Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
NHỮNG VÌ SAO SÁNG 36 (Eric Cantona)
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
Ngôi đền huyền thoại | 'King' Eric Cantona
Eric Cantona – Sinh ra để định hình “tính cách” Man Utd
Thành Đỗ
behance.net/AlPower
“Nếu có một cầu thủ nào, ở bất kỳ đâu trên thế giới này, sinh ra là để dành cho Manchester United, thì đó chính là Cantona...”
“Cậu
ấy rảo bước, ưỡn ngực, ngẩng cao đầu và quan sát mọi thứ như thể đang
nói rằng: Ta là Cantona. Còn các ngươi là ai? Có xứng đáng để đấu với ta
không? ” - Sir Alex Ferguson từng nhận xét về người học trò cũ của mình
như vậy.
Trong suốt chiều dài lịch sử của Premier
League, số lượng các ngôi sao người nước ngoài đến Anh thi đấu đã phát
triển cực nhanh. Từ việc chỉ có 13 cầu thủ có quốc tịch ngoài Vương quốc
Anh năm 1992, đến nay đội bóng nào cũng phải có vài cầu thủ ngoại. Thậm
chí đến nay, những ngôi sao nước ngoài còn là đội trưởng, là chân sút
xuất sắc, thậm chí đầu tàu đưa các đội bóng tiến lên.
Và cái tên đã khơi dòng cho các cầu thủ ngoại ồ ạt đổ về Premier League, không ai khác chính là Eric Cantona.
Eric Cantona trong màu áo Manchester United.
“Năm 1966 là một năm vĩ đại với bóng đá Anh. Đó là năm Eric Cantona chào đời.”
Một câu đùa, nhưng không hề nói quá.
Trước Cantona, người Anh luôn tỏ ra nghi
kỵ với những cầu thủ nước ngoài vì họ không được tiếp xúc đầy đủ, cũng
như không chịu tìm hiểu kỹ càng về những cầu thủ ấy. Với các CĐV, cầu
thủ nước ngoài cũng gần giống như những con thú làm xiếc, chủ yếu dùng
để mua vui.
Nhưng rồi, một gã trai đẹp, ngổ ngáo và
bất cần đời từ Marseille đến với Leeds đã thay đổi điều đó. Anh trở
thành thần tượng của rất nhiều đứa trẻ yêu bóng đá trên toàn thế giới,
với “style” cổ áo lúc nào cũng dựng ngược.
Cantona đã làm thay đổi cái nhìn của CĐV Anh về các cầu thủ ngoại.
Chất
xúc tác cho hành trình đến Anh của Cantona là scandal ném bóng vào
người trọng tài khi anh đang khoác áo Nimes và bị treo giò 1 tháng.
Dường như chưa đủ “đô”, sau khi nghe án phạt, anh chàng buông lời đe dọa
thành viên Ban kỷ luật và rốt cuộc án phạt bị tăng gấp đôi. Thế là
Cantona tuyên bố giải nghệ… ở tuổi 25.
Michel Platini – khi đó đang giữ
chức HLV trưởng ĐTQG – đã khuyên Cantona rút lại tuyên bố, đồng thời nhờ
Gerard Houllier sắp xếp để đưa gã ngổ ngáo này đến với bóng đá Anh.
Cantona quyết định chọn Leeds United và
con rồng trong anh đã có đất để vẫy vùng. Ngay trong mùa đầu tiên, anh
đã góp công lớn để giúp Leeds vô địch ngay trước thềm kỷ nguyên Premier
League.
Mặc dù liên tiếp nổ súng và giúp Leeds
leo cao trên BXH, nhưng Cantona chưa bao giờ hợp với HLV Wilkinson – một
người đàn ông truyền thống, đề cao sự chăm chỉ và kỷ luật. Thế rồi Alex
Ferguson xuất hiện.
Cantona trong thời gian ở Leeds đã có những xích mích không nhỏ với HLV.
Thương
vụ này bắt đầu từ một cú điện thoại của chính phía Leeds United, khi
đội bóng này ngỏ ý muốn mua hậu vệ Dennis Irwin. Ferguson từ chối và nói
đùa rằng ông có thể đổi Irwin lấy Eric Cantona. Đầu dây bên kia im
lặng…
Không lâu sau, một bản hợp đồng trị
giá 1,2 triệu Bảng đã đưa Eric Cantona đến với Manchester United, trong
sự tức giận của các CĐV Leeds United.
Khi Eric Cantona đến với sân Old
Trafford vào tháng 11/1992, Manchester United đang nằm trong một mớ hỗn
độn. Đội bóng của Alex Ferguson xếp thứ 8 và bản hợp đồng được kỳ vọng
nhất là tiền đạo Dion Dublin dính chấn thương nặng. Sau 13 trận, Quỷ Đỏ chỉ giành được vỏn vẹn 2 chiến thắng và chiếc ghế của nhà cầm quân người Scotland lung lay dữ dội.
Và anh chuyển đến sân Old Trafford với giá chỉ 1,2 triệu Bảng.
Dù
tài năng là không thể phủ nhận, nhưng tính tình bất thường của Cantona
là điều khiến cho không chỉ CĐV, mà cả các cầu thủ của Manchester United
khi ấy như Gary Pallister, Steve Bruce hay Bryan Robson tỏ ý lo ngại.
Thậm chí tiền vệ Lee Sharpe còn công khai phản đối trên mặt báo khi nói
rằng:
“Gã đó đúng là một tên côn đồ. Man Utd đang làm cái quái gì vậy?”
Nhưng rồi mọi lời phàn nàn đàm tiếu đều
phải im bặt. Khi lần đầu tiên nhắc đến Cantona, Alex Ferguson đã ví anh
như một “cái mở hộp”, nhưng không ngờ rằng tiền đạo người Pháp này thực
tế lại là cả một bộ dụng cụ làm bếp tối tân. 10 trận đầu tiên có Cantona
trong đội hình, Quỷ Đỏ thắng 8, hòa 2. Hàng công trong suốt
nửa đầu mùa giải là vấn đề khiến Ferguson phải đau đầu đột nhiên trở nên
hiệu quả đến kinh ngạc.
Chơi ở vị trí gần giống như “Số 9 ảo”
trong bóng đá hiện đại, Cantona tỏ ra hiệu quả đến đáng sợ ở cả khâu ghi
bàn lẫn kiến tạo. Với tốc độ, thể lực và kỹ thuật của mình, Cantona
thường lùi xuống gần với hàng tiền vệ, buộc trung vệ đối phương phải
dâng lên, trước khi tung ra những đường kiến tạo hoặc tự mình băng xuống
dứt điểm.
Tại Old Trafford, Cantona là niềm cảm hứng đưa toàn đội tiến lên (Ảnh: Getty)
Nhưng trên hết, Eric Cantona đã mang đến một tinh thần chiến đấu rực lửa cho Manchester United. Anh dạy cho các cầu thủ của Quỷ Đỏ
khi ấy biết mơ đến những thứ cao xa hơn và là niềm cảm hứng để mọi
người cùng bung hết sức trên sân cỏ. Sau khi đem đến sự tự tin cho đồng
đội, Cantona cũng chính là người tạo ra áp lực khủng khiếp lên đối
phương và biến Old Trafford trở thành thánh địa của Manchester United.
Hay nói đơn giản, Cantona chính là thủ lĩnh của Quỷ Đỏ, ở cả yếu tố tinh thần lẫn chiến thuật.
Tài năng trên sân cỏ không phải là yếu
tố duy nhất khiến các CĐV của Manchester United yêu mến Cantona, mà
chính là bản tính của anh. “King Eric” luôn bốc đồng, hành động theo cảm
hứng và sẵn sàng đứng lên vì những gì mình tin là đúng. Anh là một
người đàn ông không sợ điều tiếng và sẵn sàng đấu tranh đến cùng “vì
công lý” – dù đôi khi khái niệm của anh về công lý có hơi sai.
Và một phần hậu quả của tính cách ấy chính là cú Kung-fu kinh điển tại Selhurst Park ngày 25/1/1995 và 8 tháng treo giò sau đó.
Cú Kung-fu huyền thoại.
“Khi
mà cả triệu người nói xấu bạn, đến một ngày bạn sẽ không thể chịu được
nữa.” – Cantona sau này giải thích. “Tôi chỉ làm những gì mà mình muốn
làm. Nếu muốn đạp một ai đó, thì tôi sẽ làm vậy. Tôi không phải một hình
mẫu.”
Nhưng rồi đến năm 1997, mọi thứ đã
chấm dứt. Eric Cantona – Ngôi sao lớn nhất của Manchester United tuyên
bố giã từ bóng đá ở tuổi 30.
“Tôi không cảm thấy thất vọng,” – Sir
Alex Ferguson nói. “Cũng như không có bất kỳ lời buộc tội nào trong
tim.” Và các CĐV của Manchester United cũng vậy. Sự tiếc nuối là điều
rất tự nhiên, khi một cầu thủ tài năng, một thần tượng lớn như Cantona
đột ngột nói lời chia tay, nhưng rồi nỗi buồn đó nhanh chóng trở thành
lòng biết ơn vì những gì mà anh đã làm cho CLB.
Eric Cantona không chỉ mang đến thành
công, mà anh còn là một mảnh ghép quan trọng để Manchester United định
hình cả về phong thái lẫn tính cách.
Đó là lòng khát khao, sự ngông cuồng và cái cổ áo luôn dựng ngược.
Eric Cantona - cầu thủ có ảnh hưởng nhất lịch sử Premier League
Minh Nam
06:54 ngày 27-06-2015
Cầu
thủ người Anh có thứ hạng cao nhất trong Top 10 nhân vật có tầm ảnh
hưởng lớn nhất tới Premier League là David Beckham (thứ 7). Tuy nhiên,
thương hiệu Becks có sự hỗ trợ rất lớn từ người vợ nổi tiếng, Posh
Spice. Ngoài ra, những cây đa cây đề khác của Premier League như Wayne
Rooney, John Terry, Steven Gerrard, đều nằm ngoài Top 20.
Trong
khi đó, Eric Cantona, một cầu thủ người Pháp, lại là cái tên được vinh
danh ở vị trí thứ 3 trong những nhân vật giàu ảnh hưởng nhất trong lịch
sử Premier League. Đó rõ ràng là sự tôn vinh đặc biệt dành cho King
Eric. Câu hỏi đặt ra: Vì sao Cantona lại được xứ sương mù ngưỡng mộ tới
vậy?
Dĩ nhiên, là vì tài năng khác người của
Cantona. Ngày 26/11/1992, khi Sir Alex quyết định chi 1,2 triệu bảng để
mua Cantona từ Leeds, ông không ngờ rằng mình đã thực hiện bản hợp đồng
làm thay đổi mãi mãi lịch sử Man United. Ngay mùa đầu tiên tới Old
Trafford, bằng tài năng hơn người của mình, Cantona đã giúp M.U giành
chức vô địch Premier League lần đầu tiên trong lịch sử, vô địch Anh lần
đầu tiên sau 26 năm.
Những
đóng góp mà Cantona mang tới cho M.U không chỉ đơn giản như thế. Anh
trở nên vĩ đại là nhờ di sản to lớn mà anh để lại. Nhờ King Eric, Quỷ đỏ
gây dựng được sự thống trị trong thời kỳ đầu của Premier League. Mùa
1993/94, Cantona ghi tới 25 bàn/49 trận, qua đó giúp Quỷ đỏ bảo vệ thành
công ngôi vương. Chỉ trong 5 năm ở Manchester (1992 - 1997), Cantona đã
giúp M.U vô địch Premier League 4 lần. Sự thống trị mà Quỷ đỏ có được
những năm đầu thập niên 90 gắn liền với những đóng góp của Cantona.
Không ít người yêu M.U là vì yêu Cantona. Nếu không có cựu tiền đạo
người Pháp, không có những danh hiệu mà Cantona mang về giải đoạn đầu kỷ
nguyên Premier League, thương hiệu M.U có sức hút khủng khiếp như bây
giờ?
Sẽ có người nói rằng Cristiano Ronaldo
cũng giúp M.U giành được 4 chức vô địch Premier League trong 6 năm ở Old
Trafford. Nhưng CR7 chỉ xếp thứ 37 trong Top 50 người ảnh hưởng lớn
nhất ở Premier League. Nghĩa là, Ronaldo không thể vĩ đại bằng Cantona.
Đơn giản vì chân sút người Bồ Đào Nha không phải là người đặt nền móng
đầu tiên cho thành công của M.U. Và vì tính cách của CR7 cũng không dị
biệt như Cantona. Có thể nói, một nguyên nhân quan trọng nữa khiến
Cantona trở thành “của độc” là vì chất tài tử, vì những scandal mà anh
tạo ra.
Năm
1993, Cantona đã bị LĐBĐ Anh (FA) phạt 1.000 bảng vì đánh một CĐV của
Leeds trong lần trở lại sân Elland Road sau khi đã chuyển sang M.U. Rồi
vụ scandal đi vào lịch sử Premier League là cú kung-fu vào Matthew
Simmons, một CĐV Crystal Palace ngày 25/01/1995. Vì hành động thiếu kiềm
chế này mà Cantona bị phạt 10.000 bảng và treo giò 9 tháng.
Tóm
lại, Cantona là hội tụ của mọi yếu tố, từ tài năng, sự lãng mãn trên
sân cỏ, đến một tính cách bùng nổ ngoài đường biên. Tất cả đã khiến
Cantona trở nên bất tử. Thậm chí, trong một clip quảng cáo của hãng Nike
khi xưa có đoạn lời thoại: “Năm 1966 là năm vĩ đại của bóng đá Anh. Vì
năm đó, Eric Cantona ra đời”.
Vô duyên với các danh hiệu cá nhân
Mặc
dù chơi cực hay trong những năm đầu thập niên 90, nhưng Cantona chỉ có
đúng 1 lần được chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất tháng ở Premier League là
tháng 3/1996. Chưa hết, Cantona cũng chỉ 1 lần giành Cầu thủ hay nhất
mùa của PFA (Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp Anh), là mùa 1993/94.
Eric Cantona và những dấu ấn một huyền thoại
Cuộc đời huyền thoại Man Utd xảy ra nhiều biến cố nhưng đều được phủ một
màu ung dung tự tại đến từ tính cách phóng khoáng có phần nghệ sĩ của
ông.
Sinh ra trong một… cái hang. Eric Cantona sinh ra
ở huyện Caillols, Marseille. Ngôi nhà của gia đình ông vốn là một hang
động dưới chân đồi Massif de la Sainte Baume. Hồi Thế chiến thứ hai,
hang động này được quân Đức Quốc Xã dùng làm trạm quan sát. Năm 1955,
ông của Eric di cư từ đảo Sardinia (Italy) đến đây và chọn hang này làm
nhà. Trong nhiều năm, căn nhà của gia đình Cantona được xây phía trên và
bao quanh hang động. Eric lớn lên như một cậu bé ở cùng quê với thú vui
tản bộ trên núi và bắn chim.
Từng muốn xa rời bóng đá. Năm 1989, Eric Cantona
ném chiếc áo Marseille xuống đất và bị Chủ tịch Bernard Tapie trừng
phạt. Anh bị đem cho Montpellier mượn. Ở đó, cựu tiền đạo này đã ném đôi
giày của mình vào mặt một đồng đội vì dám chỉ trích anh. Tháng 5/1990,
sau khi trở lại Marseille, Eric phản ứng với quyết định của trọng tài
bằng cách ném quả bóng vào người “vị vua áo đen”. Bị cấm thi đấu một
tháng, Eric Cantona còn tô điểm thêm vào “bảng vàng quậy phá” bằng hành
vi chỉ thẳng mặt các thành viên trong ủy ban kỷ luật và gọi họ là đồ
ngu. Ngay sau đó, án phạt dành cho anh nhân lên gấp bội. Eric dành nhiều
tuần sau đó dạo chơi trên các bãi biển ở Camargue và sống xa rời bóng
đá. Anh dành thời gian để đọc sách, vẽ tranh, nghe nhạc của Leo Ferre và
William Sheller.
Cantona từng chán chường, muốn từ bỏ bóng đá từ thời còn ở Pháp.
Tìm kiếm bước đi mới ở Anh. Cantona đánh mất tình
yêu với bóng đá. Nhưng Michel Platini, cựu danh thủ Pháp hiện giữ chức
chủ tịch UEFA, đề nghị anh nên đến Anh để tìm kiếm thử thách mới. Gerard
Houllier đóng vai trò môi giới, anh bắt liên lạc với người đại diện
Dennis Roach để tìm kiếm một CLB ở Anh. Tháng 1/1992, Eric Cantona được
Trevor Francis, người khi ấy là HLV của Sheffield Wednesday mời đến Anh.
“Tôi đã ở đó một tuần và nghĩ rằng mình ở đó để ký hợp đồng. Tôi
tập luyện và đá một trận giao hữu, chúng tôi thắng 4-3 và tôi ghi ba
bàn”, Cantona nhớ lại. Tuy nhiên, Francis muốn xem nhiều hơn. “Có thể họ
nghi ngờ, nhưng tôi là một tuyển thủ Pháp và Sheffield Wednesday muốn
tôi phải chứng tỏ. Đó không phải là một cách tốt để giải quyết vấn đề”,
Cantona nói. Anh sau đó chọn đầu quân cho Leeds United.
Đến Man Utd tìm kiếm vinh quang, chứ không phải vì tiền. Trong
thời gian ở Leeds, Eric Cantona và người vợ khi ấy là Isabelle cùng cậu
con trai năm tuổi Raphael sống trong một căn hộ chung vách ở Roundhay
Park. “Căn nhà và khu phố tôi ở không phải là một nơi sang trọng hay có
nhiều quyền lợi. Rất nhiều hàng xóm của chúng tôi là người Pakistan hoặc
Tây Ấn, xen lẫn với người Anh. Họ rất thẳng thắn, thân thiện và rộng
lượng. Tôi thích nơi đó, bởi bây giờ, tôi đang ở trong một ngôi nhà kiểu
mẫu với một mảnh vườn, thứ sẽ khiến tôi sớm chán”, Cantona nhớ lại.
Roy Keane cũng từng kể lại một câu chuyện về vụ cá cược trong phòng thay
đồ giữa các cầu thủ Man Utd. Các cầu thủ góp mỗi người 800 bảng tiền
công được trả để giúp CLB sản xuất video và tạp chí. Họ bỏ tất cả vào
trong một chiếc mũ và lấy từng tờ séc ra cho đến khi tìm được cái tên
cuối cùng là người thắng cuộc. Một lần, tên của Cantona được xướng lên
sau cùng và anh thắng số tiền đó. Mặc dù nhận phần thưởng, Cantona đã
cho Paul Scholes và Nicky Butt mỗi người một nửa số tiền đó vì hai cầu
thủ trẻ này có gan tham gia trò chơi dù không có tiền.
Được suy tôn là “Vua Eric”. Man Utd đang là một
mớ hỗn độn khi Cantona đến đây vào tháng 11/1992. Đội chủ sân Old
Trafford đang xếp thứ tám trên bảng điểm và bản hợp đồng bom tấn vào mùa
hè của họ là Dion Dublin bị gãy chân. Alex Ferguson muốn mua Alan
Shearer nhưng bị cự tuyệt. Cựu HLV người Scotland bèn đến gặp Chủ tịch
Man Utd Martin Edwards để trao đổi về một vài mục tiêu chuyển nhượng.
Giám đốc quản lý của Leeds Bill Fotherby hỏi về việc ký hợp đồng với
Denis Irwin nhưng Man Utd từ chối. Martin Edwards hỏi có phải Ferguson
muốn mua tiền đạo Lee Chapman, nhưng cuối cùng cái tên được nêu ra là
Cantona. Chỉ trong khoảng một tiếng, vụ chuyển nhượng được hoàn tất với
mức phí khoảng từ 1,5 đến 1,8 triệu đôla. Cantona đến sân Old Trafford
và mở ra kỷ nguyên thành công rực rỡ trong sự nghiệp với bốn chức vô
địch Ngoại hạng Anh trong năm năm đầu tiên. Đáng lẽ Cantona đã có thể
nắm trọn năm danh hiệu nếu như không có đêm định mệnh ở Selhurst Park,
nơi ông tung cú kung-fu vào CĐV của Crystal Palace Matthew Simmons.
Hình ảnh Cantona với cổ áo luôn dựng đứng in sâu đậm trong nhiều thế hệ CĐV Man Utd.
Vô duyên với đội tuyển. Vào ngày 18/5/1997, một
tuần sau khi giành danh hiệu vô địch nước Anh lần thứ năm, Cantona tuyên
bố treo giày, khép lại một sự nghiệp đầy hào quang, nhưng cũng có những
vết nhơ không thể rửa sạch. Những thành tích mà ông đạt được trong màu
áo CLB trái hẳn với những gì ông làm ở đội tuyển quốc gia. Cantona ghi
20 cho tuyển Pháp, nhưng chưa bao giờ được tham dự World Cup. Ông cũng
không được gọi vào thành phần đội tuyển ở Euro 1996. Nhưng bất chấp thực
tế ấy, Vua bóng đá Pele vẫn chọn Cantona vào danh sách 100 cầu thủ vĩ
đại còn sống.
Chơi bóng đá bãi biển. Chỉ vài tháng sau khi chia
tay bóng đá chuyên nghiệp, Cantona được anh trai Joel giới thiệu vào
đội bóng đá bãi biển. Vào năm 2005, chính Cantona huấn luyện đội tuyển
Pháp giành chiến thắng tại Giải vô địch bóng đá bãi biển thế giới.
Cantona xem bóng đá bãi biển là cách để các cầu thủ không có duyên với
bóng đá chuyên nghiệp thỏa mãn đam mê của mình. “Họ đều là những người
xuất sắc, họ tốt nghiệp các học viện và hối tiếc về một vài ngã rẽ trong
cuộc đời. Dành thời gian để chơi bóng đá bãi biển là cách để họ sửa
sai”, Cantona nói.
Mọt sách. Cantona là một con mọt sách đích thực.
Ba cuốn yêu thích nhất của ông là “Bức chân dung của Dorian Gray” của
Oscar Wilder, một tuyển tập truyện của Antonin Artaud và “Narcissus
& Goldmund” của Hermann Hesse. “Đó là những cuốn sách viết về ham
muốn của chúng ta và một tiếng nói nhỏ từ trong tâm nhắc chúng ta đừng
làm theo. Chúng viết về hai nửa tồn tại trong bản thân mỗi người. Cả đời
tôi đều như thế. Tôi thích những tiểu thuyết kinh điển hạng nặng, nhưng
Dorian Gray cũng khá hài hước”, Cantona nói.
Làm diễn viên. Cantona đã muốn làm diễn viên từ
khi còn chơi bóng. "Tôi thấy vui hơn nhiều trong thế giới tưởng tượng.
Có lẽ có cả sự trốn tránh thực tế trong đó nữa", Cantona nói. Cựu tiền
đạo của Man Utd từng đóng vai đại sứ Pháp trong bộ phim “Elizabeth” năm
1998 và nhập vai chính ông trong bộ phim của đạo diễn Ken Loach “Look
for Eric” năm 2009.
“Đó là một nguyên tắc. Với tôi, bóng đá, điện ảnh, ca nhạc hay nhiếp ảnh
là cách để chúng ta diễn tả bản thân. Tất nhiên, bạn cần học kỹ thuật
để làm một nhiếp ảnh gia, cần học để trở thành cầu thủ, nhưng đừng nghĩ
kỹ thuật là thứ quan trọng nhất. Thỉnh thoảng, cái đẹp đến từ sự không
hoàn hảo. Nó giống như sắc đẹp. Một vài người quá hoàn hảo, nó khiến họ
thiếu ưa nhìn”, Cantona trải lòng.
Cantona trong một vai diễn.
Nhà vận động nhân quyền. Làm diễn viên cũng là
một cách vận động. Ông chỉ trích các ngân hàng, chỉ trích FIFA, chỉ
trích chính phủ về những chính sách nhân quyền. Cantona từng ra ứng cử
ghế Tổng thống Pháp năm 2012 với tham vọng mang ánh sáng cho những người
vô gia cư. Gần đây, ông làm việc với Tổ chức Ân xá Quốc tế. Cantona
từng cho rằng Brazil nên dành tiền xây dựng cơ sở vật chất cho World Cup
2014 và tiền thất thoát từ tham nhũng để phục vụ giáo dục và y tế. Ông
cũng chỉ trích FIFA về việc đồng ý để Qatar đăng cai World Cup 2022.
“Trao World Cup cho Qatar chỉ cho thế giới thấy rằng FIFA chẳng quan tâm
gì đến môn thể thao này”, Cantona phát biểu.
Phát ngôn bất hủ. Cantona có rất nhiều phát ngôn
bất hủ nhưng được nhớ tới nhiều nhất vẫn là câu nói được nam tài tử Shia
LaBeouf sau này nhắc lại. Trong cuộc họp báo ở Liên hoan phim Berlin,
khi được hỏi về quyết định tham gia một bộ phim nhiều cảnh nóng, nam
diễn viên 27 tuổi nói đúng câu mà Cantona từng phát biểu sau vụ đạp vào
CĐV Simmons: "Những con hải âu thường bay theo sau chiếc tàu đánh cá, đó là vì chúng nghĩ lũ cá mòi sẽ được ném xuống biển".
Di Khánh
Eric Cantona đã làm gì để quên đi nỗi nhớ bóng đá?
(Thethaovanhoa.vn) - Bộ
râu quai nón đã lốm đốm điểm bạc, một cuộc đời mới cùng bóng đá với tư
cách giám đốc điều hành câu lạc bộ New York Cosmos ở giải nhà nghề Mỹ
MLS, đóng vai chính trong một bộ phim hình sự và có thể vận động cho đủ
500 chữ ký để ra tranh cử tổng thống Pháp, cuộc đời sau sự nghiệp cầu
thủ của Eric Cantona thậm chí còn đặc sắc hơn những năm tháng huy hoàng của anh trong màu áo Manchester United
Phim ảnh
Khi bước sang tuổi 45, Cantona đã
đóng tất cả 21 bộ phim điện ảnh từ sau khi từ giã sân cỏ. Anh sẽ không
bao giờ thành công được với màn ảnh rộng như với quả bóng tròn, nhưng vị
vua huyền thoại của Old Trafford cũng đã xây dựng được tên tuổi vững
chắc của mình trong làng xi-nê. Trong bộ phim mới nhất, Switch của đạo
diễn người Pháp đang lên Frederic Schoendoerffer ra mắt năm 2011,
Cantona thủ vai một thanh tra cảnh sát Paris cứng rắn điều tra một vụ
giết người với nhân thân thủ phạm bị nhận định sai lầm.
Vợ chồng Eric Cantona-Rachida Brakni trên thảm đỏ
Còn xa mới sánh được màn trình diễn của
anh trên sân bóng, nhưng thể loại vai tâm lý “mạnh mẽ, trầm tĩnh và im
lặng” thật phù hợp với Cantona. Với mọi cổ động viên Man United, mà hình
ảnh danh thủ người Pháp đã trở thành một tượng đài vĩnh viễn, đây là bộ
phim không thể bỏ qua. Mọi tính cách của Cantona trên sân bóng được tái
hiện đầy đủ trong phim, giống như trong bộ phim tài liệu ăn khách năm
2009 của Ken Loach, Looking for Eric.
Đánh giá của giới phê bình về một tác
phẩm mang nhiều màu sắc nghệ thuật với diễn viên chính là một cựu quần
đùi áo số nhìn chung là tích cực. “Cựu cầu thủ bóng đá Manchester
United, Eric Cantona, chứng tỏ anh có thể đóng một vai đích thực”,
Hollywood Reporter bình luận về bộ phim. Với Cantona,
sự chấp nhận dần dần của khán giả, và cả những nhà chuyên môn khó tính,
vai trò diễn viên của anh là một sự thừa nhận lớn không kém bất cứ
thành công trên sân cỏ nào.
Huyền thoại của Man United, Eric Cantona cho
biết bàn thắng vào lưới Liverpool tại FA cup năm 1996 trên sân Wembley
là bàn thắng tuyệt vời nhất trong sự nghiệp của ông.
“Một số người luôn phải ở trên đỉnh
cao”, Cantona nói về sự nghiệp điện ảnh đã khá dày dặn của mình. “Họ sợ
hãi bắt đầu từ số không vì e sợ những phê bình chỉ trích. Khi bạn bắt
đầu từ số không và đã rất nổi tiếng ở một lĩnh vực khác, sẽ vô cùng khó
khăn. Vạn sự khởi đầu nan là đúng với mọi người, ở bất cứ đâu, dù là năm
20 hay 40 tuổi. Nhưng tôi nghĩ tôi có đủ cả sự hài hước và khiêm tốn.
Tôi không quá coi trọng cuộc đời này… Tôi có thể đóng phim đúng với tinh
thần đó”.
Nhưng nếu đức vua Cantona thực
sự rất giỏi trên sân cỏ, tại sao anh lại từ giã bóng đá khi mới 30
tuổi? Tại sao lại trả lại món quà Chúa trời ban tặng cho anh, và cả các
cổ động viên Man United nữa, quá sớm như vậy? Với Cantona, đó là sự đánh
đổi. “Tôi không còn thấy hứng thú với bóng đá”, sau 15 năm, anh mới
giải thích về quyết định từng làm biết bao con tim Old Trafford nhói
đau. “Đó là lý do tôi giải nghệ. Tôi không bắt buộc phải giải nghệ, tôi
vẫn khỏe mạnh, chơi bóng tốt… Nhưng tôi đã chán nản. Tôi muốn bắt đầu
lại, muốn những trải nghiệm mới, muốn làm một kẻ cải đạo. Là diễn viên
không phải là điều quan trọng nhất, quan trọng là cảm giác mới mẻ, mạo
hiểm mà tôi có được”.
Nghe như thể những trích dẫn của
Jean-Paul Sartre, nhưng đó đích thực là Cantona của những ngẫu hứng
tuyệt diệu ngày nào trên sân bóng, của những cơn cuồng nộ không giải
thích, một ca đặc biệt cho các nhà tâm lý học, không chỉ của thể thao.
Cantona đã trải qua nửa đời người để biết được anh muốn làm gì. “Việc
tôi được đề nghị đóng phim sau khi từ giã sự nghiệp thực sự là một đặc
ân. Một số diễn viên trẻ không có cơ hội như thế, dù họ tài năng. Đó là
điều không công bằng”, Cantona chia sẻ. “Nhưng mặt
khác, tôi chưa hề sẵn sàng cho sự nghiệp mới. Mọi người vẫn ấn tượng quá
mạnh với nghề nghiệp trước cảu tôi, phải nói là họ đã bị ám ảnh bởi
Cantona-cầu-thủ và muốn giữ mãi hình ảnh đó”.
Cantona vào vai viên tranh tra dữ tợn trong phim Switch
“Rồi còn có những người tin rằng chỉ có
ai qua trường lớp đàng hoàng mới có thể thành một diễn viên nghiêm túc.
Không sai, trường lớp là quan trọng, nhưng cũng có những người tay ngang
thành công. Trong hội họa và bất cứ hình thức nghệt thuật nào, chúng ta
đều có những nghệ sĩ vĩ đại là dân tay ngang. Nhưng bạn luôn phải làm
việc chăm chỉ, hơn người khác rất nhiều. Là một diễn viên, bốn-năm năm
đầu tiên là tiến trình học hỏi với tôi. Giờ tôi đang ở giai đoạn giống
như đời cầu thủ những năm 26-30 tuổi, tức là ở độ chín sự nghiệp”.
Luôn khát khao trải nghiệm mới
Đó chỉ là một lời nói đùa, Cantona hiểu
anh không bao giờ vươn tới “đỉnh cao” ở nghề nghiệp không dính líu gì
tới những bàn thắng và các cú vô-lê thần sầu này. Trở lại năm 1995, khi
Eric đóng phim đầu tay, một vai nhỏ trong Le Bonheur Est Dans le Pré,
đạo diễn Etienne Chatiliez đã bình luận rằng tiền đạo của Man United là
“một tính cách tự nhiên, như Marcel Pagnol”. Schoendoerffer cũng phấn
khích về Cantona không kém: “Anh ấy làm việc rất chăm chỉ ở phim trường,
là một diễn viên đích thực, có nhiều kinh nghiệm và đem lại sự hào
hứng. Tôi cũng xem anh ấy chơi bóng nhiều, nhưng Eric không bao giờ nói
về điều đó ở phim trường”.
Khát khao sống một cuộc đời như những
lần luân hồi nối tiếp nhau đã khiến Cantona muốn thử nghiệm tất cả, bóng
đá, phim ảnh, chính trị, quản trị và thời trang. Thời thơ ấu có vai trò
lớn trong cuộc đời đó. Eric và hai người anh em trai lớn lên trong một
khu phố nghèo khó ở Marseille. Mỗi buổi sáng điều đầu tiên Cantona nhìn
thấy là một mảng khung cảnh của Địa Trung Hải nên thơ và cha mẹ anh, bất
chấp hoàng cảnh kinh tế, luôn đảm bảo việc giáo dục nghệ thuật bên cạnh
những giờ chơi bóng đá đường phố. Albert Cantona, cha anh, là y tá ở
một bệnh viện, nhưng cũng là một nghệ sĩ nghiệp dư tài năng cùng
Eleonore, vợ ông.
Cùng vua bóng đá Pele trong buổi ra mắt câu lạc bộ New York Cosmos
“Tôi nhận được sự giáo dục tuyệt vời vì
cha mẹ dạy chúng tôi cách quan sát thế giới, tận hưởng vẻ đẹp của nó.
Chúng tôi lái xe đi và cha tôi sẽ dừng xe, chỉ cho tôi và nói: Hãy nhìn
thứ ánh sáng ban chiều đó xem. Con có thấy nó đẹp không? Ông ấy dạy tôi
như vậy đấy. Cha cũng hay dẫn tôi đến các gallery. Ông ấy rất yêu hội
họa, là một họa sĩ nghiệp dư, nhưng chưa bao giờ bán tranh”.
Anh trai của Eric, Jean Marie, làm người
môi giới thể thao và mới đây có một dự án phim dựa trên cuộc đời một
người ông của gia đình Cantona quê ở Sardinia. Người em trai Joel, nhỏ
hơn anh một tuổi rưỡi, chơi bóng đá, dù không thật nổi tiếng, trước khi
cũng chuyển sang làm diễn viên. Cùng nhau, họ đã thành lập Canto Bros,
công ty sản xuất đứng đằng sau bộ phim Looking for Eric và vừa hoàn tất
một serie các phim tài liệu về ba thành phố bóng đá cuồng nhiệt nhất
châu Âu.
Không chỉ có điện ảnh
Cantona không chỉ muốn thể hiện tính
cách qua điện ảnh. Ngoài nghề diễn viên, anh cũng tham gia nhiếp ảnh và
hội họa. Cantona còn là một người vận động không mệt mỏi cho các vấn đề
xã hội và hiện có chân trong hội đồng của tổ chức Abbe Pierre, hỗ trợ
cho những người vô gia cư. Anh không đồng ý với nghị trình của Tổng
thống đương nhiệm Nicolas Sarkozy và có tin đồn Eric sẽ sớm ra tranh cử,
dù có lẽ không phải mùa này.
Năm ngoái, Cantona cũng
đã nhận lời mời trở thành giám đốc thể thao của New York Cosmos, câu
lạc bộ bóng đá đang dẫn đầu những nỗ lực quảng bá bóng đá rộng hơn ở Mỹ
suốt từ những năm 1970 đến nay. Cantona còn viết lời cho album đầu tay
của nữ diễn viên, vợ anh, Rachida Brakni, sẽ ra mắt trong tháng này. Với
những nỗ lực cho nghệ thuật đó, vợ chồng anh đã có dịp xuất hiện trên
trang bìa của tạp chí danh tiếng Paris Match.
Theo quan điểm của Cantona, trừ khi nghệ
thuật là sáng tạo và nguyên gốc, nó không đáng thử nghiệm. Vì vậy, anh
cho rằng nếu có quyền, anh sẽ không trao giải Oscar cho Meryl Streep.
“Tôi không thích các dòng phim tiểu sử, The Iron Lady với Margaret
Thatcher, phim về Edith Piaf, về Marilyn Monroe… năm nào cũng có hai-ba
diễn viên vào vai những tính cách lớn. Nhưng có sự khác biệt rất lớn
giữa con người thật và con người giả vờ. Marlon Brando trong Apocalypse
Now là một nhân vật không thể nào quên. Đó mới là diễn xuất, là sức mạnh
của sự tưởng tượng, như Brando trong Apocalypse Now hay The Godfather.
Ông ấy tự tạo ra giọng nói, dáng đứng, mái tóc, mọi thứ”.
Cuộc đời sôi động đó khiến Cantona không hề cảm thấy nhờ bóng đá. “Tôi không nhớ bóng đá”, Cantona thừa
nhận. “Nhưng tôi đã sợ rằng tôi sẽ nhớ. Cuộc đời đó từng rất phấn
khích, và adrenalin như trở thành một thứ ma túy với cơ thể bạn, thứ mà
bạn cần mỗi tuần. Hai năm đầu sau khi giải nghệ rất khó khăn. Tôi đứng
trước nguy cơ trầm cảm, nên khi ngừng chơi bóng đá, tôi không trở về
Pháp mà cũng không ở lại Manchester. Tôi tới Barcelona, nơi ông bà tôi
ở, và không xem trận bóng đá nào trên truyền hình. Tôi không muốn rơi
vào vòng cương tỏa của bóng đá, không muốn lại ngửi thấy mùi của phóng
thay đồ, thấy những cầu thủ trên sân. Không, tôi không muốn nhìn lại…”
Bài viết của Hải Minh (xuất bản trên TT&VH cuối tuần năm 2012)
Eric Cantona: Tình yêu và sự cô đơn của một gã điên thiên tài
Bảo Nam |
23
Sir Alex chưa từng nói: Nếu không có Eric Cantona sẽ không có
Man United hôm nay. Nhưng hãy cứ tin rằng, ông luôn nghĩ vậy.
Premier
League đã, và vẫn đang là giải đấu bóng đá hấp dẫn nhất hành tinh. 25
năm tồn tại, giải đấu hàng đầu nước Anh đã đưa đến cho người hâm mộ bóng
đá trên khắp hành tinh rất nhiều tên tuổi lớn của bóng đá thế giới.
"Biểu tượng Premier League"
là tuyến bài gửi đến bạn đọc góc nhìn sâu hơn, góc cạnh hơn về những
nhân vật được coi là đại diện cho giải đấu này, những nhân vật góp phần
tạo nên một Premier League đầy sắc màu và kịch tính.
Tuyến bài sẽ được xuất bản định kỳ vào thứ Năm hàng tuần.
Vùng
ngoại ô Marseille, một ngày Hè năm 1978, Caillolais thi đấu với
Vivaux-Marronniers dưới cái nóng được miêu tả như "trong lò nướng bánh".
Tỷ số là 1-0 nghiêng về Vivaux-Marronniers. Caillolais cần ít nhất một
trận hòa để nâng cao chức vô địch Provence Championship, nhưng thời gian
đã trôi về cuối và trọng tài bắt đầu tìm chiếc còi.
Rồi
đột nhiên, một chú bé như đang khiêu vũ giữa cả rừng hậu vệ đối phương.
Cậu nhóc 12 tuổi đó đã vượt qua rất nhiều người. Ở ngoài sân, người ta
hét vang cái tên Eric. "Đó là một tác phẩm nghệ thuật của Eric", người
ngồi đọc loa thốt lên. Nhưng khi trước mặt cậu bé chỉ còn là thủ môn của
đối phương thì trọng tài nổi hồi còi mãn cuộc.
Cantona
gục xuống sân bật khóc. Anh tiếp tục khóc ngay cả khi chẳng còn ai xung
quanh đó cả. Dường như đối với những đồng đội khác, chuyện thắng-thua
chẳng quan trọng bằng bữa cơm tối đã dọn sẵn trên bàn. Nhưng với
Cantona, đó là một nỗi uất ức.
Uất ức không
phải vì ông trọng tài đã cắt còi ngay đúng thời điểm một tác phẩm nghệ
thuật sắp được hoàn tất. Anh uất ức vì mình là người duy nhất khóc sau
khi thua cuộc. Cây bút nổi tiếng Dave Flanagan, người được Cantona trực
tiếp kể lại câu chuyện này, tiết lộ: King Eric thậm chí đã tìm tới tận
nhà ông trọng tài, bắt ông thề rằng trận đấu đã thật sự kết thúc vào lúc
tiếng còi vang lên.
Khát vọng chiến thắng quá cao khiến Cantona trở nên cô đơn ngay từ những năm đầu tiên anh làm quen với trái bóng tròn.
3
năm sau thời khắc định mệnh đó, một nhóm tuyển trạch viên chuyên nghiệp
tổ chức cuộc thi tìm kiếm những tài năng bóng đá trẻ. 35 cậu bé từ
12-15 tuổi tham gia thi tài. Và màn trình diễn của Cantona được miêu tả
"khiến 34 đứa bé còn lại cảm thấy chúng chỉ là những kẻ thất bại tội
nghiệp".
Có 2 đội bóng tìm tới Cantona ngay thời điểm đó.
Nice không thể có được Eric vì một lý do lãng xẹt: Họ bắt Cantona phải
trả tiền cho cái áo thi đấu mà anh xin nó như một món quà lưu niệm. Và
Cantona đến với Auxerre, bắt đầu những năm tháng xa nhà.
Cantona không phải là người quá thân thiện và giỏi giao đãi với bạn bè. Anh từ chối lời mới tới các hộp đêm cùng đồng đội.
Sở
thích trong lúc rảnh rỗi của King Eric là tới rạp chiếu phim… một mình
hoặc lang thang ở các vùng nông thôn Pháp, quan sát và cảm nhận cuộc
sống. Cantona từng ví mình như một kẻ cô đơn và thường thì những kẻ cô
đơn luôn có tình yêu mãnh liệt hơn bất kỳ ai.
Cantona
cũng không phải là ngoại lệ. Anh yêu bóng đá, yêu các trận đấu, yêu cái
tôi của bản thân tới cuồng si. Với Cantona, không ai có thể điều khiển
được cuộc sống của anh, kể cả người đó là… trọng tài và bối cảnh diễn
trên sân cỏ.
Năm
1991, Cantona từng ném thẳng trái bóng vào người trọng tài một cách
giận dữ để phản đối quyết định của ông. Cantona bị trừng phạt bằng 1
tháng treo giò và phải tham dự một số phiên điều trần.
Cảm
thấy bản thân chẳng làm gì sai, Cantona từ chối tới dự tất cả các buổi
điều trần, thậm chí còn ngạo mạn mắng các ủy viên là "lũ ngu". Án phạt
của anh bị tăng thêm 2 tháng treo giò.
Ngày 16/12/1991, Eric Cantona tuyên bố… giải nghệ.
Nhưng
Michel Platini và Gérard Houllier giúp Premier League có một huyền
thoại bất tử. Platini khuyên giải Cantona rút lại tuyên bố của mình còn
Houllier xui anh tới Premier League. Và Cantona chính thức rời nước Pháp
năm 1992.
Vào thời điểm Cantona đến với Premier League,
giải đấu này chỉ có vỏn vẹn… 37 cầu thủ nước ngoài và Man United thì
chưa từng mua bất kỳ cầu thủ người Pháp nào trong lịch sử. 2 con số
thống kê cho thấy một cá tính mạnh như Cantona, để hòa nhập vào làng túc
cầu Premier League vốn chưa chuộng cầu thủ ngoại như bây giờ tuyệt đối
không phải chuyện đơn giản.
Cantona đến với Leeds United
trước khi gia nhập Man United năm 1992 và bắt đầu đặt những nét bút đầu
tiên trong cuốn biên niên sử vĩ đại của Quỷ đỏ.
Có
một chi tiết mà mãi sau này mới được tiết lộ: Thực tế thì chủ tịch Man
United vào thời điểm đó, ông Martin Edwards không chủ đích mua Cantona.
Trong cuộc nói chuyện điện thoại với người Giám đốc điều hành của Leeds,
Bill Fotherby, Edwards lại hỏi mua tiền đạo Lee Chapman.
Nhưng
Sir Alex đã kịp thời xuất hiện, xé một mẩu giấy nhỏ và viết tên Cantona
vào đó. Leeds hẹn 24 giờ sẽ trả lời nhưng chỉ đúng 1 tiếng sau, đôi bên
đã đi tới thỏa thuận. Cho đến lúc này, Cantona không chỉ là hợp đồng
thành công nhất trong lịch sử Man United, mà còn là huyền thoại đến với
Quỷ đỏ với giá rẻ nhất (1,2 triệu bảng) và nhanh nhất (1 giờ đàm phán).
Cantona
giống như người viết sử của Man United. Trước thời điểm anh đến với sân
Old Trafford, Man United đích thực là một "đống rác". Quỷ đỏ trải qua
26 năm liên tiếp không có chức vô địch quốc gia nào. Thế rồi nhờ King
Eric, Man United giành 4 chức vô địch Premier League trong 5 mùa Cantona
gắn bó.
Cantona rất hiếm khi mô tả về mối quan hệ với
những đồng đội ở Man United. Nhưng nhiều người cho rằng, nó không thật
sự tốt đẹp gì. Roy Keane từng tiết lộ, Cantona gần như chẳng nói gì.
Cantona
vẫn luôn thích sự cô đơn, đôi chút lập dị, bí ẩn. Chỉ có duy nhất một
thứ mà ai cũng có thể nhìn thấu ở Cantona: Đó là tình yêu…
theo Trí Thức Trẻ
Sự kiện lịch sử 25/1: Cú kung-fu "huyền thoại", MU bước ngoặt định mệnh
Thứ Năm, ngày 25/01/2018 00:03 AM (GMT+7)
Ngày 25/1/1995, Eric Cantona đi vào lịch sử với cú
kung-fu tai tiếng, sau đó ông trở thành huyền thoại của MU nói riêng và
lịch sử bóng đá thế giới nói chung.
Video Cantona tung cú kung-fu vào Simmons năm 1995:
Cú đá định mệnh & giọt nước tràn ly
Ngược lại dòng thời gian cách đây 23 năm. Đó là ngày 25/1/1995. MU hành
quân đến sân Selhurst Park của Crystal Palace. Mục tiêu của “Quỷ đỏ”
rất rõ ràng: Giành trọn 3 điểm để bảo vệ ngôi đầu bảng, đồng thời hướng
đến chức vô địch Ngoại hạng Anh thứ ba liên tiếp.
Cú kung-fu của Cantona vào Simmons năm 1995
Trước thành công quá lớn của đội bóng áo đỏ thành Manchester, người
London cần phải làm gì đó để cản bước tiến của đối thủ. Nhưng không ai
ngờ kẻ làm được điều đó lại là một anh chàng thanh niên 20 tuổi có tên
Matthew Simmons - một CĐV của Palace, một kẻ tưởng chừng chẳng có mối
liên quan.
Sau tình huống phạm lỗi thô bạo với Richard Shaw của đội chủ nhà, ngôi sao sáng giá nhất của nhà đương kim vô địch MU là Eric Cantona nhận thẻ đỏ. Tiền đạo người Pháp rời sân trong sự hằm hè, khuôn mặt vẫn đỏ bừng vì tức giận.
Sẽ chẳng có gì để nói nếu như Matthew Simmons không bất ngờ rời hàng
ghế để tiến đến sát đường pitch, tiếp cận Cantona và bắt đầu chửi bới.
Gã trai này mới 20 tuổi, còn rất trẻ. Tuy nhiên, ở độ tuổi ấy người ta
phải trả giá cho những hành động của bản thân. Simmons có lẽ không thể
ngờ được rằng, hành động ấy đã mở ra một trường bi kịch trong cuộc đời
gã hooligan.
Đáp lại những lời thóa mạ của Simmons, Cantona cũng bắt đầu la hét.
Nhưng giới hạn của sự kìm chế bị vượt qua, Cantona lao về phía Simmons
và tung ra một cú đạp lịch sử. Truyền thông Anh không thể đặt tên cho nó
một cách xứng đáng với “vị thế” và tính chất bạo lực của cú song phi mà
Cantona ném vào người Simmons. Họ tạm gọi đó là cú “kung-fu của
Cantona”.
Sir Alex đã cố gắng giữ lại Cantona, và đó là một quyết định sáng suốt
Sau này, khi mọi thứ đã sáng tỏ, tất cả mới vỡ lẽ rằng Matthew
Simmons đã sử dụng những từ ngữ để miệt thị sắc tộc, miệt thị cội nguồn
của Eric Cantona: “Hãy cút về Pháp đi, tên khốn người Pháp”. Có lẽ với
một cầu thủ có cá tính điềm đạm hơn, sự việc đã không đi xa đến thế.
Nhưng với Cantona, như đã nói, ông luôn sống với bản ngã và không bao
giờ có điểm tới hạn. Vậy là cú kung-fu lịch sử ra đời. Lịch sử MU sang trang
Sau khoảnh khắc được làm chính mình, sau này Cantona miêu tả lại là
“yêu thích bậc nhất sự nghiệp”, ông phải trả cái giá rất đắt. Tiền đạo
người Pháp ban đầu bị phạt tù giam 2 tuần, sau được giảm án xuống lao
động công ích 120 giờ. Nhưng hệ lụy thì khôn lường hơn rất nhiều. Eric
bị BLĐ MU cấm thi đấu hết mùa giải. Song đó chưa phải là tận cùng của sự
tồi tệ, LĐBĐ Anh (FA) cấm Eric Cantona thi đấu trong vòng 9 tháng. Cho
đến hôm nay, đây vẫn là án phạt nghiêm khắc nhất đối với một cầu thủ tại
giải Ngoại hạng Anh.
Với MU, không còn ngôi sao sáng giá nhất trên hàng công, “Quỷ đỏ”
đánh mất luôn linh hồn. Họ trượt dài trong giai đoạn nước rút, để rồi
đánh mất chức vô địch Ngoại hạng Anh 1994/95 vào tay Blackburn Rovers
với chỉ 1 điểm ít hơn. Còn Crystal Palace cũng xuống hạng vào cuối mùa,
kém đội xếp trên Aston Villa 3 điểm. Tác hại của cú đá ấy thì rõ rồi,
nhưng nó đã tạo ra bước ngoặt thay đổi lịch sử MU nói riêng và bóng đá
Anh nói chung.
Cantona trở thành linh hồn, là biểu tượng bất diệt của MU
Nhưng có một chi tiết không nhiều người chú ý. Hãy ngược lại cái ngày
cách hôm nay 23 năm. Dự khán ở Selhurst Park có Massimo Moratti - Chủ
tịch của Inter Milan. Thời điểm ấy, Eric là mục tiêu chuyển nhượng hàng
đầu của đội bóng thành Milano và của nhiều ông lớn khác như Barcelona,
Real Madrid, Bayern Munich… Nếu không có cú kung-fu và án cấm thi đấu
đó, có lẽ chỉ 1 tuần sau ngày 25/1/1995, Cantona đã gia nhập Inter
Milan. Nhưng vì nó, Morratti lặng lẽ trở về Italia.
Mùa giải kế tiếp, Eric Cantona trở lại theo cái cách của một cầu thủ
vĩ đại. Các đồng đội nể trọng Cantona hơn, người hâm mộ tôn sùng ông,
gọi ông là “King Eric”. Cho đến nay, Eric Cantona là cầu thủ duy nhất
được các manucian phong “vua”.
Với điểm tựa mang tên Eric Cantona, “Quỷ đỏ” mau chóng lấy lại vị thế
ông lớn. Họ giành thêm 2 chức vô địch Anh nữa, chính thức xác lập vị
thế ông lớn không chỉ ở bình diện nước Anh mà còn trên toàn thế giới.
Chính cú đá đã mở ra một thời đại mới cho MU, để rồi đỉnh cao kết tinh
là cú ăn ba huyền thoại 1998/99.
Chỉ có điều, “King Eric” thì không có cái may mắn ấy. Ông giải nghệ
vào năm 1997. Chỉ 1 năm sau tuyển Pháp vô địch thế giới trên sân nhà;
thêm 1 năm nữa để MU giành cú ăn ba chói lọi. Nhưng với các
manucian toàn cầu, ông mãi mãi là vị vua với cú kung-fu thể hiện cho
tinh thần bất diệt của “Quỷ đỏ”.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét