KIẾP GIANG HỒ 208

(ĐC sưu tầm trên NET)
 
Giang Hồ Người Việt Ở California Khét Tiếng Xã Hội Đen Mỹ


Chuyện chưa biết về băng xã hội đen người Việt khét tiếng trên đất Mỹ - Kỳ 1

Đạt Nguyễn |
Chuyện chưa biết về băng xã hội đen người Việt khét tiếng trên đất Mỹ - Kỳ 1

Những năm cuối thập kỉ 80, khi băng Born to Kill dần dần trở nên có tên tuổi trong giới xã hội đen Mỹ, nhiều nhóm tội phạm gốc Việt cũng bắt đầu hoạt động dưới danh nghĩa của nhóm này.

Băng đảng "Born to Kill" (tạm dịch: Sát nhân Bẩm sinh), hay còn gọi là băng "BTK" hoặc Canal Boys – những chàng trai thành phố Canal, là một băng đảng xã hội đen người Việt Nam có tiếng ở Mỹ trong những năm cuối thế kỉ 20.
Băng Born to Kill được thành lập bởi Thái Thọ Hoàng – hay còn được biết đến với cái tên David Thái, sinh năm 1956 ở Sài Gòn.
Khi tới Mỹ, David Thái được đưa tới một nhà tình thương của nhà thờ địa phương tại vùng Indiana. Nhưng tới tháng 5/1976, Thái trốn khỏi nhà thờ và bắt một chuyến xe buýt tới thành phố New York. Khi đó, hắn chỉ có 150 USD trong tay. Tới nơi, Thái làm đủ mọi nghề, từ phụ xe cho tới rửa bát để trang trải cuộc sống.
Năm 1978, Thái lập gia đình với một phụ nữ đồng hương và cuộc sống ngày càng khó khăn do những gánh nặng gia đình. Từ đây, Thái bắt đầu tham gia con đường tội phạm. Năm 1983, David Thái được băng đảng "Flying Dragons" (tạm dịch: Rồng bay) thu nạp.
Trong khoảng thời gian này, hắn liên tục trộm cắp nhưng chưa bao giờ bị bắt. Sau vài năm tích lũy kinh nghiệm trong giới giang hồ, Thái rời khỏi băng Flying Dragons và tự điều hành một tổ chức bán đồng hồ giả.
Chuyện chưa biết về băng xã hội đen người Việt khét tiếng trên đất Mỹ - Kỳ 1 - Ảnh 1.
Băng đảng Born to Kill
Lôi kéo đồng hương vào đường dây phạm tội
Khoảng cuối những năm 80, thành phố New York có khá nhiều người Việt Nam. Tuy nhiên, đa số họ đều đều vô gia cư và không có công ăn việc làm. Sử dụng nguồn tài chính của mình, David Thái đứng ra chu cấp nơi ăn, chốn ở cho những người đồng hương, kết thân với họ và đào tạo những mánh khóe bạo lực. Băng đảng bắt đầu được hình thành từ đây.
Năm 1987, lực lượng cảnh sát Mỹ bắt đầu truy quét các băng đảng tội phạm người Hoa. Những băng đảng mạnh nhất như "Ghost Shadows" và "United Bamboo" lần lượt bị bắt giữ vì những cáo buộc làm hàng giả, tạo cơ hội cho David Thái nắm quyền điều hành khu phố Canal. Sau này, nơi đây trở thành trụ sở hoạt động chính của hắn.
David Thái nhanh chóng tổ chức họp mặt với những trùm tội phạm người Việt và tự xưng là nhóm "Canal Boys". Tới năm 1988, nhóm này đổi tên thành "Born to Kill".
Chuyện chưa biết về băng xã hội đen người Việt khét tiếng trên đất Mỹ - Kỳ 1 - Ảnh 2.
Bìa sách viết về BTK
Những năm cuối thập kỉ 80, khi băng Born to Kill dần dần trở nên có tên tuổi trong giới xã hội đen Mỹ, nhiều nhóm tội phạm gốc Việt cũng bắt đầu hoạt động dưới danh nghĩa của nhóm này, dù có thực sự làm dưới trướng ông trùm David Thái hay không.
Việc này khiến băng Born to Kill trở thành một băng đảng liên bang, bành trướng hoạt động và mở rộng lãnh thổ khắp các thành phố, bang và thậm chí sang cả các quốc gia khác như Canada.
Trong thời kì hoàng kim, băng này chọn nhà hàng Phở Hà Nội làm trụ sở chính và là nơi gặp gỡ giữa các thành viên trong băng hội. Hoạt động của băng đảng gây ra biến động lớn cho thị trường súng và ma túy ở Việt Nam.
Trong những thập niên 1980, băng đảng bành trướng thế lực và nắm quyền điều hành cả khu phố người Hoa ở thành phố New York. BTK lộng hành trong nhiều năm, và chỉ tan rã sau hàng loạt cuộc bắt giữ và xét xử các thành viên vào mùa thu năm 1992.
Chuyện chưa biết về băng xã hội đen người Việt khét tiếng trên đất Mỹ - Kỳ 1 - Ảnh 3.
David Thái - kẻ sáng lập ra băng Born to Kill
Cho tới nay, Born to Kill vẫn được coi là một trong những băng tội phạm châu Á khét tiếng nhất, vượt trên cả những nhóm tội phạm người Hoa. Lúc đầu nhóm chỉ nhận những người thuần Việt, nhưng sau này cũng tiếp nhận thêm cả những người tị nạn mang quốc tịch khác. David Thái và băng đảng của hắn đầu tư vào thị trường hàng giả và biến phố Canal thành thiên đường hàng giả cho tội phạm quốc tế.
(Còn nữa...)
Kỷ 2- Vén màn bí ẩn về ông trùm băng xã hội đen người Việt tại Mỹ


Vén màn bí ẩn về ông trùm băng xã hội đen người Việt tại Mỹ - Kỳ cuối

Đạt Nguyễn |
Vén màn bí ẩn về ông trùm băng xã hội đen người Việt tại Mỹ - Kỳ cuối

Cho tới ngày hôm nay, Born to Kill vẫn là một trong những tổ chức tội phạm Châu Á có quy củ và tàn bạo nhất từng xuất hiện tại thành phố New York.

Xuất thân là một nhóm hỗ trợ các tổ chức tội phạm quy mô lớn của người Hoa, dần dần Born to Kill tái cơ cấu và tự tách biệt khỏi những tổ chức xã hội đen khác, và thậm chí còn thách thức ngược trở lại những băng đảng cầm đầu trong thời điểm đó.
Khoảng 70 cửa hàng trong khu vực hoạt động của nhóm Born to Kill bị tống tiền bằng nhiều hình thức khác nhau trong những năm đầu thập kỉ 90. Ông trùm của băng đảng, David Thái, khét tiếng vì thu được hàng chục triệu USD từ việc kinh doanh đồng hồ giả, và hắn từng tuyên bố đã kiếm được 13 triệu USD trong năm 1988 nhờ việc buôn bán.
Không dừng ở đó, David Thái còn làm chủ một nhà chứa chuyên lôi kéo, mồi chài những cô gái từ vùng Đông Nam Á tới làm gái mại dâm. Những nhà chứa này được mafia Mỹ đầu tư và điều hành, đổi lại, Thái trích một phần lợi nhuận kiếm được từ việc cướp bóc cho chúng.
Vén màn bí ẩn về ông trùm băng xã hội đen người Việt tại Mỹ - Kỳ cuối - Ảnh 1.
Một thành viên của BTK khi bị bắt
Băng đảng Born to Kill hoạt động mạnh trong các lĩnh vực cướp bóc, tống tiền và giết người. Băng này và băng Ghost Shadows của người Hoa đã từng có nhiều cuộc đấu súng đẫm máu để giành địa bàn. Cho tới ngày hôm nay, Born to Kill vẫn là một trong những tổ chức tội phạm châu Á có quy củ và tàn bạo nhất từng xuất hiện tại thành phố New York.
Thời kì đỉnh cao
Tháng 7/1990, băng Born to Kill có khoảng 80 thành viên hoạt động tại thành phố New York, đỉnh điểm có lúc lên tới hơn 100 người. Các thành viên có độ tuổi đa dạng, từ 15 tuổi tới 35 tuổi, một số được kết nạp từ các trường trung học trong địa bàn. Tới tháng 10/1992, khi băng đảng bắt đầu tan rã, các nhóm nhỏ vẫn tiếp tục hoạt động tại bang Georgia và ở Canada.
Trên người thành viên băng đảng này có xăm chữ B.T.K, hình một quan tài và ba ngọn nến với ý nghĩa sẵn sàng xả thân, hi sinh vì anh em và lợi ích của băng đảng. Thành viên của băng còn tự mặc cho mình những trang phục giống xã hội đen trong phim, đeo kính và mặc quần áo đen cùng với bộ tóc dựng.
Băng đảng hoạt động mạnh nhất ở những vùng đông người Việt, từ những thành phố nhỏ như Biloxi bang Mississippi đến những thành phố lớn như Dallas, bang Texas. Tuy vậy, những nhóm ngoài thành phố New York hoạt động ở các lĩnh vực khác nhau, ví dụ như trộm linh kiện máy tính và buôn bán vũ khí.
Theo ghi nhận, hoạt động của những băng đảng nhánh này còn tiếp tục kéo dài tới tận tháng 12 năm 1996, nhiều năm sau khi băng đảng chính ngừng hoạt động.
Thời kì tan rã
Tháng 8/1991, ông trùm David Thái và các tay chân thân cận nhất bị phục kích và tóm gọn tại hang ổ của băng đảng BTK ở Melville Long Island. Đây là lần đầu tiên và duy nhất David Thái bị bắt giữ. Ngay sau đó, bảy thành viên của băng bị đưa ra xét xử vì những cáo buộc làm hàng giả.
Lần lượt các mức án được đưa ra, nhẹ từ 13 năm, nặng tới 60 năm, riêng ông trùm David Thái và hai người khác bị kết án chung thân. Sau đợt truy lùng gắt gao đó, các thủ lĩnh ở các băng đảng nhánh của Born to Kill tìm cách trốn thoát và dần chuyển tới khu vực sinh sống của người Việt tại New Orleans, bang Louisiana.
Vén màn bí ẩn về ông trùm băng xã hội đen người Việt tại Mỹ - Kỳ cuối - Ảnh 3.
Bìa sách viết về BTK
Hiện nay
Nhờ việc thi hành pháp cứng rắn, nhóm này đã dần lùi vào quên lãng. Tuy nhiên, các báo cáo cho thấy các hoạt động phạm tội có tổ chức dưới danh nghĩa băng đảng Born to Kill vẫn diễn ra tại thành phố New York và Philadelphia.
Sách viết về băng đảng này có thể được tìm thấy trong các hiệu sách Mỹ.

Chuyện ít biết về tội phạm cướp giật đường phố ở Sài Gòn (kỳ 1)

Minh Chí |
Chuyện ít biết về tội phạm cướp giật đường phố ở Sài Gòn (kỳ 1)

Khi nạn cướp giật tại Sài Gòn lên đến mức báo động, cơ quan công an thì chậm can thiệp đã dẫn đến nhiều vụ việc người dân hành hung kẻ cướp một cách bất chấp luật pháp. Cho đến lúc lãnh đạo TP.HCM và lực lượng công an quyết tâm đẩy lùi nạn cướp giật, chỉ trong vòng 1 năm, tỷ lệ các vụ cướp giật giảm khá nhiều.

Kỳ 1: Sự liên quân giữa tội phạm ma túy và cướp giật đường phố
Cướp giật đường phố là hệ quả của nghiện ngập
Có thể điểm lại diễn tiến của các kiểu tội phạm từ trước đến nay để có câu trả lời cho việc vì sao tăng vì sao giảm của loại hình cướp giật đường phố trong thời gian qua. Cụ thể, khi đất nước mới thống nhất, tình hình trật tự trị an tại Sài Gòn hết sức hỗn loạn. 
Hàng loạt tội phạm sừng sỏ xổng ra từ trại giam Chí Hòa, quân lao Gò Vấp, trại giáo hóa Thủ Đức.… liên tục gây ra những vụ cướp của giết người, cướp giật đường phố. Ủy ban Quân quản (UBQQ) TP.HCM lúc bấy giờ đã thành lập lực lượng SBC (săn bắt cướp) và ngay lập tức, những tên tội phạm sừng sỏ nhất kẻ phơi xác giữa đường phố, kẻ đền tội nơi pháp trường… Tình hình trị an ngay lập tức vãn hồi!
    Tuy nhiên có một mối liên quan rất rõ giữa hai loại tội phạm mà nếu có cơ hội tiếp xúc hoặc "nói chuyện cởi mở", chúng ta sẽ thấy rõ gần như lập tức. Ma túy tràn lan, mua dễ hơn mua con cá lá rau nếu như là giới giang hồ quen mặt, dẫn đến 99,9% tội phạm đều là con nghiện. 
    Giá cả tuy không đắt so với các loại hình ăn chơi khác, nhưng giang hồ đâu phải lúc nào cũng rủng rỉnh mà nghiện ma túy, lấy tiền đâu để mua ma túy khi lên cơn nghiện? Tội phạm cướp giật đường phố, có thể nói chính là hệ quả của nghiện ngập.
    Dũng Chùa, một giang hồ có số má dữ dằn ở khu Kho Đạn, Đa Kao, quận 1. Gã trả ít lắm là ba phần tư cuộc đời ở các kiểu trường trại, từ cưỡng bức, tập trung cho đến thành án. Toàn thành phố các quận huyện, không giang hồ nào không biết đến Dũng Chùa. Ở trại giam, ai nói là không thể có ma túy? Có tiền là có tất. Và chỉ những "đại bàng – đại bác" trại giam mới có điều kiện để sử dụng ma túy. 
    Chính vì vậy, đôi khi để ngồi chiếu trên trong thế giới các đại ca, cũng phải chơi "tí hàng đen hàng trắng cho vui" để khẳng định đẳng cấp.
    Chuyện ít biết về tội phạm cướp giật đường phố ở Sài Gòn (kỳ 1) - Ảnh 2.
    Ma túy, vốn là thứ dễ nghiện khó bỏ. Thế là các đại ca cầm tờ giấy ra trại trở về cố thổ, hành trang mang theo chỉ có một món: Nghiện oặt người! Dũng Chùa cũng nghiện nặng heroin và sái thuốc phiện chích thẳng vào mạch máu, do tác phong đại ca trường trại như thế, không thể khác hơn.
    Dũng chùa về, quen thói đại ca, bèn rong chơi khắp cõi với một bầy kin kin sát thủ. Nhưng suốt ngày, hết kẻ này đến chiến hữu khác cho tiền Dũng mua ma túy về chơi, cũng oải. Dũng Chùa bèn đi cướp giật. Trúng ngày không có con mồi nào rơi vào tầm ngắm, thứ đến đang cơn vật vã thì ngồi còn ngáp lên ngáp xuống nữa là đi giật dọc. Dũng đến gặp Teo, ngụ ở Tân Bình, mua một cục hàng giá 50 ngàn cho qua cơn, tất nhiên tiền còn thiếu thì được cho nợ.

    Chuyện ít biết về tội phạm cướp giật đường phố ở Sài Gòn (kỳ 1) - Ảnh 3.
    Cướp giật đường phố là hệ quả của nghiện ngập

    Hôm sau, vừa giật được một giỏ xách có vài trăm ngàn của một bà nội trợ nào đó,  Dũng Chùa trả nợ quán cơm, nhà nghỉ, còn thừa đúng 50 ngàn, bèn lên gặp Teo mua một cục về chơi cho đỡ vã. Teo cầm 50 ngàn, vốn xem thường bọn giang hồ nghiện, gã tuyên bố: xiết nợ, muốn mua thêm tiền tươi mới bán! Dũng Chùa cay cú chửi Teo. 
    Thứ giang hồ buôn bán hàng trắng cho giang hồ thường là thứ có máu mặt, Teo vào nhà lấy dao ra xử tội Dũng Chùa. Vừa nhào ra, Dũng Chùa chụp được dao đâm Teo chết tại chỗ. Lấy trường hợp Dũng Chùa để cho thấy, khi thiếu thuốc lên cơn vật vã thì kiểu nào cũng phải "cầm cữ" cho bằng được. Người lương thiện khó hình dung ra hệ quả của ma túy nếu như chưa từng thấy một gã giang hồ lên cơn đói thuốc!
    Nếu có dịp thâm nhập vào một khu nhà trọ thuộc phường Tân Hưng quận 7, nhìn Long Ba lầu, một giang hồ quản lý nhà trọ, sẽ hiểu ngay "lịch làm việc" của những con nghiện ma túy gốc giang hồ cộm cán. Và đã hiểu lịch làm việc của giang hồ nghiện thì cũng sẽ rõ luôn vì sao cướp giật đường phố gia tăng tỷ lệ thuận với nạn nghiện ma túy.
    Sinh hoạt của một nhóm cướp giật đường phố
    Do sợ mất thành tích trong công tác, một số địa phương rất e ngại khi phải nhắc đến những ổ nhóm tội phạm trú ngụ nơi địa bàn mình quản lý. Chủ nhà trọ cũng rất biết điều hệt như những hàng quán lấn chiếm lòng lề đường. Nên trong con mắt đánh giá của người có trách nhiệm quản lý địa bàn: "Tụi nó làm gì thì làm, ở đâu không biết, không được gây án nơi mình đang quản lý!". 
    Thế là giang hồ tội phạm luôn tuân thủ câu "chừa một phương lấy chồng" làm tôn chỉ chung sống hòa bình với cơ quan quản lý cấp địa phương. Chỗ rò lớn nhất của công tác phòng chống tội phạm phát xuất từ sự "đơn giản hóa những địa bàn phức tạp"!
    Khu Cầu Đá, từ trước năm 1975 vốn là ao vũng sình lầy, lơ thơ vài nóc nhà của những người Bình Xuyên – Bảy Viễn. Đất hẹp người đông, ao vũng không còn dành cho cá tôm ếch nhái. San lấp sình lầy, hàng loạt khu nhà mọc ra. Và nhà trọ hết sức bình dân cũng ra đời ngày càng nhiều từ mạt hạng đến bình dân và thậm chí hơi có chút tiện nghi. Dăm bảy người bán vé số, hàng rong chung nhau thuê một phòng trọ 2-3 triệu đồng cũng có, các cô tiếp viên nhà hàng với giá 4-5 triệu cũng có.
    Và cư dân giang hồ theo "tiếng gọi của gái" và trốn nợ tứ giăng, cũng tìm  đến. Người lương thiện bình thường nếu có dịp đi ngang hoặc bất đắc dĩ có việc cần, thì luôn tuân thủ câu: "không nghe, không biết, không thấy". Những tấm thân còm cõi nhưng xăm không thua gì một sở thú, những gương mặt hốc hác nhưng chẳng mất đi phần hung ác… ngồi dọc xóm.
    Các kiểu giang hồ về thuê nhà trọ càng lúc càng nhiều. Qua khỏi Cầu Đá chưa đầy 200 mét, có một khu nhà trọ khá kiên cố, tất nhiên chỉ so với trong khu vực mà thôi. Nhóm kin kin mà gã cầm đầu trạc ngoài 30 tuổi, tự xưng là đàn em Cu Nhứt, một sát thủ thời Năm Cam, làm thủ lĩnh. Chúng thuê vài ba phòng và suốt ngày ru rú trong phòng cả nam lẫn nữ gần chục mạng, để "bú đá". Sinh hoạt nhếch nhác dơ dáy, nhưng gái đẹp ra vào nườm nượp. Khoảng trưa cho đến xế chiều, những tên giang hồ tuổi đời chưa đến 20 rời sào huyệt đi "săn hàng". Và khi trở về, hoạt cảnh "bú đá" và tình dục bầy đàn, lại tiếp tục.
    Đó là mới điểm sơ một khu vực xem như sào huyệt của bọn cướp giật đường phố. Riêng quận 7, quận 8, Nhà Bè, Tân Phú, Bình Tân, Bình Thạnh… sào huyệt như thế, rất nhiều!
    Cướp giật trên khu vực Cầu Kinh Tẻ, Cầu Chữ Y, Cầu Nguyễn Văn Cừ và những điểm nóng khác ở Sài Gòn, sẽ còn liên tục xảy ra, nếu như các cơ quan chức năng chỉ nhăm nhăm tiêu diệt chúng ngay nơi phạm pháp. Đặc xá trước thời hạn và trở về từ các trung tâm cai nghiện cung cấp một lượng tội phạm cho loại hình cướp giật trên đường phố gần như vô hạn. Nếu như nạn ma túy, đặc biệt là ma túy đá vẫn còn là vấn đề…
    theo Tuổi trẻ & Đời sống

    Chuyện ít biết về tội phạm cướp giật đường phố ở Sài Gòn - Kỳ 2: Thủ đoạn cướp giật đường phố xưa và nay

    Minh Chí |
    Chuyện ít biết về tội phạm cướp giật đường phố ở Sài Gòn - Kỳ 2: Thủ đoạn cướp giật đường phố xưa và nay

    Bọn cướp thường dùng xe bám theo con mồi, đến đoạn vắng thì thò tay ra mà giật. Có điều, đa phần bọn “ăn bay” là giang hồ khoác áo lính nên nếu nạn nhân chống trả, phần đông đều ăn đạn Colt 45, Ruleau 9mm.

    Kỳ 2: Thủ đoạn cướp giật đường phố xưa và nay
    Những lò độ xe để đi cướp
    Trước năm 1973, miền Nam không có cướp giật đường phố theo đúng nghĩa của từ này. Thỉnh thoảng có việc giật một giỏ xách, chiếc đồng hồ của bọn cướp giật nhi đồng không mấy ai lưu tâm.
    Khi đơn vị cuối cùng của quân đội Mỹ cuốn cờ về nước, nguồn viện trợ dồi dào chấm dứt khiến toàn bộ nền kinh tế miền Nam vốn lệ thuộc vào đồng đô la, gần như đổ sụp.
    Lương quân nhân công chức không gồng gánh nổi những gia đình có con đông. Chính quyền đưa ra cái gọi là thực phẩm phụ trội, cũng chẳng làm tình hình sáng sủa hơn.
    Khi quân Mỹ vào nước ta, với nửa triệu quân mà đã có từ 80 đến 100 ngàn con nghiện thì việc tràn ngập heroin cần sa ở những nơi thị tứ là điều dễ hiểu.
    Khi Mỹ rút, thị trường trở nên thừa mứa nguồn cung nên quân đội Sài Gòn cũng có lượng con nghiện lên đến vài trăm ngàn. Heroin dễ nghiện nhưng hết sức khó bỏ.
    Và cơn vật vã của nó thì quả là rất gần với địa ngục. Các con nghiện bèn túa ra đường cướp giật. Và hình thành cụm từ “ăn – bay” để chỉ loại hình mới mẻ này.
    Chẳng có thủ đoạn mưu mô gì phức tạp, chỉ cần kỹ thuật điều khiển xe điêu luyện là đủ!
    Trong năm 1973-1974, nạn dùng xe gắn máy cướp giật đã trở thành nỗi ám ảnh của người dân Sài Gòn và những chồng hồ sơ kèm chỉ thị được đặt lên bàn làm việc của đại tá Trang Sĩ Tấn, Giám đốc Nha Cảnh sát Đô Thành với bút phê của đích thân Tổng thống!
    Danh sách 10 tên cướp nguy hiểm nhất được đưa xuống cho cảnh sát các nơi mà đứng đầu là Hai Néo, Bình Toyota… đứng thứ 7 là tướng cướp Điềm Khắc Kim, kẻ chẳng biết xe Honda điều khiển thế nào!
    Còn 6 hạng đầu đều là những tên cộm cán nhất của cướp giật đường phố.
    Lúc đó, bọn cướp giật đường phố bắt đầu sử dụng 2 loại xe gắn máy. Chiếc BS 50cc nhưng đồng hồ tốc độ chỉ con số 120km/giờ là lựa chọn hoàn hảo.
    Vừa ngắn đòn dễ xoay trở góc hẹp, phanh cực ăn và tốc độ rất cao nên chiếc BS đứng đầu danh sách sử dụng của bọn cướp giật đường phố lúc bấy giờ.
    Có điều vì là xe không được trợ giá như hãng Honda nên trên thị trường chiếc xe này đắt gấp đôi, thậm chí 2,5 lần các loại xe của hãng Honda.
    Chiếc được lựa chọn thứ 2 là chiếc S50 tức Honda 67. Nhưng tốc độ chậm cộng thêm khá dài đòn của chiếc S50 khó làm cho bọn cướp giật hài lòng.
    Thế là những lò độ xe Honda 67, 68, 72, 90 không chỉ cho tay đua mà chủ yếu là cho bọn “ăn bay” ra đời. Đôn dên, xoáy nòng cẩu xập (90cc), xẻ đuôi cá, thay nhông sên dĩa… được áp cho chiếc xe vốn chỉ chạy tối đa 60-70 km/giờ trở thành những chiếc xe chạy đến 135km/giờ!
    Và một thay đổi kết cấu rất đặc biệt được giang hồ sống bằng nghề “ăn bay” đưa vào chiếc xe Honda 67 khá hữu dụng là: chuyển tay ga, cần ly hợp qua bên trái.
    Tay phải rảnh rang dùng để… giật và thậm chí dùng súng khá dễ dàng để chống trả lực lượng truy đuổi.

    Chuyện ít biết về tội phạm cướp giật đường phố ở Sài Gòn - Kỳ 2: Thủ đoạn cướp giật đường phố xưa và nay - Ảnh 2.
    Bọn cướp thời kỳ những năm 1973-1974 thường dùng xe Honda 67 được đôn dên, xoáy nòng… để “ăn bay”
    Chiếc Honda 67 tỏ ra lợi hại hơn vì một lý do đơn giản. Chiếc BS không phải là chiếc xe được bán ưu tiên cho quân nhân công chức, nên dễ bị theo dõi.
    Trong khi chiếc 67 đồng thời là phương tiện kiếm cơm cho quân nhân công chức sau giờ hành chánh. Xe ôm ra đời cũng vào giai đoạn này…
    Bọn cướp thường dùng xe bám theo con mồi, đến đoạn vắng thì thò tay ra mà giật. Có điều, đa phần bọn “ăn bay” là giang hồ khoác áo lính nên nếu nạn nhân chống trả, phần đông đều ăn đạn Colt 45, Ruleau 9mm.
    Quân lao Gò Vấp lên đến cả chục ngàn quân phạm, quá nửa là bọn cướp giật đường phố gốc lính các loại kể cả bọn đào ngũ.
    Cướp giật đường phố chuyển hướng đối tượng
    Những ngày đất nước mới thống nhất, Sài Gòn cực kỳ phức tạp về tình hình trị an. Bọn sổng tù vào ngày 30/4/1975 tràn về thành phố để sống lén lút trong lòng đô thị.
      Bọn cướp giật thì hoạt động ngày càng táo tợn hơn do tốc độ của chiếc xe giúp chúng thoát thân đa phần thành công khi các cơ quan chức năng còn đang bỡ ngỡ.
      Lượng súng ống do đội quân thất trận bỏ lại ngay trên đường phố rất dồi dào và khó kiểm soát nên bọn “ăn bay” tàng trữ để sử dụng một cách tràn lan.
      Nói thế để thấy, trong những ngày đầu để giữ gìn trật tự trị an đường phố, các cơ quan chức năng thuộc Uỷ ban Quân Quản TP đã phải hy sinh không ít cả tài lực vật lực và đôi khi cả tính mạng…
      Rồi những tên cướp già đời sừng sỏ nhất, đều đền tội ngay trên đường phố. Lượng cướp giật giảm hẳn do bọn giang hồ lưu manh nhận ra giá phải trả quá đắt.
      Có thể kể ra hàng loạt tên: Tiêu Mù, Thành Thổ Mộ, Thành Nouvaren, Lễ Nhà Lô, Tuấn Cội, Minh Nhượng, Đức Điến… đều biến mất trong danh sách cộm cán của giang hồ sau năm 1975.
      Ngay gần cuối năm 1975, dựa theo danh sách các địa phương cung cấp, một chiến dịch thu gom tội phạm được tiến hành. Trên 10 ngàn tên cộm cán, máu mặt bị bắt giữ và đưa đi trại tập trung Bù Gia Mập. Một số ít lẩn trốn nhưng rơi rụng dần hoặc tự giác hồi hướng làm người lương thiện. Những biện pháp quyết liệt của chính quyền lúc bấy giờ là hết sức hiệu quả và cần thiết. Tiền thân của 2 trại giam Đồng Tháp và Tống Lê Chân là đợt thu gom này sau khi giải tán trại Bù Gia Mập.
      Ngay cả 3 nhân vật còn sót lại của Tứ đại thiên vương là Đại, Tỳ, Cái, Thế cũng “vô hộp” thời gian này.
      Đại Cathay bị giết năm 1968, nhưng các nhị ca, tam, tứ, vẫn sống phây phây nơi trại giam và cùng cầm cuốc trồng trọt thay cho cầm dao súng thanh toán nhau.
      Huỳnh Tỳ, tên thật là Nguyễn Thuận Lai, sinh năm 1940 thì ở cùng trại Tống Lê Chân với gã đàn em Ngô Văn Cái sinh năm 1947.
      Nhưng cả hai sau đó về không còn nhìn mặt nhau dù thuở xưa đã từng cắt máu ăn thề! Ba Thế thì miệt mài đào kinh đắp đập ở trại Đồng Tháp và ngay sau khi trở về lập tức vào chùa tu cho qua ngày đoạn tháng.
      Bọn “ăn bay” và nhiều loại tội phạm tương tự bèn chuyển hướng. Chúng không dại gì tấn công người lương thiện mà tìm loại khổ chủ khác, đơn giản và an toàn hơn.
      Đó là những cư dân chợ trời, những kẻ buôn lậu và bọn tổ chức vượt biên. Bọn tội phạm nắm chắc một điều, khi bị tấn công thường thì các loại ít nhiều phạm pháp này sẽ không dại gì tố cáo để thay vì chỉ mất tiền, mất tài sản… còn mất cả tự do!
      Nạn cướp giật đường phố thoái lui, dành chỗ cho các loại hình tội phạm khác tạm an toàn hơn.
      Khi cướp giật được coi là một nghề
      Xe cộ không phải tên giang hồ nào cũng có tiền mà mua sắm làm phương tiện phạm pháp. Rộ lên hai loại hình nghe thì buồn cười nhưng vẫn là một đe dọa có thật vào những năm 80-90 thế kỷ 20.
      Đó là đi cướp giật đường phố bằng xe đạp và… chạy bộ. Tuy nhiên do khá nguy hiểm nên những tên giang hồ chỉ dám tấn công những nạn nhân có tài sản ít giá trị.
      Đầu tiên là bọn “bẻ đê” tức bọn giật đồng hồ rồi chạy vào hẻm hoặc nếu ở bến đò Thủ Thiêm thì ùm luôn xuống sông tẩu thoát! Kế đến là bọn giật phén và ăn nhơ.
      Đó là giật dây chuyền và bông tai. Chúng cũng tẩu thoát dựa vào… khinh công bụi đời. Giật giỏ xách gọi là “ăn gio”, bọn này thường đi có đôi 4 mạng 2 xe.
      Một chiếc áp vào “mua hàng” (từ giang hồ chỉ việc ra tay cướp giật). Chiếc kia, gọi là “cản địa” dùng để ngăn cản các vụ truy đuổi của lực lượng chức năng và dân chúng.
      Một hoạt cảnh hài hước nhưng hoàn toàn có thật: Người chồng dắt chiếc xe đạp ra khỏi nhà, theo sau là cô vợ mặt bự phấn, son môi đỏ chót. Ra đến đầu ngõ, bà bán chuối chiên hỏi: “Hai đứa đi làm hả bây?”.
      Cô vợ vui vẻ: “Dạ, đi làm má Sáu ơi…”. Đi làm, với má Sáu, với cặp vợ chồng này và đa phần cư dân trong xóm là: anh chồng đạp xe chở vợ ra làm gái đứng đường ở Cầu Móng, còn anh thì đạp xe rảo khắp nơi tìm bất kỳ ai sơ hở để cướp giật rồi tẩu thoát bằng xe đạp!
      Việc cướp giật và một số kiểu phạm pháp khác đã được một bộ phận cư dân không nhỏ của tầng lớp tạm gọi là cặn đáy của xã hội, xem là một nghề nghiệp hẳn hoi. Thế đấy!
      theo Tuổi trẻ & Đời sống

      Chuyện ít biết về tội phạm cướp giật đường phố ở Sài Gòn (kỳ 3)

      Minh Chí |
      Chuyện ít biết về tội phạm cướp giật đường phố ở Sài Gòn (kỳ 3)
      Đội SBC nổ súng trấn áp tội phạm

      Chuẩn úy Thanh ôm khẩu tiểu liên CAR 15 dành riêng cho biệt kích xông ra bắn thẳng vào tên tướng cướp, đạn vãi như mưa. Gần hai chục tay súng nhắm vào Hai néo nã đạn. Vậy mà trước khi bị bắn nát bươm người, Hai néo cũng kịp thời bắn trả gây tử thương cho 1 cảnh sát và bắn sượt tóc chuẩn úy Thanh.

      Kỳ 3: Từ biệt đội hình cảnh lưu động đến đội săn bắt cướp
      Cuộc chiến bất phân thắng bại
      Năm 1972, chiến sự ác liệt cả 3 mặt trận: Bình Long – An Lộc – Quảng Trị khiến các loại tin tức về trộm cướp, các kiểu tội phạm hình sự khác, trở thành nhỏ nhoi vô nghĩa.
      Nhưng dù vậy, với người dân đô thị như Sài Gòn, nó vẫn cứ là một vấn đề cấp thiết.
      Cho đến một ngày, thượng nghị sĩ Nguyễn Văn Huyền, Chủ tịch Quốc hội miền Nam bị giật chiếc đồng hồ Patex Philip trị giá lên đến cả vài chục ngàn dollar.
      Thiếu tướng Nguyễn Khắc Bình, tư lệnh lực lượng CSQG, triệu tập một cuộc họp khẩn cấp và sau đó một đơn vị đặc biệt được thành lập. Đó là biệt đội hình cảnh lưu động, với thành viên được lựa chọn từ… quân đội!
      Những tay thiện xạ gan dạ và có chút sắc máu mang từ chiến trường về, nhanh chóng hòa vào nhịp sống đô thị và bắt đầu ra tay.
      Thanh, một chuẩn úy thuộc Lôi Hổ đã tham gia trong vụ giết Đại Cathay ở Kiên Giang năm 1968, được tuyển về biệt đội hình cảnh. Với khả năng của một biệt kích, Thanh nhanh chóng lập thành tích và bắn hạ hàng loạt cướp giật đường phố.
      Cho đến một ngày, biệt đội hình cảnh va trúng kẻ đứng đầu danh sách tướng cướp Sài Gòn: Trương Văn Hay.
      Một sai sót của nhân viên hộ tịch thuở chào đời đã khiến Hay trở thành Hai và do hơi béo, giang hồ gán luôn cho biệt danh Hai “néo” (heo nái).
      Xuất thân là một quân cảnh gác trại tù phiến cộng ở phú Quốc, gã giải trí bằng cách dùng Colt 45 bắn dừa trôi bập bềnh trên biển.
      Khả năng bắn súng thần sầu quỷ khốc của Hai “néo” đồn về tận Sài Gòn khiến Phó Tổng thống Nguyễn Cao Kỳ cũng hiếu kỳ ra tận nơi thăm.
      Sau khi chứng kiến nghệ thuật sử dụng súng cả 2 tay, viên thiếu tướng có máu cao bồi rất thích bèn tặng cho gã một cặp súng Colt có báng ngà khắc chữ ký của mình và gọi gã về làm cận vệ thay cho trùm người nhái Châu Nhị vừa thiệt mạng trong một cuộc tranh chấp với các du đãng sĩ quan nhảy dù.
      Hai “néo” trèo lên trực thăng về Sài Gòn, nhưng một lý do chẳng đâu vào đâu, gã ôm cặp súng Colt do Ngyễn Cao Kỳ tặng, bỏ đơn vị trở thành tên cướp.
      Chưa có trong danh sách theo dõi của cảnh sát nên Hai “néo” gây ra hàng loạt vụ cướp táo tợn ngay giữa trung tâm Sài Gòn. Thủ pháp quen thuộc của gã là đeo bám những người đến ngân hàng giao dịch và cướp giật.
      Ai chống trả đều bị gã bắn trọng thương. Biệt đội hình cảnh lưu động được lệnh trừ khử tên cướp này. Ngay tuần lễ đầu tiên, có 4 nhóm cảnh sát và biệt đội hình cảnh chạm súng với Hai.
      Lần nào gã cũng thoát thân dễ dàng sau khi bắn hạ vài nhân viên công lực! Một kế hoạch triệt hạ Hai “néo” tỉ mỉ được vạch ra nhưng chỉ thị: “Không được tiếp cận Hai “néo” trong tầm đạn súng ngắn” khiến gã vẫn xoành xoạch ra tay cướp giật.
      Chuyện ít biết về tội phạm cướp giật đường phố ở Sài Gòn (kỳ 3) - Ảnh 2.
      Xe 67 xoáy nòng chỉ cần gài số, hạ chống cho bánh lăn là máy nổ, “chiến mã” giúp lực lượng SBC truy đuổi trấn áp tội phạm, bảo vệ dân lành
      Một buổi trưa nắng như đổ lửa, lực lượng theo dõi báo về Hai “néo” đang sử dụng xe Vespa spring chở em trai đi thuê đồ cưới ở chợ Vườn Chuối quận 3.
      Ngay góc ngã tư CMT8 và Nguyễn Đình Chiểu bây giờ, gần hai chục tay súng của biệt đội hình cảnh lưu động chực sẵn. Chuẩn úy Thanh ôm khẩu tiểu liên CAR 15 dành riêng cho biệt kích xông ra bắn thẳng vào tên tướng cướp.
      Đạn vãi như mưa nhưng gã cướp nhanh chóng hất đứa em trai văng ra khỏi xe. Gần hai chục tay súng nhắm vào Hai “néo” nã đạn.
      Vậy mà trước khi bị bắn nát bươm người, Hai “néo” cũng kịp thời bắn trả gây tử vong cho 1 cảnh sát và bắn sượt tóc chuẩn úy Thanh.
      Nhưng việc nổ súng bừa bãi của biệt đội hình cảnh lưu động đã khiến báo chí Sài Gòn có dịp chỉ trích dữ dội. Ngay sau đó, một vụ khác đã xảy ra như giọt nước tràn ly.
      Đó là một vụ cướp giật trên đường Lê Thánh Tôn quận 1, nơi nổi danh với những tiệm vàng. Ngay khi tên cướp vừa lao ra từ tiệm vàng, lực lượng mai phục đã lập tức phản ứng.
      Tên cướp nhảy lên chiếc Honda 67 do đồng bọn chờ sẵn để tẩu thoát. Lập tức một nhân viên biệt đội lao ra nổ súng bắn thẳng. Hai tên cướp chạy mất để lại hiện trường một bà bán thuốc lá trúng đạn chết tại chỗ.
      Sử dụng súng thiếu chính xác đã thành đề tài báo chí chế giễu lực lượng cảnh sát suốt vài tuần lễ khiến Nguyễn Khắc Bình nóng mặt. Biệt đội hình cảnh lưu động lập tức bị giải tán!
      Cướp giật gia tăng một cách trầm trọng vào những ngày cuối cùng của chế độ, đến nỗi Quốc hội của Sài Gòn phải đưa vào nghị sự. Cho đến tận khi mất Phước Long, mọi chuyện vẫn còn đó nhưng chẳng còn ai quan tâm…
      SBS của Sài Gòn những ngày đầu
      Sau khi non sông thu về một mối, chỉ trong thời gian 3 năm, từ 1975 đến 1978, đã xảy ra 45.000 vụ phạm pháp hình sự. Trong đó, có 1.400 vụ cướp lớn. Gần 170 người vô tội bị bắn chết, 200 người bị thương.
      Tài sản bị cướp theo ghi nhận của công an, gồm 1.200 lượng vàng, 70 viên kim cương, 15 xe ô tô, 370 xe máy, 460 đồng hồ.
      Tính bình quân trên địa bàn thành phố, cứ 40 phút lại xảy ra một vụ cướp! Một con số kỷ lục về tội phạm trong lịch sử nước ta, kể cả thế giới!
      Khét tiếng trong thời điểm này là băng cướp do tên Võ Tùng Hội cầm đầu. Chúng có 33 tên được trang bị 14 khẩu súng, 3 ô tô, 20 xe máy. Chúng đã gây ra 100 vụ cướp, bắn chết 2 người, bắn bị thương 3 người.
      Một băng khác do tên Lê Nghĩa cầm đầu còn tàn ác hơn. Chúng dùng súng bắn như vãi đạn giết sạch cả một gia đình. Trong vòng một tháng chúng giết hại 13 người dân.
      Băng cướp này dùng tiền, vàng và tài sản cướp được tiêu xài và đầu tư mở… lò bánh mì, y như “mô hình” của maphia ở Ý và Mỹ.
      Dùng tiền của ăn cướp đầu tư và sản xuất kinh doanh để vừa rửa tiền, vừa có “hậu phương” vững chắc nuôi quân, phòng ngừa bất trắc…

      Chuyện ít biết về tội phạm cướp giật đường phố ở Sài Gòn (kỳ 3) - Ảnh 3.
      Ông Hai Thành, một huyền thoại của đội SBC
      Tháng 3/1978, 5 đội SBC (săn bắt cướp) ra đời thuộc Phòng Cảnh sát hình sự Công an TP và Công an quận 1 gồm 72 chiến sĩ được tuyển chọn trong toàn bộ lực lượng công an.
      Trước đó, Công an quận 5 do trung tá Trịnh Thanh Thiệp (sau này là thiếu tướng) làm trưởng phòng đã thành lập đội “săn bắt cướp” hoạt động mạnh mẽ để đối phó với những diễn biến tội phạm nguy hiểm trên địa bàn quận.
      Lực lượng này được “nhập” vào “binh chủng” SBC của thành phố. Và người đi tiên phong, thiếu tá Trịnh Thanh Thiệp, lúc này là Trưởng phòng Cảnh sát hình sự thành phố, phụ trách “binh chủng” SBC mới tinh này.
      Đội trưởng SBC là đại úy Phan Thanh, tức Ba Tung, một trinh sát biệt động nội thành nổi tiếng.
      “Luật” của “binh chủng” SBC ngay từ khi ra đời được lãnh đạo Công an TP.HCM thông qua, quy định như sau: “Trinh sát SBC không quá 30 tuổi, được phép chạy hết tốc độ (thời kỳ ấy là xe S.67 xoáy nòng.
      Khi thi hành công vụ, trinh sát SBC được đi vào đường cấm, vượt đèn đỏ, đi ngược chiều. Gặp đối tượng bị truy nã không đầu hàng, sau hai phát súng cảnh cáo, trinh sát SBC được phép bắn đối tượng.
      Nếu đối tượng có vũ khí hung hãn đối đầu, trinh sát SBC được phép bắn chết mà không cần cảnh cáo. Các trinh sát SBC phải thực hiện nhiệm vụ theo điều động của chỉ huy 24/24.
      Trinh sát SBC phải tuyệt đối giữ bí mật nội dung công tác, dù đó là vợ, con, cha mẹ hay người yêu. Trinh sát SBC có thẻ riêng để chứng minh thân phận khi cần thiết”.
      Chỉ trong thời gian đầu vừa được thành lập, những băng cướp táo tợn gần như bị xóa sổ bởi lực lượng SBC với nhiều quyền hạn.
      Nhưng những bọn cướp giật nhỏ lẻ và luôn hành động chẳng theo quy luật nào thì việc triệt phá hoàn toàn không dễ dàng gì.
      Cuộc đua không ngừng nghỉ của tội phạm và các cơ quan chức năng vẫn còn tiếp diễn, với mức độ thôi ác liệt nhưng quy mô có phần phức tạp hơn.
      Cho đến ngày giải tán trả về cho các đơn vị cảnh sát hình sự, lực lượng SBC thuộc CA TP.HCM đã hoàn thành nhiệm vụ trả lại an bình trên đường phố.
      Và cho đến bây giờ, sự tái xuất của lực lượng này theo chỉ thị của các cấp lãnh đạo TP.HCM, lại một lần nữa mang đến hy vọng cho người dân lương thiện.
      Nhưng hiện nay, phương thức thủ đoạn của bọn tội phạm cướp giật đã khác xa ngày trước.
      Đồng thời những quy định khắt khe của luật pháp, của điều lệnh ngành công an, sự chú ý của dư luận… khiến sự thành công trong việc đẩy lùi, kéo giảm thậm chí triệt tiêu nạn cướp giật đường phố, cũng không phải là việc dễ dàng và càng không phải việc của một sớm một chiều.
      Tuy nhiên, chúng ta còn cần rất nhiều thời gian và lòng kiên nhẫn để hy vọng!
      Những ngày đầu tiên, dù tên gọi khác đi, nhưng rõ là lực lượng đặc nhiệm này của CA TP.HCM đã có kết quả rõ rệt qua hàng loạt báo cáo đánh giá của các cơ quan liên quan. Quả là đáng mừng!
      theo Tuổi trẻ & Đời sống

      Trùm băng đảng khét tiếng ở Chinatown từng là người bồi bàn

      Nhờ việc buôn bán đồng hồ giả, David Thai tập hợp những người tị nạn gốc Á tại New York, thành lập băng đảng xã hội đen khét tiếng một thời ở Chinatown.

      Thế giới ngầm giữa các băng đảng ở Chinatown

      Khu phố Chinatown (Mỹ) từng xảy ra cuộc thanh trừng đẫm máu giữa các băng đảng xã hội đen tranh giành quyền kiểm soát và lợi nhuận từ việc buôn lậu ma tuý, giết người...
      BTK là băng đảng châu Á khét tiếng nhất ở New York trong giai đoạn cuối thập niên 80, đầu thập niên 90. Hầu hết thành viên là người nhập cư gốc Đông Nam Á.
      Tên tuổi của BTK phủ sóng khắp New York và gắn với những vụ trộm cướp, giết người, tống tiền.
      “BTK đột nhiên trở thành mối lo ngại hàng đầu. Các băng đảng Trung Quốc thú nhận rằng đó là những kẻ hoang dã, đáng sợ và khó dự đoán”, Nancy Ryan, người đứng đầu phe cánh Oriental, chia sẻ.
      Trum bang dang khet tieng o Chinatown tung la nguoi boi ban hinh anh 1
      Chân dung kẻ cầm đầu BTK. Ảnh: TJ-English.

      Ông trùm buôn đồng hồ giả

      Cuối thập kỷ 70 của thế kỷ trước, David Thai rời quê hương, đặt chân tới New York hoa lệ với vỏn vẹn 150 USD trong túi.
      Giữa chốn phồn hoa xô bồ, chàng trai 19 tuổi kiếm tiền từ những công việc tay chân như bồi bàn, rửa bát và bắt đầu “học mót” nghề làm đồng hồ giả khi có thời gian rảnh. Có lẽ, chính Thai cũng không thể ngờ đó là “cần câu cơm” đắc lực lúc bấy giờ và cả về sau, khi cầm đầu một băng đảng khét tiếng.
      Năm 1978, ở nước Mỹ xa xôi, Thai trúng tiếng sét ái tình cô gái đồng hương khi theo học tại Đại học New York. Hai trái tim xa xứ tìm đến nhau, cùng chung nhịp đập. Cặp đôi nhanh chóng kết hôn. Nhưng nỗi lo về cơm áo gạo tiền khiến cuộc đời nam thanh niên rẽ hướng.
      Anh ta bắt đầu dấn thân vào con đường tội lỗi để có đủ tiền nuôi vợ con. Sau một thời gian tham gia băng đảng Flying Dragons (Rồng bay), Thai tách ra và nhanh chóng có “của ăn của để” nhờ việc sản xuất và buôn bán đồng hồ giả ở Chinatown (phố người Hoa).
      Trong khoảng thời gian này, làn sóng di tản, xin tị nạn ở Mỹ phát triển mạnh mẽ ở nhiều nước. Tuy nhiên, những rào cản về ngôn ngữ khiến người gốc Á ở Mỹ bị tẩy chay.
      Vỡ mộng về cuộc sống sung túc và đoàn tụ gia đình, nhiều người sống trong cảnh màn trời chiếu đất. Nhân cơ hội này, Thai đứng ra chu cấp tiền, nơi ăn chốn ở cho nhiều người. Một số đã xin trùm băng đảng khét tiếng cho theo học nghề rồi trở thành tay sai đắc lực cho gã.

      Những chàng trai phố Canal vào "vai" sát thủ

      Năm 1988, Thai tập hợp lực lượng, xây dựng tổ chức xã hội đen gồm người tị nạn Đông Nam Á sống tại New York. Những người đàn ông thân hình vạm vỡ, bặm trợn chuyên đi tống tiền chủ cửa hàng, nhà lái buôn trên phố Canal hay tham gia dây chuyền sản xuất đồng hồ giả.
      Ban đầu, băng đảng có tên là Canal Street Boys (Những chàng trai phố Canal). Tháng 7/1989, Thai quyết định đổi thành BTK để làm khẩu hiệu riêng. Về sau, BTK là tên công khai được truyền thông và lực lượng cảnh sát dùng để gọi băng đảng này.
      Các thành viên đều mặc đồ đen, đeo kính râm, để đầu cua và có hình xăm “B.T.K” cùng một chiếc quan tài và ba ngọn nến, tượng trưng cho việc sẵn sàng đổ máu, hy sinh vì “anh em”.
      Trong cuộc gặp mặt, David Thai yêu cầu các thành viên tham gia phải ký vào bản cam kết trung thành với BTK, không được “bắt tay” với cảnh sát và không bao giờ “manh động” nếu không có sự cho phép của người dẫn đầu.
      Tuy nhiên, có một quy tắc họ có thể rời băng đảng chỉ khi xoá hình xăm B.T.K, biến mất khỏi New York và quy ẩn giang hồ.
      Trum bang dang khet tieng o Chinatown tung la nguoi boi ban hinh anh 2
      Hình xăm của các thành viên BTK. Ảnh: TJ-English.
      Ở thời điểm đỉnh cao, BTK có từ 50 đến 100 thành viên cả nam và nữ, ở độ tuổi từ 13 đến 35. Địa bàn hoạt động của chúng chủ yếu ở New York và gồm nhiều nhánh nhỏ ở New Jersey, California và Texas.
      Cuối những năm 1980, BTK nổi danh khắp khu Chinatown vì những tội ác táo tợn. Chúng ngày càng mở rộng lĩnh vực và phạm vi hoạt động như cướp giật, tống tiền, mại dâm và tham gia vào một số cuộc khủng bố ở Mỹ, Canada.
      Thay vì là những nhóm nhỏ hoạt động rời rạc, BTK cùng các băng đảng châu Á ở New York liên kết thành hệ thống xã hội ngầm độc lập (băng đảng của người Hoa).
      Theo New York Times, BTK được xem là băng đảng châu Á bạo lực, khét tiếng nhất, thử thách lòng dũng cảm, kiên nhẫn của các nhà chức trách xứ cờ hoa.

      Nỗi ám ảnh với các thương nhân khu Chinatown

      BTK làm giàu nhờ các thương vụ mua bán độc quyền đồng hồ cao cấp giả. Nhằm bắt ép các chủ cửa hàng hợp tác làm ăn, tên cầm đầu và đồng bọn của hắn thường có câu cửa miệng để dọa dẫm các thương nhân.
      Mạng lưới của BTK vươn dài ra khắp khu phố Chinatown.Chúng mạnh tay trả thù, trừ khử những thương nhân không chịu hợp tác hay nộp tiền hoa hồng.
      Bên cạnh đó, David Thai còn được biết đến là ông chủ của nhiều nhà thổ lớn, nơi “nhập khẩu” các cô gái Đông Nam Á cung cấp dịch vụ mại dâm cho các lực lượng mafia Mỹ.
      Tuy nhiên, những thương vụ làm ăn của Thai không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Năm 1988, cảnh sát New York bắt đầu chú ý tới sự nguy hiểm và những cuộc kiếm chác của của nhóm BTK. Trong một lần bị vây bắt trên phố Canal, Thai đã chỉ huy đồng bọn tấn công cảnh sát từ nóc một công trình xây dựng.
      Mùa hè năm đó, để đáp trả việc bị thu hồi số tài sản trị giá hàng trăm nghìn USD và một thành viên bị bắt giữ vì tội bán đồng hồ giả, tên này chỉ đạo đàn em thực hiện vụ ném bom vào xe cảnh sát. Thai không ít lần bị buộc tội sở hữu dây chuyền làm đồ giả song bằng những mánh khoé, hắn luôn lọt lưới pháp luật.
      Trum bang dang khet tieng o Chinatown tung la nguoi boi ban hinh anh 3
      Thành viên BTK tham dự đám tang. Ảnh: TJ-English.

      Xả súng ngay tại đám tang

      BTK có mối thâm thù sâu sắc với nhiều băng đảng ở Mỹ. Trên thực tế, cuộc đối đầu không bao giờ có hồi kết, chúng tận dụng mọi sơ hở để trả thù đối phương, kể cả tại đám tang.
      Một tên nắm quyền lực chỉ sau David Thai trong băng đảng BTK, đã bị bắn chết khi đang đứng đợi taxi trước cửa hiệu massage ở Chinatown.
      Ngày 28/7/1990, khi đoàn xe tang đang diễu hành trên đường Mulberry, 3 người đàn ông lạ mặt đột nhiên nổ súng vào các thành viên của BTK. Các tay súng bắn trả nhau ác liệt. Nó nhanh chóng trở thành chủ đề nóng hổi trên các phương tiện thông tin đại chúng.
      “Trong vòng 20 năm làm nghề này, tôi chưa từng thấy vụ xả súng nào ở đám tang. Khó tin thật. Họ trông rất lịch sự, có giáo dục”, chủ nhà tang lễ cho biết.
      Nhiều tin đồn cho rằng vụ việc được thực hiện bởi “Bác Bảy”, người đứng đầu thế giới ngầm của cộng đồng người Hoa ở Mỹ, nhằm trả đũa Thai từ chối tham gia đàm phán phân chia lợi ích. Trong khi đó, Thai tin rằng “Bóng ma” mới là băng đảng ra tay.

      Băng đảng BTK lụi tàn

      “Điều làm BTK khác biệt là các thành viên lớn lên trong khó khăn, gian khổ và họ luôn phải vươn lên để tồn tại”, Nancy Ryan, người đứng đầu phe cánh Oriental, chia sẻ.
      Tháng 8/1991, sau vài tháng điều tra, cảnh sát New York mới thu được đầy đủ chứng cứ để bắt giữ Thai và 10 tên tay chân tại nơi ẩn náu của chúng ở Melville, đảo Long.
      Tuy nhiên, trong 3 tháng xét xử, Thai luôn phủ nhận vai trò cầm đầu băng đảng xã hội đen, khẳng định cảnh sát đang hiểu sai mục đích của BTK, chỉ đơn thuần hỗ trợ thanh niên gốc Á vô gia cư.
      “Tội lớn nhất của thân chủ tôi là sản xuất đồng hồ trái phép. Anh ấy có cuộc sống rất khổ cực, làm việc vất vả để nuôi vợ con và đưa anh chị sang Mỹ.”, luật sư của Thai nói.
      Tháng 10/1992, cuộc đời của tên trùm xã hội đen David Thai mãi mãi khép lại sau song sắt của nhà tù. Thai nhận bản án tù chung thân vì tội giết người, trộm cướp, tống tiền, buôn bán bất hợp pháp... Hầu hết các thành viên khác bị kết án tù từ 13 đến 60 năm.
      Trong một cuốn sách viết về thế giới ngầm ở khu phố Chinatown, Tiến sĩ Ko-Lin Chin, thuộc ĐH Rutgers, nhận định vụ bắt giữ và kết án kẻ cầm đầu BTK đã khiến cộng đồng người châu Á “thở phào nhẹ nhõm”.
      Trà My

      Nhận xét

      Bài đăng phổ biến từ blog này

      NHÂN TÍNH 37

      BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

      ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32