BỘ MẶT CHIẾN TRANH 24

 
Một Mai Giả Từ Vũ Khí - Đạt Võ

-Trong tình trạng chiến tranh đầy chết chóc và tan hoang, bản chất sống của loài người trở nên cực hạn về mọi phía:
+Yêu thương vô vàn mà cũng hận thù vô song
+Thông minh trí tuệ bao nhiêu thì cũng ngu ngốc, mù quáng bấy nhiêu.
+Tuyệt đỉnh dũng cảm thì cũng tột cùng hèn nhát.
+Vừa là thánh thần vừa là quỉ dữ.
...
-Chiến tranh mang bộ mặt gớm ghiếc, tởm lợm đến khủng khiếp, không thể tả được, dù bôi son trát phấn như thế nào, tung hô ra sao.
-Chiến tranh là thể hiện sự thờ ơ, vô cảm khốn nạn tột cùng về việc hủy diệt tàn bạo cuộc sống và thân phận con người.
-Chiến tranh phi nghĩa là chiến tranh "nặn ra" lý do từ không có lý do, hủy diệt và tàn phá cuộc sống một cách không chính đáng. Chiến tranh chính nghĩa là chiến tranh  nảy sinh từ việc chống chiến tranh phi nghĩa, được hủy diệt và tàn phá cuộc sống một cách chính đáng (?).
-Tóm lại, bộ mặt thật của chiến tranh nhìn từ mọi phía nói chung là độc ác, thiểu năng trí tuệ đến ngỡ ngàng của con người khôn ngoan, có lý trí.
-Ngày chiến thắng 30/4, lũ bán nước cay cú gọi là ngày quốc hận, người cộng sản cực đoan cho rằng đó là ngày toàn dân phải vui mừng, riêng cố thủ tướng Võ Văn Kiệt, người có vợ con đều chết trong chiến tranh, thì nói, đó là ngày có triệu người vui và cũng có triệu người buồn.

 
"Blowin' in the Wind" - Bob Dylan
------------------------------------------------------- 
(ĐC sưu tầm trên NET)
 
7 Trận chiến cuối cùng Tập 4 Phần 1 Thế giới rực cháy

Trận đánh "nướng" gần 35.000 mạng người giữa Đức và Mỹ

Thứ Bảy, ngày 05/11/2016 00:30 AM (GMT+7)

Hơn 1 triệu quân tham chiến của cả hai phe Mỹ và phát xít Đức, 200.000 người thương vong đánh dấu một trong những trận chiến có thương vong lớn nhất trong Thế chiến 2.

Trận đánh "nướng" gần 35.000 mạng người giữa Đức và Mỹ - 1
Xe tăng Đức tấn công cùng với sự yểm trợ  của máy bay ném bom (Ảnh minh họa)
Tuyệt vọng trước viễn cảnh thua cuộc trong Thế chiến 2, trùm phát xít Đức Adolf Hitler mở cuộc tấn công cuối cùng, gây sức ép để Mỹ và Anh phải ký hiệp định hòa bình riêng rẽ.
Kế hoạch táo bạo
Mùa thu năm 1944, cục diện chiến trường ở mặt trận phía tây phe phát xít Đức chuyển biến theo hướng bất lợi. Từ phía nam, phe Đồng minh tiến sát đến Italy. Từ phía đông, Liên Xô chiến thắng trong cuộc chiến tiêu hao và giờ chuyển sang thế tấn công.
Ở phía tây, cuộc đổ bộ D-Day hồi giữa năm 1944 lên bờ biển Normandie, đã mở mặt trận thứ ba với hàng trăm nghìn binh sĩ phe Đồng minh rầm rộ tiến quân hướng đến Rhine. Thời điểm đó, quân Đức cầm cự giữ được một cầu lớn phía tây sông Rhine.
Mặt trận thứ ba là nơi mà Hitler nhìn thấy hy vọng. Sự thù hận với Liên Xô khiến cho Hitler nghĩ rằng, nếu tấn công chớp nhoáng thành công, phe Đồng minh thậm chí còn có thể thay đổi quan điểm và đứng về phía Đức quốc xã.
Ngày 16.9, Hitler điều tổng cộng 450.000 quân, 1.500 xe tăng, xe chống tăng, 4.224 xe pháo rầm rộ tiến quân qua Ardennes để đánh chiếm cảng Antwerp, miền bắc nước Bỉ. Nếu thành công, phát xít Đức có thể chia cắt quân Anh và Mỹ trong khu vực, khiến Đồng minh mất một cảng hậu cần, tiếp tế cực kỳ quan trọng.
Chiến dịch được lên kế hoạch hoàn toàn bí mật. Thống chế Gerd Von Rundstedt, chỉ huy lực lượng Đức ở phía tây thậm chí còn tỏ ra sợ hãi với kế hoạch này. Von Rundstedt cho rằng, quân Đức quá mỏng trong khi kế hoạch quá tham vọng và vô nghĩa.
Trận đánh "nướng" gần 35.000 mạng người giữa Đức và Mỹ - 2
Hitler và các tướng lĩnh vạch chiến lược tấn công.
Hitler không quan tâm đến cảnh báo của Von Rundstedt bởi những thành công mà trùm phát xít gây dựng được đều phải đến từ kế hoạch tấn công mạo hiểm, chớp nhoáng.
Chiến dịch tấn công cuối cùng của Hitler
5 giờ 35 phút sáng ngày 16.12.1944, chiến dịch Herbstnebel bắt đầu. 2.000 khẩu súng đồng loạt nã đạn vào phòng tuyến quân Đồng minh. 1.420 xe tăng tấn công cùng với sự yểm trợ trên không của 1.000 máy bay ném bom.
Von Rundstedt tóm lược lại tình hình chiến sự bằng lời phát biểu trước các binh sĩ: “Quãng thời gian vĩ đại đã đến… Chúng ta đánh cược với tất cả”. Đây là cuộc tấn công táo bạo nhưng nó huy động toàn bộ lực lượng ở mặt trận phía tây. Nếu thất bại, quân Đức sẽ phải đối mặt với thảm họa rút quân.
Kế hoạch tập trung vào đợt tiến công của hai đơn vị xe tăng Panzer dọc theo mặt trận dài 144 km.
Quân Đức cũng chiêu mộ binh sĩ biết nói tiếng Anh, mặc trang phục, dùng vũ khí lính Mỹ để tấn công từ phía sau phòng tuyến phe Đồng minh. Chỉ huy bởi Đại tá Otto Skorzeny, đơn vị này được kỳ vọng sẽ khiến cho quân Đồng minh rơi vào hỗn loạn, tấn công lẫn nhau. Đích thân Hitler chỉ huy toàn cảnh cuộc tấn công.
Vận may trong trận đánh này thuộc về quân Đức. Lính Mỹ sau một quãng đường dài di chuyển không ngờ rằng phát xít Đức lại tấn công từ Ardennes. Lực lượng Mỹ đóng vai trò phòng thủ cũng không phải là đơn vị tinh nhuệ. Thời tiết xấu cũng khiến cho phe Đồng minh mất đi sự yểm trợ quan trọng trên không.
Trận đánh "nướng" gần 35.000 mạng người giữa Đức và Mỹ - 3
Lính Mỹ phòng thủ trong chiến hào tại rừng Ardennes.
Tiến sâu 80 km qua phòng tuyến quân Đồng minh, phát xít Đức nhanh chóng giành được thành công đầu tiên, đặc biệt là đơn vị xe tăng Panzer. Nhóm binh sĩ trà trộn của Skorzeny lại không may mắn như vậy, không ai tin đó là những người Mỹ. Đa số lính Đức cải trang đều bị bắn chết vì hoạt động gián điệp.
Bước tiến của phát xít Đức không duy trì được lâu sau những thất bại ở Nga và trên biển. Quân Đức không có nhiều nhiên liệu dự trữ và phải tăng cường thu thập từ các phương tiện di chuyển mà quân Đồng minh bỏ lại. Thiếu nhiên liệu cũng khiến cho đơn vị xe tăng Panzer tiếp tục tận dụng sức mạnh chênh lệch.
Thời tiết tốt hơn từ ngày 17.12 cũng tạo cơ hội để phe Đồng minh phản công, cắt đứt đường tiến công của quân Đức tới thị trấn Bastogne.
Trận đánh lớn nhất của Mỹ
Ngày 19.12, phe Đồng minh do tướng Dwight D. Eisenhower chỉ huy nhận thấy sức tấn công của quân Đức đã giảm sút đáng kể và đây là thời cơ cho phe Đồng minh. Đơn vị xe tăng Panzer chiếm St Vitth nhưng đà tấn công cũng tiêu tan kể từ đó.
Với hai phe, không nơi nào quan trọng hơn St Vitth và Bastogne, mọi con đường lớn giao nhau giữa hai thị trấn nhỏ ở Bỉ.
Ngày hôm sau, Von Rundstedt đề nghị được rút quân nhưng Hitler từ chối. Vào dịp Giáng sinh, quân Đồng minh đè bẹp đơn vị xe tăng Panzer và thị trấn Bastogne giải phóng trong ngày lễ tặng quà. Cuối cùng, Hitler phải ra lệnh rút quân sau khi lực lượng bị đẩy khỏi vùng Ardennes.
Trận đánh "nướng" gần 35.000 mạng người giữa Đức và Mỹ - 4
Xe tăng M4 Sherman Mỹ băng qua rừng Ardennes.
Lần lượt các binh sĩ rút lui dần về Berlin một cách có trật tự, chiến dịch tấn công của phát xít Đức phá sản.
Kết thúc trận đánh ở Ardennes, Mỹ thiệt hại tới 19.000 binh sĩ. Đây là con số thương vong nặng nề nhất mà quân Mỹ phải hứng chịu trong một trận đánh trong Thế chiến 2. Dù vậy, phe Đồng minh đã bảo vệ thành công phòng tuyến quan trọng trước quân Đức.
Đức tổn thất 15.652 lính, và lực lượng tăng thiết giáp của họ hứng chịu tổn thất nặng nề không thể khôi phục được. Sau thất bại, quân Đức không còn khả năng phát động tấn công ở mặt trận phía Tây dù phe Đồng minh cần thêm 6 tuần để củng cố lực lượng trước khi hướng đến Berlin.
Tính cả số người bị thương, con số thương vong của Mỹ là 89.500 người và phe Đức là khoảng 120.000 người.
"Đây là trận đánh lớn nhất, được xem như chiến thắng nổi tiếng nhất của Mỹ trong Thế chiến 2", cựu thủ tướng Anh Winston Churchill nói.

Theo Đăng Nguyễn - War History Online (Dân Việt)




Trận tử thủ vĩ đại của 39 lính dù trước phiến quân Afghanistan

Thứ Tư, ngày 25/01/2017 07:00 AM (GMT+7)

Đại đội lính dù Liên Xô được giao nhiệm vụ tử thủ, giữ chặt điểm chốt trước đợt tấn công dữ dội vào Cao điểm 3234 của phiến quân trên chiến trường Afghanistan.

Trận tử thủ vĩ đại của 39 lính dù trước phiến quân Afghanistan - 1
Phiến quân Afghanistan luôn có sẵn trong tay hệ thống tên lửa vác vai Stinger đáng gờm.
Theo War History Online, trận đánh tại Cao điểm 3234 được coi là một trong những biểu tượng vinh quang nhất của quân Liên Xô tại Afghanistan. Trên điểm cao này, một đại đội lính dù Liên Xô đã kiên cường chống cự, đẩy lùi phiến quân Afhganistan với quân số đông hơn gấp nhiều lần.
Chiến dịch Magistral
Thành phố Khost đã trở thành điểm nóng giao tranh giữa lực lượng Liên Xô với nhóm phiến quân Hồi giáo cực đoan do Jalaluddin Haqqani cầm đầu trong suốt 8 năm. Trong giai đoạn cuối năm 1987, thành phố bị cô lập hoàn toàn, Hồng quân Liên Xô đồn trú tại đây chỉ có thể nhận tiếp tế qua đường hàng không.
Các cuộc đàm phán với thủ lĩnh Haqqani không đem lại kết quả. Haqqani muốn kiểm soát thành phố Khost để làm thủ phủ của quốc gia riêng mà hắn lập nên, cũng như làm căn cứ cho các trận đánh vào sâu trong lãnh thổ Afghanistan.
Trận tử thủ vĩ đại của 39 lính dù trước phiến quân Afghanistan - 2
Hình ảnh thành phố Khost năm 2010.
Cuối năm 1987, Tập đoàn quân số 40 Liên Xô dưới quyền tướng Boris Gromov khởi động chiến dịch Magistral. Chiến dịch được đề ra nhằm phá vỡ vòng vây quanh Khost, mở tuyến đường tiếp viện cho thành phố này.
Lực lượng Liên Xô tham gia gồm Sư đoàn Bộ binh cơ giới số 108 và 201, Sư đoàn Đổ bộ đường Không thuộc lực lượng Cận vệ số 103 và Lữ đoàn số 56. Họ được yểm trợ bởi 5 sư đoàn bộ binh và một sư đoàn tăng thiết giáp của chính phủ Afghanistan.
Thông tin tình báo cho biết phiến quân đóng giữ nhiều khu vực kiên cố trên tuyến đường cao tốc nối thành phố với thủ đô Kabul, trong đó có các bãi mìn dài 3 km, 10 bệ pháo phản lực phóng loạt BM-21, nhiều loại pháo cao xạ, súng chống tăng, pháo cối, khiến khu vực quanh Khost gần như bất khả xâm phạm.
Trận tử thủ vĩ đại của 39 lính dù trước phiến quân Afghanistan - 3
Trưc thăng vận tải IL-76 của Liên Xô nhận nhiệm vụ chở quân.
Lợi thế của phiến quân là việc sử dụng tên lửa vác vai Stinger, do CIA cung cấp, với hệ thống dẫn đường bằng hống ngoại. Loại vũ khí nhỏ gọn nhưng hiệu quả này khiến cho quân Liên Xô không thể gọi yểm trợ trên không.
Hồng quân hiểu rằng một cuộc tấn công trực diện sẽ là tự sát. Họ quyết định đánh lừa phiến quân để chúng lộ vị trí. Ngày 28.10.1987, một cuộc đổ bộ giả được thực hiện ở khu vực do phiến quân kiểm soát.
Chiếc Il-76 thả dù các hình nộm, khiến nhiều ổ hỏa lực của phiến quân khai hỏa tiêu diệt "lính dù Liên Xô". Ở tầm cao hơn là một máy bay trinh sát, âm thầm chụp ảnh và định vị mục tiêu. Thông tin này được gửi về cho lực lượng pháo binh Liên Xô gần đó nã đạn suốt 4 giờ đồng hồ.
Đây là bước đầu tiên trong Chiến dịch Magistral. Bộ chỉ huy tác chiến Liên Xô cũng cần một chiến thắng sau hàng loạt những thất bại trên chiến trường Afghanistan.
Trận đánh Cao điểm 3234
Trận tử thủ vĩ đại của 39 lính dù trước phiến quân Afghanistan - 4
Phiến quân Afghanistan.
Trong chiến dịch này, các chỉ huy Liên Xô muốn bảo vệ đoạn đường dài 100 km từ Gardez tới Khost hay còn gọi là “Đường cao tốc của Thần chết”.
