Dưới thời nhà Đường, có một vị
đạo sỹ là Trương Quả Lão, hay còn được biết đến với cái tên: Ông già
Trương Quả. Ông được xem là một trong những vị tiên kỳ dị nhất trong Bát
tiên của Đạo gia. Trương lão thường được khắc họa với hình tượng một
ông già trong bộ râu dài trắng, cưỡi trên con lừa trắng và quay mặt về
phía sau.
Có người nói rằng Trương Lão cưỡi lừa ngược vì ông phát hiện ra một nguyên lý: “Tiến lên phía trước thực tế lại là thụt lùi“.
Trương Lão nhận thấy xã hội loài người đã xa rời các đặc tính tốt đẹp
của thiên thượng và đạo đức đã trở nên ngày càng bại hoại. Người thường
thì thấy rằng họ đang ‘tiến bộ’, nhưng trên thực tế là đang ‘thoái lùi’.
Vì thế ông quyết định cưỡi lừa ngược như vậy để cảnh tỉnh thế nhân.
Tiên ông Trương Quả Lão cưỡi lừa ngược. (Ảnh: Internet)
Chuyện kể rằng Trương Quả Lão
có thể đi hàng nghìn dặm một ngày trên con lừa của mình. Ông có thể thu
nhỏ nó lại như tờ giấy, gấp lại và bỏ vào tay nải, khi ông cần sử dụng
lừa, ông vỗ vào nó và con lừa to sẽ lớn trở lại. Là người già nhất trong
Bát Tiên của Đạo gia, Trương Quả Lão được cho là sinh ra dưới thời vua
Nghiêu (một trong ngũ đế của Trung Hoa cổ đại), tức là ông đã hơn 3000
tuổi.
Theo
cuốn Đường Thư, Trương Quả Lão là một nhân vật có thật sống ở núi Điều ở
phía Nam tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc. Có vị vài vị hoàng đế cố gắng thuyết
phục Trương Quả Lão phụng sự mình và mong ông tiết lộ bí quyết để được
trường sinh bất lão. Ví như hoàng đế Đường Cao Tông đã nhiều lần thỉnh
mời Trương Lão, nhưng lần nào ông cũng đều từ chối vị hoàng đế này.
Nữ hoàng
Võ Tắc Thiên cũng từng cố gắng mời Trương Quả Lão. Khi sứ giả của bà
đến nhà Trương Quả Lão, họ phát hiện ra thi thể của ông đang phân hủy và
đầy giòi bọ. Khi sứ giả vừa đi khỏi, Trương tỉnh dậy và bước đi. Sau
đó, hoàng đế Đường Huyền Tông muốn mời Trương Quả Lão làm quân sư cho
mình, ông lại từ chối.
Hoàng đế bèn hỏi: “Khanh đã đạt được thuật Trường sinh bất lão nhưng sao trông khanh trông rất già yếu, tóc thưa bạc, răng móm thế?”. Trương Quả Lão trả lời: “Đến từng tuổi này thần không có phương pháp nào hết nên mới ra nỗi này! Thật là hổ thẹn! Nếu thần bứt tóc và nhổ răng của mình ra, sau đó có lẽ nào thần lại không có được những cái mới!”.
Sau đó ông bứt tóc và nhổ răng văng ra. Chỉ
một chốc sau, Trương Quả Lão quay lại với 1 diện mạo hoàn toàn khác:
tóc đen dầy, răng trắng. Các quan lại trong triều cầu xin Trương Quả Lão
tiết lộ bí mật về phép cải lão hoàn đồng này. Nhưng Trương Quả Lão
khước từ và biến mất một lần nữa. Một vị hoàng đế khác khẩn cầu Trương
Quả Lão tới cung điện và hứa rằng ông sẽ không bị ép ra làm quan nữa.
Trương Quả Lão đi tới cung điện, biểu diễn thần thông làm vui lòng hoàng đế, nhưng cũng không bao giờ tiết lộ bí mật. Trương
Quả Lão được người ta tin là có thể chuyển dạng thành dơi, một biểu
tượng khác của sự vĩnh cửu. Vào thời gian đó, một đạo sĩ nổi tiếng là
Diệp Pháp Thiện rất được tin dùng vì khả năng gọi hồn của ông.
