SỰ NGU XUẨN CỦA CUỘC SỐNG 35

-Xét được sống còn trong no đủ là mưu cầu cơ bản và ước nguyện chính đáng của mọi cuộc đời, thì sẽ phân biệt được chiến tranh phi nghĩa và chiến tranh chính nghĩa, sự phòng vệ chính đáng cũng như sự bắt buộc hạ sát lực lượng đối kháng. Và khi phải hành động xả thân vì lẽ phải, con người trở nên vô cùng cao quí.
-Nhưng xét trên bình diện đánh giá sự sống là thứ quí giá nhất trên đời, thì giết chóc lẫn nhau, dù là giết chóc bắt buộc, là hành động điên rồ tột bậc của con người và chiến tranh, dù là chiến tranh chính nghĩa, vẫn là sự ngu xuẩn vô hạn, dù là sự ngu xuẩn tự giác, nhân danh bảo vệ sự sống! 
-Đứng lên trên tất cả mà phán xét, thì:
trí tuệ siêu việt của con người thậm ngu ngốc!
-Chân lý là đây:
Chiến tranh là mệnh lệnh tối thượng của tự nhiên mù quáng đối với trí tuệ sáng suốt của loài người: hãy giết chóc lẫn nhau!
-Như vậy, muốn không còn chiến tranh nữa, con người hoặc không còn lòng tham và tính tư hữu hoặc trở lại suy nghĩ tăm tối như hươu, nai.
-Nhưng hết chiến tranh rồi, xã hội loài người có hết bạo tàn? 


-----------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
 
Trận Normandie 1944 - Chiến dịch đổ bộ lớn nhất trong lịch sử
 Cuộc đổ bộ của quân đội khối Đồng minh vào các bãi biển vùng Normandie ngày 6 tháng 6 1944, còn gọi là Trận chiến vì nước Pháp, là một trong những mốc lịch sử quan trọng của thế chiến thứ hai. Đây là cuộc tấn công từ biển vào đất liền lớn nhất trong lịch sử, với hơn 150.000 quân lính của Hoa Kỳ, Anh Quốc, Canada cùng với quân kháng chiến Pháp, Tiệp Khắc, Ba Lan, Bỉ, Hà Lan, Na Uy, theo các chiến hạm lớn nhỏ từ miền nam Anh Quốc kéo vào đất Pháp lúc bấy giờ đang nằm dưới sự kiểm soát của quân Đức Quốc Xã. Ngay từ ngày đầu tiên, họ đã phá hủy các cầu và cắt đường liên lạc của quân Đức, và gặt hái thành công vang dội. Sau nhiều ngày chiến đấu, quân lực Đồng Minh giành được lợi thế vào tháng 7 năm ấy, đẩy được quân Đức Quốc Xã ra khỏi các căn cứ quân sự tại Normandie và trên đà thắng lợi đã tiến hành cuộc giải phóng Paris nói riêng và cuộc tiến chiếm giải phóng châu Âu nói chung cũng như sự chấm dứt thắng lợi của cuộc chiến. Bất chấp sự kháng trả mãnh liệt của mình, quân Đức bị tổn thất lớn lao, lâm vào một thảm họa choáng váng. Thắng lợi quyết định này đã làm nên một bước ngoặt lớn cho cả cuộc Đại chiến thế giới lần thứ hai, góp phần dẫn tới sự sụp đổ của Nhà nước phát xít Đức và chấm dứt chiến tranh. Để đạt được chiến thắng vang dội này, lực lượng Đồng Minh đã phải hứng chịu thiệt hại nặng nề và đại thắng cũng được xem là một trong những trận thắng vẻ vang và anh dũng nhất trong cuộc Chiến tranh thế giới lần thứ hai. Thắng lợi này được xem là chiến thắng lớn nhất của Đại tướng Anh là Bernard Montgomery.Như một ký ức đen tối cho họ, thảm họa Normandie này đã chôn vùi 2/3 các Sư đoàn Thiết giáp của Đức Quốc Xã (Tập đoàn quân thứ bảy và phần lớn Tập đoàn quân xe tăng thứ hai của họ đã bị tiêu diệt, đem lại một thảm kịch bi đát và bất ngờ cho Adolf Hitler và chính quyền phát xít Đức dù họ vẫn còn sức mạnh sau khi quân Đồng Minh đại thắng trận Normandie. Chiến thắng điểm ngoặt của quân lực Đồng Minh tại Normandie được xem là thành quả của kế hoạch đồ sộ của các nhà lãnh đạo chính trị, cùng với muôn triệu người khác, trong đó có cả những người lính Đồng Minh, và cũng được xem là thành tựu lớn nhất của khối Đồng Minh trong cuộc chiến. Thắng lợi ấy góp phần khiến cho quân đội Đức ở Tây Âu trở nên một đống tàn quân để mà phòng vệ miền Tây nước Đức sau đó


20 vạn quân TQ bị hải quân Anh ít hơn gấp 10 lần đánh tan thế nào

Thứ Ba, ngày 21/08/2018 00:30 AM (GMT+7)

Triều đình nhà Thanh giai đoạn thế kỷ 18 trở nên yếu đuối trước sự trỗi dậy của phương Tây, đánh dấu thời kỳ mà chính người Trung Quốc gọi là “ô nhục” khi 20 vạn quân Thanh không đánh lại nổi chưa tới 2 vạn quân Anh, chủ yếu là Hải quân Hoàng gia.

20 vạn quân TQ bị hải quân Anh ít hơn gấp 10 lần đánh tan thế nào - 1
Hải quân Hoàng gia Anh với sức mạnh vượt trội đã đè bẹp quân nhà Thanh.
Trung Quốc thời nhà Thanh chứng kiến nhiều bước phát triển nhảy vọt, kiểm soát nhiều vùng đất và lãnh thổ nhất, nhưng cũng bị cho là triều đại đưa Trung Hoa vào "thế kỷ ô nhục", trước sự xâm lấn và gây hấn từ phương Tây. Loạt bài này sẽ điểm lại những cuộc đụng độ lớn giữa nhà Thanh và các lực lượng phương Tây trong giai đoạn này.
Trong giai đoạn thế kỷ 17-18, nhu cầu ở châu Âu đối với hàng hóa Trung Quốc tăng vọt, đặc biệt là lụa, đồ sứ và trà,tạo ra sự mất cân bằng thương mại nghiêm trọng. Ngược lại, Trung Quốc thời phong kiến nhà Thanh duy trì bế quan tỏa cảng, không cho thương nhân nước ngoài đến buôn bán.
Để ngăn chặn tình trạng trên, đế quốc Anh chủ trương trồng cây thuốc phiện ở Ấn Độ rồi bán cho thương lái Trung Quốc ở bờ biển để tuồn thuốc phiện vào Trung Quốc đại lục. Điều này giúp đế quốc Anh thu lại một lượng lớn vàng bạc đã dùng để mua hàng hóa Trung Quốc.
Đồng thời, số người nghiện thuốc phiện ở Trung Quốc ngày càng tăng, phụ thuộc vào nguồn hàng do Anh cung cấp, làm suy thoái chính quyền phong kiến nhà Thanh từ bên trong.
Chiến tranh nha phiến
Từ đầu năm 1800, lượng thuốc phiện nhập vào Trung Quốc chỉ 200 tấn, nhưng 39 năm sau, con số này tăng lên tới hơn 2.500 tấn. Điều này khiến nhà Thanh mất một lượng lớn tiền của trong khi tỉ lệ người dân phụ thuộc vào thuốc phiện ngày càng tăng.
Đến lúc này, Hoàng đế nhà Thanh khi đó là Đạo Quang mới ra lệnh cấm sử dụng và buôn bán thuốc phiện. Tướng nhà Thanh là Lâm Tắc Từ đã tịch thu 20.000 thùng thuốc phiện (khoảng 1.200 tấn) của các thương nhân Anh ở Quảng Đông mà không bồi thường. Điều này khiến đế quốc Anh nổi giận, cho rằng, việc nhà Thanh bất ngờ áp dụng quy định khắt khe là một sự tráo trở đối với các thương nhân.
20 vạn quân TQ bị hải quân Anh ít hơn gấp 10 lần đánh tan thế nào - 2
Hải quân Anh chiếm ưu thế toàn diện trên biển.
Giao tranh giữa hải quân Hoàng gia Anh và quân nhà Thanh diễn ra lẻ tẻ từ giữa năm 1939 nhưng chỉ thực sự biến thành cuộc chiến quy mô lớn khi lực lượng viễn chinh Anh bao gồm 15 tàu chở quân, 4 tàu pháo chạy bằng động cơ hơi nước và 25 tàu nhỏ hơn có mặt ở ngoài khơi Quảng Đông.
Hải quân Hoàng gia Anh lên kế hoạch chiếm đảo Chu San mà mục tiêu chính là kiểm soát cảng Đình Hải, mở đường cho các hoạt động quân sự của Anh ở Trung Quốc.
Cuộc chiến diễn ra chóng vánh trong hai ngày 5-6.7.1840, khi 5 tàu chiến Anh đánh chìm 13 tàu chiến Trung Quốc, mở đường để 3.650 binh sĩ Anh đổ bộ lên đảo. Thương vong bên phía Anh chỉ duy nhất một người.
Chiến thắng này mở đường để Hải quân Hoàng gia Anh tấn công Quảng Châu. Nhưng quân Thanh đã lường trước, cho bố trí lực lượng dày đặc khiến binh sĩ Anh không đổ bộ được.
Hải quân Anh liền thay đổi chiến thuật, lấy Hong Kong làm bàn đạp chuẩn bị lực lượng. Một năm sau, quân Anh tiến lên phương Bắc, trực chỉ hướng cửa sông Trường Giang.
Năm 1842, Hải quân Hoàng gia Anh mở chiến dịch quân sự quy mô lớn nhất với 25 tàu chiến và 10.000 người, nhằm kiểm soát Trường Giang. Chỉ trong vòng một tháng, quân Anh chiếm Thượng Hải, Chiết Giang, làm gián đoạn tuyến đường vận lương, khiến nhà Thanh kiệt quệ, buộc phải đàm phán.
20 vạn quân TQ bị hải quân Anh ít hơn gấp 10 lần đánh tan thế nào - 3
Tàu chiến Trung Quốc bị đánh chìm trong Chiến tranh Nha phiến.
Chiến tranh nha phiến chính thức kết thúc vào ngày 29.8.1842 với hòa ước Nam Kinh. Nhà Thanh bồi thường chiến phí cho Anh, mở 11 cảng và cho truyền đạo tự do. Hương Cảng (Hong Kong) và vùng cửa sông Châu Giang được chuyển giao cho người Anh trong 99 năm và lợi ích của Anh phải được đặt lên hàng đầu khi Trung Quốc cân nhắc giao thương với bất kỳ quốc gia phương Tây nào khác.
Vì đâu người Anh “vượt mặt” Trung Hoa?
Chính quyền phong kiến nhà Thanh đã ngủ quên trong thời gian dài, tụt hậu cả về khoa học và kỹ thuật trong khi kiểm soát vùng đất đai rộng lớn.
Khi chiến tranh nổ ra, quân Thanh cũng được trang bị súng nhưng tốc độ bắn thấp, độ chính xác thấp hơn nhiều so với súng đá lửa nòng trơn của quân Anh.
Đó là chưa kể chỉ có khoảng một nửa quân nhà Thanh được trang bị súng trong cuộc chiến. Phần còn lại vẫn sử dụng những vũ khí truyền thống như gươm, giáo, cung tên. Cung tên có ưu điểm bắn nhanh và chính xác hơn súng, nhưng độ sát thương không cao bằng nên binh sĩ Anh khi đó hầu hết chỉ bị thương.
Ngược lại, quân Anh về sau đều được trang bị lưỡi lê đi kèm với súng đá lửa nòng trơn. Điều này giúp binh sĩ Anh có thể giáp lá cà với kẻ thù ngay khi quân địch xông tới ở cự ly gần.
Chiến thuật của quân Anh cũng vượt trội hoàn toàn do kế thừa những ưu việt kể từ thời Napoleon. Đội hình chiến đấu của quân Anh bao gồm những người có kinh nghiệm chinh chiến lâu năm ở Ấn Độ nên rất kiên cường, chiến đấu theo hàng ngũ và không hề rút lui.
20 vạn quân TQ bị hải quân Anh ít hơn gấp 10 lần đánh tan thế nào - 4
Quân Anh tinh nhuệ và máu lửa hơn quân Thanh.
Ở trên biển, cục diện cũng không khác biệt. Pháo của quân nhà Thanh cồng kềnh, nặng nề trong khi độ chính xác không cao. Ngược lại, tàu chiến Anh trang bị nhiều pháo hơn, di chuyển linh hoạt hơn, không cho đối phương có cơ hội áp sát.
Các tàu chạy bằng hơi nước như HMS Nemesis còn có khả năng chạy ngược gió và thủy triều trong khi, một tàu như vậy mang nhiều pháo hơn toàn bộ một hạm đội tàu chiến thô sơ của nhà Thanh.
Hải quân Hoàng gia Anh biết rõ lợi thế của mình nên chỉ tập trung tấn công những hòn đảo, thành phố nằm sát biển để tận dụng sự yểm trợ của tàu chiến, nhằm làm giảm thương vong xuống mức tối thiểu.
Có thể nói, ở thời điểm cao trào nhất trong chiến tranh nha phiến, hải quân Anh chỉ huy động 2 vạn người, 37 tàu chiến trong khi bên phía nhà Thanh là 20 vạn cùng vô số tàu pháo thô sơ. Chênh lệch lực lượng là vậy nhưng nhà Thanh cũng không tận dụng được ưu thế về số lượng. Các sử gia phương Tây ước tính chỉ có 69 binh sĩ Anh thiệt mạng trong cuộc chiến, còn tổn thất của quân Thanh lên tới 20.000 người.
Chiến tranh nha phiến được giới phân tích đánh giá mang nhiều ý nghĩa sâu rộng, bởi đây chính là cuộc chiến đánh dấu sự can thiệp của phương Tây vào Trung Quốc. Người Trung Hoa về sau gọi giai đoạn này là “một thế kỷ ô nhục”.
_______________________
Hòa ước với người Anh là một bước lùi lớn, đánh dấu sự can thiệp của phương Tây vào Trung Quốc. Thất bại của hải quân Thanh trước Pháp là điều đã được báo trước. Bài dài kỳ tới sẽ tập trung khai thác sự kiện này.
Cuộc thảm sát kinh hoàng của quân Nhật Bản ở Trung Quốc


Theo Đăng Nguyễn - Tổng hợp (Dân Việt)

Trận không chiến long trời lở đất của 4.500 máy bay

Thứ Tư, ngày 02/11/2016 00:30 AM (GMT+7)

Trận không chiến dữ dội nhất trong lịch sử giữa chiến đấu cơ Anh và Đức kéo dài gần 4 tháng, huy động tổng cộng 4.513 máy bay, dẫn đến những tổn thất nặng nề của cả hai bên và thất bại mang tính lịch sử đầu tiên của trùm phát xít Hitler.

Trận không chiến long trời lở đất của 4.500 máy bay - 1
Phát xít Đức chuẩn bị cho trận không chiến lịch sử với 2.550 máy bay, còn lực lượng phía Anh là 1.963 chiếc (Ảnh minh họa)
Chiến tranh Thế giới lần hai là cuộc chiến rộng khắp và thảm khốc nhất trong lịch sử nhân loại. Cuộc chiến kéo dài 6 năm đã cướp đi sinh mạng của ít nhất 70 triệu người trên toàn thế giới; kéo theo hàng loạt những phát minh về quân sự như vũ khí nguyên tử, máy bay phản lực… Quyết định cục diện Thế Chiến 2 bao gồm những trận đánh đã đi vào lịch sử với số lượng khổng lồ trang thiết bị vũ khí của các bên tham chiến.
Mùa hè năm 1940, sau khi Pháp đầu hàng quân Đức, Anh là quốc gia duy nhất ở Tây Âu chưa khuất phục trùm phát xít Hitler. Muốn mở cuộc tấn công lên lãnh thổ Anh, quân Đức cần phải kiểm soát eo biển Anh, chia rẽ phía nam nước Anh và phía bắc Pháp, chiến dịch Sư tử biển khi đó được hình thành.
Theo kế hoạch, 100.000 quân Đức sẽ đổ bộ lên hai bãi biển Kent và Sussex để mở chiến dịch xâm lược Anh. Để làm được điều này, phát xít Đức sẽ phải chiếm được thế thượng phong trên bầu trời.
Sức mạnh không quân Anh khi đó chủ yếu dựa vào hai máy bay Spitfire và Hurricane trong khi phe Đức là máy bay Messcherschmitt và máy bay ném bom Junker – một trong những máy bay tốt nhất trong Thế chiến 2.
Tương quan lực lượng
Đức chuẩn bị cho trận không chiến lịch sử với 2.550 máy bay còn lực lượng phía Anh là 1.963 chiếc. Máy bay Anh vốn được sản xuất với chất lượng khá tốt nhưng thiếu các phi công dày dạn kinh nghiệm. Nhiều phi công Anh đã thiệt mạng trong cuộc chiến ở Pháp. Những tổn thất đó là không thể bù đắp.
Đóng vai trò là phe phòng thủ, không quân Anh có những lợi thế nhất định so với Đức. Anh có radar hiện đại, giúp cảnh báo sớm về sự xuất hiện của máy bay Đức. Cho đến mùa xuân năm 1940, Anh đã xây dựng 51 trạm radar ở bờ biển phía nam. Anh cũng duy trì Quân đoàn Quan sát phòng không Hoàng gia (ROC), sử dụng các phương tiện theo dõi từ phức tạp đến cơ bản nhất như ống nhòm.
Trận không chiến long trời lở đất của 4.500 máy bay - 2
Máy bay tiêm kích huyền thoại Hurricane của Anh.
Các máy bay Anh có lợi thế về thời gian chiến đấu trên không ở Kent và Sussex do có thể nhanh chóng hạ cánh nạp nhiên liệu trong khi máy bay Đức phải trải qua quãng đường dài. Việc biên chế quá nhiều máy bay ném bom mà thiếu đi các chiến đấu cơ cần thiết cũng khiến cho chiến dịch của Đức gặp nhiều khó khăn. Các máy bay Đức nếu sử dụng hết cơ số đạn sẽ hoàn toàn vô dụng và không thể bảo vệ oanh tạc cơ trên bầu trời Anh.
Thủ tướng Anh Churchill khi đó đánh giá: "Máy bay Đức nhanh hơn và có khả năng bay cao hơn, nhưng máy bay của Anh cơ động hơn và được trang bị vũ khí tốt hơn".
Thất bại chiến lược đầu tiên của Hitler
Trận chiến nước Anh là chiến dịch đầu tiên trong lịch sử mà hai lực lượng quân sự chỉ đối đầu nhau bằng máy bay trên không. Trước đó, chưa bao giờ có cuộc oanh tạc và đụng độ trên không trong thời gian dài và mức độ tàn khốc như vậy.
Giới lãnh đạo Đức hy vọng rằng các những đợt tấn công đầu sẽ thu hút một số lượng lớn máy bay tiêm kích Anh. Nhưng sau những trận đụng độ đầu tiên, không quân Anh đã khôn khéo chuyển máy bay của mình vào sâu hơn trong đất liền làm cho máy bay Đức không thể tấn công.
Adolf Galland, người được phong tướng phát xít Đức khi mới 29 tuổi nhận xét: "Các máy bay Đức trong tình trạng như con chó bị xích, muốn nhảy bổ vào xâu xé kẻ thù, nhưng vì ở xa hơn tầm xích nên không làm gì được".
Vì không chiến chủ yếu trên bầu trời Anh, nên nếu phi công Anh chẳng may bị bắn rơi và nhảy dù được thì ngay hôm sau đã có thể tiếp tục tham chiến, nhưng nếu phi công Đức bị bắn rơi thì sẽ bị bắt làm tù binh.
Cho đến hết tháng 7, không quân Anh tổn thất 150 máy bay còn phía Đức là 268. Từ tháng 8, Đức đổi chiến thuật oanh tạc sân bay, trạm radar và phòng chỉ huy với hy vọng máy bay Anh không thể cất cánh. Không có radar, không quân Anh không thể kịp thời đưa ra phương án phòng vệ trước hướng tấn công của Đức.
Trận không chiến long trời lở đất của 4.500 máy bay - 3
Phi đội máy bay ném bom Heinkel He-111 của phát xít Đức trong trận Không chiến nước Anh.
Ngày 13.8.1940 được gọi là "Ngày Đại bàng". Theo lệnh của Hitler, không quân Đức phải dốc sức đánh bại lực lượng không quân Anh để có thể chuyển sang giai đoạn tiếp theo của chiến dịch.
Không quân Đức đã chia thành hai đợt tấn công với tổng cộng 1.485 lượt máy bay cất cánh để đồng loạt tấn công các sân bay, trạm radar và nhà máy sản xuất máy bay ở miền nam nước Anh.
Giữa tháng 8, máy bay ném bom và tiêm kích của Đức lại mở đợt tấn công ồ ạt mới. Không quân Anh khôn khéo vừa đáp trả vừa chủ động lùi xa khỏi tầm bay của máy bay Đức, khiến phía Đức chịu thiệt hại nặng nề. Ngày 18/8 sau đó là ngày kịch chiến dữ dội nhất với thiệt hại lớn nhất ở cả hai bên: Phía Đức mất 100 máy bay, trong khi phía Anh mất đi 135 chiếc.
Sai lầm của thống chế Herman Goering, chỉ huy lực lượng không quân Đức là việc không dứt khoát oanh tạc trạm radar Anh cũng như không đánh giá chính xác những kiệt quệ mà phía Anh phải đối diện trong một cuộc không chiến kéo dài. Chuyển mục tiêu sang đánh bom các thành phố cũng gián tiếp giúp không quân Anh củng cố lực lượng, các phi công có thêm thời gian nghỉ ngơi.
Trận đánh ác liệt cuối cùng diễn ra vào ngày 15.9 với 1.500 máy bay của hai bên tham chiến. Trong hồi ký, Thủ tướng Anh Churchill nhận định: "Đây là một trận đánh quyết định và giống như trận Waterloo". Khi đó, ông Churchill vừa hút xì gà vừa theo dõi trận chiến trong trung tâm chỉ huy của phi đoàn máy bay tiêm kích 11 ở Uxbridge. Một viên sĩ quan đã yêu cầu vị Tổng tư lệnh tắt thuốc: "Thưa ngài, ở đây cấm hút thuốc!". Churchill tắt thuốc và điếu thuốc đó được đóng khung và treo ở sở chỉ huy làm bùa hộ mệnh cho các phi công.
Trận không chiến long trời lở đất của 4.500 máy bay - 4
Máy bay Đức bị bắn rơi trong trận Không chiến Anh.
Ngày 15.9 cũng là thời điểm cuối cùng mà Hilter còn kiên nhẫn cho cuộc đối đầu trên không với Anh. Chỉ riêng trong ngày đó, Đức mất 60 máy bay còn tổn thất phía Anh là 28. Ngày 17.9, trùm phát xít Đức được cho là đã tuyên bố hoãn vô thời hạn chiến dịch xâm lược Anh dù những đợt ném bom lẻ tẻ vẫn diễn ra sau đó.
Cho đến ngày cuối cùng, phía Anh đã mất khoảng gần 80% số máy bay chiến đấu tương đương 1.744 chiếc. Phát xít Đức tổn thất gần 75% tổng số máy bay, tương đương 1.977 chiếc. Tổng cộng 2 bên thiệt hại hơn 3.700 máy bay. Theo các chuyên gia quân sự, thêm một nguyên nhân dẫn đến thất bại ê chề của phát xít Đức đó là không quân nước này bị nhiễu loạn bởi thời tiết dày đặc sương mù đặc trưng của nước Anh.
Đây là thất bại đầu tiên của quân đội Đức và dẫn đến bước ngoặt quan trọng trong lịch sử Thế Chiến 2. Người Anh coi đây là một chiến thắng mang tính quyết định, chặn đứng bước tiến của quân Đức ở mặt trận phía tây.
Mặt khác, chiến thắng này còn dẫn đến sự tham chiến của nước Anh trong trận chiến Đại Tây Dương và trận Normandie năm 1944.
Chiến thắng của Anh được xem là trận phòng không mẫu mực trong thế kỷ 20. Ngày 15.9 hàng năm được Anh và nhân loại ghi nhớ là trận không chiến lịch sử, một cột mốc quan trọng trong việc chặn đứng quân đoàn Phát xít trong chiến dịch thôn tính toàn bộ châu Âu.
Đây chính là thời khắc mà những người con nước Anh quyết định vận mệnh lịch sử của toàn bộ nhân loại, cựu Thủ tướng Anh Winston Churchill khi đó nhận định về trận không chiến này.
________________
Mang tên chiến dịch Iceberg, trận đổ bộ chiếm đảo Okinawa của quân đội Mỹ trong Thế Chiến 2 được đánh giá là trận đánh đẫm máu nhất trên mặt trận Thái Bình Dương.  Mời bạn đọc theo dõi bài viết xuất bản sáng sớm ngày 3.11 về trận đánh không cân sức giữa quân đội Mỹ và đế quốc Nhật.
Theo Đăng Nguyễn (Dân Việt)

Trận đổ bộ chiếm đảo đẫm máu chôn vùi 120.000 mạng người

authorĐăng Nguyễn - War History Online Thứ Năm, ngày 03/11/2016 00:25 AM (GMT+7)

(Dân Việt) 120.000 lính Nhật cố thủ trên đảo Okinawa trong giai đoạn cuối Thế Chiến 2, chỉ có 7.600 người còn sống sót sau 82 ngày giao tranh ác liệt, đánh dấu trận đánh đẫm máu nhất trên mặt trận Thái Bình Dương   

 tran do bo chiem dao dam mau chon vui 120.000 mang nguoi hinh anh 1
Thiết giáp hạm Yamato trong nhiệm vụ cuối cùng hướng đến đảo Okinawa.
Mang mật danh Chiến dịch Iceberg, giai đoạn cuối Thế Chiến 2 đã diễn ra trận đổ bộ chiếm đảo đẫm máu nhất của Mỹ và lực lượng đồng minh trên mặt trận Thái Bình Dương.
Mùa xuân năm 1945, quân Đồng minh tiến sát đến Nhật Bản và các máy bay đã có thể oanh tạc các thành phố Nhật. Cách Nhật Bản khoảng 563 km, đảo Okinawa được coi là bước cuối cùng trước cuộc tấn công toàn diện nhằm vào chính quốc Nhật của phe Đồng minh.
120.000 quân Nhật do Tướng Mitsuru Ushijima chỉ huy quyết tử thủ bảo vệ đảo trong khi quân Đồng minh ước tính, Nhật Bản chỉ có một nửa quân số này trên đảo. Lực lượng Nhật Bản được hỗ trợ bởi 10.000 máy bay và thiết giáp hạm mạnh nhất thời đó, Yamato.
Đối đầu với quân Nhật là 155.000 lính Mỹ, bao gồm cả lính thủy đánh bộ và lục quân. Mặc dù sau này, Mỹ phải đổ bộ thêm nhiều quân hơn để có thể chiếm hoàn toàn đảo Okinawa. Trung tướng Simon Bolivar Buckner chỉ huy đội quân đánh chiếm đảo với sự hỗ trợ của 1.300 tàu chiến, bao gồm cả nhóm tàu sân bay Anh.
Từ tháng 10.1944 – 3.1945, quân đội Mỹ mở đợt không kích nhằm vào Okinawa, loại khỏi vòng chiến đấu hàng trăm máy bay địch. Đợt oanh tạc bằng tàu chiến bắt đầu từ 18.3 trong khi phía Nhật đáp trả bằng tấn công cảm tử (kamizake), gây thiệt hại 4 tàu sân bay Mỹ và phá hủy 2 tàu chiến khác.
 tran do bo chiem dao dam mau chon vui 120.000 mang nguoi hinh anh 2
Phe Đồng minh tiếp cận bờ biển đảo Okinawa.
Các lực lượng trên mặt đất cũng chiếm dần các hòn đảo lân cận. Sư đoàn bộ binh số 77 Mỹ đổ bộ lên đảo Kerama ngày 26.3 trước sự chống trả yếu hơn của phía Nhật.
Đổ bộ lên đảo Okinawa
Cho đến ngày đổ bộ đầu tiên vào 1.4.1945, các lực lượng Mỹ đã bắn tổng cộng 44.825 đạn pháo, 22.500 viên đạn súng cối và 32.000 quả rocket. Bãi mìn rải rác trước đảo Okinawa cũng đã được dọn dẹp.
4 giờ sáng, quân đoàn thủy quân lục chiến 24, với sự yểm trợ hỏa lực của các tàu chiến và máy bay, bắt đầu đổ quân lên bãi biển Hagushi, phía bắc Okinawa. 4 giờ 30 phút sau đó, binh sĩ Mỹ tiến vào đất liền và sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để mở trận địa.
Không ai biết rằng, Nhật Bản với chiến thuật mới, đã cố tình để cho lính Mỹ có thể dễ dàng đặt chân lên đảo. Cho đến trước khi trời tối, quân Mỹ đã kiểm soát khu vực bờ biển rộng 12,8 km với 60.000 người.
 tran do bo chiem dao dam mau chon vui 120.000 mang nguoi hinh anh 3
Binh sĩ Mỹ đã phải rất vất vả mới có thể chiếm được đảo Okinawa.
Cuộc đổ bộ tưởng như đơn giản tiếp tục vào ngày hôm sau. Binh sĩ Mỹ tiến sâu vào trong đảo, chia rẽ lực lượng Nhật làm hai, chiếm hai sân bay vốn là nơi các máy bay cảm tử tấn công tàu chiến Mỹ.
Sư đoàn lính thủy đánh bộ số 6 rơi vào ổ phục kích của phát xít Nhật ở phía bắc. 3 tuần giao tranh khiến cho lực lượng Mỹ thương vong 1.200 người, con số này bên phía Nhật là 2.500. Tướng Buckner chỉ thực sự biết đến cuộc đối đầu khốc liệt khi tấn công xuống phía nam, nơi Tướng Ushijima cố thủ.
Ngày 4.4, quân đoàn thủy quân lục chiến 24 gặp phải kháng cự dữ dội ở thành phố Shuri. Ushijima biết rằng không thể giành chiến thắng nhưng tướng Nhật muốn gây thiệt hại cho người Mỹ lớn nhất có thể bằng chiến tranh tiêu hao.
Đợt tấn công cảm tử tái xuất từ ngày 6.4. 700 máy bay tấn công hạm đội 5 Mỹ, phá hủy hoặc gây thiệt hại tới 13 tàu khu trục. Một tuần sau đó, phát xít Nhật nghĩ ra thứ vũ khí tự sát mới. Quả tên lửa dạng máy bay do các phi công cảm tử Nhật Bản điều khiển. Một khi được kích hoạt ở tầm gần, tên lửa lao thẳng vào mục tiêu với vận tốc gần 1.000 km/giờ. 34 tàu chiến phe Đồng minh đã bị phá hủy bởi loại vũ khí này.
 tran do bo chiem dao dam mau chon vui 120.000 mang nguoi hinh anh 4
Thiết giáp hạm Yamato phát nổ trước đợt tấn công của các máy bay Mỹ.
Ngoài khơi, hạm đội Nhật Bản cũng khởi động nhiệm vụ tự sát. Không còn nhiều nhiên liệu, thiết giáp hạm Yamato, tàu tuần dương Yahagi và 8 tàu khu trục khác hướng đến Okinawa. Nhưng trước khi có thể hỗ trợ lực lượng trên đảo, các tàu Nhật bị đánh chặn bởi máy bay Mỹ. Không được yểm trợ trên không, niềm kiêu hãnh Yamato và toàn bộ các tàu khác bị đánh chìm.
Trên đảo, quân Mỹ bế tắc trước hệ thống phòng ngự của Ushijima. Ngay cả khi một lính Mỹ đổi 10 quân Nhật, phe Đồng minh vẫn không thể tiến thêm một bước nào.
Ngày 12.4, quân Nhật thậm chí còn phản kích dù các đợt tấn công này lần lượt đều bị lực lượng Mỹ hóa giải chỉ trong 2 ngày.
Chiến đấu đến hơi thở cuối cùng
Tướng Buckner ra lệnh tăng cường yểm trợ từ ngoài khơi và tái khởi động tấn công nhưng lính thủy đánh bộ Mỹ không thể vượt qua lớp phòng thủ Nhật. Chỉ trong ngày 2.5, quân Nhật một lần nữa tấn công và tổn thất 5.000 người.
Chiến sự chỉ có dấu hiệu thay đổi vào ngày 11.5 khi Tướng Buckner ra lệnh tập trung tấn công vào bên sườn quân Nhật. Tránh rơi vào thế cô lập, phát xít Nhật rút quân về phía nam và chỉ giữ lại một nhóm bảo vệ thành phố Shuri đến ngày 31.5.
 tran do bo chiem dao dam mau chon vui 120.000 mang nguoi hinh anh 5
Lính Mỹ cắm cờ ở Shuri.
Binh sĩ Mỹ phải nhờ đến thuốc nổ và súng phun lửa mới dần vượt qua được các lô cốt phòng thủ Nhật Bản. Lính thủy đánh bộ Mỹ đổ bộ lên phía tây nam bán đảo Oroku, mở rộng thêm sân bay để hỗ trợ đồng minh tiến quân về phía nam.
Tướng Buckner thậm chí còn thiệt mạng ngày 18.6 do pháo kích Nhật khi đến thị sát tình hình trên chiến trường. 3 ngày sau, chỉ huy quân Nhật trên đảo Okinawa, Ushijima và các sĩ quan đồng loạt tự sát ở trung tâm chỉ huy thay vì chấp nhận đầu hàng.
Binh sĩ Nhật nghe lệnh Ushijima sau đó vẫn tấn công du kích nhằm vào quân Mỹ cho đến cuối tháng 6. 7.400 quân Nhật cuối cùng đã đầu hàng sau đó, kết thúc 82 ngày giao tranh ác liệt.
Trận chiến trên đảo Okinawa là thảm kịch với đế quốc Nhật khi 110.000 binh sĩ thiệt mạng. Quân Mỹ tổn thất 12.000 binh sĩ, bao gồm 5.000 người chết trên biển và 37.000 người khác bị thương.
Về quy mô, các nhà sử học nhận định, trận Okinawa chỉ đứng sau cuộc đổ bộ Normandy. Đây cũng là trận chiến gây thương vong nhiều nhất trên mặt trận Thái Bình Dương.
Chưa đầy 2 tháng sau khi thất thủ tại Okinawa, Nhật Bản hứng chịu 2 quả bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki. Đế quốc Nhật sau đó tuyên bố đầu hàng phe Đồng minh. Cuộc chiến tranh đẫm máu nhất lịch sử nhân loại chính thức kết thúc.
____________

ì sao chiến dịch đổ bộ Normandy lại "đẫm máu"?


 
Bob Dylan - Masters of War - lyrics
 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32