Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
BUỒN NHỚ MÊNH MANG 4
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
Chiều
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Xuân Diệu » Thơ thơ (1938) Hôm nay, trời nhẹ lên cao, Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn... Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn, Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương. Phất phơ hồn của bông hường, Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng. Nghe chừng gió nhớ qua sông, E bên lau lách thuyền không vắng bờ. - Không gian như có dây tơ, Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu. Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều, Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn...
Chân thành xin gửi người anh... nơi chốn xa Đôi lời ấp ủ ngày qua Người em gái nhỏ quê nhà Mắt sầu vương ngấn lệ hồn hoa Dù bao tháng đợi năm chờ Lời thề xưa còn chưa xóa mờ
Đây cầu Gia Hội thuyền ai... neo bến thương Đây chiều Thiên Mụ mờ sương Và đây Vỹ Dạ đêm trường Trăng về chưa ấm lại dòng Hương Thì ai cách trở đôi đường Tìm về đây chắp nối tình thương
DK: Nam Giao... chiều nao nắng đổ Về xuôi bến Ngự... mang mang câu hò... nghe nặng tình xưa Đêm nay... mưa về hoàng thành Vẳng tiếng ca cầm... nên chạnh lòng đau... anh hỡi anh
Thông cảm nỗi buồn người em... không hỡi anh Đây người em nhỏ miền Trung Tình yêu xếp chặt trong lòng Đêm về nghe gió lạnh sầu đông Thì cho cách biệt muôn trùng Người tình quê xin vẫn chờ mong
Hình ảnh hoang tàn của cố đô Huế
Cập nhật ngày: 14/12/2013 09:46:45
Cố
đô Huế đã từng rơi vào tình trạng hoàng tàn do chiến tranh và thời gian
tàn phá. Dưới đây là hình ảnh kinh thành Huế trên suốt chặng đường phục
dựng từ hoang phế...
Sau
năm 1975, quần thể di tích cố đô Huế mang trên mình nhiều vết thương
của chiến tranh, nhất là cuộc tấn công, nổi dậy và bảo vệ, rút lui ở
Kinh thành Huế mùa xuân Mậu Thân 1968. Nhiều kiến trúc đã bị phá hủy
hoàn toàn, các công trình cổ khác ở tình trạng đổ nát, trước nguy cơ có
thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Ngọ Môn - Biểu tượng của Di sản văn hóa Huế tại thời điểm tan hoang mùa xuân Mậu Thân 1968 và hôm nay
Tiếp
tục trải qua một thời gian khó khăn vào giai đoạn đầu kiến thiết lại
đất nước, tình trạng hoang phế của di tích cố đô Huế tiếp tục ở tình
trạng báo động. Ngoài ra, vào các năm 1953, 1971, 1984, 1999, Huế còn
trải qua nhiều trận bão lũ lớn, càng làm cho các di tích bị tổn thương
nặng nề.
Từ
năm 1981, lời kêu gọi cứu vãn di tích Huế đã được triển khai. Một cuộc
vận động quốc tế đã được chính phủ, địa phương thực hiện. Di tích Huế đã
từng bước được cứu vãn và hồi sinh, để rồi được UNESCO công nhận là Di
sản thế giới vào năm 1993. Tiếp tục, Chính phủ Việt Nam đã phê duyệt Dự
án quy hoạch bảo tồn và phát huy giá trị khu di tích cố đô Huế từ 1995
đến 2010 (tiếp tục được điều chỉnh đến năm 2020) nhằm định hướng cho
công cuộc bảo tồn tại đây.
Nhiều cửa thành bị đổ nát, hoang phế sau chiến tranh ở nhiều tình trạng, mức độ khác nhau
Từ
năm 2003, các cửa thành được trùng tu, bảo tồn. Trong ảnh là một góc
Kinh thành Huế với 2 cửa Quảng Đức (tên gọi dân gian là cửa Sập – cửa
gần) và cửa Tây Nam (cửa Nhà Đồ - cửa phía xa) đã được phục nguyên
Phu
Văn Lâu, xây dựng năm 1819 dưới thời vua Gia Long, dùng làm nơi niêm
yết những chỉ dụ quan trọng của nhà vua và triều đình, hay kết quả các
kỳ thi Hội do triều đình tổ chức. Nơi đây đã được trùng tu 4 lần vào năm
1905 (sau cơn bão cực lớn năm Thìn 1904), 1922, 1974 và 1994
và Phu Văn Lâu hôm nay
Mặt trước của Điện Thái Hòa năm 1968
Sau khi trùng tu
Linh Tinh môn và Văn Miếu Môn đầu thế kỷ 20 – và được trùng tu năm 2008
Không
những trùng tu di tích mà các lễ hội lớn, nghi thức cung đình xưa cũng
đã được phục dựng lại nguyên bản. Trong ảnh là đoàn ngự đạo tế Nam Giao
thời Nguyễn và đoàn ngự đạo được phục dựng trong lễ tế đàn Nam Giao tại
Festival Huế 2006
Múa Lục cúng hoa đăng xưa và được phục dựng hôm nay. Điệu múa này nằm trong Nhã nhạc - Âm nhạc cung đình Việt Nam tại Huế - Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại được UNESCO công nhận vào năm 2003
Tuy
nhiên vẫn có những công trình kiến trúc khó có thể trùng tu như cũ bởi
chiến tranh đã tàn phá hoàn toàn. Như Điện Kiến Trung (ảnh) được xây
dựng năm 1921 dưới thời vua Khải Định để làm nơi sinh hoạt của vua trong
hoàng cung. Đây là 1 tòa nhà 2 tầng xây theo phong cách châu Âu với các
hình ảnh trang trí nội thất, ngoại thất cực kỳ tinh xảo. Năm 1947, điện
Kiến Trung bị phá hủy bởi chiến tranh.
Giờ đây, ngôi điện lộng lẫy ngày nào chỉ còn phần nền móng
Cầu Trường Tiền - biểu tượng của Huế bị gãy trong chiến cuộc Mậu Thân 1968, người dân phải làm cầu phao để qua lại
Và cầu Trường Tiền duyên dáng bên sông Hương hôm nay
Cung
Trường Sanh xây năm 1821 thời vua Minh Mạng với vai trò ban đầu là hoa
viên, sau chuyển thành nơi ăn ở sinh hoạt của một số bà Hoàng thái hậu
và Thái hoàng thái hậu.
Được trùng tu từ 2005 đến 2007 bởi TTBTDTCĐ Huế, hiện mạo của Cung đã đưa lại hình dáng ban đầu
Cửa
Hiển Nhơn xây vào năm 1805, dưới thời vua Gia Long, đến năm 1833 vào
thời vua Minh Mạng, cửa được đắp ghép mảnh sành. Vào thời vua Khải Định
được trùng tu thêm 1 lần nữa. Cửa Hiển Nhơn dành riêng cho quan lại và
nam giới ra vào Hoàng thành. Trong chiến sự 1968, cửa đã bị bom đạn phá
hủy hoàn toàn.
Sau năm 1975, cửa Hiển Nhơn được trùng tu như ngày nay.
Theo Báo Dân trí
Ngày Trở Về - Duy Khánh
Lời bài hát Ngày Trở Về
Ngày trở về, anh bước lê
Trên quãng đường đê đến bên lũy tre Nắng vàng hoe, vườn rau trước hè cười đón người về
Mẹ lần mò, ra trước ao Nắm áo người xưa ngỡ trong giấc mơ Tiếc rằng ta, đôi mắt đã lòa vì quá đợi chờ
Ngày trở về, trong bếp vui Anh nói chuyện nghe: chuyện đời chiến sĩ Sống say mê, đường xa lắm khi nương hồn về quê
Chiều lặn tà, anh bước ra Vườn khuya sáng mờ, ruộng đất hoang vu Luống nghẹn ngào, hẹn sớm tinh mơ anh về đồng lúa.
Ngày trở về, có anh nông phu chống nạng cày bừa Vì thương yêu anh nên ngày trở về Có con trâu xanh hết lòng giúp đỡ
Ngày trở về, lúa ngô thi nhau hát đùa trước ngõ Gió mát trăng thanh, ôi ngày trở về Có anh thương binh sống đời hòa bình.
Ngày trở về, những đóa hoa Thấm thoát mười năm nhớ anh vắng xa Có nhiều khi đời hoa chóng già vì thiếu mặn mà Đàn trẻ đùa bên lũ trâu Tiếng hát bình minh thoáng trên bãi dâu Gió về đâu, còn thương tiếc người giọng hát rầu rầu.
Người kể rằng : Ai hỡi ai Ai nhớ chuyện ai, chuyện người con gái Chiến binh ơi, vì sao nát tan gia đình yên vui Đừng giận hờn, thôi tiếc thương Vì Xuân đã về trên khắp quê hương Chớ thẹn thuồng vì nếu tôi quen em ngoài đồng vắng.
Ngày trở về, có anh thương binh lấy vợ hiền lành Người đẹp bên anh, ta cùng học hành Những khi tan công, hết việc, xếp gánh Ngày lại ngày có em vui tươi xách gạo bến nước Có nắm cơm ngon, ôi trời lạnh lùng Có đôi uyên ương sống đời mặn nồng
Ôi trời lạnh lùng Có đôi uyên ương sống đời mặn nồng
Hương sắc Việt Nam: Trở về quê hương, đâu rồi thời đôi chân nhỏ lấm bùn, lon ton theo mẹ?
Hương
sắc Việt Nam là món quà của ban biên tập Văn hóa-Nghệ thuật thời báo
Đại Kỷ Nguyên dành tặng những người con đất Việt gắn bó với văn hóa
truyền thống nên thơ của nước nhà và mong muốn vẻ đẹp này được lưu giữ
mãi không phai với thời gian…
Ta ngược phố về cánh đồng lặng gió Phải nơi đây thuở tơ mềm ngọn cỏ? Châu chấu xanh,
Cào cào vàng, Lúa mẩy vàng, Nhon nhón ngóng mắt ai. Tìm đâu cái thuở một hai, Ngồi bệt gốc đa đầu làng, Rập rờn sóng lúa mênh mang… Chạy mãi lên trời, sim mua Yên Mã Tìm đâu cái thuở một hai. Ngồi bệt gốc đa đầu làng. (Ảnh: Thoibao.today)Ngồi bệt gốc đa, Bên cạnh ao làng, Sen lùa gió, thơm từng cánh trắng. Thơm phất phơ, mìn mịn nhụy vàng. Chân dính bùn, Giấc trưa có trời xanh mây trắng, Giỏ cua nghiêng, Tám cẳng hai càng,
Rủ nhau bò lổn nhổn, Trơ mắt nhìn thằng bé tuổi thơ, Rơi tõm tẽn xuống hồ văn vắt sóng. Sen lùa gió, thơm từng cánh trắng. (Ảnh: Wikipedia.org)Ta lầm lụi bước lên đê làng, Trước cổng tam quan, bước chân nấn ná. Thương mẹ cả đời phơi sương, gió Lặn lội thân cò, xứ người tha hương..
Trước cổng tam quan, bước chân nấn ná. (Ảnh: Klook.com)Ngày Mẹ trở về cả làng ra tiễn, Khói hương bay, quyền quyện lũy tre dày. Bốn năm rồi, Mắt còn mọng, cay cay… Ta lại men theo con đường nhỏ, Cố chầm chậm, lắng dấu chân một thuở. Lang thang trước mỗi cổng nhà, Mời Ông, mời Bà đến uống nước chè xanh…
Ngày Mẹ trở về cả làng ra tiễn. (Ảnh: Pinterest.com)Ôi đường quê, lanh lảnh tiếng chim. Tiếng ve ran, rập rờn bướm lượn. Những cổng nhà râm bụt, Những vườn rào, mươn mướt lá mồng tơi…
Những con đường, như dài mãi xa xôi… Bước chân bấm bùn, lon ton theo chân mẹ…
Bao năm xa quê, Bước thật chậm, thật êm, thật khẽ… Chẳng gặp lại, bước xưa xa ngái những tháng ngày…
Con đường xưa, ta đi trong mê mải … Đi từ sáng đến chiều, chưa hết giấc mơ hoa…
Con đường hôm nay, chỉ vài bước là qua. Ngày tháng ngắn rồi, Không gian chậm lại,
Chỉ ấu thơ, còn mãi.. Chỉ ấu thơ, quê hương rộng rãi, Chỉ ấu thơ có dáng mẹ đi cùng.. Chỉ ấu thơ, quê hương rộng rãi. (Ảnh: pinterest.com)Tìm đâu thuở ấu thơ? Ta lạc bước, Mông lung…. La Vinh
Trong đêm trăng, tiếng chày khua, ta hát vang trong đêm trường mênh mang Ai đang say, chày buông rơi, nghe tiếng vơi tiếng đầy
Ai đang đi, trên đường đê, tai lắng nghe muôn câu hò đê mê Vô đây em, dù trời khuya anh nhớ đưa em về
Muôn câu hò, hò hò khoan, đang mãi vang trong đêm dài, Gái trai làng chiều hôm nay đang mãi say theo tiếng chày
Đêm chơi vơi gạo cười tươi, như chuyền hơi ấm, ấm lòng người
Hò hò hò Anh em giã trắng cối này Hò hò hò Duyên ta ví đặng sông dài Long là Cửu Long
Muôn cầu hò hò hò khoan đang mãi vang trong đêm dài Gái trai làng chiều hôm nay đang mãi say theo tiếng chày
Đêm chơi vơi, Gạo cười tươi như chuyền hơi ấm, ấm lòng người Hò hò hò
Em ơi! Gạo trắng như ngà Hò hô hò Nuôi dân giết giặc Hò hô hò nước nhà là quang vinh.
Ai xa xăm, ai buồn chăng, nghe hát vang muôn câu hò thênh thang Chân băng ngang, vào nơi đây, chấp mối duyên lỡ làng,
Trong đêm thanh, trăng tàn canh, bao tiếng ca theo tiếng chày nhanh nhanh Dư âm xa, còn vang mãi trong ánh đêm trăng tà
Trong đêm thanh, trăng tàn canh, bao tiếng ca theo tiếng chày nhanh nhanh Dư âm xa còn vang mãi trong ánh đêm trăng tà còn vang mãi trong ánh đêm trăng tà ...còn vang mãi trong xóm nghèo làng ta...
MIỀN TÂY HOANG DẠI Ước gì một lần về thuở ấy miến Tây Sống lầy lội những tháng ngày hoang dại Súng cặp kè hông, nhong nhong lưng ngựa Phóng khoáng thảo nguyên, đạn nổ ì đùng Ta sẽ về, rủ em gái theo cùng Đem tình yêu vào vòng đấu súng Và ngã xuống trong một lần anh dũng Để mai này định nghĩa lại...thằng khùng! Đã khùng rồi thì xá chi anh hùng Của một thời tìm vàng sôi động Người người xô bồ tìm giàu sang cuộc sống Để lại điêu tàn, bắn giết mênh mông! Ta ước thế nghe có rùng rợn không? Trần Hạnh Thu NHẠC HUYỀN THOẠI CAO BỒI VIỄN TÂY
(ĐC sưu tầm trên NET) Bản tin 113 online cập nhật ngày 2/5: Truy tố 254 bị can bị trong đại án sai phạm lĩnh vực đăng kiểm 🔴 TRỰC TIẾP: Thời sự quốc tế 3/5 | Nga tuyên bố khai hỏa Iskander, hủy diệt hai pháo HIMARS Ukraine Tin tức thời sự mới nhất hôm nay | Bản tin sáng ngày 5-3-2024 MỘT CÕI ĐI VỀ (Sáng Tác: Trịnh Công Sơn) - KHÁNH LY OFFICIAL Miễn nhiệm chức vụ Chủ tịch Quốc hội đối với ông Vương Đình Huệ 9 giờ trước Khoảnh khắc tên lửa Nga công kích pháo HIMARS Ukraine 12 giờ trước Mong muốn Campuchia chia sẻ thông tin về Dự án kênh đào Funan Techo 10 giờ trước Gần 50 người chết trong vụ sập đường cao tốc ở Trung Quốc 10 giờ trước Lý do xuất khẩu của Trung Quốc sang Nga bất ngờ sụt giảm 8 giờ trước Ukraine nói Nga sản xuất tên lửa Zircon 'nhanh bất thường' 6 giờ trước Hàng chục nghìn người Gruzia tiến hành biểu tình lớn nhất từ trước tới nay 16 giờ trước Video 'rừng người' xem phương tiện chiến đấu bị Nga tịch thu ở chiến trường Ukraine 16 giờ trước U23 In...
I Only Want to Be with You - Dusty Springfield (Cover by Emily Linge) VẪN THẾ MÀ! Anh vẫn thế, trước sau vẫn thế mà Nhìn anh này, đừng nhìn phía trời xa Vẫn ngày ngày ra ngóng chờ trước của Đợi Nàng Thơ về tác hợp thi ca Tâm hồn anh có cửa đâu mà khóa Mà phải cùng em mở cánh cửa tâm hồn Anh tìm mãi nào thấy đâu ô cửa Toang hoác tứ bề, thông thống càn khôn* Còn trái tim anh vẫn êm đềm, yên ả Vẫn yêu quê hương, tổ quốc, con người Miền nhiệt đới khi thấy tim băng giá Chắc chắn là anh đã ngoẻo tự lâu rồi! Trần Hạnh Thu CT: * Trời đất
Nhận xét
Đăng nhận xét