CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ 122/a

(ĐC sưu tầm trên NET)

12 mưu kế nổi tiếng nhất thời đại Gia Cát Lượng vẫn còn giá trị đến ngày nay (Phần 1)



thumneo 3

Thời Tam Quốc phân tranh đã chứng kiến sự xuất hiện của các anh hùng cái thế, những vị quân sư lỗi lạc và những mưu kế làm thay đổi cả bánh xe lịch sử. Sau đây là những mưu kế nổi bật nhất được đời đời truyền tụng như những giai thoại có một không hai trong sử sách.
Vương Tư Đồ khéo dùng “Liên hoàn kế” diệt Đổng Trác
Vào thời Hán mạt, liên minh Đổng Trác – Lữ Bố nổi lên như một khối u, làm suy kiệt nhà Hán. Vốn bản tính tham tàn, Đổng Trác đã gây ra biết bao tội ác trời đất không dung như: giết vua Thiếu Đế, giết Hà Hậu và Đường Phi, sát hại dã man bá quan văn võ, lạm sát thường dân vô tội.


b
Gian thần Đổng Trác, đại hoạ thời Hán mạt. Ảnh: Hình tượng Đổng Trác trên điện ảnh (phim Tam Quốc diễn nghĩa 1996).

Đổng Trác quy tụ quanh mình nhiều kẻ bất lương, tàn bạo: con rể Lý Nho đa mưu túc trí, nổi tiếng thâm hiểm, con nuôi Lã Bố kiêu dũng, thiện chiến. Cũng vì thế mà Đổng Trác ngày càng lạm quyền, khinh thường bá quan văn võ và chính cả vua nhà Hán, âm mưu thoán nghịch. Trong tình cảnh ấy, quan tư đồ Vương Doãn, vốn là một cựu thần Hán thất, cảm thấy vô cùng bất bình nhưng cũng giống như nhiều đồng liêu khác, ông cũng hoàn toàn bất lực.
Vương Doãn có một người con gái nuôi tên là Điêu Thuyền, nhan sắc tuyệt trần, chim sa cá lặn. Lã Bố và cả Đổng Trác vốn cực kỳ háo sắc. Vương tư đồ mới nảy ra ý định lập kế liên hoàn để trừ bỏ liên minh Đổng Trác – Lã Bố. Kế liên hoàn của Vương Doãn bao gồm rất nhiều mưu kế kết hợp với nhau: kế mỹ nhân, kế ly giá, kế “dụ rắn khỏi hang”, khổ nhục kế…


v
Cùng ngắm vẻ đẹp của nàng điêu thuyền, đẹp trong mỗi giai đoạn khác nhau của cuộc đời.

Vương Doãn nói với con gái: “Cha tin lòng con, nhưng ngại con không thực hành được. Nguyên cha con thằng Đổng Trác là phường háo sắc, bây giờ cha muốn dùng “liên hoàn kế”, trước đem con hứa tiếng gả cho Bố rồi sau lại hiến cho Trác. Con ở giữa tùy cơ ứng biến làm cho cha con nó trở lại giết hại nhau. Nếu mà làm được như vậy là con liều thân giúp nước, công nghiệp vô cùng to lớn“.
Nghe lời cha, Điêu Thuyền đã dùng “khổ nhục kế”, chịu muôn vàn đắng cay cuối cùng cũng đã chia rẽ thành công được liên minh này, khiến Lã Bố trở mặt giết cha nuôi, giải phóng triều đại nhà Hán khỏi mối nguy trăm bề này. Vương Doãn tru di 3 họ nhà Đổng Trác và bổ nhiệm Lã Bố làm Phấn vũ tướng quân, phong làm Ôn hầu.
v
Tư đồ Vương Doãn giống như đạo diễn, còn Điêu Thuyền giống như diễn viên vậy, đạo diễn giỏi, diễn viên xuất chúng mới có thể tạo nên kỳ tích mà 18 lộ chư hầu với mấy chục vạn quân binh cũng không thể làm nổi.
Khổng Minh dùng “Không thành kế” đuổi 15 vạn hùng binh Tư Mã Ý
Nhắc đến Khổng Minh, quả thật khó mà kể hết được những mưu kế “quỷ khốc thần sầu” của ông từng khiến biết bao anh hùng thời Tam Quốc phải nghiêng mình nể phục vì tài thao lược phi thường của ông. Mưu kế nổi tiếng nhất của ông chính là “Không thành kế” nổi tiếng, chỉ dùng một tiếng đàn mà có thể đẩy lùi 15 vạn quân binh nước Nguỵ. Đây quả đúng là tiếng đàn vô tiền khoáng hậu.


Vừa mất Nhai Đình, giờ lại còn nghe tin Tư Mã Ý đang hoả tốc kéo đại quân đến đây, lòng Gia Cát Lượng không khỏi lo lắng.
Vừa mất Nhai Đình, giờ lại còn nghe tin Tư Mã Ý đang hoả tốc kéo đại quân đến đây, lòng Gia Cát Lượng không khỏi lo lắng.

Sau khi Mã Tốc đề mất Nhai Đình, Gia Cát Lượng chỉ còn có 2500 quân sĩ đóng ở huyện Tây Thành. Bỗng có thám mã phi về báo: ”Tư Mã ý mang mười lăm vạn đại quân đang kéo đến Tây thành”. Lúc ấy, không có vị đại tướng nào ở bên Gia Cát Lượng, mà chỉ có một tốp quan văn. Nghe tin này, các quan đều tái mặt đi vô cùng lo sợ. Gia Cát Lượng bước lên mặt thành quan sát, quả nhiên xa xa bụi cuốn mịt mờ, quân ngụy đang xông tới Tây Thành. Gia Cát Lượng lập tức truyền lệnh:
Đem dấu hết cả cờ quạt đi, binh lính ai nấy đều vào giữ lấy chòi gác tuần tiễu của mình trên mặt thành, nếu có kẻ nào tự ý ra vào cổng thành hoặc nói lớn, sẽ bị giết. Mở rộng hết bốn cổng thành ra, ở mỗi cổng thành lấy hai chục người cải trang làm dân thường, quét ở đường phố. Nếu quân Nguỵ đến, không được nhốn nháo, ta khắc có mưu kế để đối phó.
Truyền lệnh xong Gia Cát Lượng khoác đạo bào lông hạc, vấn khăn nhiễu trên đầu, dẫn hai tiểu đồng mang theo một cây đàn, đi lên mặt thành, đốt hương gẩy đàn.


Trời xanh đã giúp Gia Cát Lượng khi Tư Mã Ý cũng là một người tinh thông âm luật, chứ không phải chỉ là kẻ hữu dũng tầm thường, nếu không thì...
Trời xanh đã giúp Gia Cát Lượng khi Tư Mã Ý cũng là một người tinh thông âm luật, chứ không phải chỉ là kẻ hữu dũng tầm thường, nếu không thì…

Nghe thám báo về báo lại tình hình, Tư Mã Ý ra lệnh cho quân sĩ lập tức dừng lại, tự phi ngựa lên phía trước nhìn lên, quả nhiên thấy Gia Cát Lượng ở trên mặt thành vẻ mặt tươi cười ngồi tựa lan can, đốt hương gẩy đàn, bên trái có một tiểu đồng, tay bưng một thanh gươm báu, bên phải cũng có một tiểu đồng tay cầm phất trần. Trong ngoài cổng thành chỉ có chừng hai chục người dân thường, cắm cúi quét đường cứ như thể không có ai ở bên mình. Sau khi nhìn thấy thế, Tư Mã ý nghi ngờ rằng trong thành có mai phục, vội vàng ra lệnh lui binh.
Thực ra, trong tiếng đàn của Gia Cát có rất nhiều thâm ý. Quân Ngụy rút chạy rồi, Gia Cát Lượng thốt lên: “Trời xanh cứu ta, Tư Mã Ý thực là hiểu âm luật“. Về phần Tư Mã Ý về đến trại, kéo ghế cho Tư Mã Sư ngồi, nghe con nói qua tình hình Tây Thành rồi bảo: “Ta thua Khổng Minh ở số trời, số trời không giúp ta”.


b
Không vội hành động, mà bình tĩnh suy nghĩ, Tư Mã Ý đã hiểu ra được ý đồ của Gia Cát Lượng.

Vậy rốt cuộc “trời xanh” đã giúp Gia Cát Lượng điều gì? Và “số trời” đã không giúp Tư Mã Ý điều gì? Cái  này chắc chắn là có liên quan đặc biệt đến tiếng đàn mà Gia Cát Lượng đánh. Qua tiếng đàn, bằng âm luật, Gia Cát Lượng đã chuyển đến Tư Mã Ý thông điệp rất rõ ràng: “Nhà Ngụy ba đời liền nghi ngờ, cảnh giác ông. Sở dĩ ông được làm nguyên soái thống lĩnh ba quân là bởi tôi cầm binh nước Thục công phá Ngụy Quốc. Tôi chết rồi, mối lo về Thục quân không còn, Ngụy Đế tất sẽ khiến ông không toàn mạng sống. Xưa nay thỏ khôn chết thì chó săn bị nấu, chim bay cao chết thì cung mạnh bị cho vào bếp, đó là lẽ thường”.
Đây là cảnh giới tư tưởng mà chỉ hai nhà dụng binh xuất chúng mới có thể hiểu, người thường không đạt đến cái cảnh giới này được, nên bề ngoài chỉ nhìn thấy ‘kết quả’ của “hiện thực giả”, còn nguyên nhân sâu xa thì chỉ có 2 người đó hiểu được mà thôi. Đây cũng là một trong những điều bí ẩn nhất trong các kế sách của Gia Cát Lượng về nghệ thuật dụng binh thần sầu của mình. Đúng là một cặp tri kỷ, nhờ đối trận mà tìm thấy nhau, tuy nhiên vai diễn lịch sử lại không cho họ trở thành bằng hữu tâm giao dưới ánh trăng, cùng ngồi kể chuyện Tam Quốc và phân định thiên hạ trên bàn cờ.
“Khổ nhục kế” của Chu Du và Hoàng Cái, đốt sạch quân Tào
“Hỏa thiêu Xích Bích” được đánh giá là chiến thắng kinh điển của Đại đô đốc Đông Ngô Chu Du, ngoài những mưu kế của chính mình và Gia Cát Lượng, không thể không kể đến một nhân vật đã làm nên huyền thoại này – đại tướng Hoàng Cái.


b
Hoàng Cái, một đại tướng quân của Đông Ngô, một lão tướng vào sinh ra tử từ thời Tôn Kiên sáng lập nên triều đại này.

Năm 208, Tào Tháo khởi đại quân xuống miền nam. Sau khi đánh chiếm Kinh châu, Tào Tháo tiến sang Giang Đông. Do bệnh dịch lây lan và quân phương bắc không quen đánh thủy, Tào Tháo khóa chiến thuyền lại với nhau để chờ sang đầu năm sau sẽ tấn công. Hoàng Cái thấy vậy bèn hiến kế với Đô đốc Chu Du: “Địch đông ta ít, nếu cầm cự lâu dài thì ta bất lợi. Tào Tháo cột chặt thuyền lại với nhau, rất tiện cho việc dùng hỏa công, tốc chiến tốc thắng“.
Chu Du nghe theo. Hoàng Cái làm theo kế, ấy là kế khổ nhục. Một hôm, biết Sái Trung, Sái Hòa sang Đông Ngô trá hàng, Chu Du và Hoàng Cái cố ý giả vờ cãi nhau. Khi Hoàng Cái nói phải quét sạch quân Tào trong 1 tháng, nếu không thì hãy cởi giáp quy hàng, Chu Du đã nổi giận mắng Hoàng Cái là kẻ phản phúc.
v
Du ra lệnh chém. Lão tướng Hoàng Cái không phục, mắng chửi Chu Du không tiếc lời. Đoạn bị đao phủ lập tức lôi ra ngoài. Lỗ Túc chạy tới xin Du tha mạng lão tướng với lý do chém đại tướng sẽ làm lòng quân lay động.Tất cả tướng sĩ cũng lập tức quỳ rạp xuống xin Du tha chết Hoàng Cái. Chu Du vẫn tức giận sôi người, sai quân lính đánh Hoàng Cái 100 gậy.


v
Nếu không có ý chí kiên cường, không phải vì an nguy của cả một đất nước, thì làm sao mà một lão tướng như thế này có thể chịu được nỗi đau ghê ghớm từ tâm hồn tới thể xác như vậy!

Hoàng Cái bị lôi ra đánh, trông vô cùng thương tâm, Du trong lòng đau như cắt khi nghe tiếng Hoàng Cái khóc nấc lên, máu văng ngay  trước mặt 2 tên gián điệp họ Sái. Các tướng phía dưới chứng kiến cảnh này, ai nấy đều khóc như mưa. Đến khi Hoàng Cái bị đánh ngất, các tướng lao ra xin Du dừng tay, Du mới chịu tha cho ông.
youtu.be-WRQBvOPWKus (17)
Hoàng Cái giả cách oán hận Chu Du, nhờ Hám Trạch sang đưa thư trá hàng cho Tào Tháo. Được Sái Trung, Sái Hòa về mật báo tin Hoàng Cái bị đánh, cộng với tài ăn nói của Hám Trạch, Tào Tháo hoàn toàn tin việc Hoàng Cái sang hàng là thật. Tào Tháo ước hẹn với Hám Trạch và sẵn sàng đợi ngày Hoàng Cái sang hàng. Không ngờ đó cũng chính là ngày mà toàn bộ 83 vạn Tào quân bị đốt thành tro.
Theo đúng ngày giờ đã định, Hoàng Cái chuẩn bị một đội thuyền cơ động, chừng 10 chiếc, bên trong chứa đầy mồi lửa, đồ dễ cháy nhằm thẳng hướng thủy trại quân Tào bơi đến. Khi thuyền đến giữa sông, Hoàng Cái ra lệnh châm lửa đốt thuyền. Gió Đông Nam nổi lên, hỏa thuyền cháy bừng bừng, thuận theo gió lao vun vút vào thủy trại quân Tào.
Các chiến thuyền của Tào Tháo vốn bị xích chặt vào nhau, mau chóng bắt lửa. Gió càng to, lửa càng đượm, nuốt chửng toàn bộ thủy trại kiên cố tưởng bất khả xâm phạm của quân Tào. Quân Tào phần bị lửa thiêu, phần nhảy xuống sông chết đuối, bi đát không sao kể xiết.
Để thực hiện được đại kế, Hoàng Cái đã phải chịu khổ một phen xiết bao đau đớn. Tuổi già sức yếu, phải chịu 100 trượng và mang tiếng nhục trước ba quân, bị đánh đến gần chết nhưng lão tướng quân vẫn một lòng vì nước, nghiến răng chịu đau vì việc lớn. Đây quả là một tấm lòng son sắt trung liệt hiếm có lưu danh sử sách, thật đáng được khen ngợi lắm thay!
Ánh Trăng tổng hợp
Hữu Bằng hiệu đính
 

Lã Bố, Chu Du nổi tiếng kiêu dũng, anh hùng nhưng rốt cuộc đều ‘khuất phục’ trước ‘mỹ nhân’



thumneo 2

Tam Quốc là thời đại mà đàn ông “độc chiếm” vũ đài chính trị cũng như văn hóa. Trong suốt gần 1 thế kỷ đó, vô số anh hùng trở nên nổi tiếng đã đi vào chính sử cũng như dã sử. Thế nhưng, không phải vì thế mà chiến trường khốc liệt của Tam Quốc lại thiếu đi những bóng hồng. Tứ đại mỹ nhân sau đây đã có ảnh hưởng mạnh mẽ tới cục diện thời Tam Quốc. 
1. Điêu Thuyền
Điêu Thuyền là một mỹ nhân xinh đẹp xuất hiện trong tiểu thuyết Tam Quốc diễn nghĩa của nhà văn La Quán Trung. Nàng được xem là một trong Tứ đại mỹ nhân Trung Hoa. Sắc đẹp của Điêu Thuyền được ví là ‘bế nguyệt’ (tức là khiến ánh trăng cũng phải thẹn thùng).


g
Vẻ đẹp của nàng khiến trăng cũng phải ẩn mình vì xấu hổ. (Ảnh: Internet)

Một bài hát ca ngợi về vẻ đẹp của Điêu Thuyền:
“Phải người cung cũ Chiêu Dương?
Xiêm y mây cuốn vương vương cánh hồng
Nhẹ nhàng mình liễu như bông,
Gót hài uyển chuyển trên lòng bàn taỵ
Động đình lạc lối hoa bay,
Lương châu thoăn thoắt sen cài bước chân
Nhà vàng gió cợt cành xuân,
Trăm hoa nhường vẻ thanh tân một người!
Cái tên Điêu Thuyền trở nên lừng lẫy đến vậy là nhờ xuất hiện trong cuốn tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa. Ít ai ngờ rằng, vẻ đẹp khiến “hoa hờn nguyệt thẹn” ấy lại ẩn chứa một nguồn sức mạnh phi thường đủ để làm cho bánh xe lịch sử phải đổi hướng khi khiến liên minh Đổng Trác – Lữ Bố tan rã.


vv
Cặp cha con Đổng Trác – Lữ Bố, từng là nỗi khiếp sợ cho 18 lộ chư hầu và thời Hán mạt. (Ảnh: Internet)

Sinh sống dưới đời Hán Hiến Đế (190 – 220 sau Công Nguyên), Điêu Thuyền cũng như Tây Thi là những người đẹp đại diện cho những hồng nhan bạc mệnh.


v
Vẻ đẹp “nghiêng nước nghiêng thành” ấy đã làm chao đảo biết bao trái tim anh hùng…

Trong sử sách có viết Điêu Thuyền là con nuôi của Tư đồ Vương Doãn và được ông hết sức yêu chiều. Trong thời gian này, Đổng Trác với sự giúp đỡ của Lã Bố đã thâu tóm hết quyền bính, ám hại công thần và ăn chơi sa đọa. Đứng trước tình cảnh này, Vương Doãn và Điêu Thuyền đã bày kế ly gián liên hoàn nhằm lật đổ Đổng Trác.


g
Từ xưa tới nay, anh hùng nào cũng đều khó mà có thể qua ‘ải’ mỹ nữ, dù là chiến Thần như Lã Bố cũng không phải là ngoại lệ!

Ông hứa gả nàng cho con nuôi Đổng Trác là Lã Bố, nhưng sau đó lại hiến nàng cho Đổng Trác. Điêu Thuyền một mặt khóc lóc với Lã Bố là mình bị Đổng Trác cướp đi và cưỡng bức, mặt khác lại nỉ non với Đổng Trác là mình bị Lã Bố sàm sỡ. Hai bố con nghi kỵ nhau, cuối cùng Lã Bố giết Đổng Trác.
Người con gái bé nhỏ đã làm được điều mà cả vạn đấng mày râu vũ dũng bó tay đó là dùng trí thông minh ưu việt, cùng nghệ thuật “đóng kịch bậc thầy” của mình để ly gián Đổng Trác và Lã Bố, khiến cho Lã Bố phải nổi cơn ghen, say máu vác kích đuổi theo Đổng Trác để giết, làm náo loạn Phụng Nghi Đình, từ đó mở ra thời đại Tam Quốc phân tranh.
Công lao và sự lợi hại của Điêu Thuyền khiến cho người đời sau không khỏi thán phục. Như Mao Tôn Cương trong Thánh Thán Ngoại Thư có viết: “18 lộ quân chư hầu không giết nổi Đổng Trác, mà một thiếu nữ đào tơ liễu yếu như Điêu Thuyền lại giết nổi Đổng Trác. Ba anh em Lưu, Quan, Trương hùng liệt không thắng nổi Lã Bố, mà chỉ một nàng Điêu Thuyền thắng nổi. Ôi, lấy chăn chiếu làm chiến trường, lấy son phấn làm giáp khôi, lấy mày ngài làm cung nỏ, lấy nước mắt nũng nịu làm tên đạn, lấy lời tình tứ ngọt ngào làm chiến lược mưu cơ. Xem thế thì cái bản lãnh của “nữ tướng quân” quả là tuyệt cao cường, đáng sợ thay!
2. Hai nàng Kiều của Đông Ngô
Nếu như vẻ đẹp của Điêu Thuyền đã khiến Đổng Trác phải nuốt hận, thì Đại Kiều và Tiểu Kiều cũng đã trở thành cái cớ khiến Tào Tháo, kiêu hùng bậc nhất của thời Tam Quốc phải nhận lấy thất bại cay đắng tại trận Xích Bích.


b
Nàng Tiểu Kiều, một báu vật của Đông Ngô. (Ảnh: Internet)

Danh tính thật của hai chị em hiện nay vẫn chưa được xác định chính xác, vì vậy người đời sau vẫn phân biệt họ là Đại Kiều và Tiểu Kiều. Theo Tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung thì họ là con gái Kiều Công, chủ nhân Kiều gia trang, gần vùng núi quận Cối Kê xứ Giang Đông, khu vực bờ nam sông Dương Tử. Hai người con gái này đều thuộc hàng tuyệt thế giai nhân thời Tam Quốc.
Đại Kiều được mô tả là cô gái nhu mì, đẹp trầm lặng, đôi mắt diễm lệ nhưng đa sầu, tính cách hiền hậu, nhút nhát, sống nội tâm và tình cảm. Nàng thích việc nữ công gia chánh, thêu thùa nấu ăn, chăm sóc hoa lá. Tiểu Kiều thì dung mạo xinh đẹp, thông minh, thích đọc sách, đánh đàn, ngắm hoa và làm thơ. Hai nàng được xem như báu vật lớn nhất của Kiều gia trang và cả vùng Đông Ngô.
Sau khi chiếm được Uyển Thành, Lư Giang, Tiểu bá vương Tôn Sách cùng bạn là Chu Du đến thăm Kiều gia trang rồi tình cờ chạm mặt hai nàng Kiều. Họ bèn cầu hôn hai tiểu thư họ Kiều. Đại Kiều kết hôn với Tôn Sách và Tiểu Kiều kết hôn với Chu Du.


6ce000895e51989b25c
2 chị em nhà kiều lần lượt kết duyên với 2 đại anh hùng Đông Ngô thời bấy giờ là: Tôn Quyền (Đại Kiều) và Chu Du (Tiểu Kiều). (Ảnh: Internet)

Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của hai chị em họ Kiều được xem là sự hôn phối giữa “Trai anh hùng, gái thuyền quyên”, “mỹ nhân và danh tướng” nhưng đều không kéo dài. Lấy nhau được 3 năm thì Tôn Sách mất, Đại Kiều một mình nuôi con cho tới cuối đời. Phần cô em là Tiểu Kiều thì may mắn hơn chị, được cùng chồng là Chu Du yên hưởng tình yêu tới 12 năm nhưng Chu Du cũng đoản mệnh. Sau khi chồng mất, họ đều trở lại Kiều gia trang để sinh sống. Cả hai chị em họ Kiều đều phải chịu cảnh goá phụ khi còn quá trẻ.


b
2 nàng kiều của Đông Ngô, trở thành goá phụ khi còn quá trẻ, thật đúng là ‘hồng nhan bạc phận’. (Ảnh trong phim Tam Quốc Diễn Nghĩa 2010)

Ngày ấy, Tào Tháo đang chiếm được ưu thế rất lớn trong cuộc chiến với Ngô và Thục. Quân sư nước Thục là Khổng Minh, để thuyết phục được quân thần nước Ngô hợp tác với nước mình,  đã “chế” bài thơ của Tào Thực (con trai Tào Tháo) thành như sau:
…Tìm hai Kiều nam phương về sống,
Vui cùng nhau giấc mộng hồi xuân…
Mặc dù thừa biết Tiểu Kiều là vợ Chu Du, Khổng Minh vẫn vờ nói khích, chọc tức Chu Du, qua đó buộc ông phải liên minh cùng Tây Thục. Nhờ Khổng Minh cầu gió đông, nên Chu Du dùng hỏa công đốt phá mấy chục vạn quân Tào tại trận Xích Bích. Tháo thua to, mộng chiếm đất Giang Nam để đoạt lấy hai nàng Kiều đẹp hoàn toàn tan vỡ. Nhờ “gió Đông của Khổng Minh” mà quân Ngô đại thắng quân Ngụy, Chu Du không bị nỗi nhục mất nước, mất vợ nên về sau thi thánh Đỗ Phủ có 2 câu thơ:
Gió Đông nếu chẳng vì Công Cẩn
Đồng Tước đêm xuân khoá Nhị Kiều
Trong “Truyện Kiều” của Nguyễn Du, câu thứ 156: “Một nền Đồng Tước khóa xuân hai Kiều” cũng chính là mượn điển tích này.
3. Chân Mật, mỹ nữ khuynh đảo nhà họ Tào
Người xưa có thơ rằng:
Nam phương hữu Nhị Kiều,
Hồ Bắc Chân Mật tiếu
Ý để so sánh vẻ đẹp của Chân Mật với hai nàng Kiều của nước Đông Ngô.


m
Đây là mỹ nhân của phương Bắc, vẻ đẹp của nàng được ví với 2 nàng Kiều của Đông Ngô. (Ảnh minh hoạ: Internet)

Chân Mật, tên khác là Chân Lạc, nàng còn được gọi là Chân phu nhân, Văn Chiêu hoàng hậu, là vợ đầu của Ngụy Văn đế Tào Phi, hoàng đế đầu tiên của nhà Tào Ngụy. Sắc đẹp của nàng đã khiến biết bao nam nhân mê mẩn, trong đó có cả ba cha con nhà họ Tào là Tào Tháo – Tào Phi – Tào Thực đều điên đảo vì nàng.
Chuyện kể rằng, quan trấn thủ Trung Sơn là Chân Dật có người vợ Trương Thị nổi tiếng xinh đẹp khắp vùng. Họ có 5 cô con gái và ba cậu con trai. Trong đó, cô con gái út tên Chân Mật, tỏ ra là người thông minh, nhanh nhẹn nhất, lại ham đọc sách, rất được cha yêu mến.
Có một lần bà Trương đưa Chân Mật đi xem bói, người thầy bói đã chỉ vào Chân Mật mà nói rằng: “Cô bé sau này là người  làm rạng rỡ gia đình, có tướng phú quý, nhưng chính cái họa lại ẩn trong cái phúc này!


v
Trong “Lạc Thần Phú” vẻ đẹp của nàng được Tào Thực (con trai thứ 2 của Tào Tháo) ca ngợi hết lời. (Ảnh: Internet)

Cô bé Chân Mật càng lớn càng xinh đẹp hơn người. Nhắc đến vẻ đẹp của Chân Mật, người ta thường dùng những lời thơ miêu tả dung nhan nàng trong “Lạc thần phú” do Tào Thực viết để ca ngợi: “Hình dáng nhẹ nhàng như con chim hồng giật mình tung cánh bay lên, rạng rỡ như hoa cúc mùa thu, đầy đặn như cây tùng mùa xuân tươi tốt. Nhìn từ xa sáng chói như vầng đông vừa nhô khỏi mây, nhìn gần tươi tắn như hoa sen vừa vươn lên khỏi mặt nước. Béo gầy vừa phải, cao thấp vừa tầm…”.
Đến tuổi trăng rằm, Chân Mật nổi tiếng khắp vùng là cô gái xinh đẹp tài giỏi. Viên Thiệu, chúa tể Ký Châu, từ lâu đã nghe danh bèn đến hỏi Chân Mật về làm vợ cho con trai của ông là Viên Hy.
Khi chiến sự nổ ra, họ Viên dần bị Tào Tháo triệt hạ. Năm 204, quân Tào chiếm được thủ phủ Ký Châu, bắt sống gia quyến họ Viên. Theo “Tam quốc diễn nghĩa”, khi thắng trận, Tào Phi (tức con trai lớn của Tào Tháo, khi ấy mới 19 tuổi) dẫn quân xông thẳng vào nhà họ Viên, thấy hai người phụ nữ đang ôm nhau  khóc. Thấy đầu bù, mặt nhọ, Tào Phi đã kéo nàng Chân lại gần, dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau mặt cho nàng và tự nhiên xúc động thốt lên: “Thật là một tiên nữ!”. Sau đó, Tào Phi hứa sẽ bảo toàn cho cả gia đình.
Được biết, thực ra từ lâu Tào Tháo đã nghe danh nhà họ Viên có cô con dâu Chân Mật vô cùng xinh đẹp, khi trinh phạt thủ phủ Ký Châu cũng đã có ý định sẽ cướp Chân Mật cho riêng mình, nhưng không ngờ Tào Phi lại nhanh chân hơn tới trước. Tào Tháo đành ngậm ngùi nhường cho con trai.
Điều bất hạnh nhất đã đến với Chân Mật khi Tào Phi si mê người đẹp họ Quách. Ghen ghét Chân Mật bởi nàng là vợ cả lại có nhan sắc nổi trội nên Quách Thị luôn tìm cách hãm hại, vu khống cho nàng. Đỉnh điểm nhất trong mối quan hệ này là Quách Thị cố tình đặt bùa trong phòng của Chân Mật rồi vu cho nàng đã yểm bùa hãm hại chồng.


k
Người đẹp họ Quách do tâm ghen ghét, đã bày mưu ám hại Chân Mật, khiến nàng bị hàm oan mà buộc phải chết. (Ảnh: Internet)

Vốn tính đa nghi giống cha, Tào Phi cho người điều tra và quả nhiên tìm thấy tượng gỗ có khắc tên mình trong phòng của Chân Mật. Chứng cớ rành rành, nàng bị Tào Phi ra lệnh cho uống thuốc độc tự tử. Thảm thương hơn, khi chết, nàng còn bị nhét đầy cám vào mồm, rũ tóc che khuất mặt mới được mai táng. Mỹ nữ lừng danh thời Tam Quốc mãi ra đi ở tuổi 39.
Oan trái hơn nữa khi là vợ của Tào Phi, Chân Mật cùng với Tào Thực (con trai thứ ba của Tào Tháo) lại này sinh tình cảm, dù chỉ là đong đưa qua ánh mắt. Chân Mật vốn bị Tào Phi bắt về làm vợ nên không hề có tình cảm. Đến khi nàng và Tào Thực gặp nhau, một người thì cảm mến vì sắc đẹp và sự dịu dàng, một người thì cảm mến bởi tâm hồn thi nhân bay bổng. Tuy Tào Thực kém Chân Mật tận 9 tuổi, nhưng giữa họ đã có những rung động sâu kín. Chuyện tình này được chứng thực hơn nữa bởi những bài thơ dạt dào tình cảm Tào Thực viết khi Chân Mật đã chết.
* * *
Ngoài Điêu Thuyền, Nhị Kiều, Chân Mật, thời đại Tam Quốc vẫn còn vô số những mỹ nhân nổi danh khác, ví dụ như công chúa Đông Ngô, Tôn Thượng Hương, người vợ hiền, giỏi giang của Lưu Bị… Tất cả những người phụ nữ ấy đều đã ghi được dấu ấn của mình trong lịch sử của một “thời đại của anh hùng”.
Ánh Trăng tổng hợp

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32