Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ 97
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
Huyền Trân Công Chúa Với Lịch Sử Dân Tộc - Thực Hư Chuyện Ngoại Tình Với Trần Khắc Chung
Chân dung BLV Liên Xô - Kẻ thù không đội trời chung của Đức Quốc xã
Lê Ngọc |
0
Chính Sinyavsky là kẻ thù không đội trời chung của Đức Quốc xã và là kẻ thù riêng của trùm truyên truyền Goebbels
Bình luận viên thể thao đầu tiên
Vận
động viên, nghệ sĩ và người dẫn chương trình phát thanh Vadim
Svyatoslavovich Sinyavsky sinh năm 1906 tại Smolensk. Từ thuở thiếu
thời, Vadim chỉ có hai niềm đam mê là âm nhạc và thể thao.
Được
Trời phú cho một đôi tai sang chảnh dành cho âm nhạc và chơi piano điệu
nghệ, từ khi còn trẻ, Vadim đã tự kiếm tiền bằng năng khiếu của mình.
Cậu bé Vadim cũng bị mê hoặc bởi bóng đá, là một tiền đạo có hạng của
câu lạc bộ giáo dục thể chất Zamoskvoretsky.
Vào
những năm 1920, Vadim học Đại học Giáo dục Thể chất ở Moscow, sau đó,
làm việc tại đài phát thanh. Năm 1929, chính anh cùng một phát thanh
viên quốc gia nổi tiếng khác là Giám đốc Olga Vysotskaya, đã lên sóng
với bài tập thể dục đầu tiên trong lịch sử phát thanh Liên Xô và là người hướng dẫn chương trình phát thanh giáo dục thể chất.
Cũng
vào năm 1929, lần đầu tiên trên đài phát thanh, buổi tường thuật được
phát trực tiếp từ một trận giao hữu giữa các đội Moscow và Ukraine được
thực hiện bởi Sinyavsky. Sáu năm sau, lần phát sóng trực tiếp từ nước
ngoài đầu tiên từ sân vận động về trận đấu giữa các cầu thủ bóng đá Liên
Xô và Thổ Nhĩ Kỳ được bình luận bởi Sinyavsky.
Sinh thời, Sinyavsky đam mê cả thể thao và âm nhạc; Nguồn: s-cdn.sportbox.ru
Trong một khoảng thời gian khá ngắn, Sinyavsky đã tự khẳng định mình là một nhà bình luận thể thao xuất sắc.
Trong
cuốn sách “Chủ đề báo động và hy vọng” do G. E. Shevelev làm chủ biên,
nhà báo Maxim Ginden đã viết, Sinyavsky có thể tạo ra cái gọi là “hiệu
ứng hiện diện” trên sóng, khi làm cho thính giả cảm nhận rằng chính họ
đang ngồi trên khán đài của sân vận động và xem trận đấu bằng chính đôi
mắt mình.
Phóng viên chiến trường của cuộc Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại
Vadim
Sinyavsky mãi mãi lưu danh trong lịch sử Đài phát thanh Liên Xô không
chỉ với tư cách là nhà bình luận thể thao đầu tiên, mà còn là một phóng
viên chiến trường, một “kẻ thù” không đội trời chung của Đức Quốc xã và
của chính bản thân Joseph Goebbels - Bộ trưởng Tuyên truyền nước Đức
phát xít.
Cuộc Chiến tranh Vệ quốc đã
tạo ra ngã rẻ trong cuộc đời và sự nghiệp của Sinyavsky - người được
vinh dự tường thuật trực tiếp cuộc Diễu hành huyền thoại tháng 11/1941
tại Quảng trường Đỏ, và cũng từ đó, anh cùng các đơn vị Hồng quân nhằm
hướng mặt trận thẳng tiến.
Bây giờ,
Thiếu tá Hồng quân Sinyavsky bắt đầu làm phóng sự về các sự kiện diễn ra
không phải trên sân bóng, mà trên các chiến trường. Các bài tường thuật
sắc sảo, nóng hổi đã chinh phục trái tim và khối óc của hàng chục triệu
thính giả.
Năm 1942, Sinyavsky có
mặt tại Sevastopol đang bị quân Đức bao vây. Từ đồi Malakhov, vừa kịp
nói trên sóng “Đây là đài phát thanh Sevastopol” thì một quả đạn phát
xít nổ, Vadim bị thương nặng và vĩnh viễn bị mất mắt trái. Sau 3 tháng
điều trị ở quân y viện, Sinyavsky trở lại làm nhiệm vụ tại chiến trường
Stalingrad khốc liệt.
Tháng 11/1942,
khi các trận đánh giằng co ác liệt diễn ra ở Stalingrad và Liên Xô bí
mật chuẩn bị phản công, Bộ trưởng Tuyên truyền Joseph Goichbels của Đức
Quốc xã đã lớn tiếng tuyên bố với toàn thế giới rằng, sự kháng cự của
quân đội Liên Xô đã bị quân Đức do Paulus chỉ huy đập tan, thành phố bên
sông Volga mang tên của nhà lãnh đạo Bolshevik đã thất thủ.
Sinyavsky
lập tức lên sóng và bằng giọng nói độc đáo, giàu cảm xúc từng giúp anh
tạo ra hiệu ứng rất mạnh mẽ trong thể thao, bình luận viên Hồng quân đã
đập tan luận điệu xuyên tạc của trùm truyền thông Đức, thuyết phục mọi
người điều ngược lại.
Biết được việc
này, Bộ trưởng Đức Goebbels đã thực sự tức giận và liệt Sinyavsky vào
danh sách kẻ thù cá nhân của mình và kẻ thù của Đức nói chung.
Thiếu tá Sinyavsky - phóng viên chiến trường tại nhiều mặt trận; Nguồn: livejournal.com
Sáng
8/1/1943, ba sĩ quan Hồng quân trẻ với một lá cờ trắng, đi qua phòng
tuyến của quân Đức, trao cho tướng Paulus tối hậu thư của tướng
Rokossovski - Tư lệnh các lực lượng Liên Xô tại mặt trận sông Don. Có 24
tiếng đồng hồ để trả lời, Paulus lập tức gọi cho Hitler về nội dung tối
hậu thư và yêu cầu được tự do hành động, nhưng Hitler thẳng thừng bác
bỏ.
Để Paulus và binh lính chiến đấu
cho đến người cuối cùng và viên đạn cuối cùng, ngày 30/1/1943, Hitler
qua sóng vô tuyến, phong cho Paulus hàm Thống chế; 117 viên sĩ quan khác
cũng được thăng cấp.
Tuy
nhiên, không cứu vãn được tình hình, ngày 31/1/1943, Sinyavsky có cơ
hội chứng kiến sự đầu hàng của Quân đoàn 6 Đức dưới trướng Friedrich
Paulus - người trở thành Thống chế Đức đầu tiên bị bắt sống, làm Hitler
uất hận tận cổ.
Ngày 2/2/1944, 91.000
chiến binh Đức, bao gồm 24 tướng lĩnh đói khát, cóng lạnh, nhiều người
mang thương tích, khập khiễng trên băng tuyết và nhiệt độ -24 °C hướng
đến các trại tù binh ở Siberi. Trừ 20.000 quân Rumani và 29.000 thương
binh đã được đưa về bằng máy bay, đây là tất cả những gì còn lại của một
Tập đoàn quân mà chỉ hai tháng trước đó, có quân số 285.000 người.
Tại
Vòng cung Kursk, Sinyavsky tham gia chiến đấu và có lẽ đây là trường
hợp duy nhất trong chiến tranh phóng sự được làm trực tiếp trên xe bọc
thép và từ chiến trường. Sinyavsky có mặt và đưa tin về các sự kiện lớn
tại các Mặt trận Bryansk, Trung tâm, Stepnoy, Ucraina 1, Belorus 2,
Baltic 1...
Tham gia Hồng quân từ
9/1941-10/1944, Thiếu tá Sinyavsky đã được trao tặng nhiều Huân chương,
Huy chương, Huy hiệu Danh dự vì đã tham gia các chiến dịch và bảo vệ các
thành phố lớn.
Thời hậu chiến
Cuối
năm 1944, Sinyavsky trở lại với môn thể thao mà anh yêu thích. Trận
tranh Cup bóng đá Liên Xô giữa Zenith Leningrad và CDKA Moscow và buổi
tường thuật sôi động của Sinyavsky đã trở thành một luồng gió mới, hy
vọng về một kết thúc nhanh chóng cho cuộc chiến, là điềm báo đầu tiên về
hòa bình.
Nước Đức đã sớm bị đánh
bại, và ngày 25/6/1945, Sinyavsky lại có vinh dự ngồi sau micro được lắp
đặt trên Quảng trường Đỏ - nơi tổ chức cuộc diễu hành Chiến thắng nổi
tiếng; anh càng trở nên nổi tiếng và được yêu mến.
Sinyavsky - người có thể tạo ra “hiệu ứng hiện diện” trên sóng; Nguồn: stream-park.ru
Sinyavsky
là người sáng lập ban bình luận bóng đá trên truyền hình ở Liên Xô.
Ngày 29/6/1949, lần đầu tiên anh bình luận trên truyền hình về trận đấu
Dynamo-CDKA từ phòng bình luận của sân vận động trong Công viên
Petrovsky.
Ngoài bóng đá, Sinyavsky
còn bình luận về quyền anh, điền kinh, bơi lội, trượt băng tốc độ và các
cuộc thi cờ vua. Lần cuối cùng anh lên sóng là ngày 2/5/1971, tường
thuật về cuộc đua tiếp sức giải báo "Buổi tối Moscow".
Vadim
Sinyavsky mất ngày 3/7/1972, được mai táng tại nghĩa trang Don ở
Moscow. Hiện người ta đã tìm được nhiều băng ghi âm vô giá quảng thời
gian Sinyavsky tác nghiệp trên chiến trường. Để vinh danh bình luận viên
tài danh Sinyavsky, giải thưởng “Nghệ nhân tường thuật trên sóng”
("Мастер радиорепортажа") đã được ra đời./.
Không phải chỉ có phim kinh dị mới
khiến cho người ta sợ hãi khi xem, thực tế có những câu chuyện bí ẩn còn
khiến người ta cảm thấy ám ảnh hơn rất nhiều. Sau đây là một số sự việc
bí ẩn từng xuất hiện trong lịch sử.
1. Số điện thoại tử thần
Mobitel, một công ty viễn thông ở
Bulgaria, đã phải ngừng cấp số điện thoại 0888 888 888 sau khi ba người
sử dụng nó qua đời trong vòng 10 năm.
Người đầu tiên là Vladimir Grashnov, cựu
tổng giám đốc điều hành của công ty. Sau đó số điện thoại thuộc về
Konstantin Dimitrov, một trùm ma túy. Người thứ ba sử dụng số 0888 888
888 cũng là một kẻ buôn lậu ma túy kiêm nhà quản lý bất động sản –
Konstantin Dishliev. Tất cả đều thiệt mạng khi đang sử dụng số điện
thoại ma quái này.
2. Ước mơ thành sự thật
Khi còn là một cậu bé, George Boyer
không muốn trở thành một vận động viên hay một ca sĩ nhạc rock khi lớn
lên. Ước mơ duy nhất của cậu là trở thành một người… cụt một chân.
George Boyer đã đạt được ước mơ của mình
vào năm 68 tuổi, ông tự bắn vào chân mình. Các bác sĩ nói họ có thể cứu
vãn được nhưng ông đã nài nỉ họ tháo bỏ nó để trở thành người một chân
trong suốt quãng đời còn lại.
3. Người chết sống lại
Năm 1885, một người đàn ông nhận được
bức thư của anh trai gửi vào hòm thư nhà mình. Tuy nhiên người anh trai
này đã chết được 13 năm.
Trong thư đề cập đến việc người anh trai
đang mắc bệnh tâm thần và sớm ghé thăm người em. Sau khi đọc xong,
người em đã đào quan tài người anh và phát hiện chiếc quan tài hoàn toàn
trống rỗng.
4. Sự trùng hợp kỳ lạ
Năm 1838, Edgar Allan Poe cho ra mắt
cuốn tiểu thuyết “Chuyện kể về Arthur Gordon Pym xứ Nantucket” (The
Narrative of Arthur Gordon Pym of Nantucket). Câu chuyện kể về ba thủy
thủ phải ăn thịt bạn mình để tồn tại sau khi con tàu bị đắm.
Câu chuyện đã biến thành sự thật vào năm
1884 và người thủy thủ xấu số này có tên Richard Parker, trùng với tên
nhân vật trong tiểu thuyết của Edgar Allan Poe.
5. Người đàn ông có 2 khuôn mặt
Một người đàn ông có tên Edward Mordrake
sinh ra với khuôn mặt thứ hai ở sau đầu. Khuôn mặt thứ hai này không
thể nói nhưng có thể cười và khóc mà không hề liên quan đến cảm xúc của
Edward Mordrake.
Ông đã gọi khuôn mặt thứ hai của mình là
khuôn mặt của quỷ. Edward Mordrake tự sát năm 23 tuổi sau khi các bác
sĩ từ chối làm phẫu thuật tách khuôn mặt thứ hai khỏi đầu ông.
6. Hộp sọ chiến tranh
Những người dân địa phương đã cảnh báo
các nhà khảo cổ học Xô viết không nên lấy hộp sọ của Timur, một trong
những tướng lĩnh xâm lược vĩ đại người Mông Cổ, vì sẽ dẫn đến chiến
tranh.
Thế nhưng những nhà khảo cổ vẫn lấy về
bằng mọi cách. Một ngày sau đó là 22/6/1941, Đức quốc xã chính thức mở
chiến dịch Barbarossa tấn công vào nước Nga. Hàng trăm ngàn người Nga đã
chết chỉ trong vài tuần ngắn ngủi.
7. Con tàu ma
Năm 1948, người ta nhận được những tín hiệu kì lạ từ con tàu SS Ourang ở ngoài khơi Indonesia. Một giọng nói truyền đến: “Tất cả nhân viên bao gồm cả thuyền trưởng đều đã chết, họ nằm trong phòng bản đồ. Khả năng tất cả thuyền viên cũng đã chết…”.
Một con tàu lân cận nhận được tín hiệu dạng Morse với nội dung vỏn vẹn: “Tôi chết”. Khi tàu điều tra tiếp cận được SS Ourang phát hiện tất cả những người có mặt trên tàu đều đã chết, mắt mở to và nhìn lên trời.
8. Người phụ nữ bước ra từ tủ chén
Một người đàn ông người Nhật đã đặt camera giám sát để tìm hiểu ai đã trộm thức ăn trong bếp.
Ban đầu nghi ngờ là động vật nhưng khi
bật camera lên mới phát hiện mỗi đêm, một người phụ nữ bước ra từ tủ
chén, ăn đồ ăn trong bếp và thậm chí là đi tắm. Người phụ nữ này đã sống
trong nhà một năm mà chủ nhà không hề hay biết.
9. Người đàn ông bí ẩn
Năm 1669, vua Louis XIV đã đưa một người
đàn ông vào tù mà không qua xét xử. Người này buộc phải đeo mặt nạ sắt
trong suốt cuộc đời.
Cho đến nay, danh tính và bí ẩn về người
đàn ông này vẫn chưa được giải mã. Rất nhiều giả thuyết được đưa ra
xoay quanh nhân vật này, có người cho rằng đó là anh em song sinh với
vua Louis XIV.
10. Mơ thấy cái chết của chính mình
Trước ngày 15/4/1965 (ngày tổng thống Lincoln bị ám sát), ông đã mơ thấy cái chết của chính mình.
Trong giấc mơ, Lincoln thấy một người
chết với nhiều người lính đứng xung quanh. Ông hỏi người lính đứng bên
cạnh rằng xác chết đó là ai thì người này trả lời: “Đó chính là tổng thống”. 10 ngày sau, Lincoln bị bắn chết.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét