HÉT LÊN ĐI, ƠI QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU! 14

(ĐC sưu tầm trên NET)
 

Nhìn bữa cơm trắng của trẻ em vùng cao: “Kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra”



Nhìn vào bát cơm của trẻ vùng cao… Ảnh Lê Thanh Phong (Báo Lao Động)
Nhìn vào bát cơm của trẻ vùng cao… Ảnh Lê Thanh Phong (Báo Lao Động)

Tết sắp đến, báo chí đưa tin doanh nghiệp này thưởng tiền đủ mua được xe hơi xịn, công ty kia thưởng mức cao… Nhưng cũng trong cái tiết trời giá rét này, các em bé nghèo ở vùng núi phía Bắc lại đang phải chịu đói rét, không có cơm ăn, không có áo mặc. Lớp học thì thông thống, gió luồn từ cửa trước ra cửa sau. Thật là “kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra”.

Bữa ăn cơm trắng của những trẻ em vùng cao Lào Cai

Vnexpress vừa mới đưa một đoạn video rớt nước mắt về hoàn cảnh của các cháu bé mẫu giáo tại trường Mầm non xã Sàng Ma Sào, Bát Xát, Lào Cai. Đến bây giờ, có một nơi nào đó để dân đói là điều khó tin, nhưng điều khó tin đó là có thật và đang hiện hữu.
Trước đây trẻ mẫu giáo được hỗ trợ ăn trưa 120.000 đồng/cháu/tháng, đến nay không còn trợ cấp nữa nên bữa ăn các cháu chỉ có cơm trắng, rau, thậm chí chỉ là cơm trắng, những bữa ăn có thịt chỉ còn là quá khứ. Khi nhà trường mở cặp lồng của các em để phóng viên quay, hầu hết chỉ có cơm không.


Có nhiều cặp lồng chỉ toàn cơm trắng (Ảnh chụp/Video)
Có nhiều cặp lồng chỉ toàn cơm trắng (Ảnh chụp/Video)
Cặp lồng nào có rau thì cũng chỉ như thế này (Ảnh chụp/Video)
Cặp lồng nào có rau thì cũng chỉ như thế này (Ảnh chụp/Video)

Với phần ăn của trẻ em chỉ có cơm như vậy, dùng từ đói là chính xác nhất. Đói không phải là không có gì ăn, mà ăn không có đủ dinh dưỡng, ăn thiếu lượng, thiếu chất. Với phần ăn là gói mì, là cái bánh nếp, là ít cơm không, chắc chắn các bé đói quay quắt.
Có lẽ cha mẹ các cháu đã nhường hết những gì ngon nhất cho con mình, nhưng cũng không còn gì để ăn nữa, chứ bố, mẹ nào mà chẳng thương xót cho con. Nhìn thế cũng biết, khi các cháu còn không đủ ăn thì cha mẹ cháu cũng chẳng hơn gì.
Đói, rét là câu chuyện có thật ở vùng núi cao phía Bắc, trên đây chỉ là ví dụ. Vừa qua có phong trào đi từ thiện ở vùng núi phía Bắc, rất nhiều phóng viên đã đi cùng, ghi nhận được nhiều cảnh đói rét của các em vùng núi, những bức ảnh thảm thương, nhưng cũng không nỡ đưa hết lên báo chí.
Do gia đình quá nghèo đói, đông con, nên có hiện tượng các em bỏ học đi làm thuê làm mướn, hoặc phụ giúp gia đình, giữ em cho cha mẹ đi làm. Ở đây thực sự đang có hiện tượng bóc lột sức lao động trẻ em. Vì sao họ cứ nghèo đói?
Tuy nhiên đang có một thái cực khác ở những “người ăn không hết”…
Chuyện người giàu làm siêu đám cưới ở Cà Mau
Tuần qua dư luận cả nước xôn xao về đám cưới con gái ông Nguyễn Việt Cường, Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Phú Cường (diễn ra hôm 9 và 10/1) tại nhà hàng giữa hồ ở phường 5, TP. Cà Mau, với chi phí khổng lồ đến 14 tỷ để trang trí, dựng sân khấu nổi và mời ca sĩ nổi tiếng phục vụ khoảng 2.000 khách. Đây là đám cưới lớn nhất từ trước tới nay ở Cà Mau.
Để tổ chức đám cưới xa hoa bậc nhất Cà Mau từ trước đến nay, ông chủ Tập đoàn Phú Cường đã chi hơn 9 tỉ đồng để trang trí, dựng sân khấu nổi cải tạo nhà hàng giữa hồ nước rộng 81.700 m2 thành ‘đảo uyên ương’ để mừng ngày trọng đại cho con gái nở mày nở mặt với nhà chồng và bà con… và chi hơn 2 tỉ đồng để mời nghệ sĩ nổi tiếng ở Hà Nội và TP HCM tham gia chương trình văn nghệ
Ông Cường cho biết, có hơn 1.900 thiệp cưới được gửi đến người thân, bạn bè và đối tác kinh doanh trong, ngoài nước. Đêm 9/1 sẽ có khoảng 70 bàn tiệc, khách còn lại sẽ dự buổi tiệc chính vào đêm 10/1, tiệc cưới này được xem là có một không hai ở Cà Mau, cần đến trên 500 nhân viên phục vụ.
Đám cưới mời nhiều nghệ sĩ, ca sĩ ở TP. HCM, Hà Nội tham gia chương trình văn nghệ với chi phí trên 2 tỷ đồng. Các ca sĩ như: Đàm Vĩnh Hưng, Nguyễn Phi Hùng, Phi Nhung, nhóm Mắt Ngọc, Thanh Thanh Hiền và nghệ sĩ cải lương thân thiết với gia đình ông Cương như Trọng Hữu, Cẩm Tiên.
Chuyện lương 730 triệu đồng/năm ở Tiền giang
Thời gian qua, dư luận đã nói nhiều về thu nhập của viên chức Công ty Xổ số kiến thiết Tiền Giang. Thu nhập 730 triệu đồng một năm của viên chức quản lý (60,8 triệu mỗi tháng) và 314 triệu của lao động trong công ty (hơn 26 triệu mỗi tháng) là đúng quy định…?
Lương cao như vậy thì chúng ta có cần phải xem lại hay không? Không nên chỗ thì kẻ ăn không hết, chỗ thì người lần không ra. Nếu so với thu nhập bình quân của nông dân năm 2013 là 21 triệu đồng/người/năm thì lương lãnh đạo công ty này gấp 35 lần nông dân; nhân viên cán bộ ở đây được 314 triệu/năm gấp 15 lần nông dân? Phải chăng thu nhập của nông dân nước ta đang là quá thấp?
Lời kết
Chuyện giàu nghèo trong xã hội là thường tình, nhưng nếu bất bình đẳng quá lớn, quá xa hoa lãng phí mà để cho các em nhỏ, thế hệ tương lai của đất nước nghèo đói như thế là vô trách nhiệm, thậm chí là có tội! Việt Nam sẽ ra sao trong tương lai, Việt Nam sẽ ra sao trong mắt người dân thế giới?
Tại sao báo chí đưa tin nhiều về chuyện ngân sách đầu tư hàng nghìn tỷ đồng để xây dựng cụm tượng đài Sơn La và 58 cụm tượng đài khác; hàng nghìn tỷ để xây khu hành chính tỉnh to đẹp, hoành tráng, lộng lẫy; hàng nghìn tỷ để xây dựng những con đường to thênh thang chỉ để trâu bò đi; hàng nghìn tỷ để xây những nhà máy, bến xe rồi bỏ hoang… mà không thấy đưa chuyện hàng nghìn tỷ đầu tư cho trẻ em vùng cao? Hy vọng rồi sẽ có những phong trào như thế cho trẻ em nghèo miền núi mới đỡ khổ.
Chúng ta hãy thẳng thắn nhìn vào bát cơm của những em bé, nhìn vào số học sinh bỏ học để thấy lo lắng cho tương lai đất nước. Một đứa trẻ thất học, một gia đình nghèo khổ là chuyện của một nhà, còn hàng vạn gia đình nghèo khổ, hàng vạn trẻ em đói rét thì đã là chuyện của một đất nước rồi.
Thành Tâm

Ngõ hẹp của người lao động: Phí đóng bảo hiểm cao, lương hưu trí thấp và đồng tiền mất giá nhanh



Công nhân ngủ ngồi trong giờ nghỉ trưa tại một công trình đang thi công ở góc đường Đồng Khởi, phường Bến Nghé, Q.1, Sài Gòn, tháng 6/2010. (Ảnh: nld.com.vn)
Công nhân ngủ ngồi trong giờ nghỉ trưa tại một công trình đang thi công ở góc đường Đồng Khởi, phường Bến Nghé, Q.1, Sài Gòn, tháng 6/2010. (Ảnh: nld.com.vn)

Mỗi tháng người lao động trích một phần tiền lương để đóng bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, công đoàn phí, chưa kể thuế thu nhập cá nhân, sẽ là một khoản khá lớn kể từ 2016.
Bản thân người lao động phải trích từ lương và thu nhập để nộp 11,5%, còn người sử dụng lao động sẽ phải nộp 24%, tổng cộng là 35,5%, đây là con số quá lớn.
Người lao động và doanh nghiệp không hài lòng về khoản đóng góp quá lớn này, doanh nghiệp sẽ có xu hướng giảm lao động để giảm đóng bảo hiểm xã hội.
Thời gian qua, nhiều báo đã phản ảnh về những lo lắng của người lao động, họ không hài lòng vì số tiền mà họ phải đóng góp là quá cao so với thu nhập ít ỏi của họ.
Nhiều nhà phân tích cho rằng, mức đóng bảo hiểm của người lao động lớn thế, nhưng chế độ lương hưu thì rất thấp, thường từ 2-3 triệu đồng/tháng thì người hưu trí không đủ sống. Nhiều người nói, lương hưu không đủ đi mừng đám cưới, thực tế là hầu hết người hưu trí đều phải đi làm thêm thì mới đủ sống trong bối cảnh đồng tiền mất giá (năm 2015 mất giá 6%, số liệu do Thống đốc NHNN mới công bố; còn những năm trước rất cao, ví dụ 2011, chỉ số CPI là 18,5%), hàng hóa tiêu dùng thiết yếu tăng cao, giá điện, nước, chi phí y tế, giáo dục… đều tăng cao.
Nếu phải nộp nhiều như vậy, sẽ dẫn đến hiện tượng cả người lao động và doanh nghiệp sẽ thỏa thuận để lao động chui, để khai thấp mức lương, cả 2 bên sẽ giảm chi được 35,5% trên tổng tiền lương, khi đó lại càng khó khăn cho việc quản lý và ảnh hưởng đến quyền lợi của người lao động trong tương lai.
Thành Long

Nguy cơ doanh nghiệp sa thải lao động để giảm tiền bảo hiểm xã hội?



bảo hiểm xã hội
Các doanh nghiệp sử dụng số lượng lớn lao động như: da giày, dệt may, điện tử đều cho rằng mức đóng bảo hiểm mới sẽ gây áp lực lên người lao động, đặc biệt là lao động nữ và với chính doanh nghiệp. (Ảnh: shoppguccishoes.net)

Trong khi nền kinh tế vẫn khó khăn, các doanh nghiệp còn phải chật vật để tồn tại thì việc nâng mức đóng bảo hiểm xã hội từ 2016 sẽ tạo áp lực lớn cho doanh nghiệp và người lao động. Để giảm chi phí đóng bảo hiểm xã hội theo quy định mới, không ít doanh nghiệp tính đến phương án giảm bớt số lượng nhân công.

Phí bảo hiểm xã hội tăng đột ngột

Luật bảo hiểm xã hội mới áp dụng từ từ 1/1/2016, trong giai đoạn trước 2017, mức đóng bảo hiểm xã hội được dựa trên mức lương và phụ cấp ghi trong hợp đồng. Còn từ 2018, ngoài cơ sở là các khoản bổ sung khác để tính mức đóng thì người lao động sẽ đóng 8% và doanh nghiệp đóng 18%, chiếm 26% lương hàng tháng, tức đóng bảo hiểm hơn 1/4 số lương.
Mức thu này là quá lớn đối với cả người lao động và doanh nghiệp sử dụng người lao động, rất nhiều doanh nghiệp bày tỏ lo ngại liên quan đến quyền lợi chính mình.
Theo tin VnExpress, trao đổi với PV, ông Trần Việt Anh, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Tổng công ty Nam Thái Sơn (TP HCM) cho rằng để doanh nghiệp theo kịp thì cần phải có lộ trình từng bước, nếu không rất nhiều doanh nghiệp sẽ lâm vào cảnh “dở khóc dở mếu”.
Ông Việt Anh nói doanh nghiệp ông có trên dưới 800 lao động, từ 2016 nếu áp dụng quy định mới là đóng bảo hiểm cả phần phụ cấp ngoài lương thì chi phí bảo hiểm xã hội sẽ tăng thêm gấp đôi, khiến cho giá thành sản phẩm cũng đột ngột tăng cao, sức cạnh tranh của sản phẩm kém, mức doanh thu lợi nhuận sẽ lao dốc.
Với quy định này, những doanh nghiệp tuân thủ bảo hiểm sẽ đuối sức, còn các đơn vị thiếu nghiêm túc sẽ chây ì hoặc tìm cách né tránh hoặc trốn bảo hiểm. Điều này cũng tạo ra sự thiếu công bằng trong cạnh tranh doanh nghiệp,” ông Anh băn khoăn.

Doanh nghiệp khó khăn

Ông Đỗ Văn Trắc, Tổng giám đốc Công ty cổ phần đầu tư và phát triển Sacom (mã SAM), doanh nghiệp đang niêm yết sàn chứng khoán có mức đóng bảo hiểm cho người lao động cao hơn so với mức quy định, lo ngại áp lực tăng doanh thu mới đủ bù phần chi thêm cho bảo hiểm xã hội.
Ông cho biết quỹ lương của công ty có khoảng 70 tỷ đồng, cộng thêm các chi phí đầu tư lên tới trên trăm tỷ. Tổng cộng mỗi năm phải đạt được doanh thu trên 200 tỷ mới mong có lời. Nếu chi quá nhiều cho bảo hiểm xã hội thì doanh nghiệp ắt sẽ gặp khó khăn. “Là đơn vị đã quen với mức trả bảo hiểm cao thì chúng tôi còn ít bỡ ngỡ, nhưng đối với những doanh nghiệp quen với mức trả thấp thì nguy cơ vỡ nợ khó tránh.
Còn ông Đoàn Thế Xuyên – Giám đốc Công ty TNHH Phúc Xuyên (Quảng Ninh) lại có trăn trở khác, ông chia sẻ, hiện trong hơn 100 lao động của công ty, phần nhiều là phụ xe hoặc làm công việc kiểm soát vé. Hầu hết những người bán vé, phụ xe không xem đây là một nghề mà chỉ là công việc thời vụ với mức lương 3,4 – 4 triệu đồng, do vậy muốn vận động họ đóng bảo hiểm để ổn định lâu dài cũng khó. Nay tăng mức đóng không chỉ không thu hút thêm số lượng tự nguyện đóng bảo hiểm mà chắc chắn không ít người sẽ xin nghỉ việc.
Cũng tương tự, các doanh nghiệp sử dụng số lượng lớn lao động như: da giày, dệt may, điện tử đều cho rằng mức đóng bảo hiểm mới sẽ gây áp lực lên người lao động, đặc biệt là lao động nữ và với chính doanh nghiệp. Doanh nghiệp lớn còn có sức chống đỡ, doanh nghiệp nhỏ sẽ lao đao.
Vì vậy, cơ quan quản lý nên có một lộ trình tăng chi phí bảo hiểm cụ thể đối với từng nhóm doanh nghiệp, không nên thực hiện đồng loạt cùng lúc.
Cũng có lãnh đạo doanh nghiệp nói cùng với việc thu phí, thì cơ quan bảo hiểm xã hội cần thay đổi thái độ phục vụ, nên đặt mình ở vị trí đơn vị kinh doanh bình thường, lấy phục vụ khách hàng là chính để làm việc linh động hơn. Hiện nay, việc đóng bảo hiểm và chi trả cho người lao động còn rất nhiều “nhiêu khê”. “Các cơ quan khác như y tế, hành chính cũng đã có những bước thay đổi đáng kể, còn bảo hiểm xã hội bao năm rồi vẫn dậm chân tại chỗ.”
Ông Phí Ngọc Trình – Phó tổng giám đốc Công ty may Hồ Gươm cho biết, theo cách thu bảo hiểm xã hội mới, chi phí của doanh nghiệp chắc chắn sẽ tăng lên. Nhưng cụ thể bao nhiêu thì còn phải chờ thông tư hướng dẫn cụ thể của cơ quan quản lý nhà nước. Thời điểm Luật có hiệu lực đã cận kề, nhưng đến nay doanh nghiệp vẫn rất lúng túng vì chưa rõ phải thực thi như thế nào.
Theo ông Trình, một số quy định trong Luật còn chung chung, các doanh nghiệp sẽ tìm cách tránh những khoản đưa vào phụ cấp hoặc biến tiền trong danh mục phụ cấp thành những khoản khác. “Luật quy định là đóng dựa trên lương và phụ cấp nhưng chưa nói rõ phụ cấp bao gồm những khoản gì. Hợp đồng lao động do hai bên thỏa thuận, doanh nghiệp có thể né bằng cách thỏa thuận lương cũng không vấn đề gì. Còn các khoản phụ cấp cũng biến động liên tục chứ không cố định như lương,” ông thẳng thắn bày tỏ.
Lãnh đạo một doanh nghiệp dệt may ở Bình Dương cho biết 2 năm trở lại đây, doanh thu của công ty nói chung và ngành dệt may nói riêng có sự tăng trưởng. Tuy nhiên, nếu tính về hiệu quả lợi nhuận so với các năm trước thì sụt giảm mạnh. Đặc biệt, trong năm 2015 các chi phí về nhân công, thuế, tiền thuê đất, lương công nhân… tăng cao đã khiến cho doanh nghiệp thêm nhiều gánh nặng.
Ông cũng cho biết, hiện doanh nghiệp đang chịu đóng bảo hiểm xã hội 18%, bảo hiểm y tế 3%, phí công đoàn 2%, bảo hiểm thất nghiệp 1%. Tổng cộng, chi phí lên đến 24%, chiếm một phần tư tổng chi phí của cả doanh nghiệp. Chưa kể từ 1/1/2016, lương tối thiểu vùng cũng sẽ tăng theo quy định của nhà nước.
Đúng là trăm dâu đổ đầu tằm. Thời gian tới chúng tôi phải tìm mọi giải pháp để tiết kiệm chi phí, trong đó sẽ có cả việc sa thải bớt nhân công,” ông nói.
Ông Phạm Xuân Hồng – Phó chủ tịch Hiệp hội Dệt may nhìn nhận dù đây là một quy định tốt cho người lao động nhưng về phía doanh nghiệp sẽ vô cùng chật vật, đặc biệt là với doanh nghiệp dệt may. Hiện nay, sức cạnh tranh trên thị trường vô cùng khốc liệt, mọi chi phí tại doanh nghiệp tăng cao. Nếu phải gánh thêm trọng trách lớn trên thì nhiều công ty có nguy cơ “gãy gánh” giữa đường. Mặt khác, ông cũng lo ngại quy định này cũng sẽ dẫn đến nhiều hệ lụy như doanh nghiệp trốn bảo hiểm tăng cao, nhiều đơn vị lách luật, chây ì nợ đọng… ảnh hưởng lớn đến quyền lợi của người lao động.
Thành Long tổng hợp theo tin Nhóm PV (Vnexpress)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32