòng khác.
Anh ta phản đối:
“Tôi
biết ông là một ông Phật sống. Cả những ông Phật đá trong đền này cũng
không bao giờ từ chối một đám đông người tụ họp trước mặt các ổng. Tại
sao tôi lại bị đuổi đi?”
MIỀN TÂY HOANG DẠI Ước gì một lần về thuở ấy miến Tây Sống lầy lội những tháng ngày hoang dại Súng cặp kè hông, nhong nhong lưng ngựa Phóng khoáng thảo nguyên, đạn nổ ì đùng Ta sẽ về, rủ em gái theo cùng Đem tình yêu vào vòng đấu súng Và ngã xuống trong một lần anh dũng Để mai này định nghĩa lại...thằng khùng! Đã khùng rồi thì xá chi anh hùng Của một thời tìm vàng sôi động Người người xô bồ tìm giàu sang cuộc sống Để lại điêu tàn, bắn giết mênh mông! Ta ước thế nghe có rùng rợn không? Trần Hạnh Thu NHẠC HUYỀN THOẠI CAO BỒI VIỄN TÂY
(ĐC sưu tầm trên NET) Bản tin 113 online cập nhật ngày 2/5: Truy tố 254 bị can bị trong đại án sai phạm lĩnh vực đăng kiểm 🔴 TRỰC TIẾP: Thời sự quốc tế 3/5 | Nga tuyên bố khai hỏa Iskander, hủy diệt hai pháo HIMARS Ukraine Tin tức thời sự mới nhất hôm nay | Bản tin sáng ngày 5-3-2024 MỘT CÕI ĐI VỀ (Sáng Tác: Trịnh Công Sơn) - KHÁNH LY OFFICIAL Miễn nhiệm chức vụ Chủ tịch Quốc hội đối với ông Vương Đình Huệ 9 giờ trước Khoảnh khắc tên lửa Nga công kích pháo HIMARS Ukraine 12 giờ trước Mong muốn Campuchia chia sẻ thông tin về Dự án kênh đào Funan Techo 10 giờ trước Gần 50 người chết trong vụ sập đường cao tốc ở Trung Quốc 10 giờ trước Lý do xuất khẩu của Trung Quốc sang Nga bất ngờ sụt giảm 8 giờ trước Ukraine nói Nga sản xuất tên lửa Zircon 'nhanh bất thường' 6 giờ trước Hàng chục nghìn người Gruzia tiến hành biểu tình lớn nhất từ trước tới nay 16 giờ trước Video 'rừng người' xem phương tiện chiến đấu bị Nga tịch thu ở chiến trường Ukraine 16 giờ trước U23 In...
I Only Want to Be with You - Dusty Springfield (Cover by Emily Linge) VẪN THẾ MÀ! Anh vẫn thế, trước sau vẫn thế mà Nhìn anh này, đừng nhìn phía trời xa Vẫn ngày ngày ra ngóng chờ trước của Đợi Nàng Thơ về tác hợp thi ca Tâm hồn anh có cửa đâu mà khóa Mà phải cùng em mở cánh cửa tâm hồn Anh tìm mãi nào thấy đâu ô cửa Toang hoác tứ bề, thông thống càn khôn* Còn trái tim anh vẫn êm đềm, yên ả Vẫn yêu quê hương, tổ quốc, con người Miền nhiệt đới khi thấy tim băng giá Chắc chắn là anh đã ngoẻo tự lâu rồi! Trần Hạnh Thu CT: * Trời đất
Nhận xét
Đăng nhận xét