Khi hoàng đế Huyền Tông hỏi Trương Quả Lão là ai, vị đạo sĩ này tâu: “Thần
biết, nhưng nếu thần nói với Bệ hạ thì thần phải chết ngay dưới chân Bệ
hạ. Vì thế thần sẽ không nói trừ khi Bệ hạ hứa rằng sẽ đi chân đất và
đầu trần tới tạ lỗi với Trương Quả Lão thì thần mới sống lại được“. Huyền Tông hứa và Pháp Thiện đã tâu rằng: “Trương Quả Lão là con dơi trắng sinh ra từ hỗn nguyên“. Vừa dứt lời thì Pháp Thiện gục xuống và chết ngay dưới chân hoàng đế.
Vua Đường Huyền Tông, Pháp Thiện và Trương Quả Lão.
Huyền Tông làm theo lời hứa, đi chân đất và đầu trần tới chỗ Trương Quả Lão tạ tội. Trương Quả Lão xuất hiện và nói: “Người này đã biết hậu quả của việc tiết lộ thiên cơ.” Hoàng đế đáp: “Hắn ta chết là do lỗi của ta. Hãy để ta chịu sự trừng phạt.” Trước sự chính trực của hoàng đế, Trương Quả Lão làm hồi sinh vị đạo sĩ kia.
Hoàng đế
Đường Huyền Tông hạ lệnh xây cho ông một đạo quán trên núi Hằng Châu để
tỏ lòng tôn kính vị Tiên bất tử. Người ta tin rằng Trương Quả Lão đã
viết một luận thuyết về thuật chiêm tinh. Đó là hệ thống tiên đoán thiên
tượng vẫn được người Trung Quốc sử dụng cho đến ngày nay. Khi Trương
Quả Lão qua đời, các đệ tử mở nắp quan tài và thấy quan tài trống rỗng.
Lã Động Tân ngâm thơ khiến 1 trong 3 vị đứng đầu Bát Tiên mời ngay về tu Đạo
Lã Động Tân, một nhân vật lịch sử được tôn kính trong lịch sử Trung Hoa và là một trong tám vị Tiên bất tử của Đạo Gia.
Chuyện kể rằng: Dưới thời nhà Đường, vào
ngày 14 tháng 4 năm Trinh Nguyên thứ 14, một mùi hương tuyệt diệu lan
tỏa khắp phòng, âm nhạc thiên đường vang khắp không trung. Một con hạc
trắng từ trên trời hạ xuống bay vào trong màn trướng, một cậu bé ra đời.
Cậu bé sau này được biết đến với tên là Lã Động Tân, một trong tám vị
Tiên bất tử của Đạo gia. Lã Động Tân thông minh, giỏi thơ phú.
Là con quan triều đình, ông phải vâng
mệnh phụ mẫu, đến Tràng An ứng thí. Khi đang tản bộ dọc phố phường Tràng
An, Lã Động Tân trông thấy một vị Đạo sỹ đang đề thơ trên tường. Kinh
ngạc trước ý thơ và và phong thái bất phàm của vị Đạo sỹ, Lã Động Tân
bước tới hành lễ.
Khi đó, vị Đạo sỹ yêu cầu Lã Động Tân thử làm một bài thơ.
Lã Động Tân viết:
“Sinh tại Nho gia,
nhưng vận áo vải,
không màng nhung lụa
Tại sao người trần thế tranh giành danh lợi?
Ta muốn phục vụ Thượng Đế ở trên điện Ngọc Thanh”
“Vị Đạo sỹ này là Hán Chung Ly – một
trong ba người đứng đầu Bát Tiên. Nhìn thấy nguyện ý tu Đạo của Lã Động
Tân nên đã mời ông về núi cùng tu Đạo với mình.
Ông tổ phái Võ Đang – Trương Tam Phong tu luyện đắc đạo như thế nào?
Vời thời kỳ cuối nhà Nguyên đầu
nhà Minh, có một vị “Thần tiên sống” tên là Trương Tam Phong, Đạo hiệu
là Huyền Huyền Tử. Ông là người “trên thông thiên văn, dưới tường địa
lý”, tính tình hào hiệp thoải mái không câu nệ, quanh năm dạo chơi bốn
phương, hành vi cổ quái quỷ dị, thực sự là một kỳ nhân hiếm có.
Theo truyền thuyết, Trương Tam Phong là
người Ý Châu, Liêu Đông. Về thời thơ ấu của Trương Tam Phong, có đoạn
truyền thuyết ly kỳ kể rằng: Vào một đêm khi đang nằm ngủ, mẹ của ông đã
mộng thấy một vị Thần Tiên vẫy một con tiên hạc đến đỗ ở trên nóc nhà.
Tiên hạc kêu ba tiếng thì bà bừng tỉnh. Cũng vừa lúc ấy thì bà thuận lợi
sinh được một cậu bé, chính là Trương Tam Phong.
Năm Trương Tam Phong lên 5 tuổi thì bị
mắc một loại bệnh kỳ quái, hai mắt dần dần bị mù. Lúc ấy, có một vị Đạo
trưởng thấy Trương Tam Phong có bộ dạng phi phàm, liền nói với cha mẹ
ông rằng: “Đứa bé này tiên phong đạo cốt, hiện giờ chỉ là do mắt gặp
ma chướng, chi bằng hãy để nó làm đệ tử của bần đạo, đợi nó thoát khỏi
ma chướng thì mắt sẽ hồi phục thị lực, lúc ấy bần đạo sẽ trả lại nó cho
hai người.” Cha mẹ của Trương Tam Phong nghe thấy vậy liền lập tức đồng ý.
Từ đó về sau, Trương Tam Phong trở thành
một tiểu Đạo đồ, đi theo Đạo trưởng ở trong am. Nửa năm sau, mắt của
Trương Tam Phong quả nhiên hồi phục. Sư phụ của ông đã dạy ông các kinh
sách của Đạo gia. Trương Tam Phong có tư chất bẩm sinh cực kỳ cao nên
chỉ đọc qua là đã thuộc. 7 năm sau, Trương Tam Phong lại trở về sống
cùng cha mẹ.
Xem phú quý như cỏ rác mà năm tháng nhanh tựa như tia chớp
Sau khi thành niên, Trương Tam Phong
từng tham gia thi cử, tìm kiếm công danh. Về sau, bởi vì cha mẹ qua đời,
ông phải về nhà túc trực bên linh cữu cha mẹ.
Truyền thuyết kể rằng, có một hôm, một
vị Đạo trưởng họ Khâu đến hỏi thăm Trương Tam Phong. Hai người đàm đạo
một hồi dài và thấy vô cùng ăn ý với nhau. Sau cuộc đàm đạo dài này, tư
tưởng và suy nghĩ của Trương Tam Phong đã xuất hiện sự chuyển biến lớn
lao. Ông cảm thấy “phú quý như cặn bã cỏ rác, năm tháng thời gian lại
nhanh giống như tia chớp vậy. Điều quý giá nhất của đời người là tìm
kiếm đại Đạo.” Thế là, từ đây Trương Tam Phong quyết định từ bỏ con
đường tìm cầu công danh, đi dạo chơi bốn biển, thăm hỏi minh sư.
Sau khi đi tìm cầu Đạo mấy chục năm, đến
năm gần 70 tuổi, Trương Tam Phong đi đến núi Chung Nam tìm Sư Phụ. Ở
đây ông gặp được “Hỏa long chân nhân”, truyền nhân của lão tổ Trần Đoàn.
Hỏa long chân nhân trước tiên dạy Trương Tam Phong những kiến thức cơ
bản, sau đó dạy cho ông bí quyết Tiên đan. Trương Tam Phong bắt đầu hiểu
được sự kỳ diệu và tỉ mỉ, những lý lẽ của Đạo.
Đầu thời kỳ nhà Minh, Trương Tam Phong
đi vào núi Võ Đang cùng với các đệ tử ở đây ldựng lều cỏ, chuyên tâm tu
luyện. Sau 9 năm, Trương Tam Phong đắc đạo. Lúc này, Trương Tam Phong
giống như một người điên, quần áo cũ kỹ rách nát, bị người đời gọi là
“lôi thôi đạo nhân”. Ông còn thường xuyên đi lại trong núi đã và nói với
người dân địa phương rằng: “Trong tương lai, núi Võ Đang sẽ nổi danh khắp thiên hạ.”
Tiêu diêu tự tại, trốn tránh không muốn gặp Hoàng đế
Danh tiếng của Trương Tam Phong càng lúc
càng lớn khiến cho Hoàng thất Minh triều vô cùng coi trọng. Minh Thái
Tổ Chu Nguyên Chương ngưỡng mộ ông nên đã nhiều lần phái sứ giả đi tìm
kiếm nhưng đều không tìm được. Sau khi Minh Thành Tổ Chu Lệ lên ngôi
cũng “năm lần bảy lượt” gửi thư cho Trương Tam Phong, thái độ vô cùng
thành khẩn, chỉ mong một lần được Trương Tam Phong xuống núi gặp mặt.
Nhưng Trương Tam Phong từ đầu tới cuối vẫn một mực trốn tránh mà không
gặp.
Người theo đuổi danh lợi, ai cũng lấy
làm vinh quang khi được Hoàng đế triệu kiến. Nhưng Trương Tam Phong lại
không như vậy. Ông căn bản không muốn gặp Hoàng đế bởi vì ông có cách
sống của mình. Chính là, ông không cầu phú quý, không cầu công danh, chỉ
muốn tiêu diêu tự tại sống cuộc sống Thần tiên.
Minh Thành Tổ mặc dù không được Trương
Tam Phong đáp ứng, nhưng lại không hề trách cứ ông mà trái lại còn hiểu
được rằng, muốn tu thành đắc đạo thì chỉ có trung thực mới đạt được. Do
quá sùng bái Trương Tam Phong, vào năm Vĩnh Lạc thứ 10 (năm 1412), Minh
Thành Tổ Chu Lệ đã điều động công bộ thị lang làm chủ trì và hơn mười
vạn dân lên núi Võ Đang xây dựng Đạo quán. Trải qua 12 năm xây dựng, đã
kiến tạo được hơn 300 phòng ở, 33 đàn to lớn hùng vĩ được chia thành 8
cung, 2 chùa, 36 am nhỏ, 72 miếu, 12 từ đường, 12 đình, 39 cầu. Toàn bộ
kiến trúc kéo dài hơn 70 km, diện tích kiến trúc chính là hơn 1,6 triệu
m2. Người dân bấy giờ ai nấy phải thốt lên rằng: “Từ thời Tần Thủy Hoàng đến nay chưa từng có!”
Sáng tạo phái Võ Đang
Lời nói năm xưa của Trương Tam Phong:
“Tương lai núi Võ Đang sẽ nổi danh khắp thiên hạ”, quả nhiên hiện tại đã
ứng nghiệm. Trương Tam Phong năm ấy vào núi Võ Đang tu đạo cũng không
công khai tự lập môn phái, chỉ là vân du bốn phương thu thập đồ đệ,
truyền dạy Đạo.
Dù không tự nhận, nhưng Minh Thành Tổ và
tất cả các đạo sĩ của núi Võ Đang đều tôn sùng Trương Tam Phong là ông
tổ của phái Võ Đang.
Trương Tam Phong dựa vào phương pháp tu
luyện nội đan mà sáng tạo ra Võ Đang phái Nội Gia quyền. Đây cũng là đặc
điểm đặc sắc nhất của phái Võ Đang. Từ đó về sau, núi Võ Đang trở thành
Võ lâm thánh địa. Giới võ thuật Trung Hoa có thường nói: “Bắc tông Thiếu Lâm, nam sùng Võ Đang” chính là để chỉ vị thế của phái Thiếu Lâm và phái Võ Đang.
Trương Tam Phong, thủy tổ của
phái Võ Đang phiêu bạt cả đời, hành tung bất định, “vô hình vô ảnh”, “đi
lại không vết chân”, được người đời xếp vào là một nhân vật vô cùng
thần bí. Dù có thân thế và cuộc đời “bí ẩn” như vậy, nhưng ông lại có
quan điểm sống rất rõ ràng, không giống người bình thường chúng ta.
Trương Tam Phong là ai?
Trương Tam Phong tên thật là Trương Quân
Bảo, tự là Nguyên Nguyên, hiệu là Tam Phong và Côn Dương. Ông là người Ý
Châu, tỉnh Liêu Đông. Tương truyền rằng, ông sinh vào thời Tống Lý
Tông, năm 1247, không rõ ngày sinh.
Trong “Minh sử – phương kỹ truyện” có
viết: Trương Tam Phong là người có dáng dấp cao lớn, khỏe mạnh. Quanh
năm, bất kể trời nóng hay lạnh, ông cũng chỉ mặc một bộ đạo bào và khoác
một chiếc áo tơi, có những bữa ông ăn hết mấy đấu gạo, hoặc mấy ngày
liền mới ăn một bữa, thậm chí cả tháng không ăn. Bởi vì ông không chú
trọng cách ăn mặc nên mọi người còn đặt cho ông biệt danh là “Trương lạp
tháp” (ý chỉ lôi thôi, nhếch nhác).
Tương truyền rằng, lúc lên 5 tuổi,
Trương Tam Phong bị bệnh về mắt, vì để lâu nên bị mờ mắt, không nhìn rõ.
Sau đó, ông được gửi đến Bích Lạc Cung và được đạo sĩ Trương Vân Am
chữa trị. Sau khi được vị đạo sĩ điều trị nửa năm thì thị lực của ông
được hồi phục. Đồng thời lúc ấy, Trương Tam Phong được vị đạo sĩ thu
nhận làm đồ đệ và ở Bích Lạc Cung 7 năm.
Trương Vân Am truyền dạy cho Trương Tam
Phong cả về Đạo Kinh và luyện võ thuật. Đến đầu năm Tống Tông Hàm Thuần
(1266), cha mẹ của Trương Tam Phong lần lượt qua đời, Trương Tam Phong
bắt đầu khăn gói đi đến các ngọn núi nổi tiếng cầu đạo.
Về sau, ông ở lại trong núi Bảo Kê,
Thiểm Tây. Trên ngọn núi ấy có 3 đỉnh cao thẳng sừng sững và có vẻ đẹp
tráng lệ. Vì thế, ông cũng lấy hiệu là Tam Phong (峰) (chữ Phong này có ý
nghĩa là đỉnh núi). Nhưng bởi vì tên này có phần thô, không được thanh
cao nên sau này ông đổi thành Tam Phong (丰) (chữ Phong này có ý nghĩa là
to lớn, xinh đẹp).
Mãi đến năm đầu 67 tuổi, Trương Tam
Phong đến núi Chung Nam mới gặp được Hỏa Long chân nhân (chân nhân là từ
bên Đạo gia dùng để chỉ người đã tu hành đắc Đạo) và được truyền kim
đan đại đạo.
Ông ở lại đây 4 năm cho đến lúc 70 tuổi.
Mặc dù đã tĩnh tu được 4 năm, nhưng bởi vì không có bạn đồng tu và
phương pháp tu nên có nhiều khó khăn. Trương Tam Phong rời Chung Nam Sơn
đi đến các danh sơn, kết giao cùng đủ các nhân vật trên giang hồ,
truyền giảng quyền thuật, nghiên cứu đan pháp.
Năm Trương Tam Phong 77 tuổi, ông đến
núi Võ Đang và nhận thấy đây là một ngọn núi vô cùng xinh đẹp hùng vĩ,
một vẻ đẹp khiến tâm trí con người trở nên thảnh thơi. Ông ở lại nơi đây
tu Đạo và đọc kinh thư, toàn tâm toàn ý dốc sức tu luyện.
Sau 9 năm, ông lại đi Tương Vân tầm sư
học Đạo, không biết mệt mỏi. Sau khi đi qua khắp các danh sơn đại xuyên
(núi cao sông rộng), ma luyện qua nhiều gian nan khổ cực, ông đã biết
được không ít người bạn cùng chí hướng và những vị sư phụ tốt, học được
rất nhiều điều hữu ích.
Tương truyền rằng, tới sau khi Nguyên
triều diệt vong, Minh triều dựng lập, ông lại đến núi Thái Hòa (tên khác
của núi Võ Đang) dựng nhà tranh và ẩn cư. Lúc này ông đã ngoài 130 tuổi
và vẫn là một đạo nhân “lôi thôi, nhếch nhác”. Bởi vì cao tuổi, nhưng
thân thể vẫn tráng kiện nên nhiều người hỏi ông về tiên thuật, ông đều
không nói gì. Nếu có người hỏi ông về kinh thư thì ông mới nói chuyện
đến. Còn có người hỏi về danh tính, ông chỉ trả lời là người Võ Đang.
Minh Thái tổ Chu Nguyên Chương rất hâm
mộ ông, đã sai người đi tìm nhưng không gặp. Về sau, Minh Thành tổ Chu
Lệ cũng nhiều lần sai sứ thần đi tìm ông nhưng cũng đều không gặp.
Từ danh, đoạn dục, chỉ cầu tu tâm
Trương Tam Phong phiêu bạt cả đời, hành
tung bất định, vô ảnh, “đi lại không vết chân”, được người đời xếp vào
là một nhân vật thần bí. Nhưng trong một lượng lớn thơ, văn và công pháp
mà ông để lại có thể hiểu rõ nhân sinh quan của ông quả là bất phàm,
vượt trên người thường.
Đời người, sống như thế nào? Truy cầu
điều gì? Đây là vấn đề mà con người trải qua mấy ngàn năm qua đều đặt
ra. Nói cho cùng, bất luận là Nho gia, Đạo gia, Phật gia hay Cơ Đốc
giáo, Hồi giáo cũng chỉ là tìm câu giải đáp cho “kiếp người” ấy thôị.
Trả lời cho câu hỏi này, có rất nhiều tôn giáo, trường phái cũng đưa ra
những câu trả lời không giống nhau. Trương Tam Phong cũng giải đáp rằng:
“Không màng danh lợi, giữ lòng trong sạch, giảm bớt dục vọng, thuận theo tự nhiên.”
Khí
chất, phẩm cách cao thượng, liêm khiết của người quân tử được ví như
hoa mai, loài hoa luôn giữ được cốt cách và vẻ tươi tắn ngay cả trong
tuyết rơi. (Tranh: Maolin Zhang)
Quả thực, những vật chất trong cuộc đời
của Trương Tam Phong đều được ông hạ xuống ở mức thấp nhất. Một năm bốn
mùa ông chỉ có một áo bào, một nón mê, mặc không đủ ấm, ăn không đủ no,
bẩn thỉu như một “tiên sinh ăn mày”. Trong con mắt người đời, Trương Tam
Phong như vậy là khổ lắm, nhưng trong lòng ông cảm thấy vô cùng khoái
hoạt, vô cùng tự tại và nhờ vậy ông cũng vô cùng trường thọ!
Chỉ cần ông gặp Thái tổ hoặc Thành tổ
một lần thì đã có đủ hết vinh hoa phú quý nhưng ông lại xem quyền thế
như cái rơm cái cỏ, không đáng bận tâm. Những của cải trong cuộc đời
cũng được ông xem là những thứ “đáng khinh” nên ông từ chối không gặp,
bỏ mặc những lời mời khẩn khoản của Hoàng đế.
Trương Tam Phong chủ trương quan điểm
sống là sống theo ý thích của mình, không bị câu thúc bởi bất kỳ cái gì.
Thậm chí ngay cả những giới luật của Đạo môn, ông cũng có thể không để ý
đến, chỉ cầu tiêu diêu tự tại. Quan điểm sống này của ông thể hiện
nhiều hơn trong các bài thơ mà ông để lại.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét