Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
CÂU CHUYỆN TÌNH BÁO 235
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
Trùm tình báo khét tiếng Liên Xô Yuri tiết lộ chấn động về thế giới ngầm như thế nào?
Tình báo Yuri đã phù phép công dân Nga thành công dân Mỹ như thế nào.
Trùm tình báo Đức tiết lộ chấn động về hoạt động của Đại sứ quán Triều Tiên tại Berlin
H.L |
0
Đại sứ quán Triều Tiên tại Đức. Ảnh: Reuters.
Cơ quan Tình báo Quốc gia BfV của Đức cáo buộc Triều Tiên mua
các thiết bị phục vụ cho chương trình tên lửa của nước này thông qua Đại
sứ quán tại Berlin.
Người đứng đầu BfV Hans-Georg Maassen sẽ chính thức thông báo
về vấn đề này trong chương trình được phát sóng trên đài NDR ngày mai
(5.2).
"Chúng tôi xác định rằng các hoạt động mua sắm đã được thực
hiện tại đó. Theo quan điểm của chúng tôi, việc mua sắm này nhằm phục
vụ cho chương trình tên lửa và đôi khi là cho chương trình hạt nhân",
Reuters dẫn lời ông Maassen phát biểu trước khi chương trình phát sóng.
Ông lưu ý rằng các thiết bị được mua sắm này là hàng hoá sử dụng kép, có thể phục vụ cho cả hoạt động quân sự và dân sự.
Người
đứng đầu Cơ quan Tình báo Quốc gia Đức lưu ý, chính quyền Đức thường
ngăn chặn các hoạt động này khi phát hiện ra nhưng "không thể đảm bảo
rằng có thể phát hiện và ngăn chặn xử lý tất cả mọi trường hợp".
Bình Nhưỡng vẫn chưa bình luận về vấn đề này. Triều Tiên đã nhiều năm trải qua các biện pháp trừng phạt đa phương và song phương liên quan đến các chương trình hạt nhân và tên lửa.
theo Lao động
Triều Tiên bí mật huấn luyện quân sự cho Mozambique, thu bạc tỉ về "Văn phòng 39"?
Thi Anh |
6
Theo CNN, người Triều Tiên đã huấn luyện cho các lực lượng tinh
nhuệ của Mozambique tại một căn cứ ở Maputo được ít nhất 2 năm.
Nhìn bề ngoài, cảng cá buồn tẻ ở Maputo chẳng có gì nổi bật.
Nhưng nằm kín đáo giữa tàu thuyền đỗ ngoài cảng là hai con tàu gỉ sét
Susan 1 và Susan 2. Đó không phải là những tàu đánh cá bình thường, mà
là tàu tránh cấm vận của thủy thủ đoàn từ Triều Tiên.
Chuyện
lợi ích của Bình Nhưỡng nằm ở vài chiếc tàu cá cũ kỹ châu Phi nghe có
vẻ lạ lùng. Nhưng đánh cá là một nghề làm ăn được ở Mozambique. Đó là
một trong những ngành công nghiệp "hái ra tiền" của nước này. Triều Tiên
muốn dự phần trong nguồn lợi ấy, còn thuyền bè thì dễ di chuyển và trà
trộn. Tiền về thẳng Văn phòng 39
Hợp tác đánh cá chỉ
là một trong số các lĩnh vực giao thương bí mật mà hai nước tham gia.
Trong một cuộc điều tra kéo dài nhiều tháng, CNN đã phát hiện ra một
mạng lưới công ty vỏ bọc, cũng như thỏa thuận hợp tác quân sự và huấn
luyện các lực lượng tinh nhuệ giữa Triều Tiên với Mozambique.
Theo các điều tra viên của Liên Hợp Quốc, tất cả các hoạt động này đều vi phạm cấm vận quốc tế.
Tài
liệu mà CNN có được cho thấy, mối quan hệ hợp tác được đánh dấu bằng
những hợp đồng trị giá hàng triệu USD. Số tiền này được tuồn về Bình
Nhưỡng, thông qua các chính khách của nước này trong khu vực, từ những
nơi cách quê nhà hàng nghìn km.
Giới chức Mỹ tin rằng tiền thu
được từ những hoạt động này sẽ về thẳng quỹ dành cho chương trình hạt
nhân của Triều Tiên, vẫn được biết tới tên gọi Văn phòng 39 (Office 39).
Chính quyền của Trump thì muốn chặn đứng dòng tiền. Những biện
pháp cấm vận ngày càng hà khắc của Mỹ, Liên Hợp Quốc, áp lực không ngừng
từ Trung Quốc và nhiều sắc lệnh hành pháp là đòn đánh của Washington
nhằm vào Triều Tiên. Nhưng kế hoạch này đến nay vẫn chưa hiệu quả.
Triều
Tiên đã kiếm được gần 200 triệu USD nhờ xuất khẩu than đá và các mặt
hàng bị cấm vận khác trong 9 tháng, từ tháng 1-9/2017, theo báo cáo của
Liên Hợp Quốc.
Báo cáo này phát hiện ra rằng, Triều Tiên đã bắt
đầu "coi thường" những nghị quyết gần nhất bằng cách khai thác chuỗi
cung ứng dầu toàn cầu, hình thức đăng kiểm công ty ở nước ngoài và hệ
thống ngân hàng quốc tế". Ngôi nhà trên Đại lộ Mao Trạch Đông
LHQ
đã thành lập báo cáo để nêu tên những nước được cho là vi phạm cấm vận.
Trước đây họ đã tổng kết rằng quan hệ quân sự Mozambique - Triều Tiên
trị giá ít nhất 6 triệu USD (tương đương 136 tỉ đồng). Một công ty vỏ
bọc mờ ám có tên Haegeumgang từng được sử dụng để vận hành hoạt động
này.
Qua việc liên lạc với giới quân sự Mozambique và các đại
diện Triều Tiên, CNN phát hiện ra một ngôi nhà hai tầng ở trung tâm
Maputo, nơi công ty Haegeumgang mở văn phòng. Căn nhà màu hồng đào nằm
trên Đại lộ Mao Trạch Đông.
Căn nhà trên đại lộ Mao Trạch Đông từng được cho là văn phòng của Haegeumgang. Ảnh: CNN
Người
môi giới cho căn nhà giờ đang bỏ trống đứng bên ngoài, chờ khách tới
xem. "Từng có một vài người châu Á sống và làm việc ở đó. Họ đi từ 3-4
tháng trước rồi", người môi giới cho hay họ dọn đi vì không trả nổi tiền
thuê. Không ai biết họ đi đâu.
Báo cáo của LHQ thì cho rằng Haegeumgang là công cụ để cung cấp hỗ trợ quân sự cho Mozambique.
Năm 2015, giới chức Maputo đã mời các kỹ thuật viên quân sự của Triều Tiên tới nước này.
LHQ
cũng công bố kết quả điều tra quan hệ về mặt quân sự giữa Triều Tiên và
Mozambique trong một báo cáo năm 2017 nhưng mối quan hệ hợp tác giữa
hai nước còn sâu sắc hơn người ta tưởng.
Hai nguồn tin quân sự
Mozambique tiết lộ với CNN rằng, người Triều Tiên đã huấn luyện cho các
lực lượng tinh nhuệ của Mozambique tại một căn cứ ở Maputo được ít nhất 2
năm.
Hugh Griffiths, điều tra viên trưởng của Ban Chuyên gia
Liên Hợp Quốc đã liệt kê rất nhiều hoạt động quân sự giữa hai nước: "Tên
lửa không đối không, tên lửa đất đối không, radar quân sự, các hệ thống
phòng không, thao tác cải tiến xe tăng -- đó là một danh sách dài".
Theo
báo cáo của LHQ, Triều Tiên đã tăng cường cho năng lực và công nghệ
quân sự Mozambique có từ thời Liên Xô, vẫn thường được sử dụng trong các
cuộc xung đột vũ trang dai dẳng của nước này với phiến quân ở miền Bắc.
Griffiths cho rằng cắt đứt dòng tiền này là chuyện sống còn:
"Ngoại tệ và doanh thu sản sinh từ toàn bộ hoạt động quân sự thông
thường này có thể được sử dụng để rót vào quỹ của Triều Tiên, vào chương
trình hạt nhân và tên lửa đạn đạo của Triều Tiên". Trước hai ngả đường
Là
đối tác thương mại lớn nhất của Triều Tiên, Trung Quốc thường bị Tổng
thống Mỹ Donald Trump chỉ trích vì không gây đủ ấp lực. Nhưng các nhà
điều tra LHQ đang theo dõi kỹ hơn về mối quan hệ giữa Triều Tiên và các
nước châu Phi.
Rất nhiều phong trào
giải phóng ở châu Phi có quan hệ và sự ủng hộ từ chính quyền Triều Tiên
trước khi giành được độc lập và trong suốt thời kỳ Chiến tranh Lạnh.
Mozambique
không phải trường hợp ngoại lệ. Mỗi ngày, quanh nút giao thông chính
của Maputo, xe cộ đều chạy vòng quanh bức tượng đồng của cố Tổng thống
Samora Machel do Triều Tiên chế tác. Bức tượng được công bố năm 2011.
Năm năm sau, ngành đúc tượng của Triều Tiên chính thức bị đưa vào danh
sách cấm vận.
Tượng cố Tổng thống Samora Machel do Triều Tiên đúc. Ảnh: CNN
Cách
đó vài km, một con đường nhiều cây của thủ đô Maputo được đặt tên là
Đại lộ Kim Nhật Thành, theo tên cố lãnh đạo Triều Tiên.
CNN
nhận định: Mozambique sẽ phải đứng trước lựa chọn khó khăn giữa các hợp
đồng béo bở với Triều Tiên và việc làm hài lòng Mỹ, LHQ. Mozambique là
một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới. Chỉ trong năm 2016, nước
này đã phải nhận hơn 500 triệu USD từ các cơ quan của Mỹ.
"Tôi
nghĩ chúng tôi có đủ lý do để tin rằng quan hệ của chúng tôi và Mỹ vẫn
tốt đẹp", Alvaro O'da Silva, một quan chức thuộc bộ ngoại giao
Mozambique nói. Ông Silva cho rằng người Triều Tiên ở Mozambique chỉ
tham gia vào lĩnh vực kỹ thuật, xã hội và không vi phạm cấm vận của Liên
Hợp Quốc.
Các tài liệu vận tải cho thấy, Susan 1 từng được đăng
kiểm dưới cờ Triều Tiên. Nhưng hiện nay, tàu này đang hoạt động dưới cờ
của Namibia, một quốc gia châu Phi khác.
Ngư dân Triều Tiên ở
trên thuyền và tối tối họ vẫn thi thoảng vào thị trấn, không mảy may bối
rối về những hàm ý địa chính trị mà người khác đặt lên sự hiện diện của
họ tại đó.
Bí ẩn vụ án hai vợ chồng nhà khoa học điệp viên Rosenberg
13:35 24/02/2016
Bài "Giải mã hành động của nhà vật lý hạt nhân người Mỹ trong
chiến dịch "Venona" đã đề cập đến mạng lưới cung cấp các bí mật về vũ
khí nguyên tử mà nước Mỹ đang triển khai thực nghiệm cho phía Liên Xô.
Cùng với nhà vật lý hạt nhân lỗi lạc Alvin Hall còn có đồng nghiệp của
ông và các nhà khoa học khác.
Khi đường dây này bị FBI và CIA lần ra, có hai vợ chồng nhà khoa học
người Do Thái bị bắt rồi bị tử hình trên ghế điện. Vụ án này cho đến
nay vẫn còn nhiều góc khuất trong khi nhiều người trong cuộc đã là người
thiên cổ. Nạn nhân của chủ nghĩa McCarthy
Ngày 29-8-1949, Liên Xô thử nghiệm thành công quả bom nguyên tử đầu
tiên. Trong khi Moscow hân hoan, phấn khích bao nhiêu thì ở phía bên kia
đại dương, người Mỹ tức tối, hoang mang bấy nhiêu như gặp phải cơn địa
chấn bởi từ nay họ đã không còn độc quyền thứ vũ khí nguy hiểm, được coi
như một cứu cánh cho địa vị bá chủ toàn cầu nữa. Mượn gió bẻ măng, Cục
Điều tra liên bang Mỹ (FBI) tung nhân viên đặc vụ đi thám thính khắp
nơi, lập hồ sơ liệt không ít học giả, nhà nghiên cứu Mỹ vào danh sách
những phần tử thân Cộng sản, gián điệp quốc tế nguy hiểm, tạo bầu không
khí chống Cộng ngột ngạt, căng thẳng khắp nơi trên nước Mỹ.
Ethel Rosenberg và anh trai David Greenglass.
Giám đốc FBI Edgar Hoover đã phải lao tâm khổ tứ, dành không ít công
sức "phá" vụ án gián điệp bom nguyên tử chấn động thế giới. Bởi nó không
chỉ giúp Hoover báo công lĩnh thưởng, mà còn trợ giúp cho công tác
tuyên truyền chính trị chống Liên Xô, tạo dư luận cho việc bắt giữ những
nhân sĩ tiến bộ và tấn công vào "thế lực cộng sản chủ nghĩa". Dưới sự
hậu thuẫn của Hoover, vụ án gián điệp bom nguyên tử đã nhanh chóng có
được những manh mối đầu tiên.
Chuyên gia kỹ thuật David Greenglass làm việc tại Phòng thí nghiệm
nguyên tử tại Los Alamos bị FBI bắt vào tháng 6-1950. David Greenglass
khai rằng, ông ta đã nhận tiền của một điệp viên tên là Harry Gold để
cung cấp cho tình báo Xôviết những thông tin về dự án của phòng thí
nghiệm ông ta đang làm việc. Ông ta tố cáo em rể của mình- khoa học gia
Julius Rosenberg chính là người đã xúi giục, vạch kế hoạch cho ông ta
làm việc này.
Hai vợ chồng Rosenberg khi bị dẫn giải ra tòa.
Cục Tình báo trung ương Mỹ (CIA) đã bắt Julius Rosenberg ngày
17-7-1950, và để gây sức ép, một tháng sau, vợ ông, nữ khoa học gia
Ethel Rosenberg cũng bị bắt. Tháng 3-1951, hai vợ chồng bị quy kết tội
"mưu phản, làm gián điệp". Đây là thời kỳ cao trào của làn sóng chống
Cộng sản do Thượng nghị sĩ McCarthy chủ xướng với luận điểm khét tiếng:
"Phải khẩn trương ráo riết chống “làn sóng đỏ” đang tràn tới nước Mỹ qua
những kẽ hở trong công nghệ vũ khí hiện đại do Mỹ độc quyền nắm giữ".
Ủy ban Điều tra các hoạt động chống Mỹ do Thượng nghị sĩ McCarthy
thành lập có nhiệm vụ "nhổ bật rễ" những người theo chủ nghĩa cộng sản ở
Mỹ. Đang trong thời kỳ Chiến tranh lạnh với Liên Xô, việc thành lập ủy
ban này có nghĩa là Washington quyết tâm chống lại những đảng viên Cộng
sản và các giá trị mà họ theo đuổi. Viện trưởng Viện Công tố Irving
Saypol, người được mệnh danh là "sát thủ của làn sóng đỏ" yêu cầu áp
dụng hình phạt cao nhất đối với vợ chồng Rosenberg.
Thật ra, ngay từ đầu những năm 30, cái tên Rosenberg đã nằm trong hồ
sơ của FBI. Khi học đại học, nhà vật lý tương lai này đã có sự liên hệ
với một tổ chức sinh viên cấp tiến và sau khi đi làm lại bị người khác
tố cáo là "đảng viên Cộng sản". FBI cũng làm luôn một cuộc điều tra đối
với vợ của Rosenberg, bà Ethel. Vấn đề còn nghiêm trọng hơn: Ethel đã ký
tên mình vào thư kêu gọi yêu cầu được tham gia tranh cử của đảng Cộng
sản Mỹ.
Trong nhà tù Sing-Sing gần New York, hai vợ chồng Rosenberg dứt khoát
không nhận tội "làm gián điệp cho Liên Xô" dù nếu nhận tội thì họ may
ra có thể thoát khỏi hình phạt cao nhất là "ngồi ghế điện" (tử hình).
Ông bà Rosenberg bị kết án tử hình ngày 29-3-1951. Năm 1952, vụ án
Rosenberg bắt đầu gây nên làn sóng phản tỉnh dư luận. Những người Cộng
sản và yêu chuộng công lý cho rằng, vợ chồng Rosenberg vô tội, hình phạt
tử hình gán cho họ là bất công, vi phạm nhân quyền nghiêm trọng.
Hai cậu con trai bé bỏng Michael, 10 tuổi và Robert, 6 tuổi.
Một chiến dịch nhằm cứu vợ chồng Rosenberg được phong trào Cộng sản
phát động trên toàn thế giới. Nhiều tổ chức quần chúng "Bảo vệ
Rosenberg" được thành lập, nhiều nhà hoạt động xã hội, khoa học, nghệ
thuật nổi tiếng lên tiếng bảo vệ Rosenberg. Đặc biệt ở Pháp vang lên
nhiều tiếng nói mạnh mẽ từ những nhà hoạt động xã hội và nghệ thuật như
Maurice Druon, Francois Mauriac, Aragon, Picasso…
Giáo hoàng Pière XII cũng lên tiếng yêu cầu Chính phủ Mỹ cần ra tay
khoan hồng đối với vợ chồng Rosenberg. Nhưng tất cả những lời phản đối,
những yêu cầu của dư luận thế giới đều không lay chuyển được những "cái
đầu lạnh" trong Chính phủ Mỹ để họ có thể thay đổi hình phạt đối với
Rosenberg. Ngày 19-6-1953, ông bà Rosenberg bị xử tử hình trên ghế điện.
Họ đã trở thành nạn nhân điển hình cho một thảm kịch từ sự sai lầm về
pháp lý.
Mãi 40 năm sau, vào năm 1995, CIA mới mở kho tài liệu để công khai
hóa nội dung lưu trữ từ năm 1939, được biết dưới mật danh "Chiến dịch
Venona", còn mật danh của ông bà Rosenberg trong vụ án là “Antenne” và
“Liberal”. Những cứ liệu trong tài liệu mật cho thấy Antenne và Liberal
không trực tiếp chuyển những bí mật vũ khí nguyên tử cho tình báo
Xôviết, tuy có chuyển cho họ rất nhiều tài liệu quan trọng trong công
nghệ hàng không. Những bí ẩn xung quanh "vụ Rosenberg" được giải mã một
lần nữa vào năm 1999 qua lời kể của điệp viên người Nga Alexandre
Feliksov. Ông này công nhận rằng đã nhận được những chỉ dẫn rất quan
trọng của Rosenberg về công nghệ điện tử và hàng không.
Theo cuốn hồi ký của điệp viên Alexandre Feliksov, Julius Rosenberg
được tình báo Xôviết tuyển mộ vào đúng ngày Quốc tế lao động năm 1942.
Sau khi người này bị triệu hồi về Liên Xô năm 1944, công tác liên lạc
với hai vợ chồng Rosenberg được giao cho Feliksov. Thông qua Feliksov,
Julius và vợ ông đã chuyển hàng ngàn tài liệu có giá trị quân sự quan
trọng mà họ thu thập được, ví dụ như mẫu thiết kế hoàn chỉnh chiếc phản
lực P-80 Shooting Star của Hãng Lockheed kèm theo hàng trăm tài liệu giá
trị từ Ủy ban Cố vấn hàng không quốc gia.
Tuy nhiên, giá trị nhất là các thông tin về dự án nguyên tử Manhattan
tối mật mà nhà Rosenberg khai thác được từ David Greenglass, anh trai
của bà Ethel! Dưới sự hướng dẫn của Feklisov, Julius Rosenberg còn tuyển
mộ được nhiều cá nhân cảm tình với tình báo Liên Xô KGB như Joel Barr,
Alfred Sarant, William Perl và Morton Sobell. Những lời khai chết người của bà chị dâu
Các tài liệu lưu trữ cho biết cho tới phút chót, cả hai vợ chồng
Rosenberg đều khẳng định mình vô tội và không cung khai về hoạt động
tình báo đã làm cho Liên Xô. Người ta vẫn biết rằng anh trai của bà
Ethel đã khai nhận về hành động của em rể và em gái trước tòa để bảo
toàn mạng sống. Nhưng theo các tài liệu được giải mật, chính lời khai
của chị dâu Ruth Greenglass mới là cơ sở để tòa án khép vợ chồng bà
Ethel vào tội chết.
Ngày 19-6-1953, Julius và Ethel Rosenberg bị đưa lên ghế điện tại nhà tù Sing-Sing, New York.
Trước tòa, Ruth Greenglass liên tục cung cấp những thông tin chết
người. "Cô có biết Julius Rosenberg là người mang thẻ đảng viên Cộng sản
không"? - "Ồ! tôi chẳng bao giờ thấy cái thẻ, nhưng tôi tin anh ta là
người Cộng sản". "Vậy, cô có biết Ethel Rosenberg cũng là người mang thẻ
đảng viên Cộng sản?" - "Với Ethel, tôi chưa bao giờ thấy cái thẻ, nhưng
tôi tin cô ta là người Cộng sản". Ruth kể với bồi thẩm đoàn rằng, hồi
tháng 11-1944, Julius Rosenberg đã buộc bà ta phải thuyết phục chồng về
việc chuyển các bí mật nguyên tử cho phía Liên Xô. "Julius đã cố gắng
trong hai năm để liên lạc với những người, tôi đoán là điệp viên của
Liên Xô, để anh ta có thể giúp đỡ người Nga..." - Ruth khai. "Thế Ethel
có tham gia cuộc nói chuyện không?" - "À, cô ta yêu cầu tôi phải thuyết
phục David".
Ruth Greenglass cho biết, David chẳng bao lâu sau đã xuôi theo lời đề
nghị của hai vợ chồng Rosenberg và đã bắt đầu lấy cắp nhiều thông tin
bí mật từ Phòng thí nghiệm nguyên tử Los Alamos. Tháng 5-1950, khi FBI
bắt đầu khép vòng vây, nhà khoa học Julius đã đề nghị hai vợ chồng
Greenglass chạy trốn. "Anh chị phải đi thôi" - Ruth kể lại lời của
Julius - "Đi đâu cơ?". "Tới Liên Xô" - Julius trả lời. Tuy nhiên Ruth đã
không rời khỏi nước Mỹ. Bà ta khai rằng, bản thân sợ sẽ bị những người
Xôviết xử bắn (!). Sau này Ruth còn khai rằng, Ethel đã trực tiếp đánh
máy các thông tin quan trọng về chương trình nguyên tử của Mỹ để chồng
gửi cho tình báo Liên Xô. Dựa vào chi tiết này, tòa đã đánh giá bà Ethel
là đồng phạm hàng đầu của chồng và xử bà tội chết.
Ngày 19-6-1953, trước khi mặt trời lặn, Julius và Ethel Rosenberg đã
bị đưa lên ghế điện tại Ossining, New York. Bà Ethel chết sau 5 lần giật
điện, vì đầu bà quá nhỏ nên không đội vừa chiếc mũ da gắn những điện
cực dẫn dòng điện giết người. Hai vợ chồng để lại hai con trai- Michael,
khi đó 10 tuổi và Robert, 6 tuổi. Nhà Meeropol, bạn bè của vợ chồng
Rosenberg, nhận Robert và Michael làm con nuôi. Hai đứa trẻ được nuôi
nấng cẩn thận và được mang tên họ mới. Hai anh em chỉ lấy lại tên
Rosenberg khi quyết định lật lại vụ việc.
Do có thành tích "hợp tác với nhà chức trách", David Greenglass chỉ
bị xử 10 năm tù. Ông ta vẫn sống cho tới năm 2014 dưới một cái tên khác.
Thời gian cuối đời, David Greenglass mới thú nhận tất cả những lời
khai trước tòa của ông ta… là giả. Tuy nhiên, David Greenglass không hề
tỏ ra hối hận vì hành động đó đã góp phần cướp đi mạng sống của em gái
mình. Còn Ruth thì không bị bất cứ cáo buộc nào và được trả tự do. Bà ta
qua đời vào tháng 4-2008 ở tuổi 83, sau nhiều năm sống chui nhủi ở New
York cũng dưới một cái tên giả.
Sam Roberts, phóng viên tờ New York Times từng viết một cuốn sách về
vụ Rosenberg, nói: "Người ta sợ Nga, họ sợ một cuộc chiến hạt nhân.
Người ta cho rằng Cộng sản sắp chiếm Mỹ đến nơi. Thực tế là có nhiều
người Cộng sản xâm nhập nước Mỹ, nhưng chưa bao giờ có nguy cơ thực sự
với sự toàn vẹn của Mỹ". Hai vợ chồng nhà Rosenberg chắc chắn đi theo
đường lối Cộng sản. Tuy nhiên, David Greenglass, anh trai Ethel cũng là
nhân chứng đưa ra hầu hết bằng chứng để buộc tội họ, về sau thừa nhận
rằng đã hư cấu câu chuyện để mình thoát tội.
Còn Robert Rosenberg, con trai của hai tử tù trong vụ án có thể nói
là đáng hổ thẹn nhất nước Mỹ nhớ lại:"Tôi biết là bố mẹ tôi đã chết khi
bản án được thi hành. Tuy nhiên, anh tôi kể lại rằng, tôi vẫn hỏi khi
nào chúng tôi được gặp bố mẹ". Robert trần tình: "Nếu ông (Julius) khẳng
định đó là đóng góp cho cuộc chiến, thì tôi không biết người ta sẽ kết
luận ông làm sai điều gì. Với tuổi thơ của mình, vào thời điểm có con,
tôi nhận ra rằng sẽ không tham gia hoạt động chính trị nguy hiểm, có thể
tôi là người biết hậu quả của nó rõ hơn ai hết".
Cuối thập niên 80, Robert Meeropol (Robert vẫn dùng họ này để tỏ lòng
tôn kính cha mẹ nuôi) khi thành lập quỹ từ thiện với tên gọi "Quỹ
Rosenberg vì trẻ em". Nhóm này viện trợ tài chính cho gia đình các nhà
hoạt động chính trị có con cái bị thiệt thòi vì "hoạt động và niềm tin
chính trị của cha mẹ họ". Đinh Linh (tổng hợp)
Mối lo ngại về mạng lưới tình báo tín hiệu lan rộng trên toàn cầu
16:15 27/03/2018
Khoảng gần chục quốc gia trên thế giới hiện nay đang duy trì các
cơ quan tình báo nghe lén - tương tự như Cơ quan An ninh quốc gia Mỹ
(NSA) - hoạt động trên phạm vi toàn cầu.
Ngoài Mỹ, số các nước này - bao gồm Nga, Trung Quốc, Anh, Pháp và
(với quy mô nhỏ hơn) Israel và Đức – đều coi Internet là trung tâm của
các chiến dịch gián điệp. Hiện nay, các nhóm chuyên gia phân tích của
Trung tâm Kiểm soát Viễn thông Anh (GCHQ) có quyền hạn và khả năng kỹ
thuật để trực tiếp giám sát “hệ thần kinh” của thế kỷ 21 và xâm nhập sâu
vào cuộc sống của mọi người.
Các chuyên gia công nghệ và các cựu sĩ quan tình báo Mỹ cho biết sự
hội tụ giữa Thung lũng Silicon và NSA và sự tăng cường khai thác dữ liệu
đang tạo nên một thực tế vô cùng phức tạp.
Năm 2012, lãnh đạo tình báo Đức BND Gerhard Schindler báo cáo trước
Ủy ban Mật của Bundestag (Nghị viện Đức) về một chương trình bí mật mà
theo ông có thể giúp BND trở thành một tổ chức tình báo tín hiệu hàng
đầu thế giới. Kế hoạch của Schindler – gọi là “Technikaufwuchsprogramm”,
hay “Chương trình chuẩn bị phát triển công nghệ vượt trội” - được coi
là một trong những dự án hiện đại hóa tham vọng nhất trong lịch sử BND. Tai mắt GCHQ ở khắp thế giới
Hiện nay, người dùng Internet rất lo sợ hành vi vi phạm sự riêng tư
khi các công ty viễn thông lớn cho phép GCHQ quyền sử dụng không giới
hạn các đường truyền cable ngầm dưới biển của họ. Theo các tài liệu được
Edward Snowden tiết lộ với tờ The Guardian, một số công ty viễn thông
hàng đầu thế giới - bao gồm BT, Vodafone của Anh và Verizon Business
của Mỹ - cùng với 4 nhà cung cấp cỡ nhỏ khác bí mật hợp tác với GCHQ để
cung cấp chi tiết về các cuộc gọi điện thoại, email và dữ liệu Facebook
của khách hàng!
Tổng hành dinh GCHQ ở thành phố Cheltenham.
Các công ty viễn thông bắt tay với GCHQ được gọi là “đội nguồn đặc
biệt” và được cơ quan tình báo đặt cho những tên mã – BT tên mã là
“Remedy”, Verizon Business - “Dacron” và Vodafone Cable - “Gerontic”.
Còn những công ty nhỏ khác bao gồm Global Crossing với tên mã
“Pinnage”, Level 3 – “Little”, Viatel – “Vitreous” và Interoute –
“Streetcar”. Các công ty từ chối bình luận về bất cứ vấn đề nào liên
quan đến chương trình Tempora của GCHQ, tuy nhiên cũng có vài công ty
cho biết họ luôn tuân thủ luật pháp của Anh và Liên minh châu Âu (EU).
Những tiết lộ này gây thất vọng cho GCHQ cũng như Chính phủ Anh và họ
cũng lo ngại BT và các công ty viễn thông khác sẽ hứng chịu phản ứng
mạnh từ những khách hàng giận dữ trước sự việc dữ liệu riêng tư và email
của họ bị bí mật chuyển giao đến cho cơ quan tình báo. Theo một nguồn
tình báo tiết lộ trong tháng 6-2013, các công ty viễn thông không có sự
lựa chọn nào khác ngoài việc hợp tác với chương trình thu thập dữ liệu
mật của tình báo Anh và họ bị cấm tiết lộ về mối quan hệ nhạy cảm này.
Trạm GCHQ ở Bude.
Năm 2012, các công ty viễn thông đã giúp GCHQ giám sát khoảng 600
triệu cuộc gọi điện thoại mỗi ngày, mắc nối với hơn 200 đường cable và
có thể xử lý dữ liệu trong một lần từ ít nhất 46 đường cable trong số
đó. Một tài liệu của GCHQ cảnh báo nếu tên của các công ty viễn thông bị
tiết lộ sẽ gây “hậu quả chính trị nghiêm trọng”.
Thông tin sau khi được thu thập sẽ được các chuyên gia phân tích sử
dụng phần mềm XKeyscore của NSA để tìm kiếm nội dung của các email,
chatroom và lịch sử duyệt web của người dùng Internet. Theo tiết lộ của
tờ The Guardian, trong tháng 5-2012, 300 chuyên gia phân tích của GCHQ
và 250 chuyên gia của NSA tìm kiếm và xử lý dữ liệu thu thập được từ
chương trình Tempora. Eric King, lãnh đạo bộ phận nghiên cứu cho tổ chức
Privacy International, lên tiếng: “Chúng ta cần nhanh chóng làm rõ về
mối quan hệ giữa các công ty viễn thông với chính quyền sâu xa đến mức
nào”. Thế giới ngầm của NSA và Thung lũng Silicon
Cách đây 2 thập niên, cảnh sát liên bang và các cơ quan tình báo Mỹ
yêu cầu Thung lũng Silicon xây dựng “cửa sau” để họ có thể dễ dàng sử
dụng bất cứ thiết bị điện tử mới nào và khu vực zero này đã răm rắp tuân
theo các ông chủ quyền lực! Sau cuộc tấn công khủng bố của Al Qaeda năm
2001 tại nước Mỹ gây chấn động cả thế giới, các công ty viễn thông nước
này sốt sắng cung cấp cho NSA mọi phương tiện công nghệ cao cần thiết
để giám sát mọi luồng dữ liệu lưu thông trên Internet.
Thung lũng Silicon, nơi tập trung những công ty công nghệ cao hàng đầu thế giới của Mỹ.
Và, hoạt động nghe lén của tình báo Mỹ dưới thời chính quyền George
W. Bush với sự giúp sức đáng kể của nhà mạng AT&T nổi cộm lên thành
vụ bê bối nghe lén bất hợp pháp. Về sau, cỗ máy tìm kiếm khổng lồ Google
cho phép NSA truy cập tài sản dữ liệu cá nhân của công ty chiếu theo
những thỏa thuận bí mật ký kết giữa hai bên.
Michael McConnell, giám đốc thứ 13 của NSA (1992 – 1996), thậm chí
tuyên bố thẳng trên tờ Washington Post vào tháng 2-2010 rằng sự hợp tác
giữa NSA và Google là “điều không thể tránh khỏi”. Người ta cho rằng có
một “vùng xám” trong Thung lũng Silicon, nơi đó các công ty công nghệ và
các bộ phận bí mật của chính quyền Mỹ lờ mờ xuất hiện.
Ngày nay, các công ty công nghệ phát triển những sản phẩm phục vụ mục
đích thương mại song chúng cũng được chính quyền Mỹ đánh giá cao. Ví
dụ, công ty phân tích Dữ liệu Lớn (Big Data) Palantir hiện “thuộc quyền
sử dụng” của Lầu Năm Góc và các cơ quan tình báo Mỹ. Thậm chí, có những
công ty ở Thung lũng Silicon được tình báo Mỹ thuê làm công việc phân
tích hay gián điệp người dân Mỹ. Google làm việc cho NSA sâu đến mức nào
thì chưa rõ song người ta vẫn biết được nhiều điều về mối quan hệ này.
Theo công bố của tờ Washington Post, NSA xây dựng hệ thống thu thập
dữ liệu bí mật ở dịch vụ tầng sau của Google. Thật ra, ngay từ năm 2006
NSA đã tìm đến Thung lũng Silicon để tìm kiếm sự cố vấn về cách xây dựng
trung tâm dữ liệu cho cơ quan.
Thung lũng Silicon hiện nay là “vùng zero” của những nỗ lực gián điệp
lớn nhất mà nước Mỹ đang đối mặt từ sau Chiến tranh Lạnh. Những vùng
ngoại ô phù phiếm ở San Francisco là San Jose là vùng đất của Thung lũng
Silicon và cũng là khu vực tràn ngập những gián điệp ganh đua nhau đánh
cắp những bí mật công nghệ cao sau khi Trung Quốc làm được những gì mà
Liên Xô ngày xưa thèm muốn.
Năm 2009, Trung Quốc xâm nhập hệ thống mạng Google và hai năm sau
tiếp tục tấn công RSA – công ty được các nhà thầu quốc phòng Mỹ thuê để
mã hóa các hệ thống máy tính – và đánh cắp những thiết kế chi tiết về
các hệ thống vũ khí quan trọng của Lầu Năm Góc trị giá cả nghìn tỷ USD
và cơ sở hạ tầng bao gồm những đường ống dẫn khí đốt.
Và, bây giờ thế giới tình báo bắt đầu lo ngại sản phẩm mới nhất của
Google gọi là Dự án Google Glass – kính đeo mắt đặc biệt chứa các bộ vi
xử lý thế hệ mới nhất cũng như camera và microphone. Màn hình nằm trong
góc một mắt còn những rung động âm thanh truyền qua khung kính.
Google Glass gây lo ngại bởi vì bất cứ thứ gì nằm trong tầm mắt hay
tầm nghe đều có thể được nhìn thấy, lắng nghe, ghi chép và thu thập dữ
liệu. Một cuộc thử nghiệm tiết lộ Google Glass cho phép các cơ quan tình
báo Mỹ tìm kiếm phát hiện và theo dõi các điệp viên Trung Quốc trong
thời gian thực! Người ta bắt đầu đặt câu hỏi: liệu Google Glass có phải
thực sự là phần mềm gián điệp? Thậm chí, sau khi Google Glass được trang
bị khả năng nhận diện gương mặt người thì đây đúng là công cụ mà tình
báo Mỹ vô cùng thèm muốn. Một NSA của tình báo Đức
Cựu giám đốc tình báo Đức BND Gerhard Schindler (giữ chức từ năm 2012
đến 2016) từng cho biết cơ quan cần được đầu tư 100 triệu euro (133
triệu USD) trong vòng 5 năm tới để tạo ra 100 việc làm việc mới trong
lĩnh vực do thám kỹ thuật cùng với việc tăng cường các khả năng công
nghệ gián điệp.
Trung tâm nghe lén của NSA đặt tại Bad Aibling, Đức.
Chính quyền Đức kỳ vọng vào năm 2018 BND sẽ trở thành một “NSA thu
nhỏ” để cuối cùng có thể cạnh tranh với mạng lưới gián điệp toàn cầu.
Các nhà lập pháp Đức đã phê chuẩn 5 triệu euro cho năm 2014 song vẫn còn
đang tranh cãi về số tiền còn lại đầu tư cho BND.
Bộ trưởng Nội vụ Đức Hans-Peter Friedrich thuộc đảng bảo thủ Liên
minh Xã hội Thiên Chúa giáo (CSU) phát biểu: “Dĩ nhiên, các cơ quan tình
báo của chúng ta cũng phải hiện diện trên Internet. Không thể chấp nhận
sự việc bọn tội phạm sử dụng Internet ngày càng hiệu quả hơn trong khi
nhà nước chúng ta không thể làm gì để ngăn chặn chúng”.
Sự kiểm soát luồng thông tin kỹ thuật số chủ yếu diễn ra tại một
trung tâm xử lý dữ liệu ở thành phố Frankfurt thuộc sở hữu của Hội Kinh
doanh Internet Đức.
Trung tâm (lớn nhất châu Âu) này chịu trách nhiệm kiểm soát toàn bộ
các email, giao tiếp Skype và tin nhắn văn bản tràn về Đức từ những khu
vực mà BND đặc biệt quan tâm như Nga, và Đông Âu, cùng với những vùng
khủng hoảng như Somalia, Pakistan, Afghanistan và các quốc gia Trung
Đông. Luật pháp Đức cho phép BND giám sát bất cứ dạng thông tin nào có
yếu tố nước ngoài – bao gồm nói chuyện qua điện thoại di động, chat
trên Facebook hay trao đổi qua AOL Messenger.
Để phục vụ mục đích “gián điệp thông tin chiến lược”, BND được phép
sao chép và theo dõi 20% luồng dữ liệu lưu thông. Thậm chí, có quy định
yêu cầu các nhà cung cấp dịch vụ viễn thông Đức hợp tác với BND. Mối
quan hệ “đặc biệt” giữa Mỹ và Đức bắt đầu hình thành từ thời Chiến tranh
Lạnh.
Lúc đó, Đức nhờ người Mỹ giúp giữ gìn an ninh trong nước và thậm chí
nhắm mắt làm ngơ mặc cho cộng đồng tình báo Mỹ hoạt động do thám công
dân ngay trên đất Đức! Ngoài Mỹ, các quốc gia đồng minh cũng có quyền do
thám trên diện rộng ở Đức và nhiều nước trong số đó vẫn còn hoạt động
tương tự đến ngày nay. Duy Minh (tổng hợp)
Tình báo Anh – Mỹ do thám hoạt động máy bay không người lái của Israel
07:45 19/02/2016
Theo tiết lộ từ người thổi còi Edward Snowden, tình báo Anh và
Mỹ từng hợp tác bí mật đánh cắp những hình ảnh video trực tiếp về hoạt
động ghi hình từ máy bay vũ trang không người lái (drone) cũng như máy
bay chiến đấu của Israel, giám sát các chiến dịch quân sự ở Gaza, quan
sát động tĩnh cuộc không kích chống Iran và theo dõi công nghệ drone
được Israel xuất khẩu trên thế giới.
Với chương trình mật mang tên mã “Anarchist” (Người vô chính phủ), Cơ
quan Tình báo tín hiệu Anh (GCHQ) và Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (NSA)
do thám một cách hệ thống phi đội drone của Israel từ đỉnh dãy núi
Troodos trên đảo Cyprus miền Đông Địa Trung Hải. Những hình ảnh này cung
cấp thêm bằng chứng cho các báo cáo về sự tồn tại của các phi đội drone
tấn công của Israel – một điều mà chính quyền Israel nhất quyết không
thừa nhận. Con mắt từ “Hạt ngọc trên vương miện”
Hồ sơ mật của GCHQ bao gồm một loạt những “hình ảnh chụp nhanh
Anarchist” – những hình ảnh thumpnail (dạng thu nhỏ) từ các video do
camera trên drone ghi hình và truyền tín hiệu xuống căn cứ trên mặt đất.
Hồ sơ cũng tiết lộ dữ liệu đường bay của drone. Về cơ bản, tình báo Anh
và Mỹ đánh cắp những hình ảnh toàn cảnh từ drone Israel. Vài ảnh chụp
nhanh, được thu thập năm 2009 và 2010, cho thấy drone Israel mang tên
lửa.
Căn cứ trên dãy Troodos ở Cyprus của tình báo Anh và Mỹ.
Chương trình “Anarchist” diễn ra từ một căn cứ Không quân Hoàng gia
Anh (RAF) đặt trên đỉnh dãy núi Troodos, với đỉnh cao nhất là Olympus,
nằm tại trung tâm đảo quốc Cộng hòa Cyprus. Giới chức NSA đánh giá
Troodos là “Hạt ngọc trên Vương miện” vì từ đây có thể quan sát Bắc Phi,
Thổ Nhĩ Kỳ và một số quốc gia trong khu vực rộng lớn ở miền Đông Địa
Trung Hải (bao gồm Liban, Syria, Israel và các vùng lãnh thổ Palestine).
Một báo cáo năm 2008 của GCHQ nêu rõ: “Vị trí này rất cần thiết để
duy trì giám sát các chiến dịch quân sự Israel và từ đó nắm rõ được
những phát triển tương lai trong khu vực. Vị trí này cũng cung cấp thông
tin cập nhật liên tục hỗ trợ cho mọi chiến dịch của Mỹ và đồng minh
trong khu vực”. Một báo cáo khác tiết lộ căn cứ trên Troodos thu thập
được video từ chiếc drone do Iran chế tạo bay ra khỏi một căn cứ không
quân của Syria vào tháng 3-2012. Cũng trong thời gian này, chính quyền
Mỹ công bố tin Tổng thống Bashar al-Assad của Syria được cung cấp những
chiếc drone của Iran.
Trên hết, chương trình Anarchist tập trung chủ yếu vào mục tiêu
Israel. Tài liệu mật của GCHQ và NSA phơi bày mối quan hệ lá mặt lá trái
giữa Mỹ và Israel cũng như mối lo ngại của Washington về những hoạt
động của Israel gây mất ổn định trong khu vực. Hai quốc gia cùng hợp tác
chống khủng bố và có thỏa thuận chung từ năm 2009 cho phép Israel sử
dụng dữ liệu tình báo tín hiệu thô được NSA thu thập. Mặc dù vậy, những
chương trình gián điệp đối đầu giữa Mỹ và Israel vẫn diễn ra âm thầm.
Heron TP của Israel.
Ngày 3-1-2008, khi Israel mở chiến dịch không kích tấn công chiến
binh Palestine ở Gaza, gián điệp Anh và Mỹ cũng có mặt trên “chiếc ghế
trong buồng lái ảo” để theo dõi tình hình. Tháng 7-2008, giới chức GCHQ
ra lệnh cho đội ngũ kỹ thuật viên trong chương trình Anarchist tìm kiếm
những chiếc drone bay lượn trên nhiều “khu vực đáng quan tâm” - bao gồm
Cao nguyên Golan, các vùng lãnh thổ Palestine bị chiếm đóng ở Bờ Tây và
Dải Gaza cũng như vùng biên giới giữa Israel với Liban và Syria. Tất cả
thông tin và hình ảnh video được chuyên gia phân tích gửi về trụ sở GCHQ
ở Anh.
Những hình ảnh chụp nhanh do đội ngũ chuyên gia ở Troodos thu thập từ
tháng 2-2009 đến tháng 6-2010 để lộ nhiều loại drone tấn công của
Israel. Theo một tài liệu GCHQ, nhóm kỹ thuật viên ở Troodos lần đầu
tiên thu thập các tín hiệu từ chiếc Heron TP vào tháng 2-2009. Họ cũng
có trong tay dữ liệu video từ chiếc drone Searcher của IAI và chiếc
Hermes do Công ty Elbit Systems của Israel chế tạo.
Tháng 1-2010, căn cứ Troodos thu thập được dữ liệu từ chiếc drone
chiến thuật Aerostar và mini-drone Orbiter – cả hai đều do Tập đoàn công
nghệ hàng không - vũ trụ Aeronautics của Israel chế tạo. Pieter Wezeman
– nhà nghiên cứu vũ khí Viện Nghiên cứu hòa bình Quốc tế Stockholm
(SIPRI), trụ sở tại Thụy Điển – đánh giá những vật thể được nhìn thấy
nằm dưới hai cánh trong vài bức ảnh chụp nhanh Heron TP giống như tên
lửa hay thiết bị cảm biến dùng để do thám.
Heron TP (biệt danh “Eitan”) được tờ Jerusalem Post của Israel mô tả
là “chiếc drone có khả năng bay đến Iran”, với sải cánh 26 mét – to lớn
hơn cả chiếc drone vũ trang Reaper lớn nhất của Không quân Mỹ - và có
trọng tải đến 1 tấn. Mới đây, Israel đạt được thỏa thuận bán các phiên
bản vũ trang Heron TP cho Ấn Độ.
Các báo cáo GCHQ về những vụ phóng tên lửa từ drone của Israel ở Gaza
được thành lập từ năm 2004 và hơn chục năm sau drone luôn là nỗi ám ảnh
kinh hoàng của người dân trong khu vực. Chris Cobb-Smith, cựu sĩ quan
quân đội Anh hiện nay điều tra về những cuộc tấn công bằng drone ở Gaza
cho các nhóm nhân quyền, cho biết: “Trong những giai đoạn căng thẳng,
người dân hiếm khi ra khỏi nhà và không lúc nào mà không nghe thấy tiếng
vo vo của drone bay lượn trên đầu”.
Năm 2014, tờ Telegraph của Anh đưa tin 65% những chiến dịch không
kích của Israel đều thực hiện bằng drone. Yotam Feldman, nhà làm phim
Israel thực hiện một phim tài liệu về công nghệ drone Israel cho tổ chức
truyền thông Al Jazeera hồi năm 2015, cho rằng con số thực tế còn cao
hơn nhiều. Trong suốt chiến dịch Cast Lead kéo dài 3 tuần của Israel bắt
đầu hồi tháng 12-2008, Tổ chức Giám sát nhân quyền HRW báo cáo có đến
hàng chục dân thường Palestine bị giết chết trong những cuộc tấn công
bằng drone của Israel.
Trong một văn bản ngoại giao được Wikileaks tiết lộ, một chỉ huy
Israel trình bày với một quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ rằng, chiếc drone
“bắn ra 2 tên lửa” nhắm vào các chiến binh bên ngoài giáo đường và mảnh
vỡ tên lửa đã trúng vào dân thường. Trong những cuộc phỏng vấn của báo
chí, giới chức quân đội Israel tỏ ra rất thận trọng khi mô tả những
chiếc drone của họ chỉ được dùng để do thám và đánh dấu các mục tiêu cho
máy bay có người lái tấn công. Giới truyền thông ở Israel luôn là đối
tượng bị chính quyền kiểm duyệt gắt gao và quân đội không cho phép đề
cập đến những chiếc drone vũ trang, trừ phi trích dẫn từ nguồn nước
ngoài. Khi những nhà quan sát “bị ném cát vào mắt”
Nhà làm phim Yotam Feldman, giải thích: “Việc tiết lộ về vũ khí được
sử dụng và chúng được sử dụng như thế nào có thể gây ra nhiều vấn đề về
chiến dịch tấn công – về các mục tiêu, về thiệt hại bên lề, về bộ máy
chỉ huy. Tôi cho rằng quân đội Israel đang ném cát vào mắt của những nhà
quan sát bên ngoài về những cuộc không kích của Israel”.
Ngày 28-1-2010, các chuyên gia phân tích của GCHQ ở Troodos thu thập được video dài 6 phút về chiếc drone Heron TP của Israel.
Những hình ảnh của chương trình Anarchist cũng không cho thấy rõ ràng
bất cứ cuộc không kích drone nào của Israel. Trong một vài trường hợp,
những hình ảnh thu được vào cùng ngày hay ngay trước ngày mà những cuộc
không kích của Israel vào Gaza được báo cáo. Ví dụ vào ngày 25-8-2009,
sau nhiều tháng tương đối yên tĩnh tại vùng biên giới giữa Gaza và Ai
Cập, Không quân Israel đánh bom một đường hầm nằm trên biên giới, giết
chết 3 người Palestine và làm bị thương 7 người khác. Cùng ngày, đội kỹ
thuật viên trong chương trình Anarchist ở Troodos thu được một tín hiệu
từ drone của Israel!
Những chiếc drone giao tiếp với bộ phận kiểm soát trên mặt đất thông
qua vệ tinh và mạng ăngten ở Troodos chiếm quyền kiểm soát đường truyền
tín hiệu này để tìm kiếm tần số đúng của mỗi chiếc drone. Thiết bị kiểm
soát đường truyền tín hiệu từ vệ tinh xuống trái đất không chỉ được NSA
sử dụng mà còn cả quân đội. Năm 2009, lực lượng Mỹ ở Iraq phát hiện
những chiếc laptop chứa video từ những chiếc drone Predator nằm trong
tay quân nổi dậy.
Trước đó vào năm 1997, Hezbollah đã giết chết 12 biệt kích Israel
trong một cuộc phục kích ở Liban. Về sau, người ta biết được Hezbollah
đã tổ chức mai phục sau khi thu thập được tín hiệu video không mã hóa từ
một drone. Phát hiện này đã gây chấn động giới chức quân đội Israel và
dẫn đến việc ngành công nghiệp drone nước này đầu tư “mọi nỗ lực để mã
hóa tín hiệu truyền từ máy bay không người lái xuống căn cứ trên mặt
đất” – theo Ronen Bergman, phóng viên điều tra của tờ Yedioth Ahronoth
và tác giả bản thảo cuốn sách về tình báo Mossad của Israel sắp hoàn
thành.
Dãy núi Troodos ở Cyprus.
Có lẽ từ khi đó, Israel đã tiến hành mã hóa mở rộng đối với mọi phi
đội drone của mình, và do đó nhiều dữ liệu hình ảnh mà đội ngũ chuyên
gia phân tích ở Troodos thu thập đã được mã hóa hay gây xáo trộn hình
ảnh. Thậm chí sau khi phá mã, những hình ảnh cũng có chất lượng rất tồi,
đường nét bị vỡ và thường không nhìn thấy được gì rõ ràng ngoài bầu
trời, mặt trời hay bộ phận hạ cánh của chiếc drone gần đường băng.
Các tài liệu mật GCHQ mô tả sứ mạng do thám những phi đội drone của
Israel với quy mô rộng hơn. Ví dụ, một “sự bùng nổ chiến sự giữa Israel
và Hamas” gây mối quan tâm đặc biệt cho Cơ quan Tình báo Anh cũng như về
sự căng thẳng với Iran. Trong báo cáo về các chuyến bay của chiếc drone
vũ trang Heron TP, một nhân viên ở Troodos ghi nhận “khả năng thu thập,
theo dõi và báo cáo của chúng ta về hoạt động drone là quan trọng để
phát hiện sớm và cảnh báo về bất cứ cuộc tấn công phủ đầu tiềm tàng nào
chống Iran”.
Một tài liệu Anarchist năm 2008 cũng đề cập đến công nghệ máy bay
không người lái (UAV) của Israel bởi vì Israel “cung cấp UAV của họ cho
nhiều quốc gia” đồng thời “đang phát triển mở rộng năng lực UAV để triển
khai cho nhiều mục đích khác nhau”. Cũng theo tài liệu này, tình báo
Anh muốn tìm hiểu loại radar đặc biệt có được lắp đặt trên những chiếc
UAV của Israel hay không.
Israel là quốc gia dẫn đầu thế giới về xuất khẩu drone, và khả năng
phát triển công nghệ drone của Israel không bao lâu nữa sẽ vượt xa các
quốc gia khác. Hồi tháng 9-2015, Ấn Độ đã có thỏa thuận mua 10 chiếc
drone Heron TP của Israel. Tháng 1-2016, Bộ trưởng Quốc phòng Đức Ursula
von der Leyen thông báo nước này sẽ thuê chiếc Heron TP do đánh giá cao
khả năng tấn công của loại drone này.
Bộ trưởng Quốc phòng Đức nhấn mạnh: “Chiếc drone này sẽ là tiêu chuẩn
trong tương lai”. Israel, Mỹ, Anh và Pakistan là các quốc gia duy nhất
ưu tiên sử dụng drone cho các cuộc tấn công tiêu diệt. Người ta cũng tin
rằng hàng chục quốc gia khác đang cố gắng phát triển những chiếc drone
vũ trang. Diên San (tổng hợp)
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét