HÁT NỮA ĐI, ĐỜI! 29
(ĐC sưu tầm trên NET)
Hát nói, một tiền đề cho Thơ mới (*)
(Toquoc)- Thơ trung đại là một diễn ngôn đã bị loại trừ trên con đường hưng vượng của Thơ mới. Trong thơ trung đại, có tiểu loại hình Hát nói - một diễn ngôn của loại hình nhà nho tài tử được xem là tiền đề cho Thơ mới, đặc biệt là ở điệu nói[1]. Chúng tôi nghĩ rằng, điệu nói ấy chính có nguồn gốc từ tâm thế, từ kiểu tư duy và mỹ cảm của con người tài tử rồi đây khi tích lũy đầy đủ điều kiện sẽ xé kén trở thành kẻ thị dân tư sản. Hát nói dẫu sao vẫn có căn rễ từ thơ trữ tình trung đại, mà hiện diện trung thành nhất chính là tính chất phi chủ thể. Bởi thế, Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát, Nguyễn Khuyến, Dương Khuê, Chu Mạnh Trinh… có thể vẫn say sưa với Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị. Lời của ai cũng được, nói với đất trời, vũ trụ nên dẫu hàng ngàn năm mà họ vẫn tương đồng cảnh ngộ Cùng một lứa bên trời lận đận. Thơ mới không thế, cùng với sự xuất hiện của hư từ, từ thông tục là các đại từ xưng hô thể hiện tư cách chủ thể, khách thể trong chuỗi lời. Trong thơ mới, Ta, Tôi, Nàng, Em rất rõ, thơ có chủ thể, có đối tượng hướng đến, có nhân vật trữ tình. Tính chất cá thể hóa cao độ chính là điểm khác biệt của Thơ mới so với Hát nói - Thơ trung đại. Cũng trong sự cá thể hóa cao độ ấy, người ta nhận ra: “một hồn thơ rộng mở như Thế Lữ, mơ màng như Lưu Trọng Lư, hùng tráng như Huy Thông, trong sáng như Nguyễn Nhược Pháp, quê mùa như Nguyễn Bính, Ảo não như Huy Cận, quê mùa như Nguyễn Bính, kỳ dị như Chế Lan Viên… và thiết tha, rạo rực, băn khoăn như Xuân Diệu”[2]. Vấn đề cần suy nghĩ nhiều hơn chính là điều gì đang diễn ra trong tâm lý, trong tư duy, thậm chí là trong vô thức của con người cá nhân tư sản. Tại sao thơ Nguyễn Bính lại quê mùa? Sự quê mùa ấy nói lên tình yêu, nỗi nhớ, sự gắn bó với quê, với những giá trị truyền thống hay chỉ là tiếng vọng của nỗi hoài hương, của một bản nguyên đã đi xa, đã đánh mất hồn quê trong sòng đời nghiệt ngã? Tương tự thế, tại sao lại hùng tráng như Huy Thông, mơ màng như Lưu Trọng Lư, kì dị như Chế Lan Viên, thiết tha, băn khoăn, rạo rực như Xuân Diệu? Nỗi lòng ưu thời mẫn thế, tiên ưu bạch phát, ý chí phò vua giúp nước, trí quân trạch dân thống nhất xuyên suốt trong diễn trình thơ trung đại, không làm nên sự khác biệt lớn về phong cách cá nhân. Hay nói cách khác, mỹ học đồng nhất đã không tạo nên sự phong phú về mặt phong cách cá nhân. Nghĩa là, thể chế quân chủ chuyên chế gắn với đạo đức học (kiến tạo bởi tri thức kinh điển của tam giáo, bản địa) đã thâu tóm các diễn ngôn văn học, gọt giũa chúng trong một quy ước tiên định. Phá vỡ thiết chế này, Thơ mới mới có hy vọng cất lời trong lịch sử.
Cái tôi thời trung đại bị dấu kín, ẩn sau cái Đại ngã - ta, cái tôi trong Ca trù, Hát nói là cái tôi của nhà nho tài tử, kẻ thị tài. Tài, tình, ngông ngạo để chứng tỏ mình hơn đời, khác đời, ngạo đời. Nhưng đó là một “cái tôi nửa vời”, ý thức cá nhân đã có nhưng sự nỗ lực để thể hiện lại không triệt để. Sự thị tài hay ngông ngạo của kẻ tài tử lại hoàn toàn quy chiếu về trung đại trong sự nhìn nhận, tương quan với cương thường, luân lý. Chính vì thế, cá nhân vẫn bị ràng buộc bởi các hệ giá trị trung đại, nó chưa thể thoát ra để âu lo, để tự nhận diện mình trong môi trường tư sản mà ở đó cái tài chẳng còn giá trị để bao bọc nhân cách của họ. Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc trong Đào nương ca đã khảo hàng ngàn bài hát nói, nhưng tựu trung cũng không ngoài mấy mục: lập công, đợi thời, ngán đời, ăn chơi, tự tình, tả cảnh… (Nhập thế cục bất khả vô công nghiệp/ Cùng, đạt do thiên: tảo, vãn tùy cơ/ Ba vạn sáu nghìn ngày là mấy/ Nhân sinh quý thích chí/ Tài tử với giai nhân là nợ sẵn… [3].
Trong Ca trù có sự phóng túng, điều đó dường như là một tiền đề để dẫn đến những chuyển dịch sau này trong văn chương cận hiện đại. Tuy nhiên, khó mà nói rằng các nhà nho tài tử có thể làm nên một cuộc cách mạng. Căn lõi của vấn đề chính là tư tưởng của kẻ tài tử vẫn hướng về minh quân, minh đạo, vẫn chờ thời để thỏa chí làm trai, phỉ chí tàng bồng, cho đáng mặt nam chi… Hành lạc là sinh thú, nhưng hãy xem lại những cuộc hát của nhà nho tài tử! Một cuộc hát cũng chính là một cuộc “thiết triều” của tính tình, đạo đức, luân lý và chuẩn thẩm mỹ trung đại. Trong một cuộc hát, có “tửu lịnh”, “cổ lịnh”, kẻ cầm gươm, người cầm chầu, duy trì sự trang nhã, thanh tao, nghiêm cẩn của cuộc hát… Không thể có chút gì lả lơi hay thô tục diễn ra trong cuộc hát[4]. Dĩ nhiên, một trong những “vẻ hay” của Ả Đào chính là “vẻ tài tình… vẻ đĩ, vẻ lẳng lơ”, nhưng không vì thế mà cho phép quan viên nào “say gái”, mê Đào dẫn đến dâm bôn, không ngay chính (hoan hân cổ vũ, lạc nhi bất dâm)[5]. Thậm chí đào kép nếu là vợ chồng trước mỗi lần được mời đi hát thường phải kiêng chuyện gối chăn, giữ mình thanh tịnh. Hát Ca trù còn gọi là hát đình, hát miếu, hát trong các nghi lễ thờ thành hoàng, thánh đế nên sự phóng dật, quá độ là không thể có. Chính điều này gợi đến sự tương sánh với lối hát Ả Đào, Hát nói hay cuộc hành lạc của các văn sỹ đầu thế kỷ XX. Quan sát kỹ có lẽ sẽ cho chúng ta một sự thẩm định về những thay đổi căn bản trong quy ước và điển phạm. Đánh mất đi vẻ ngông ngạo, khinh đời, cái tôi cá nhân tư sản là một nỗi âu lo, thấp thỏm về chính bản thân mình. Rõ ràng, cái tôi cá nhân tư sản không còn một nơi nào để bám víu, để ẩn nấp. Nhà nho tài tử dẫu thuộc vào kiểu con người “cuồng” (Quân - Cuồng) vẫn có thể hy vọng về một thời “ngư long” được hiển lộ, kẻ tài minh được đắc dụng. Chơi cho thỏa chí, cũng là cho thiên hạ đâu đấy tỏ. Còn con người cá nhân tư sản, trong cuộc chơi (đã mất đi nhiều vẻ thanh tao, trang nhã, nghiêm nhặt) vẫn âu sầu, cô độc, chán chường. Chén rượu, con hát ở hai thời chứa đựng hai bầu tâm sự đã hoàn toàn khác nhau. Chẳng thấy kẻ cuồng thị tài kia âu lo, mà thanh thản, tiêu dao, đắc chí. Còn con người tư sản vùi vào chén rượu, không phải là nhắp từng chén mà uống ừng ực cả chai, tựa vào vách đêm của những ca quán mà sầu não, như quên đi thân phận, chính là lúc ý thức về thân phận trỗi dậy nhức nhói nhất[6]. Đặt con người cá nhân tư sản trong thế cuộc, trong một trò tiêu khiển của kẻ tài tử mới thấy sự chênh vênh của thân phận cá nhân, sự khác biệt của thời thế, và ý thức hiện diện - không phải để phỉ chí nam nhi, không phải để thỏa tang bồng, không phải để đâu đấy tỏ, mà chỉ để sống, một cuộc sống thực hữu với thân phận của cá nhân. Khâm Thiên, Vạn Thái, Thái Hà… có thể gọi là cái nôi văn nghệ của Hà Nội đầu thế kỷ XX nhưng cũng là nơi chứng kiến sự tha hóa, sự đổ vỡ của con người thị tài, kẻ tài tử ngông ngạo thời trung đại đồng thời hiện hình con người cá nhân tư sản thời cận hiện đại. Vũ Bằng cố moi trong trí nhớ của mình cũng chưa thấy một nhà văn, nhà báo đất Bắc nào mà không ra vào nhà hát cô đầu. Từ lớp trước như Dương Bá Trạc, Hoàng Tăng Bí đến Song An Hoàng Ngọc Phách, Á Nam Trần Tuấn Khải, Ngô Tất Tố, Nguyễn Tuân, Vũ Trọng Phụng, Lê Tràng Kiều, Thâm Tâm, Thạch Lam, Trần Huyền Trân, Lưu Trọng Lư, Thế Lữ, Huyền Kiêu, Đinh Hùng,...[7]. Sự loại trừ trong đối thoại của hai diễn ngôn Thơ mới và Thơ cũ tại ranh giới của nó chính là hệ giá trị của con người cá nhân tư sản trong đô thị kiểu phương Tây và kẻ tài tử trong môi trường đô thị phong kiến. Cái tôi loại trừ cái ta, cái cá biệt loại trừ cái phổ quát, cái đối lập loại trừ cái đồng nhất, cái có thể là loại trừ cái hãy là… Từ môi trường đô thị kiểu phương Đông đến đô thị kiểu phương Tây, từ thời trung đại chuyển sang cận hiện đại, vẫn một lối đi về mà tâm thế đã hoàn toàn khác nhau.
Trong quan niệm của M. Foucault và cả R. Barthes, mọi diễn ngôn đều là những thực tại được quy ước. Đó là những ký hiệu biểu nghĩa. Sự quy ước bản thân nó đã nói lên tính chất bất bình đẳng trong đối thoại của các diễn ngôn. Chính vì thế, loại trừ gần như là nguyên lý để hình thành thiết chế, quyền lực.
Mỹ học của Thơ mới xét trong tương quan với Thơ trung đại chính là “mỹ học đối lập” - mỹ học của cái tôi cá nhân với khát khao hiện diện một cách thành thực. Ở trung tâm của diễn ngôn, Tư duy Thơ mới có tính nhị nguyên, phân cực trong khi tư duy Thơ trung đại nhất nguyên và không phân cực. Dẫu như vậy, nhìn lại những gì chúng ta đã bàn luận: Thơ cũ, Thơ mới, diễn ngôn về diễn ngôn Thơ mới, diễn ngôn của kẻ tài tử, diễn ngôn của con người cá nhân tư sản, diễn ngôn trung đại, diễn ngôn cận hiện đại (cả bài viết này)… không gì khác là những sự quy ước, đã được loại trừ. Trật tự của các diễn ngôn có thể được thiết lập hay không còn phụ thuộc vào điều chúng ta có tin rằng sự quy ước nào đó có phải là chân lý. Trong tình thế của chúng ta, chân lý không phải bao giờ cũng đúng!
Trước khi Tổng thống Hoa Kỳ có bài diễn thuyết
quan trọng trước 2.000 người dự thính, ca sĩ Mỹ Linh đứng trên sân khấu
thể hiện bài Quốc ca.
Mỹ Linh chia sẻ chị đã rất tập trung khi hát bởi "đây là nhiệm vụ quan trọng".
“Tôi chỉ hát một mình, không có nhạc nền cũng như dàn nhạc, nên cảm giác càng đặc biệt”, Mỹ Linh tâm sự.
Mỹ Linh xuất hiện trong trang phục áo dài, đứng một mình trên sân khấu với phía sau là quốc kỳ hai nước Việt Nam - Hoa Kỳ và cất cao Tiến quân ca theo phong cách acapella không có nhạc nền hỗ trợ.
Nhiều ý kiến đánh giá và phản ứng về phần hát quốc ca của Mỹ Linh, trong đó có ý kiến cho rằng Mỹ Linh hát quốc ca "thiếu hào hùng".
Sự tranh luận còn hướng vào phần trình bày của Mỹ Linh. Thay vì hát theo lối quen thuộc, Mỹ Linh chọn cách hát acapella chậm rãi, sâu lắng, đòi hỏi nhiều kỹ thuật để thể hiện bài Quốc ca.
Việc xuất hiện một mình của Mỹ Linh khiến có người cho rằng phần hát Quốc ca nên dành cho đồng ca thay vì đơn ca.
“Quốc ca vốn dành cho tập thể cùng hát, có vậy mới thể hiện được khí thế hào hùng, hùng tráng vốn có”, một khán giả bày tỏ.
“Còn đâu cái khí thế hào hùng của “đoàn quân Việt Nam đi” nữa”, khán giả Nguyễn Phương Thúy bình luận trên mạng.
“Sao Mỹ Linh phải hát như rên rỉ vậy? Rung giọng nhiều và kéo dài lê thê bài hát, không hùng hồn theo đúng nghĩa quốc ca gì cả”, khán giả Trần Linh nhận xét.
Ở chiều ngược lại, ca sĩ Lê Minh (thành viên nhóm nhạc MTV) viết trên Facebook ngày 26-5: "Hát quốc ca kiểu acapella (tạm gọi là hát không nhạc đệm) trên thế giới rất phổ biến. Khi có sự kiện đặc biệt họ vẫn thể hiện cách này để thêm sự tôn nghiêm cho bài hát".
Lê Minh cho biết "cớ gì chúng ta phải tranh cãi nhỉ?".
Nhà báo Nguyễn Mạnh Hà đưa ra quan điểm: “Tôi nghe Mỹ Linh hát thấy hoàn toàn ổn, hay nữa là đằng khác”.
Anh cho rằng Mỹ Linh chọn cách hát bán cổ điển trang nghiêm là tương đối phù hợp. Mỹ Linh cho rằng mình lấy tone hơi thấp, nhưng nốt thấp nhất của bài hát chị vẫn xuống rất đẹp”, anh Hà nhận xét.
Anh Nguyễn Mạnh Hà nói đây là sự kiện do Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam đứng ra tổ chức và lựa chọn ca sĩ thể hiện. Do đó, ngoài danh tiếng thì chất giọng nữ trung dày dặn và uyển chuyển của Mỹ Linh cũng thích hợp để hát quốc ca một mình.
“Nếu chọn một giọng nữ cao thì sẽ bị chói, có thể giảm độ hùng tráng. Giọng trầm thì dễ bị xỉn. Còn giọng hàn lâm thì có thể thiếu tự nhiên”, Nguyễn Mạnh Hà phân tích.
Doanh nhân Thái Lê Ngọc Diệp bày tỏ cảm xúc trên trang cá nhân: "Một hình ảnh đẹp là tất cả đứng nghiêm trang khi bài hát cất lên... Obama không hiểu lời Việt, nhưng ông sẽ hiểu tình cảm của ca sĩ, của người dân khi nghe từng nhả chữ và trân trọng qua hình ảnh nghiêm trang. Mỹ Linh hát rất hay, truyền cảm và da diết mà vẫn "oai". Vẫn là giọng hát đẳng cấp".
Theo Mỹ Linh, chọn sự thể hiện như vậy là vì muốn “hát với thông điệp của thời bình, với tinh thần hàn gắn và chia sẻ yêu thương” và “hát bằng cả trái tim mình để đóng lại quá khứ, nhìn về tương lai”.
Xem clip Mỹ Linh hát quốc ca trước khi Tổng thống Obama diễn thuyết TẠI ĐÂY
DANH ANH - C.TH
(Toquoc)- Thơ trung đại là một diễn ngôn đã bị loại trừ trên con đường hưng vượng của Thơ mới. Trong thơ trung đại, có tiểu loại hình Hát nói - một diễn ngôn của loại hình nhà nho tài tử được xem là tiền đề cho Thơ mới, đặc biệt là ở điệu nói[1]. Chúng tôi nghĩ rằng, điệu nói ấy chính có nguồn gốc từ tâm thế, từ kiểu tư duy và mỹ cảm của con người tài tử rồi đây khi tích lũy đầy đủ điều kiện sẽ xé kén trở thành kẻ thị dân tư sản. Hát nói dẫu sao vẫn có căn rễ từ thơ trữ tình trung đại, mà hiện diện trung thành nhất chính là tính chất phi chủ thể. Bởi thế, Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát, Nguyễn Khuyến, Dương Khuê, Chu Mạnh Trinh… có thể vẫn say sưa với Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị. Lời của ai cũng được, nói với đất trời, vũ trụ nên dẫu hàng ngàn năm mà họ vẫn tương đồng cảnh ngộ Cùng một lứa bên trời lận đận. Thơ mới không thế, cùng với sự xuất hiện của hư từ, từ thông tục là các đại từ xưng hô thể hiện tư cách chủ thể, khách thể trong chuỗi lời. Trong thơ mới, Ta, Tôi, Nàng, Em rất rõ, thơ có chủ thể, có đối tượng hướng đến, có nhân vật trữ tình. Tính chất cá thể hóa cao độ chính là điểm khác biệt của Thơ mới so với Hát nói - Thơ trung đại. Cũng trong sự cá thể hóa cao độ ấy, người ta nhận ra: “một hồn thơ rộng mở như Thế Lữ, mơ màng như Lưu Trọng Lư, hùng tráng như Huy Thông, trong sáng như Nguyễn Nhược Pháp, quê mùa như Nguyễn Bính, Ảo não như Huy Cận, quê mùa như Nguyễn Bính, kỳ dị như Chế Lan Viên… và thiết tha, rạo rực, băn khoăn như Xuân Diệu”[2]. Vấn đề cần suy nghĩ nhiều hơn chính là điều gì đang diễn ra trong tâm lý, trong tư duy, thậm chí là trong vô thức của con người cá nhân tư sản. Tại sao thơ Nguyễn Bính lại quê mùa? Sự quê mùa ấy nói lên tình yêu, nỗi nhớ, sự gắn bó với quê, với những giá trị truyền thống hay chỉ là tiếng vọng của nỗi hoài hương, của một bản nguyên đã đi xa, đã đánh mất hồn quê trong sòng đời nghiệt ngã? Tương tự thế, tại sao lại hùng tráng như Huy Thông, mơ màng như Lưu Trọng Lư, kì dị như Chế Lan Viên, thiết tha, băn khoăn, rạo rực như Xuân Diệu? Nỗi lòng ưu thời mẫn thế, tiên ưu bạch phát, ý chí phò vua giúp nước, trí quân trạch dân thống nhất xuyên suốt trong diễn trình thơ trung đại, không làm nên sự khác biệt lớn về phong cách cá nhân. Hay nói cách khác, mỹ học đồng nhất đã không tạo nên sự phong phú về mặt phong cách cá nhân. Nghĩa là, thể chế quân chủ chuyên chế gắn với đạo đức học (kiến tạo bởi tri thức kinh điển của tam giáo, bản địa) đã thâu tóm các diễn ngôn văn học, gọt giũa chúng trong một quy ước tiên định. Phá vỡ thiết chế này, Thơ mới mới có hy vọng cất lời trong lịch sử.
Cái tôi thời trung đại bị dấu kín, ẩn sau cái Đại ngã - ta, cái tôi trong Ca trù, Hát nói là cái tôi của nhà nho tài tử, kẻ thị tài. Tài, tình, ngông ngạo để chứng tỏ mình hơn đời, khác đời, ngạo đời. Nhưng đó là một “cái tôi nửa vời”, ý thức cá nhân đã có nhưng sự nỗ lực để thể hiện lại không triệt để. Sự thị tài hay ngông ngạo của kẻ tài tử lại hoàn toàn quy chiếu về trung đại trong sự nhìn nhận, tương quan với cương thường, luân lý. Chính vì thế, cá nhân vẫn bị ràng buộc bởi các hệ giá trị trung đại, nó chưa thể thoát ra để âu lo, để tự nhận diện mình trong môi trường tư sản mà ở đó cái tài chẳng còn giá trị để bao bọc nhân cách của họ. Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc trong Đào nương ca đã khảo hàng ngàn bài hát nói, nhưng tựu trung cũng không ngoài mấy mục: lập công, đợi thời, ngán đời, ăn chơi, tự tình, tả cảnh… (Nhập thế cục bất khả vô công nghiệp/ Cùng, đạt do thiên: tảo, vãn tùy cơ/ Ba vạn sáu nghìn ngày là mấy/ Nhân sinh quý thích chí/ Tài tử với giai nhân là nợ sẵn… [3].
Trong Ca trù có sự phóng túng, điều đó dường như là một tiền đề để dẫn đến những chuyển dịch sau này trong văn chương cận hiện đại. Tuy nhiên, khó mà nói rằng các nhà nho tài tử có thể làm nên một cuộc cách mạng. Căn lõi của vấn đề chính là tư tưởng của kẻ tài tử vẫn hướng về minh quân, minh đạo, vẫn chờ thời để thỏa chí làm trai, phỉ chí tàng bồng, cho đáng mặt nam chi… Hành lạc là sinh thú, nhưng hãy xem lại những cuộc hát của nhà nho tài tử! Một cuộc hát cũng chính là một cuộc “thiết triều” của tính tình, đạo đức, luân lý và chuẩn thẩm mỹ trung đại. Trong một cuộc hát, có “tửu lịnh”, “cổ lịnh”, kẻ cầm gươm, người cầm chầu, duy trì sự trang nhã, thanh tao, nghiêm cẩn của cuộc hát… Không thể có chút gì lả lơi hay thô tục diễn ra trong cuộc hát[4]. Dĩ nhiên, một trong những “vẻ hay” của Ả Đào chính là “vẻ tài tình… vẻ đĩ, vẻ lẳng lơ”, nhưng không vì thế mà cho phép quan viên nào “say gái”, mê Đào dẫn đến dâm bôn, không ngay chính (hoan hân cổ vũ, lạc nhi bất dâm)[5]. Thậm chí đào kép nếu là vợ chồng trước mỗi lần được mời đi hát thường phải kiêng chuyện gối chăn, giữ mình thanh tịnh. Hát Ca trù còn gọi là hát đình, hát miếu, hát trong các nghi lễ thờ thành hoàng, thánh đế nên sự phóng dật, quá độ là không thể có. Chính điều này gợi đến sự tương sánh với lối hát Ả Đào, Hát nói hay cuộc hành lạc của các văn sỹ đầu thế kỷ XX. Quan sát kỹ có lẽ sẽ cho chúng ta một sự thẩm định về những thay đổi căn bản trong quy ước và điển phạm. Đánh mất đi vẻ ngông ngạo, khinh đời, cái tôi cá nhân tư sản là một nỗi âu lo, thấp thỏm về chính bản thân mình. Rõ ràng, cái tôi cá nhân tư sản không còn một nơi nào để bám víu, để ẩn nấp. Nhà nho tài tử dẫu thuộc vào kiểu con người “cuồng” (Quân - Cuồng) vẫn có thể hy vọng về một thời “ngư long” được hiển lộ, kẻ tài minh được đắc dụng. Chơi cho thỏa chí, cũng là cho thiên hạ đâu đấy tỏ. Còn con người cá nhân tư sản, trong cuộc chơi (đã mất đi nhiều vẻ thanh tao, trang nhã, nghiêm nhặt) vẫn âu sầu, cô độc, chán chường. Chén rượu, con hát ở hai thời chứa đựng hai bầu tâm sự đã hoàn toàn khác nhau. Chẳng thấy kẻ cuồng thị tài kia âu lo, mà thanh thản, tiêu dao, đắc chí. Còn con người tư sản vùi vào chén rượu, không phải là nhắp từng chén mà uống ừng ực cả chai, tựa vào vách đêm của những ca quán mà sầu não, như quên đi thân phận, chính là lúc ý thức về thân phận trỗi dậy nhức nhói nhất[6]. Đặt con người cá nhân tư sản trong thế cuộc, trong một trò tiêu khiển của kẻ tài tử mới thấy sự chênh vênh của thân phận cá nhân, sự khác biệt của thời thế, và ý thức hiện diện - không phải để phỉ chí nam nhi, không phải để thỏa tang bồng, không phải để đâu đấy tỏ, mà chỉ để sống, một cuộc sống thực hữu với thân phận của cá nhân. Khâm Thiên, Vạn Thái, Thái Hà… có thể gọi là cái nôi văn nghệ của Hà Nội đầu thế kỷ XX nhưng cũng là nơi chứng kiến sự tha hóa, sự đổ vỡ của con người thị tài, kẻ tài tử ngông ngạo thời trung đại đồng thời hiện hình con người cá nhân tư sản thời cận hiện đại. Vũ Bằng cố moi trong trí nhớ của mình cũng chưa thấy một nhà văn, nhà báo đất Bắc nào mà không ra vào nhà hát cô đầu. Từ lớp trước như Dương Bá Trạc, Hoàng Tăng Bí đến Song An Hoàng Ngọc Phách, Á Nam Trần Tuấn Khải, Ngô Tất Tố, Nguyễn Tuân, Vũ Trọng Phụng, Lê Tràng Kiều, Thâm Tâm, Thạch Lam, Trần Huyền Trân, Lưu Trọng Lư, Thế Lữ, Huyền Kiêu, Đinh Hùng,...[7]. Sự loại trừ trong đối thoại của hai diễn ngôn Thơ mới và Thơ cũ tại ranh giới của nó chính là hệ giá trị của con người cá nhân tư sản trong đô thị kiểu phương Tây và kẻ tài tử trong môi trường đô thị phong kiến. Cái tôi loại trừ cái ta, cái cá biệt loại trừ cái phổ quát, cái đối lập loại trừ cái đồng nhất, cái có thể là loại trừ cái hãy là… Từ môi trường đô thị kiểu phương Đông đến đô thị kiểu phương Tây, từ thời trung đại chuyển sang cận hiện đại, vẫn một lối đi về mà tâm thế đã hoàn toàn khác nhau.
Trong quan niệm của M. Foucault và cả R. Barthes, mọi diễn ngôn đều là những thực tại được quy ước. Đó là những ký hiệu biểu nghĩa. Sự quy ước bản thân nó đã nói lên tính chất bất bình đẳng trong đối thoại của các diễn ngôn. Chính vì thế, loại trừ gần như là nguyên lý để hình thành thiết chế, quyền lực.
Mỹ học của Thơ mới xét trong tương quan với Thơ trung đại chính là “mỹ học đối lập” - mỹ học của cái tôi cá nhân với khát khao hiện diện một cách thành thực. Ở trung tâm của diễn ngôn, Tư duy Thơ mới có tính nhị nguyên, phân cực trong khi tư duy Thơ trung đại nhất nguyên và không phân cực. Dẫu như vậy, nhìn lại những gì chúng ta đã bàn luận: Thơ cũ, Thơ mới, diễn ngôn về diễn ngôn Thơ mới, diễn ngôn của kẻ tài tử, diễn ngôn của con người cá nhân tư sản, diễn ngôn trung đại, diễn ngôn cận hiện đại (cả bài viết này)… không gì khác là những sự quy ước, đã được loại trừ. Trật tự của các diễn ngôn có thể được thiết lập hay không còn phụ thuộc vào điều chúng ta có tin rằng sự quy ước nào đó có phải là chân lý. Trong tình thế của chúng ta, chân lý không phải bao giờ cũng đúng!
Nguyễn Thanh Tâm
[1].
Trần Đình Sử, Mấy vấn đề thi pháp văn học trung đại, NXB Giáo dục, Hà
Nội, 1999. Cho đến bây giờ chúng ta cũng có thể nhận ra điệu nói kỳ thực
không phải là sản phẩm riêng biệt của Thơ mới. Điệu nói đã có trong thơ
trữ tình dân gian và thơ Nôm của một số nhà thơ trung đại. Điều đó đặt
ra một sự suy ngẫm về tính chất của điệu nói trong Thơ mới và điệu nói
trong trữ tình dân gian, trữ tình trung đại.
[2]. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, Hà Nội, .2000, tr 41.
[3]. Nguyễn Văn Ngọc, Đào nương ca, Vĩnh Hưng Long thư quán, H, 1932, tr x – xiv.
[4]. Nguyễn Đôn Phục (1923), Khảo luận về cuộc hát Ả Đào, Nam Phong, số 70.
[5]. Nguyễn Đức Mậu, Ca trù nhìn từ nhiều phía, NXB Văn hóa, Hà Nội, 2003, tr 107.
[6]. Nguyễn Đức Mậu, Ca trù nhìn từ nhiều phía, NXB Văn hóa, Hà Nội, 2003.
[7]. Nguyễn Đức Mậu, Ca trù nhìn từ nhiều phía, NXB Văn hóa, Hà Nội, 2003, tr 581.(*) Hát nói và Thơ mới- Từ diễn ngôn của nhà nho tài tử đến diễn ngôn của con người cá nhân tư sản
Tranh cãi quanh việc Mỹ Linh hát quốc ca chào mừng Obama
TTO - Ca sĩ Mỹ Linh hát Quốc ca
chào mừng Tổng thống Obama trong sự kiện diễn ra tại Hà Nội ngày 24-5
tạo nhiều dư luận đánh giá trái chiều.
| Ca sĩ Mỹ Linh hát quốc ca tại Trung tâm hội nghị quốc gia Mỹ Đình ngày 24-5 - Ảnh: Việt Dũng |
Mỹ Linh chia sẻ chị đã rất tập trung khi hát bởi "đây là nhiệm vụ quan trọng".
“Tôi chỉ hát một mình, không có nhạc nền cũng như dàn nhạc, nên cảm giác càng đặc biệt”, Mỹ Linh tâm sự.
Mỹ Linh xuất hiện trong trang phục áo dài, đứng một mình trên sân khấu với phía sau là quốc kỳ hai nước Việt Nam - Hoa Kỳ và cất cao Tiến quân ca theo phong cách acapella không có nhạc nền hỗ trợ.
Nhiều ý kiến đánh giá và phản ứng về phần hát quốc ca của Mỹ Linh, trong đó có ý kiến cho rằng Mỹ Linh hát quốc ca "thiếu hào hùng".
Sự tranh luận còn hướng vào phần trình bày của Mỹ Linh. Thay vì hát theo lối quen thuộc, Mỹ Linh chọn cách hát acapella chậm rãi, sâu lắng, đòi hỏi nhiều kỹ thuật để thể hiện bài Quốc ca.
Việc xuất hiện một mình của Mỹ Linh khiến có người cho rằng phần hát Quốc ca nên dành cho đồng ca thay vì đơn ca.
“Quốc ca vốn dành cho tập thể cùng hát, có vậy mới thể hiện được khí thế hào hùng, hùng tráng vốn có”, một khán giả bày tỏ.
“Còn đâu cái khí thế hào hùng của “đoàn quân Việt Nam đi” nữa”, khán giả Nguyễn Phương Thúy bình luận trên mạng.
“Sao Mỹ Linh phải hát như rên rỉ vậy? Rung giọng nhiều và kéo dài lê thê bài hát, không hùng hồn theo đúng nghĩa quốc ca gì cả”, khán giả Trần Linh nhận xét.
Ở chiều ngược lại, ca sĩ Lê Minh (thành viên nhóm nhạc MTV) viết trên Facebook ngày 26-5: "Hát quốc ca kiểu acapella (tạm gọi là hát không nhạc đệm) trên thế giới rất phổ biến. Khi có sự kiện đặc biệt họ vẫn thể hiện cách này để thêm sự tôn nghiêm cho bài hát".
Lê Minh cho biết "cớ gì chúng ta phải tranh cãi nhỉ?".
Nhà báo Nguyễn Mạnh Hà đưa ra quan điểm: “Tôi nghe Mỹ Linh hát thấy hoàn toàn ổn, hay nữa là đằng khác”.
Anh cho rằng Mỹ Linh chọn cách hát bán cổ điển trang nghiêm là tương đối phù hợp. Mỹ Linh cho rằng mình lấy tone hơi thấp, nhưng nốt thấp nhất của bài hát chị vẫn xuống rất đẹp”, anh Hà nhận xét.
Anh Nguyễn Mạnh Hà nói đây là sự kiện do Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam đứng ra tổ chức và lựa chọn ca sĩ thể hiện. Do đó, ngoài danh tiếng thì chất giọng nữ trung dày dặn và uyển chuyển của Mỹ Linh cũng thích hợp để hát quốc ca một mình.
“Nếu chọn một giọng nữ cao thì sẽ bị chói, có thể giảm độ hùng tráng. Giọng trầm thì dễ bị xỉn. Còn giọng hàn lâm thì có thể thiếu tự nhiên”, Nguyễn Mạnh Hà phân tích.
Doanh nhân Thái Lê Ngọc Diệp bày tỏ cảm xúc trên trang cá nhân: "Một hình ảnh đẹp là tất cả đứng nghiêm trang khi bài hát cất lên... Obama không hiểu lời Việt, nhưng ông sẽ hiểu tình cảm của ca sĩ, của người dân khi nghe từng nhả chữ và trân trọng qua hình ảnh nghiêm trang. Mỹ Linh hát rất hay, truyền cảm và da diết mà vẫn "oai". Vẫn là giọng hát đẳng cấp".
Theo Mỹ Linh, chọn sự thể hiện như vậy là vì muốn “hát với thông điệp của thời bình, với tinh thần hàn gắn và chia sẻ yêu thương” và “hát bằng cả trái tim mình để đóng lại quá khứ, nhìn về tương lai”.
Xem clip Mỹ Linh hát quốc ca trước khi Tổng thống Obama diễn thuyết TẠI ĐÂY
DANH ANH - C.TH
Giận tím mặt nghe hát 'chế' trong Táo quân
(Tấm Gương) – Có lẽ, sẽ chẳng ai mong muốn được điểm danh trong những
bài hát chế của Nam Tào Xuân Bắc, Bắc Đẩu Công Lý hay Tự Long, Quang
Thắng, Vân Dung ....trong chương trình Gặp nhau cuối năm.
Năm 2010, Táo Giáo dục (Tự Long), Nam Tào, Bắc Đẩu hát về giáo dục, chế bài Bài hát Đàn gà con trong sân nhạc
dân ca Pháp, lời Việt Ngô Ngọc Thắng: “Mình là thầy giáo phải luôn làm
gương. Vừa học cái chữ học luôn cả tình thương. Luôn quan tâm chăm lo
tới đồng nghiệp tới học trò. Luôn quan tâm chăm lo tới đồng nghiệp tới
học trò”. Mình là thầy giáo thì phải biết dạy thêm. Phàm là học sinh thì
phải biết học thêm. Chỉ được đi loanh quanh ở trong trường ở trong
trường. Chỉ loanh quanh loanh quanh giáo viên trường cấm ra ngoài. Tèn
ten".
Năm 2010, Tam đại nhà Táo do Vân Dung đứng đầu đã thể hiện Bài ca xin đất trên nền nhạc bài Bèo dạt mây trôi:
“Từng
ngày trôi đi, tháng trôi qua bao năm em vẫn đợi vẫn chờ. Em vẫn đợi lâu
nay, trông mong em vẫn đợi bao ngày rồi lại trông mong, xong trông đợi
rồi đến trông chờ sao chẳng thấy đâu. Ngọc Hoàng nghe xong cứ như không
nhưng em em vẫn đợi vẫn chờ. Em vẫn đợi vẫn mơ em mong em vẫn đợi vẫn
chờ. Ngọc Hoàng thương cho em là em vẫn đợi em vẫn mong chờ sao chẳng
thấy đâu. Dạo này dân đông, đất đang lên cho nên thiếu chỗ ở nhiều. Nghe
thấy ở quanh đây mênh mông đất sẽ đủ cho cộng đồng mà lại bỏ hoang vu
nên em đợi em quyết tâm chờ không kẻo phí công”.
Năm 2011, Táo Giao thông (Chí Trung) với bài hát Làn giao thông được chế theo lời ca khúc thảm họa V-pop năm đó "Da nâu"
của Phi Thanh Vân. Bài hát của Táo giao thông được chế lại là: “Em có
một ước ao, em có một khát khao, em có một ước ao, em có một khát khao,
là giao thông, là giao thông… Em có một ước ao, em có một khát khao, em
có một ước ao, em có một khát khao, là giao thông, là giao thông, là
giao thông..."
Cũng trong năm này, Táo Giao thông liên tiếp thể hiện bài hát chế bày tỏ tâm trạng từ ca khúc Unbreak my heart:
“Dạo này mình buồn buồn nhiều lắm, cho nên hôm nay lên đây thi không
nói nhiều. Đừng làm phiền mình đừng hỏi nhiều kẻo lại kêu đây không biết
điều. Chớ vặn vẹo làm gì, chớ hỏi nhiều làm gì, giao thông luôn là thế…
Họp bàn nhiều rồi, làm nhiều rồi đường vẫn tắc thôi. Đừng kêu tôi nữa,
vì đường thì chỉ có thế thôi. Hè sân lấn chiếm, căng dây sẵn mở quán bon
chen nên nó tắc liên miên. Đừng kêu tôi kém… tôi đã cố hết… sức rồi.
Táo Văn hóa (Tự Long) lên thi Táo Idol và khiến Ngọc Hoàng hào hứng hát theo ca khúc Táo vọng cổ được chế từ bài hát Teen Vọng cổ
do Vĩnh Thuyên Kim thể hiện: “Em đây mới lên chầu, tâm trạng thật đang
ngổn ngang, muốn idol, mong được chọn Táo Tài năng để húng với đời. Là
sao ta, nói chung là thi đó, à mà đó có phải là thi không cớ sao có vài
người, ố ồ, ố ồ.. Em mong mong mai sau trở thành ngôi sao, cho thiên
đình ta phải tự hào về em nên em sẽ quyết lộ hàng đi thi xong em quay
phim post vào mạng rồi giật tít cho sốc, chắc sẽ nhiều đứa xem. Ngọc
Hoàng ơi… em muốn cùng anh thề câu chung thủy không thay đổi lòng để em
đây được trúng táo Idol. Ô ô, ố ồ… “
Bắc Đẩu và Nam Tào phê phán vấn đề của Giáo dục năm 2010 bằng cách chế bài hát Cháu lên ba:
“Cháu lên ba cháu đi mẫu giáo, Nhưng hơi khó vì cháu không có trường.
Muốn có trường mẹ phải dậy từ sớm, chen vào đăng ký nếu mà may mới có
trường là lá la la là lá la la. Có cô kia giữ thuê các cháu, cô hay cáu
và rất hay đánh đòn, Cứ mỗi chiều cháu lại được dội nước. Cháu nằm bẹp
dí cô dùng chân cô ấy kỳ… là lá la la… Cháu lên ba cháu đi..
Bắc Đẩu và Nam Tào tiếp tục tung hứng với chế bài hát Đi học:
“Tứng tứng tưng từng tưng… Hôm qua em đến trường, bạn đánh em gần chết,
ớ ơ bao nhiêu bạn quay phim cả trường em biết hết. Nhưng mà tôi nào
biết, chúng đánh nhau ngoài đường. Trường của tôi tiên tiến, ai cũng đc
giấy khen. Trường của ông tiên tiến vì dạy tốt học hay, đúng ko? Nên
cuối năm khen thưởng ai ai cũng thích vỗ tay. Nhưng mà em bị đánh, xé áo
xong bị cào. Bạn của em đứng đó, giơ 4G quay phim…”
Trước đó, giám khảo "hiền" Nam Tào và giám khảo "xăng pha nhớt" Bắc Đẩu đã Song ca cùng thần tượng
để chỉ trích Táo Giao thông: “Loay hoay quanh năm hết gỡ lại ngăn. Có
anh giao thông tăng cường kiếm ăn. Dù đường chật, ngã tư đang đông mà
chẳng thấy anh giao thông, anh nấp ở đâu nơi gốc cây hay cột điện. vội
vã a…. không nhìn thấy anh mấy ông tăng ga tranh thủ phóng nhanh, chiều
muộn rồi chắc con đang mong, còn từ từ chắc đi không xong thôi cứ vọt
nhanh mau lách khỏi đám đông… Thì bỗng từ một gốc cây anh lao ra, anh
đứng giữa đường liều mình chặn mũi ô tô. Tiếp đến anh nói nhẹ nhàng tiền
đâu? A đầu tiên… Là người lái xe cứ yên tâm, biết ý thì mau rút ít
tiền, xe sẽ chạy luôn không có chút phiền. Lại đạp ga lao nhanh nhanh,
nụ cười tươi như trong tranh. Aaaaa em chào các anh!”. Bài hát được chế
lại ca khúc “Tôi người lái xe”.
Năm 2012, táo Y tế và táo kinh tế, bài ca liên ngành của Song Tế được chế từ bài Bóng cây Kơ Nia:
"Bao nhiêu năm với nghề Lương Y/ Biết mấy gian lao nào có xa chi/ Nay
bỗng đâu vì cái phong bì/ Bao nhiêu thanh tích giờ xuống sông/ Gương soi
y đức còn gì nữa đâu.
Bao nhiêu năm với nghề kinh doanh/ Mưa nắng quanh năm nào có tính công/Nay bỗng dưng đi lãi ngân hàng/ Coi như công đức giờ mất không/ Oan cho em quá Hoàng biết không..."
Bao nhiêu năm với nghề kinh doanh/ Mưa nắng quanh năm nào có tính công/Nay bỗng dưng đi lãi ngân hàng/ Coi như công đức giờ mất không/ Oan cho em quá Hoàng biết không..."
Chia
tay Nam Tào, Bắc Đẩu và thiên đình, Táo Văn hóa (Tự long) chuyển nghề
sang làm ông bầu Bóng đá. Ông bầu đã chia sẻ về bóng đá năm 2012 bằng
bài hát chế từ ca khúc Vì một thế giới ngày mai. Phần biểu diễn
có sự hỗ trợ của Nam Tào, Bắc Đẩu: "Mấy năm qua chẳng biết do đâu, mà
bóng đá hơi buồn. Đá Seagame vẫn cứ thua đau, dù cho ta đã thay thầy
mới... Cứ thanh minh rồi phán linh tinh, và sang mùa sau vẫn thế..."
Trước đó, Tự Long hóa thân là Táo Văn hóa, thể hiện ca khúc Đường cong chế.
Trong chương trình Táo quân 2013, mức độ phủ sóng mạnh mẽ của ca khúc Gangnam Style trong năm đó đã được những người làm chương trình Táo quân chuyển thành ca khúc Hoang mang Style qua phần thể hiện của Táo Kinh tế (Quang Thắng) để nói về thực trạng kinh tế năm qua.
Táo Dân sinh (Vân Dung) bị Nam Tào - Bắc Đẩu nói về thực trạng giáo dục bằng lời chế từ bài Ở trường cô dạy em thế:
"Từ sáng sớm đến đêm miệt mài, nhiều bé vẫn loay hoay học bài. Vì cải
cách mỗi năm 1 khác đến cô còn không biết. Học khó quá em quên ăn luôn,
Nhồi nhét suốt lấy đâu tư duy, Nhiều em cứ giống như dở hơi trong lớp
ngồi đánh răng. Nhiều sách quá lưng em bị gù. Nhìn chữ nghĩa không ra
hình thù. Học vi tính với ôn ngoại ngữ mắt em cận ghê lắm. Dù rất chán
nhưng cô động viên. Toàn lớp vẫn giơ tay như điên. Đạt tiên tiến cuối
năm điểm cao theo đúng thành tích giao..."
Táo lạ - Táo Thổ địa năm 2013 thu hút sự chú ý của thiên đình với ca khúc chế từ bài hát của năm Chiếc khăn Piêu.
Tự Long đã kể câu chuyện hài hước về việc tranh chấp đất đai: "Nghe
thông tin Táo Quân cầm báo cáo lên chầu Ngọc Hoàng, em vội vàng làm bát
mì, mặc cái quần, không kịp là lên đây luôn... Lúc mới đi ra khỏi làng,
gặp bác Chiến bác chào em, em đi ngay... Bác vẫy em quay trở lại, rồi
bác nói ra đằng kia đang "phang nhau"..."
Táo Thổ địa tiếp tục thể hiện một bài hát chế mang tên Bài ca bán đất được chế từ ca khúc Ra khơi.
Năm 2014, Táo Kinh tế với Tình khúc nợ nần, "sáng tác Vẫn của anh ấy". Đây là bài hát được chế từ bài Hoa sữa:
“Anh vẫn đòi nợ em như em đòi nợ nó, nó đòi nợ cô kia, như chàng kia
vay cô ấy. Anh vẫn đòi nợ em trên những chặng đường quen, tiếng khất em
xao động, khác lời vay hôm nào. Giấy nợ ngày xưa vẫn đầy trong túi.
Những bạn bè xưa cứ vay chẳng trả. Anh đã thuê người chờ từ sáng đến
đêm. Có nhẽ nào em lại nợ anh. Có nhẽ nào em lại bùng anh”
Táo Giao thông mới nhận chức Tự Long chia sẻ về việc xây cầu trên nền nhạc ca khúc Gửi anh một khúc dân ca:
"Tôi đã xây xong cầu... Tôi đã xây xong cầu... Cầu vừa xây xong... Cầu
là vừa xây xong... Tôi đã xây xong cầu... Tôi đã xây cầu, tôi đã xây
xong cầu... Cầu tôi mới xây xong rồi là tôi đã đi cầu… xong"
Táo Giao Thông, chế bài Chào em cô gái Lam Hồng:
“Xe ta bon trên dặm đường rồi làng quê ta băng qua bao ngã tư thành đô.
Xe em đang đi thì tắc đường. Mồ hôi em vã ròng ròng để tìm khói xe inh
tai. Xe kia sau cứ đòi bước lên, còn phía trước ý cứ đứng im. Đi lên hè
mà cũng có thông đâu... cầu vượt kia.... em đã xây rồi. Nào cùng nhau
mình đi lướt nhẹ, nối tiếp những mạch đường đã thông. Đường rộn ràng như
chuyến xe qua..."
Táo Giao Thông (Tự Long) mới lên chầu mở màn với bài hát chế từ bài hát Rock xuyên màn đêm:
“Nhớ lúc trước, khi tôi vào chầu, tôi hay nhát gan vì sợ người chất
vấn. Vì tôi yếu đuối, có bao nhiêu người, tôi hay lo âu không. Anh nghe
khuyên rằng lời Giao Thông: "Hãy xứng đáng là người đàn ông!. Hãy vẫn
sống và thật hiên ngang. Mà khi các Táo... nói phải làm luôn... Quyết
không sợ ai...!". Nói phải làm luôn... Quyết không sợ ai!"
Táo Điện lực (Chí Trung) với bài hát chế Không cảm xúc
Nam Tào - Bắc Đẩu với ca khúc chế từ bài Vì em quá yêu anh để nói về việc bị cắt điện.
Liveshow Y tế và những người bạn trên nền nhạc ca khúc Con bướm xuân:
"Y tế xinh, y tế xinh, y tế chân tình. Đùa vui với bệnh nhân rất yêu
thương như trong một nhà. Ai ốm đau, ai ốm đau, y tế đưa vào. Tựa bầy
tiên nữ chăm sóc tận tình cha cha cha".
Năm 2010, Táo Giáo dục (Tự Long), Nam Tào, Bắc Đẩu hát về giáo dục, chế bài Bài hát Đàn gà con trong sân nhạc
dân ca Pháp, lời Việt Ngô Ngọc Thắng: “Mình là thầy giáo phải luôn làm
gương. Vừa học cái chữ học luôn cả tình thương. Luôn quan tâm chăm lo
tới đồng nghiệp tới học trò. Luôn quan tâm chăm lo tới đồng nghiệp tới
học trò”. Mình là thầy giáo thì phải biết dạy thêm. Phàm là học sinh thì
phải biết học thêm. Chỉ được đi loanh quanh ở trong trường ở trong
trường. Chỉ loanh quanh loanh quanh giáo viên trường cấm ra ngoài. Tèn
ten".
Năm 2010, Tam đại nhà Táo do Vân Dung đứng đầu đã thể hiện Bài ca xin đất trên nền nhạc bài Bèo dạt mây trôi:
“Từng
ngày trôi đi, tháng trôi qua bao năm em vẫn đợi vẫn chờ. Em vẫn đợi lâu
nay, trông mong em vẫn đợi bao ngày rồi lại trông mong, xong trông đợi
rồi đến trông chờ sao chẳng thấy đâu. Ngọc Hoàng nghe xong cứ như không
nhưng em em vẫn đợi vẫn chờ. Em vẫn đợi vẫn mơ em mong em vẫn đợi vẫn
chờ. Ngọc Hoàng thương cho em là em vẫn đợi em vẫn mong chờ sao chẳng
thấy đâu. Dạo này dân đông, đất đang lên cho nên thiếu chỗ ở nhiều. Nghe
thấy ở quanh đây mênh mông đất sẽ đủ cho cộng đồng mà lại bỏ hoang vu
nên em đợi em quyết tâm chờ không kẻo phí công”.
Năm 2011, Táo Giao thông (Chí Trung) với bài hát Làn giao thông được chế theo lời ca khúc thảm họa V-pop năm đó "Da nâu"
của Phi Thanh Vân. Bài hát của Táo giao thông được chế lại là: “Em có
một ước ao, em có một khát khao, em có một ước ao, em có một khát khao,
là giao thông, là giao thông… Em có một ước ao, em có một khát khao, em
có một ước ao, em có một khát khao, là giao thông, là giao thông, là
giao thông..."
Cũng trong năm này, Táo Giao thông liên tiếp thể hiện bài hát chế bày tỏ tâm trạng từ ca khúc Unbreak my heart:
“Dạo này mình buồn buồn nhiều lắm, cho nên hôm nay lên đây thi không
nói nhiều. Đừng làm phiền mình đừng hỏi nhiều kẻo lại kêu đây không biết
điều. Chớ vặn vẹo làm gì, chớ hỏi nhiều làm gì, giao thông luôn là thế…
Họp bàn nhiều rồi, làm nhiều rồi đường vẫn tắc thôi. Đừng kêu tôi nữa,
vì đường thì chỉ có thế thôi. Hè sân lấn chiếm, căng dây sẵn mở quán bon
chen nên nó tắc liên miên. Đừng kêu tôi kém… tôi đã cố hết… sức rồi.
Táo Văn hóa (Tự Long) lên thi Táo Idol và khiến Ngọc Hoàng hào hứng hát theo ca khúc Táo vọng cổ được chế từ bài hát Teen Vọng cổ
do Vĩnh Thuyên Kim thể hiện: “Em đây mới lên chầu, tâm trạng thật đang
ngổn ngang, muốn idol, mong được chọn Táo Tài năng để húng với đời. Là
sao ta, nói chung là thi đó, à mà đó có phải là thi không cớ sao có vài
người, ố ồ, ố ồ.. Em mong mong mai sau trở thành ngôi sao, cho thiên
đình ta phải tự hào về em nên em sẽ quyết lộ hàng đi thi xong em quay
phim post vào mạng rồi giật tít cho sốc, chắc sẽ nhiều đứa xem. Ngọc
Hoàng ơi… em muốn cùng anh thề câu chung thủy không thay đổi lòng để em
đây được trúng táo Idol. Ô ô, ố ồ… “
Bắc Đẩu và Nam Tào phê phán vấn đề của Giáo dục năm 2010 bằng cách chế bài hát Cháu lên ba:
“Cháu lên ba cháu đi mẫu giáo, Nhưng hơi khó vì cháu không có trường.
Muốn có trường mẹ phải dậy từ sớm, chen vào đăng ký nếu mà may mới có
trường là lá la la là lá la la. Có cô kia giữ thuê các cháu, cô hay cáu
và rất hay đánh đòn, Cứ mỗi chiều cháu lại được dội nước. Cháu nằm bẹp
dí cô dùng chân cô ấy kỳ… là lá la la… Cháu lên ba cháu đi..
Bắc Đẩu và Nam Tào tiếp tục tung hứng với chế bài hát Đi học:
“Tứng tứng tưng từng tưng… Hôm qua em đến trường, bạn đánh em gần chết,
ớ ơ bao nhiêu bạn quay phim cả trường em biết hết. Nhưng mà tôi nào
biết, chúng đánh nhau ngoài đường. Trường của tôi tiên tiến, ai cũng đc
giấy khen. Trường của ông tiên tiến vì dạy tốt học hay, đúng ko? Nên
cuối năm khen thưởng ai ai cũng thích vỗ tay. Nhưng mà em bị đánh, xé áo
xong bị cào. Bạn của em đứng đó, giơ 4G quay phim…”
Trước đó, giám khảo "hiền" Nam Tào và giám khảo "xăng pha nhớt" Bắc Đẩu đã Song ca cùng thần tượng
để chỉ trích Táo Giao thông: “Loay hoay quanh năm hết gỡ lại ngăn. Có
anh giao thông tăng cường kiếm ăn. Dù đường chật, ngã tư đang đông mà
chẳng thấy anh giao thông, anh nấp ở đâu nơi gốc cây hay cột điện. vội
vã a…. không nhìn thấy anh mấy ông tăng ga tranh thủ phóng nhanh, chiều
muộn rồi chắc con đang mong, còn từ từ chắc đi không xong thôi cứ vọt
nhanh mau lách khỏi đám đông… Thì bỗng từ một gốc cây anh lao ra, anh
đứng giữa đường liều mình chặn mũi ô tô. Tiếp đến anh nói nhẹ nhàng tiền
đâu? A đầu tiên… Là người lái xe cứ yên tâm, biết ý thì mau rút ít
tiền, xe sẽ chạy luôn không có chút phiền. Lại đạp ga lao nhanh nhanh,
nụ cười tươi như trong tranh. Aaaaa em chào các anh!”. Bài hát được chế
lại ca khúc “Tôi người lái xe”.
Năm 2012, táo Y tế và táo kinh tế, bài ca liên ngành của Song Tế được chế từ bài Bóng cây Kơ Nia:
"Bao nhiêu năm với nghề Lương Y/ Biết mấy gian lao nào có xa chi/ Nay
bỗng đâu vì cái phong bì/ Bao nhiêu thanh tích giờ xuống sông/ Gương soi
y đức còn gì nữa đâu.
Bao nhiêu năm với nghề kinh doanh/ Mưa nắng quanh năm nào có tính công/Nay bỗng dưng đi lãi ngân hàng/ Coi như công đức giờ mất không/ Oan cho em quá Hoàng biết không..."
Bao nhiêu năm với nghề kinh doanh/ Mưa nắng quanh năm nào có tính công/Nay bỗng dưng đi lãi ngân hàng/ Coi như công đức giờ mất không/ Oan cho em quá Hoàng biết không..."
Chia
tay Nam Tào, Bắc Đẩu và thiên đình, Táo Văn hóa (Tự long) chuyển nghề
sang làm ông bầu Bóng đá. Ông bầu đã chia sẻ về bóng đá năm 2012 bằng
bài hát chế từ ca khúc Vì một thế giới ngày mai. Phần biểu diễn
có sự hỗ trợ của Nam Tào, Bắc Đẩu: "Mấy năm qua chẳng biết do đâu, mà
bóng đá hơi buồn. Đá Seagame vẫn cứ thua đau, dù cho ta đã thay thầy
mới... Cứ thanh minh rồi phán linh tinh, và sang mùa sau vẫn thế..."
Trong chương trình Táo quân 2013, mức độ phủ sóng mạnh mẽ của ca khúc Gangnam Style trong năm đó đã được những người làm chương trình Táo quân chuyển thành ca khúc Hoang mang Style qua phần thể hiện của Táo Kinh tế (Quang Thắng) để nói về thực trạng kinh tế năm qua.
Táo Dân sinh (Vân Dung) bị Nam Tào - Bắc Đẩu nói về thực trạng giáo dục bằng lời chế từ bài Ở trường cô dạy em thế:
"Từ sáng sớm đến đêm miệt mài, nhiều bé vẫn loay hoay học bài. Vì cải
cách mỗi năm 1 khác đến cô còn không biết. Học khó quá em quên ăn luôn,
Nhồi nhét suốt lấy đâu tư duy, Nhiều em cứ giống như dở hơi trong lớp
ngồi đánh răng. Nhiều sách quá lưng em bị gù. Nhìn chữ nghĩa không ra
hình thù. Học vi tính với ôn ngoại ngữ mắt em cận ghê lắm. Dù rất chán
nhưng cô động viên. Toàn lớp vẫn giơ tay như điên. Đạt tiên tiến cuối
năm điểm cao theo đúng thành tích giao..."
Táo lạ - Táo Thổ địa năm 2013 thu hút sự chú ý của thiên đình với ca khúc chế từ bài hát của năm Chiếc khăn Piêu.
Tự Long đã kể câu chuyện hài hước về việc tranh chấp đất đai: "Nghe
thông tin Táo Quân cầm báo cáo lên chầu Ngọc Hoàng, em vội vàng làm bát
mì, mặc cái quần, không kịp là lên đây luôn... Lúc mới đi ra khỏi làng,
gặp bác Chiến bác chào em, em đi ngay... Bác vẫy em quay trở lại, rồi
bác nói ra đằng kia đang "phang nhau"..."
Táo Thổ địa tiếp tục thể hiện một bài hát chế mang tên Bài ca bán đất được chế từ ca khúc Ra khơi.
Năm 2014, Táo Kinh tế với Tình khúc nợ nần, "sáng tác Vẫn của anh ấy". Đây là bài hát được chế từ bài Hoa sữa:
“Anh vẫn đòi nợ em như em đòi nợ nó, nó đòi nợ cô kia, như chàng kia
vay cô ấy. Anh vẫn đòi nợ em trên những chặng đường quen, tiếng khất em
xao động, khác lời vay hôm nào. Giấy nợ ngày xưa vẫn đầy trong túi.
Những bạn bè xưa cứ vay chẳng trả. Anh đã thuê người chờ từ sáng đến
đêm. Có nhẽ nào em lại nợ anh. Có nhẽ nào em lại bùng anh”
Táo Giao thông mới nhận chức Tự Long chia sẻ về việc xây cầu trên nền nhạc ca khúc Gửi anh một khúc dân ca:
"Tôi đã xây xong cầu... Tôi đã xây xong cầu... Cầu vừa xây xong... Cầu
là vừa xây xong... Tôi đã xây xong cầu... Tôi đã xây cầu, tôi đã xây
xong cầu... Cầu tôi mới xây xong rồi là tôi đã đi cầu… xong"
Táo Giao Thông, chế bài Chào em cô gái Lam Hồng:
“Xe ta bon trên dặm đường rồi làng quê ta băng qua bao ngã tư thành đô.
Xe em đang đi thì tắc đường. Mồ hôi em vã ròng ròng để tìm khói xe inh
tai. Xe kia sau cứ đòi bước lên, còn phía trước ý cứ đứng im. Đi lên hè
mà cũng có thông đâu... cầu vượt kia.... em đã xây rồi. Nào cùng nhau
mình đi lướt nhẹ, nối tiếp những mạch đường đã thông. Đường rộn ràng như
chuyến xe qua..."
Táo Giao Thông (Tự Long) mới lên chầu mở màn với bài hát chế từ bài hát Rock xuyên màn đêm:
“Nhớ lúc trước, khi tôi vào chầu, tôi hay nhát gan vì sợ người chất
vấn. Vì tôi yếu đuối, có bao nhiêu người, tôi hay lo âu không. Anh nghe
khuyên rằng lời Giao Thông: "Hãy xứng đáng là người đàn ông!. Hãy vẫn
sống và thật hiên ngang. Mà khi các Táo... nói phải làm luôn... Quyết
không sợ ai...!". Nói phải làm luôn... Quyết không sợ ai!"
Táo Điện lực (Chí Trung) với bài hát chế Không cảm xúc
Nam Tào - Bắc Đẩu với ca khúc chế từ bài Vì em quá yêu anh để nói về việc bị cắt điện.
Liveshow Y tế và những người bạn trên nền nhạc ca khúc Con bướm xuân:
"Y tế xinh, y tế xinh, y tế chân tình. Đùa vui với bệnh nhân rất yêu
thương như trong một nhà. Ai ốm đau, ai ốm đau, y tế đưa vào. Tựa bầy
tiên nữ chăm sóc tận tình cha cha cha".
Nhận xét
Đăng nhận xét