Một trong những vị trí quan trọng nhất là ngọn đồi không tên có độ cao 3.234 m, được gọi là "Cao điểm 3234". Đại đội 9, Trung đoàn Đổ bộ đường không, thuộc lực lượng Cận vệ Độc lập số 345 được giao trọng trách trấn giữ điểm cao này.
Đơn vị với quân số 39 người, gồm những lính dù thiện chiến nhất, hiểu rõ chiến thuật của đối phương.
Đại đội do Đại tá Valery Vostrotin chỉ huy đổ bộ xuống đỉnh đồi ngày 7.1.1988 Nhiệm vụ của họ là xây dựng cứ điểm kiên cố để theo dõi và kiểm soát tuyến đường dài bên dưới, bảo đảm an toàn cho các đoàn xe hướng tới Khost.
Khu vực này nằm giữa lãnh thổ do Jalaluddin Haqqani kiểm soát với sự trợ giúp của cơ quan tình báo quân sự Pakistan.
Trận tử thủ vĩ đại của 39 lính dù trước phiến quân Afghanistan - 5
Cao điểm 3234, phía nam Afghanistan.
Vành đai phòng thủ vừa được thiết lập cũng là lúc phiến quân Afghanistan phát động cuộc tấn công đầu tiên. Đại đội 9 không được trang bị vũ khí hạng nặng, phải dựa vào yểm trợ pháo binh để đối mặt với nhiều loại hỏa lực mạnh của quân địch.
Phiến quân mở đợt tấn công bằng pháo kích dữ dội, tiếp sau đó là hai mũi tấn công bao gồm khoảng 250 tay súng. Một số nguồn tin nói, phiến quân điều tới khu vực 500 lính thiện chiến.
Trên chiến hào, trung úy Viktor Gagarin, chỉ huy Trung đội 1 đóng vai trò quan sát vị trí kẻ địch để gọi pháo binh yểm trợ.
Phiến quân tấn công điểm cao 3234 bằng chiến thuật rất bài bản, chứng tỏ chúng là đơn vị lính có tổ chức, được huấn luyện kỹ càng. Chúng tổ chức tấn công theo từng lượt, mỗi khi bị đánh bật xuống, phiến quân tổ chức lại đội hình, phát động cuộc xung phong tiếp theo.
Trong suốt quãng thời gian giao tranh, lực lượng lính dù Liên Xô luôn giữ tín hiệu liên lạc với trung tâm chỉ huy. Họ nhận được mọi sự hỗ trợ cần thiết như pháo kích, tiếp tế đạn dược và sơ tán người bị thương bằng trực thăng.
Trận tử thủ vĩ đại của 39 lính dù trước phiến quân Afghanistan - 6
Lính đặc nhiệm Spetsnaz chuẩn bị cho nhiệm vụ ở Afghanistan.
Đại đội 9 đã đánh bật tổng cộng 12 đợt tấn công của đối phương. Trong những đợt tấn công cuối cùng, đại đội 9 rơi vào tình trạng thiếu thốn đạn dược trầm trọng. Quân địch tiếp cận quá gần trong đêm nên giao tranh biến thành những cuộc cận chiến bằng dao găm, lưỡi lê và mọi thứ người lính có thể tìm thấy xung quanh.
Trận đánh kết thúc trước bình minh ngày hôm sau, khi phiến quân rút lui vì thương vong nặng nề. Hầu hết những người lính dù Liên Xô đều kiệt sức. Trong tay mỗi người không còn đủ 30 viên đạn tiêu chuẩn, đạn súng ngắn và lựu đạn đều hết sạch. Những người lính dù sau này kê lại rằng, nếu như phiến quân tiếp tục tấn công thì có lẽ cả đại đội sẽ không còn có thể trụ vững.
Liên Xô kiểm soát cao điểm này cho đến khi toàn xe tiếp tế cuối cùng đi qua con đường phía bên dưới.
Kết thúc trận chiến, đại đội lính dù Liên Xô tổn thất 6 người, 28 người khác bị thương trong tổng số 39 thành viên. Tất cả binh sĩ của Đại đội 9 đều được tặng thưởng Huân chương Cờ đỏ và Huân chương Sao đỏ. Hai người thiệt mạng được truy tặng danh hiệu Anh hùng Liên Xô vì sự dũng cảm và hy sinh trong khi chiến đấu.
Phía Liên Xô ước tính có khoảng 200 phiến quân bị tiêu diệt, trong đó có nhiều xác tay súng mặc trang phục rằn ri đen - đỏ - vàng, màu đặc trưng của lính đặc nhiệm Pakistan.
Liên Xô đưa các bằng chứng này ra trước Liên Hiệp Quốc để phản đối sự can thiệp của Pakistan, nhưng lời cáo buộc bị làm ngơ.
Quan hệ Liên Xô-Pakistan vốn đã căng thẳng khi chiến tranh Afghanistan nổ ra, đạt đến mức thấp nhất trong lịch sử sau trận đánh tại Cao điểm 3234.

Theo Đăng Nguyễn - War History Online (Dân Việt)

Trận đánh đẫm máu nhất của Mỹ trong Thế chiến II diễn ra ở đâu?

Cuộc phản công của Đức quốc xã ở Ardennes kéo dài chỉ 2 tháng nhưng gây tổn thất nặng nề nhất cho quân đội Mỹ trong suốt Thế chiến II với con số thương vong gần 90.000 người.


   
Thành công của cuộc đổ bộ lịch sử lên Normandy tháng 6/1944 của phe Đồng minh đã tạo ra bước ngoặt lớn trong Thế chiến II. Cục diện chiến trường trên Mặt trận phía Tây chuyển biến theo chiều hướng bất lợi cho Đức quốc xã.
Theo History.com, sau khi giải phóng Pháp vào tháng 8/1944, phe Đồng minh tiến về phía Đức nhanh hơn so với dự kiến. Tuy nhiên, điều này lại kéo theo những rắc rối về mặt hậu cần. Binh sĩ mất sức sau thời gian dài chiến đấu liên tục. Việc xuyên thủng phòng tuyến của Đức ở Pháp khiến phần lớn binh sĩ chịu tổn thất nặng về sức khỏe và tinh thần.
 tran danh dam mau nhat cua my trong the chien ii dien ra o dau? hinh anh 1
Binh lính Đức quốc xã tiến qua khu vực mà quân đội Mỹ bỏ lại trang bị vũ khí. Ảnh: Quân đội Mỹ.
Bên cạnh đó, vấn đề hậu cần trở nên cấp bách khi khu vực đổ bộ ở Normandy không có cảng nước sâu. Quá trình tiếp tế bằng tàu đổ bộ xe tăng trực tiếp trên bãi biển không đáp ứng được nhu cầu. Cảng nước sâu Cherbourg, phía bắc bán đảo Cotentin, tuy phe Đồng minh đã chiếm được nhưng Đức quốc xã đánh chìm 2 tàu lớn choán ngay lối vào, cơ sở hạ tầng trên cảng cũng bị phá hủy. Việc đưa cảng trở lại hoạt động phải mất vài tháng.
Tướng Dwight D. Eisenhower, Tư lệnh tối cao phe Đồng minh quyết định đóng quân ở Ardennes, một khu vực rừng núi rậm rạp nằm giữa Bỉ và Luxemburg, hạn chế các hoạt động tiến quân cho đến khi vấn đề hậu cần được khắc phục.
Kế hoạch táo bạo của Đức
Mặc dù kế hoạch tiến quân của phe Đồng minh bị chậm lại do khó khăn về hậu cần, 96 sư đoàn phe Đồng minh vẫn ở phía trước, với ước tính có thêm 10 sư đoàn bổ sung từ Anh. Adolf Hitler nhận thấy rằng nếu không có một cuộc phản công mang tính quyết định, Đức quốc xã khó mà chống đỡ được trước sức mạnh của phe Đồng minh.
Trên Mặt trận phía Đông, Hồng quân Liên Xô đã đánh bại phần lớn sức mạnh Tập đoàn quân Trung tâm. Cuộc phản công nhanh chóng của Hồng quân chỉ dừng lại khi họ vượt quá xa so với tuyến hậu cần. Giữa năm 1944, Hồng quân dừng tiến công để chuẩn bị cho đợt tấn công mùa đông.
Sự khó khăn của phe Đồng minh trong vấn đề hậu cần, cùng với việc Hồng quân ngưng tấn công là một thời điểm thích hợp để tổ chức cuộc phản công như vậy. Kế hoạch mà Hitler đưa ra đầy tham vọng và gây ngạc nhiên cho các tướng lĩnh.
Hitler dự định huy động 18 sư đoàn bộ binh, 12 sư đoàn thiết giáp, 2 sư đoàn dù và 6 sư đoàn hỏa lực từ lực lượng dự trữ chiến lược. Mục tiêu của cuộc phản công là xuyên qua khu vực Ardennes, chia cắt lực lượng Đồng minh, đánh chiếm Antwerp, Bỉ, cắt nguồn cung của 4 quân đoàn đang đồn trú tại đây, từ đó bao vây và tiêu diệt họ.
Đức quốc xã sẽ áp dụng chiến thuật “chiến tranh chớp nhoáng” bằng bộ binh cơ giới, chiến thuật đã giúp họ đánh bại phần lớn châu Âu những năm đầu Thế chiến II. Tuy nhiên, các tướng lĩnh cấp cao của Đức nhận thấy kế hoạch của Hitler quá tham vọng. Sau thất bại ở Normandy và trên Mặt trận phía Đông, Đức quốc xã không đủ nguồn lực cho kế hoạch lớn như vậy.
Bên cạnh đó, các tướng lĩnh nhận thấy kế hoạch của Hitler chỉ mang tính phòng ngự thuần túy, chỉ trì hoãn chứ không tránh khỏi thất bại. Một số tướng lĩnh đã đề xuất kế hoạch ít tham vọng hơn nhưng Hitler cố chấp không đồng ý.
Cuộc phản công đầy tham vọng được Hitler đặt tên là Chiến dịch Rhein, phe Đồng minh gọi là Cuộc phản công Ardennes, thường được gọi là Trận Bulge.
Trận đánh đẫm máu nhất của Mỹ
Kế hoạch của Đức được bảo mật thông tin rất tốt nên phe Đồng minh hầu như không nắm được thông tin gì về cuộc phản công quy mô lớn sắp xảy ra của Đức quốc xã. Phe Đồng minh tin rằng các hoạt động của quân đội Đức dọc biên giới Bỉ là để gia cố khả năng phòng ngự.
Sáng sớm ngày 16/12/1944, khoảng 300.000 quân Đức cùng hàng nghìn xe tăng bất ngờ mở cuộc phản công quy mô lớn xuyên qua rừng Ardennes. Cuộc phản công mở màn bằng loạt đạn từ 1.600 khẩu pháo bắn liên tục trong 90 phút, trải dài trên 209 km.
 tran danh dam mau nhat cua my trong the chien ii dien ra o dau? hinh anh 2
2 máy bay của phe Đồng minh bị phá hủy trong đợt không kích của Đức quốc xã. Ảnh: USAF.
Quân đội Mỹ mỏng về lực lượng, ít kinh nghiệm chiến đấu nên chịu tổn thất nặng. Sư đoàn 106 của Mỹ thiếu kinh nghiệm chiến đấu gần như bị tiêu diệt hoàn toàn. Đến ngày 22/12, quân đội Đức quốc xã đã tiến đến khu trung tâm Ardennes, bao vây thị trấn Bastogne.
Từ ngày 23/12, điều kiện thời tiết thuận lợi hơn cho phép phe Đồng minh phản công vào các vị trí hậu cần của Đức ở tuyến sau bằng máy bay P-47 Thunderbolt. Đến ngày 24/12, sức tiến công của quân Đức bị chậm lại do thiếu nguồn cung đạn dược và nhiên liệu.
Tối cùng ngày, tướng Hasso von Manteuffel, phụ tá quân sự của Hitler đề nghị rút quân để bảo toàn lực lượng nhưng ông trùm phát xít không đồng ý. Hitler ra lệnh mở một cuộc phản công khác nhằm chiếm bằng được khu trung tâm Ardennes.
Tập đoàn Quân G và Tập đoàn Quân Rhine phát động chiến dịch mang tên North Wind, Không quân Đức quốc xã phát động chiến dịch Bodenplatte. Trong đó, chiến dịch Bodenplatte tập trung vào đánh phá các sân bay của phe Đồng minh bằng không quân.
Hitler đặt mục tiêu rất lớn cho chiến dịch North Wind phải chọc thủng phòng tuyến của Tập đoàn Quân 7 của Mỹ và Quân đoàn 1 của Pháp ở Alsace và Lorraine, đông bắc nước Pháp. Cuộc tấn công ban đầu của Đức trải dài 100 km trên phòng tuyến của Tập đoàn Quân 7 ở đông nam Ardennes bắt đầu từ ngày 31/12/1944.
Trận đánh ở khu vực này diễn ra vô cùng khốc liệt và đẫm máu. Tâp đoàn Quân 7 của Mỹ hầu như không chống đỡ được sức mạnh tiến công của quân đội Đức quốc xã. Quân đoàn VI, thuộc Tập đoàn Quân 7 là đơn vị chạm trán trực tiếp với quân đội Đức nên hứng chịu tổn thất nặng nề.
Theo Trung tâm Lịch sử Quân sự Mỹ, trong chiến dịch North Wind, Quân đoàn VI tổn thất tới 14.716 người. Tướng Eisenhower lo sợ Tâp đoàn Quân 7 sẽ bị sụp đổ nên ra lệnh rút lui về phía nam sông Moder. Mặc dù chịu tổn thất nặng nề, song tinh thần chiến đấu quả cảm của quân đội Mỹ đã chặn bước tiến của quân đội Đức quốc xã.
Đức quốc xã cũng phải chịu đựng tổn thất nặng nên chiến dịch North Wind buộc phải dừng lại vào ngày 25/1/1945. Điều đó cũng đặt dấu chấm hết cho cuộc phản công Ardennes. Cuộc phản công trong thế tuyệt vọng của Hitler chẳng những không lật ngược được thế cờ mà còn kéo theo sự phá sản của quân đội.
 tran danh dam mau nhat cua my trong the chien ii dien ra o dau? hinh anh 3
Đường màu cam mô tả đợt tấn công của Đức xuyên qua phòng tuyến của Tập đoàn Quân 7. Đồ họa: Wikipedia.
Ước tính con số thương vong cho 2 bên trong cuộc phản công Ardennes rất khác nhau. Theo Bộ Quốc phòng Mỹ, quân đội nước này phải chịu đựng 89.500 thương vong, trong đó 19.000 binh sĩ thiệt mạng, 47.500 người bị thương và 23.000 trường hợp mất tích.
Báo cáo của Bộ Lục quân Mỹ liệt kê 105.102 thương vong, trong đó 19.246 binh sĩ thiệt mạng, 62.489 người bị thương và 26.612 trường hợp bị bắt hoặc mất tích. Cuộc phản công Ardennes là trận đánh đẫm máu nhất của Mỹ trong Thế chiến II.
Theo Bộ Tư lệnh Vũ trang Đức, thương vong của quân đội Đức quốc xã khoảng 81.834 người. Trung tâm Lịch sử Quân sự Mỹ ước tính thương vong của quân đội Mỹ khoảng 75.000 người, phía Đức quốc xã khoảng 100.000 người.
Các nhà sử học nhận định, thời tiết mùa đông khắc nghiệt ở khu vực rừng Ardennes cũng là một yếu tố góp phần làm cho con số thương vong đặc biệt cao. Rất nhiều binh sĩ hai bên bị cảm lạnh nên không thể di chuyển từ đó bị thiệt mạng trong các đợt pháo kích, hay ném bom.
Theo Trung Hiếu (Zing)


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32