Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
TÌNH YÊU CUỘC SỐNG 28
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
-Thật lạ lùng, cuộc sống dù thế nào đi chăng nữa thì người ta vẫn yêu nó và tìm mọi cách để bám víu lấy nó vô điều kiện! -Trong
mọi trường hợp, cuộc sống là thứ ưu tiên lựa chọn số một, sau đó mới
đến danh lợi. Bè lũ tham nhũng thường không hiểu điều đơn giản đó. -Như
vậy, phải cho rằng, cuộc sống là thiêng liêng, là vô giá. Nhưng chỉ vô
giá đối với mỗi con người sở hữu nó và trong thời bình. Trong chiến
tranh, nó không đáng giá lấy một xu!
-------------------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
Rơi nước mắt bà ngoại 91 tuổi bán vé số nuôi cháu mồ côi bị tai nạn giao thông
Hành động bất ngờ của Bà Ngoại bán vé số 91 tuổi khi nhận tiền các tấm lòng hảo tâm
Gia đình 3 người bệnh tật bám víu nhau trên dòng nước ven sông Cửa Tiền
(PLO) - Trên chiếc thuyền chật chội, chòng chành giữa dòng nước, 6
con người một nhà chỉ biết bám víu lấy nhau. Khổ nỗi, có đến 3 người đã
bị mù, bệnh tật. Mọi chi tiêu, thuốc men, học hành đều từ đôi tay người
phụ nữ gầy gò, lam lũ.
Nhiều năm qua gia đình chị Lành tá túc trên chiếc thuyền nhỏ
Nỗi đau bệnh tật
Chiều muộn, trên chiếc lán nhỏ nằm ven
sông Cửa Tiền (thuộc khối 1, phường Hồng Sơn, TP. Vinh, tỉnh Nghệ An)
một số bà con lối xóm đang đến thắp hương chia buồn cùng gia đình chị
Thái Thị Lành (SN 1970). Con gái thứ ba của vợ chồng chị là Nguyễn Thị
Đào vừa qua đời được mấy ngày, sau thời gian chống chọi với nỗi đau đớn
của căn bệnh hiểm nghèo.
Chị Lành nghẹn ngào: “Cháu nó ra đi khi
tuổi vừa mới đôi mươi, khi mọi hoài bão, ước mơ vẫn chưa thực hiện được.
Cứ mỗi lần nhìn di ảnh con, lòng tôi lại quặn thắt”.
Như đụng vào vết thương lòng, chị nhớ
lại: năm 17 tuổi, con gái chị từ một đứa trẻ khỏe mạnh, vui tươi bỗng cơ
thể xuất hiện nhiều nốt đỏ, hay ốm, sốt li bì, đau khớp, đau đầu. Gia
đình vội đưa đi khám mới bàng hoàng nghe tin con mắc phải bệnh Lupus ban
đỏ, một chứng bệnh hiểm nghèo. Sau gần 1 năm “sống bám” nhiều bệnh viện
ngoài Hà Nội từ lần khám đó, sức khỏe Đào có chuyển biến tốt.
Nhưng về nhà chưa được bao lâu, bệnh
tình của cô gái trẻ lại có dấu hiệu tái phát. Lần này, em mắc thêm nhiều
di chứng khác như viêm cầu thận, tràn dịch màng tim, viêm phổi nặng nên
rơi vào hôn mê. Để duy trì sự sống cho con, gia đình chị Lành đành phải
vay nóng gần 100 triệu đồng. “Nhìn con đau đớn, tôi quyết tâm bằng mọi
giá phải cứu được cháu. Nhưng rồi tôi đành bất lực nhìn con vật lộn với
những cơn đau. Ngày 28/7 vừa qua, cháu đã trút hơi thở cuối cùng trong
đau đớn”, chị Lành đau buồn.
Không nhà, chiếc thuyền lại quá nhỏ nên
gia đình chị Lành đành xin bà con chòm xóm cho mượn mảnh đất nhỏ ven
đường để căng bạt, làm nơi đặt quan tài. “Tội nghiệp con tôi, sinh ra
trên chiếc thuyền nhỏ, thiếu thốn trăm bề, đến lúc ra đi một chỗ để yên
nghỉ cũng không có”, chị Lành xót xa. Ngày đưa tang hôm đó, rất đông
người dân thương xót đến tiễn đưa cô gái trẻ xấu số, chia sẻ nỗi đau với
gia đình nghèo đói.
Điều đáng nói, trong gia đình này, cô
gái vừa qua đời không phải là người duy nhất bị bệnh tật hành hạ. Chồng
chị Lành, mẹ chồng và con gái lớn cũng người bị mù, người bị thiểu năng
trí tuệ.
Anh Nguyễn Văn Thuận (SN 1968, chồng chị
Lành) vốn bị mù bẩm sinh. Gia đình anh trước đây “cắm dùi” ở xóm Vạn
Chài trên xã Hồng Long (huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An). Mẹ anh, cụ Hoàng
Thị Kiều (98 tuổi) cũng bị mù nên cuộc sống gặp rất nhiều khó khăn.
Theo lời cụ bà, trước đây gia đình cũng
có đất, có nhà ở TP. Vinh, nhưng rồi sau chiến tranh tản cư trở về, nhà
cửa không còn, bìa đỏ để lâu bị hỏng nên mấy lần trình chính quyền chưa
được giải quyết. Gia đình đến bây giờ vẫn không có mảnh đất để sinh
sống.
Không chốn nương thân, mẹ con anh Thuận
đành chọn chiếc thuyền nhỏ làm nơi tá túc. Đó cũng là phương tiện để họ
mưu sinh hàng ngày với nghề chài lưới. Và chính những ngày tháng lênh
đênh trên sông nước đã giúp anh tìm được người bạn đời của mình.
Chị Lành sinh ra trong một gia đình làm
nông ở xã Hồng Long. Duyên phận đẩy đưa khiến chị gặp người thanh niên
mù lòa sau những lần ra bãi bồi ven sông Lam làm việc. Chị nhớ lại: “Lúc
đó, không hiểu sao nhìn anh ấy mò mẫm lưới đánh cá tôi lại có lòng
thương cảm. Từ tình thương rồi chuyển sang yêu mến lúc nào không hay”.
Sau thời gian ngắn quen biết, chị quyết định nên duyên vợ chồng với anh,
người đàn ông bệnh tật, không nhà không cửa trước sự ngỡ ngàng của
nhiều người.
Năm 1991, chị rời ngôi nhà vững chãi
trên mặt đất để theo chồng sinh sống trên chiếc thuyền lênh đênh sông
nước. Năm đứa con lần lượt chào đời. Bất hạnh thay, 2 trong số đó lại
mắc bệnh. Ngoài em Đào thì con gái thứ hai Nguyễn Thị Mai (SN 1995) bị
mù một mắt và thiểu năng trí tuệ.
Bấp bênh mưu sinh
Nhớ lại những tháng ngày khổ cực, chị
Lành kể: vì gia đình biết trông chờ vào mớ tép, con tôm, con cá bắt được
trên dòng sông nên khi bụng bầu đã vượt mặt, chị vẫn phải kéo lưới cùng
chồng. Lúc sinh đứa con đầu lòng, chị chỉ kịp tạt thuyền vào bờ, nhờ
mọi người đưa vào trạm y tế gần đó để vượt cạn. Ít tiếng đồng hồ sau,
chị lại ôm đứa con đỏ hỏn xuống chiếc thuyền nhỏ. “Khổ cực nhất là những
hôm trời mưa gió, bão lũ, chiếc thuyền lắc lư như muốn lật mà tôi chỉ
biết ôm đứa con nhỏ thật chặt vào lòng”, đôi mắt chị đỏ hoe khi nhắc lại
những ngày tháng cùng cực.
Vì cuộc sống nghèo đói và bệnh tật nên 3
đứa con đầu không được ăn học đầy đủ. Cô con gái đầu chưa học hết lớp 4
đã phải nghỉ giữa chừng, cùng bố đi thả lưới dưới sông. Người con thứ
hai vì bệnh tật, mù lòa nên chị Lành đành khai sinh muộn hơn 2 năm. “Tôi
làm như vậy với mục đích sau này đứa lành sẽ dẫn đứa mù đi học. Nhưng
vì hoàn cảnh nên hai chị em chúng nó cũng chỉ học hết lớp 1 rồi ở nhà”,
lời chị Lành.
Trước đây, anh Thuận vẫn có thể lần mò
để làm đôi ba công việc lặt vặt. Khoảng chục năm nay, hai mắt anh mù hẳn
không thể làm được việc gì, chỉ ngồi một chỗ. Do vậy, mọi gánh nặng gia
đình đều đè lên vai chị, người phụ nữ thấp nhỏ, thường xuyên đau ốm vì
bệnh sỏi thận. Suốt nhiều năm qua, chị Lành cố nai lưng làm đủ mọi việc
để kiếm tiền nuôi mẹ già, nuôi chồng và đoàn con.
Mấy năm trở lại đây, tôm cá cạn kiệt
cùng với sức khỏe hạn chế nên chiếc thuyền nhỏ của gia đình ấy đành xuôi
về mép sông Cửa Tiền, neo đậu tại đó. Tuổi cao, sức yếu chị đành chọn
mưu sinh bằng nghề buôn bán nhỏ ở vỉa hè chợ Vinh.
Sáng, chị Lành phải thức dậy từ 4 giờ,
tất tả đi buôn mấy mớ tôm mớ cá về bán. “Hôm nào may mắn bán được hết
thì còn kiếm được vài chục ngàn. Nhiều bữa ngồi mỏi lưng không bán được
phải mang về, cha con có cá ăn nhưng lại không có tiền mua gạo”, chị
Lành tâm sự.
Cũng vì nghèo đói nên người mẹ già của
anh Thuận đành phải luân phiên tá túc nhà 3 đứa con. Theo đó, hằng năm,
vợ chồng chị Lành sẽ đón mẹ chồng về sinh sống 4 tháng, thời gian còn
lại đành phải nhờ 2 người bác chia sẻ khó khăn. “Vợ chồng tôi biết như
thế là không nên, nhưng hoàn cảnh quá khó khăn. Chồng mù, con mù, đau
ốm, tôi lại đi làm cả ngày nên để mẹ ở nhà không yên lòng”, người phụ nữ
giãi bày.
Có lẽ, niềm hi vọng lớn nhất giờ đây của
anh chị là hai đứa con trai út hiền lành, học khá. Cũng vì thế mà trên
chiếc lán nhỏ, vợ chồng chị dành nơi cao ráo, trang trọng nhất để treo
bằng khen của các con. Chị tâm sự: “Nhiều khi đi làm về đuối quá, tôi
muốn buông xuôi. Nhưng rồi nhìn thành tích của các con, tôi lại có thêm
động lực. Tôi phải cố gắng để đời chúng nó không phải sống kiếp nghèo
trôi nổi trên sông như bố mẹ nó. Thôi thì cố gắng chắt bóp cho con được
lên bờ”.
Trao đổi với phóng viên, chị Nguyễn Thị Thúy Hằng, Cán bộ của phòng
Lao động thương binh và Xã hội phường Hồng Sơn xác nhận hoàn cảnh khó
khăn của gia đình chị Thái Thị Lành. Theo chính quyền, trước đây, gia
đình chị sống bằng nghề chài lưới trên sông. Mấy năm trở lại đây, họ
định cư ở mép sông Cửa Tiền. Chồng, con bị mù nên cuộc sống rất khó
khăn. Hàng năm, chính quyền đều đến động viên, chia sẻ cùng gia đình
chị. Vào mỗi mùa mưa lũ, lãnh đạo khối phố cũng cử người xuống vận động
gia đình đến nhà văn hóa khối để tá túc.
Kim Long
Hãi hùng cảnh hành khách bám víu vào phà đang chìm ngoài khơi Indonesia
Dân trí Một chiếc phà chở 138 người đã chìm ngoài khơi
Indonesia, làm ít nhất 24 người thiệt mạng. Video tại hiện trường cho
thấy hàng chục hàng khách cố gắng bám víu, đu mình vào một bên phà nhằm
tránh bị rơi xuống biển.
Hãi hùng cảnh hành khách bám víu vào phà đang chìm ngoài khơi Indonesia
Hành khách bám víu, đu mình ở mạn phà để tránh bị rơi xuống biển trong lúc chờ đội cứu hộ. (Ảnh: Youtube)
Theo hãng tin AP, sự việc xảy ra vào 2h30 chiều ngày 3/7 (giờ
địa phương) khi chiếc phà có tên KM Lestari Maju dài 48 m bị chìm ở
South Sulawesi, Indonesia trong lúc đang di chuyển ngoài khơi.
Vào thời điểm bị chìm, trên phà có 139 người, cùng 48 xe ô tô và xe
tải. Hiện tại phía cơ quan chức năng xác nhận có ít nhất 24 người thiệt
mạng, 74 người sống sót sau vụ tai nạn.
Phát ngôn viên sở cảnh sát tỉnh South Sulawesi Dicky Sondani cho hay phà Lestari Maju bị chìm khi chỉ còn cách bờ 200 m.
Hình ảnh do cơ quan cứu trợ thiên tai quốc gia Indonesia cung cấp,
cho thấy các hành khách đang mặc áo phao và cố gắng bám víu vào một bên
phà bị chìm, hoặc níu vào những sợi dây thừng để chờ đội cứu hộ tới. Một
số hành khách khác đã chọn cách nhảy xuống biển.
Do điều kiện thời tiết quá xấu và sóng biển có thể đánh cao tới vài m
nên công cuộc cứu hộ không thể diễn ra nhanh chóng. Sóng lớn cũng cuốn
trôi các phương tiện xe cộ xuống biển.
Giao thông đường thủy rất phổ biến ở Indonesia do nước này là quốc
gia có hàng chục nghìn hòn đảo. Nhiều vụ tai nạn đã xảy ra liên quan tới
loại hình giao thông này do các nguyên nhân như chở quá vượt quá hành
khách so với trọng tải cho phép, hoặc phương tiện quá cũ kỹ và không
được bảo trì thường xuyên.
Ngày 18/6, một tàu du lịch có tên Sinar Bangun đã bị chìm trên trên
hồ Toba, Sumatra khi đang chở 188 hành khách, cao gấp 3 lần sức chứa của
phà. Tính tới thời điểm hiện tại, đội cứu hộ mới chỉ có thể tìm thấy 21
trường hợp còn sống sót và 3 thi thể. Hơn 160 người còn lại vẫn đang ở
trong tình trạng mất tích. Họ được cho là có thể đã qua đời, và thi thể
vẫn còn kẹt trên chiếc phà bị chìm.
Các phương tiện, xe cộ trôi theo dòng nước xuống biển. (Ảnh: AFP)
Các hành khách bám víu vào dây thừng trên chiếc phà bị chìm. (Ảnh: SCMP)
2 V 11:1-4,9-18,20; Tv 132:11,12,13-14,17-18; Mt 6:19-23
ĐỪNG BÁM VÍU CỦA CẢI
Tiền
của, danh vọng, kiến thức là những điều thế gian đang tìm kiếm, là
những cái khó tìm nhưng lại dễ mất, tưởng rằng đem lại sự bảo đảm vững
chắc, nhưng thực ra lại rất mong manh. Thế mà chúng lại có sức hút rất
mạnh, chiếm được rồi thì không muốn nhả, đã có rồi lại muốn có thêm. Chỉ
khi nào bạn dám “bán tài sản của mình đi mà bố thí” thì lúc ấy tâm trí
của bạn mới hoàn toàn thanh thản để tìm kiếm “kho tàng trên trời,” nơi
không còn trộm cắp, mối mọt.
Trang
Tin Mừng hôm nay Chúa dạy hôm nay càng làm ta thấm thía và cảnh tỉnh
“đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư
nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi”.
Chúa
cảnh giác chúng ta “đừng tích trữ kho tàng dưới đất”, vì tiền bạc, của
cải vật chất chỉ là phương tiện để giúp con người sinh sống, chứ không
phải là mục đích cho cuộc sống con người. Tiền bạc, của cải chỉ có giới
hạn trong hiện tại, nhưng lại rất có giá trị khi con người biết sử dụng
nó cho một mục đích tốt, không phải cho bản thân, nhưng cho xã hội và
con người, như giúp đỡ người nghèo khổ, trẻ em không được đi học,…
Khi
người ta đang chú tâm tìm kiếm hay tập trung suy nghĩ về một điều gì
thì ngay cả những cái sờ sờ trước mắt có khi vẫn không nhìn thấy. Vì
thế, không ít người bị hiểu lầm là sao thấy người quen mà làm lơ hoặc
sao gật đầu chào mà không đáp lại. Tương tự như vậy, chúng ta thường
nghĩ “những sự trên trời” là những gì quá xa vời; nhưng một khi chúng ta
quá lo lắng tích trữ cho mình kho tàng ở dưới đất thì còn tâm trí đâu
mà để ý tới kho tàng thiêng liêng ấy nữa. Bởi vì kho tàng của chúng ta ở
đâu thì lòng trí của chúng ta sẽ ở đó.
Thực
tế, có nhiều người chỉ lo miệt mài làm giàu và tích cóp nó. Nhiều người
kiếm chác tiền bạc bằng mọi giá: lừa đảo, chiếm đoạt, làm ăn phi pháp,
buôn bán cách bất chính, miễn sao mang lại lợi nhuận cho mình. Nhiều
người tôn sùng của cải vật chất, như câu truyện dụ ngôn về người phú hộ
giàu có trong Tin Mừng, chỉ lo tích cóp của cải vật chất, lo sống hưởng
thụ,…Xảy ra đêm đến, Chúa gọi ông vào đời sau!.
Đừng
bám víu vào những gì là ánh hào quang vật chất và những thành công ở
trần gian bởi lẽ tất cả chỉ là phù hoa, trôi nổi bềnh bồng như bong bóng
xà phòng. Chính Chúa Giêsu có lần nhắc nhở chúng ta đừng làm tôi hai
chủ, đừng thờ cúng ngẫu tượng nhưng hãy phục vụ, tin tưởng phó thác vào
một Thiên Chúa. Ở trên đời này không có gì là tồn tại vĩnh cửu, mọi sự
đều là giả trá, phù hoa.
Và
rồi, dừng lại một chút và ta hãy xem thành quách kiên cố của đền thờ
Giêrusalem, thế mà nó không còn hòn đá nào trên hòn đá nào. Chỉ một con
sóng thần có thể xóa sổ một thành phố hiện đại ở Nhật Bản. Chỉ một cơn
gió lốc, vài ba trăm người ở miền Nam nước Mỹ đã về bên kia thế giới.
Những
vua chúa, tướng lãnh một thời vang bóng, khuấy động trời đất, tung
hoành ngang dọc rồi cũng sẽ phải xếp kiếm từ giã chốn giang hồ. Những
quốc gia hùng cường, bá chủ thế giới rồi cũng sẽ trải qua những thăng
trầm, hư vong, suy tàn. Biết bao triều đại, đế chế đã xuất hiện và biến
đi như một cuốn phim trường thiên đầy bi đát.
Mọi vật
chất đều chịu sự chi phối của quy luật biến đổi. Thời gian không dừng
lại, không gian chẳng đứng yên. Từ các hành tinh lớn lao cho đến thảo
mộc côn trùng nhỏ bé, ngay cả khoáng vật sỏi đá cũng thay đổi từng ngày.
Con người không ai thoát được quy luật biến dịch: sinh, lão, bệnh, tử.
Sinh hoạt tinh thần, tâm lý con người cũng luôn thay đổi. Từng giây
phút, tâm trạng chúng ta chuyển từ buồn phiền, giận hờn ghen ghét sang
yêu thương, từ nhớ nhung sang quên lãng, bội bạc…
Cuộc
sống của mỗi người chúng ta tùy thuộc rất nhiều vào tiền bạc, của cải
vật chất. Mỗi người chúng ta đều lo có công ăn việc làm, kiếm tiền để
nuôi sống bản thân và gia đình. Tuy nhiên, không vì lo tìm kiếm vật chất
ở đời này mà chúng ta quên đi việc tìm kiếm “kho tàng trên trời”.
Vậy, làm thế nào để cho kho tàng trên trời của chúng ta được thật dồi dào, phong phú?
Chúa dạy chúng ta biết sống khôn ngoan, biết chọn lựa.
Trước
hết, chúng ta biết chọn Chúa làm gia nghiệp, chọn Chúa làm lẽ sống,
chọn Chúa là mục đích quan trọng nhất của cuộc sống. Điều đó thúc đẩy
chúng ta luôn hướng về Chúa để yêu mến và tôn thờ Ngài trên hết mọi sự.
Còn cuộc sống hiện tại của ta, hãy tin tưởng, phó thác mọi sự cho Ngài.
Chắc chắn, Chúa luôn yêu thương và quan phòng, sắp đặt và ban cho chúng
ta tùy ý của Ngài.
Trang
Tin mừng hôm nay cho chúng ta lắng nghe cũng mời gọi chúng ta đang sống
trong ơn gọi trên trần gian, nhưng hãy biết hướng về trời cao, nơi tích
chứa của cải đích thực. Tin Mừng nhắc đến hai tư tưởng: một mời gọi con
người hướng về trời, một mời nói lên vai trò của mắt, không phải mắt
thân xác, nhưng là mắt tinh thần, mắt đức tin hướng dẫn cuộc sống con
người. Suy nghĩ kỹ, chúng ta có thể nhận ra được liên hệ giữa hai tư
tưởng này.
Sự
tăm tối tinh thần là điều đáng sợ hơn cả, vì không nhận thấy đâu là
điều phúc thật của con người. Do mù quáng tinh thần và chỉ nhận của cải,
danh vọng, quyền bính là phúc thật, con người sẽ tìm cách có được những
thứ ấy càng nhiều càng tốt. "Kho tàmg của con ở đâu, thì lòng con ở
đó". Ðó là định luật tâm lý tự nhiên của con người. Nếu tôi chỉ nhìn
thấy lý tưởng của mình trong việc thu tích của cải, danh vọng, quyền
thế, thì làm sao tôi có thể hướng nhìn trời cao và số phận đời đời của
con người.
Chúa
dạy chúng ta phải biết tìm kiếm kho tàng trên trời. Chính Chúa đã in
trong lòng mỗi người lòng khát vọng về Chúa. Lòng chúng ta chỉ được bình
an khi sống trên đời mà tâm trí biết ái mộ những sự trên trời. Đời này
chỉ là phương tiện, đời sau mới là cứu cánh. Trần gian là đường đi, và
quê trời mới là đích đến, nơi đó có Chúa là Cha đang đón đợi chúng ta.
Vì thế chúng ta đừng quá mãi mê đi tìm kho tàng dưới đất mà quên hướng
về Chúa.
Những "cô hồn sống" bám víu người chết nơi nghĩa địa
Những người phu đào huyệt này
lấy việc tiễn đưa người chết làm cuộc mưu sinh, để cải thiện bữa cơm
thường nhật... Nhưng sâu thẳm trong suy nghĩ của họ, vẫn là cái nghĩa
với người đã khuất.
Nghề này âm khí nặng nề
Nghề đào huyệt mộ trước kia vốn chỉ là nghề “cha
truyền con nối”, được nhóm thợ gọi bằng cái tên khác, nghe trừu tượng
hơn, là “thổ mộc”, nhưng bây giờ cái nghề ấy được coi là một nghề đặc
biệt, là miếng cơm manh áo cho bao người.
Anh Lễ giữa nghĩa trang.
Chiều xuống, tôi gặp ông Sáu Phước, anh Nguyễn Phước
Phụng và anh Nguyễn Văn Lễ tại nghĩa trang Pleiku (Gia Lai). Chẳng biết
duyên phận gì đã gắn họ lại nơi này, khi mà nhìn quanh chỉ là những ngôi
mộ với ngút ngàn khói hương mỗi buổi chiều lãng đãng lạnh tê.
Anh Phụng đang cầm cán thuổng dằn xuống lớp đá cứng.
Tiếng va của xà beng, cuốc xẻng vấp vào đá tóe lửa, kêu nhức óc. Thứ âm
thanh quen thuộc đó những người phu đào huyệt này đã thấy quen tai. Chỉ
có đá và đất cằn, vào mùa nắng thì đào càng khó, những ai mới vào nghề
đều thấy dị ứng với loại hỗn âm ấy. Và vị trí này chỉ ít hôm nữa sẽ là
nơi yên nghỉ cuối cùng cho một cuộc đời vừa kết thúc. Một huyệt mộ có
chiều sâu 1,8m, chiều dài 2,8m, rộng 1,3m, có những hố đào liền trong ba
ngày mới xong.
Trong khuôn viên nghĩa trang Pleiku, những khu đất
được chia đều vuông vắn. Có những khu vực chỉ có đất trống với tường bao
quanh, nhưng đa số đều có mộ chôn cất người chết, khoảng cách mỗi ngôi
mộ rất gần nhau, có nơi chỉ cách vài gang tay.
“Nhiều người gọi chúng tôi là những cô hồn sống,
quanh năm suốt tháng chỉ biết bám víu vào người chết sinh tồn. Nhưng
chúng tôi xem phu đào mộ là một việc làm phúc đức. Nó cũng là một nghề
hẳn hoi, thử nghĩ nếu không có chúng tôi thì ai chăm sóc mồ mả cho người
quá cố, người nhà của người đã khuất có yên tâm không? Mỗi khi có người
đến viếng, chúng tôi cầm chổi, xách nước để rửa mộ rồi xin họ ít tiền
lẻ. Anh em tụi tui chia công việc ra để làm. Hằng ngày, mỗi người phải
đi làm cỏ cho từng ngôi mộ, nhiều hôm tối còn ngủ lại để bảo vệ nghĩa
trang canh chừng mấy ông nghiện ma túy vào đây hút chích, ăn cắp đồ.
Chúng tôi nghĩ mình làm phước đức chứ đâu phải là cô hồn sống như nhiều
người gán ghép”- ông Sáu Phước cay đắng nói.
Anh Phụng bảo ngày mới vào nghề cũng sợ lắm, khi nhận
đào những huyệt mới bên cạnh xác người vừa chôn, có lúc nổi da gà. Đào
huyệt cạnh mộ mới chôn, càng đào sâu không khí càng lạnh, thấy chân tay
mỏi nhừ. Có những thứ mùi mà anh không thể gọi tên, thứ mùi đó có thể là
của đất, của đá, và có thể là mùi tử khí của người chết kề bên.
Anh Phụng đã làm nghề này được hơn mười năm, trước
đây anh làm nghề đào giếng thuê, nhưng so với việc làm phu đào huyệt thì
chẳng thấm tháp gì. Từ ngày chuyển qua nghề này, mỗi tháng, các anh ở
đây có thể đào từ ba đến bốn chục huyệt mộ trên đồi đá, đặc biệt là vào
cuối năm, mùa nhiều người bốc mộ. Thứ công việc nặng nhọc và không kém
phần độc hại này cứ gắn vào anh em như là nghiệp chướng.
“Ngày đầu tiên làm công việc này cũng thấy sợ lắm.
Xung quanh không có gì khác mà toàn là những ngôi mộ. Mỗi lần đào huyệt,
hay đi thắp hương, lau chùi bia mộ, những tấm ảnh trên bia của người đã
khuất cứ như chăm chú nhìn và mỉm cười với chúng tôi. Lúc đó, tôi nghĩ
thôi thì làm tạm, chờ kiếm công việc khác chứ ai mà “chôn thân” ở nơi
đất chết này mãi. Nhưng càng làm thì lại thành quen, không ngờ có thể
gắn bó với công việc này cho đến ngày nay”, anh Phụng chia sẻ.
Ngồi nghỉ dưới tán cây sau khi hoàn thành một huyệt
mộ, anh Phụng, anh Lễ và ông Sáu Phú trầm ngâm: “Mọi người cứ nghĩ làm
việc bên người chết là sợ, chứ chúng tôi quen rồi, hằng ngày phải đi
“tuần”, cùng trò chuyện bên những ngôi mộ, công việc làm miết rồi thành
quen. Ngày nào mà không đến nghĩa trang là thấy “nhơ nhớ”. Nghề này tuy
thu nhập không ổn định nhưng cũng còn hơn khối nghề khác. Tháng nào nhận
được nhiều mộ thì thu nhập cũng kha khá. Còn nhận ít thì cũng đủ ăn”.
“Thế các anh làm ở đây lâu năm đã khi nào gặp ma
chưa?” - tôi hỏi đùa. “Làm nghề này lâu rồi nên quen, mồ mả cũng thành
bạn. Cũng muốn gặp lắm nhưng gần chục năm làm ở đây có thấy chi đâu” -
anh Lễ cười cho biết.
Nỗi niềm phu đào huyệt
Bao đời nay nghĩa địa thì vẫn cứ mênh mang cho trần
gian nhiều cảm xúc. Trong cuộc sống thực tại hằng ngày, nhìn đâu cũng
thấy toàn u tịch. Nhưng trước nghĩa trang lại luôn dạt dào những cảm xúc
an nhiên. Trời thu chiều buồn lặng. Gió hắt hiu lãng đãng. Tiếng cầu
kinh, tiếng nấc hòa lẫn tiếng hô gọi của những người phu đang hạ huyệt.
Tiếng đất vẫn rào rào hòa trong lời kinh kệ giữa chiều đông se buốt.
Với mọi người bình thường, khi nhìn thấy thường xuyên
ba thước đất đen cuối mỗi đời người, ắt hẳn nhiều triết lý nhân sinh vi
diệu sẽ được họ phát kiến ra. Nhưng với những người như anh Phụng anh
Lễ, ông sáu Phú thì việc đối mặt thường ngày trước cái hố đất đen lại
cho họ những cái nhìn xác thực hơn. Có lẽ thế, mà lý lẽ cuộc đời của họ
đơn giản hơn nhiều: Sống có nghĩa là chôn người chết và uống rượu!
Anh Phụng đang chuẩn bị làm công việc đặc biệt.
Họ đã sống gần và thân quen với cái chết như một kẻ
đồng hành, một người đồng nghiệp. Nhiều người cứ nghĩ họ đã mòn chai
tuyến lệ bởi quá nhiều nước mắt rơi trong suốt cuộc hành trình mưu sinh
hiện thực. Phải đâu như thế là đã thôi ngân rung những sợi tâm hồn, đã
buông chùng cung tơ lòng vốn dĩ mỏng manh và luôn căng siết! Những người
phu đào huyệt này lấy việc tiễn đưa người chết làm cuộc mưu sinh, dẫu
với quan niệm rất nhân văn rằng có sự chết của người mới được sự sống
của ta thì thực tế vẫn phải có nhiều… người chết, cần thêm nhiều huyệt
mộ thì họ mới có nhiều thu nhập.
Nếu
không suy xét sâu xa thì đó là sự ích kỷ đến độ độc ác, nhưng ngẫm lại
chẳng qua cũng là để cải thiện bữa cơm thường nhật, để thêm tấm áo manh
quần, để đắp đổi cho những nhu cầu bức thiết của đời sống. Sống với nghề
như thế, lòng họ mấy khi được chút an lành, và liệu rằng có ai mỗi ngày
tập luyện cho nhuần tay đào huyệt, như cái cách mà người đao phủ của
Nguyễn Tuân đã tập chém đến nhuyễn tay với những gốc chuối sau nhà...
Nhưng sống vẫn cứ phải sống, và họ tự dỗ lòng rằng
mình đang làm cái việc cao đẹp là dọn một chỗ nghỉ an lành cho người ra
đi đến cõi vĩnh hằng. Họ cho mình cái quyền được quên: Quên tiếng chiêng
tiếng trống, quên tiếng khóc buốt lòng, quên đi hình ảnh người nằm
xuống, quên màu cờ ngũ sắc, quên cỗ quan tài... quên tất thảy mà ngon
miệng với bữa cơm vừa thêm chút thịt cá từ tiền công của ngày hôm đó.
Bỗng dưng thấy xót lòng khi chợt nghĩ người phu là vô
cảm. Sự thật thì cuộc mưu sinh hiển nhiên buộc người phải làm những
điều dù muốn dù không, cho thỏa cái mưu cầu ích kỷ của không chỉ riêng
bản thân mình. Sao có thể buộc họ vào vòng luẩn quẩn những luân lý của
yêu thương!
Nghề đào mộ, chăm sóc người đã khuất mới nghe qua có
vẻ rùng rợn nên những phu đào mộ luôn tự ti với bản thân, nhiều lúc họ
bị những người xung quanh nhìn với ánh mắt thiếu thiện cảm, dẫn đến việc
mặc cảm với nghề.
“Nhiều người gọi chúng tôi là những cô hồn sống,
quanh năm suốt tháng chỉ biết bám víu vào người chết sinh tồn. Nhưng
chúng tôi xem phu đào mộ là một việc làm phúc đức. Nó cũng là một nghề
hẳn hoi, thử nghĩ nếu không có chúng tôi thì ai chăm sóc mồ mả cho người
quá cố, người nhà của người đã khuất có yên tâm không? Mỗi khi có người
đến viếng, chúng tôi cầm chổi, xách nước để rửa mộ rồi xin họ ít tiền
lẻ. Anh em tụi tui chia công việc ra để làm. Hằng ngày, mỗi người phải
đi làm cỏ cho từng ngôi mộ, nhiều hôm tối còn ngủ lại để bảo vệ nghĩa
trang canh chừng mấy ông nghiện ma túy vào đây hút chích, ăn cắp đồ.
Chúng tôi nghĩ mình làm phước đức chứ đâu phải là cô hồn sống như nhiều
người gán ghép”- ông Sáu Phước cay đắng nói.
Chỉ khi mặt trời đã khuất núi, thành phố đã lên đèn
các anh mới về với mái ấm của riêng mình, quây quần với vợ con trong bữa
cơm tối. Thế nhưng, không phải bữa cơm nào với gia đình nhỏ cũng trọn
vẹn, đôi khi nó bị ngắt quãng bởi những cuộc điện thoại của tiếng khóc
ai oán…
Trời đã về chiều, lác đác những người đi thăm mộ
người thân đã lên xe trở về thành phố, nhưng bóng dáng những người phu
đào huyệt vẫn len lỏi quanh nghĩa trang, cần mẫn quét dọn, thắp hương,
đốt củi bên những ngôi mộ. Ngoài sự tận tâm với nghề sau thời gian dài
gắn bó, các anh thấy mình như có trách nhiệm với những người đã khuất.
Vì vậy, để “người âm” khỏi “chạnh lòng”, những ngôi mộ mà con cháu đi xa
tận miền Nam, miền Bắc hay nước ngoài vẫn được những người đàn ông ở
đây chăm sóc không công, cần mẫn, liên tục qua nhiều năm tháng.
Theo Dòng đời/Dân Việt
Giữ sao cho tâm an giữa dòng đời vạn biến?
Thứ hai, 03/09/2018 | 08:17 GMT+7
Bất
cứ ai trong chúng ta cũng cần có sự thanh tịnh trong tâm hồn và khao
khát một cuộc sống có phẩm chất, có chiều sâu và sức mạnh siêu nhiên để
có thể vững vàng trước cuộc sống đầy những sóng gió khó lường.
“Sống không giận, không hờn, không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với người chung sống
Sống là động nhưng luôn luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui, danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến”
Bằng
thái độ khiêm tốn, tỉnh thức và lắng nghe, mỗi biến cố xảy ra chung
quanh luôn là những bài học rất có ý nghĩa và đắt giá, luôn làm giàu cho
bản thân và làm tăng phẩm chất cuộc đời của mỗi người chúng ta. Con
người ngày nay quá bận rộn nên thiếu nhạy cảm trước những nét đẹp của
cuộc đời, trước những cử chỉ dễ thương biểu hiện lòng thân ái của tha
nhân, trước những điều bình dị của cuộc sống.
Để có con tim nhạy cảm, đón nhận những bài học vô giá và sống động của cuộc đời, con người cần luyện tập cho mình:
Luôn
có cái nhìn hy vọng: là khởi đầu cho một xu hướng hành động tích cực.
Chúng ta cần có lòng tin rằng “Tôi có thể có được những phẩm chất tốt
như người khác”, “Tôi có thể có trái tim vững vàng trong cuộc đời đầy
thăng trầm này”,..
“Tâm bình – thế
giới bình”: Con người phản ánh thế giới mà họ đang sống. Chúng ta cần
luyện tập những phút giây tĩnh lặng, để đối diện với bản thân mình, thu
dọn những rác rưởi trong tâm hồn qua những giờ phút xét mình… Tâm phải
trong để không bị nhuộm màu bởi những ham muốn, thành kiến yêu –
ghét,...
Tĩnh lặng để lắng nghe: Con
người sống trong xã hội ngày nay đang có nguy cơ đánh mất chính mình vì
tiếng ồn từ bên trong và bên ngoài. Chúng ta cần tĩnh lặng để nghe tiếng
nói từ nội tâm, để suy tư, để biết hành động một cách thích hợp. Tĩnh
lặng là một hình thức nhẫn nại biết chờ đợi, để có thể nhận ra đâu là
những giá trị chúng ta cần tìm kiếm và có cái nhìn khách quan trước
những sự việc đang diễn ra. Tĩnh lặng còn giúp chúng ta có cái nhìn đúng
đắn hơn, nhận thức thực chất và giới hạn của mình. Tĩnh lặng sẽ giúp
chúng ta chìm sâu, thanh luyện, lắng lòng để có thể gặp được bản thân,
và qua đó, chúng ta có thể gặp được tha nhân một cách tinh ròng, khách
quan hơn.
Để cuộc sống có chất lượng hơn, con người cần:
Biết:
Tìm để biết, để hiểu những gì đang diễn ra trong nội tâm, những gì đang
chi phối ý nghĩa và trái tim mình, đang làm cho chúng ta đau khổ hay
hạnh phúc... Tìm biết mình là khởi đầu cho tiến trình đi đến tự do. Biết
hay ý thức là khởi điểm của sự đổi thay. Ý thức để có thể tự giải thoát
mình ra khỏi những vướng bận không đáng, không cần thiết. Ý thức vừa là
nguyên nhân của đau khổ, vừa là nguyên nhân của sự sửa mình. Con người
được tự do hay không là tuỳ ở tiến trình và mức độ ý thức trong mỗi
người.
Làm chủ cảm xúc:
giúp chúng ta tránh tình trạng bám víu, lệ thuộc người khác. Nếu không
làm chủ được cảm xúc, người ta sẽ trở nên yếu đuối, xao động đưa đến
sống trong mối lo âu, sợ sệt…Chúng ta sẽ bình an và hưởng trọn vẹn những
gì đang có, nếu chúng ta không phải lo sợ chúng sẽ mất đi, hay lo tìm
cách giữ cho riêng mình.
Tập nhìn thấy cái may trong cái rủi: đây là cái nhìn mang lại sự bình tĩnh và lạc quan cho con người trước những biến đổi của cuộc sống.
Sự tự do nội tâm:
Hậu quả của việc bám víu:
· Bám víu là trạng thái cảm xúc được tạo nên do sự yên trí rằng thiếu người này, vật nọ thì chúng ta không thể hạnh phúc.
· Khi bám víu hoặc ham muốn đến độ thái quá, sẽ làm cho chúng ta trở nên u muội, và mất đi sự nhạy bén của tâm hồn.
· Bám víu là trói buộc mình và trói buộc người khác.
·
Bám víu là nguyên nhân phát sinh tranh đua, ganh ghét, khổ đau, có khi
tủi nhục nếu bị ruồng bỏ hay từ khước, và còn làm cho tâm hồn mình bị mờ
đục.
·
Bám víu đem lại sự sụp đổ, khi những điều mình chờ mong, tưởng nghĩ hay
yêu thích không còn, hay không xảy ra theo như mình nghĩ.
· Sự bám víu làm cho chúng ta trở nên như những người hành khất, van xin chút tình cảm hay sự nâng đỡ của người khác.
·
Người bám víu có thể làm cho chúng ta trở nên đui, điếc không những đối
với đối tượng bám víu mà còn với bản thân và những gì trong thế giới
bên ngoài nữa.
· Bám víu là tự huỷ diệt khả năng làm chủ đời mình.
Loại bỏ bám víu:
Chúng
ta sẽ bình an và hưởng trọn vẹn những gì đang có, nếu chúng ta không
phải lo sợ đối tượng yêu thích của mình sẽ mất đi, hay lo tìm cách giữ
cho riêng mình. Không bám víu, lệ thuộc là không phải khổ sở vì những gì
không xảy đến như lòng và trí mình nghĩ. Loại bỏ sự bám víu là “nói
không” với những gì ràng buộc cuộc sống mình.Nói không cũng có nghĩa là
biết giữ gìn sức khoẻ tinh thần và thể chất, giữ được giá trị của mình.
Bao lâu còn bám víu, con người còn bị cản trở khỏi sự giải thoát chính
mình.
Muốn giải thoát, ngoài việc cắt bỏ sợi dây ràng buộc tâm trí và sự dính bén với những gì mà chúng ta đang đeo bám
Thái độ tự do:
Tự do là khi mình không còn muốn làm người đặc biệt đối với bất cứ ai, hay không muốn ai là người đặc biệt đối với mình.
Chúng
ta còn phải tỉnh thức, đừng để mình bị “mê” bởi những lời tán thưởng,
bởi sự hoan hô, bởi những chiến công, thành đạt, uy quyền,..
Chúng
ta khổ, buồn đau hay để cuộc đời teo héo vì đã để mình bị ràng buộc bởi
những sự ham muốn, rồi bon chen để tìm cách chiếm hữu, và sau đó lo sợ
bị mất đi...
Giải thoát “nô lệ”:
· Thừa nhận mình đang bị nô lệ.
· Tiến trình giải thoát:
Ý thức
Trực diện vấn đề
Không quan trọng hoá
Cắt đứt sự bám víu
Sống vô tư như trẻ con
“Giữ
tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến” là một đề tài thuộc về quan điểm,
nhận thức và đấu tranh nội tâm. Sự chín chắn của con người không phụ
thuộc vào độ tuổi, mà dựa vào mức độ hiểu biết.
Ngày
nay người ta chú trọng nhiều đến sức mạnh nội tại để có thể đương đầu
trước sóng gió của cuộc đời, hơn là khái niệm sức mạnh cơ bắp, tiền bạc,
quyền lực như trước đây. Nhận thức về bản thân là khởi điểm của sự
thay đổi, đưa con người thoát khỏi ảnh hưởng của các cảm xúc tiêu cực.
Giải
thoát tâm hồn khỏi tình trạng nô lệ để có sự tự do nội tại đích thực,
là một cuộc hành trình dài, cần nhiều thời gian và sự cương quyết. Đây
là cuộc chiến đấu gay gắt và dai dẳng, mà sức lực hữu hạn của con người
luôn bị mài mòn.
3h sáng, trời rất lạnh, khi
mọi tuyến phố đều chìm trong sự yên lặng thì chợ đầu mối thủy sản Thọ
Quang (Đà Nẵng) trở nên nhộn nhịp, tấp nập hơn hẳn. Nào là tiếng bước
chân huỳnh huỵch, thoăn thoắt của người gánh cá thuê, tiếng mặc cả trả
giá giữa các thương lái với chủ tàu, tiếng nói cười, la hét lẫn tiếng
rao của những người bán hàng ăn… đã xua tan cái lạnh sương sớm. Đã có
không ít những mảnh đời phải bám víu vào đây để mưu sinh cho cuộc sống
và mơ đến một tương lai xa hơn. Họ làm việc không kể mưa nắng, lấy đêm
làm ngày đặc biệt họ không dám nghĩ đến những ngày lễ sẽ nhận được một
nhành hoa hay xả hơi một ngày.
Bên thềm Quốc tế phụ nữ 20/10, trong khi
nhiều phụ nữ trong cả nước đang náo nức đón chào ngày lễ thì những người
phụ nữ này càng tranh thủ làm việc chăm chỉ hơn để kiếm thêm vài đồng.
Sau đây là những hình ảnh mà chúng tôi ghi nhận được tại cảng cá Thọ
Quang sáng nay:
Khi
mọi người đang ngon giấc trong chăn ấm thì những người phụ nữ làm thuê
nơi đây đang hì hục chạy đua cùng thời gian để chuyển cá từ thuyền lên
bờTrong lúc đợi chuyển cá từ khoan thuyền lên, các cô tranh thủ trò chuyện để xua tan mệt mỏi
Chợ
là nơi mưu sinh của những người lao động làm thuê. Khi tàu cá cập cảng,
những người gánh cá thuê được các buôn lái thuê đưa cá đến nơi họ tập
kếtHầu
hết những người gánh cá thuê đều là phụ nữ, mỗi người có một hoàn cảnh
khác nhau nhưng chung quy họ về đây với mục đích kiếm kế sinh nhai
Trên chiếc xe đẩy là 100kg cá tươi, người phụ nữ phải oằn mình đưa cá vào chợ cho thương lái.Mùi tanh của cá quyện với những giọt mồ hôi khiến nhiều người làm thuê ở đây ngại tiếp xúc với chúng tôi.Trong đêm lạnh, nhiều người phụ nữ ngồi phân loại từng cỡ mức khác nhauChị
Phạm Thị Thu Thuẩn (Sơn Trà- Đà Nẵng) gắn bó với công việc làm sạch hải
sản trước khi chuyển đến các nhà hàng đã nhiều năm nay cho hay: “Quốc
tế phụ nữ chỉ dành cho người có tiền thôi, chứ với những người làm thuê
như chúng tôi ngày lễ chỉ mong kiếm thêm vài đồng thì cũng đủ vui rồi”.Chị
Đặng Thị Thủy – một lái buôn có mặt tại cảng cá từ rất sớm mong muốn
kiếm được vài đồng tiền lời từ việc mua đi bán lại các loại hải sản để
có khoản tiền lo cho gia đình.Sau
những giờ làm việc mệt nhoài, các chị em tranh thủ ngồi nghỉ, xơi nước
chờ đợt làm việc tiếp theo. Làm việc trong môi trường lạnh giá này, nên
những người làm nghề bám chợ rất gắn bó với nhau.5h
sáng, không khí tấp nập tại cảng cá vẫn chưa giảm nhiệt độ, những mối
lái bắt đầu chuyển những giỏ hải sản đầu tiên đến các chợ trong và ngoài
thành phố.Môi trường làm việc tại cảng rất ô nhiễm nhưng vì cuộc sống mưu sinh các cô không ngần ngại điều gìThùy Liên
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét