Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
KÝ ỨC CHÓI LỌI 144
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
Đường Trường Sơn huyền thoại
Chiến trường K: Trận đánh nghẹt thở giải vây cho một đơn vị Quân tình nguyện Việt Nam
Lê Thanh Hiếu - Nguyên chiến sỹ Đại đội 2, D7, E209, F7, QĐ4 |
21
Ảnh minh họa.
Tháng 3/1979, D7, E209, F7 truy quét Khmer Đỏ ở vùng núi Lovea,
tỉnh Kampong Speu, Campuchia. Từ sáng, 2 trung đội của đại đội 1 bị địch
bao vây. Họ đành nằm đó đánh cầm cự.
Đơn vị bạn bị bao vây
Chúng tôi cùng trung đội còn lại của C1 được lệnh quay lại, đánh vào sườn và từ phía sau địch để "cứu bồ".
Trước
mặt toàn tre gai và thốt nốt, lác đác có những khóm cây gỗ dầu và dây
leo. Thỉnh thoảng có những khoảng trống nhỏ đan xen trên đường đi. Phía
trước, đại đội 1 vẫn đang nổ súng. Anh em cầm cự rất chắc chắn, nấp sau
những gốc cây ụ mối, bờ tre, bám địa hình thực tế mà đánh.
Lính
đại đội 1 đã biết tin chúng tôi đang trên đường đánh giải tỏa nên họ
cũng ít nổ súng, chỉ khi nào thật sự cần thiết mới bắn trả địch.
Đội hình đại đội 2 dàn hàng ngang, lặng lẽ tiến về phía địch. Lệnh của C trưởng Hồng:
- Chỉ nổ súng khi thấy thật cần thiết, cố gắng bám địch thật gần.
Tôi
chạy truyền lệnh. Đội hình đại đội 2 lúc này đã tản rộng ra, bóng áo
xanh lính mình thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện sau những hàng cây, bụi tre
rậm.
Trung đội 1 của anh Thắng đi bên
trái đội hình chạm địch trước. Anh em nổ súng rộ lên. Thằng Chuyển
người Hà Nam Ninh, bé con con, ôm khẩu trung liên xổ hàng tràng dài. Nó
là người phát hiện ra địch trước tiên.
Chỉ
lát sau, tiếng súng toàn đại đội đều cùng nổ. "Ập oành" tiếng B40 nổ
liên tiếp mấy trái liền. Khẩu đội đại liên đi kẹp giữa trung đội 1 vội
vàng giá súng.
Sau khi phát hiện ra
chúng tôi đã vượt trảng, địch vội tổ chức đánh trả. Chúng bị đánh từ
sườn và từ phía sau lưng lại, trước mặt thì có anh em đại đội 1, nên
chúng bị kẹp giữa.
Ngay tức khắc, hỏa
lực địch giã đạn cối 82 ly vào đội hình vận động của chúng tôi. Tiếng
đạn cối rít trên đỉnh đầu làm lính đại đội 2 nhảy vào ôm gốc cây hết.
Đội hình đại đội tản rộng nên hiệu quả của đạn cối cũng bằng không.
Địch quay khẩu đại liên bắn về phía trung đội 1 điên cuồng, đạn nổ nhức tai. Anh Hồng bảo tôi :
- Em qua trung đội của C1 thúc bên phải lên đi. Bám sát đẩy hướng đó lên, bên này không lên nổi đâu.
Tác
giả Lê Thanh Hiếu - Nguyên chiến sỹ Đại đội 2, Tiểu đoàn 7, Trung đoàn
209, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4, chiến đấu trong Chiến tranh Biên giới Tây
Nam.
Tôi lại chạy về bên
trung đội của đại đội 1 thúc anh em lên. Chẳng biết b trưởng là ai, cứ
thấy mặt ai già dặn một chút là truyền lệnh.
Cứ
nhìn quân trang là dễ nhận nhất, lính cũ quần áo Quân khu 7, vải xanh
dày hoặc màu mắm tôm, còn lính mới thì quần áo xanh rì, vải kaki Nam
Định. Vớ được anh nào tôi thúc anh đó :
- Anh em lên đi. Bám sát chi viện cho nhau.
Họ
phải lên thì mới chia lửa cho anh em đại đội 2 của tôi được. Tôi bám
chặt xạ thủ vác khẩu B41, đảo mắt nhìn đằng trước đằng sau, xem còn sót
ai phía dưới không.
Cái anh vác B41 cứ lệt bệt chạy, có lẽ do mang nặng quá chạy cũng khó mà nhanh được. Bên kia, anh em đã chạm địch.
Nhóm
nhỏ của địch cũng vòng qua hướng này chặn chúng tôi. Hai bên nổ súng
vào nhau ở cự ly rất gần. Tôi kịp nấp sau gốc cây, nằm lại chờ xạ thủ
vác B41 chạy tới. Thấy nó thở hồng hộc, tôi bảo:
- Mày đưa B41 đây cho tao.
- Thế tao dùng súng gì?
Nó hỏi lại tôi như vậy. Tôi đưa súng AK của tôi cho nó, giật lấy khẩu B41.
- Mày bò theo tao nhé, nhớ chú ý bảo vệ tao.
Ảnh minh họa.
Giải cứu thành công
Tôi
và nó bò sâu vào trong phum. Số anh em sang trước cũng đã nằm lại đánh
nhau với bọn địch trước mặt. Tôi vừa bò vừa tìm mục tiêu. Vào sâu vào
trong khoảng 30m, tôi phát hiện có địch sau bụi tre gai dày trước mặt.
Chúng nhỏm đầu lên trên gốc tre bắn ra, lố nhố hai ba thằng.
Tôi vác súng lên vai ngắm về hướng đó. Nhóm địch xuất hiện kia rồi! Tôi bóp cò. "Ùng – Uỳnh!".
Sau 2 tiếng nổ liên tiếp, tôi thấy chân trái mình nóng rực. Chẳng cần biết gì nữa, tôi quăng súng qua một bên nhìn lại cái chân.
Thì
ra mải tìm ngắm mục tiêu, vội vàng bóp cò súng, tôi để lửa đuôi súng
B41 phụt vào chân nên bị bỏng. Cũng không có gì nặng, chỉ thấy cháy rát
ngoài da chân.
Xạ thủ B41 đi cùng đỡ súng, lắp vội quả đạn nữa, hỏi tôi:
- Tao bắn nữa nhé!
Trời
đất ơi, đánh nhau với Pốt, ai khống chế phải bắn bao nhiêu đâu mà còn
phải hỏi. Năm bảy quả cũng được, ai nói gì đâu. Của nợ này!
Khẩu
B41 bồi luôn quả nữa. Tôi đang đau chân cũng phải bò thật nhanh tìm chỗ
khác mà nấp. Ở gần ông ấm ớ này có ngày chết oan. Nó là lính mới vào,
ngây ngô quá!
Ảnh minh họa.
Nó
bắn xong, quay sang tôi nhe răng cười. Bây giờ tôi mới để ý tới nó,
thằng này bị vẩu răng, tên Cường và sau này tôi gọi nó Cường Vẩu. Tên
xấu vậy nhưng nó không giận tôi. Lính là vậy, ai mà chẳng có biệt hiệu.
Đó cũng là kỷ niệm đẹp về nhau của những người lính chiến.
Sau
trái đạn B41 của chúng tôi, anh em đại đội 1 lợi dụng lúc địch bị
choáng váng bất ngờ, chưa kịp hoàn hồn, ào ào vận động xung phong một
lượt. Chân chạy, mồm lính hò hét ầm ỹ. Bìa phum vang tiếng hô xung phong
áp đảo.
Cũng nhờ mấy ông to mồm này mà anh em đại đội 1 bên trong biết chúng tôi đang đánh vào nên không bị bắn nhầm.
Bên
đại đội 2 cũng nổ súng rất mạnh. Đạn B40, B41 nổ liên tục ở cự ly rất
gần nên hai tiếng nổ gần như chập một. Tiếng súng lúc rộ lên, lắng
xuống, rồi lại rộ lên. Chân đau bỏng rát, nóng rừng rực nhưng tôi vẫn
lết theo anh em, song không thể chạy nhanh được.
Anh em đại đội 1 bị vây bên trong vận động lên gặp chúng tôi. Một người ôm AK lom khom chạy lên, mắt nhớn nhác bảo tôi:
- Khi nãy địch ở đây, chúng nó đông lắm.
- Chúng nó chạy hết rồi.
Tôi
nói vậy rồi đi theo đội hình vào sâu bên trong. Đại đội 1, đại đội 2
cùng đại đội 7 đều tập kết được đến đây. Các phân đội lạc nhau đã tập
hợp được về một mối.
Chúng tôi đã đánh bật được đám địch đeo bám đại đội 1 từ sáng đến giờ. Chúng bỏ chạy thục mạng về hướng núi Lovea.
Chiến trường K: Quân VN thần tốc kết liễu sào huyệt Polpot, bất ngờ thu hàng trăm pháo lớn
Lê Thanh Hiếu - Nguyên chiến sỹ Đại đội 2, D7, E209, F7, QĐ4 |
12
Bộ đội huấn luyện hành quân chiến đấu. Ảnh minh họa.
Không quá 3 phút, hơn chục tên địch bị diệt. Chúng tôi bây giờ
mới đi kiểm tra chiến lợi phẩm. Vừa lật bạt lên, trời ơi, pháo! Tất cả
các lán đều chứa pháo các loại, mới tinh.
Từ thiệt hại nhỏ...
Tháng 1 năm 1979, tiểu đoàn 7 trung đoàn 209 sư đoàn bộ binh 7, Quân đoàn 4 Quân tình nguyện Việt Nam trên chiến trường K hành quân hành tiến trên trục lộ 1, đánh thẳng vào Thủ đô Phnom Penh của Khmer Đỏ.
Bóng
chiều đã ngả hẳn và trời đang dần tối, xe chúng tôi vào tới chân cầu
Sài Gòn. Chẳng biết tại sao họ lại gọi là cầu Sài Gòn, nhưng hình dáng
nó từa tựa như cầu Bình Triệu năm xưa.
Xe
dừng lại nơi đầu cầu, lái xe nhảy xuống hỏi mấy người dân đứng ở dãy
nhà gần đó, rồi nhảy lên xe đi luôn. Xe đại đội 2 chúng tôi đi đầu, các
xe khác lần lượt bám theo sau, qua cầu bình yên vô sự.
Sang
tới đầu cầu bên này, xe dừng lại hẳn. Chúng tôi xuống xe mang theo toàn
bộ vũ khí đạn dược, những thứ khác để lại xe. Anh Hồng hò hét anh em
thật nhanh di chuyển vào mấy nhà cao tầng ngay đầu cầu. Các xe khác lần
lượt chạy đến và dừng lại.
Tác
giả Lê Thanh Hiếu - Nguyên chiến sỹ Đại đội 2, Tiểu đoàn 7, Trung đoàn
209, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4, chiến đấu trong Chiến tranh Biên giới Tây
Nam.
Chưa kịp xuống xe,
nghe tiếng đầu nòng pháo ở đâu đó đề pa. Không quá 3 giây sau, đạn nổ
ngay đội hình tiểu đoàn 7, liên tiếp 3 quả 1 lần, chớp nhoằng nhoằng
trên mặt đường nhựa. Tiếng nổ chát chúa, mảnh đạn bay tứ tung.
Những
người bị thương kêu oai oái. Cả tiểu đoàn thương vong gần chục người.
Riêng đại đội 2 không thương vong gì, thiệt hại lớn về tài sản của đơn
vị là chiếc chảo gang nấu cơm, thủng 1 lỗ to bằng quả cam và từ nay vĩnh
viễn cái chảo này không thể nấu cơm được nữa.
Nấp
dưới gầm những nhà cao tầng bên phải cầu Sài Gòn chúng tôi hỏi nhau,
pháo gì mà nó bắn khiếp thế không biết? Trong khi đó bộ đội của cả D
cũng đã tản ra hết, tìm những địa hình có lợi trú ẩn.
Xe cũng chạy đi đâu không rõ, chỉ còn lại cái quảng trường đầu cầu trơ trọi chịu trận của đạn pháo địch nã túi bụi, cấp tập.
Sau này tôi mới biết đó là pháo phòng không 37 và 57 ly, từ sân bay Pochentong bắn vào đầu cầu, chặn bước tiến công của quân ta.
Trong
lúc dầu sôi lửa bỏng, chẳng biết lệnh ai cho anh nuôi tranh thủ nấu cơm
chiều dưới làn đạn pháo. Thế là cả đại đội thi nhau nổi lửa lên em.
Khói lửa um tùm, tất cả cái gì cháy được đều cho vào bếp hết. Ngoài kia,
pháo vẫn bắn, mảnh đạn vẫn bay vù vù, nhưng ở đây khí thế cơm cháo bữa
chiều tối vẫn hừng hực.
Ảnh minh họa.
Pháo
địch thưa dần rồi im hẳn, cơm cũng vừa cạn. Tiếng máy PRC 25 của thông
tin vẫn đều đều liên lạc. Nhưng lần này thông tin đọc hàng loạt mã số,
chúng tôi hiểu ngay là chuẩn bị đi rồi. Không sai, lệnh hành quân. Đội
hình chia đều hai bên đường, tiến thẳng vào thành phố.
Lúc
này trời đã tối đen. Một thành phố chết, không một bóng người, không
một bóng đèn, không một ngọn lửa, thậm chí không thấy có một con chuột
nữa. Hai bên đường các nhà đều kín cổng cao tường. Thỉnh thoảng thấy có
xe ô tô con đỗ ngoài cửa. Những khu nhà ấy chắc là của cán bộ cấp cao
chế độ Pôn Pốt.
Anh Hồng giằng lấy tổ hợp máy thông tin gọi:
- Tới ngã tư rồi bây giờ rẽ đường nào?
Nghe bên kia nói gì đó. Anh Hồng nói tiếp:
-
Tôi xem bản đồ rồi, nhưng chữ lằng nhằng như giun thế này, biết gì mà
đọc. Tôi cũng có thấy Bộ Tổng tham mưu nó ở chỗ nào trên bản đồ đâu?
Tôi
tranh thủ chui vào một biệt thự gần đó tìm cái sào buộc cờ. Ngôi nhà
không khóa cửa, bên trong rất đẹp. Trước sau sân vườn cây cối xanh tươi,
chứng tỏ chủ nhân của nó vừa đi thôi.
Lên
gác trên, chiếc bàn to vẫn còn bát đĩa thức ăn của một mâm cơm. Tôi
trèo lên bàn, giật cái sào gỗ của rèm cửa xuống. Đây rồi, trúng ý luôn!
Cái này làm cán cờ thì vừa đẹp.
Xuống
đến đường vừa kịp có xe ô tô đến đón. Lúc này mới thấy anh nuôi trung
đội mang mấy nồi cơm lên xe, gánh theo cả bếp luôn vì cơm chưa chín.
Đi
loanh quanh trong thành phố không một ngọn đèn. Thành phố chết. Nếu
không có mấy cái đèn pha xe ô tô sáng chiếu, thì không biết nên gọi nơi
đây là thành phố hay cái nghĩa địa nữa.
Lúc
này anh em chúng tôi cũng mệt và đói lắm rồi, đứng hai bên thành xe
chĩa súng ra ngoài mà uể oải chán ngắt. Không biết đi đâu. Địch chẳng
thấy, bụng thì đói, ai ở cảnh chúng tôi lúc đó cũng nản lòng. Trên
đường, giữa những ngã tư, thỉnh thoảng các xe ta vẫn gặp nhau, có lẽ họ
cũng lạc đường như chúng tôi.
Cuối
cùng xe đưa đại đội 2 về tập trung theo đội hình tiểu đoàn. Một khu phố
với nhà cửa san sát, lính ta đứng ngồi, có anh nằm lăn cả ra vỉa hè ngủ.
Hôm sau, đơn vị tôi được lệnh vào bảo vệ sân bay Pochentong.
Bộ đội huấn luyện hành quân chiến đấu.
... đến thành tích lớn
Mấy
hôm sau, tiểu đoàn được lệnh mở rộng phạm vi địa bàn đứng chân, truy
quét địch. 17h chiều, đơn vị hành quân. Suốt đêm đi luồn sâu. Đội hình
toàn tiểu đoàn trải ra rất rộng. Đại đội 2 đi tới sáng thì gặp một nhà
máy chế biến gỗ. Vắng lặng, không một bóng người, có thể công nhân xưởng
gỗ đã bị bắt buộc chạy theo tàn quân Pôn Pốt.
Chúng
tôi đi tiếp, đến khoảng 9h sáng thì gặp một vườn dưa hấu. Đang đói và
khát, gặp vườn dưa thì quá trúng mánh. Lính khát, đang định tạt vào vườn
dưa, bỗng phát hiện bên kia trảng trống, những mái lán khép mình dưới
hàng cây dầu san sát. Bên trong lán là những thứ gì đó được che bạt rất
cẩn thận.
Đội hình tản ra, chuẩn bị
chiến đấu. Đại đội trưởng Hồng ra lệnh các trung đội chuẩn bị đồng loạt
vận động nhanh qua trảng, nếu gặp địch kháng cự thì các trung đội hỗ trợ
cho nhau. Hai khẩu đại liên bắn thoải mái, nhưng cối 60mm không được
bắn vì sợ rơi vào kho đạn của địch.
Đại
đội trưởng vẫy tay, chúng tôi đồng loạt vận động. Cả đơn vị hơn 50
người, súng ống lăm lăm trong tay cứ thế chạy tới, không hô xung phong.
Khi còn cách lán gần nhất 50m, địch phát hiện ra.
Thằng
gần nhất chưa kịp phản ứng đã bị nổ súng quật ngã. Chúng tôi vừa ào vào
vừa bắn khiến địch không kịp trở tay. Không quá 3 phút, hơn chục thằng
bị tiêu diệt, địch gần như không kịp cầm súng.
Chúng
tôi bây giờ mới đi kiểm tra chiến lợi phẩm. Vừa lật bạt lên, trời ơi,
pháo! Tất cả các lán đều chứa pháo các loại, mới tinh sương. Cả đại đội
tôi sướng quá! Anh Hồng phải chia các trung đội đi từng khu vục để đếm.
Tổng
số 184 khẩu pháo. Vẫn chưa bằng lòng, anh Hồng bắt phân loại. Có đủ cả
từ pháo phòng không 37 ly đến lựu pháo mặt đất 155 ly, trong đó có 16
khẩu 122 ly nòng dài với đầy đủ xe kéo và những vật dụng theo pháo khác.
Thống
kê xong, anh Hồng mới chính thức báo về tiểu đoàn. Các mũi của tiểu
đoàn dồn dập kéo về bảo vệ chung quanh kho pháo mà Đại đội 2 chúng tôi
thu được. Nếu số pháo này chúng kéo ra chiến trường thì không biết bộ
đội ta thương vong sẽ là đến đâu nữa.
Đây
là thành tích lớn nhất của Đại đội 2 kể từ ngày thành lập đơn vị tới
chiến dịch tiến công thần tốc giải phóng Phnom Penh ở chiến trường K.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét